THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

.b ê n .k i a .l à .b i ể n
____________________________________________________________________________
t h i ê n d i



...Bây giờ, thấy cháo trắng là em sợ!

Chiều nào tan sở tôi cũng đón tàu điện ở nhà ga này để trở về nhà, nó cũng vậy, gặp mặt hoài thành quen.

Sân ga chập choạng tối, mới đổi giờ hôm tuần rồi nên trời sụp xuống mau. Những con tàu lạnh ngắt nằm im lìm trên bến đỗ.

Nhà ga đang sửa chữa, những tấm vách lớn ngăn chặn giữa lối đi. Từng đoàn người di chuyển ngoằn ngoèo về một phía này, hay về một phía khác, theo những tấm bảng lớn có ghi giờ khởi hành và về một destination nào đó. Họ đi lũ lượt trong bóng tối nhờ nhờ, họ đến cùng một nơi đã được định sẵn.

Chắc sau khi hết kiếp, những người cùng chung một số phận cũng đi về một kiếp khác y như vậy.

Chèng ơi, tôi bật cười, mấy người này biết tôi liên tưởng như vậy chắc họ chửi tôi chết.

Nó cũng cười.

...thiệt đó chị, lúc đó nghèo quá, mà ông nhà nước cũng ngặt, bán toàn là gạo mốc cho dân, gạo vón cục, đem vo thì nó nổi lình bình, em phải mua lại gạo của cán bộ về nấu cháo cho má em ăn…

Ủa chị, sao có tới hai chuyến đi Orléans chạy cách nhau có vài phút?

Chuyến của mình ngừng từng trạm, chuyến kia chạy suốt.

Chèn, rủi bữa nào sớn sác em lên lầm chuyến…

... thì là lộn kiếp, tôi nghĩ vậy.

Sao chị?

... không,

Ờ, rồi ít tháng sau má em chết, em vét nắm gạo cuối cùng đem nấu…nó vẫn nói tỉ tê... chén cháo trắng lưng lưng trước tấm hình của má em, làm em nhớ suốt đời.

Chuyện buồn thấy mồ, sao không quên đi cho rồi.

Mà chắc cũng không dễ.

Tôi thấy biển lần đầu tiên lúc mười một tuổi, biển xanh lơ nối liền chân trời, những con dã tràng nhỏ xíu chạy lủi xuống cát.


Tôi lại thấy biển lúc đặt bàn tay mình vào tay chồng, bàn tay bây giờ to bè chai sạm. Trại tù nằm ở mút mũi Cà Mau. Biển ở đây không giống biển Vũng Tàu hồi nhỏ, dưới chân tôi những con ba khía màu tím đỏ bò lổm ngổm. Những người tù móc đất sình làm một cái bờ bao ngăn nước mặn thiệt là dài.

mai mốt sửa chữa xong, nhà ga này lớn lắm hén chị?

...hưm !

Dù biển hiền hay dữ, tôi cũng không bao giờ nghĩ được nó có thể cướp đi của tôi những người thân.

Chị, em thấy có nhiều bến đậu mới ở phía này, chắc mai mốt nhà ga còn mở thêm nhiều chuyến đi thiệt xa hén?
Còn ở bên kia, đằng sau bức tường dài đó là gì vậy chị?

Ở bên kia là biển, em ơi.

Chị nói chi?


Image


18500


NPN wrote:Giáng Sinh sắp tới, và Tết sắp tới, anh Dũng có muốn 'chia của' với n.? Anh em mình thử mỗi người 1 bài - Bình Ca 7 (Lời Chào Bình Yên, cho Tết) và Bình Ca 4 (Xin Tình Yêu Giáng Sinh, cho Xmas)...


Xin chứ không chia:-)) Nguyên cho anh nghe thử hai bài này đi, được thì sẽ phụ Nguyên một tay!

DRD


18510


NT chỉ muốn nói "Tất cả anh chị em trong gia đình Etetet thật dễ thương quá!"

Nov 22 2014
Ngọc Thể


18511


hi anh Dũng,

2 bài này không có nhạc nền karaoke đâu :) đầy là bài nguyên thuỷ của Duy Quang hát năm xưa:

Duy Quang - Bình Ca 7 - Lời Chào Bình Yên - Thu Âm Trước 1975
https://www.youtube.com/watch?v=EtzeNG14bjU

Duy Quang- Bình Ca 4 - Xin Tình Yêu Giáng Sinh - Thu Âm Trước 1975
https://www.youtube.com/watch?v=5Wz5uOD3WOE

anh em mình phải tự biên tự diễn guitar :)

npn


18518



Image


b ỏ .P H Ố
____________________________________________________________________________
s ư ơ n g m a i



Năm năm bỏ phố ta đi biệt
Về giữa rừng già hát với thơ
Nhưng dấu buồn xưa dường lả tả
Tình yêu nào khác một cơn mơ

Năm năm mà ngỡ thời gian đọng
Ở cuối chân mày, khoé mắt kia
Lộng giả rồi qua như giấc mộng
Sầu dâng hiu hắt dưới đèn khuya

Năm năm đã tưởng lòng phai nhạt
Mà khối u tình vẫn đứng nguyên
Đâu đó dòng sông loang loáng bạc
Tìm đâu ngày tháng chút bình yên?

Năm năm bỏ phố ta đi biệt
Ngắt cánh hoa vàng thả cuối sông
Đứng ngó mong theo dòng nước chảy
Người xưa không biết thấy gì không?




