THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

l ã n g. m ạ n
K H Ú C .D U .X U Â N
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a
(1951 - 2012)




Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng
nụ cười hoa nở lúc xuân sang
chân tình từng bước ru hoang dại
mở cánh mai vàng đón ước mơ

ta đi tìm đến cửa thiên thanh
từ thưở lòng son ngủ giấc dài
bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước
giật mình, thấy bóng vẫn không phai..

em người, thơ cũ bến năm xưa
lặn lội đường trường, tuổi đá thưa
mảnh tâm bao nổi trời lưu chuyển
muôn trùng vạn dặm, lúc nắng mưa..



Như vậy, thì xuân đã qua rồi sao? Mới vừa đây, trên cành cây, có nhiều cánh hoa mai vàng nở, mắt mơ màng sau bao năm tháng ẩn nhẫn chờ đợi ngày khoe áo mới. Có những cành đào sum sê là hoa, cài sắc cho nụ cười duyên, như đôi má hồng mịn màng dưới ánh nắng đổ về. Những cành lan tha thướt, dáng thon, lay đưa mình trong gió, giũ lại những hương thơm nhè nhẹ... Nhưng rồi, tất cả diễn biến, hoạt cảnh nầy sẽ ra sao? Có đó, tàn đó; sanh đó, diệt đó; được đó, mất đó...

Phải chăng đó là biến thiên của vũ trụ, là giới hạn của kiếp nhân sinh để mọi người tưởng nhớ, bận tâm, ra đi tìm chân thường trong vô thường, tìm vô hạn trong hữu hạn, tìm lại mình sau bao quảng đời lưu lạc...

Có những người đi tìm hạnh phúc ở một nơi chốn nào đó, theo tâm tưởng, theo ước vọng, theo tiếng gọi riêng tư. Có người đắm mình trên sơn cao, nằm say ngủ giữa trời mưa gió, vọng đi tìm chân. Có những ai theo làn hơi tiếng nhạc, tìm lại chiều sâu thẳm, lắng nghe lại tiếng hát vút cao hay trầm bổng của mình, để lại cho đời chút dư hương. Có người nằm trải dài theo thơ văn, đi tận suối nguồn, tìm lại chân thiện mỹ theo tâm tư, theo chiều sâu của đáy tâm. Có ai đó bay nhảy trên khắp từng phương trời tư tưởng, mọi không thời gian, để đi tìm và chúng ta, anh và tôi, mọi người đi tìm...


Bởi vì một miếng cơm manh áo ư, một mảnh bằng chăng, một chút gì hư danh, một lãng đãng của công danh sự nghiệp, quyền cao, chức vọng hay được dư ăn, mặc đẹp, hoặc vinh hoa, phú quí hoặc là sự im lặng sâu lắng của nội tâm. Khi tâm không có, không lòng không tĩnh, khi yêu thương cạn kiệt… cuộc đời tự biến thành vô nghĩa, dù là ôm cất, chất chứa, gìn giữ bao nhiêu là kỷ niệm, là ký ức, là của báu, là tài sắc danh thực thụy...


Có ai đó đã nhân cách hoá bản thể, thi vị vị hoá tâm như người yêu, người tình nhân hay người con gái nào đó, để mà ca tụng, để thương yêu, để nhớ nhung, để tìm đến… vì chân tâm chính là suối nguồn vi diệu của cuộc trường sinh trong chân thường, bất biến.

lời muốn nói, đã nói
tình muốn trao, đã trao
ai người thuở trước cười hoang dại
rơi chút hương vàng, có chất say

có phải trường giang vang tiếng sóng
hay tóc mù bay mở rối tâm
ta gọi tên em từ biển nhớ
khởi từ vô thủy lặn tìm đây

một chút âm thanh trong tĩnh lặng
em cuời, ngàn gió suởi chân tâm
lời kinh thưở trước, miên trường gọi
bờ đá ngàn xưa, vỡ dấu tuyền...



Người ta thường nói những người theo đạo Phật, dù là miên trường an trong tâm, hơi thở cùng tâm, sống với tâm…nhưng, qua dáng đi, qua cách nói nhìn... vẫn như toát ra những gì nghiêm trang, bi quan, rũ bỏ lòng trần, xa cách như khoảng trời phiá trước, vời vợi khó tiếp cận. Có người vẫn nghe được tiếng nói từ bi, cảm nhận được lòng khoan dung, bàn tay dịu dàng, lời pháp âm bất tận, tâm mở rộng… khi tìm đến người con Phật, nhưng lại là để kính trọng, đế thấy người khác ta, thấy bờ rào cản lại, như thể đó là mặt biển phẳng lì cơn sóng, là dấu lặng xa xăm...

Có biết đâu, một chút gì gom góp lại từ những huyễn mộng của sắc, của âm thanh, của vị giác, của chạm xúc, của từng pháp mộng. của khổ đế... Một chúng sanh nhỏ bé đó như chắt lại tư lương mật nhũ không lời trong tâm, để làm đẹp cuộc đời, qua dòng sống tiếp cận, chia sẻ chân chất... Có gì khác nhau giữa con người, có chăng là lòng mở, mắt sáng, tâm nồng nàn hơi ấm của tình yêu dấn thân...

Xuân ơi, hãy mở lòng ra, cho tôi rời khỏi biên giới hạn hẹp của thân năm uẩn, vượt thoát mộng huyễn điên đảo, tìm thấy mặt mũi xuân trong mọi nơi chốn, trong khổ đau, trong hạnh phúc, trong thất vọng tràn trề hay bên những vinh quang, thành đạt và trong trái tim son trẻ nóng rực tình yêu người. Vì em, cho em, tình yêu đã muôn lần mở lớn, vạn lần nhân lên không còn biên giới, không cách ngăn... để em vươn lên khỏi ảo ảnh cuộc đời, nuôi dưỡng làm sống mạnh bước chân trên đường trở về. Nếu không yêu em chân thành, không nhớ em tha thiết... thì làm sao tôi có thể yên lắng trong vắng vẻ, trong nhộn nhịp, trong một góc đời sống… để quán chiếu, để nhìn lại, để theo từng hơi thở, để thanh tịnh tâm và để ôm em thật chặt sau bức màn ảo hoá, sau sân khấu diễn vọng tưởng…. Một cuộc đời thật đẹp vừa mở ra trang mới...


