THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP



Ảo Tưởng



Ông là người đứng tuổi, và được bạn bè đồng lứa gọi cho một cái tên rất trìu mến, thân thương là Ông Già Gân vì ông có vóc người nhỏ bé, nhưng trông còn cường tráng, khoẻ mạnh. Bản tính ông luôn năng động. Có người bảo ông tham công tiếc việc, nhưng riêng ông đó chỉ vì cho để trí óc minh mẫn, ông phải rất mẫu mực trong mọi sinh hoạt. Ông siêng năng dậy sớm, đi bộ, tự nấu nướng một mình, chăm nom vuờn tược và thêm thú làm thơ.


..........ả o
............T Ư Ở N G


Ông sống một mình. Hơn thế, suốt đời như sống một mình tuy ông đã có vợ. Rồi khi vợ ông ra đi vĩnh viễn, để những đêm khuya có ông một mình với chiếc bóng đếm cô đơn từng khát vọng. Ông không biết ông mắc bệnh ảo tưởng khi ông bắt đầu phiêu lưu vào thế giới giao lưu trên mạng, đi tìm một hạnh phúc tạm bợ mà nó luôn luôn biến ông thành một kẻ mù lòa trong tình yêu, và quá nhiều toan tính, quá nhiều tham vọng của ông. Ngày xưa, ông đã từng yêu và đã từng vấp ngã và nghĩ mình sẽ không còn có thể tiếp tục yêu, nhưng trái tim vốn dĩ rất phức tạp, một lần nữa nó rung lên khi ông thấy lòng ông vẫn háo hức như gần nửa thế kỷ trước.

Ông không biết rằng ông vô cùng lãng mạn và đã rơi vào trạng thái ảo tưởng mà nghĩ mình đang sống thực. Ông tự dàn dựng lên những bi kịch từ gia đình, tình yêu đến cuộc sống của ông, cốt sao cho ông hiện lên một cuộc đời đầy nước mắt. Con tim ông vầy vò trong cơn tuyệt vọng với những mối tình đơn phương online. Rồi khổ sở tìm hiểu lý do vì sao các nàng dễ thương không đáp ứng tình yêu của ông và thuộc về ông mãi mãi để cả một bầu trong sáng rực rỡ tươi mầu bỗng nên buồn thảm thê lương. Tệ hơn thế, càng lúc ông càng trở nên ám ảnh với thế giới êm đềm hạnh phúc, và tìm cho được người ông cho là người tình bên ngoài bằng da bằng thịt thì ông mới thỏa mãn. Ông bám víu vào ảo giác để nhìn được một chút vui, một chút buồn, một nụ cười, một giọt nước mắt của người ông yêu. Cuối cùng tình yêu vẫn đến trong trí tưởng tượng của ông, khiến trái tim ông vẫn chờ đợi tình yêu không đến......... như lần đầu, lần cuối…....

Từ thất vọng này đến thất vọng khác, ông chỉ tâm sự một mình qua những bài thơ tình và vài ca khúc sướt mướt tình cảm trong căn nhà vắng lặng giữa đêm bao trùm hảo huyền mờ mờ chập chờn luôn tồn tại trong tâm hồn ông. Một tâm hồn trống lạnh lẽo của cô đơn cùng một ảo tưởng ông chưa từng bao giờ đối diện và càng ngày dần dà giết chết con người thực trong chính ông, làm ông sống với sự giả dối đến độ quen thuộc, chẳng thể biến mất. Và rồi … con đường tình yêu, ông đi suốt một đời còn lại vẫn là cuộc đối thoại với niềm đau….


Ngọc Thể
Dec 26, 2009


1287 top -
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...