18531



Image

t h i ê n .đ ì n h
..H Ồ .Đ I Ệ P

TRUYỀN KỲ TRUYỆN
____________________________________________________________________________
k h ô n g q u á n




. Nhập đề: THU SẦU


端居
遠書歸夢兩悠悠,
只有空床故素秋。
階下青臺與紅樹,
雨中寥落月中愁。

Đoan Cư
Viễn thư quy mộng lưỡng du du,
Chỉ hữu không sàng cố tố thu.
Giai hạ thanh đài dữ hồng thụ,
Vũ trung liêu lạc nguyệt trung sầu.

Lý Thương Ẩn

Đoan Cư
Thư xa, dằng dặc, mộng cố hương
Chỉ còn giường trống, thu thê lương
Thềm đá, rêu xanh, lá phong đỏ
Mưa thu quạnh quẽ, dưới trăng buồn

Không Quán tạm dịch



. Phần 1: DUYÊN NỢ

Lại một ngày nữa trôi qua...trong bầu không khí lạnh lẽo của mùa thu đến... làm Sinh rùng mình...

Năm nay Sinh đã trải qua gần một đời người...

Thăng trầm đã đủ, chàng cũng đã nếm bao nhiêu mùi vinh nhục. Từ mấy năm nay, chàng đã quá chán ngán sự đời và lui về ở ẩn trong một vùng thâm sơn cùng cốc. Nơi Sinh ở khá xa thành đô náo nhiệt. Đó là một căn nhà khá thanh đạm lợp bằng mái lá mà chàng đã thuê dân làng cách nơi chàng ở khoảng nửa ngày đường đi về nơi chàng trú ngụ để cất lên. Căn nhà ngay bên cạnh một dòng suối trong, chảy dốc xuống theo triền núi bên cạnh một khu rừng. Nước rất trong sạch, chàng thường múc để pha ấm trà nhâm nhi vào sáng sớm, sau thời công phu thiền định sớm.

Còn buổi tối, chàng hay ngồi tụng kinh trong một cái cốc lợp bằng lá ngay dước chân núi. Nhiều hôm khuya khoắc, đêm xuống và chỉ có tiếng tụng kinh trầm bổng của Sinh vang vọng trong triền núi.

Cứ như thế, Sinh lấy làm vui với cuộc đời an nhàn, ngày qua ngày, công phu thiền định và kinh kệ. Thế mà thoáng chốc, mười năm đã trôi qua...

Bên hông nhà, Sinh trồng một vườn hoa. Vườn của chàng có đủ mọi loại hoa, các loài cây đua chen nở hoa trong cảnh thiên nhiên vắng lặng. Ban ngày, khi có chút rảnh rỗi, Sinh thường ra vường hoa chăm sóc tưới tẩm các cây. Vì thế nên vườn hoa càng ngày càng đẹp. Hoa nở rất nhiều làm cho cuộc sống nơi vùng thâm sơn cùng cốc của Sinh cũng thêm phần tươi đẹp. Mùa thu tuy ảm đạm u sầu, nhưng những cánh hoa càng tăng thêm vẻ đẹp não nùng hơn bao giờ hết, hòa tan với là cây phong đỏ vàng... làm cho cảnh tượng của vườn hoa cực kỳ lãng mạn.

Sinh cực kỳ quý hoa, chàng thường tưới cây chăm sóc, rồi ngồi yên lặng ngắm hoa trong tĩnh lự. Khi hoa tàn rụng, chàng thường hay thương sót, bắt chước người xưa, nhặt cánh hoa tàn úa và mang đi chôn. Chàng nhìn cánh hoa như là một cô thục nữ yểu điệu và chàng vuốt ve các cánh hoa đẹp, nói chuyện cùng hoa hằng ngày. Thảng hoặc nếu có ai đi ngang qua, sẽ nghĩ rằng Sinh mắc chứng khùng điên khi ngồi vuốt cánh hoa và nói chuyện một mình.

Trong vườn hoa của chàng, sau này có một loài hoa nở cực kỳ đẹp. Đó là một loài hoa rất quý hiếm tên là Tuyết Liên Hoa, một loài sen trắng phớt hồng đặc biệt chỉ nở trên vùng tuyết lạnh, mà chàng đã phải cực nhọc đi xin giống từ một vùng núi rất xa xăm của xứ tuyết Thổ Phồn. Điểm lạ lùng là khi hoa nở ra, khi nhìn gần thì thấy y như là khuôn mặt một cô công chúa rất cao quý thanh khiết, nhưng không thiếu phần kiều diễm xinh tươi. Trong cả vườn hoa thì đóa hoa này là xinh đẹp cao quý nhất. Cành hoa mọc vươn cao lên hơn hẳn các loài hoa khác trong vườn, y như là một vị công chúa đài các phong lưu.

Sinh thường hay vuốt ve các cánh hoa của cành hoa này và nói chuyện với đóa hoa rất nhiều. Vốn là một thi sĩ, chàng cảm vẻ đẹp của hoa và ngồi bên hoa mà ngâm các bài thơ chàng sáng tác, cũng hát cho đóa hoa kỳ diệu này nghe. Hoa tựa như hiểu được tiếng người và cũng nở rộ rất là xinh đẹp như là để đền đáp lòng của Sinh đối với hoa vậy.

Đôi khi, Sinh nói chuyện với hoa và nghe thấy được hoa thì thầm đáp lại lời chàng:

Anh yêu, em muốn nói với anh bao điều ấp ủ khó nói. Mượn những con chữ vụng về để diễn tả... vì cái nhút nhát em sẽ không đủ can đảm đứng trước mặt anh mà nói...

Từng ngày trôi...

Tình cảm trong em đang lớn dần, tâm hồn em đang được sống lại sau chặng đường dài khắc khoải... Em đang mơ? hay em điên chăng? Em đã yêu ai? Em được ai yêu?...