Hãy lắng nghe lại những lời tha thiết tuôn chảy từ suối nguồn của người đi tìm chân thiện mỹ, vượt qua rào cản của ngôn ngữ, của định kiến, của thiên kiến, của cái tâm còn chơ vơ bên đời quạnh hiu... Ở nơi đó, mùa xuân đang có mặt, chắt chiu lại lời tâm như vần thơ không nhãn hiệu, mượn ngôn ngữ để vẽ vời cơn huyễn hoặc, như vui đùa cùng tâm trong bao biến thiên của đất trời, trong vọng ngôn vỡ nát... để ta thấy lại ta, ta thấy lại mùa xuân của đất trời, của cái tâm bé nhỏ hoà cùng đại thể, của một tiếng động xoáy tròn vũ trụ và của sự im lặng, đễ lãng mạn cùng xuân...


phải không anh
đã bao lần mình đã nói
sao cứ do dự, bâng khuâng

vì lời xưa mất dấu
vì danh vọng đã làm cản bước
vì cơm ăn áo mặc làm chân chùn lại
vì tâm tư còn vấn vương
những huyễn hoặc cuộc đời
hay vì những cuộc trao đổi của sóng tâm
để anh như con thuyền
chao đảo lung lay...

thì làm sao, anh thực có mặt
để chúng ta nói chuyện
cuộc hàn huyên nầy bất tận
vì ngôn ngữ cần bỏ đi
vì suy tư cần cùng tận
lòng nghi ngại cần để gió cuốn bay

chỉ còn lại đơn thuần
sư im lặng, lời vô ngôn
để bắt đầu câu chuyện
dù không cần đến lời nói
chỉ dừng chân, lắng tâm
để thấy được bầu trong xanh
nhìn được đám mây
bay thong dong không bờ bến

có phải suốt đời ta đã chạy trốn
dưới muôn ngàn vạn hình thức
để tâm vẫn mãi tìm tâm
như trăng vẫn ung dung
tìm đuổi ban đêm
như ánh mặt trời
vẫn ngần ngại sau bóng tối

khổ nạn có mặt khi tâm còn phủ sóng, mờ che
hãy để nụ cười dù non dại
vang lên cho cao vút tận trời xanh
vì đó lời chân thành nhất
dâng cho cuộc đời
hãy dừng lại anh à,
vội vàng chi khi sóng gió,
thấp thỏm gì để tâm không an

đời bao giờ vẫn vậy
tách trà còn nóng
làn khói còn suơng bay
anh có thấy được tình yêu bất tận
trong từng giọt khói trà
anh có thấy được tấm lòng
trong sư dừng chân
anh có hiểu được bầu trời
vẫn mở rộng dưới chân bước

hay những con chim tung cánh bay cao
tiếng hót của phượng hoàng
như trái tim còn thổn thức
vũ trụ đó anh
nhân sinh đó anh
con người đó anh
và tình yêu đó anh
như mạch sống
của muôn vàn tinh tú
cần không gian nhảy múa

như dòng máu cuộn chảy
trong trái tim, sau lồng ngực
để tiếng nói con người
để sự chia sẻ muôn đời có mặt

đừng bóp nát mùa xuân
đừng dùng lời ngừng lại sự sống
đừng ngoặc vẽ trong tâm những vết hằn cay
đừng nuôi tâm bằng chất liệu hận thù, vọng kiến
đừng rào tâm bằng những mỹ từ hoang dại...

anh hãy mở tâm cho không gian rộng
cho trái đất mỉm cười xoay
như nguời hành khất mở rộng chiếc nón vô hình
đón nhận trời châu báu
đón nhận muôn loài

để lời tình tự yêu thương
sau những tháng ngày khổ nhọc
có mặt,
vâng, hiện hữu trong giờ phút nầy
làm vũ trụ hồi sinh
vì tình yêu là chất lành pháp nhũ
cho con người gần gủi lại nhau

khám phá vô cùng tậm của vũ trụ
mới thấy tình yêu làm nuôi sống muôn loài
trong đó có anh, có tôi
có tất cả mọi nguời
như mùa xuân vẫn hoài
muôn đời nở trong lòng
khi anh biết mình đang có mặt...


Buổi chiều, sau lúc đi làm về. Ngồi đơn độc, uống ly cà phê nóng, nhìn làn khói sương bay, chợt lại nghĩ đến tách trà, dù là sự suy nghĩ rất vô duyên, trái ngược, không công bằng... nhưng trên cuộc đời nầy, có gì là công bằng... khi ngoài trời âm u, mưa rơi rả rích suốt một ngày. Qua những hoạt cảnh của trời đất, qua thời tiết tâm tánh bất thường, lúc lạnh lúc nóng, trong bóng tối mờ mờ, ảm đạm, nhìn thấy mùa xuân vẫn còn thổn thức đâu đây, có mặt... dù là ngày tháng vội vả trôi qua, xoá tan nhiều thứ tâm vọng. mông lung... Vì biết là những gì của cuộc đời, hãy trả lại cho cuộc đời, nên vôi ghi lại để trả về, vì sợ mất khi tâm luôn bị vẫn động, xin viết những lời của tâm như một tâm tình sâu thẳm, chân thành kính dâng tặng đến tất cả mọi người.


Mùa xuân dù trong tâm hay mùa xuân của đất trời, vẫn là những gì có thể cảm xúc, nắm bắt được cái đẹp, cái hồn của tâm, cần nâng niu, quí trọng. Đi với xuân, hơi xuân còn thấm nồng trên đôi má hồng, trên đôi mắt xa vời ánh xuân, bên trái tim còn nhịp đập... nếu chúng ta không lãng mạn cùng xuân, dìu dắt xuân trong tay, trong tâm... mà lại trang nghiêm như người du hành bên cạnh của cuộc đời, thì e xuân sẽ buồn, hồn xuân sẽ cạn kiệt, nụ cười xuân sẽ héo hon...


Xin hãy mở rộng lòng để đón xuân của chân tâm, xuân của tấm lòng, của tình yêu, của sự lãng mạn, để khúc du xuân được ca vang lên trong bầu trời vô tận... Một mùa xuân sống ngoài những biến thiên sinh diệt, vô thường...


Thành kính dâng tặng,
Ghi lại những phút giây xúc động…
Ngày 08.03.2010

Image


14487


Image

M Ù A. T H U
n h ữ n g .k h ắ c .k h o ả i .r é o .g ọ i
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a
(1951 - 2012)



Thắp sáng lên ngọn lửa
bồng bềnh lá vàng rơi
ấp ủ lời réo gọi
chập chùng bóng em về

áo em màu vàng lụa
giữa bốn mùa thay lá
mưa rơi rồi lại nắng
màu áo lại vàng thêm

đôi mắt còn bỏ ngỏ
từng phiến đá chân thường
ánh lên màu hương sắc
ta nhặt vội nên hương

bàn tay ai hờ hững
có phải màu áo phai
nên em cười bẽn lẽn
gió lặng nằm cô đơn...


Ồ lá vàng rơi. Có những chiếc lá màu xanh đậm, có lá còn xanh non, hoặc nõn nà màu xanh nhạt của lá chuối non... lìa rời khỏi cành, chơ vơ đậu trên nền đất, run rẩy như còn nuối tiếc cho một mảnh đời vừa rời xa. Tôi nghe thoáng đâu đây những lời tự tình vừa dâng lên, như giọng hát mượt mà ca tụng thu về. Sao không gọi là thu đến mà gọi là thu về, nếu bốn mùa tuần tự trôi qua, tiếp nối như định luật tuần hoàn của vũ trụ, thì nơi nào gọi là đến hay đi, chỗ nào là khởi đầu hay chấm dứt... Có phải chúng ta đã vô tình cưỡng ép để gọi là... thời gian.

Gió có thoảng qua đây, trời hanh hanh lạnh, nụ cười êm dịu của gió như đùa vui quét từng chiếc lá đong đưa, lăn mình theo gió. Những tia nắng bay lượn, tinh nghịch chạy nhảy, vui cùng, réo vang lời gọi những mảnh đời ngủ gật gù, vùi đầu trong nắng hạ vừa qua.

