THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


e t e t e t,
n ă m .n ă m .- .m ộ t .c h ặ n g .đ ư ờ n g
____________________________________________________________________________



Trung tuần tháng 11 này etetet đã được thành lập đúng 5 năm.

Năm năm - một chặng đường có thể không được gọi là dài trong một đời người, nhưng năm năm của những sẻ chia ngọt bùi qua những vần thơ, áng văn, những bức ảnh đầy nghệ thuật, những lời hát chứa chan tâm tư trong cuộc sống quá bận rộn hôm nay thì không phải là ngắn.

Năm năm, ước nguyện duy nhất của etetet là trở thành nhịp cầu nối liền những tâm hồn đồng cảm qua nghệ thuật. Cảm xúc cũng giống như một giòng sông, có thể chảy mãi vô tận. Khó có niềm cảm xúc giống nhau nào có thể đến với chúng ta hai lần. Những cảm nghĩ của ngày hôm nay, ngày mai có thể sẽ không còn. Những bâng khuâng của ngay giây phút này, chỉ thoáng chút thôi sẽ biến mất. Giọng ca trong vút của bây giờ, chắc gì sẽ còn lại bên ta mãi mãi... Một ngày nào đó tất cả sẽ biến mất, rồi trong một khoảnh khắc nào đó ta sẽ nhớ lại và tìm về thổn thức với những dòng chữ, những tấm hình, những lời hát đã ghìm sâu vào nơi nào đó trong tim. Ừ, mình đã một thời như thế đó!

Chương trình đặc biệt này, riêng cho một chặng đường của etetet, mong rằng cũng sẽ là một trong những nơi chốn tìm về ấy - cho bạn, cho mình và cho chúng ta.



BBT-etetet

ngungo ..Yên Chi ..npn ..Nắng Ấm ..Hoài Yên


18383


Image


Thúc Sinh
Về thôn xưa ta hát khúc hoan ca
Ngọt hương lúa tình quê thêm đậm đà

nữ
Rào rạt bao niềm thương trong mái lá
nam
Rào rạt bao niềm thương trong mái lá
Bạch Vân
Bờ dâu xanh, cô gái hát êm êm
Tầm mai chín gởi anh dâng mẹ hiền

nữ
Lòng già thêm hơi ấm khi chiều lên
nam
Lòng già thêm ấm vui chiều ơi chiều
npn
Có những chiều hôm
Trời nghiêng nắng xế đầu non

Nắng Ấm
Nắng xuống làng thôn
Làm cho đôi má em thêm dòn

Nguyễn Tiến Dũng
Lúa đã lên bông
Mắt già tươi sáng thôi chờ mong

Ngọc Thể
Tiếng hò cô lái bên Cửu Long
npn + Yên Chi
Mơ rằng mai lúa lên đầy bông
Hoàng Vân
Chiều hôm nay quay gót bước phiêu du
Về thôn xóm để vui chung ngày mùa

nữ
Đường về thôn quyện chân bên nhánh lúa
nam
Đường về thôn quyện chân bên nhánh lúa
Yên Chi
Vầng trăng nghiêng soi mái tóc em thơ
Vài cô gái nhỏ to vui chuyện trò

nam + nữ
Đường về thôn niềm vui dâng đây đó

...

Thúc Sinh
Có những chiều hôm
Trời nghiêng nắng xế đầu non

Bạch Vân
Nắng xuống làng thôn
Làm cho đôi má em thêm dòn

Nắng Ấm
Lúa đã lên bông
Mắt già tươi sáng thôi chờ mong

npn
Tiếng hò cô lái bên Cửu Long
npn + Yên Chi
Mơ rằng mai lúa lên đầy bông
Nguyễn Tiến Dũng
Chiều hôm nay quay gót bước phiêu du
Ngọc Thể
Về thôn xóm để vui chung ngày mùa
nữ
Đường về thôn quyện chân bên nhánh lúa
nam
Đường về thôn quyện chân bên nhánh lúa
Hoàng Vân
Vầng trăng nghiêng soi mái tóc em thơ
Yên Chi
Vài cô gái nhỏ to vui chuyện trò
nam + nữ
Đường về thôn niềm vui dâng đây đó
Đường về thôn niềm vui dâng đó đây