Và nhiều những suy tư ngớ ngẩn cùng cảm xúc vui buồn lẫn lộn dâng trào trong tâm hồn bé bỏng, tim em đập mạnh từng hồi, em đã yêu anh thật rồi!

Dẫu biết có nhiều chướng ngại và khoảng cách... em càng yêu anh hơn... Em yêu cái tâm hồn lãng mạn đầy thi vị của anh, em yêu sự sâu lắng trầm tư đơn độc... yêu những lời thơ và tâm tình sâu sắc... yêu con người đáng kính, đa tài... yêu nhiều lắm hơn những gì em muốn nói...

Niềm hạnh phúc nhất của phàm phu thế gian là có được tri kỉ... Em đã thật sự đạt được điều mà tưởng chừng chỉ là ngọn lửa hy vọng loe lóe trong không gian tuyệt vọng mênh mông... Em không dám tin, tâm hồn em như được cứu rỗi...thật sự quá may mắn và hạnh phúc, cảm thấy mảnh đời này như thế là quá đủ rồi...

Em yêu nhiều hơn mình tưởng... Em muốn hai tâm hồn hòa làm một cùng bên nhau trong mọi nẻo đường, không bao giờ xa nhau... Em muốn mãi trong vòng tay nâng niu, xà vào lòng anh, cùng ngắm sao trời và ấm áp cuộc đời... và còn hơn thế nữa như những gì anh muốn.

Nhưng éo le thay cái duyên ngiệp và sự đời ngang trái ngăn cách chúng ta... Em yêu nhiều đến cuồng dại, nhớ mong anh bức bách... Em quá dại khờ chăng...

Em sợ đủ điều, sợ không được sống bên nhau, sợ vô thường chóng tàn, hợp rồi vội tan, để lại một mình em đơn độc lạnh lẽo, trái tim yếu mềm em không chấp nhận nổi... Em yêu điên cuồng phải không anh?

Yêu nhiều khổ nhiều nhưng vẫn yêu. Tình yêu của em lớn lao và mãnh liệt như làn sóng thần tsunami, hơn những gì tưởng tượng, vội yêu... để rồi ôm khổ...

Anh ơi, biết nói gì đây cho hết tâm tư này. Yêu anh điên cuồng không thể tưởng... Vượt cả khoảng cách của thế gian... Cảm nhận tình mình thật nồng cháy. Tự hỏi rằng anh lòng ra sao? Có yêu em như em yêu anh? Yêu em yêu những gì?...

Em muốn nghe đến trăm ngàn lần chẳng chán, để biết rằng anh thật sự yêu em... Tấm thân nhỏ bé xin trao hết, tình yêu thật sự đây sao anh? Chẳng thể nào quên anh đâu... Người em yêu... Ngậm ngùi thương...



. Phần 2: XUẤT THẦN

Một hôm, khá khuya rồi, Sinh đang ngồi tụng kinh như thường lệ trong thời công phu khuya. Tự nhiên Sinh cảm thấy xuất thần và thần thức xuất ra khỏi thân bay đi thật nhẹ nhàng phơi phới. Thần thức của Sinh bay bổng là là tên mặt đất và đi theo thói quen ra ngoài vườn hoa...

Đang thăm hoa, thì Sinh nghe gần bên nhà có tiếng đàn hát và người nói chuyện... Sinh ghểnh cổ ghé xem thì thấy... bên nhà kia có bữa tiệc... và thấp thoáng nhiều bóng hồng yểu điệu tha thướt...

Được một chốc thì có một cô nữ tiểu đồng đến thi lễ chào Sinh và trân trọng đưa chàng một danh thiếp, chữ trên danh thiếp mềm mại múa như rồng bay...đại ý là mời công tử sang bên vườn dự tiệc hoa.

Sinh chẳng đặng đừng phải theo cô nữ tiểu đồng khép nép bước qua vườn bên...

Bàn tiệc rượu đã bày xong... một tỳ nữ mời chàng vô ngồi... Giây lâu, tỳ nữ mời cô chủ đến...

Sinh đứng dậy thi lễ, hai bên chào hỏi xong thì đều ngồi xuống....Sinh được mời đối ẩm cùng cô chủ... Mùi xạ hương ngào ngạt... lúc sau Sinh mới dám nhìn thì cô là một trang nữ lưu đẹp tuyệt trần, phong cách vô cùng cao quý...

Đôi bên xưng tên họ thì nữ lưu nói là họ Tuyết và tên là Liên...

Tuyết Liên... mời chàng uống vài ly... rồi sai bốn nàng mỹ nữ múa hát hầu... Hai bên đối ẩm xem múa hát cực kỳ thanh nhã và đẹp...

Sinh khen là đẹp quá và xin rót rượu thưởng để mời. Tuyết Liên gọi cả bốn nàng đến giới thiệu từng người:
"Chàng xem, đây là những đứa em kết nghĩa:

Nàng này tên là Tử Quyên mặc áo màu đỏ tía, bên cạnh là nàng Hồng Quyên, mặc áo màu đỏ nhạt, khép nép là em Bạch Quyên thanh khiết, mặc áo màu trắng, và sau cùng là nàng Hoàng Quyên, mặc áo vàng. Cả bốn nàng đều cực kỳ xinh đẹp, yểu điệu thanh tân và khi Sinh mời rượu từng nàng, các mỹ nữ đón ly rượu từ tay chàng, mà làm Sinh ngất ngây vì mùi xạ hương của mỗi nàng đều tỏa ra hương thơm đằm thắm."

Tuyết Liên nói:
"Chàng biết không theo quan niệm cổ xưa, các nàng này đều mang tên các loài hoa Đỗ Quyên. Loài hoa này thật là đẹp và mang ý nghĩa: dịu dàng, ôn hòa, nữ tính. Khi nhắc đến loài hoa ấy, người ta nghĩ ngay đến một tình yêu chân thành..."