Hãy dậy đi ta ơi. Hãy ngẫng đầu lên vũ trụ ơi... lá vàng đây, thu là đây, sắc vàng ửng lên như màu đất, nơi con người muôn đời dẫm chân đến khi xuất hiện trên trần gian nầy. Chúng ta thuờng ca tụng vẻ đẹp của thu khi có lá vàng rực rỡ, hoặc ôm ấp những mộng tưởng của ngày qua, dìm mình trong nội kết của quá khứ, bám chặt vào những tư liệu do mình sáng tạo, tạo ra những bi kịch khổ đau hay hạnh phúc... quên rằng vô thường là nét đẹp kỳ diệu của vũa trụ, nơi đó, chúng ta bắt gặp cả thiên thu réo gọi, có những chất liệu đến từ quá khứ, có những hạt giống của tương lai, có những hiện thực nhiệm màu bừng sáng theo từng hơi thở.

Không có hơi thở, chất liệu tối quan trọng của cuộc đời, của con người, của trời đất... thì chúng ta đã dẫy chết trong khoảnh khắc khi thu chưa chớm, lá chưa đủ vàng và nụ hoa chưa ló dạng...

Thu đâu phải chỉ màu vàng trong một khoảng không thời gian nào đó. vậy chứ đất là gì? Màu của đất có phải chăng là màu vàng, màu hoàng thổ, màu của tâm, màu đã nuôi các loại sắc màu khác nhau, và nơi đó xuất hiện dấu chân con người, muôn loại trong bao nhiêu thời gian qua từ vô thủy... và như người cùng tử bước trở về mái nhà xưa, tìm lại gia bảo đã vô tình đánh mất trong tâm. Sao ta lại không ca tụng đất?

Đã bao nhiêu người ca tụng vẻ đẹp của thu u uẩn, lãng mạn, trầm mặc, dậy sắc vàng khoát áo màu vàng trải dài cho vũ trụ một khoảng không thời gian nào đó, thật đẹp. Chúng ta đi dưới hàng cây, vài cơn gió thoảng qua. Trên cây, lá run mình ca hát, những giọt mưa lá rơi nhè nhẹ, buông mình tưới tẩm rớt trên vai, trên tóc của khách bộ hành, cho từng mảnh đất...

Áo vàng, em thay lá
Ôi hương sắc mặn mà
Tay cầm tay chưa nói
thời gian là đà qua

dáng em về mộng mị
màu mắt hoa vừa nở
suối tóc vội thả bay
vũ trụ ngẫn ngơ nhìn

người bước đi trên lá
từng bản nhạc hồn thơ
vô tình ai chép được
nghe chiếc lá cười dòn...


Đã từ lâu, vì là con người sống nhiều về nội tâm, cảm xúc với những gì khổ đau hay hạnh phúc của đời người, và luôn cố thực tập để chuyển hoá tâm mình trong những biến động của cuộc sống, lấy chính mình với những gì mình chưa được, chưa có hoặc là những ước vọng thật đẹp nuôi dưỡng v.v… có thể ích lợi cho con người, tôi thường viết ra để dâng hiến cho cuộc đời như một tấm lòng.

Tôi rất sợ mình có thể cảm xúc với nụ cười của gió, tiếng hát của mưa, lời ru của nắng, tâm tình của thu hoặc giả là tiếng thì thâm vô ngôn của sự tĩnh lặng …nên tránh làm thơ tình cảm dù làm thì cũng chỉ dở tệ, không vần điệu, không luật thơ, thiếu hồn thơ... nên đành lui cui tập làm thơ có một chút mùi đạo vị, dù cũng chỉ là vô vị, nhạt nhẻo, chỉ đở đở một chút…vì tôi sáng tác để cho chính mình thưởng thức mà, chứ sợ rằng ai đọc thơ của tôi cũng đều cười …không phải để khen, mà chê... Người đọc thơ tôi mà không hiểu, thì nói là "Ôi chao, hay quá, nhưng không hiểu thơ muốn nói gì...". Còn người đọc thơ nếu hiểu một chút, thì chợt khen rằng "Ái chà, thơ thật tuyệt, vậy mà cũng bày đặt làm thơ...", nhưng dù chê hay khen cũng không sao, vì có đọc đến là được rồi, nên nới có nhận xét...

Nào, chúng ta hãy cùng buớc vào thu với những đoạn đường…Nếu cuộc đời có nhiều đoạn đường thẳng, dốc, gập ghềnh hay trơn tru... ví như một bản nhạc, được nối kết từng nốt nhạc để làm thành một bản nhạc vui buồn, sầu đau, hạnh phúc hay bi thương... đều do chính con người là tác nhân, là nhạc sĩ của chính lòng mình.

Đêm,

Ngày đi rơi nắng
Đêm đổ tối về
Nhìn nhau một thoáng
Trăm lời thơ không...


Theo thu từ đêm về khi nắng đã bị rơi rụng trên lối ngỏ nào đó, trước cửa đêm tối, nói lời từ giả chỉ một thoáng thôi thì lại im bặt, không cần lời. Thưởng thức thu, nhìn vẻ đẹp của thu, lắng nghe hơi thở của thu…có cần chăng lời nói…dù có ngàn lời hay vạn lời, chỉ là nói về thu chứ không phải sống với hay cảm nhận về thu.

Sao,

Sao nheo con mắt
Lấp lánh bầu trời
Bàn tay ngàn cánh
Tình nghiêng sóng sánh
nụ cười chân phương...


Kìa bạn, có thấy chăng khi thu nheo con mắt chào một cách tình tứ như những vì sao trên bầu trời, chỉ có những bàn tay ngàn cánh mới mở được gương mặt thu để đi sâu vào tâm thức, dù tình có nghiêng ngả, tâm có sóng sánh như say khuớt của rượu không cồn, nhưng tâm vẫn mỉm cười nơi bến bờ hư không, nơi chốn tình chân phương.

Bàn tay ngàn cánh là hoá thân của từ lực, của từ tâm, của lời quán âm, tâm quán âm, niệm quán âm và từ tự tánh trong miên trường dấn thân, thể nhập để mỗi người đi về trở thành là Quan Âm. Những hành giả của lời niệm Quán Âm là những người đang sống thực, đang chuyển hoá và đang thể nhập với chính dòng sống vi diệu của tự tâm, trở thành vị Bồ tát của Lắng nghe-Chia sẻ-Cứu giúp, nơi làm nên tất cả mọi trạng thái của tâm, để nhận ra cuộc sống thực...

Trăng,

Trăng đẹp quá vì trăng không xiêm áo
Cho ta về mơ mộng mãi vầng trăng
để đêm đêm, ta ngóng với đợi chờ
rồi vội vã làm ngàn thơ ca tụng


Hồ tâm đã mở cửa, gương tâm đã soi tỏ, để cho hằng hà sa số ánh trăng lóng lánh xuất hiện trong từng hồ nước, như "thiên giang hữu thiên giang nguyệt...", ồ thật là tuyệt đẹp... Trăng tâm có sáng, có vàng rực, có tỏ rõ nguồn cơn của suối nguồn, đi vào cõi sâu thẳm của tấm, của tấm lòng, khi trăng không mảnh xiêm y trên bầu trời... Một vẩn bụi cũng làm cho trăng mờ ảo, một chấm mây cũng làm trăng ố màu. Trăng là lời nói chân thật, chân ngôn, thực tại khi sống thực bằng những tâm tình không che đậy, lời vọng ngôn không còn, chỉ còn là một trời tâm mở rộng.

