THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


e t e t e t,
b a .n ă m .n h ì n .l ạ i...
____________________________________________________________________________



Trung tuần tháng 11 này etetet sẽ tròn ba tuổi.

Nhẩm tính theo định số thời gian, ba năm, là vừa hơn một ngàn ngày.

Đếm lướt danh sách thành viên, vừa quá một trăm. Nhìn con số bài đăng mới nhất, đã vượt mười ngàn.

Nhưng sự trưởng thành của một diễn đàn trên liên mạng không thể chỉ được đo lường bằng những con số nêu ra, hay những bài vở được đọc trên mặt máy vi tính, hoặc những hình ảnh được xem trên ipad, hay những ca khúc được nghe trên điện thoại cầm tay.

Phía sau mỗi bài thơ, mỗi bài văn đã đăng là những chân tình chắt chiu chia sẻ. Trong mỗi bài nhạc được trình bày, chất chứa những ân cần gửi gắm đầy vơi. Với từng bức tranh, từng hình chụp trưng bày, là những trầm lặng cùng đau nỗi buồn lịch sử, hay nhắc nhở nhau về kỷ niệm hoài mong. Và tất cả trên mười ngàn bài đăng đó chỉ là dương bản của sự lựa chọn tương đồng của nhiều cá nhân về một hình thức sinh hoạt văn học nghệ thuật chung, nhưng đầy cá biệt.

Mẫu số chung căn bản nhất của etetet, từ ngày khởi đăng cho đến bây giờ, ba năm sau, vẫn là thành viên. Từ sáng tác đầu tiên cho đến trao đổi sau cùng, etetet chỉ có thể tồn tại với sự hiện diện và chia sẻ năng động của từng thành viên gom lại. Mỗi chúng ta. Mặt nổi là chia sẻ sáng tác, là trao đổi tư duy. Mặt chìm là chu toàn kỹ thuật, là trang trí bài đăng.

Tiết mục đặc biệt này, riêng cho 3 năm etetet hiện hữu, hãy xem là những ưu ái chúng ta dành cho một sân chơi chung đầy thi vị để đánh dấu một đoạn đường đã vượt qua. Và để cùng nhau nhìn vào những ngày sắp đến của etetet qua một lăng kính linh hoạt và đầy sinh động. Mong là thế.



BBT-etetet

npn ..Yên Chi ..Nắng Ấm ..Hoài Yên


10843



Image


......g i ữ a .n h ữ n g
ả o .m i ề n .v ô .s ố .k ể
____________________________________________________________________________
hoatrang.



Ta.
với tháng ngày chật nứt tím chữ
sớm mù. tà huy. đêm trầm
thơ là thơ của nỗi buồn lặng yên


Vẫn những thở dài đuối chữ
Ta.
áp lòng lên mùa rũ tím
góc lặng ảo trầm ngữ. ngôn
etetet với từng trang trải lời


Dừng lại ảo trang này
Ta.
ngày với ngày kín chữ
giữa một mùa trầm tóc. tuổi
xin bình-nhiên-lặng. viết. phơi tim chiều


[chút lời. cảm thơm. âm thầm
gởi mừng sinh nhật diễn đàn. tình thân.]


Image


10851



Image
b à i .c a
K H Ô N G .Q U Ê N
____________________________________________________________________________
t r â n