Image


18384



Image


C H À O, .c ả m .ơ n
____________________________________________________________________________
l ý q u a n g c h í n h



Trần gian đã mở lối chào
Ngày đem nắng mới rót vào đêm xưa
Ngọt ngào rất mực
Anh thưa
Cảm ơn em, nắng cùng mưa cõi người




18401



Image

e m, .n ụ .c ư ờ i .B Ồ .T Á T
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a
....(1951 - 2012)



Một cõi nhân gian đã đến đi trong cuộc đời, lắng nghe hương thơm huyền thoại vẫn rộn ràng trong tâm. Hình ảnh một em bé cười rạng rỡ bên dòng sông, chạy nhảy trên cánh đồng, đuổi bướm, ngắm hoa, tạo nền cho bức tranh thật đẹp giữa các biến động của trời đất. Ôi nụ cười như một cánh hoa dung dị, ngây thơ nở trên đôi môi, vơi đi được bao ưu phiền của ngày tháng rong rêu, là phù vân của đợt sóng hay lượn sóng đời người hoặc của tâm non vùng vẫy trước cơn thịnh nộ đến từ nghiệp lực. Gọi tên em là gì, thì cũng chẳng nghĩa là gì, vì tên có được réo rắc gọi cũng chỉ là dán nhãn, giả danh trên vùng nhật nguyệt, với những sáng chiều, ngồi thênh thang trên cánh đồng lúa mát, thấy không gian mênh mông... và vì em là vô tận trong một sát na, là huyền thoại ẩn mình trong thực tại, vì mỗi mỗi cử động cũng đủ làm xao xuyến cho sương khói rời tan, trơ trọi để cho giao thoa giữa hữu hạn trong vô hạn, hiện lên những nét đẹp, an bình, biến cõi hư không như môt tấm lòng...

Bồ tát, em về mộng có hay
lơ thơ những gió với làn mây
vô thường, em ngự vào trong mộng
một cõi hư không, một tấm lòng


Một sớm mai cười nói, huyên thuyên giữa chợ đời, lòng vô vàn hoang vắng, chợt bắt gặp lại mảng phù du trôi nổi như thiên niên cũ, những đợt sóng dài lê thê, trân mình giữa ánh nắng gay gắt hay chiều mưa phiền muộn. Có ai hay, ai bắt được sóng tâm vào lúc nầy đây, để chỉ còn là ảo hoá, bước chân hoang dại, miên man tình tự của thiên nhiên. Đời sống là gì khi câu hỏi vẫn như tự nguồn khai sáng, lật lại hồ sơ của tâm, cảm nhận được trong mọi góc cạnh đời sống vẫn trùng trùng điệp khúc của hư vô, còn chăng là những cứ điểm không đến đi, chạm vào là bước vào bến bờ thanh tịnh, có tiếng cười nở rộn ràng dưới ánh ban mai.

Em cười hoa Bồ tát
nở giữa cõi nhân gian
ta, một người lãng tử
rong chơi, lời tâm niệm

sớm mai, hoa cười nói
chim hót trên cành cây
mang trong lòng hương gió
có tiếng chuông vọng về

bên ngọn đồi hư vọng
ta thầm hỏi sắc không
vào trong trái tim nhỏ
ngàn lối, ngộ ta bà

một mai, mở tâm hương
ta gọi thầm pháp giới
trong vô lượng hải hà
giữa trùng khơi, em ngự...


Em ngự giữa muôn trùng biển cát hay em nằm yên trên thung lũng hải hà của pháp giới, trên đỉnh đồi Vô Ưu, thanh tịnh buổi giao thời tịnh nhiễm vì có lúc thấy có vọng ngôn, làm xa cách giữa hai bờ thực tại, chân vọng, mà chiếc cầu sinh tử đã rút đi từ thuở nào, còn chăng cũng chỉ là một hạt mơ như hoa đốm giữa hư không, như sấm chớp lưng trời. Ngàn năm qua hay mãi sau nầy, lá thu có rơi, cuồng phong có giận dữ, luân chuyển có vô cùng, nhưng tự gốc rễ của cây bồ đề tự tánh, vô ngôn vẫn còn mang mãi hình ảnh chân tình của Liên Hoa Thủ. Có phải sinh mệnh của bước chân đi đời người trong các nẻo, cũng cần phải mang theo hành trang vô tự, được cấu tạo bởi Từ bi và Trí tuệ. Sinh tử đã là hư ảo, thì đi đến về có phải cũng là những nối tiếp của nguyện lực hoặc bị vong thân trên bước đường réo gọi... phù sinh.