Từ nơi cõi vắng nầy, nguồn thơ lai láng, không phải là dòng thơ ướt át, không phải lời thơ lả lơi, nhưng thơ đến đi nơi cõi tâm chỉ là những mảnh tấm lòng chân thật, vì nếu không có tấm lòng, không có chân tình… thì cũng như trăng còn vương vấn với mây ngàn, còn ôm ảo tưởng nào đó, không sống thực trong những sát na hiện tại, trong lành, tinh khiết... Đó là hạnh phúc có mặt trong đau khổ, đó là nơi bình an giữa cơn sóng gió cuồng si, nơi ngủ yên lành trong hố lửa của oán thù, nơi mỉm cười tha thứ với những bất hạnh, dù chính mình sáng tạo hay ai đó cho mình…để cho chúng ta...

Đi về,

Ngàn xưa ra đi
Trăm năm lỗi hẹn
Dùng dằng giữa bến
vọng chân đợi chờ...


Đường về đẹp quá, áo xưa vẫn còn, màu xanh vàng của vũ trụ vẫn ươm tình từng lúc, từng khoảnh khắc thời gian để nuôi sống muôn loại. Gọi là đường về vì chúng ta quan niệm có ra đi, nhưng sự ra đi và trở về, đâu là điểm gặp... vì tự tánh của vũ trụ vẫn như như, không sanh diệt. Chĩ chúng ta cảm giác sanh diệt theo vọng tưởng, luân hồi theo tơ tưởng, rồi vươn mình trên trời cao đất rộng, gọi khoảng nầy là thời gian, chốn nọ là không gian, tạo thành môi mắt mũi miệng cho môt khuôn mặt nhân sinh, nhưng không biết rằng "bộ mặt thật muôn đời" vẫn đẹp như lời thơ, hồn nhiên như nụ cuời em bé, hiền từ như đôi mắt của đức Phật.

Hãy trả lại vẻ đẹp tự nhiên để chúng ta có thể thưởng thức, đừng kéo về một bên theo quan niệm, biên kiến của mình, biết bao nhiêu là pháp môn trong giáo Pháp của đức Phật như lá trong rừng, có xanh có vàng có đủ muôn sắc màu… nhưng chưa từng bao giờ chống trái lẫn nhau, mà chỉ như phưong thuốc thần dược tùy căn cơ, tùy khế lý, tùy theo căn bệnh mà đem cho người bệnh được lợi lạc...

"Trong hạnh phúc, trong phiền não, lúc thăng lúc trầm, lúc vinh lúc nhục…..ta hãy giữ tâm như đất. Cũng như trên đất, ta có thể vút bất luận vật gì dẫu chua, dẫu ngọt, dẫu sạch, dẫu dơ... đất vẫn thản nhiên, một mực vẫn trơ trơ. Đất không giận cũng không hờn..." (Kinh Tâm Địa Quán).

Màu vàng của đất, màu vàng lá, màu của thu vàng….đâu có chỗ nào là bến bờ ngăn cách cho cuộc trở về. Có ai nghe chăng tiếng thu rơi lả lướt, để nhắc nhở, vô tình đưa bước chân đi vào thu, ta chợt nhìn thấy được tâm, màu vàng đất, nơi Địa Đại- nơi tan rã thân xác khi nằm bất động, từ từ khi mà rời xa cõi đời theo một hành trình mới, của Sắc uẩn, rồi vào thân trung ấm hoặc tái sanh vào cảnh giới nào đó. Sắc đã nuôi nấng, che chở cho con người trong suốt cuộc đời có mặt, từ thuở bé sơ sinh đến khi trưởng thành, già nua, chết và tan rã.

Muốn thấy được Thu, muốn đi sấu vào tâm của thu... không phải là Thu sầu, Mùa thu chết, Thu lang thang, Mùa thu trên tóc ai... đầy bụi bặm? mà phải vượt, vuợt qua… những sắc thanh hương vị xúc pháp, thấy Sắc uẩn cũng là không, và để đến thẵng nơi mầm đất hiện sinh dưới ánh sáng mặt trời trí tuệ của Như Lai Đại Nhật, sáng rực khắp mọi nơi trong Pháp Giới Thể Tánh Trí, nơi không ngằn mé, nơi hố thẳm, không còn biên giới giữa có và không, vượt khỏi sự phân hai, chia cách để trở về im lặng...

Trong kinh Hoa Nghiêm có nói rằng: "Nhược nhân dục liễu tri. Tam thế nhất thiết Phật. Ưng quán pháp giới tánh. Nhất thiết duy tâm tạo" (tạm dịch: "Một người muốn biết được ba đời chư Phật thì hãy thể nhập vào tánh của Pháp giới, nhận thức được tất cả đều do tâm tạo”).

Chúng ta chỉ thấy thu với vẻ đẹp của màu, chỉ thấy “chiếc áo cô đơn” với sắc hoàng thổ… để mà ca tụng, quí trọng…nhưng quên rằng, thu đã sống không phải chỉ thời gian của tháng nầy, nhưng thu là chuỗi ngày của bốn mùa trôi qua, làm cho chúng ta không biết nơi nào là thu có mặt.

Khi Xuân có hoa tươi xinh đẹp, có tiếng chim líu lo ca hát, có những tâm hồn thơ thới yêu đời... có phải là thu chăng?

Khi Hạ về réo rắc lời nóng, khô môi, bốc hoả, hối hả bay nhảy trong cuộc đời, và nơi nào thu ở?

Khi Đông lạnh lẽo trở về, đốt lên ngọn lửa hồng để suỡi ấm, ánh lửa lung linh soi rõ từng gương mặt cô đơn, lạnh giá bên cạnh nhau. Tuyết rơi, hơi lạnh, đường trơn vấp ngả, phì phà hơi thở khói, tìm thu nơi đâu?

Chiếc áo cô đơn màu vàng đã tạo ra những vành đai ruộng phước, nơi giới nơi định, nơi huệ nuôi dưỡng và sống thực, để cho màu vàng của chiếc áo bao phủ nhân sinh như tấm lòng vàng của thu, che chở đồng đều trong các khổ nạn, bất hạnh...

Trong em, ta thấy luân hồi
Nhìn ta, chợt thấy cuộc đời vong thân
Nơi nào lời nói lời im
chỗ nào lặng lẽ, cõi lòng tịch liêu...


Chúng ta có thấy chăng là thu đã đi xuyên suốt qua bao chặng đường của cuộc đời, khi trở về với đất linh, nơi chôn vùi bao vọng tưởng điên đảo…Thu luôn luôn chịu đựng, gánh vác và chưa bao giờ vắng mặt trên đời.

Trong hơi thở của gió (Phong), trong quán tưởng đi về (Hoả) trong tư tuởng trầm mặc, vắng lặng (Thủy), vững vàng trên tấm thân (Điạ)... Trong suốt cuộc đời, có khi nào ta xa người yêu nầy, xa cái thân vô thường, nơi đại địa tượng hình, nơi thu vàng có mặt xuyên suốt qua bao cảnh giới.

Phải có ánh sáng của trí tuệ mới mở cửa vào Thu, nhìn thấy rõ được tâm, thấy được đất, từng sớ thịt của đất nuôi sinh vũ trụ và từ đó khởi lên lòng từ bi cúng dường...

"Khi con thấy Phật, xin cho muôn loài, có được cặp mắt trí tuệ để nhìn rõ được tâm mình". (Nhược đắc kiến Phật. Đương nguyện chúng sinh. Đắc vô ngại nhãn. Kiến nhất thiết Phật).