Tôi cứ vấn vít lấy Huân. Chị ghét lắm, nhưng chỉ nói bâng quơ, t. phải cẩn thận. Chị có gương mặt bầu bĩnh với hai lũm đồng tiền thật sâu giống hệt búp-bê, lại thấp hơn tôi, nên, khi hai chị em đi với nhau, ai cũng tưởng chị là em. Vậy mà, tôi lại sợ chị một vành. Chắc tại những lá thư của mẹ từ bên nhà gởi sang, cứ nhắn nhủ: con phải nghe lời chị để làm gương cho các em… Buổi trưa, nắng Thái lan hay càu nhàu, rồi quật tung toé xuống nhân gian những tia gắt gỏng. Lâu lâu, cô nàng gió có đỏng đảnh lượn qua thì lôi theo cả bầu đoàn thê tử của nhà bụi từ con đường đất đỏ. Vào những trưa nắng đó, đang lê bước từ lớp học về lô, thấy Huân rà xe đạp ngang qua là tôi mừng quýnh, chỉ muốn leo tót lên xe để Huân chở về, mà có dám đâu, vì sợ chị giận. Thường thì Huân ngừng lại, rồi dắt xe đi bộ tà tà với tôi về đến lô.
tuy nhiên. Khi mặt trời đi qua cơn giận dỗi, mệt mỏi thả những tia nắng èo uột nhưng dịu dàng lên tán lá cây bã đậu ở giữa lô. Khi gió chiều như bà mẹ quê lăng xăng lít xít ve vuốt lũ con bé bỏng bằng những ngọn mơn man. Khi cơm nước xong, mớ chén bát được rửa sạch sẽ, xếp gọn ghẽ vào rổ trong góc bếp lộ thiên; đám quần áo cũ mèm được giặt giũ kỹ càng treo phất phới bên hông lán. Tôi lại mon men ra cái góc hò hẹn, đợi Huân. Ngồi trên bậc cửa chuyện trò rôm rả với các chị bạn, chị vẫn không quên kín đáo liếc về nơi ấy. Thì, tôi vẫn cẩn thận mà. Khoảng cách từ chỗ tôi ngồi tới chỗ Huân vẫn xa xôi diệu vợi. Huân đã từng ẵm chị, chạy tất tả vào nhà thương trong ngày đầu nhập trại khi chị lên cơn sốt rét, đâu phải diều hâu. Sao chị cứ làm mụ gà mái hung hăng, lúc nào cũng xòe đôi cánh nhỏ tí để bảo vệ lũ em thơ. Dường như chị vẫn e dè vì xuất thân nghiệt ngã của Huân. Bộ đội cộng sản từ miền Bắc. Sau này nhớ lại, tôi thương chị đến thắt cả ruột, mới từng đó tuổi đầu, đã phải ì ạch lặt lè cõng cái trách nhiệm nặng như cối đá, trên lưng.

*

Huân đến rất đúng giờ. Chàng hay cười ấm áp từ xa, khoe hàm răng trắng ngà đều như bắp, rồi thong thả, nhưng ngậm ngùi cay đắng, dẫn tôi về chiến trường Campuchia, nơi K. đã nằm xuống.

*

Mưa nhiều lắm, t. Mưa đồm độp, rầm rập, mịt mù. Mưa nhịp nhàng, rào rào, nhỏ nhẻ. Mưa dai dẳng, rả rích, như con gái khóc nhớ người yêu làm nẫu cả hồn. Ngày lề mề chậm chạp trôi qua với tiếng mưa buồn bã, miên man. Đêm nằm trong hầm mịt mùng hơi ẩm, cảm giác được từng vết cấu da thịt, từng cơn buốt đến tận xương tủy của cái lạnh, nghe mưa rơi triền miên như những tiếng thở dài. Nếp sống đơn điệu vô vọng từ từ gặm nhấm xé nát ước mơ lẫn hy vọng của những chàng trẻ tuổi. Nhưng thà là mưa, t. ơi. Vì khi mùa khô về, chiến trường lại hực lên, cuồn cuộn lửa, nhoe nhoét máu. Năm đó, mặt trận Tây Nam không còn khốc liệt bạo tàn như những năm đầu tiên. Tuy nhiên, tàn quân Polpot vẫn còn lẩn khuất khắp núi rừng. Họ cực kỳ hung hiểm, như con thú hoang vào giờ cuối giơ hết nanh vuốt, nọc độc để chống chọi. Mùa khô, hành quân suốt, ngày lẫn đêm, mặc cho cơ thể rách nát vì đói, sốt rét, mất ngủ… Và những cuộc đụng độ kinh hoàng. Giữa ranh giới sống và chết, con người chỉ biết nghiến răng, bấu lấy súng, điên cuồng bóp cò, nã những viên đạn như muốn đóng đanh đối phương vào thập tự, thờ ơ nhìn những cái xác tràn trề sức sống mà phải giãy đành đạch oằn oại đau đớn trước khi chết. Nghe đến đấy, tôi gục xuống, buột miệng gọi, K ơi!

