THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


C H Ữ .v à . N G H Ĩ A
____________________________________________________________________________



cuối cùng ngungo
chậm rãi chấm hết cho bài diễn giảng
“etetet không liên quan đến gì cả.
Chỉ ngồi café nói xàm.”


trong không gian... đa chiều
cử toạ quay mòng mòng
bị cắt ra từng mảnh
không đục phá được vách ngăn thời gian
và quá khứ vẫn là miền chẳng thể trờ về
“rớt” giọt cà phê xuống...
đáy cốc một Einstein tỉnh giấc
ẩm giả cho thêm một chút đường
rồi thò cái muỗm nhỏ xinh xinh
khuấy đều... Einstein không tan loãng ra
vì ông không liên quan gì đến
cái nước màu đen đặc quánh.

ẩm giả bị hấp lực
“rơi” tõm vào ly cà phê
phỏng một mảng chân tình
ngược lại những giọt đắng
xếp hàng trước sau
chui tuột vào nỗi khát khao
luôn rạo rực của gã si nghiện
nỗi khát khao là trọng lực
của tâm
của hồn
của vùng đất thánh...
tình yêu luôn phải ngã xuống
cho hạnh phúc nảy mầm
cho trường giang nổi sóng
cho những xum họp
cho cả những chia lìa...
Newton chính là thủ phạm
vẽ đường cho hươu chạy
ngòng ngoèo chữ bất hạnh
dính theo chữ hạnh ngộ tình yêu, ( maybe)
và nước mắt
với vật chứng tang chứng
đủ để lãnh án
chung thân giữa tâm trục địa cầu

từ e là everest
cái tên làm lạnh cẳng kẻ trèo
vì nó cao lêu nghêu
theo ý hiểu của hai lúa
chẳng có định luật để chứng minh
nên cuối cùng trên cánh đồng mạ xanh
cũng chỉ ngôn xàm...
etetet ở cao độ 8 ngàn chin trăm
nhìn vào phát rét...

YC phán “có liên quan chứ”
đó là mặc khải
trong sáng thế kỷ
ngày đầu khi YC tạo dựng ra miền
và thổi vào nó hơi thở
nó kêu oa oa... etetet...etetet...



m i ê n


Image


14363




Image

t h ì .... .c h ì m

____________________________________________________________________________




nợ... nhức mình!


lầm lỡ đánh rơi
một chữ tình
người nhanh tay nhặt
lại làm thinh
quay lui xin lại
người không trả
ngoảnh mặt làm ngơ
như cố tình...
dại dột mà chi
đòi nợ lỡ
khôn ngoan nào có
hỏi công minh
người ơi!
hãy nhớ dùm em nhé
một chữ rồi thôi
nợ... nhức mình!


©tínhè
02/2004




Khéo tu thì nổi vụng tu thì chìm


"Lênh đênh qua cửa thần phù
Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm"


Sau khi totite rủ Tí Nhè đi bơi, hai người dung dăng dung dẻ đến hồ bơi, thay quần áo. Totite không chút ngại ngần, anh chàng ta nhảy ùm xuống dòng nước trong xanh, nước trong xanh như ánh mắt một người mà totite đã từng chết mê chết mệt... vì thế chàng ta cứ ngỡ là minh đang bơi, đang ngụp lặn trong hồ mắt thu của nàng... chàng ta nhắm mắt trải mình trong dáng điệu thoải mái đê mê... Còn Tí Nhè thì... sợ quá, cu cậu sợ lạnh đứng co ro trên bờ nhìn totite bơi mà ngẩn tò te.

- Này sao không nhảy xuống, ngụp lặn một lúc để rũ sạch cái... nhè đi á. Ai đời nhớn rồi mà cứ... nhè hoài... các cô trong Nhà VN chê cho thì... chít á.

Tí Nhè vừa run vừa đưa hai tay ôm ngực trong dáng điệu co quắp:

- Thôi Tí sợ...

- Sợ gì chớ... làm gì mà nhát y như con gái vậy hả. Nhảy xuống đi... có totite đây sợ gì, không biết bơi hả? Xuống đây totite tập cho.

Nói rồi chàng ta đưa hai cánh tay gầy guộc vươn dài ra như bảo Tí Nhè là nằm trên hai tay này để đạp nước... rồi hắn cười nham nhở:

- Đó cứ thế... trên đôi tay rắn chắc của "mi" là chỉ vài lần là "du" bơi tốt, xuống đi vui lắm...