Thưa bạn, miên man chia sẻ với thu, nói về thu, thụ hưởng hương vị thu…chúng ta đã biến mình để đi cùng và sống với thu trong thưởng thức, trong cảm nhận bằng chính tâm mình. Nếu chúng ta chỉ thấy thu như các mùa để yêu thích, ca tụng, làm thơ văn... thì có lẽ, mình đã phụ lòng của thu, vì thu luôn ước muốn chúng ta lắng lòng suy nghĩ lại...

Thu đã thọ giới Tâm Bồ Đề để bao thời gian qua, vẫn sống tịch liêu của các giới như luôn luôn cởi tâm uế trược, thu hút những dưỡng khí trong lành ban cho trái đất (nhiếp luật nghi giới), vẫn đem cho những gì trong lành, tốt đẹp (nhiếp thiện pháp giới) và vẫn âm thầm làm những gì có ích cho muôn loài để được sống trong hạnh phúc (nhiêu ích hữu tình giới). Và thu mời gọi chúng ta hãy tiếp tay khi cảm nhận được tấm lòng chân chất, bao dung của thu dâng hiến cho con người và trái đất nầy.

Có bao giờ bạn nghĩ rằng rồi đến một ngày nào đó, thu sẽ không còn có mặt trên cõi đời nầy hay chăng? Lòng người hỗn loạn, tâm trí rã rời, đầy lo toan…đưa đến cuộc sống vội vã, bỏ rơi lý tưởng đẹp... Tài nguyên thiên nhiên bị soi mòn theo dục vọng, sông ngòi khô cạn, núi lở đất trùi, cây rừng bị tàn phá, san bằng. Môi sinh ô nhiểm, chiến tranh ngày càng tàn bạo, cướp đi bao mạng sống của con người… Vũ khí ngày một tinh vi hơn để chìu theo tham vọng, trao đổi, tính toán, thiếu sự chia sẻ chân thật v.v... Các loài vật bị hy sinh theo những bữa tiệc chất chồng, chết tức tưởi đớn đau không được thương xót, theo nhu cầu khoái khẩu, dĩ nhiên, sẽ có ngày các loài sẽ tuyệt chủng... rồi nhân loại sẽ đi về đâu?

Trở về với thu với tiếng nói sâu thẳm của cõi lòng, cũng là trở về tánh giác của chính mình, trong địa đại của thân, mở ánh sáng mặt trời trí tuệ (Như Lai Đại Nhật) để đem những gì có thể từ chính tánh Phật của mình bằng bất cứ hình thức nào, để làm cuộc thức tỉnh nhân sinh trước thảm họa luôn luôn có mặt nầy...

Em như giọt sương mai
ngủ trên chiếc lá vàng
sợ nắng về vội vã
em tan vào hư vô

mong em là cơn mưa
tưới mát cho cuộc đời
những tâm hồn khô nứt
mưa tràn về, xanh tươi...


Với sự hiểu biết kém cỏi, với suy tư non nớt, với lời văn thơ thô kệch vô hồn…bản thân còn nhiều khiếm khuyết, đầy hỉ nộ ái ố... nhưng vì là người con Phật, trong tâm tình "đối cảnh sanh tâm", tự quán thấy có những vầng mây nổi lên, chập chờn trong tâm, tượng thành nhiều hình thái, biến đổi… nên cũng muốn xin được nói vài điều, viết ra để chia sẻ... theo các kiến thức hạn hẹp của mình, thì dù bạn có đồng ý hay không, cũng mong nhận nơi đây một tấm lòng kính dâng... trong thân phận con người.


Xin cám ơn bạn,

Những phút giây xúc động
nhân khi nhìn thấy bóng dáng thu...
Ngày 18.09.2009

Image


18173


Image

h ư ơ n g .s e n .d ì u .b ư ớ c
........M Ù A .X U Â N

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a
(1951 - 2012)



Đêm im lặng, lắng nghe hương về sáng
Mùa xuân tràn, có vạn cánh chim bay
Cành mai ngủ vừa giật mình thức giấc
vội vàng khoe màu sắc tuổi hương thì

ta khẽ nói, thì thầm lời muôn thưở
hồi chưông ngân, văng vẳng tiếng kinh trầm
ai vừa mộng, sải dài theo năm cũ
có nghe chăng, tiếng gọi của sao trời

không hoa pháo để đón chào xuân nụ
tự lòng son, sen vẫn nở muôn lần
đời thiên biến, nhưng hoa lòng vẫn ấm
rủ xuân vào mở rộng cửa chân tâm...


Đã lâu rồi, tôi không có thói quen đi đến Chùa để đón Giao Thừa, lạy Phật, rồi hái lộc đầu năm, như bao nhiêu người khác, vì thường thì vào đêm Giao Thừa, ở nhà luôn bày mâm hoa quả, bánh mức, bình hoa tươi, nước, lư hương v.v... sắp xếp đầy đủ trên cái bàn nhỏ để gần trước cửa, luôn cả chuông mõ, rồi mặc áo tràng, mở đầu cho buổi lễ khuya. Đặc biệt, năm nay lại cúng Giao Thừa có một mình, cũng rất là thú vị. Tôi thỉnh nhẹ ba hồi chuông:

nguyện tiếng chuông vang khắp
các cõi u tối thảy đều nghe
những ai lạc bước mau dừng lại
rủ sạch bụi trần thoát khổ đau...


Từng tiếng chuông ngân dài, đi sâu vào lòng người, không một sự gấp gáp, hối thúc, réo gọi... nhưng mỗi tiếng chưông ngân, mỗi câu kệ được mở ra như lời tâm sự, nhẹ nhàng, dặn dò của người mẹ, người cha thương yêu nói với đứa con lầm lỗi, hãy trở về... như đôi cánh tay mở rộng chào đón, như trái tim chia sẻ, không một sự trừng phạt...

thương muôn loài, phát nguyện lớn
tích trượng rung lên, ngục mở toang
minh châu toả sáng, xoá lầm mê
địa ngục không còn, mới thành Phật...


Bài nguyện đẹp quá, thật sâu xa, thật cảm động, nói lên một tấm lòng bao la của các bậc Đại sĩ vì sự khổ đau của con người mà xuất hiện, dấn thân vào tât cả các cõi, dù là bất cứ nơi nào, nơi ngục tối tăm, nơi bất hạnh, nơi đau thương... Khi có khổ thì tức thời xuất hiện để chỉ đường trở về nơi an lành... không một đòi hỏi được tôn thờ, và hạnh nguyện nầy vẫn là mãi mãi, cho đến khi sự khổ đau vắng mặt, mới mãn nguyện lớn đó.

Nghe tiếng chuông, phiền não nhẹ
Trí tuệ lớn, lòng bồ đề sanh
nguyện rời hầm lửa, ngục tối tăm
mau thành Chánh giác, cứu chúng sanh

nguyện xin Phật Pháp sáng soi
cho đời thoát khỏi lầm mê
nguyện xin mưa thuận gió hoà
muôn loài đều được ấm no, tâm hoà

nguyện xin thế giới hoà bình
binh đao chấm dứt, người người thương nhau

bốn loài thoát khổ nạn
ba cõi được an lành
ác tâm đồng hướng thiện
trí Phật sáng muôn loài


Vâng, lời kinh, tiếng chuông... đã thấm nhuần tâm của mỗi người con Phật, của bất cứ ai mở lòng để lắng nghe và của tôi khi trở thành người Phật tử. Tôi thật thương đức Phật, hạnh nguyện của Ngài lớn quá, cao thượng quá, đường đi của Ngài với tấm lòng bao trùm tất cả muôn loài và cảm thấy hãnh diện vì trong cuộc đời nhiều biến động, vô thường nầy, mình may mắn gặp được đạo Phật- một tôn giáo Hoà bình, Bình đẳng và Nhân bản...

