THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


L Ê N H .Đ Ê N H
____________________________________________________________________________
Winter Inlet . BC . Canada ©photo by n g u y ễ n k h o a h ộ i

gom buồn cũ ta nhận chìm đáy nước
gửi phù du lên dăm cánh lục bình
nắng cũng được và tuyết băng cũng được
mãi cùng nàng cho trọn nghĩa lênh đênh.

Hà Huyền Chi


Image


18587


Image


bao mùa thu qua
bao mùa thu xa
mình em qua phố mưa vẫn mưa bay
bàn tay gọi nắng làn gió heo mây

hàng cây nghiêng nghiêng con đường lá đổ
nhẹ nhàng buông rơi hồn thu sương rũ
quyện gió ru êm tình thu rũ say

thu về mộng mơ
thu vàng nên thơ
niềm thương nỗi nhớ người vẫn xa xăm
rừng đang thay sắc khoảng trời đợi mong

chiều thu em đi con đường gió lộng
mùa thu cô liêu bờ mi ướt đọng
gợi nhớ một trời tình duyên Thu Mộng

Oct 12 2014



18592



Image


R A I N B O W
____________________________________________________________________________
©photo by n g u y ễ n p h ư ớ c n g u y ê n

somewhere over the rainbow
skies are blue
and the dreams that you dare to dream
really do come true...

E. Y. Harburg



18593


Image





...Nghe anh kể tôi cười mà cứ thấy cay cay ở mắt. Hơn ai hết tôi biết tôi đã chẳng có công cán gì xứng đáng với những lời thương yêu của bà. Tôi không "gánh vác được cả giang san nhà chồng" như bà, như mẹ tôi. Tôi không giỏi giang khéo léo trong việc nội trợ như người con dâu hụt của bà. Tôi không chiều chồng chăm con được như những người phụ nữ khác mà tôi biết ... Nói theo lối nói của thằng em trai tôi thì tôi chẳng được cái bộ tích sự gì ... Vậy mà bà vẫn thương tôi và đi đến đâu cũng khoe con dâu của mình. Ai có nói có chọc thì bà tỉnh bơ "con dâu tao, tao không khoe không lẽ tao đi khoe con dâu hàng xóm ".

Một trong những vấn đề mà tôi hay lôi ra để giận dỗi anh nhiều nhất là anh không thương bố mẹ tôi được như tôi thương ông bà . Nhưng càng lớn (hay càng ... già) tôi càng hiểu rằng tình thương là một điều hoàn toàn tự nguyện chứ vốn không thể nào ép buộc. Nếu giải thích theo đạo của bà thì đó phải nhờ vào cái "duyên". Và tôi, muôn đời vẫn mang ơn cái duyên nào đó đã cho tôi được làm con dâu của bà...


Image


18597



Image


B E N J A M I N .F R A N K L I N .B R I D G E
____________________________________________________________________________
Philadelphia . Pennsylvania ©photo by violetdehue

Well done is better than well said
Benjamin Franklin



18598



Image


m ê .K H Ú C
____________________________________________________________________________
n n g u o n g




1.
nỗi nhớ tôi nằm trên vai
em. Sao cứ mãi hững hờ: gió bay.
làm tôi cứ ngẩn ngơ hoài
gió bay: mặc gió; tôi nằm: ươn thân.

nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.



2.
nỗi buồn tôi nằm trên vai
tôi. Nghe nặng hạt tình yêu: ơ hờ!
đuôi mắt em chẳng đợi, chờ
nắng xua nỗi hụt hẫng. Chiều chao, nghiêng.

nỗi buồn tôi khụyu trên lưng
tôi. Nghe vết cứa, cào sưng vù đời.
bấy chừ, thương tật ra khơi
gió quen thổi bỏng. Căng bườm phiền ưu.