Nhưng Tí nhè vẫn lắc đầu quầy quậy, nhất định không xuống, ngồi xo ro trên bờ... chắc đang nghĩ về những món "nợ...nhức mình" ...những món nợ mà chắc chỉ có hắn và totite mới hiểu thấu cái nặng nề lẫn cái nhẹ tênh của nó. Totite thì như là vô tư không mảy may quan tâm vì nợ gì rồi cũng có thể trả... nếu không trả được thì... "xù"... cuối cùng lúc nhắm mắt xuôi tay rồi cũng xong.

Ấy... là nghĩ như thế nên hắn đã trốn nợ từ xóm Đất Việt, bỏ chạy qua khu phố Trinh Nữ, rồi bây giờ là đang trốn chui trốn nhủi trong căn Nhà VN... dù vô tư nhưng hình như cái nợ vẫn bám theo như hình như bóng, ám ảnh hắn không ngừng. Một thoáng không an hiện ra trên khuôn mặt hắn thất thần kêu lên:

Chết rùi Tí Nhè ơi. Cái... "nợ...nhức mình" đã đuổi theo kìa! nhảy xuống đây đi kẻo không kịp...

Tí Nhè giật mình quay lại phía sau cố mở to đôi mắt đẹp như con gái... nhìn mãi, kiếm tìm mà chả thấy gì... một lúc sau quay lại nhìn xuống hồ thì cũng chả còn thấy gì... totite đã biến đi đâu mất... Đứng ngẩn ngơ một lúc chép miệng than rằng:

- Rõ khổ, cứ tưởng hắn can đảm lắm nào ngờ... thôi có khôn thì nổi lên, còn nếu dại thì chìm luôn đi... bớ ba hồn chín vía...



*Totite*
02/2004


Image


14417


nổi... lình bình
Ố la la... Không ngờ người còn lưu giữ hồ sơ "quậy" đến bi gìơ.




Image


đ ã ... .M Ư Ờ I .N Ă M
____________________________________________________________________________



thắm thoát đã mười năm
hai đứa cùng biệt tăm
ngỡ rằng dòng nước cuốn...
ra biển chìm xa xăm

"mười năm "tình lận đận"
thánh nữ gầy hơn xưa
mười năm rồi tất bật
tóc tín đồ lưa thưa"

ba hồi trống dục
liên thanh
hồn về nhập xác
lềnh bềnh trồi lên



m i ê n




14419




Image

k ệ ...

____________________________________________________________________________



Đã xa nhau mấy mùa xuân mai vàng nở rồi. Hôm nay tình cờ gặp lại, Rosa dường như đã thay đổi hẳn. Khuôn mặt như hiền hơn và…dĩ nhiên là dễ thương hơn.

Từ ngày tôi xa làng xóm và cơn bệnh chết người đeo bám…Tôi đã tập thiền và buông lỏng mọi chuyện nên có lúc đã quên hẳn thế sự thăng trầm và hẳn là những người bạn tôi cũng quên tiệt. Ngày xửa ngày xưa tôi nhớ như in Rosa rất nóng nảy và thẳng tính. Có thể những nhận xét của tôi không đúng nhưng chủ quan tôi phán về nàng như vậy. Cũng có thể ở thời điểm đó, môi trường sống đó ảnh hưởng nhiều đến lối sống từng cá nhân mỗi người và khi gió chuyển mùa mỗi người cũng chuyển đổi theo, nóng lạnh theo. Rosa bạn tôi đã chẳng còn giống xưa.

Gặp nhau Rosa đã chẳng màng ngỏ ý mời tôi ghé thăm nhà. Thì đã sao. Không mời tôi cứ tự động tới. Có phiền lắm không? Chẳng biết. Kệ. “Nhất lý nhì lì”. Tôi “nổi tiếng” là lì. Lì có hạng. Thế cho nên một chiều “vừa gío lại vừa mưa” tôi ung dung đẩy cánh cổng nhà Rosa. Cánh cổng không khoá, mở ra một trời cũ. Một trời mà tôi với Rosa đã từng tung hứng những quả bong bóng bay nhiều màu sắc lên tận mây xanh của nhà Việt Nam của vùng Đất Việt. Nhà Việt bây giờ đã đổi chủ thay tên. Tàu phù nhiều vô số kể. Nghênh ngang coi trời bằng cái vung nồi kho cá nhà chúng. Biển Đông. Lưỡi bò đã đánh động trong tôi nỗi hờn mất nước. Hồn Nhật Tảo HQ 10 trỗi dậy như sóng triều. Hoàng Sa như thấp thoáng hồn xưa. Biển vẫn còn chảy máu ngư dân…

