THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




Image


2496

Image



từ tuyển tập nhạc của Phong Trào Hưng Ca Việt Nam, 1985
_______________________________________________________
thu âm cassette - 1985
chuyển dạng digital và chỉnh âm - 2010


2502

Image




bài đồng dao
Vũ Kiện

(1944 - 1998)


dưới ánh sáng trăng
này bạn pierrot
thuyền tôi thì nhỏ
biển thì hư vô

cho tôi đốm lửa
cho tôi tình người
nến tôi tàn lụi
hồn tôi rã rời

trước mặt là biển
sau lưng là rừng
chung quanh quỉ dữ
trên đầu bão bùng
tôi chèo lang thang
ra khơi thuyền nhỏ
nước đành cũng bỏ
nhà đành cũng tan
dưới ánh sáng trăng
tàu anh có rộng
buồm anh hy vọng
tôi nhờ một khoang

pierrot pierrot
cho tôi cây bút
viết lời ray rứt
mực là máu khô
giấy là da nứt
họng gào kêu cưú
sóng chèn âm tôi
gọi bằng tín hiệu
lương tâm con người

đêm nay không trăng
pierrot pierrot
tôi thèm giọt nước
tôi khát tự do
tôi bộ xương khô
giơ tay vẫy gọi
điểm sáng âm u
đại dương thăm thẳm
mây chăng sa mù

cho tôi đốm lửa
đây lời bi ai
nến tôi tàn lụi
hồn tôi rã rời
bằng ơn thượng đế
cho tôi cửa mở
cho tôi đốm lửa
cho tôi tình người.


____________________________________________________
từ băng nhạc Tình Nào Như Ca Dao của Trọng Nghĩa, 1986



2506

Image




dù đêm trăng không mọc
Bắc Phong


từ biển đêm thăm thẳm
giọng trẻ hát đồng dao
không phải lời hoan lạc
nhưng là tiếng kêu gào

những câu thơ được hát
trong tuyệt vọng âm thầm
nhưng chữ là than lửa
ném vào mặt lương tâm

nên hồn tôi bỗng rát
trong vật chất âm u
nên trí tôi thức tỉnh
trong danh vọng ảo mù

buồm của anh rách nát
bởi bao đợt sóng nhồi
thì xin anh hãy vá
bằng những miếng da tôi

dù đêm trăng không mọc
nhưng mắt trẻ là sao
trái tim tôi là bến
xin anh cứ bơi vào

ôi bằng ơn thượng đế
được uống nước mắt nhau
để dịu đi cơn khát
giữa biển đời thương đau

nếu bút anh đã gẫy
hãy mài nhọn xương tôi
chấm máu tôi mà viết
về lương tâm con người.


_______________________________________________
từ CD Trái Tim Tôi Là Bến của Phan Văn Hưng, 1992
minh họa: Huỳnh Ngọc Phước



2514

Image




những con thuyền lang thang *
Vũ Kiện

(1944 - 1998)


bật que diêm thứ nhất
anh nhìn sâu mắt trong
tìm thời gian đánh mất
tình xưa nhen trong lòng

bật que diêm thứ hai
tay lùa vào trong tóc
giấc mộng nào phôi phai
xuôi dòng sông ngà ngọc

anh chèo bên này sông
bên kia, thuyền của giặc
anh né tầu hải tặc
thuyền anh lạc giữa dòng
những con thuyền lang thang
trôi bằng sông ra bể
những niềm đau kể lể
bằng cánh buồm gian nan

anh chèo bên này sông
bên kia, thuyền của giặc
anh né tầu hải tặc
thuyền anh lạc giữa dòng
những con thuyền loang lở
đêm biển cuồng bao la
giông bão đè hơi thở
liệm tình, diêm thứ ba

bật que diêm thứ bốn
bật que diêm thứ năm
gió to ùa sóng lớn
hy vọng tàn tro căm

ôi những người khốn khổ
cầm que diêm soi đường
lửa nào cho thuyền nhỏ ?
đất nào cho quê hương ?