Dần dần, Huân lờ mờ nhận ra, tôi chỉ quấn quýt lấy chàng để sống với tình đầu. thật vậy, Những nét thân ái ngày xưa từ K đan quyện trong Huân, trùng hợp một cách lạ lùng. Huân có vẻ buồn, nhưng vẫn dịu dàng săn sóc. Chàng hay san cho tôi nửa thùng nước vào những ngày tôi gội đầu. Nước ở trại tỵ nạn Thái lan quý như vàng. Hàng ngày, mỗi người chỉ được lãnh một thùng nước duy nhất để tắm rửa, giặt giũ, nấu ăn… Mỗi lần gội, tóc tôi uống hết cả nước nên chỉ muốn cắt tóc ngắn. Huân không cho, bảo là, tóc dài tha thướt dịu hiền làm mục nát tim Huân, rồi khẽ hát, tóc mai sợi ngắn sợi dài, lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm. Huân còn chỉ tôi, gội đầu xong, lau thật khô, thắt bím, để chừng một ngày, gỡ bím ra, tóc sẽ có những dợn cong như tóc uốn, xinh lắm. Những buổi chiều nắng nhạt đong đưa, Huân hay kể tôi nghe tuổi thơ chật vật ước mơ hoang tàn tuổi trẻ khói lửa của chàng, mong tôi quên tình đầu mất mát tương lai đen tối trách nhiệm gập ghềnh. Hết dỗ dành bằng cổ tích đau thương, Huân lại hát đủ thứ bài nhạc vàng nhạc đỏ, dạy tôi làm toán. bên Huân, những nỗi đau vết nhớ của tôi cứ xôn xao, chập chờn, nhấp nhô, không bao giờ hết.

*

những lá thơ tôi gởi về Thái lan cho Huân đều bị trả lại. Hình như, Huân trốn, không muốn vấn vương những xa cách nghìn trùng. Tôi cắn môi im lặng, nước mắt rưng rưng khi chị tôi bảo: thôi, t. đừng viết nữa. Rồi, tôi thôi. Không viết. Và, không bao giờ quên được, bài ca tôi không quên, mà Huân hát cho tôi nghe, khi thấy tôi khóc, nhớ K.

Có một bài ca không bao giờ quên là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên
Có một bài ca không bao giờ quên là lời mẹ ru con đêm đêm
Bài ca tôi không quên tôi không quên tháng ngày vất vả
Bài ca tôi không quên tôi không quên gót mòn hành quân hối hà
Làm bạn cùng trăng và ôm súng ngắm sao khuya
Có một bài ca không bao giờ quên là mẹ dõi bước con bạc tóc thời gian
Có một bài ca không bao giờ quên là rừng lạnh sương đêm trăng suông
Bài ca tôi không quên tôi không quên những ngày đã ngã
Bài ca tôi không quên tôi không quên gửi trọn đời cho tất cả
Là đồng đội tôi còn ôm súng giữ biên cương
Nhưng giờ đây có giây phút bình yên. Sao tôi quên, sao tôi quên. Bài ca tôi đã hát với quê hương, với bạn bè với cả cuộc đời. Tôi không thể nào quên... tôi không thể nào quên
Có một bài ca không bao giờ quên là thành phố nhớ nhung một dáng bình yên
Có một bài ca không bao giờ quên là cả mùa xuân tim không phai
Bài ca tôi không quên tôi không quên những mùa nước đổ
Bài ca tôi không quên tôi không quên em chống xuồng vượt qua pháo nổ
chỉ một lần quen mà mang nỗi nhớ mênh mông
Có một bài ca không bao giờ giờ quên là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên
Có một bài ca không bao giờ quên là lời mẹ ru con đêm đêm
Bài ca tôi không quên tôi không quên đất rừng xứ lạ
Bài ca tôi không quên tôi không quên bước dồn đường khuya đói lả gạo hẩm cầm hơi
một điếu thuốc cũng chia đôi...