Image


18599



Image

.m ộ t .q u ã n g .
Đ Ư Ờ N G .Đ Ờ I
____________________________________________________________________________
n g u y ê n



Duy mở hé cửa, nhìn mông lung ra khoảng sân mênh mông vắng lặng của ngôi trường tiểu học. Khói thuốc tan loãng vào vùng không gian lành lạnh của những ngày đầu thu khiến Duy lâng lâng, thả hồn bay bổng theo những vòng tròn nhỏ chưa kịp thành hình đã bị con gió nhẹ xé nát. Mỗi buổi sáng, Duy đưa thằng bé con vừa biết cắp sách, hình ảnh thằng bé lon ton dáo dác tìm bạn khiến Duy vui vui. Nhưng bây giờ thì không hẳn là như vậy, Duy đang nói dối chính mình. Duy pha trộn bóng dáng chú bé con thu hình trong chiếc áo khoác quá khổ như con chim cánh cụt và một nguời thiếu phụ cũng có dáng dấp co ro mong manh trong bộ áo khoác mùa đông, dù lá vàng chỉ vừa bắt đầu bay lơi lả rồi cuốn chạy lăng quăng trên những con đường. 

Người thiếu phụ đưa con đi học, vừa vẫy tay vừa tất tả băng tắt ngang cánh đồng cỏ để đến trạm xe bus. Một tuần, hai tuần, ba tuần... Duy quen thuộc thời khắc của nàng. Duy nhìn cô bé có đôi mắt tròn to như mẹ đang nắm tay bé Bảo thì thầm điều gì đó vào tai và hai đứa bé phá lên cười như nắc nẻ. Tuổi thơ thật hồn nhiên, chúng đến với nhau không tính toán, cười đùa với nhau không một chút gợn vẩn đục, chia cho nhau cái kẹo ngọt không đòi hỏi sự đáp trả... tuổi thơ hơn xa người lớn trên phương diện tâm hồn nên trong ánh mắt tuổi thơ lúc nào cũng trong vắt một màu xanh thăm thẳm. 

- Mommy... this is my boyfriend. 

Cô bé hồn nhiên nói với mẹ khiến Duy phì cười trong khi người thiếu phụ đỏ bừng hai má nhìn hai đứa bé nắm tay nhau chạy tung tăng xếp hàng vào lớp. 

- Tôi đưa chị ra bến xe, không cần phải hối hả như vậy. 

Duy cố giữ nét mặt nghiêm trang che dấu thứ mặc cảm phạm tội trong đề nghị của mình. 

- Không sao đâu anh, đi trễ quen rồi. Chắc cũng sắp bị đuổi.

Duy im lặng mở cửa xe. Nguời thiếu phụ ngập ngừng nhưng vẫn không ngừng bước. 

- Hình như sở làm của chị ở khu...! 
- Dạ đúng rồi, sao anh biết? 
- Tôi đi làm ngang khu đó, chị đừng ngại. 

Nếu như người thiếu phụ không có gương mặt thật dễ nhìn và mái tóc thề đẹp như giòng suối ngoan hiền... không biết Duy có tình nguyện không? Duy bào chữa một cách miễn cưỡng với chính mình: Chỉ là tiện đường thôi mà, nay mai mùa đông...

Thêm một khoảng thời gian im lặng khá lâu... 

- Tôi không tốt bụng như chị nghĩ đâu, tôi đang âm mưu lợi dụng đó.

Người thiếu phụ cười nhẹ nhìn Duy:

- Anh lợi dụng chi?
- À, tôi định nhờ chị nói Thu đón dùm Bảo về nhà chị mỗi chiều. Đổi lại tôi sẽ đón chị và bé Hiền buổi sáng, đưa chị về lúc tan sở rồi đón Bảo. Như vậy tôi không phải bỏ dở chừng công việc để đón Bảo và chị cũng không sợ trễ giờ làm nữa. 
- Hình như anh đã tính toán hết rồi.

Phượng cười tủm tỉm như ngầm chấp nhận lời đề nghị hợp lý. Người thiếu phụ vẫn nhìn qua khung cửa xe bằng ánh mắt mơ hồ xa xăm, im lặng như tất cả những người đàn bà khác trên thế giới, một thứ im lặng tính toán. Duy cũng im lặng theo, không còn đeo đuổi ý nghĩ mở đầu câu chuyện cho không khí bớt tẻ nhạt. Ai cũng có những góc riêng tư, không thể chôn kín, không thể xoá bỏ. Một lúc nào đó khi thời gian vùi lấp thành dĩ vãng, thành kỷ niệm hay khắc sâu vết sẹo nội tâm, bất chợt nhói lên thành câu chuyện miên man, trằn trọc xoay trở để mái tóc thêm bạc, vầng trán hằn thêm nếp nhăn, tô điểm phần đời còn lại bằng những giọt nước mắt âm thầm, như hố giếng sâu vừa cạn kiệt chỉ còn lại khoanh đất ẩm ướt. 