Sau cánh cổng tôi lưỡng lự và nàng bước ra với nụ cười. Đó, tôi đã nói mà…Tôi liền thả một chiếc bong bóng “Gớm hôm nay sao mà Rosa đẹp mê hồn thế”. Nàng lại cười xinh hơn. Nàng bắt tay tôi. Tôi giữ tay nàng hơi lâu, ý là muốn bắt mạch xem cái feeling của nàng thế nào. Và tôi cũng chỉ là ông lang vườn không đoán được chính xác con bệnh. Chịu thua. Kệ. Chẳng ai có thể tự hào rằng mình hiểu đàn bà. Đàn bà như biển sâu, như nước xoáy…Một lúc không thấy nàng mời tôi vào nhà, tôi lì... tôi kéo nàng “mình vào nhà chứ...” và thế là Rosa ngoan ngoãn theo tôi. Tréo cẳng ngỗng tôi bỗng dưng như ông chủ nhà.

- Ngon nhá... Có nhà cao cửa rộng rồi... Đâu còn phải share phòng như xưa nữa...
- Ông thì thế nào?
- Tôi ấy à...

Tôi giật mình khi nghe tiếng “ông” vụt chui ra từ đôi môi vẫn mộng mơ thuở nào.

- Vũ như cẩn... Vẫn khố rách áo ôm. Vừa ký hiệp ước đình chiến với tử thần sau hơn ba năm can qua khói lửa…
- Nghe ghê quá. Ông vẫn cái giọng diễu dở như hôm nào...

Tôi đành cười trừ. Kệ. Nàng chê tôi... đâu phải bây giờ mà là đã chê từ thiên thu bất tận. Tôi nhịp nhịp mấy ngón tay trên mặt bàn “Này hỏi nhỏ nhé... Thay đổi tính khí từ hồi nào vậy?” .Rosa nghiêm sắc mặt không trả lời. Tôi hiểu ra một điều bà Thủ Tướng Đức hay bà Tổng Thống Nam Hàn cũng đều giống nhau trên cương vị mới của mình. Ôi kệ... Không biết khi mình ở vào trường hợp lên đời mình có giống các mệnh phụ?
Tôi có nhắc lại một số kỷ niệm nhưng dường như Rosa đã quên sạch hay tôi quên sạch không rõ vì chẳng có trọng tài cân đo đong đếm phán quyết (*).

Dù sao sau những ngày tử thủ trong bệnh viện tôi đã quyết định dọn về thành phố này với lý do ở đây tôi sẽ gặp lại một số người quen biết, cũng chỉ mong cho vui qua kiếp trần ai khoai củ chẳng hề mơ công hầu khanh tướng hay phô trương bồ chữ nghĩa (vốn bồ rỗng tuếch). Ngày tháng mỗi lúc một hao hụt, ngắn lại không còn dài như xưa. Tôi cố gắng níu kéo nó sợ rằng ngày mai sẽ là cùng tận. Thành phố nhỏ thôi nhưng vòm trời thì bao la và nhiều ngôi sao lấp lánh. Khí hậu ôn hoà không nóng mà cũng chẳng lạnh. Đường phố thanh bình, hoa và chim chóc khá nhiều, nhất là hoa nhiều đến nỗi dăm lần làm tôi lạc lối. Có một điều trong thành phố này một số người tôi quen dường như không cười dỡn như trước mà ai cũng có vẻ chững chạc. Thời đại khoa học công nghiệp cáí gì cũng được bàn tay khoa học dùng dao, kéo, dũa, mài chỉnh sửa nghiêm túc. Kệ... Mình vẫn với bộ mặt “nham nhở” cũ kỹ ngày xưa. Xấu đẹp tuỳ người đối diện. Tuy nhiên điều đó có thể là nguyên nhân làm cho thành phố già đi trước tuổi. Thành phố già e rằng sẽ không theo kịp văn minh thời đại chăng.

