THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image



Lá thư tình 35 năm sau...

1.

Dấu yêu ơi,

Nắng sớm nắng chiều bên ngoài đẹp thế này sao em nhìn như mưa vừa tạnh mà mờ mờ như sương, nhớ năm ngoái mình đã đưa em đi bác sĩ trị mắt cườm rồi cơ mà . Hôm nay em có nhớ lời mình dặn phải ráng đi bộ mỗi ngày và em đã chống gậy đi từ phòng ra cửa sổ cho giãn xương cốt. Mất một tiếng đồng hồ mới tới đích và mồ hôi ra đầm đìa xuống cả chân làm em sực nhớ là quên mặc tả rồi! Khổ thế! Ngày hôm kia khi trời trở gió, mình dặn em không được ra ngoài, thế nhưng em lại vui chân, lòm khòm đi ra, quên đóng cửa, và quên luôn đem theo chìa khóa nhà . Vừa đi được dăm ba bước thì gió nó kéo em té lăn cù xuống đất. Trong tư thế nằm sấp, mông chổng lên trời, mặt em chúi nhủi vào vũng nước đen trên cỏ, em thật khó khăn tự ngồi dậy, nên đành nằm thẳng cẳng lắng nghe từng khớp xương trong người ê ẩm rên rỉ lê thê . Gió càng lúc càng rì rào .. như muốn ru em ngủ một giấc đầy. Làm sao em cưỡng nổi cảm giác êm êm bởi tiếng gió đều đặn ò ò ..bên tai...và em đã ngáy khò tự hồi nào không hay ! Mình biết mà, hể em nằm đâu là ngủ đó ! Mãi đến khi con chó hàng xóm ngửi được mùi dầu cù là nồng nặc trên người em, nó đến gần liếm láp cho đến lúc em tỉnh dậy. Em nhìn con chó và thấy nó cứ ngáp liên tục , em hỏi lủ trẻ con bu quanh có phải vì cả đêm con chó nó phải thức khuya canh trộm hay sao mà nó cứ ngáp dài liên tục như thế ..?
Lủ trẻ con bảo với em rằng: " con chó nó đang sủa đấy cụ ạ !!! "
Chúng còn hỏi em " Sao cụ nói chuyện to còn hơn chó sủa vậy??!!!"
Mình à, mình sớm làm cái hẹn cho em đi bác sĩ khám tai nhé !

Dấu yêu ơi !

Có phải giờ này mình đang ở dưới bếp làm thức ăn cho em không? Tai em tuy lãng, nhưng cái mũi em còn thính lắm. Em nghe được cái mùi phở quen thuộc, thơm phừn phực cả bầu không gian và em vội vàng đeo hàm răng giã vào để gọi mình! Nếu không thì mình sẽ không hiểu khi em nói " Phình phơi, phem phói phắm phồi! " thay vì ..." Mình ơi ! Em đói lắm rồi !" . Thế nhưng réo hoài mà mình không nghe, em gọi cell phone thì lại máy để mode nhắn tin, em để lại lời nhắn tin nhưng không biết mình nghe được giọng nói rừng phi lao xào xạt của em không? Nếu mình có nghe tiếng phù phù trong phone , đó là lúc em nói em cảm ơn và hôn mình nghìn cái đó nhé ! Gọi phone mình không được, em đành phải ngồi viết email cho mình biết là em đã thức dậy rồi và rất đói bụng. Chân tay em nó bắt đầu rung rẩy. Gỏ được ba chữ, em phải ngừng xoa xoa mấy ngón tay, đánh email cho mình từ sáng giờ đã quá giờ ngọ mà vẫn chưa xong. Khổ thế ! Căn nhà này xưa kia khi chúng mình còn trẻ, em còn bước lên , đi xuống cầu thang dễ dàng như chơi.. và tìm thấy mình trong mấy chốc. Bây giờ nhìn cái cầu thang , em chỉ muốn ngồi phệt lên chiếc bao bố mà tuột xuống và có mình đứng sẳn dưới đón chụp lấy em.


Giờ đây em đã hơn 80 tuổi đời ,thời gian giống như một giòng sông, âm thầm lặng lẽ trôi, ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác, năm này sang năm khác, chẳng chờ ai mà cũng chẳng đợi ai. Và một khi đã trôi qua thì sẽ chẳng bao giờ trở lại. Những giác quan bên ngoài và lục phủ ngũ tạng bên trong cũng chịu chung cùng một số phận, nhưng tình yêu chúng ta vẫn là hương hoa tươi đẹp, nhiều màu sắc như ngày đầu. Mình vẫn luôn yêu thương, nuông chìu, cưng nựng, hy sinh và lo lắng rất nhiều cho em.

Có câu ca dao :

Già thì già tóc già râu
riêng về cái ấy còn lâu mới già ...


Em cảm ơn cái ấy mình trao tặng em mỗi ngày. Đó là tiếng cười !!!

Mình ơi, em dừng đây nhé và đang nghe ngóng tiếng chân mình đi xuống cầu thang, đẩy cửa phòng tìm em, xong dìu em vào bếp để cùng nhau xơi món phở lừng danh muôn đời của mình không ai sánh bằng.