đường biển rộng, rõ soi in chiếc bóng
nước từ nguồn, dấu cũ vẫn nguyên sơ
đã ngàn năm, phiêu dạt mọi chốn đời
ta đi nhặt lá thu vàng để đếm
cõi tử sinh, nối tiếp bước hành trình

từng lặng lẽ, giữa đời nghe thu sớm
quét lá vàng, ôm giấc mộng tung bay
còn lại chút, lòng son cho sen nở
ta dâng người khi gom đầy lá biếc
thu có về, đổ xuông trận thu phong
lời im lặng, ta hong từng lá mỏng
vẳng nghe tâm, vừa sáng giữa chợ đời
chân trời đó, là lắng lòng vô niệm
bầu bạn cùng nhật nguyệt lúc ưu tư

có ánh sáng rạng ngời từ suối ngọt
gió miên man, gọi đến cõi vô cùng
Ta từng chép lời Kinh đầy mái tóc
mở rộng đời cho ánh mắt vì sao*
đem khổ đau gửi vào chốn Kinh chiều*
đem ánh sáng, gọi tự tình Kinh sớm*
Ồ em, giữa cõi đời muôn hữu hạn
lấy Tâm kinh, tô vẽ nét môi em
ta chấm điểm, cho ngàn trùng biến động*
cho em cười, nụ bồ tát thơm ngon...


Để cảm niệm những người thực hiện hạnh lành,
Nhân Ngày Bồ tát Quán Thế Âm, 19.09 Âm lịch
qua cái nhìn của tâm non...






_______________________________________

*Kinh Phổ Môn, Thiên thủ Thiên nhản
*Thời Kinh sáng chiều
* Tâm kinh, thọ tưởng hành thức… không sinh diệt.


Image


18402



Image


m Ù a .S A N G
____________________________________________________________________________
h o à i y ê n



Mùa thu nhón gót về tự bao giờ em chẳng hay
sáng nay heo may gõ cửa
em vén mành chạm phải quạnh hiu theo chiếc lá lùa vào
lá vàng cả nụ cười và tê cóng vành môi
mùa cứ man mác
làm em lại ngu ngơ sờ lên phiếm muộn phiền năm tháng cũ
rồi nghe những hạt buồn rơi xuống, nhuộm vàng cả góc sân

Em thương từng chiếc lá lặng lẽ rơi theo cuối ngày
khi mùa thu đốt vàng và nung đỏ mầm xanh
khi phôi pha lặng lẽ theo về từng chấm hỏi ngỡ ngàng
chạm vào những chấm than lành lạnh

Tha thứ làm sao đồng nghĩa với lãng quên
em muốn được nhìn anh và nở nụ cười dịu dàng như chiếc lá
hiền hoà như giấc thu
và hồn nhiên vụng dại như những ngày tháng cũ
như đêm còn rất mới
như vầng trăng non nớt hôm nào chưa một lần vụn vỡ

Những mảnh trăng hôm nay đã rụng đầy con dốc
phố cũng đã vào thu
kỷ niệm cũng hoen vàng
và em không là thánh nữ
nên không thể rửa tội cho mình và xóa lỗi cho ai

Rất lặng và rất yên
em thả từng sợi nhớ, giọt thương
rơi qua kẽ tay
thản nhiên, hoang hoải...
ngoài sân lá rụng
mùa đã sang...