____________________________________________________
từ băng nhạc Tình Nào Như Ca Dao của Trọng Nghĩa, 1986

* đây là lời bài hát, chưa tìm được nguyên tác bài thơ và cần bổ túc



2543

Image




chứng nhân
Đinh Tuấn



tôi xin ai là chứng nhân trong cuộc,
nói dùm tôi quê hương giờ khốn khó
kể dùm tôi bao con đường bít lối,
kể giờ quê hương giăng mắc lao tù

nói dùm tôi những hờn căm uất nghẹn,
những lầm than những chất ngất oán thù
nói dùm tôi bao kiếp người điêu linh,
nối bước về đâu tương lai rã rời

tôi xin ai là chứng nhân trong cuộc,
nói dùm tôi bao con tầu xấu số
vượt đại dương qua nghìn con sóng lớn,
rồi chìm sâu vì cướp biển vô nhân

nói dùm tôi chuyện mẹ và em nhỏ
ôm xác nhau nằm chết dưới boong tầu
kể dùm tôi chuyện cô gái Việt Nam
thân xác tan hoang nhơ nhuốc cuộc đời

tôi xin ai là chứng nhân trong cuộc
nói dùm tôi cho quật khởi nẩy mầm
kể dùm tôi chuyện đất nước điêu linh,
nói dùm tôi cho vơi hết tội tình
kể dùm tôi chuyện đất nước điêu linh,
nói dùm tôi khi thế giới vô tình...


________________________________________________________________
minh họa: Võ Tuấn


Image


2546

Image




Con Diều Của Em Tôi


Tôi thả sợi dây cho con diều bay xa hơn nữa. Đưa mắt nhìn về phía ghềnh đá, thằng bé vẫn ngồi đó nhìn con diều bay. Nơi tôi đứng là một bãi biển phía sau lưng ngôi nhà thờ được sửa làm nơi tạm trú cho các em bé tị nạn mồ côi tật nguyền. Trước đó tôi thấy thằng bé đi dọc theo bờ biển nhặt những vỏ sò cho vào một cái túi cầm trong tay. Tôi vẫy tay ngoắc nó. Nó do dự. Tôi mỉm cười và ngoắc nó một lần nữa. Nó đứng dậy và tiến về phía tôi bằng những bước chân rụt rè. Ra dấu cho nó ngồi xuống bên cạnh, tôi hỏi:
- Em tên gì ?
- ...
- Em đến đây bao lâu ?
- ...
Mắt nó vẫn nhìn con diều. Tôi hỏi tiếp:
- Em mấy tuổi ?
- ...
- Em thích con diều này không ?
- ...
Mắt nó vẫn nhìn con diều.
Tôi đưa cuộn chỉ trong tay cho thằng bé. Nó rụt người lại. Lắc đầu. Hai tay nó ôm chặt cái túi vỏ sò hơn. Bỗng nó đứng dậy và chạy về phía bên kia ghềnh đá. Tôi muốn bước theo để xem nó đi đâu vì tôi không hề thấy nó trong số các em bé ở khu trại nầy. Không hiểu sao tôi vẫn đứng đó trông theo.

oOo

Từ các soeurs tôi được biết nó là một đứa bé khoảng mười hai, mười ba tuổi - bị bệnh yếu tim. Đến trại này đã gần ba năm, nó là kẻ sống sót sau cùng của một chuyến vượt biển. Từ lúc được cứu vớt đến bây giờ, nó không hề nói một lời gì cả. Người ta cho rằng nó đã chứng kiến một chuyện gì hãi hùng lắm nên thần kinh bị ảnh hưởng, để rồi nó mất tiếng nói. Ai cũng nghĩ thế. Tôi tin thế. Về khu trại nầy, thằng bé không làm gì ngoài đi nhặt vỏ sò hay ngồi hàng giờ nơi bờ biển. Nó là một đứa bé mất mát nhiều và đáng thương.

Chiều hôm sau, thằng bé đã chờ tôi từ bao giờ nơi ghềnh đá. Tôi mỉm cười với nó; nó vẫn không nói gì cả. Mắt nó nhìn con diều trong tay tôi. Đến khi tôi chuẩn bị thả diều thì nó đưa cho tôi một tờ giấy. Thằng bé ra dấu bảo tôi đọc. Trong đó chỉ vỏn vẹn vài hàng chữ:

Mẹ,
Con đến rồi. Con không biết mình ở đâu.
Ba và chị Hai đã chết. Con không nhớ số nhà.
Con gửi thư cho mẹ bằng con diều. Con nhớ mẹ lắm.


Khi tôi đọc xong, nó xếp tờ giấy lại và cột hờ vào con diều. Rồi nó ngồi xuống trên bãi cát chờ tôi. Tôi thả con diều bay lên cao và ngồi xuống bên nó. Mắt nó vẫn nhìn con diều. Một cơn gió lớn thổi lá thư bay tận ra khơi. Nó đứng dậy bước đi. Tôi vẫn ngồi nhìn theo.