Sinh nghe từng lời của người ngọc Tuyết Liên mà lòng ngất ngây... Nàng xinh đẹp thanh khiết quá. Tuyết Liên có làn da cực kỳ trắng đẹp và phơn phớt nét hồng xinh.

Bốn nàng Đỗ Quyên sau khi uống ly rượu thưởng xong, cám ơn Sinh và vòng tay tạ từ Tuyết Liên thưa:
"Mời Các Các ở lại thưởng tiệc. Chúng em xin cáo từ..."

Bốn nàng lui vào trong... Sinh giật mình.. .quay lại nhìn Tuyết Liên lắp bắp...
"Nàng... nàng là... công chúa ư?"

Tuyết Liên mỉm cười trả lời:
"Chàng đừng ngại ngùng, bốn đứa em kết nghĩa này chỉ vì theo thói quen mà làm chàng phải kinh ngạc... Các em vốn kính trọng tình nghĩa nên luôn xưng tụng như thế...mà em chỉ là một người chị bình thường, thương yêu nhau mà thôi."

Sinh yên lặng ngắm Tuyết Liên... Nàng quả là có một vẻ đẹp cao quý hơn tất cả các cô khác. Tư chất cực kỳ thông minh và thanh khiết hơn cả... đúng là một vị công chúa đài các... siêu tuyệt hơn hẳn các cô khác.

Tuyết Liên thẹn thùng nói:
"Sao chàng nhìn em chăm chăm như mất hồn thế..."

Sinh trả lời:
"Không biết vì sao trông nàng thấy rất quen biết thân thiết ...như thể chúng ta đã gần gũi nhau tự thuở khai thiên lập địa nào rồi."

Tuyết Liên thì thầm:
"Chàng không biết đó thôi ....tự xưa, chàng đã nâng niu thiếp qua bao ngày tháng...Nhờ lòng thương yêu của chàng mà thiếp mới có cơ hội nhập thần để gặp chàng ngày hôm nay...."

Sinh mờ mờ mịt mịt, chẳng hiểu Tuyết Liên nói gì...

Lúc đó đã quá nửa khuya lâu lắm... thần thức Sinh cũng đang lâng lâng vì các ly rượu Bồ Đào Mỹ Tửu... cho nên Sinh không còn suy nghĩ nhiều được...

Chàng gục xuống mặt bàn... bên nàng và ngủ say...

Đến sáng thức giấc, thấy mình nằm gục ở trên mặt bàn ngoài vườn... Sinh trở vào nhà nằm nghỉ.

Từ đó, Sinh cố tình đi vào nhập thiền định, xuất thần mỗi nửa đêm... để qua bên Tuyết Liên vui vầy yến tiệc...

Giả dụ là người khác... chắc Sinh cũng lấy làm kỳ về chuyện xuất thần nửa đêm...Nhưng tính Sinh vốn là một thi sĩ phóng khoáng cho nên không thắc mắc đặt vấn đề gì. Bình sinh, chàng thường uống rượu ngâm bài thơ Ngán Đời:

Ngán đời
Cao Bá Quát

Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
Yên ba thâm xứ hữu ngư châu
Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu
Ðem mộng sự đọ với chân thân thì cũng hệt
Duy giang thượng chi thanh phong,
dữ sơn gian chi minh nguyệt
Kho trời chung, mà vô tận của mình riêng
Cuộc vuông tròn phó mặc khuôn thiêng
Kẻ thành thị kẻ vui miền lâm tẩu
Gõ nhịp lấy, đọc câu "Tương Tiến Tửu"
"Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai,
bôn lưu đáo hải bất phục hồi "
Làm chi cho mệt một đời!


Rồi Sinh ngâm tiếp câu thơ Tương Tiến Tửu của Lý Bạch mà chàng rất tâm đắc:
Hựu bất kiến cao đường minh kính bi bạch phát,
Triêu như thanh ti mộ như tuyết.
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan.

Vì thế cho nên Sinh chẳng màng, ban ngày thì công phu trì tụng, nhưng cứ tối nửa khuya thì lại ngao du cùng các mỹ nữ bên cạnh nhà.

Tuyết Liên công chúa lâu dần ngày tháng bên Sinh, cũng trao đổi thơ văn và rồi cả hai người đều phát sinh mối tình cảm và chuyển thành càng ngày càng yêu nhau thắm thiết. Nhưng cả hai chưa bao giờ đi quá đà tương kính như tân.

Ngày tháng trôi qua nhanh như vó câu qua cửa. Thấm thoát đã gần nửa năm qua, thời tiết bắt đầu lạnh dần để qua tiết đông phân.

Một hôm, nhằm ngày cuối năm, Sinh cùng Tuyết Liên công chúa hội ngộ. Sau vài ly rượu đối ẩm, nàng buồn bã nói phải đi về Thiên Đình múa hát cho ngày hội tiết xuân phân trên cõi thượng đình...trong bảy ngày.

Sinh nghe nói mà mất cả hồn vía...Ngày nào chàng không được gặp Tuyết Liên thì lòng chàng như lửa đốt. Nhất nhật bất kiến như tam thu hề. Mỗi ngày chàng đều mong ngóng đến nửa đêm để thiền định xuất thần đi gặp nàng.

Nghe tin sét đánh, Sinh mặt mày ủ dột...

Tuyết Liên nhìn chàng u sầu... mà lòng xót xa. Nàng nói:

"Thiếp biết lòng chàng u sầu. Xin dặn chàng ở nhà đừng buồn. Bảy ngày sẽ qua nhanh và mình sẽ tái sum hợp. Nhưng thiếp trao cho chàng một phong thơ lụa này. Khi nào chàng buồn nhớ thiếp quá không thể chịu được mà sinh bệnh thì hãy mở ra đọc. Nhưng nhớ là phải tuyệt đối tuân thủ cẩn thận những điều dặn dò trong phong bì thơ.