*tóc mai sợi vắn sợi dài- phạm duy & bài ca không quên-phạm minh tuấn

Image


10852



Image


N H Ã .C A .- .k h ú c .t r i .g i a o
____________________________________________________________________________
m â y t r ắ n g . b v



trăm năm lỡ cuộc phong trần
trót là dệt mộng phù vân dâng đời
sơn khê mấy nẻo chơi vơi
cốc xưa lần đến hồn phơi mây ngàn
xót xa chút mảnh hồng nhan
nửa đêm chuông gọi hương vàng cố nhân
dịu dàng tay vén trầm luân
thuơng ai vá mãi bâng khuâng nhịp cầu
hương yêu ấn dấu thẳm sâu
thả hồn gió cuốn biển dâu ngút ngàn

đá xanh ai trải bên đàng
tìm người bước giữa lỡ làng thiên thu
yêu thương đọng giữa sương mù
vẫn còn rọi sáng sầu tư kiếp người
xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ
khói sương u uẩn duyên tơ
ngàn năm thả gió bên bờ phù vân
tóc xanh quyện giữa nhân gian
hương thầm ngay nọ bao lần vấn vương

tri giao là khúc vô thường
biệt ly gieo phút đoạn trường tim ai
nhân sinh trót cũng tàn phai
lối xưa còn đọng hương đài tiêu sơ
người về bước cũ thẩn thơ
hư không trong cõi hương mờ nhân gian
buông tay thả giữa miên man
tình người lộng gió bạt ngàn mênh mông
áo hương thoang thoảng say nồng
vẫn còn ghi khắc tình trong thiên đường

tóc xưa gội mãi phong sương
hương bay cố quận nhớ thương một thời...


Image


10861



Image
t ừ .n h ữ n g
G I Ấ C .M Ơ
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



Vượt biên hụt, ở tù xong, nhà bị tịch thu, tôi không nhà cửa, không vợ con, không nghề nghiệp. Ban ngày đi làm thuê làm mướn vặt, bữa có bữa không, tối đến vào rẫy người bạn lục nồi xin cơm nguội, xin ngủ nhờ. Đường vào rẫy, từng đêm tôi phải đi xuyên qua một cánh rừng cao su rộng mịt mù, tối như một biển bóng tối, vừa đi vừa phải nhìn lên những mảnh trời lộ ra sau những tàn lá để định hướng, chỗ này có hình người đàn bà ôm con thì rẽ phải, chỗ kia có hình người lính bồng súng thì rẽ trái, chỗ nào có hình chiếc thuyền buồm là sắp đến nơi. Nếu lạc hướng thì có đi đến sáng cũng không tìm thấy lối ra. Đêm ấy tôi đi lạc.

Khi tôi vào đến giữa rừng thì trời chuyển động. Có tiếng sấm ì ầm từ xa. Tôi lo lắm, trời mà mưa thì có thể lạc giữa rừng, chết vì đói và lạnh. Trong bóng tối tôi chạy, chạy nhưng mắt vẫn phải nhìn lên trời để tìm người đàn bà ôm con, người lính bồng súng. Hy vọng nhìn thấy chiếc thuyền buồm trước khi trời đổ mưa. Nhưng không kịp rồi, những giọt mưa đầu tiên đã quất xuống những tàn lá những tiếng rào rào. Một phút sau, nhìn lên cũng chỉ thấy một màu đen kịt. Trên dưới, phải trái chỉ là một màu đen. Mưa, mưa xối xả như những lời nguyền rủa tuôn ra từ một cái miệng khổng lồ tối như hang sâu. Tôi cùng đường rồi, đưa hai cánh tay ra phía trước, chân lò dò đi từng bước, tôi sờ được một thân cây ướt sũng, vuốt mặt, tôi ngồi xuống dưới gốc, đầu gục xuống giữa hai đầu gối, hai tay ôm lấy cẳng chân. Tôi thấy tôi gầy quá. Tôi nhớ đến những người bạn tù của tôi đang còn nằm lại trong nhà giam. Dù sao bây giờ chúng nó cũng được ăn no và ngủ bên nhau ấm áp. Còn tôi đang đói và rét run lên trong cái địa ngục bao la của tự do này. Cơn đói buổi chiều bây giờ đã biến thành cơn đau bụng. Tôi cắn nhẹ vào môi dưới, không có cảm giác gì. Ướt và lạnh đã làm tôi tê dại. Mưa vẫn mưa. Mưa phủ kín đất trời, phủ kín khu rừng, phủ kín tôi, tôi bắt đầu nghĩ đến sự chết. Sự chết hẳn là dịu dàng và êm ái lắm. Sáng mai, khi những công nhân đi làm sớm sẽ thấy một xác chết trong tư thế ngồi dựa lưng vào gốc cây, mặt gục giữa hai đầu gối. Đầu óc bắt đầu hoảng loạn, tôi sắp ngất đi… nhưng trước khi ngất, tôi vẫn nghĩ : Nếu bây giờ mình yêu một người nào đó bằng một mối tình tuyệt vọng thì hẳn là mình sẽ lên được tới đỉnh cao nhất của khổ đau.