Đừng để em chờ lâu nhé ! Vì cũng đến giờ thay tả cho em ...

Thương mình...

EM.


Ngọc Thể





4069



Thuở Ban Đầu

2.

Dấu yêu ơi,...

Em định nói gì với mình mà em quên mất tiêu, mình đợi em nuốt vài viên thuốc bổ óc cấy từ cây bạch quả mà mình hay mua ở tiệm 99 xu, tặng em nhé!. À, em nhớ ra rồi:

Sáng nay khi mình đi chợ, em ở nhà một mình ngồi trên chiếc ghế massage xem phim hoạt họa, thấy con ngựa nó chạy nhong nhong... em sực nhớ vì sao mình bưng em về dzinh...... dễ dàng như thế! Thuở đó, ngày mình ngồi trên xe đi cá ngựa là đúng vào ngày dạm ngỏ. Ở nhà, cậu mợ của mình và thầy me em ngồi đợi ê bàn tọa mà chẳng thấy bóng mình đâu..! Thật ra hôm đó cậu mợ "nhắm" chị cả em đó, nhưng chị em khôn ghê! Chê liền! Rồi chị ba, chị tư, chị năm, chi sáu, chị bẩy, chị tám... kéo dài xuống cho đến bà vú, con ở cũng lắc đầu... Bấy giờ em đang bị đau quai hàm, hai tay ôm mặt không sao trả lời được nên câu mợ chịu em ngay!!! Lúc đó em đã mười nhăm...

Trời hôm ấy mười ba hay mười tám
tuổi của nàng, mình nhớ chỉ mười nhăm
em bị đau răng, hai má sưng vù
em bị đau răng, ê cả quai hàm...

Trời hôm ấy trời xanh, hay trời xám
chưa muốn chồng, sao đã có người thăm
thương ai cũng vậy, thương "đó" cho rồi
lấy ai cũng vậy, mình rước em dzìa...


Thế rồi đêm về, em nằm mộng thấy tiên hiện ra dạy rằng: “Nên lấy người lớn tuổi nhưng giàu con ạ, ít nhất cũng phải hơn chục tuổi á. Vì chênh lệch tuổi tác nên người ta sẽ ngũm sớm, lúc mình chỉ xấp xế tuổi hồi xuân. Còn kịp quậy!"


Yêu Dấu ơi !

Em nhớ man mán lần đầu tiên đôi ta giáp mặt. Mình trông chững chạc , tình tứ với dáng người kheo khẳng kheo khừ, đã có lông... môi... Mình thông thạo nhiều tiếng: Tây... Ninh, Mỹ... Tho, tiếng lóng, nhất là ngôn ngữ miền thượng du. Mình khen đôi ta xứng đôi vừa lứa và ví von tình yêu là “La vache qui rit”“The laughing cow”, là con bò cười “gặp bãi cỏ non”. Mình là “con bò gầy” và Em là “bãi cỏ non.” ! Bãi cỏ non nuôi bò quanh năm suốt tháng... bãi cỏ non héo là bò sụt cân ngay!!! Ơi ! Mình của em thuở ấy rất tế nhị, lãng mạn ra phết chỉ chạm vào những chỗ da em không bắt nắng.

Và rồi một đám cưới nhà quê diễn ra một cách suôn sẻ. Mình mang giòng máu loại O, cho nên uống chút rượu là mặt đỏ chét, xịn liện tại chỗ.

Đôi ta như đôi cu cu
mình thì ngủ trước, em gật gù khò sau
(Lời mình hát khi say)


Trong đêm tân hôn động phòng hoa chúc, mình mặc quần dài, lưng trần nằm úp mặt xuống giường để em cạo gió lần đầu tiên trong đời con gái. Em hồi hộp, run sợ khi trong tay cầm cái muổng soup bằng thiết... cạo mãi miết đằng sau lưng của mình, cạo tới đâu "gió" nổi lên tới đó, mà mình cứ nằm thở đều đều không nhút nhích, hay rướn người lên rên rỉ mặc dù em quên chưa bôi dầu xanh chỗ này... Em lật người mình luôn phía trước mà cạo lên xuống, dọc xuôi đến khi cả thân mình như con ngựa rằn với những vằn vằn vện tím khắp mình mẫy... đêm ấy em không trách mình đã thử thách tình yêu, làm em vật vã mỏi tay muốn chết luôn! Từ đó, em bỗng trở thành người đàn bà cạo gió thành thạo, tay nghề cao dần theo năm tháng.

Bây giờ đã qua tháng giêng, ngày Valentine sắp đến. Đôi mình sống với nhau đã hơn 1/2 thế kỷ nhưng lúc nào em cũng thấy vẫn như thuở ban đầu cứ như là thơ là phim vậy. Cho đến bây giờ mình vẫn luôn luôn nhớ gỡ răng giả và hôn em trước khi đi đi ngủ em. Duyên nợ - nợ duyên... 65 năm vẫn chưa dứt... mà phở thì còn mãi xực... Cám ơn mình nấu cháo phở cho em nhen... mình biết ý em hết sức...! Môt năm, 365 ngày phở, em ăn phở phờ cả râu...