Sinh vâng dạ mà lòng buồn vời vợi...

Những ngày sau, Sinh thiền định nhưng không xuất thần được nữa. Chàng chẳng hiểu vì sao sự thể lại như vậy.

Qua ngày thứ ba, lòng Sinh như lửa đốt. Cả ngày chàng phát cuồng và ngẩn ngơ đi ra đi vào như một người điên.

Sinh không nhịn được nữa, chàng mân mê phong bì lụa... Giây lâu, chỉ lụa tuột ra, và Sinh không cầm lòng được, bóc ra xem.

Bên trong là một là thư thơm ngát mùi hương của Tuyết Liên. Sinh mê mẩn mở ra đọc:

"Thiếp biết chàng sẽ không chịu nổi xa nhau quá ba ngày. Nay tâm thần chàng khích động như vậy, lòng thiếp rất quặn đau. Chàng muốn thấy em thì nghe lời em dặn dò kỹ lưỡng tuyệt đối tuân theo lời em. Chàng cứ nhập định xuất thần và hãy để thần thức đi ra ngọn suối sau nhà... vạch lau lách ra, nơi đó có một hang động kín tên là Liên Trì Động.

Chàng hãy xoay nhẹ tảng đá phủ cửa động và đọc câu thần chú:
"Án, A mật lật đô... đố bà, ta bà ha, hãy mở ra cửa nhà trời..."
Đọc như vậy ba lần, cửa hang sẽ mở ra cho...và chàng sẽ có dịp nhìn thấy thiếp...

Nhưng chàng phải nhớ là không được kinh động đến hình ảnh, Chàng chỉ được nhìn mà không được đụng đến hình ảnh và cũng không được đến gần bên thiếp.

Xin chàng tuyệt đối nhớ lời dặn. Như thế, thiếp mới về được bên chàng sau này.

Bên dưới là nét bút chữ ký mềm mại phảng phất hình bóng của Tuyết Liên...

Đêm hôm đó, Sinh thiền định và nửa khuya, quả nhiên chàng xuất thần ra và đi về phía dòng suối sau nhà. Điều lạ lùng là chàng ở nhà đó đã hơn mười năm, nhưng chưa hề thấy được hang động này bao giờ.

Đến cửa động, quả nhiên thấy tảng đá phủ cửa động. Chàng làm y như lời dặn.
"Án, A mật lật đô... đố bà, ta bà ha, hãy mở ra cửa nhà trời..."
"Án, A mật lật đô... đố bà, ta bà ha, hãy mở ra cửa nhà trời..."
"Án, A mật lật đô... đố bà, ta bà ha, hãy mở ra cửa nhà trời..."

Cửa hang từ từ hé mở ra được một khúc. Sinh lách mình chui vào và đi theo con đường mòn. Đi theo một quãng đường mòn thì hang càng lúc càng rộng ra...

Vào đến hẳn bên trong động, chính giữa là một hồ sen cực kỳ đẹp. Nước hồ cực kỳ trong sạch và phẳng lặng như gương. Sinh tần ngần ngồi soi mặt vào nước hồ, chẳng biết phải làm gì hơn...

Mặt hồ phẳng lặng như gương, và cũng phản chiếu bóng hình chàng... Sinh nhìn mình qua mặt hồ như gương soi, thấy khuôn mặt mình tiều tụy sau ba hôm không ăn không ngủ... dạ chàng bâng khuâng.

Sinh lại xuất thần đi vào trong mặt hồ như gương... rồi lòng chàng tự nhiên thấy thần thức mình nhẹ bổng lên, êm đềm như bay đi phiêu du lên cõi thượng đình...

Cảm giác bay phiêu bồng được một lúc thì mặt hồ bỗng trở nên sáng rực... Chàng thấy một cung điện nguy nga.

Sinh lẩm bẩm thì thầm: "cõi Thiên Đình..."

Sinh không thể nào tin được mắt mình. Cung điện lộng lẫy nguy nga, nơi chư Thiên an trụ và thọ hưởng đẹp hơn hết tất cả các cung điện có thể tưởng tượng được của loài người. Nếu đem so sánh thì chẳng khác chi đem biển đại dương ra mà so với một giọt sương đọng trên ngọn cỏ. Nơi cõi Trời, có thành quách nằm ngự trị trên đỉnh núi Tu di chiếm một diện tích rộng cả ngàn cây số. Vườn Đại Lạc ở phía Đông thành là một vườn thượng uyển tuyệt đẹp, đẹp cho đến nỗi một vị Trời sắp chết khi bước chân vào đó cũng quên đi nỗi buồn khi lià đời. Chư thiên nam và thiên nữ thướt tha dạo qua các hàng cây xanh mướt đầy hoa tươi xinh đẹp mỹ miều, càng làm tăng thêm cảnh đẹp của vườn. Ngay giữa vườn là hai hồ sen tuyệt đẹp, gọi là Đại hồ và Tiểu hồ Hoan lạc. Bên bờ hồ là các hàng ghế chạm trổ đầy vàng bạc châu báu rực rỡ, từ đó chư Thiên có thể chiêm ngưỡng làn nước hồ trong veo như pha lê của hai hồ. Và còn nhiều hồ đẹp khác ở ngoài bốn cửa thành nữa.

Được một lúc thì phong cảnh xoay chuyển cùng thêm tiếng nhã nhạc từ các Thiên nữ Càn Thát Bà múa hát và gảy đàn...