Chỉ mới có bài kệ thỉnh chuông mà đã nói đủ hết tất cả “ tự lực và tha lực”, “tự giác và giác tha” và chứa đựng đủ được Bi Trí Dũng... Lắng lòng nghe, quán chiếu lại, chúng ta sẽ thấy mình cảm nhận được chiều sâu của bản thể, của tự tánh xuyên suốt ba ngàn cõi, vô thỉ vô chung và hằng bất sanh bất diệt.

Cây tích trượng trấn tích của bổn tâm, của dấu tâm ấn để cho “chú sư tử con” nhìn vào dòng suối trong mát, nhìn thấy được hình ảnh “chúa sơn lâm” của mình, con Phật thì sẽ là Phật, chỉ cần hồi đầu, quán chiếu, trực tánh trực tâm với chính mình, thì ngục mê tối đã mở toang, tâm đã rạng ngời xuất hiện chiếu soi vào mê cảnh, thấy rõ con người chân thật.

Nguyện đó thành tựu không phải để an ẩn trong niềm hỷ lạc của riêng mình, nhưng mỗi người con Phật tu tập, chuyển hoá, dần dần khi thấy năm uẩn đều không, tự nhiên có sự phát nguyện đi vào những nơi bất hạnh, đưa đôi vai chia sẻ... mong cho mọi người như mình, phiền não nhẹ, trí tuệ sáng, lòng phát khởi tâm bồ đề. Từ tâm bồ đề, sự chia sẻ mới thật sự và cần thiết do vì cái ngã giảm thiểu hoặc không có, sự chia sẻ mới là đích thực, vi diệu.

Thỉnh hồi chuông xong, tôi trì chú Đại bi cùng tụng một thời Kinh Phổ Môn, rồi sau đó, mở cửa đi ra ngoài nhà, dạo một vòng quanh trước sân, vừa đi vừa niệm tên vị Bồ tát của lòng Từ, Bồ tát Quán thế Âm và rồi lại mở cửa đi vào để xông đất ở nhà. Điều nầy cũng trở thành truyền thống của nhà, năm nào cũng như vậy và sẽ không thể bỏ được, dù là định cư ở bất cứ nơi đâu.

Chuyện hên xui của một năm, đâu phải vì người xông đất, vì cũng có nhiều năm, tôi là người xông đất nhà trước, nhưng rồi suốt năm, cái mặt cứ nhăn như là(?). Cho nên, là người con Phật, tôi hiểu rằng tất cả chỉ là nghiệp dĩ, có “nhân” thì có “quả”, khó ai tránh khỏi, trừ phi là có đầy đủ đức độ như “đức trọng quỉ thần kinh”, và có sự tu tập để chuyển nghiệp báo...

Cảnh vật vào đêm khuya tỉnh lặng quá, vũ trụ như đang im lìm trong giấc ngủ, dù đêm nay là đêm mở đầu để chào đón một mùa xuân mới. Đèn đường trước sân nhà sáng rực, con đường vòng quanh (circle) khuôn viên ở trước, vòng tròn đường vẫn dạ sáng rõ trong đêm. Vài con chim giật mình thức giấc bay lên, cười hối hả, rồi lượn bay xa, khi bước chân tôi vừa đi tới. Không một tiếng pháo, bầu trời nhiều sao, lạnh lẽo, sau bao ngày mưa gió tràn qua thành phố...

Hai hàng cây dừa trước nhà, từng rợp bóng mát, nhất là khi chiều về, nắng nhạt trên con đường xi măng vào cửa garage. Bước chân đi như bước trên một cảnh giới nào lạ lắm. Tôi đã từng im lặng nghe tiếng gió rì rào, thổi rung những lá cây, những âm thanh của lá cọ xát, nghe thanh thoát như tiếng đùa giởn, vui chơi của đàn trẻ nhỏ, một bức tranh đẹp. Từng hít thở thật sâu cho buồng phổi ngập tràn không khí trong lành, từng giơ tay lên bầu trời như đo trời cao thâp... thế mà, chỉ có mấy ngày mưa gió, cơn lạnh như cắt, tuyết rơi... rơi thật nhiều..

giữa tuyết trời, sao em chịu được
mùa đông về, áo mỏng lụa là thưa
một cơn gió vô tình tim thấm lạnh
tóc em bay, hương gió đã không còn...


Hai hàng cây đó đã bị những ngày lạnh lùng rủ nhau ra đi, thân cây quị xuống, mềm mại, lá xác xơ, thay màu gỗ sậm. Tôi đã đi tới đi lui, thăm dò từng cây một, xem sao. Vâng, cây không còn sinh khí, ủ rũ, không chịu nổi cơn lạnh. Như vậy, là cái không khí an bình, đẹp nầy không còn nữa sao? Mau chóng thay đổi như vậy sao?

Những cây dừa cao vời vợi đó đã tạo thành huyền thoại, đẹp lắm... Nay, đã được thuê người nhổ lên, chở đi... nơi gốc cây giờ chỉ còn là mặt đất lồi lõm, trơ trơ... Như vậy, thì phải làm sao đây? Nhưng mà sao, thấy cũng hay hay, vì hình như không gian được nới rộng ra, bằng phẳng, không khí chan hoà hơn, không bị lá cây che khuất, cản trở, mùi hương của gió trở nên thơm tho hơn... Ồ thì ra, mỗi pháp chỉ là phương tiện hiện hữu, khi đứng ở gốc cạnh nầy, chúng ta cảm thấy cảnh vật đó đã đóng góp cho mỗi cách riêng, có giá trị của tự tánh đó, nhưng ở một góc độ khác, dù là đã bị bứng đem đi về chỗ nào đó, nhưng sự hiện hữu hay vắng bóng đó vẫn có một giá trị đặc thù của nó. Khi rời khỏi nơi đã sống vững thời gian, những cây đó vẫn ngoái đầu lại nhìn tôi, khẻ nói... dù là ở nơi đâu, bị chôn vùi dưới lòng đất, bị cưa xẻ…thì thân tôi không vô ích, vẫn là suối nguồn đóng góp để nuôi dưỡng vạn vật vì trong vũ trụ nầy, không chỗ nào là vắng mặt, là thiếu thân xác của tôi...

Suốt thời gian qua, cuộc đời tôi có nhiều biến động, xáo trộn như những biến thiên của vũ trụ, thành trụ hoại không, vô thường. Có những cơn đau gọi tên, định hình..có những mất mát làm nhói tim, thổn thức, có những đêm trằn trọc mất ngủ, cơn đau bao tử hoành hành, có những lúc cũng buồn, cũng chán nản, chao đảo, tuyệt vọng, muốn buông xuôi tất cả để trở về lại với con người ngu ngơ, hồn nhiên, an nhẫn của mình. Tôi thật chán với chính tôi, với con người lù khù, muốn rời xa, muốn buông bỏ, tránh xa hắn, rồi đóng lại trang nhà học Phật đã theo tôi qua nhiều năm tháng, với tấm lòng gầy dựng, thành hình, chia sẻ... và rồi, hãy để cho tất cả trôi theo cơn gió thoảng.

