THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP










d ạ o .k h ú c
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



9029


Image


G Ặ P -E M -M Ộ T -T R Ờ I- X A N H- N H Ư- N G Ọ C

(Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng phát hành - Hoa Kỳ - 1999)
____________________________________________________________________________


Một đêm khuya khoắt, tôi đứng đốt thuốc chờ ấm máy xe. Vắng lạnh. Thảng hoặt có tiếng tuyết vụn vỡ lào xào dưới chân. Ngước mặt nhìn trời. Bất chợt choáng ngợp bởi thân thế nhỏ nhoi của con người dưới mênh mông vô cùng vũ trụ. Lúc đó những câu thơ năm cũ vọng ngược về.

Tôi kể rằng tôi đã đứng rất lâu dưới trời cao rộng
Đợi hồi chuông mở lối tới vô cùng
Ôi bàn tay đã cho trần gian những đêm dài nằm mộng
Còn gì - để nói nữa không


Tôi nợ Nguyễn Quang Tấn rất nhiều. Ông đã như một ông hoàng sang trọng, hào hoa vung vãi dọc theo đời sống mình rất nhiều của cải. Một thứ của cải không thể đo đếm được bằng những con số. Nhưng đã làm cho tâm hồn người nhận giầu có và ngời đẹp hơn lên.

Tôi quen ông vào những năm đầu thập niên 80 qua một người bạn. Một sáng trong một quán cà phê vỉa hè cư xá, trước mặt tôi là một người đàn ông tóc bạc bù rối, mắt đầy vết chân chim, khó đoán được tuổi. Có thể 40 mà cũng có thể 60. Một vệt mực đỏ bám trên khóe mép chảy từ cây bút bi thỉnh thoảng ông đưa lên miệng cắn, thành dòng, như vệt máu. Ông đưa bạn tôi xem bài thơ vừa chép lại theo trí nhớ lên trang giấy học trò. À, nhà thơ.

Đêm đó, trong gian nhà kho rộng im vắng mà tôi đang trông coi cho một hợp tác xã xây dựng, ông đã chinh phục tôi và một nhóm bạn đủ dạng nghề nghiệp, tuổi tác, bằng cách "kể" những bài thơ mình. Giọng Bắc rõ ràng và chậm rãi. Lúc lúc ngừng giọng nhấp nước trà, đốt thuốc. Hoàng Đình Bình, một anh bạn chơi đàn rải hờ từng nốt rời theo dòng thơ huyễn hoặc. Đêm chìm sâu, sâu mãi, sâu mãi, cho tận trí nhớ tôi hôm nay.

Hầu hết thơ Nguyễn Quang Tấn là thơ tình. Chỉ một số ít bài có tính siêu nhiên. Và tuyệt đối không có một bài nào có tính thế sự, thời sự. Những bài thơ của ông được đặt cùng tên Dạo Khúc và đánh số thứ tự từ 1 trở đi. Và ngẫu nhiêu lẫn lộn. Có khi Dạo Khúc 5 ở tập chép tay này trở thành Dạo Khúc 39 ở tập chép tay khác. Tất cả được viết lại bằng một nét chữ đều và đẹp như chữ in. Trang trọng. Bạn bè yêu thơ, thường "bắt nhốt" ông dăm ngày để ngồi chép lại những bài thơ thất lạc trong trí nhớ.


Trước ngày tôi rời Việt Nam, ông về Sài Gòn chơi một tuần, giao cho tập bản thảo Dạo Khúc chép tay trong một cuốn sổ như một món quà cho tình bạn.

Qua Mỹ, đời sống áo cơm trôi dài mấy năm liền không có dịp ngó ngàng gì đến văn chương chữ nghĩa. Tôi chỉ bắt đầu gởi những Dạo Khúc đến các diễn đàn văn chương hải ngoại như Hợp Lưu, Văn Học, tạp chí Thơ, Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng từ khoảng năm 1995.

Trong thời gian đó, tại Việt Nam, Tấn cũng trôi giạt từ nơi này sang nơi khác với hai nghề kiếm sống là giữ rẫy và dạy nhạc, Anh văn vỡ lòng.