Sinh thấy Thiên Đế xuất hiện... ngồi trên tòa và bao quanh bởi vô số chư Thiên Nam và chư Thiên Nữ. Bàn tiệc sắp đầy các thức ăn trân quý, rượu Bồ Đề Tửu và các trái cây như Bàn Đào to bằng cái tô lớn v.v...

Trong số các chư Thiên nam và Thiên Nữ này, có vị đi bộ, nhưng cũng có chư vị ngồi kiệu hoa đến chúc mừng và dâng phẩm vật Tiết Xuân Phân lên Thiên Đế.

Một lúc sau, tim chàng chợt muốn nhảy vọt ra ngoài... Chàng dụi mắt nhìn kỹ hơn... Chính là Tuyết Liên ngồi kiệu hoa đến chúc mừng Thiên Đế... Nàng được bao quanh bởi vô số Thiên Nữ đẹp tuyệt trần... Nhưng trông nàng quả là một bông hoa kỳ tích, nổi bật vẻ muôn vàn thanh khiết... trội vượt lên tất cả. Nhìn vẻ đẹp của nàng, bất kỳ ai cũng phải khởi lòng cung kính tôn sùng.

Thiên Đế cũng đặc biệt quan tâm đến nàng và nhận những phẩm vật do Tuyết Liên dâng cúng dường.

Giây lát hình ảnh mờ đi và Sinh cũng ngất đi...

Từ đó đêm nào chàng cũng xuất thần để tìm đến hang động Liên Trì để được ngắm nhìn Tuyết Liên.

Có lần, Sinh được thấy chư Thiên thỉnh Phật thuyết pháp. Đức Đế Thích, vị Thiên đế của Chư Thiên và chư vị Thiên Nam Thiên Nữ thỉnh Phật giá lâm đến vườn Thượng uyển và ban thuyết pháp. Thiên Đế thưa hỏi Đức Phật về đề tài: một vị A-la-hán phải theo con đường nào để tận diệt mọi ái dục và chứng đắc đưọc cảnh giới Niết-bàn.
Thiên đế thưa thỉnh: "Bạch đức Thế tôn, làm thế nào mà một vị A-la-hán hàng phục được mọi tham, sân, si, ái dục và chấp ngã để chứng đắc được quả Niết-bàn?"
Đức Phật cũng chiều ý, đáp ngắn gọn như sau: "Này Thiên Đế, một vị tỳ-kheo muốn trở thành bực A-la-hán, theo con đường tam thượng học Giới Định Tuệ và Văn Tư Tu, đối với mọi sự vật, chẳng nên bao giờ nghĩ rằng đó là "Ta" hay là "của Ta". Vị tỳ-kheo ấy luôn luôn tìm hiểu cho thấu đáo về bản thể của mọi sự vật (tức là về năm uẩn và bản chất trống rỗng của nó tức là Tánh Không), vị ấy phải tìm hiểu thêm rằng muôn sự vật đều là đau khổ. Khi đã thông hiểu được Chân Tánh của nhất thiết pháp, sau đó, vị ấy phải luôn luôn quán niệm mọi cảm thọ đều vô thường. Sau một thời gian quán tưởng lâu dài như thế, vị ấy chẳng bám víu vào bất cứ việc gì, chứng đắc được đạo quả A-la-hán và có đủ khả năng đã tiến đến cảnh giới Niết-bàn (Nibbana), sự tận diệt của mọi ái dục."

Đấy là những lời ngắn gọn của Đức Phật đã đáp lại cho vị Trời Đế thích. Thiên đế rất vui mừng khi nghe xong bài giảng, liền tán thán: "Lành thay!" (Sadhu!) ba lần, từ giã Đức Phật và trở về cung điện của cõi Phật.

Rồi lại thêm hai ngày trôi qua...

Đến ngày thứ sáu... đêm đó chàng tiếp tục vào hang Liên Trì để nhìn cảnh tiệc bàn đào của Thiên Đế. Chàng thấy Thiên Đế cùng chư thiên dự tiệc vui, cùng các chư Thiên xem múa hát theo điệu nhã nhạc, rồi một số chư Thiên Nữ ra dâng điệu múa nghê thường.

Tuyết Liên và các tỷ muội cũng trình tấu một bài vũ điệu "Hoan Ca Liên Trì Khúc", giai điệu rất lạ lùng và diễn tả niềm Đại Lạc nơi chốn Thiên Cung.

Nhưng lần này, khi Tuyết Liên cùng các tỷ muội ca vũ xong, lui về chỗ ngồi đi ngang qua mặt chàng. Áo thiên y bằng lụa trời tuyệt đẹp của Thiên Nữ Tuyết Liên bay phất phới... Tà áo phớt qua mặt chàng, cực kỳ mềm mại xinh đẹp...

Sinh không nhịn được... và bất giác giơ tay nắm bắt lấy tà áo phất phới bay của nàng... thế là tai họa đổ ập đến...

Lập tức khung cảnh liền mờ nhạt đi rồi biến mất... Chỉ còn mặt hồ phẳng lặng.

Sinh sợ quá, cũng tự biết là tai họa đã đến. Chàng lập tức đi trở về nhà...

Ba ngày sau đó, tuy Sinh đến tìm lại mặt hồ Liên Trì nhưng đều không thấy cảnh tượng gì nữa và công chúa Tuyết Liên và các tỳ nữ cũng không còn xuất hiện... ở nhà bên...

Chung quanh Sinh, tất cả chỉ còn là sự cô đơn tĩnh lặng tột cùng.

Sinh thất chí buồn bã... Cho đến một hôm, chàng nhớ Tuyết Liên quá, bèn thiền định xuất hồn ra cửa hang đọc thần chú mở cửa hang... thì hang không cũng không còn mở được nữa...