Ôi!
Em nhõng nhẽo từ lúc phở chưa nhão nhoét...
em dỗi hờn khi mình thay tã... chưa đầy...



À, ...cái tã màu tím hoa sim của em... đang đổi màu mình ơi...!!! Lại đến giờ thay tã...!!!

Thương mình,

Em.
thư viết khi em ở tuổi 80.



Ngọc Thể - 2011





4132


Image



Lá thư tình 35 năm sau...

3. Dấu yêu ơi,


9 giờ sáng nay khi vừa thức dậy, em bồn chồn hoảng hốt vì sao lại trời tối om như thế này nên đã vội vàng lấy hai ngón tay dụi mắt thì mới hay rằng mắt em dính tèm lem đầy ghèn, thế mới khổ ! Buổi sáng có người thích đọc kinh, có người thích ngồi yên, có người thích viết lách, có người pha ngay ly cafe , có người chỉ muốn có thời gian để nhìn lại chính mình...nhưng với em, có thói quen vẫy gọi con chó Mina , ra dấu cho nó gậm hàm răng giả của em luôn luôn nằm sẳn trong cái bát sành xinh xinh để trên cái bàn nhỏ trong bếp, đem đến cho em. Thế mà nó làm răm rắp đấy mình! Mình biết con chó chihuahua của em nó khôn hơn đứa bé năm tuổi chứ không láo lếu đâu. Mỗi lần gậm răng của chủ , đưa đến tay chủ xong là nó chạy ra đằng kia uống cạn ly nước của nó, xem chừng muốn rửa cái mõm cho sạch, mình ạ !!!

Sau khi rời chiếc giường gỗ xoan đào, em chống cái gậy tích trượng đi vòng vòng trong nhà tìm mình. Cố đi tí xíu mà nhọc lắm cơ ! Nhà vắng lặng mà mình thì đâu? Em nhìn thấy tờ giấy mình viết nhắn nhủ gì gì dán lên tủ lạnh. Em nhớ mình quá mà không biết làm gì cho hết ngày ,chỉ biết mở hết cửa sổ ngó ra ngoài tìm thiên nhiên, cho gió lùa vào căn phòng nhỏ. Bỗng nhiên, đôi chân em muốn tung tăng như đứa trẻ lên ba. Em quyết định đi ra ngoài. Thế là trở về phòng, em đã phải mất hai tiếng đồ hồ mới thay xong bộ đồ sịn nhất và đổi ngay loại tả người lớn one size fits all. Em quay lưng lại căn nhà rồi bước ra đường, và lần này em nhớ đem theo chìa khóa nhà không như trước đây hay lú lẫn.

Khi bước ra ngoài, lòng nghĩ thầm sẽ đi bộ cho khỏe, nhưng rồi sực nhớ lần trước bị con gió mạnh kéo em té ngã lăn đùng xuống vũng nước đen xì trên bãi cỏ thưa, em liền đổi ý, muốn tự lái xe một vòng hóng gió chơi. Ơi! Như lần đầu tiên được vào ngồi trong xe, em ung dung điều chỉnh ghế ngồi cho thoải mái, điều chỉnh gương phản chiếu để nhìn rõ ràng chung quanh nhưng đến khi nhìn thẳng phía trước, em lại không thấy con đường trước mặt ra làm sao. Để cho an toàn tầm nhìn hơn, em bước ra khỏi xe và... bách bộ thêm nửa tiếng vào nhà để thay đôi giầy cao bốn phân và không quên đem theo cái gối để kê dưới mông, như thế sẽ nhìn rõ đường, ngỏ mà lái. Mình ơi! Em sung sướng quá khi được ngồi trong xe và tự lái đi vòng vòng ngao du như thế này! Đã hơn 15 năm em chưa cầm lại tay lái mà lần cuối đó em vừa tròn sáu mươi nhăm cái xuân xanh...!!!

Trên con đường gió hun hút, em cho xe bon bon chạy, và em lái có trình độ lắm mình ạ! Đèn đỏ là ngừng, đèn vàng là để chạy nhanh hơn khi đèn xanh ! Trên xa lộ, em thấy bà con lái vù vù mà tiếc cho họ đã không giảm dần tốc độ từ từ để tận hường khung cảnh tươi đẹp như ngày hôm nay. Nắng càng lên, em càng khoái. Ngồi trong xe em bật CD nhạc kích động Hùng Cường và Mai Lệ Huyền. Em đã bật volume đến maximum thế nhưng sao em vẫn nghe tiếng hát ca sĩ cứ ri rỉ nhỏ xíu, chắc là máy trợ thính đeo ở tai của em hết pin rồi mình ạ ! Dẫu sao bài hát TÚP LỀU LÝ TƯỞNG làm em cảm thấy trẻ trung lạ lùng. Những ngón tay em liên tục đánh nhịp lên tay lái, và chân em đạp ga theo nhịp trống dồn dập. Em quay kính xuống để gió bên ngoài thổi vào làm mát dịu khuôn mặt thỏa thích của em. Em khoái cảm giác da nhăn nheo bị kéo ngược bởi gió! Em thích luôn cái nhột nhạt khi gió thổi đong đưa những sợi lông mũi em. Thật là vui đó mình! Em cứ say mê lái xe vừa nghe nhạc vừa ngắm cảnh bên ngoài mà không cần biết em đang đi về đâu! Thấy cứ xe trước mặt chạy đâu em theo đấy ! Đến một lúc thì hiện ra một con dốc. Con dốc cao dần, chẳng làm em bối rối mà còn tạo cho em một cảm giác mạnh . Dốc càng cao, bàn chân em càng đạp gas sâu hơn !!! Em biết nếu như mình đang ngồi bên em bấy giờ chắc mình sẽ điều khiển, ra lệnh, thắng gió và cầu nguyện không ngưng!