Cô độc chiêm nghiệm đời sống. Binh thản và lặng lẽ viết. Không để làm gì, không để cho ai. Không mong đợi.
Sau buổi tấu nhạc lặng thầm
những âm thanh hoàng kim lấp lánh
sẽ dành cho một bức tường câm
...
Những vẫn có những tiếng đàn buốt lạnh
của hào quang và máu đỏ tươi
Hồn tôi ơi - xin giữ lại
Đừng bao giờ mang tặng cho ai.


Trong thơ, Nguyễn Quang Tấn thường nhắc đến "vàng, màu hoàng kim" như một giá trị tượng trưng cho sự sang trọng và cái đẹp mà ông mãi theo đuổi, truy tìm.
... Em trải gấm vàng trong nắng phơi
... Mật ngọt ứa từ vàng óng trái cây
... Ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng
... Vàng xưa chìm sóng xa miền
... Không phải những gì óng ả đều là vàng
...


Đôi lúc hào phóng hơn:
Bao nhiêu vàng đổ xuống ven sông
cho thấy được mặt người trên sóng
...


Và điều ngược lại:
Tấm áo bao ngày qua rách rưới
...
Tôi không còn đồng bạc nào
Đặt lên bàn tay
Người bạn ăn mày...
...
Tôi không còn hạt lúa nào
Cho cánh chim đói khổ
Bay về đây từ chốn xa xôi...


Và tôi nghĩ, đó là hai mặt mộng và thật của đời sống ông. Thơ, với Nguyễn Quang Tấn là cứu cánh cho những đổ vỡ mà cuộc đời đã riêng tặng.


- oOo -

Anh Tấn Điên,

Đêm nay ngồi gõ những dòng này, tôi đang sống lại một phần tuổi trẻ mình, sống lại cả những phần tuổi trẻ của Như, Thắng, Bình, Vi, Phát, Tú, Thành... những bạn bè sống nơi này nơi khác trên mặt đất này, đã may mắn gặp nhau trong giai đoạn khốn khó của cuộc đời như lời anh nói. Tôi muốn đánh dấu phần đời đó bằng cách "mượn đỡ" một chút thơ của anh, như ngày xưa chúng tôi đã từng, khi cần vũ khí, để chinh phục một trái tim khôn hạn, nào đó.
Gặp em một trời xanh như ngoc
Xa em một trời mây nát tan.


Này, Dạo Khúc! Phải chăng CÁI ĐẸP thoát thai từ những NGUYÊN-VẸN, ĐÃ-VỠ ?


Thận Nhiên

đêm 10/4/1999


9040



Image

D Ạ O -K H Ú C
- - - c ủ a
N g u y ễ n -Q u a n g -T ấ n

t ả n -m ạ n -v ề -m ộ t -ấ n -t ư ợ n g

(VHNT Liên Mạng xuất bản - 1999)
____________________________________________________________________________


...
Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi này thành sông thành biển...

Nơi này anh đã yêu em.
Nguyễn Quang Tấn



MỞ

Thói quen của tôi khi vừa nhận được một cuốn sách mới là để nó vào tủ sách. Không đọc ngay. Với tôi, ấn tượng đầu tiên về một tác phẩm là ấn tượng sâu đậm và bền lâu nhất. Tôi vẫn thường chờ đến khi tập thơ trên tủ sách đó trở thành một mời gọi từ tốn, không náo nức, không vội vàng.

Tập thơ Dạo Khúc của Nguyễn Quang Tấn cũng thế. Nhận được, tôi để qua một bên.

Một đêm khi chỉ còn mình tôi thức giấc, tôi mở Dạo Khúc ra . Và hòa mình vào từng giòng thơ trong đó. Đọc xong, đi ngủ. Không suy nghiệm. Không kết luận.

Đêm sau, tôi đọc Dạo Khúc lần thứ nhì. Đọc xong, tôi gấp sách lại, và lặng tim nghe cảm nhận mình. Tôi buông hồn lao theo những xúc động kéo tôi lên cao, những trầm niệm dìu tôi xuống thấp. Và sau đó là lắng đọng. Từ lắng đọng đó, tôi viết những giòng chữ này, như là một sẻ chia.



I.

Nguyễn Quang Tấn đang ở Việt Nam. Anh làm thơ, làm nhạc. Chỉ chia sẻ với bạn bè.