Sinh càng ngày càng thất chí, ốm o gầy mòn nhớ công chúa Tuyết Liên đến độ.... nằm liệt giường... thì một hôm vào đêm khuya... công chúa Tuyết Liên xuất hiện đến bên chàng... ôm chàng khóc và nói... vì để cho chàng xâm phạm cửa nhà trời mà Thiên Đế biết được và phạt nàng trong ngục cấm suốt cả tháng trời.
Sau đó thì tha nàng ra và cấm nàng không được trở về trần thế.

Nàng biết chàng ốm nặng tương tư nên lén trốn về thăm...

Tuyết Liên nói:
"Thiếp với chàng vốn có duyên nợ. Thiếp vốn là Thiên Nữ Công Chúa Tuyết Liên trên Thiên Đình. Vì duyên nợ với chàng nên phải đọa xuống trần gian, nhập vào loài hoa sen mọc trên tuyết cực kỳ quý hiếm....Vì chàng có duyên nợ nên đã kiếm được thiếp để mang về nâng niu trong vườn hoa. Nhờ chàng săn sóc và chuyện trò mỗi ngày nên hồn hoa Tuyết Liên đã nhập thần sống dậy và vui chơi bên chàng cho đến khi Thiên Đình triệu về dự tiệc bàn đào chúc mừng Thiên Đế vào dịp Tiết Xuân Phân.

Phần còn lại, chàng đã biết rồi...thiếp không còn phải kể chi tiết ra nữa.

Sinh thương yêu quá mức, nâng niu Tuyết Liên và nắm chặt áo nàng, không cho trở về Thiên Đình.

Tuyết Liên thở dài nói:
"Duyên nợ với chàng đến đây đã hết. Thiếp phải trở về Thiên Đình".

Sinh khóc ầm lên và nắm chặt áo nàng không buông ra nói:
"Nếu nàng về Thiên Đình, thì mạng này cũng không còn có thể sống lại trên cõi đời được nữa ..."

Tuyết Liên lại thở dài, ngẫm nghĩ một lúc rồi chuyển thành vui vẻ nói:
"Trừ phi chàng theo thiếp về Thiên Đình..."

Sinh gật đầu bằng lòng.

Tuyết Liên nói:
"Thời may, chàng có công phu thiền định tu hành từ mấy chục năm nay. Bây giờ mới thấy công dụng và lợi lạc."

"Nếu chàng muốn về Thiên Đình thì phải dùng lửa Tam Muội xả bỏ thân này và mượn thân loài bướm Thiên Đình Hồ Điệp mới mong theo thiếp về cõi Thiên Đình."

Sinh mờ mịt chẳng hiểu. Tuyết Liên giải thích:
"Thiếp sẽ thỉnh loài bướm Thiên Đình Hồ Điệp đến đây và chàng phải bỏ xác phàm để nhập vào một con bướm này mới bay lên Thiên Đình được."
.......................
.......................



. Phần 3: VẾT TÍCH

Ba tháng sau, dân làng không thấy Sinh nhắn tin để mua thực phẩm. Họ hồ nghi có chuyện không may xảy đến cho chàng và cử người đi nửa ngày đường để đến nhà chàng dọ xét...

Đến nơi, thấy nhà cửa hoang vắng lạnh lẽo...

Không thấy bóng dáng Sinh đâu nữa cả... Dòng suối sau nhà đã cạn kiệt.

Ngoài vườn hoa, cỏ mọc um tùm. Nhưng ngay chính giữa vườn, kỳ lạ thay... có nguyên một khoảnh tròn, cỏ không dám mọc tới.

Ở chính giữa khoảnh tròn ấy, người ta thấy... xác một loài bướm rất lạ, cánh mang màu ngũ sắc nằm chết khô, bên cạnh là đóa hoa Tuyết Liên cũng đã chết khô héo.

Đi tìm vào trong cái cốc Thiền đường của Sinh... thì thấy xác Sinh ngồi thiền lưng thẳng tắp... Nguyên cái xác đã khô héo... quắt queo lại mà điều lạ kỳ là không hề thối rữa.

Bên cạnh là tờ giấy hoa tiên, trên đó thảo bài thơ với tuồng chữ của một người con gái, cực kỳ đẹp và mềm mại, nét chữ như rồng bay phượng múa...

" Y!
Vân bạch, thủy thương,
lưỡng tương huyền tuyệt.
Nhân sinh tư thế nhi bất đắc nhất tri kỷ
Tắc cô thầm tịch tịch,
Túng sử thiên tuế năng trường tại hiệu hà vi tai?"


Thấy chuyện lạ kỳ, dân làng khởi lòng sùng kính, làm lễ trà tỳ và hỏa thiêu thân xác của Sinh rồi mang tro về làng thờ cúng...


Thu phân 2014

Không Quán & Mai Thy





_______________________________________

1. Hai câu thơ chữ Hán 1-2 nghĩa là:
Chuyện đời lên xuống, xin anh đừng hỏi.
Ngoài xa khơi, khói sóng, có chiếc thuyền câu.

2. Câu này trích ra từ bài phú Tiền Xích Bích của Tô Ðông Pha, nghĩa là:
Trên sông chỉ có gió mát, và cùng với trăng sáng trong núi.

3. Lâm tẩu: rừng và nội cỏ, ý nói lui về nơi ẩn dật.

4. Tương Tiến Tửu: Tựa đề của một bài ca của Lý Bạch, nghĩa là "Mời Bạn Uống Rượu". 

5. Bạn chẳng thấy nước sông Hoàng Hà, từ trời xuống chảy tuôn xuống biển không hề quay trở lại. Đại ý nói là thời gian một khi đã đi qua thì không trở lại. Đây là câu đầu của bài Tương tiến tửu.