Khi xe có đà xuống dốc, chân em tự động thả ga và chẳng cần đạp thắng nên xe nó cứ vù vù chạy xuống con dốc ấy ! Vừa xuống dốc xíu thì đã thấy một ông cảnh sát giơ tay ra dấu cho xe ngừng, đậu lại bên lề ... Ồ, chắc là có tại nạn rồi ! Khi vừa táp xe vào lề, người cảnh sát hỏi ngay giấy tờ bảo hiểm và bằng lái xe của em. Ông cũng cho biết rằng con đường này tốc độ quy định là 30 mile một giờ trong khi em vượt hơn 15 miles. Ông cảnh sát mang giấy bảo hiểm về xe ông để kiểm tra với computer. Một phút sau ông trở lại với giấy phạt ticket và nhắc nhở:

" cụ nhớ lái xe cẩn thận nhé !"

Em thấy vô lý quá liền bảo ông mở cặp mắt kính đen ra , khoanh tay lại mà nghe em giải thích! "

"Này, you ! Bà đang xuống dốc , bà chưa kịp thắng thì you đã bắt phạt bà ! Bà sống được có bao lâu nữa mà you không thương, mà còn cho giấy phạt, như thế đâu có hiểu thấu cái sướng của người cao niên, you ạ ! Bà không nhận giấy phạt đâu nhé ! "

Em nói rõ ràng tiếng Việt giọng bắc kỳ 54 ,100% mà tên cảnh sát nó cười duyên với em một cái xong lại tỉnh bơ chào goodbye, rồi trở ra con đường chính. Hắn ta tiếp tục cầm máy nhắm , chỉa vào phía những chiếc xe đằng xa đang chạy xuống dốc như em lúc nãy. Em lại thấy tay hắn ta giơ tay lên ra dấu cho những chiếc xe chạy nhanh ngừng vào lề đường.

Thôi, em hết hứng thú lái xe rồi. Mà bây giờ lái về nhà em cũng chẳng nhớ đường nào mà về. Em Ngồi đây viết thư cho mình, khi nào mình nhận được ra đây đón em về nhé !!! Trong khi chờ đợi mình , em đổi cd khác, nghe Hương Lan hát nhạc Lam Phương bài " Em đã lầm khi lái xe đi chơi ! " ..Sau đó sẽ đánh một giấc ngủ trưa thôi, mình ạ !



“ Càng già, càng dẻo, càng dai .
Càng lái xe chậm , càng sai con đường.”



thương mình,

Em,
bà già gân


Ngọc Thể
May 1, 2011




4813


Image


Dấu Yêu ơi!

Hôm nay mình lại đi vắng. Em lò mò ra vườn chỉ để nhìn mấy con bọ di chuyển tốc độ cũng chẳng nhanh nhẩu gì hơn em. Ngắm nghiá chúng một lúc sau thì mặt trời bị che kín sau bức màn mây tối , và mưa đổ xuống hối hả khiến em cố sức đi nhanh vào nhà. Đầu em ướt, lưng em ướt, tay chân em ướt, nhưng mãnh áo phía trước ngực khô queo mình ạ ! Nhờ cái lưng còng che được phía trước áo, nếu không thì bay luôn mùi dầu cù-là em thoa đầy ngực sáng nay.

Sau khi thay quần áo, em đi quanh nhà mãi tìm mình mà quên bẳng rằng mình đã đi vắng. Những buổi trái trời trái đất ấy, ngoài sự làm cho khí hậu hóa nên ám chướng, có lẽ còn có một mãnh lực gì u ẩn, huyền bí,nhấp nhoáng trong không gian. Em nhìn thấy trên bàn có cuốn phim với cái tựa thiệt là lãng mạn. " LET ME IN " ... chắc dịch ra tiếng Việt mình là " Cho tui vô " ... Phim này em đoán là chắc là phải tình tiết, đẫm màu tình yêu lâm li bi đát vô cùng lắm !