Có một điều Rosa ngày nay tôi mới biết có rất nhiều tài, thật không ngờ. Ngưỡng mộ và bái phục. Người bạn quậy cùng tôi ngày xưa đã bỏ xa tôi lại sau lưng với những “cù là” cố hữu chẳng có bước nhảy vọt nào. Không nhảy được vì cứ nhún mình muốn phóng lên thì lại bị sức hút của trái đất kéo xuống dù tôi đã học thiền, tập cho thân tâm hợp nhất. Ông trời đã kỳ thị ghét bỏ tôi chăng?

- Ông bệnh gì mà thê thảm thế?
- Bà... (tại kêu tôi bằng ông) cũng lưu tâm đến chi tiết vụn vặt?
- Tuỳ ông hiểu sao cũng được.

Thật ra thì tôi có nên nói cho nàng biết tôi đang bị bệnh gì không? Thôi vì hoà bình thế giới và tôn trọng hoà ước ngưng bắn tôi xếp cái vụ đó vào ngăn kéo.
Tôi cám ơn Rosa đã bảo trợ tôi khi tôi về đây, có nhà cửa trang trí đẹp mắt. Và một người bạn nữa đã hết lòng mang xe tới chở tôi đi lòng vòng cho quen đường xá. Người bạn có cái tên rất ấn tượng: Hoang Vu. Hoang Vu còn trẻ và rất năng động. Nhất định tôi sẽ phải nói về cô bé này (ngày xưa còn bé, chứ bây giờ nhớn rồi). Hoang Vu là một trong “tam cô nương” một dạo nổi danh sắc nước hương trời của Sài Gòn hòn ngọc viễn đông. Một trong ba người này tôi thật sự mất hút từ mười năm nay. Đôi khi trời trở gió, ngồi kéo ngăn tủ đựng những kỷ niệm trong đời nghe lòng xôn xao đến lạ kỳ. “Hai con sông” ơi nếu có đọc được những dòng này hãy nhận một lời thăm hỏi chân tình từ người bạn dạo hàn vi. Chả biết người còn nhớ hay đã quên. Đời là những nhớ những quên mà. Sẽ hỏi Hoang Vu tin tức người bạn hiền nhất trong đám khi có dịp thuận tiện. Nếu Hoang Vu và Hải Bình cũng không biết thì thật là... đáng trách.

Khuya rồi đi ngủ, ngày mai ngày mốt sẽ viết tiếp. Dạo này chân tay khô cứng, ý tưởng thì rêu phong kín mít, phải cố gắng lắm mới lôi ra được chút ít nghèo nàn...



m i ê n.


Image


14427


Image


c e l l .p h o n e .C Ủ A .T Ô I
____________________________________________________________________________



Thành phố đang vào xuân. Đúng ra người viễn xứ đang vẽ ra những cảnh xuân trong một tiết trời giữa đông ở quê người mà nhiệt độ nhiều nơi xuống cực thấp. Người đời không chỉ sống với hiện tại mà quá khứ vẫn thường hiện hình đôi khi người ta có thể nhìn thấy và chạm vào được. Thành phố tôi đã tổ chức “hôi chợ tết” ngày thứ bảy vừa qua. Chỉ một ngày. Cũng múa lân và những gian hàng bày la liệt đồ tết. Cũng chợ hoa xanh vàng tím đỏ và nhất là những màu áo truyền thống của các thí sinh trong buổi tuyển lựa hoa hậu áo dài của năm. Già trẻ lớn bé cũng náo nức trẩy hội. Cái không khí tết đã sống lại dù chỉ một lúc rồi chấm hết với những tất bật thường ngày.

Tôi kể cho Rosa rằng mùa hè vừa qua tôi “may mắn” gặp Meta. Meta là ông chủ nhà trọ mà tôi và Meta thời thư sinh lúc quẩy gánh “thơ” đi bán đã thường tá túc. Thơ ế quá. Thời buổi gạo châu củi quế ít người mua. Bánh mì độ nhật qua ngày còn chẳng có tiền mua lấy đâu ra tiền trả tiền nhà, nên ông ta cho ở “free”. Đôi khi ông ta cũng thường “lên giọng” ngang ngạnh của kẻ thi ơn. Chán mớ đời.

- Rosa ơi... Mùa hè với sức nóng trên 100 độ mà ông ta khoác một chiếc áo “padersuy” nhìn vào là phát nổi ban cua. Chiếc áo như gói gọn thân hình bé nhỏ của ổng...