Tập thơ thành hình do sự đóng góp của bạn bè và những người yêu thơ văn nghệ thuật.

Thơ từ trái tim anh thoát ra, đi vào những trái tim khác, và được săn sóc cho nên hình nên vóc từ sự đón nhận đó.

Ở thời buổi vàng thau lẫn lộn này, nghệ thuật được phân phối và thưởng thức bằng lý trí và trực giác nhiều hơn là linh hồn và trái tim.

Đây là nét đẹp đầu tiên của Dạo Khúc. Không phải tại Nguyễn Quang Tấn mà có. Nét đẹp này, từ Nguyễn Quang Tấn trao tim cho thơ, trao thơ đến người. Và người, dù chỉ là một vài, đã cửa hồn rộng mở.



II.

Cuộc đời mỗi chúng đều trải qua nhiều thăng trầm khác nhau. Không thể nói ai thăng trầm hơn ai, ai kinh nghiệm hơn ai.

Thi sĩ, ở một góc nhìn nào đó, vả chăng chỉ là kẻ chọn ngôn ngữ để ghi lại, để phản ảnh những rung động của mình khi đi qua những thăng trầm đó. Của nổi sôi hiện tại. Của bất ngờ tương lai. Hay tịnh mặc quá khứ.

Cái khác của mỗi nhà thơ là phương cách họ chọn để ghi nhận những cảm xúc của mình. Đó là phần kỷ thuật. Nhà thơ đã sống thật trọn vẹn với xúc động của mình khi sáng tạo bài thơ hay không, là phần tâm huyết.

Có khi, ngay sau đọc xong một tập thơ, tất cả đã được xóa nhòa - kỷ thuật, tâm huyết. Và chính cả tác giả, cũng chân diện xóa nhòa. Bởi tất cả phải nhường lại ánh sáng cho vỡ òa mặc tưởng, cho ngây ngất trầm tư.

Dạo Khúc của Nguyễn Quang Tấn là một tập thơ như thế. Ít ra, với tôi. Trong đó, Nguyễn Quang Tấn đã sống trọn vẹn từng cảm nhận mình về tình yêu, về cuộc sống, về nhân sinh, về chiến tranh, về hy vọng. Và về chính trái tim anh, trong từng ngăn đời đó. Có khi là cao đỉnh. Có lúc rất vực sâu.

Và tôi đã là người đồng hành một cách thật vô hình chung. Thật tự nhiên. Thật miệt mài. Ngay cả sau khi tập thơ được khép lại.



III.

62 Dạo Khúc. Dài, ngắn khác nhau.
Có làm nên một nhà thơ?
Có làm nên một tác phẩm nghệ thuật?
Có được ồn ào đón nhận hôm nay?
Có được nhịp đều nhắc đến mai sau?
Điều nay, tôi nghĩ, với Nguyễn Quang Tấn, không thành vấn đề.
Bởi chắc chắn, không phải vì thế mà anh đến với thơ.
Không phải vì thế mà bạn bè anh, và những người yêu nghệ thuật, góp sức lại để in thành sách.
Bởi Nguyễn Quang Tấn là thơ, nên Dạo Khúc mới thành thơ.
Sự thành hình của nó,
từ khi Nguyễn Quang Tấn chép thơ bằng tay trên giấy trắng,
gửi đi cho bạn bè,
cho đến hình vóc bây giờ,
là một bài thơ khác.
Bài thơ rất đẹp.
Mà hương thơm, tôi vẫn còn đang say.



KẾT.

Tôi biết nếu có người đọc những giòng chữ này, sẽ cho rằng tôi thiếu thốn khi viết về một tập thơ mà không trích ra thật nhiều những đoạn thơ tiêu biểu của tác giả.

Tôi cho rằng điều này không cần thiết. Bởi nếu những ấn tượng tôi chia sẻ nơi đây về Dạo Khúc của Nguyễn Quang Tấn có trở thành một một động lực để bạn tìm đọc tập thơ này, thì tôi tin bạn sẽ không thất vọng.

Khi tim đã sẵn, thì thơ sẽ sẵn.

Tôi mở đầu bài viết này bằng một đoạn thơ của Nguyễn Quang Tấn. Tôi muốn kết bằng một đoạn thơ của anh. Tất cả những gì bạn đọc chính giữa, chỉ là những gì ở lại trong tim tôi, sau khi tập thơ đã được hai lần khép lại.