Nhưng mưa cũng tạnh, còn tôi vẫn chưa ngất. Trái lại, tôi thấy dễ chịu, đói và lạnh cũng dịu đi. Có ai nói rằng khi khổ quá, con người sẽ phát sinh những lực đề kháng chưa từng có. Tôi nhìn lên trời. Không biết người đàn bà ôm con, người lính bồng súng, chiếc thuyền buồm bây giờ nằm ở đâu, chỉ có ánh trăng chiếu qua những khoảng trống lá rừng. Đêm nay tôi nhớ là đêm rằm. Tôi cởi áo, vắt ráo nước, mặc vào rồi lại đi dù chẳng biết đi về hướng nào nhưng chẳng lẽ cứ đứng đấy. Cứ đi đến sáng thế nào cũng ra khỏi rừng.

Có âm thanh từ rất xa, mơ hồ… tôi dừng lại, lắng nghe. Tiếng vĩ cầm. Sao lại là tiếng vĩ cầm? hay chỉ là tiếng gió reo trên ngọn cây? Tiếng vĩ cầm thật. Giữa rừng vắng, tiếng đàn chìm nổi bồng bềnh trong ánh trăng. Đất trời tinh khôi như một giải lụa trắng. Thân xác, linh hồn tôi được cơn mưa rừng tắm gội, được tiếng đàn trang điểm. Đau buồn dĩ vãng, lo âu tương lai như biến sạch. Hồn tôi nhẹ như mây. Bây giờ tôi biết tôi phải đi về hướng nào. Về hướng phát ra tiếng đàn. Nơi đó không tượng đài kỷ niệm, không chủ nghĩa, không lập trường, chính sách, quan điểm, không nhà tù. Nơi đó người ta đối xử với nhau như bạn bè, như tình nhân và những kẻ lỡ đường đều được ăn no và sưởi ấm. Nương theo tiếng đàn, tôi đi …

Tiếng đàn im hẳn, còn tôi đang đứng trước cửa căn phòng của một ngôi nhà lớn. Ngôi nhà nửa như trang trại nửa như biệt thự. Đứng dưới thềm, tôi do dự không biết có nên gõ cửa hay không thì cánh cửa đã mở. Một người đàn bà từ trong nhà ra, chạy hối hả xuống thềm cầm cánh tay tôi dắt lên, giọng Bắc trầm, ấm áp:

- Ông vào đi!

Tôi thấy tim mình đập mạnh, bước theo nàng, trong lòng áy náy vì đôi giày vải đầy bùn, chiếc áo độc nhất rách một miếng lớn ở vai. Nhưng bà chủ nhà có vẻ không để ý.

- Mời ông ngồi, ông có vẻ bị lạnh, ông lại ngồi gần đây cho ấm. Để tôi cho thêm củi vào lò sưởi.

Tôi không biết gọi chủ nhà là bà hay cô vì gương mặt nàng nửa già nửa trẻ. Tôi ngồi xuống, ấp úng:

- Cám ơn bà.

Người ta gọi mình là ông thì mình cũng nên gọi người ta là bà.