Giống như mấy lần em hờn mình, em đóng cửa khóc thầm một mình đến cả một tuần sau vẫn không thấy mình hỏi han, nói năng gì... Em phải bỏ bớt tự ái, mở then khóa, nhưng cửa vẫn đóng. Chờ thêm vài ngày nữa, vẫn chẳng nghe hơi tiếng gì của mình, em nén cơn hờn , hé cửa xíu .... cứ như thế em chờ thêm qua tuần tiếp.... mở cửa toang ra cho mình biết cơn giận em đã nguôi và mình được dễ dàng vào mà xin lỗi em....Có giận hờn thì tình cảm thêm ngon, thêm ngọt...mỗi khi làm lành,phải không minh?

Yêu Dấu hỡi....!

Khi ngày chợt tối trời trong căn nhà thanh vắng...là lúc em đã xem được nửa đoạn của phim " LET ME IN " . Tía ơi, phim này là phim kinh dị , mình ạ ! Bộ phim là câu chuyện về cậu bé Oskar 12 tuổi nhút nhát và tình bạn kỳ lạ với ma cà rồng Eli. Em xem phim đến đoạn máu me, tự động em ngoảnh đầu nhìn bốn phía rồi lấy hai tay che mắt...nhưng chỉ khiến cho tính tò mò của em càng sôi nổi thêm lên nữa, và hai con mắt em lại từ từ mở hí hí len lén nhìn qua khe khẽ tay...

Bên ngoài màn mưa xám càng lúc càng sẫm thêm, và bóng tối ăn loang khắp không gian. Em nhắm mắt lại. Chợt cảm thấy một luồng gió dữ dội đang quấn lấy thân em, hút em, làm cho em khó thở. Em níu chặt lấy chiếc khăn choàng cổ màu tím nhạt mình tặng em năm nào để chùm đầu kín mít, chừa cái miệng , chu ra để thở . Khí sợ ma thúc đẩy em hát là lá la thật to như để áp lên tiếng nhạc rùng rợn, tiếng hét thất thanh trong phim... Em chợt nhận ra tự mình mang cái ách giữa đàng vào cổ và rồi em loay xoay tìm cái remote để tắt tv mà sao không thấy đâu, làm em càng ớn lạnh.... hổng lẽ con ma nào nó dấu đi....? Em cũng chẳng can đảm đi tới tv để tự tay tắt máy !!!


Phải chi bây giờ có mình ngay cạnh để " LET ME ÔM " ... Em sẽ mừng rỡ nói với mình
“A ,may quá em không phải đứa trong phim, chết nhăn răng !”




thương mình,

Em,
bà già thỏ đế



Ngọc Thể
June 13, 2011




5067



Image


Dấu Yêu Ơi !


Mùa hè sao lại cứ như thu cuối mùa, đang ủ rủ sắp bò sang đông. Cơn mưa trái mùa ở đâu lất phất kéo tới. Đêm đang ru em êm giấc, thì em chợt tỉnh dậy vì chuyện ………..đi tưới ……nước … sau vườn, con trăng nhìn thấy em, mắc cỡ vội lẩn trốn vào đám mây mờ lửng lờ trên cao. Sau khi nhẹ bụng dạ , em đi khẽ trở vào phòng, kiềm chế từng bước đi như gái mới về làm dâu. Nhưng khi bò được lên giường thì lại bị trằn trọc , không thể nào chợp mắt được, mình ạ. Em nhớ mình dạy em phương cách tìm lại giấc ngủ dễ dàng là đếm cừu, nhưng em không thích cừu vì thịt chúng hôi. Mình bảo em đếm bầu, em ngại nhắc lại thuở mang nặng đẻ đau, mình bảo em đếm cua, em thấy lại thèm ăn cua rang muối rồi không ngủ được, mình bảo em đếm cá, em liên tưởng đến mùi mắm cá sặc, khiến em ớn, mình bảo em đếm cọp, em sợ cọp dữ dằn, lòng sẽ không an. Nói chung chung … khi đếm bầu cua cá cọp thì em lại thấy nôn nao ngày Tết …. sắp được con cái lì xì …

Thế là em nằm đó ngắm trần nhà … tìm chú nhện buồn , trò chuyện với nó qua đêm. Đến lúc rạng sáng, tự nhiên em thấy cái cổ đau trở lại như năm ngoái. Em phải gọi lấy hẹn với bà b/s châm cứu. Em nói trong phone rõ ràng ” Doctor ơi, tui đau cái cổ quá chừng, doctor cho tui đến .. châm … help …nhé ? ! ( em có biết tiếng Mỹ gọi châm cứu là gì đâu. Cứu thì em biết là help, còn châm thì dịch sang tiếng Mỹ thì sao nhỉ? !) À, Mình nhớ bà bác sĩ người Nga này không? Năm ngoái khi em đau cổ, và bả vai khá nặng, mình lo lắng thật chu đáo cho em mỗi ngày. Từ chuyện nhắc nhở thuốc men, ăn uống đến chuyện tập luyện cơ thể cho khỏe lại. Cứ 1 tuần 3 lần mình đều đưa em đi châm cứu ở văn phòng bà ta . Bà là bác sĩ người Nga chuyên về thần kinh, nhưng học thêm châm cứu với thầy Việt Nam Đông Y nổi tiếng bên Âu . Người ta nói đi châm cứu phải tìm gặp thầy Tàu chính hiệu thì mới mau khỏi bệnh. Nhưng em sợ mấy ông thầy Tàu lắm, mình ạ ! Nhất là mấy ông thầy lang họ Dương. Họ thường trổ nghề cửu quái chưởng, mà “ bấm huyệt ” vô trật tự.,không cần thiết ! Em bây giờ mới có 79 tuổi, không nên để xuân tình nổi dậy bất ngờ. Coi sao đặng ! Cho nên em chọn bác sĩ đàn bà, và gần nhà cho tiện.