Meta thì văn hay chữ tốt vì thế mà tôi nhận ra ngay. Ngồi nói chuyện trời mây trăng gió một lúc thì biết rằng “ngài” bị bệnh ngứa, ngứa khắp mình tuy nhiên trước mặt tôi “ngài” vẫn cố gắng không khoe tài “gãi sĩ” của ngài. Có lẽ do đó chắc Meta sợ gió nên che gió bằng chiếc áo dạ ấm giữa mùa hè nắng chảy mỡ chăng. Chúng tôi trao đổi đôi câu chuyện về ông Ngất Ngưởng và về một người quen ở cùng phố đó là nữ sĩ Vân Quỳnh... Dĩ nhiên mỗi người một ý, một cảm nhận nên chúng tôi không tìm được mẫu số chung cho những “giai thoại văn chương hiện đại” giữa đám bạn bè. Meta xin tôi số phone và rồi... gần một năm trôi qua cái cell của tôi nằm mốc meo. Tậu cái phone chỉ mong được tám với bè bạn mà chẳng ma nào gọi. Dấu yêu của tôi mách ý rằng “ anh lau chùi cho nó hết bụi rồi bỏ trên bàn thờ, thắp nhang thử coi”. Tôi không tin dị đoan nên đã không làm như vậy mà tôi đem quăng nó ra đường cho xe cán bể nát cho bõ... bực mình.

Và “từ đó tôi... ghét em” em cell phone của tôi, tôi đã tốn bao nhiêu tiền thuê bao em một cách vô cùng... vô ích.



m i ê n


Image


14491


ghét em cell phone thôi chứ bộ em keypad cũng bị ghét lây hay sao mà không post tiếp vậy miên? HY đang... nín thở chờ đọc tiếp đấy :-))


14625


ngày xưa Chúa bảo "hãy gõ thì sẽ mở"... bây giờ HY nói "hãy nhắc thì sẽ được"... đừng làm HY thất vọng nha miên, mai mốt không được vô thiên đàng đâu... :-))


14777


Image


k h a i .b Ú t
____________________________________________________________________________
(sorry HY, miên nghỉ ăn tết 10 ngày... nên để keypad nhện giăng)



Hôm cuối năm con rắn miên chụp hụt cái đuôi…áo ông Meta. Không hiểu nguyên nhân ... sâu nông nào mà ông ta cứ né…chiêu miên. Chả là hum đó miên ghé toà soạn Oregon thời báo để ... vài lời “phi lộ” trước khi con ngựa phi nước dại ùa về, chợt thấy ông ấy cũng đang ngồi đấy. Miên loay hoay vuốt lại cái áo thụng, sửa lại cái khăn đống rồi đẩy cửa bước vào ... Như một nhà ảo thuật hăn biến đâu mất trong nháy mắt. Tài tình ngoài sức tưởng tượng của miên. Hắn có tài chui qua tường. Không ngờ.

Khai bút đầu năm bằng những dòng chữ này thật là vô duyên. Đúng với cái câu gì mà các cụ nhà ta thường nói “vô duyên tao ngộ ... bất tương phùng”. Miên ghi lại như vậy chả biết có đúng không. Hồi xưa miên đèn sách tới nhà một ông đồ già cung cúc phục vụ cụ vài năm rồi cụ ban cho một bồ chữ Hán. Khi miên gánh bồ chữ đi ngang qua một chiếc cầu khỉ để về nhà, chẳng may qua cầu gió bay vèo ... miên vồ vội chỉ còn vài ba con chữ chẳng đầu chẳng đuôi... bỏ vào túi áo rồi mỗi ngày mỗi mai một ...chẳng hiểu mình viết thế có đúng không? Chắc phải “vấn đáp” YC may ra mới tỏ tường. Mà quái quỉ ...Làm như miên là “hủi” không bằng. Khi người quá đỗi đúng không HY. Thôi mình nghĩ đã thế thì “gặp nhau cứ làm ngơ” là xong. Miên hứa với lòng là nếu có gặp nữa mà hắn ta chào hỏi (giả tỉ) thì miên sẽ trả lời “ta chả biết mi là ai” như Peter chối chuá năm xưa...