- Ông dùng cà phê nhé!
- Dạ! cám ơn bà.
- Ông ngồi chơi, tôi vào bếp pha cà phê.
- Dạ.

Nàng đứng dậy, dáng đi yêu kiều.

Tôi ngượng ngùng quá, không quen biết, sao lại được đối xử quá nồng hậu thế này. Căn phòng nhỏ sang trọng, hơi bừa bộn, sự bừa bộn có chủ ý. Chiếc áo thổ cẩm vắt hững hờ trên thành ghế, quyển sách mở rơi dưới chân bàn, bông hoa rơi giữa lối đi… Một dạng mỹ thuật cao cấp. Nhưng vật làm tôi chú ý nhất là cái vĩ cầm nâu thẫm nằm trên chiếc salon đỏ rực. Hình như người chơi đàn đặt nó xuống đấy để vội vã chạy ra mở cửa. Tôi cầm cây đàn lên. Hàng chữ Stradivarus kim nhũ mờ mờ ở đầu cây đàn làm tôi giật mình. Tôi đang cầm một báu vật. Chủ nhà đi ra, trên tay là một khay lớn. Mùi cà phê làm tôi tỉnh táo. Tôi hỏi:

- Bà chơi Violon?
- Dạ, nhưng chưa được ngọt, vẫn còn chua lắm! Mời ông dùng bánh mì và cà phê.


Tôi nhìn vào chiếc khay bà chủ nhà vừa đặt xuống bàn, ngoài cà phê, bánh mì còn có rượu và mấy đĩa đồ ăn mà tôi biết rằng chỉ có ở các nhà hàng sang trọng. Tôi nói:

- Bà làm tôi ngại quá! Tôi chỉ là kẻ lạc đường… chúng mình chưa quen biết nhau…

Chủ nhà nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm trang, ngắt lời:

- Tôi và ông chưa hề gặp nhau, nhưng những giọt máu trong huyết quản của ông và của tôi chúng nó là bạn bè thân thiết đấy!

Câu nói đánh trúng vào tâm can tôi. Từ lúc gặp nàng tôi có cảm tưởng mơ hồ rằng người này là mẹ tôi, vợ tôi, em gái tôi hay người tình của tôi. Gương mặt nàng sao tôi thấy thân yêu quá, dù chưa biết nàng là ai, chưa gặp lần nào.

Ngọn lửa trong lò sưởi bên cạnh tôi vẫn cháy. Áo tôi đã khô. Cà phê, bánh mì, rượu và những món ăn đã làm tôi tỉnh táo và dạn dĩ hẳn. Bà chủ nhà vẫn ngồi đấy, cúi mặt nhìn cây đàn để trên đùi. Bóng lửa nhảy múa làm gương mặt nàng lúc già, lúc trẻ, lúc xa lạ, lúc thân quen.

Nàng búng khẽ mấy sợi dây đàn, âm thanh rộn rã vui. Tôi hỏi:

- Bà mua được cây đàn này ở đâu vậy?

Nàng nhìn lên:
- Làm sao tôi mua được! Tôi hái nó từ một giấc mơ đấy,

Tôi không hiểu nàng nói gì.

Nàng nói tiếp:

- Bánh mì, rượu, cà phê và những thứ ông vừa dùng cũng hái từ những giấc mơ, ngọn lửa đang cháy trong lò kia cũng hái từ một giấc mơ đấy.

Nhìn mắt nàng, tôi biết nàng không nói đùa. Tôi hỏi tiếp:

- Nhưng sao lại từ những giấc mơ? Giấc mơ gì? Sao lại hái?
- Ông không hiểu. Nghề chuyên môn của tôi là ươm trồng những giấc mơ.
- Tôi chưa bao giờ được nghe nói về nghề này. Bà có thể cho tôi biết chút ít không?
- Khá rắc rối đấy! Trước hết là phải tìm cho ra hạt giống. Chắc ông biết dụ ngôn người gieo giống trong Kinh Thánh chứ? Phải tìm được những hạt giống mà chim trời đã mang đi. Khi ươm hạt, phải theo đúng quy trình công nghệ. Không phải công nghệ hiện đại mà là công nghệ đã thất truyền. Nếu không đúng, những mầm xanh sẽ chết trước khi ra đời. Tôi may mắn có được loại công nghệ này do tổ tiên truyền lại. Điều khó khăn nữa là không được cho cây nghe những loại âm thanh không thích hợp.
- Thưa bà, loại âm thanh nào cây không thích nghe?
- Nhiều lắm, Nhưng tối kỵ là tiếng rên rỉ của những người thua cuộc, tiếng hò reo của những đoàn quân chiến thắng, tiếng tung hô muôn năm những vị anh hùng, những bài ca suy tôn các nhà ái quốc. Nghe phải những thứ này cây sẽ vĩnh viễn không đơm hoa kết trái.
- Thế còn vấn đề chăm bón?Bà bón cho cây bằng loại phân gì?
- Bằng những vần thơ.
- Những vần thơ? Thơ gì? Thơ của ai?
- Đủ loại thơ, thơ của nhiều người, nhưng phần lớn là của ông…

Tôi kịp giữ cho mình không đứng vụt dậy, mắt tôi trợn trừng nhìn người đối diện:

- Bà đọc thơ của tôi bao giờ?
- Tôi bỏ nhiều năm để tìm đọc các thi sĩ nổi danh trên thế giới, nhưng không tìm được nhiều loại thơ thích hợp để bón cây. Nhưng khi tìm trong số những thi sĩ vô danh, tôi gặp ông. Thơ của ông đúng là mặt hàng tôi cần.
- Bà bón cây bằng thơ như thế nào? Chôn thơ ở dưới gốc?
- Không! Tôi phải học thuộc lòng rồi đọc cho cây nghe. Chẳng hạn, tôi đến bên cây và đọc một đoạn thơ của ông:

Tiếng đàn thi sĩ vô danh
Cánh chim rơi giữa mối tình
Ta buồn nỗi buồn cung nỏ
Cung nào em bắn trúng anh...


Những câu thơ này bình thường, không hay lắm. Nhưng chỉ trong vài ngày, cây xanh tươi lên hẳn.

Sự tò mò của tôi lên đến độ cao nhất:

- Ngoài bà ra, còn ai làm công việc này không?
- Cũng có, nhưng họ trồng theo qui trình công nghệ hiện đại. Loại công nghệ này tôi cũng biết nhưng không thích.
- Bà không thích công nghệ hiện đại ?
- Vâng. Đối với tôi, càng hiện đại càng tầm thường, đôi khi còn dơ bẩn và nguy hiểm nữa.
- Vì sao lại tầm thường?
- Vì trồng cây theo loại công nghệ này dễ dãi quá, chỉ cần cho cây nghe những bản tuyên ngôn, những lời xưng tụng, những tiếng la hét khóc than là được. Những cái này dễ kiếm thôi.
- Loại cây này có phải bón bằng thơ không?
- Ồ không! Đơn giản hơn nhiều! Bằng máu. Máu thì ở đâu mà chẳng có. Lúc nào cũng có. Gánh máu về, đổ lênh láng dưới gốc cây, không phải tìm kiếm vất vả như thơ.
- Người ta hái được những gì từ những cây loại này?
- Cũng lại mấy cái tầm thường. Chẳng hạn như hai quả bom ở Nagasaki và Hiroshima, lò thiêu người của Đức Quốc Xã, vụ thảm sát tại Thiên An Môn…. toàn mấy cái lặt vặt!

Tôi hỏi mà không dấu được niềm tự hào:

- Nhưng thưa bà, vì sao bà biết nếu được bón bằng thơ của tôi, cây sẽ cho bánh mì, cà phê, rượu và thức ăn?

Bà chủ nhà cười thành tiếng:

-Tôi biết rất nhiều về ông, nhiều lắm. Tôi biết ông chẳng mấy khi được ăn no, và vừa mới đây thôi, ông suýt chết vì đói và lạnh ở trong rừng, chết theo tư thế ngồi dựa lưng vào gốc cây, mặt gục giữa hai đầu gối.