Vẫn biết rằng sầu kia chẳng thể nói cùng ai
Giữa ngựa xe phố xá đông người
Nhưng từng đêm trong vườn khuya vắng lặng
Nỗi buồn này ta kể với hàng cây

(trích Dạo Khúc 62)




npn


9041



Image


d ạ o .k h ú c .1
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Khi chúa cứu thế làm rơi giọt máu nhân loại mong chờ
Ướt đẫm trang thơ
Tôi xé chiếc áo độc nhất
Lau gương mặt em bụi mờ

Khi những ngón tay nhạc công bắt đầu kiệt lực
Linh hồn tôi khát khao ngã xuống ven đường
Từ phương xa em đến
Tay ôm bình nước ngát hương

Khi bầy rắn xảo quyệt khôn ngoan
Cùng nhau giết chết chim phượng hoàng
Em từ trời bước xuống
Và lòng xót thương

Khi con hoàng oanh trong tôi chẳng còn ca hát
Vì nỗi buồn đâm suốt trái tim
Từ bức tranh xưa em về hiển hiện
Và hàng mi dài
Cong vút cánh chim...


9043



Image


d ạ o .k h ú c .2
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


I.
Người ta xua đuổi tôi ở khắp nơi
Khi mưa đêm trút hờn căm xuống mặt phố dài
Ai đến bên tôi mắt như lửa ấm
Theo em về bên ấy đi thôi...

II.
Chỉ còn lũ tù nhân và tên chúa ngục
Sau bức tường còn đôi mắt quầng đen
Dưới mưa tầm tã
Chỉ còn anh sao chẳng còn em...

III.
Tôi cháy lên ngọn lửa dị thường
Ánh sáng bảy màu che khuất vết thương...

IV.
Trong lớp học trần gian chúng ta biết tất cả mọi điều
Nhưng vị thầy cao cả nhất
Đã cho ta biết mặt tình yêu.



Image


9056



Image


d ạ o .k h ú c .3
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Dắt ngựa vào thành
Tìm cành hoa nhỏ
Chết thuở đao binh

Dắt ngựa vào thành
Chẳng gặp tình nương
Tên đâm vào ngực
Tên cắm trên lưng

Dắt ngựa vào thành
Mặt che vuông lụa
Nhân gian nào biết
Lệ đổ hay chăng.

Image


9098



Image


d ạ o .k h ú c .4
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Ngọn gió trùng khơi
Theo chân thủy thủ
Ngập tràn quán rượu đông người
Thuyền về đỗ bến
Rượu trăm bình ướt vạn đôi môi...

Bàn chân kẻ nào huyên náo đời tôi
Đẹp biết bao giai điệu cuộc đời
Hồn tôi hoang vắng
Sao như là quán đông người...

Ngày mai thủy thủ đi rồi
Chân ai chìm trong gió bụi
Linh hồn lữ quán
Đêm về ngập gió trùng khơi...


9190



Image


d ạ o .k h ú c .5
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Cùng rượu thơm ta chảy
Cùng vũ điệu ta quay
Sườn non cành khô gẫy
Theo xuân sắc cùng rơi...


9253



Image


d ạ o .k h ú c .6
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Tôi không còn đồng bạc nào
Đặt lên bàn tay
Người bạn ăn mày
Ngoài chút ảo mộng
Với một chút tình phai...

Tôi không còn hạt lúa nào
Cho cánh chim đói khổ
Bay về đây từ chốn xa xôi
Bay về đây chờ đợi
Bay về đây đậu trước túp lều tôi

Sương lạnh đầy trời
Xin vào sưởi ấm
Hỡi cánh chim đói khổ
Hỡi người bạn lạc loài

Ta đốt ảo mộng
Thắp sáng tình phai...


9353



Image


d ạ o .k h ú c .7
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


chỉ có những kẻ mộng mơ là còn sống sót
sau cơn hồng thủy kinh hồn
hát ca lên trên con thuyền diễm phúc
vinh dự này tôi xin ghé môi hôn.


9388 top -
Dạo Khúc
1, 2, 3, 4, 5 ... 10
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...