Trưa nay em nằm trong phòng châm cứu mà nhớ mình quá !Trong đầu luôn văng vẳng tiếng ân cần của mình và vô cùng biết ơn mình những khi em ốm đau mình chăm lo cho em như thế nào. . Trong căn phòng im lặng, chỉ có một mình em nằm sắp lưng trần, mặt úp đối diện sàng nhà, hai tay thả lỏng buông xuống xuội lơ, thư giãn, trong khi trên cổ em dính những cây kim nhỏ bằng bạc em gọi nôm na là ” tiểu châm đao “ . Khi kim châm vào da thịt là em cảm được dòng điện chạy thông suốt người và cho em cảm giác… đắc khí … dần dần đưa trôi em thiếp vào giấc ngủ êm đềm. Lúc ngủ như khi thức, em luôn thấy mình bên cạnh và em càng nhớ nhung mình. Tiếng ngáy em càng to, là nỗi nhớ em càng dày. Như mọi khi, bà b/s châm cứu phải vào đánh thức em dậy mà em nào có muốn thức . Đáng nhẽ bả phải để em ngủ qua đêm luôn cho rồi. Già rồi, mỗi lần bị thức giấc nửa chừng, khó mà ngủ lại! Có lần mình nửa đùa , nửa thật với em :

” vào đó trả tiền để ngủ hở cưng?! “

Mình à, hay là mình đi lên núi tìm thiên thạch đá về bổ ra vài cục nhỏ, hâm nóng rồi để lên các huyệt đạo trên cơ thể em, xem em có tự giảm và biến mất bệnh tật không? Nếu như thấy kết quả không hiệu nghiệm thì mình dùng đá mà xây nhà nghỉ mát cho em nhé ?..! Ơ, thì trước đến giờ , mình vẫn khoe với em rằng ” trên đời này có ai thương em, cưng nựng em bằng mình chăng?!? “

Thế nhé..

Thương Mình,
Em ( bà già hết xí quách )


Phiếm sĩ:Ngọc Thể
June 29 2011




5308



Image



thư tình gửi mình:
Mùa Thu Tháng Mười : Sinh Nhật Em

Dấu Yêu ơi !

Mùa Thu đã trở về nơi thành phố. Một mùa thời tiết dịu dàng, và dễ chịu, lãng mạng nhất của bốn mùa trong năm. Cứ mỗi khi Thu trở lại, lá vàng bắt đâu rụng rơi là những chiếc răng vàng em cũng lung lay muốn rụng! Vì thế, khi ra ngoài em phải rất cẩn trọng không cười duyên với ai... phòng hờ gió thu bất ngờ thổi mạnh thì răng em rơi trước khi lá rụng cuối mùa... Tuy nhiên khi cắn càng cua-rang-muối thì nghe rau ráu. Lạ thế, mình ạ!

Tháng 10 sinh nhật em. Sinh nhật của một cụ bà đã sống dài với nắng, với gió và thích nhìn lá rơi những khi thu về ở bất cứ nơi đâu. Lúc nào. Mình biết em rất yêu mùa thu bởi sắc màu của yêu thương là màu sắc của mùa thu. Có những chiều thu lang thang trên con đường vắng đầy lá, trời thu với mây thu lảng bảng làm em ước ao ngồi bên mình, cùng mình thả hồn theo vần thơ... theo note nhạc lời ca... trong nắng vàng bát ngát và đồi phong đang nhuốm màu đỏ tươi. Đôi ta ngồi bên nói về Một Tình Yêu mùa thu trong không gian xao xác, tiết trời hơi se se lạnh, đặc biệt là nước hồ trở nên rất đẹp và mọi thứ đều trở nên lung linh hơn! Hôm nay mình đưa em vào rừng thu, đôi ta có một buổi picnic lãng mạng. Em ngồi tựa đầu lên vai mình, nghe mình hát khẽ bài "Happy Birthday" và chúc mừng sinh nhật 78 của em!

Thú nhất khi thấy mình bầy ra những món ăn em ưa thích,dễ nhai, dễ nuốt. Mình biết em thích ăn pate, nên mình nuôi ngỗng chỉ chờ đến tháng mười mình xin tí gan nó để làm paté cho em xơi; cũng như mình chịu khó nuôi một hai con heo mọi để làm chà bông cho em đỡ buồn miệng... kẹo chocolate thì mình biết ý em hơn ai. Em thích loại chocolate đắng cở 70%... chứ đắng hơn nữa thì em sẽ nhảy đùng đùng vì nhiều chất caffine. Em tráng miệng bằng chocolate, cho thơm tho môi tình, hở mình ? Nhưng có lúc em lỡ ăn quá độ, mình lại nói thương lắm răng nhánh hạt huyền em nhe, và làm mình nhớ bà cố mình quá chừng chừng!!!