Thời gian vẫn trôi, êm đềm lặng lẽ như ngọn đèn dầu không bao giờ bùng lên được thành hơi ấm, chỉ vừa đủ tạo chút điểm sáng leo lét dẫn đường cho những kiếp người đang đi dần vào cõi tàn tạ. Một chút hạnh phúc hay một tia hy vọng... Duy thấy mình chơi vơi giữa những câu hỏi chưa có phần trả lời. Những sinh hoạt đời thuờng bỗng trở thành một nguồn vui nhẹ nhàng mỗi sáng, một hình ảnh ấm cúng mỗi chiều và một thoáng lưu luyến khi phải hối thúc hai đứa trẻ ngưng những trò chơi bất tận để về nhà. Duy không biết Phưọng nghĩ gì khi thức dậy, có háo hức để đuợc nhìn thấy bóng dáng thân quen như Duy hay không, có hối hả mỗi chiều để tìm hình ảnh của một người rất lạ lẫm và có trằn trọc những ngày cuối tuần khi lũ trẻ không phải đi học. Đôi lúc Duy cuời thầm vì cảm nhận trong những sinh hoạt này có điều gì đó không thực sự như ý nghĩa đưa đón con đi học, pha trộn sự hẹn hò lén lút của những người lớn đã quen thói dối trá. 

- Anh Duy ở lại ăn cơm hôm nay nha, thứ sáu mà. 
- Không được đâu Thu, cám ơn em, anh phải về còn thằng lớn chờ ở nhà.

Thu lộ nét buồn, mặc áo khoác cho Bảo và ôm ghì thằng bé trong lòng: 
- Bố Duy khó tính, thôi Bảo về nha.

Thu vừa nói vừa nhìn Duy ánh mắt khác lạ. Hai bố con nắm tay nhau bước ra xe. Hôm nay Duy quên không nấn ná chờ Phượng để chào tạm biệt. Đầu óc Duy lạc lõng với thứ linh cảm là lạ. Chợt chú ý Bảo đang xăm xoi chiếc đèn pin tí hon.

- Bố turn on cho Bảo.
- Ai cho con cái này, hay con lại lấy đồ chơi của em?
- No, mommy Thu cho con.

Duy thoáng cau mày 

- Sao con gọi dì Thu Là mommy?
- Dì Thu nói con gọi như vậy mà.

Duy yên lặng suy nghĩ đến cô gái đầy nét sống động trẻ trung. Thu và Phượng là hai thái cực. Một người trầm lặng, chôn kín một nỗi buồn nội tâm nào đó. Còn một người lúc nào cũng như đoá hoa hồn nhiên cười nói huyên thuyên. Không, có lẽ chỉ là sự vô tình. Duy tự trả lời và cảm thấy mình soi mói tiểu tiết chuyện không đâu. 

Điện thoại reo vang lúc Duy đang ngấu nghiến cặp bánh mì dở dang của lũ nhỏ... 

- Em đem bún bò qua nha, và để xe lại nhờ anh ngày mai coi dùm sao nó khó nổ máy quá.
- Ừ, qua đi rồi anh chở em về.
- Không cần đâu, em đi bộ về đuợc mà, có xa lắm đâu...

Lúc nào Thu cũng từ đâu đó nhảy vào chiếm đóng khoảng thời gian trống vắng của Duy. Thu thay thế hình ảnh người đàn bà trong gia đình khiến bé Bảo dần dần quên lãng không còn hỏi mẹ đâu bố. Có lẽ bé Hiền cũng hay hỏi Phượng bố đâu mẹ. Khi dưới mái nhà thiếu vắng một bóng hình, nó sẽ không còn là mái ấm. Nhưng nếu dưới mái ấm ấy là những tư duy không đồng điệu, đó là vùng giới tuyến phi quân sự, lặng lẽ và nặng nề đến độ khó thở.

- Bún bò chị Phượng làm hở Thu?
- Em làm đó, ngon không?
- Đói thì cái gì chẳng ngon?
- Humm, anh chẳng biết thưởng thức gì hết.