10.24.14



18413



Image


n Ụ .T Ì N H
____________________________________________________________________________
đ ì n h n g u y ê n



Ta mơ giấc mùa đông qua mùa hạ
Hoàng lan ơi đừng vội nở giao thời
Trong nửa đời còn đang mãi rong chơi
Nghe cơn mộng vô thường run rẩy lạnh

Gửi nắng ấm cho quãng đời bất hạnh
Ngôn ngữ nào diễn tả được tình yêu
Có phải là trong ngọn gió hiu hiu
Đêm rét mướt cũng nồng nàn cổ tích

Nhớ câu chuyện về cành trâm ngọc bích
Đáy sông chìm dâu bể đã trăm năm
Chợt ngày kia hóa núi đứng âm thầm
Trên đỉnh mọc một loài hoa huyền thoại

Ngày chưa hết bóng chiều đang ghé vội
Giấc mơ dài ta chưa tỉnh cơn say
Rồi một mình tay nắm lấy bàn tay
Run ngón khẽ gọi tên mùa héo rũ

Sông vẫn chảy miệt mài qua lối cũ
Cạn một dòng chưa về kịp hồi sinh
Người nằm chết sau giờ kinh vĩnh biệt
Chỉ còn đây lời hấp hối siêu hình

Mưa qua chiều tiễn biệt những điêu linh
Ta níu lấy chút yên bình xanh rộng
Sau mưa đổ là một trời gió lộng
Tự ngàn năm chuyển động phút giây về

Như một lời nhắn nhủ những cơn mê
Đang cuồng nộ như sóng tràn thác lũ
Quên và nhớ ta hái về một nụ
Xanh mộ người ngan ngát gọi tình yêu


Image


18414



Image

m Ù a .N Ắ N G .K H U Ấ T
____________________________________________________________________________
t r â n



Đoàn người hối hả, lầm lũi đi. Màn đêm dày đặc đã phủ kín núi rừng. Ánh trăng mờ đục không đủ sức len lỏi qua các ô tán cây rậm rạp chiếu xuống, nên họ chỉ nương theo ánh sáng chập chờn từ chiếc đèn pin của người dẫn đường mà lúp xúp đi. Gió rít từng cơn, tàn nhẫn hất tung những cành cây khô khốc- nhưng vẫn còn quyến luyến thân cây-vào đám người tội nghiệp. Cứ mỗi lần gió hú, họ lại quằn quại vì lạnh thấu xương, vì đau buốt do cây rơi quất vào mặt, vào mũi. Cỏ gai, cỏ dại mọc chằng chịt cao quá đầu gối ghì chặt những bước chân vốn đã trĩu nặng. Buổi chiều, khi chiếc xe vận tải vừa thả họ xuống bìa rừng, đoàn người liền mải miết đi. Họ tin rằng qua hết cánh rừng sẽ là bến cảng Kompong Som (Campuchia), có chiếc tàu đang đợi để đưa họ vượt eo biển đến Thái Lan. Họ gồm khoảng bảy mươi lăm người, có bà cụ già hơn sáu mươi tuổi, có em bé mới hai tháng tuổi còn nằm ngữa trên tay mẹ, có bé gái tật nguyền chân đi không vững, và có cả hai chị em tôi.

Sau gần tám tiếng đồng hồ đi bộ ròng rã, mọi người hầu như đã kiệt sức: chân sưng phồng mọng nước, tay và mặt nát bươm vì gai và cây nhọn cấu cào, bụng đói miệng khát. Nhưng hình như mãi đến lúc người dẫn đường thông báo: bãi bị động, tàu không cặp được bến, phải ở lại trong rừng chờ, chúng tôi mới hoàn toàn quị ngã. Từng người một rụng lộp độp như sung rụng xuống ngay chỗ mình đứng, mặc kệ chỗ đó có vũng nước lạnh ngắt như tảng đá, hay là đống cỏ gai nhọn hoắc. Nỗi khiếp đảm vì phải đương đầu với cái chết làm chúng tôi vô cảm với cái đau thể xác. Nằm lại trong căn rừng này vô hạn định mà không có cơm ăn, nước uống, muỗi lại vo ve từng đàn, và nhất là lính Pol Pot sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, thì quả là chúng tôi đang đối diện với tử thần. Trời càng về khuya, rừng càng âm u, hoang dã. Bóng tối mịt mù đồng lõa với trí tưởng tượng phong phú của tôi tạo ra những hình thù, cảnh tượng gớm ghiếc xung quanh: lính Pol Pot man rợ điên cuồng tàn sát, lũ thú rừng hung dữ khát máu dày xéo, con ma lưỡi dài đỏ lòm...