Nhưng, tự trong tâm, những hình ảnh của Thầy Tổ, hình ảnh của những người mà tôi đã gặp qua trong đời, bình dị hay trí thức, đơn giản hay mang đầy chí nguyện, như của vị Sư già trong “ người có nghiệp với Phật”, của vị Thầy trẻ trong “chiếc áo cô đơn”, của ngưòi từng nói rằng “anh LH ơi, anh nhớ thương Phật thương Đạo nha...”, mỗi mỗi người là bài pháp cần học, tham cứu, đã như là cơn chấn động của quả đất, lôi vực tôi đứng dậy để đối diện với những vấn đề trước mắt...

Tôi chợt nhớ tới lời nguyện của Ngài Phổ Hiền trong mười lời nguyện:

nguyện thứ ba là quảng tu cúng dường

Chúng ta cúng dường rộng rãi cho cái gì? Có người không thể cho ra gì hết vì không đủ khả năng, có người nghĩ rằng mình phải sống cho sung sướng vì đi làm cực nhọc, kiếm tiền rất là khó khăn, nên cần phải hưởng thụ vì cho là mất đi, như “ yêu là chết trong lòng một ít ”... Cũng có người giúp đở chút nào đó cho người nầy hay người nọ, như ban ân, và cho như vậy là đủ rồi, hoặc cũng có khi khoe khoang với mọi người về sự đóng góp của mình. Có người không dám cho ra, dù là lời nói, lời an ủi hoặc chí đến, cho một nụ cười tươi. Có người cho rằng phải dành dụm để cúng dường cho Tam bảo, rất là tốt, vì là người con Phật nên cần phải hộ Pháp, và tự cho như vậy là đủ bổn phận vì có phước báu nhiều v.v... Nhưng, như vậy đã đủ chưa? Phải chăng là đạo Phật đòi hỏi như vậy và như vậy là đúng rồi?

Những hàng cây chung quanh nhà tôi, được trồng ở ngoài, nhưng dù rất nhiều cây bị chết, nhưng vẫn còn sót lại một số cây vẫn sống vững vàng, xanh tươi, không bị úa héo, dù là cùng chịu đựng hoàn cảnh, thời tiết khắc nghiệt như nhau.

Tôi chợt nhận ra rằng những cây còn sống, gốc rễ của nó thật mạnh, bám sâu vào lòng đất, hút chất màu mỡ, dưỡng tố để tự nuôi dưỡng chính nó; còn những cây khác, mới vừa trải qua những mưa gió, đóng băng…đã ngả quị xuống, thiếu chiều sâu của nội lực, nền tảng vững vàng cho cuộc hồi sinh...

Có phải chúng ta đã vô tình nhiều quá, đôi khi với chính mình chăng? Than thân trách phận, cho đời mình cô đơn, tủi thân, cho rằng “khi bước chân ta về, đêm đêm thành phố lặng yên, làm sao tôi biết, đời sống buồn tênh..” như một nhạc sĩ nào đó, từng kêu lên... Hoặc giả rên rỉ, khổ đau, đập đầu vào gối để chết, để ra đi hoặc có khi, uống nước lạnh trừ cơm, khiến thuốc bán cho người muốn giảm cân (diet) than phiền vì ế ẩm... Chúng ta chỉ lo cúng dường cho bên ngoài, cho một cuộc vong thân, chạy rong ruổi theo cuộc đời, dễ duôi theo sóng nước mênh mông của nghiệp lực... và chưa khi nào, chúng ta cần quán chiếu lại và thực sự cúng dường cho chính chúng ta, cho cái tâm đã nuôi dưỡng và theo chúng trôi lăn theo dòng đời, sanh tử. Và đây cũng là phương dược mà đức Phật trao truyền lại và đòi hỏi mọi người cần thực hành để truy tìm lại con người chân thật của chính mình. Điều đó, không có nghĩa là phải từ bỏ tất cả, chỉ lo duy nhất chuyện giải thoát. Thân xác cần có thực phẩm nuôi sống, sinh tồn và cái tâm cũng cần có chất liệu để nuôi dưỡng, trưởng nở, linh hoạt hoá…sao ta lại nở để cho mốc meo, ốm yếu?

Đạo Phật không bao giờ cực đoan, bỏ rơi cái trần gian dù đầy nghiệp chướng nầy. Trở thành là một điều gì đó, không có nghĩa là mất đi gốc rễ, vì tất cả mọi sự thành tựu đều bắt đầu, bắt nguồn từ mặt đất nầy. Chúng ta đều bước đi bằng hai chân, nếu ai đi chỉ một chân thì điều đó có nghĩa là bị tật, chứ không phải đúng như vậy. Sen vẫn luôn mọc, vươn cao lên từ bùn nhơ.

Quán chiếu “bốn thánh đế”, biết khổ là nguồn gốc, nhưng đạo Phật cũng chỉ cho phương pháp để giải thoát ra khỏi khổ đau, không phải từ đâu đến hoặc ở nơi đâu, nhưng mà ngay trong cuộc đời và trong cái thân năm uẩn nầy. Cho nên, chúng ta cần phải cúng dường cho cái thân tâm khi nhận thức được điều nầy. Biết thân là vô thường, hãy cúng dường cho thân cái Tánh Bát nhã, nhìn như thật, thấy như thật, phủ định những vọng niệm, chấp trước gây nên đau khổ, cũng không có nghĩa là phủ nhận thân, vì phủ nhận thì lấy đâu để cúng dường, mà đạt được sự tự tại, an lạc... vì tâm an trú trong thân.

Khi chúng ta sân hận, đố kỵ…có bao giờ chúng ta cúng dường lòng nhẫn nhục, từ bi, hỷ xả để ôm ấp những độc tố đó làm cho hoà thuận, cởi mở. Khi chúng ta bị mê mờ, sao không cúng dường cho tâm ngọn lửa trí tuệ để chiếu soi rõ căn nguyên, nhìn lại mặt mũi của mình. Khi tham đắm tiền tài danh vọng, sắc đẹp và bị đau khổ, lăn mình theo, không muốn mất vì mất thì “ ta buồn ta đi lang thang bởi vì ai...” rồi khổ đau, sổ mũi, nhức đầu, chóng mặt... sao không cúng dường cho tâm, sự quán chiếu vô thường, tương duyên tương sanh v.v...

Tất cả các pháp để cúng dường rộng rải cho tâm chúng ta, đó là “phương tiện thiện xảo” hay là dưỡng tố cho tâm, mà chúng ta có thể bắt gặp trong hầu hết các pháp môn tu trong đạo Phật, để chúng ta bước ra khỏi khổ đau, bất hạnh, không có nghĩa là phủ nhận cuộc đời. Hiểu sai điều nầy thì là hiểu sai tinh thần thực tiển của đạo Phật, và chính chúng ta lại gây thêm đau khổ cho chính mình theo “chấp thường hay chấp đoạn”, cũng là một cực đoan khác tự tạo ra.