Nói tới Chúa lại nhớ HY có nhắc “hãy gõ cửa thì sẽ mở”. Cửa nhà miên có đóng bao giờ ...
HY cứ tự nhiên bước vào miên rất hoan nghênh vì miên thích có nhiều bè bạn. Người ta bảo chọn bạn mà chơi, làm như bạn là món đồ trang sức. Đồ trang sức dù xấu dù đẹp mỗi cái nó cũng có giá trị nhất định của nó chứ. Cuộc đời này có chi đâu. Gia đình đôi khi chỉ là bổn phận là nghĩa vụ. Nếu chỉ sống với cái hộp vuông vức ấy bảo đảm rồi sẽ bị... tâm thần, ngơ ngơ ngác ngác... Miên biết có nhiều người đã ngô ngô khoai khoai như vậy. Ai cũng như HY “gõ cửa”... thì trần ai khoai củ này sẽ thành thiên đàng, người người biết cảm thông nhau, nhà nhà biết ...đèn nhà này, nhà nọ đều sáng chung và như thế thế giới sẽ sáng trưng. Thế giới hôm nay chỉ sáng cục bộ... vón cục thành sạn. Nói như thế không có nghĩa là ý của mình là “chân lý”, ít nhiều cũng là chủ quan. Chẳng qua là mong cho loài người có cái nhìn từ bi của Phật và cái nhìn bác ái của Chúa. Hãy thương yêu cả kẻ thù. Nếu như miên có là kẻ thù của ai đó thì người đó vẫn phải... yêu thương miên nếu họ còn muốn là con của Phật, con của Chúa. Đừng bảo miên khôn quá. Miên dại lắm chứ không khôn đâu... Nếu thật sự khôn miên không thèm tâm sự đầu năm như ri mà sẽ ấp ủ trong lòng để... ”thù” chơi cho biết.

Ha ha ha... Nói chơi thui HY à. Vì mải mê bè bạn vui xuân nên hôm nay mới...
Chúc HY, người bên cạnh và Gấu con một năm mới tấn Tài, tấn Lộc, đầy Phước Đức.
Chúc BBT etetet và các thành viên năm mới An Khang, Thịnh đạt, Hạnh Phúc

Chúc mừng năm con Ngọ



m i ê n




14784


miên wrote:Ai cũng như HY “gõ cửa”... thì trần ai khoai củ này sẽ thành thiên đàng, người người biết cảm thông nhau, nhà nhà biết ...đèn nhà này, nhà nọ đều sáng chung và như thế thế giới sẽ sáng trưng. Thế giới hôm nay chỉ sáng cục bộ... vón cục thành sạn. Nói như thế không có nghĩa là ý của mình là “chân lý”, ít nhiều cũng là chủ quan. Chẳng qua là mong cho loài người có cái nhìn từ bi của Phật và cái nhìn bác ái của Chúa. Hãy thương yêu cả kẻ thù. Nếu như miên có là kẻ thù của ai đó thì người đó vẫn phải... yêu thương miên nếu họ còn muốn là con của Phật, con của Chúa.


cám ơn anh miên... :)

*

cách đây vài tháng anh Meta có gọi phone cho YC, đang làm việc YC không nói chuyện được, đến khi gọi lại cho anh Meta thì anh Meta "dỗi" và rồi, YC hiểu được có những lúc: "im lặng là vàng"! :p



14791


hihi... cám ơn miên đã trở về khai bút... miên biết không, hôm nọ HY ngồi nhìn vào trang nhà của etetet thấy những cái tên: miên, CV, htc, HY, nguyên, nnguong...rồi HY cười một mình vì HY biết sự tập họp của những cái tên đó trên cùng một trang web là một ấp ủ của YC từ lâu lắm rồi... có những tình thân dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm, dù có trải qua bao nhiêu hiểu lầm (đôi khi xém... uýnh nhau như.. như chúng mình :-)) thì vẫn có những lúc nhớ đến nhau và ước được cùng ngồi lại bởi có ai mà không một lần vụng dại, bởi có ai mà không một lúc lầm lẫn phải không miên??? niềm vui được chia sẻ niềm vui sẽ lớn gấp đôi, nỗi buồn được chia sẻ nỗi buồn chỉ còn phân nửa... hãy có một năm mới an lành và hãy cho nhau những sẻ chia đó ở nơi này, miên nhé!!!


14797 top -
chữ và nghĩa
1, 2
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...