Giữa lúc ấy, tự nhiên có tiếng hét lanh lảnh của người con gái vang lên làm cả bọn chúng tôi điếng cả hồn. Thì ra, vì đói, khát và sợ hãi quá độ làm cho cô gái quẫn trí, la hét mê sảng. Cô không có thân nhân đi theo, ngồi một mình chơ vơ trên đống cỏ cháy, tóc tai rũ rượi, miệng thì kêu gào thảm thiết những câu nói vô nghĩa. Cháu bé đang ngủ trên tay mẹ, nghe tiếng động, òa lên khóc. Người đàn ông dẫn đường quýnh quáng ra hiệu giữ im lặng. Theo kinh nghiệm của ông, lính Pol Pot có thể đóng quân ở gần đấy. Ồn ào như vậy chẳng khác gì bứt dây động rừng. Biết thế, nhưng làm được gì ngoài việc bất lực ngồi nhìn cô kêu khóc, và nín thở chờ thảm họa xảy ra. Tôi ngước mắt lên trời tìm thượng đế. Bầu trời vẫn đen tuyền một màu, vài ánh sao lập lòe lóe lên rồi vụt tắt. Ngài ở đâu, sao tôi không thấy. Tôi đã lạc mất niềm tin hay đang đầu hàng số phận. Rồi tôi nhớ đến mẹ. Hôm đưa hai chị em tôi ra bến xe đi Châu Đốc, mẹ rơm rớm nước mắt bảo sao giống như đưa chúng tôi bỏ vào rừng như chuyện cổ tích mẹ thường kể. Tôi ray rứt không biết làm sao để mẹ có lại được chuỗi ngày bình an nếu chúng tôi có mệnh hệ nào.

Tiếng la khóc bỗng im bặt sau mấy tiếng hự hự thật to. Tôi nhướng mắt nhìn qua hướng chỗ cô gái, thì thấy mấy anh thanh niên đứng lom khom gần đấy, còn cô ta thì nằm sõng xoài bất động. Họ đã quyết định đánh cho cô ta bất tỉnh. Sau này, cô mất trí hẳn, cứ ngơ ngơ, ngác ngác như đứa trẻ lên ba. Tôi được biết cô có người chị đầu bị mất tích, còn người chị kế thì bị lính Thái Lan hãm hiếp ngay tại trại chuyển tiếp trong những lần vượt biên khác. Gió điên cuồng rít, như âm vang lại sự phẫn nộ trước những niềm đau ngút ngàn của người dân Việt. Đêm rồi cũng trôi qua nặng nề, chậm chạp trong nỗi khiếp đảm ngột ngạt. Những tia nắng yếu ớt bắt đầu ló dạng như ánh sáng từ thiên đường dọi xuống trần gian. Tôi vươn vai ngồi dậy; cơ thể rã rời, ê ẩm vì đi bộ, vì nằm bờ nằm bụi; đầu óc thì nhức như bị búa bổ vì thức trắng đêm. Nhìn xung quanh: người nằm, người ngồi lổm nhổm. Ai nấy đều hằn vẻ đăm chiêu, ngao ngán. Chị tôi cũng đã dậy từ hồi nào, đang lân la làm quen với các gia đình bên cạnh. Buổi trưa hôm qua, lúc vừa tới Nam Vang, hai chị em tôi bị lùa lên xe vận tải ngay, rồi hấp tấp đi bộ cùng với đoàn người đến bãi, nên chúng tôi chưa kịp biết hết mọi người.