6. Lại chẳng thấy: cha mẹ soi gương thấy tóc bạc mà buồn. 
Khi sớm tóc còn xanh, mà chiều thì đã tuyết trắng...
Sống trên đời, khi có được lúc vui vẻ đắc ý thì hãy cứ vui tận hưởng đi.

7. Ôi ! Mây trắng với nước xanh xa nhau vời vợi!
Trên đời dù có sống tới ngàn  tuổi mà không gặp người tri kỷ,
thì cuộc sống quạnh hiu kia cũng bằng thừa.


Image


18532



Image


Đ Ạ I .V Ự C
____________________________________________________________________________
n g u y ê n n h i



buổi em qua thu đã trở buồn vàng
chiều đẫm tóc rừng sương đổ hạt
có phải em là nai nên mắt nhìn ngơ ngác
nửa mùa anh đại vực đã chia nguồn

đại vực - đại vực - trời vây đất hãm trùng trùng
sóng bủa bủa sôi bời bời lở
sông xiết ơi đào chi thêm nữa
đại vực này nhức nhối triệu năm dư

giữa triền anh chín rộ ngọn phong du
người nghìn năm về bạch dương xao xác
đại vực - đại vực sâu mắt sầu hơn đại vực
bởi em nhìn ngơ ngác nửa mù anh

vì đâu em trên từng bước chông chênh
lại dìu được anh qua bờ đại vực
anh chợt hiểu ra diều u hiểm nhất
khi bên trời một cánh mỏng mây qua


ngày Grand Canyon

Image


18557



Image

đ ã... .m ã i...
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



trong khoảng thời gian sẩy chân ngã từ tầng lầu thứ 17 xuống mặt đường
tôi đã tự do vui chơi, tự do múa hát, tự do khóc cười, đã bị người xiềng xích
giam cầm trong đói khát trong tù đầy.
cũng khoảng thời gian ấy...
tôi đã yêu với vô vàn đắm say...

trong khoảng thời gian viên đạn bay ra từ nòng súng xuyên thủng trái tim
tôi đã ươm hạt, đã trồng cây, ngóng đợi mùa gặt hái. tôi đã đi qua thành phố của những người không câm nhưng chẳng bao giờ nói. những người già há miệng khóc to như trẻ nhỏ, và trẻ nhỏ chưa biết đi đã biết ngậm ngùi...
cũng khoảng thời gian ấy
Tôi đã yêu và còn mãi yêu hoài...


Image


18558


NPN wrote:Duy Quang - Bình Ca 7 - Lời Chào Bình Yên - Thu Âm Trước 1975
https://www.youtube.com/watch?v=EtzeNG14bjU

Duy Quang- Bình Ca 4 - Xin Tình Yêu Giáng Sinh - Thu Âm Trước 1975
https://www.youtube.com/watch?v=5Wz5uOD3WOE


Cám ơn Nguyên. Vậy anh sẽ xin bài Lời Chào Bình Yên nhé!
DRD


18559


Image


ai bảo chăn trâu là khổ
chăn trâu sướng lắm chứ
ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau
và miệng hát nghêu ngao
vui thú không quên học đâu
nằm đồi non gió mát
cất tiếng theo tiếng lúa đang reo
em đánh vần thật mau

chiều vương tiếng diều
trên bờ đê vắng xa.
đường về xóm nhà
chữ i, chữ tờ.
lùa trâu nhốt chuồng
gánh nước nữa là xong
khoai lùi bếp nóng
ngon hơn là vàng

em mới lên năm, lên mười
nhưng em không yếu đuối
thầy mẹ yêu cũng vì trẻ thơ
làm việc rất say sưa
em biết yêu thương đời trai
đời hùng anh chiến sĩ
ước mong sao em nhớn lên mau
vươn sức mạnh cần lao

kìa trăng sáng ngời
đêm rằm Trung, Trung Thu
đời vui trống ròn
tiếng ca lẫy lừng
từ ngõ ngách làng
đèn đuốc rước triền miên
bao người đóng góp
vui chung một miền

trâu hỡi trâu ơi đi cầy
trâu ơi đi cấy nhé
đồng ruộng kia, với đồi cỏ kia
là của những dân quê
em bé dân quê Việt Nam
là mầm non tươi thắm
ước mong sao xây đắp quê hương
cho nước giầu mạnh hơn

vàng lên cánh đồng
khi trời vươn ánh dương
trẻ thơ nhớn dậy
giữ quê, giữ vườn
đời vui thái bình, cây lúa sớm trổ bông
cỏ ngàn thơm phức, trâu ăn đầy đồng


Image


18561 top -
e t e t e t, 5 n ă m - m ộ t c h ặ n g đ ư ờ n g...
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... 11
_______________________________________________
Giật Mình - thơ - Hoa Cỏ _______________________________________________

Image

Tôi, say ly rượu đỏ
Em, lạc bước u mê
Đêm bỏ quên từ khước
Lỡ đánh mất lối về

Ở chỗ hương yêu đang bừng cháy
Tiếng thở bỗng nhiên rơi
Giật mình !

xem tiếp...

_______________________________________________
Nửa Đêm - văn - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image

nửa đêm thắp đèn soi đôi mắt người tình, thấy trong mắt phải, một dòng nước lang thang tìm mãi cội nguồn, trong mắt trái, một bầy người ngơ ngác mất quê hương.

xem tiếp...

_______________________________________________
Anh Còn Yêu Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Anh còn yêu em ngời trong giọt máu,
Anh còn yêu em bờ vai mười sáu,
Cánh môi thơm mềm,
nồng nàn hương ấm,
anh còn yêu em...

xem tiếp...

_______________________________________________
Like A Painting - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...