Mình à,

Sinh nhật em rơi vào cung hổ cáp. Được sao Trương Bát Giới phù trợ cho nên hảo ăn, hảo ngủ, hao... biếng... lười kiêng cữ. Thịt heo quay, vịt quay, cá chiên, gà chiên, bún bò giò heo, phở, nước béo, các thứ độc địa đều ăn tuốt. Tuy vậy, nhưng không bao giờ quên những gì tốt đẹp, tử tế mà người khác làm cho em. Nhất là từ mình ! Mình luôn chăm sóc và đối xử tốt với em. Luôn bảo vệ và nâng đỡ tinh thần em. Từ nhỏ em đã là một con bé ngốc nghếch, ít nói, nhút nhát luôn phải chịu thua thiệt. Đặt đâu ngồi đó chẳng bao giờ khóc vòi ! Trong các trò chơi, nếu chơi trò công chúa và hoàng tử, thì em sẽ là con tì nữ, nếu chơi trò gia đình, thì en sẽ là bà vú giữ em, còn nếu chơi trò bác sĩ và bệnh nhân, thì em luôn là người dọn dẹp đống đồ chơi ấy vì em không phải bác sĩ, cũng chẳng phải bệnh nhân...

Lớn lên cũng trầm lặng, không bao giờ em phản ứng, gần như chấp nhận và im lặng là bản năng của em. Tử vi nói người tuổi Hổ cáp là mẫu người giàu nghị lực, thông minh, linh hoạt, nhiều sáng tạo, nhưng lại có nhiều tham vọng. Bản tính thẳng thắn, dũng cảm, cương nghị giúp họ chấp nhận mọi gian lao thử thách vượt qua mọi khó khăn. Chắc em là con bò cạp cụt đuôi... đầu bạc, răng long... nom ai cũng giống ai... suốt đời chị có bò lên giường ngủ, sáng thì tìm thức ăn để cạp... chuyện đương đầu với mọi thử thách của cuộc đời... để từ từ tính sau...

Mình hỡi!

Ngày 30 tháng 10 là sinh nhật em. Đứng trước một tuổi đời, em chỉ mong có sức khoẻ để sống lâu bên mình với những ngày tháng du dương, đẹp, thêm nhiều kỷ niệm êm ái, thân thương theo đất trời chuyển mình. Hạnh phúc đến từ trái tim. Mình và em nhìn cuộc đời bình thản ! Em tạ ơn mình cho em một ngày sinh nhật hạnh phúc, vui vẻ như ước nguyện. Mình là món quà yêu thương trọn đời của em!

Mùa thu năm sau, sinh nhật tới dù lá có rơi rụng, tàn úa nhiều và dù răng em không còn một chiếc... nhưng bao cảm xúc, yêu thương ngập tràn, hạnh phúc ngọt ngào, lãng mạn bay bổng vẫn trong tim cụ bà gân này. Mình à, năm sau em sẽ rủ mình đi leo núi nhé!!! Núi cao bao nhiêu, em chẳng sờn... bởi mình là người cõng em cơ mà!!! Lúc đó trông dáng mình như một hoàng đế cao quý, nhìn lên con dốc rồi bóp trán lau mồ hôi buông một câu rất tình nghĩa "Em ơi! Em thật là một kho tàng khá nặng nề...! "

Thương mình,
cụ bà lú trừ buổi ăn

30 tháng mười, 2011
nhớ ơn mẹ đẻ đau...



Phiếm sĩ:Ngọc Thể





6517



Image


Một sợi tóc bạc rơi có làm em sợ …?

Chiều hoàng hôn , một mình em nơi biển vắng chỉ để nhìn thấy đường chân trời nẻo mây giăng, nghe nhè nhẹ gió hiu hiu làm xôn xao bờ vai, mái tóc bay bay.. chỗ ngứa thì gãi , chỗ rối thì buột !!Vài sợi tóc sâu bay qua bên phải, vài sợi tóc ngứa bay ngang bên trái, rồi có chùm tóc bạc bay ngay trước mặt khiến em sửng sờ …! Ồ, thế là mái đầu đã chớm điểm hoa râm?

Mình à, từ lúc mình ít khi có ở nhà là em thường bị mất ngủ và có tật nhìn đồng hồ vào đêm khuya nên càng ngày trán nhăn lại, não nhúm vào, đầu co hết lỗ chân tóc, bạc từ gốc đến ngọn... Giờ đây em trông già hơn trước nhiều, đã qua thời kỳ mãn-teen.. Ra ngoài đường đi ngang đám teen là chúng chấp tay, cuối đầu “ cụ khỏe ạ ? ! “, mới biết mái tóc đen ngày nào đang đi vào dĩ vãng....và bắt đầu bước vào tuổi xế chiều. Nhưng em nhất định sẽ không nhuộm tóc vì như thế đôi ta mới xứng đôi vừa lứa, mình nhể ?