Có tiếng lao xao vui mừng ở phía trước: bãi yên, tàu sẽ tới cảng tối nay; bây giờ phải trú tạm vào căn nhà của người đánh cá cách đây ba cây số, chờ đến chập tối sẽ khởi hành. Chúng tôi như trút được gánh nặng ngàn cân và hớn hở đi bộ tiếp. Phần cô gái bị mất trí thì được hai anh thanh niên dìu đi. Đó là một căn nhà sàn nhỏ bé, mái lợp lá dừa đơn sơ, vách được quây gỗ sơ sài. Bảy mươi lăm người xếp vào như cá mòi đóng hộp. Ngồi lọt thỏm trong góc, tôi hiếng mắt nhìn qua khe hở giữa hai tấm vách gần đấy. Mặt trời đã lên cao, nắng đổ chan hòa làm màu sắc núi rừng thêm phần tươi thắm, khác hẳn với vẻ cô liêu heo hút đêm hôm trước. Nắng rực rỡ ôm bầu trời xanh ngăn ngắt, làm tôi liên tưởng đến mùa hạ Sài Gòn và tà áo lụa Hà Đông. Thời chúng tôi lam lũ ngặt nghèo, áo dài lụa và tình yêu lãng mạn là những xa xỉ phẩm. Tuổi trẻ chỉ biết tìm lại hình ảnh nên thơ qua quyển sách sờn gáy long bìa, hay cuốn băng cũ kỹ rè rè, nhão nhoẹt. Rồi đây, nơi quê người xa xôi, chắc sẽ nhạt nhòa và phôi pha hết. Bỗng dưng, lòng tôi chợt dấy lên niềm nhớ thương tha thiết mảnh đất quê hương mà tôi đã bỏ lại sau lưng. Và tôi để nỗi nhung nhớ đó nhẩn nha gậm nhấm tâm hồn mình cho đến lúc bước chân lên khoang tàu tối hôm ấy, và suốt những ngày sống lây lất ở các trại tị nạn.


Image


18416

wow, đợi mãi rồi cũng gặp "một chặng đường"... :-))

HY thích bài hát hợp ca lắm đó cả nhà ơi... nghe đi nghe lại hoài không chán.

cám ơn các anh chị đã đáp lại lời kêu gọi của BBT để chương trình này được thành hình, ngay cả những người thật bận rộn như trân - trân ơi HY nhớ trân lắm á...

sao bao giờ HY cũng là người đầu tiên nhiều chuyện vậy ta... humm, âu cũng là thiên tính "nói nhiều" Trời cho :-))


18417

Hello Hoài Yên, hôm qua anh cũng định để lại dấu tay nhưng tìm hoài không thấy chỗ để Reply (chắc mắt có vấn đề:-)) nên Hoài Yên thành người thứ nhất nhiều chiện vậy:-))
Cám ơn BBT đã có nhã ý thực hiện chương trình mừng sinh nhật thứ năm của etetet.
Bài hát Lối Về Xóm Nhỏ ai hát cũng hay! Nguyên mix đều và hay lắm!
DRD


18420

em họ à, mình dắt tay nhau, cùng tiếp tục những "chặng đường" ha!

anh Dũng ơi... chắc là mắt của anh Dũng nhớ bác sĩ nhãn khoa rồi! :p

Trân iêu "giấu", nhớ Trân ghê lắm... YC thật cảm động khi nhận được bài của Trân <3

Yên Chi nghe bài hợp ca hay quá, nghe tới nghe lui nghe hoài... lòng cứ lâng lâng... vui làm sao, chị Ngọc Thể thỏ thẻ: "Yên Chi ơi, nghe bài hợp ca dzui ơi là dzui... công nhận thời buổi này cái gì cũng có thể làm qua internet, đã giúp tụi mình đến gần nhau hơn!" - YC cũng có cùng ý nghĩ, các anh chị em ở xa nhau mà ngỡ như đang đứng bên nhau, nắm tay nhau cùng hát.

Yên Chi cám ơn tất cả các anh chị em đã nhiệt tình hưởng ứng cùng nhau thắp ngọn nến 5 tuổi cho "em" Tetet <3


18422 top -
e t e t e t, 5 n ă m - m ộ t c h ặ n g đ ư ờ n g...
1, 2, 3, 4, 5 ... 11
_______________________________________________
Đời Gió - thơ - Chu Thuỵ Nguyên _______________________________________________

Image

để thấy những chiếc lá úa vàng
chưa bao giờ làm nên nổi mùa thu
mà chỉ có mùa thu
tự tay nó nhuộm cho mình diêm dúa
điệu đàng tùy thích

xem tiếp...

_______________________________________________
Cần Nhau - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!

xem tiếp...

_______________________________________________
Sao Đêm - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image

Em, ánh sao đẹp xa cuối trời đi về đâu?
Đêm quá sâu hồn ta rã rời trong trời nâu.
Tìm em không gian hồ đổ vỡ, theo tinh cầu bay.
Hằng đêm gối sách mơ trăng sao...

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Equinox? - ảnh - Võ Trọng Kỳ _______________________________________________

Image


xem tiếp...