Duy cười nhẹ, nghĩ đến Phượng và bé Hiền. Duy cảm thấy trống vắng thèm thuồng sự yên lặng bên cạnh Phượng.

- Anh đi bộ về với Thu, cho bé Bảo qua chơi với Hiền.

Thu bất chợt hỏi một câu ngắn gọn sắc lạnh:

- Anh muốn gặp chị Phượng phải không?

Duy im lặng, không thể trả lời, không thể nói dối, không muốn chấp nhận. Tình cảm Duy như chiếc lá vàng chao đảo giữa cơn gió, ngập ngừng chưa muốn nằm yên. Màu vàng võ của thời gian là dấu hiệu của sự yên nghỉ, nhưng chiếc lá chưa thực sự vàng sẫm vì nguồn sống đã chấm dứt trong những gân lá chằng chịt, chiếc lá rơi vì cơn gió lay động mạnh. Bây giờ chiếc lá nằm chơi vơi giữa thảm đất mục rữa, lạc lõng trên con đuờng trở về với cát bụi, bám víu vào phần hồn của kiếp nguời nặng nghiệp. 

...


- Anh Duy ơi, mẹ bé Bảo đến đón Bảo rồi anh Duy ơi...

Thu lạc giọng đầy vẻ hốt hoảng trên điện thoại trong khi Duy im lặng bất động. Chuyện phải đến đã đến.

- Mai anh không còn đưa bé Bảo đi học nữa, anh sẽ nói chuyện với chị Phượng hôm nay.
- Có chuyện gì phải không, sao anh không cho em biết?

Duy gác phone khi Thu oà lên khóc bên kia đầu giây. 

...


Tàn thu báo hiệu bằng hàng cây tro trụi cành xương xẩu. Trời đổi thời tiết buốt lạnh buổi sáng tinh mơ. Sương đêm đọng giọt đông cứng thành hạt long lanh chờ đợi những tia sáng ban mai để tan loãng vào nắng ấm. Còn sớm quá, Duy ngồi yên nghe tiếng máy xe thầm thì thổi hơi nóng. Sân chơi vắng lặng, nhợt nhạt màu cỏ úa phủ nhẹ lớp mây mỏng đùng đục. Duy thấy bé Bảo ngơ ngác tìm bạn, co ro trong chiếc áo mùa đông thùng thình quá đầu gối. Bảo lững thững bước từ góc sân này đến hàng xích đu cuối góc kia, trơ trọi một mình, mờ ảo trong tâm trí Duy. Không hiểu vì sương mù đang bám đầy kính xe hay vì nước mắt Duy đang đọng trong khoé mắt. Còn lâu lắm mới nghe tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp, còn lâu lắm mới thấy ánh mặt trời. Nhưng bình minh không còn hiện hữu nơi sân truờng từ ngày vắng bóng bé Bảo.


Image


18600


"em bé quê" với tiếng hát mộc mạc của anh Hoàng Vân đã đưa Yên Chi về miền quá khứ... nhớ thuở nhỏ, mùa hè về làng ở với ông bà ngoại, theo lũ bạn xóm quê đi thả diều ngoài ruộng, chân đất chạy trên những con đê nhỏ băng qua các thửa ruộng... buổi chiều đứng ngóng bọn trẻ chăn trâu lùa trâu về, xuống tắm cái hoái con con... rồi thú vui lùi khoai bếp rơm, mùi khoai nướng cháy đen thơm phức... <3

chị Bạch Vân ơi, những nhạc phẩm của Nguyễn Văn Đông là Yên Chi thích nhất, được trình bày một cách mềm mại tình tự của chị thật là thấm...
về mái nhà xưa, YC còn nhớ mãi ngày trở lại Huế, về thăm lại ngôi nhà xưa vào năm 1995...

về đây đâu phút vui xưa xum vầy
thềm hoang thêu nắng phượng thắm rơi đầy
anh có nghe trong lòng thu chết
bao lá khô phai nhạt hương đêm
tan tác bay phiêu bạt giữa trời quê...


chỉ là một kỷ niệm buồn và đau lòng... lúc đó YC đã ghi lại qua bài thơ "Ơi! Buồn..."
cám ơn anh chị Hoàng Vân - Bạch Vân <3