Em là bà cụ trắng đầu
chờ người tuổi dậu bới vài sợi chơi
… ( gà bới giun ngầu lắm!)


Ơ mà, để em kể cho mình nghe:

Hồi bé, em toàn được bà bác giao cho việc nhổ tóc bạc. Lên đại học rồi, bố vẫn nhờ em nhổ tóc bạc cho bố khi rảnh. Lâu dần rồi thành quen,mỗi lần đi ngang qua ai có mái tóc hoa râm là tay em ngứa ngáy kinh khủng..Ý tưởng mở cửa hàng chuyên nhổ tóc bạc ra đời từ đó ! Rồi khi đêm luôn nằm suy nghĩ chuyện nhổ tóc bạc, lấy công kiếm lời ! Hay là đâu cần mở quán rình rang, cứ để đại tấm bảng quảng cáo trước sân nhà như thế này:

Bới Đen – Tìm Trắng tại tư gia cụ Đờ

- Chuyên nghiệp: Có kinh nghiệp nhổ cỏ 4 mùa ( vừa nhổ tóc bạc vừa kể chuyện kiếm hiệp tân Kim Dung, vừa được nghe chủ nhân hát những bài tình ca cạn kiện tuổi già bóng xế)
- Nhổ tóc bạc, tóc sâu, tóc ngứa nhưng không gây đau, nhổ 1 sợi, phê đến 10 phút !
- Quý vị cảm thấy rất thoải mái vừa ngồi chồm hổm, nhịp chân cho người nhổ mân mê đầu ( đầu to, đầu nhỏ, đầu méo, đầu nứt cùng giá rẻ rề)
- Nhổ chính xác từng sợi tóc bạc của Quý vị (không bị nhổ nhầm 1 sợi bạc thì có tới 5 sợi đen và bảo đảm nước miếng chủ nhân không rơi rớt lên đầu Quí vị !.)
- Trong khi Nhổ tóc bạc Quý vị tự do thoải mái tâm sự những chuyện thầm kín đời mình không sợ bà con thân thuộc hay chuyện, chỉ có đến mãi ngày hôm sau mới thấy bầy đầy trên mạng lưới toàn cầu....)


Rất hân hạnh được phục vụ Quý khách,
bảo đảm nhổ riết rồi nghiền !
lưu ý : không nhổ râu, nhổ răng, nhổ lông.. tứ thân...
chấy , rận xin miễn...!

Yêu Dấu hỡi,

Em giờ đây tuổi cao sức yếu. Đi làm công thì bị chúng sai cho nên tốt nhất là tự làm chủ. Em nghĩ nghề nhổ tóc bạc nghe lãng mạn đó chứ, bởi đó là cầu nối tâm tình, giúp khách trải lòng...rỉ rả tâm tư mí nhau... ! Biết đâu tình cờ em sẽ gặp lại cố nhân với mái tóc đã điểm sương... Lúc đó sẽ vừa nhổ tóc bạc,vừa nhún nhảy theo điệu nhạc twist vui nhộn rồi hát:

Chèn ơi ! Có bao nhiêu, 80 nhăm cuộc đời
20 mươi năm đầu , sung sướng mái tóc xanh
20 năm sau, đầu nghe mùi múi chanh
20 năm nữa là bao
Ối là thế ! Đời sống stress càng cao
Ối ! càng cao! Đời luôn luôn là thế
Ôi ! mệt sao, mớ tóc màu phai mau



Dấu yêu à,

Bây giờ đã qua giờ ngọ, và giấc ngủ buổi trưa rất quan trọng cho một cụ bà như em..Trước khi gác bút, gác chân , em muốn bỏ nhỏ vài con chữ cực kỳ lãng mạn riêng đến mình:

Tặng mình sợi tóc còn đen
nhớ nhung vương vấn tòong teng trên đầu
mai sau tóc bạc một màu
ghé em, em nhổ một chầu for FREE...


Thương mình,
Em,
chủ tiệm Bới Đen – Tìm Trắng


Phiếm sĩ:Ngọc Thể
March 5 2012




7828 top -
_______________________________________________
Cánh Chữ Tàn - thơ - Hoa Trang _______________________________________________

Image

Niệm câu thơm thảo,
giã từ
Nhang lòng ngát nỗi thiêng tư,mùng 10
Đèn chiều giọt sáng lơi rơi...
Nghiêng vào ánh vãn ngay nơi hết ngày
Những đóm kinh tim tàn bay...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gió & Thông - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Vậy mà nỡ lòng nào em lại héo khô! Màu xanh kia trở thành úa héo. Nhúm tóc kim một chùm mấy sợi. Bay lang thang dính đầy kẽ, kẹt, sân vườn, mái nhà, ống dẫn nước thoát mưa.

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Vui Qua Mau - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đừng nhìn xa vời em ơi
xin em hãy mơ thật gần
xin em hãy coi ngày vui là đây...

xem tiếp...

_______________________________________________
Lối Mòn - ảnh - Mùa Cổ Điển _______________________________________________

Image



xem tiếp...