Mỗi chiều sau thằng bé đều đến với tôi. Con diều giấy trở thành sợi dây nối liền tôi và nó. Thằng bé đã trở thành một quen thuộc trong cuộc sống của tôi. Những lần nó đến trễ tôi bồn chồn, lo lắng. Nhưng tôi vẫn chờ cho đến khi nó đến mới thả diều. Và không sớm thì muộn, nó vẫn đến. Lúc ngồi bên nhau chờ một cơn gió lớn, tôi thường kể cho nó nghe về tuổi ấu thơ của mình. Ngồi nghe tôi nói, mắt nó vẫn nhìn con diều. Và chúng tôi hạnh phúc. Tôi khi bên nó, nó với con diều của tôi.

oOo

Những ngày gần đi, tôi dạy nó cách làm diều. Có lẽ đoán được điều này nên thằng bé rất chăm chú học, từ cách cột dây, cách chuốt cây uốn thành nan, cho đến cách đón gió.

Thằng bé vẫn đến ngồi bên tôi buổi chiều trước ngày đi.Tôi muốn nói thật nhiều với nó nhưng tôi biết mình sẽ không kềm hãm được những xúc động trong lòng nếu tôi mở lời. Chúng tôi ngồi nhìn con diều bay trong gió. Im lặng. Chợt thằng bé để tay nó vào trong tay tôi. Nắm chặt. Tình thương vỡ òa trong tôi, trong nó. Hai bàn tay nắm chặt như một gắn bó, trao gửi ở nhau. Lá thư bay đi. Tôi đứng dậy thâu con diều về. Nó cũng đứng dậy. Nhét cuộn chỉ vào trong tay nó, tôi nói:
- Anh cho em con diều này. Cuộn chỉ có thể dùng cho con diều khác khi con diều này hư. Em nhớ cách làm diều nhé.
Nó nhìn cuộn chỉ trong tay, nhìn tôi, rồi quay lưng bước đi. Trông theo dáng nó xa dần, tôi chợt nhớ một điều và gọi lớn:
- Anh chưa biết tên em. Em tên gì ?
Nhưng bóng thằng bé đã khuất. Chắc nó không nghe tôi gọi. Tôi bước thật chậm về căn phòng của mình.

Trước khi ra phi trường sáng hôm sau tôi tìm ra bãi biển, mong sẽ gặp thằng bé lần sau cùng. Nhưng tôi thất vọng - bãi biển không bóng người. Chợt tôi thấy nơi chúng tôi thường ngồi có một cái túi nhỏ. Bước lại gần, tôi thấy đó là cái túi của thằng bé. Trên đó là một cái vỏ sò thật đẹp. Nếu không có cái túi có lẽ tôi đã không bước lại gần đủ để nhìn thấy một điều lạ khác - Trên mặt cát thằng bé đã dùng vỏ sò để xếp lại thành chữ "NGHIÊM". Tôi đứng lặng người. Tôi cúi xuống nhặt cái vỏ sò lên, cho vào túi. Và bước đi.

Đường ra phi trường chạy dọc theo bờ biển. Tôi ngồi nơi cửa sổ xe buýt nhìn ra. Tôi thấy một con diều giấy bay cao trong trời nắng đang lên. Thằng bé đang tiễn tôi đi. Dựa lưng vào ghế, tôi nhắm mắt lại. Chiếc xe buýt vẫn lao mình về phi trường.

oOo

2-85.

Tôi được tin Nghiêm chết hôm qua. Soeur gửi thư cho tôi biết sau một đêm dầm mưa rất lâu, Nghiêm bị cảm nặng. Dù được chăm sóc rất ân cần, Nghiêm vẫn mê mang. Chiều hôm sau trời nắng gắt và nóng bức. Trong lúc mọi người bận rộn lo buổi cơm chiều, Nghiêm lén ra bờ biển. Nghiêm đã ngã gục trên bãi cát trong cơn sốt, tay vẫn nắm chặt cuộn chỉ và con diều. Đến khi mọi người phát giác ra thì đã muộn. Soeur gửi kèm theo con diều và lá thư sau cùng chưa gửi của Nghiêm. Tôi cầm con diều lên. Bàng hoàng. Hụt hẫng. Căn phòng như xoay vần. Tôi buông người xuống ghế trong thờ thẫn.

Chiều nay gió thật mạnh và nhiều...