Những đức tánh làm cho con người trở thành con người nhân bản đích thực, là những gì mà đạo Phật luôn luôn cung cấp và hướng dẫn cho con người, và chính chúng ta là chủ nhân của sự quyết định cho dòng sinh mạng chính mình. Điều đó, cũng có nghĩa là chúng ta đang cúng dường cho chính tâm mình một chất liệu vô giá để đối diện với những khổ đau, vọng chấp, tham đắm và cần chuyển hoá. Sự chuyển hoá không có nghĩa là phủ nhận, đoạn diệt cuộc đời, từ chối bản thân…nhưng là đem những chất liệu từ bi hỷ xả, quán thân, quán tâm, quán bất tịnh, quán ngũ đình tâm… để khơi dậy, khám phá và làm cho sống động, hiện sinh, có mặt trong tâm của mỗi người, và đó chính là nét đẹp kỳ diệu mà mỗi một con người đi theo lý tưởng và thực hành giáo Pháp của đức Phật, mong muốn thực hiện cho mình, cho đời và để làm đẹp cho cuộc đời, xây dựng cuộc đời tươi sáng.

Mỗi người đều quan niệm, cảm nhận hạnh phúc hay đau khổ khác nhau, tùy theo môi trường, trình độ, xã hội…nhưng, sự tham chấp, vọng niệm về thân, về tâm, về những cảm thọ... sẽ là những nguyên nhân dẫn dắt đến đau khổ cũng như hạnh phúc, và dù là hạnh phúc hay bất hạnh đó đang được đeo đuổi, bám chặt, tưởng chừng như có thật, nhưng thật là vô thường, duyên hợp duyên sinh. Tham chấp, có nghĩa là đang gánh nặng... buông xả, có nghĩa là thong dong, nhưng buông xả hay tham chấp là do vì cái gì, phải chăng vì cái tâm mê mờ, nên cần phải lìa tâm vọng, phải ly niệm... mới trực tâm, đối diện và chuyển hoá, chứ đâu có nghĩa là phủ nhận thân hay cuộc đời, vì như Kinh Hoa Nghiêm nói rằng “tâm người như người hoạ sĩ, vẽ lên tất cả mọi hoạt cảnh của thế gian, đau khổ, bất hạnh hay an vui, hạnh phúc”.

Tôi chợt nhớ đến “ba mươi hai ứng thân”, đến hình ảnh ngàn tay ngàn mắt của đức Bồ tát Quán thế Âm và cảm nhận được chiều sâu của đại nguyện dấn thân của Ngài. Cuộc sống quả thật biến thiên, không một pháp nào cố định, tâm người cũng vậy, vẫn luôn thay đổi như “tâm viên ý mã”, bất định. Bồ tát đã vì lòng từ bi mở rộng, phải hiện qua biết bao nhiêu thân hình để vì đó, ứng hợp, đồng hành, cứu độ. Trong Mật giáo, chân ngôn của Bồ tát Quán thế Âm nhiều, rất là nhiều như để thích ứng cho những hoạt cảnh của tâm, gây nên bất hạnh hay hạnh phúc, để là lương dược chuyển hoá, đem lại an vui, tự tại. Bồ tát trở thành Đại sĩ của mỗi người, trong mỗi người, trong tâm những con người dám nhìn nhận và quyết đoán được trong tâm mình, có vị Phật Di Lặc, đã đang và sẽ thành hình, vì con Phật thì sẽ là Phật.

Tâm nhiều thay dạng đổi hình, nên tâm cũng phải hiện thiên hình vạn trạng để đưa tâm trở về thân, về tâm và chưa bao giờ tâm lại đi bỏ tâm. Phật, Bồ tát chưa bao giờ từ bỏ một chúng sanh đau khổ...

Thưa bạn, có phải một nhạc sĩ nào đó viết rằng: "vì mình xa nhau nên không biết xuân về đấy thôi...” (?). Vâng, đúng như vậy. Có phải chăng bởi vì chúng ta đã vô tình hay cố ý để tâm rời khỏi thân, đã làm cho xa nhau, lôi kéo tâm đi xa muôn vạn dặm trường, đã quên cúng dường cho thân tâm những chất liệu của hạnh phúc, của từ, của bi, của sự sáng suốt, của trực tâm, trực tánh, của thể nhập vào chân tánh…nên tâm nghèo nàn, thân héo úa; cho nên, chúng ta không biết xuân đã về khắp mọi nơi, khi lòng, khi tâm đang hiện sinh, có mặt. Mùa Xuân luôn có mặt trong khắp mọi nơi chốn, dù là ở không gian hay thời gian nào, vì đó là mùa xuân ở trong tâm. Xuân ở bên ngoài có thể có thời gian, có hạn hữu và thay đổi tùy địa dư, quốc độ... nhưng, xuân trong tâm sẽ có mặt ngay tức thời, tức khắc khi lòng chúng ta an vui, thanh thản, mở rộng và đó là chất liệu tâm bồ đề làm cho cuộc đời chúng ta đáng sống, cao đẹp, ý nghĩa của sự hiện hữu trong tinh thần Bát nhã, trong sự chia sẻ, thương yêu, sống với và sống cùng với muôn loài.

Là người ít học, biết gì nói đó, thường chân chất đi gom lại những tư tưởng vô thường khởi ra từ tâm, sau thời Kinh lúc Giao thừa vừa xong, vội chắt chiu, vui mừng, ghi lại và kính xin được chia sẻ cùng tất cả mọi người- dù bạn có đồng ý hay không, nhưng sự đóng góp, chia sẻ nầy như một tấm lòng kính dâng nhân ngày đầu Xuân.

Kính mong rằng, từ khởi nguồn chân chất, như lời xin thưa, chúng ta biết thương yêu, tôn trọng, trân quí, săn sóc quả hành tinh xanh nầy, làm cho tươi đẹp hơn, vì đó là nơi chúng ta sinh sống với muôn loài, với vạn vật, vì đó là cái bụng no tròn bao dung, hỷ xả, là cái tâm từ bi, trí tuệ, của và trong mỗi người chúng ta, mà đức Phật Di Lặc ( Buddha Meitraya) trao tặng cho mọi người khi tâm xuân mở rộng lòng, đón nhận.

chắp tay lạy người
xin mở từ tâm
nghĩ đến con người
chắp tay lạy người
xin bỏ hận thù
cho đời thảnh thơi
lạy mưa lạy gió
lạy những thiên tai
lạy cơn sóng thần
lạy lòng địa chấn
lạy những ác tâm
lạy khởi sân hận
lạy lúc vô minh
lạy khi oán thù
xin yêu con người
xin thương con người
được mãi thương nhau
xin cho địa cầu
là chốn an vui...



Sáng mùng một Tết rồi, phải đi Chùa lễ Phật đầu năm, phải đi rồi...
Thành kính chia sẻ.

Ngày mùng 1 tháng Giêng, năm Canh Dần - 14.02.2010


Image


21025 top -
dòng đời xuôi chảy
1, 2, 3
_______________________________________________
Em Về Tôi Bóng Liêu Xiêu - thơ - miên _______________________________________________

Image

em về tôi bóng liêu xiêu
ngẩn ngơ như trúng ngải yêu mất rồi
có con chim nhỏ hót, cười
nhạo tôi thằng ngốc giữa trời biển si

xem tiếp...

_______________________________________________
From A Corrner Of My World - văn - nttn _______________________________________________

Image

as i was still standing in the kitchen, feeling slightly sad that i had missed saying goodbye to TB this morning, i heard a chime from the cell phone and a text popped up...

-- I said bye but i dont think you heard me so bye mom! Ill be back for lunch.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mưa Chiều Kỷ Niệm - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một mình anh đứng trong mưa
Nơi đây hình bóng cũ mịt mờ
Em ra đi không nói một lời
Từng chiều mưa dĩ vãng
Xao xuyến mãi trong lòng anh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ghost Town - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...