Hoài Yên ơi, nghe ai bảo chăn "châu" là khổ có người nhột nhột ghê nơi! *lol*


Thân mến chúc quý anh chị em thành viên và độc giả etetet một mùa Lễ Tạ Ơn đầm ấm và an lành bên gia đình và những người thân yêu <3




18604



Image


L..C
____________________________________________________________________________
h ư ơ n g x ư a



Tôi đang lạc vào miền u uẩn
Hóa bi bô như trẻ lên ba
Đời đâu lẽ trong như sương sớm
Những sớm mai ngồi nhớ từ ngày
Giây phút trôi, mỏng mòn hương phấn
Mỗi mùa Thu, gom lá mỗi gầy thêm!
Tôi đang ngắm bức tranh danh họa
Nhìn quanh sao chỉ thấy khóc cười
Sắc màu lướt theo từng nét cọ
Tĩnh
Nghiêng hồn xuống
Gọi sầu lên...


2010
Image


18612



Image

t h ầ y .G O E T H E
____________________________________________________________________________
l a m g i a n g



Ngày đầu tiên vào lớp của thầy, sự nghiêm khắc của thầy là nổi trội hơn cả. Thầy không đọc email, không dùng internet và càng không bao giờ dính dáng tới cái "bảng đen" điện tử để trao đổi với sinh viên.

- Các anh chị liệu hồn mà thức dậy sớm tới lớp của tôi, đừng sót buổi nào.

Thế là bao nhiêu đứa sinh viên lười như hủi cũng trở nên siêng năng tới lớp của thầy.

Thầy còn có trí nhớ siêu tồi tệ nữa cơ chứ. Có nhóm thì thầy qua loa cho qua luôn dù bản vẽ phân bổ không gian xí nghiệp được vẽ rất sơ sài. Còn bản vẽ của nhóm cô (có hai mạng),thầy chắc nhớ ra vai trò hướng dẫn của mình hay sao ấy, nên thầy cầm cưa cắt dũa cho te tua.
Nào là đây thiếu một bức tường nhé. Tường thì phải vẽ bằng chì đen đậm và phải đo đạc vị trí các cột trụ cho chính xác nhé. À, mấy khu vực phân bố máy móc thế này cũng functional đấy, nhưng thiếu đường phân giới khu vực bằng chì màu vàng nhé. Nào, nào... bố trí khu vực kho hàng như thế này liệu các cô đã tính đúng dimension của kệ kê hàng chưa nhỉ? Đưa tôi cái thước kẻ nào, xem có đủ 3cm cho xe truck lưu vận trong không gian kho hàng không... Ôi thôi, thầy không chừa ra một chi tiết nào hết.
Kết quả, cô học được rất nhiều từ sự "hà khắc" của thầy. Những đứa khác thì cô không biết. Nhưng từ khoá thứ hai trở đi được học với thầy, cô thấy thầy có một sự "hà khắc" thiên vị.
Đối với riêng cô mà nói, nếu thầy xem chán tới chả muốn phê cái gì thì còn kinh khủng hơn là khiến cho thầy "ngứa miệng", vừa xem vừa khen chỗ này làm tốt, chê chỗ kia chưa hợp lý...

Lại thêm một khoá học do thầy phụ trách. Vẫn là những bài tập khó nhưng cô không còn e ngại cái sự "dữ dằn" của thầy như buổi học đầu tiên. Thầy bảo thầy cực kỳ ghét cái sự dài dòng và rắc rối, phức tạp trong các sách của đồng nghiệp viết. Cho nên, thầy tóm lược lại mọi thứ thật đơn giản. Và "đơn giản" đối với một giáo sư như thầy thì nó cũng vẫn còn rất, rất, rất là phức tạp đối với sinh viên lắm lắm. Thế nên, khi thầy trình bày solutions thì thầy cũng lược luôn các bước đi tới kết quả của thầy.
- Các anh chị phải tập tự tư duy và tìm ra phương pháp của riêng mình.

Và, thầy chỉ cho đáp án. Còn đường đi tới đáp án thế nào thì mỗi đứa tự mà tìm nhé. Chưa hết, thầy còn cho đáp án ngầm nữa chứ. Nghĩa là, mang phần bài giải tới trình bày với riêng thầy để thầy cho ý kiến. Thầy không bắt buộc ai đâu nhé, tự nguyện tự giác là chính.
- Học là học cho các anh chị nhé.