Tôi thả sợi dây cho con diều bay xa hơn nữa. Lá thư sau cùng của Nghiêm tôi đã cột theo vào đó. Con diều bay thật cao và thật xa. Chỉ hết. Tôi nắm đoạn chỉ sau cùng trong tay. Thật chặt. Rồi buông. Con diều chao mình, băng đi trong gió. Tôi đứng nhìn con diều bay xa dần ra khơi. Và mất hút. Tôi nghĩ - Có lẽ Nghiêm đã về tới quê hương. Và với mẹ.



Image


2582

Image




sục sôi
Vi Khuê



sục sôi thế giới ngày nay
thôi đừng đứng đó trông ngày tưởng đêm
thấy con sông tưởng chiếc thuyền
thấy hoa mướp dại tưởng miền quê xa

sục sôi thế giới bây giờ
thôi đừng đứng đó làm thơ tặng chàng
thơ tình tích tịch tình tang
ai đâu tích tịch tình tang với mình

sục sôi thế giới ngoài kia
thôi đừng đứng gõ mộ bia hát xàm
trăm năm một giấc kê vàng
mà đau đến cả hai hàng mộ bia

sục sôi thế giới trong nhà
thôi đừng đứng nhớ mẹ cha oằn oại
nhớ em chết biển mười hai
nhớ anh chết trận năm dài mấy năm

sục sôi thế giới ầm ầm
thôi đừng đứng đó đẽo vần gọt thơ
có đau ôm mặt khóc òa
có thương thì giãi trăng tà tấm thương


________________________________________________________________
minh họa: Huỳnh Ngọc Phước




2597

Image



cuộc đời, có lắm lúc
chẳng như ý mình
người đời, có lắm lúc
như bóng hình

người ngồi lắng tiếng, im, nghe trái tim
rồi người cất tiếng ca
giữa bóng đêm

một ngày thấy bóng ta soi
dưới cầu
nụ cười khuất bóng mây
ngang đỉnh đầu

một ngày,
thoáng thấy ta quay bước
về
một lần,
nước mắt rơi
trên lối về


_______________________________________________________

thu âm cassette - 1990
chuyển dạng digital và chỉnh âm - 2010




2644

Image




xương sống ta đã oằn xuống
Nguyễn Đức Quang



Xương sống ta đã oằn xuống, cuộc bon chen cứ đè lên
Người vay nợ áo cơm nào, thành nợ máu trăm năm còn thiếu.
Một ngày một kiếp là bao, một trăm măm mấy lúc ngọt ngào
Ôi biết đến bao giờ được nói tiếng an vui thật thà

Dân chúng ta đã mềm nhũn, triệu gian nan cứ đè lên
Người ơi, này tấm thân nầy, một sông núi hai vai lửa cháy.
Nợ nần cuộc sống còn đeo, chạy long đong kiếm bữa cơm nghèo.
Ôi biết đến bao giờ được giải thoát yên vui một giờ

Người bị treo hết hai tay và đóng đinh vào óc.
Miệng hô lớn kiên cường hoài mà trái tim bật khóc
Cuộc sống đó rồi đi đâu,
Nhìn nước dâng chân cầu?
Trời còn mù mịt lắm, hỡi đồng bào khắp chốn thương đau

Xương sống ta đã oằn xuống, triệu mưu toan cứ đè lên
Còn đây là tấm thân mình, chờ mai mốt cho qua một kiếp
Hạt bụi nằm giữa cuồng lưu, người sinh ra đâu phải của mình
Ôi biết mấy mong chờ, được tìm thấy ta trong một giờ

Cơn đói kia sắp tràn tới, cuộc nhân sinh sẽ tàn phai
Người lo việc nước ơn đời để về chết bơ vơ một tối
Nhọc nhằn trải mấy chục năm nhìn chưa ra ánh sáng mặt trời
Ôi biết mấy mong chờ, trời im gió cho ta vào bờ.




2657 top -
m ù a l ư u v o n g - Thằng Bé Tát Dầu
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Đời Gió - thơ - Chu Thuỵ Nguyên _______________________________________________

Image

để thấy những chiếc lá úa vàng
chưa bao giờ làm nên nổi mùa thu
mà chỉ có mùa thu
tự tay nó nhuộm cho mình diêm dúa
điệu đàng tùy thích

xem tiếp...

_______________________________________________
Cần Nhau - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!

xem tiếp...

_______________________________________________
Sao Đêm - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image

Em, ánh sao đẹp xa cuối trời đi về đâu?
Đêm quá sâu hồn ta rã rời trong trời nâu.
Tìm em không gian hồ đổ vỡ, theo tinh cầu bay.
Hằng đêm gối sách mơ trăng sao...

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Equinox? - ảnh - Võ Trọng Kỳ _______________________________________________

Image


xem tiếp...