Tuần trước, cô và một bạn học ngồi thảo luận cùng nhau cái phần bài tập mà không có đáp án của thầy. Thầy đi loanh quanh ở bên cạnh, nghe lỏm:
- Các chị thảo luận đúng hướng rồi đấy.
- Chào thầy ạ.
(Được thầy nói cho biết đã đi đúng hướng là mừng húm rồi, chả dám hỏi thêm).
Đang hớn hở thì thầy bồi cho một nhát, nhụt chí chiến sĩ.
- Cái bài này, năm trước tôi để trong đề thi. Vậy mà không anh chị nào giải được. Và cũng chẳng có anh hay chị nào tới gặp tôi để tranh luận về nó.
- Năm nay chắc có đấy thầy ạ.
Cô nhanh miệng quá nên có muốn nuốt lại lời cũng không kịp.
- Sao bây giờ các cô không hỏi khi tôi đang ở đây.
- Dạ thưa thầy, chúng em tới lúc phải về đón nhi đồng tan học ạ.
- Ơ, thế các chị có con mọn à. Hay nhỉ.
Chả biết thầy có hàm ý gì khi nói "hay nhỉ". Chắc thầy tiu nghỉu vì mấy cái bà mẹ con mọn đùm đề thì chắc gì có thời gian để tìm thầy tranh luận đáp án.
- Dạ vâng. Nhưng thầy yên tâm, thứ Ba em sẽ mang đáp án tới trình thầy nhé.
Cô chọn thứ Ba vì cuối tuần cô kín lịch làm việc và thứ Hai thì làm tài xế kiêm tuỳ tùng cho nhi đồng nhà cô đi học ngoại khoá.

Thầy có vẻ vui nên bật mí thêm cho hai cô học trò biết.

- Bài này không khó những cũng không dễ. Mấu chốt vấn đề thì các cô lúc nãy đã thảo luận đúng hướng rồi. Cứ thế triển khai thêm sẽ ổn. Thứ Ba mang bài đến cho tôi xem thử thế nào.

Oài, vậy là mắc đoạ. Thứ Ba không hiện hồn thì sẽ cực kỳ mất...mặt chị em.

Trong lúc ngồi chờ các con tập Judo, cô đã giải mã xong cái "hộp đen" của thầy. Kể ra thì đúng như thầy đã nói, đơn giản thì rất đơn giản nếu chịu "think out of the box". Nhưng hành trình để đi tới đáp án thật cũng không đơn giản. Cô mất một tối thứ 6, vật vã tới tận 2 giờ sáng. Mất thêm tối thứ Bảy, tối Chủ Nhật và luôn cả chiều thứ Hai mới mò được về tới đích.

Chính vì sự vụ "cá cuộc" lần này với thầy Goethe mà cô bỏ bê cả trận đấu cuối cùng của mùa giải MotoGP. Cho nên, anh cô lại có cơ hội làm "tai mắt" cho cô. Chỉ ghét anh ở chỗ cứ dìm hàng Rossi của cô thôi.


Image


18613 top -
e t e t e t, 5 n ă m - m ộ t c h ặ n g đ ư ờ n g...
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8 ... 11
_______________________________________________
Giật Mình - thơ - Hoa Cỏ _______________________________________________

Image

Tôi, say ly rượu đỏ
Em, lạc bước u mê
Đêm bỏ quên từ khước
Lỡ đánh mất lối về

Ở chỗ hương yêu đang bừng cháy
Tiếng thở bỗng nhiên rơi
Giật mình !

xem tiếp...

_______________________________________________
Nửa Đêm - văn - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image

nửa đêm thắp đèn soi đôi mắt người tình, thấy trong mắt phải, một dòng nước lang thang tìm mãi cội nguồn, trong mắt trái, một bầy người ngơ ngác mất quê hương.

xem tiếp...

_______________________________________________
Anh Còn Yêu Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Anh còn yêu em ngời trong giọt máu,
Anh còn yêu em bờ vai mười sáu,
Cánh môi thơm mềm,
nồng nàn hương ấm,
anh còn yêu em...

xem tiếp...

_______________________________________________
Like A Painting - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...