Nụ cười đẹp quá, tôi muốn hôn vào nụ cười ấy, nhưng đôi mắt lấp lánh tia nhìn chế diễu làm tôi xấu hổ. Nàng nhìn ra cửa sổ, thở dài:

-Đêm hết rồi. Không biết đến bao giờ mới được gặp lại ông.

Chủ nhà đã đuổi khách. Tôi đứng dậy, luyến tiếc nhìn ngọn lửa cháy trong lò:

- Cám ơn bà. Mong có ngày được gặp lại bà.

Nàng mở cửa, tiễn tôi xuống dưới thềm nhà. Trời vẫn chưa sáng hẳn.
Lấy hết can đảm, tôi hỏi:

- Xin bà thứ lỗi, bà có thể cho tôi biết bà là ai không? Tôi thấy bà quen lắm nhưng không nhớ…

Bất ngờ, nàng đến sát cạnh tôi, hai bàn tay nàng cầm lấy hai bàn tay tôi, đắm đuối nói trong hơi thở:

- Em chỉ là hình bóng của mối tình xa xưa mà anh đã nói chẳng thể nào quên...



Image


10862



Image


...t ắ m .m á t
m Ộ t .c Ơ n .O i
____________________________________________________________________________



hình như trời trở gió đêm
thành phố oi bức từng con chữ chảy mồ hôi trên vỉa hè
lộp cộp âm điệu gõ của lũ giày cao gót, đùi non và váy mini
ở một nơi không có gì là nhất
cả đắt đỏ cũng phải đứng sau lưng một em Phù Tang
và những cơn oi ban đêm cũng không đủ để gọi là nhiệt đới

giữa dòng xe chảy tuôn vào lòng phố
ánh đèn vẫn xôn xao bầy búp bê đứng đường xinh ra phết
bên cạnh nhà thờ cổ kính nghiêm trang
ê a một câu kinh ngọng nghệu
lần nắm tay thề thốt những dư thừa ngôn ngữ
dưới pho tượng đồng đen và hàng cây đan nhánh
công viên rực đèn sao lắp lánh vài đôi tình nhân
hồn nhiên hôn hít bế bồng tình yêu
từ những viên thuốc lắc,
những chai rượu kẹo đỏ vàng hương thơm phủ dụ
và từ một thằng chán phèo
ngủ gục giữa cơn sốt thành đô

thôi thì ngủ đi, yêu thương nầy con phố...

bỏ lại sau lưng một Sydney tưng bừng xốn xáo
hắn chạy đua cùng những cột đèn ra ngoại ô
đêm vắng như linh hồn vừa chia tay cùng thể xác
hai ngọn đèn xe đâm vào bóng đen thủng cơn buồn tốc độ
loài Falcon dẫu gì cũng xé màn đêm nhẹ nhàng hơn Commodore

dải đất cuối chân trời không có gì ngoài thênh thang
sa mạc thênh thang, ngoại ô thênh thang, lòng người thênh thang
cởi trần truồng những cơn oi
hứng sao trời tắm mát
ngoài kia
đồi trọc bao giờ cũng mênh mông gió
ào ào dập những hàng phi lao gợn sóng trăng
rẩy run... rẩy run... luồng lá siết
như vòng tay
siết lấy cuộc chờ bằng những X và Y
cần thiết

tắm một cơn oi giữa mưa sao
những cụm mây đêm thẹn thùng như chưa từng chứng kiến
một cơn oi
trần truồng trên mặt đất

lại đi
dải đất cuối chân trời và những con đường dài vô tận
đi hết giao mùa chưa mát một cơn oi
thì ra có những điều rất nực
mà con tim cởi truồng cũng không hề tắm mát
đành mang trở về thành phố một cơn oi
để dành chảy mồ hôi vào những cơn ác mộng
và những cuộc thiêu thân dưới ánh đèn
Sydney

thôi thì ngủ đi, yêu thương nầy con phố ...



p h i ế n b ă n g
15 Oct 2012



10872



Image
t ì n h
M Ộ N G
____________________________________________________________________________
m â y t r ắ n g . b v



Trầm hương ai đốt bên đời
Để cho người ở lưng trời quạnh hiu...


Trong hương trầm lan tỏa giữa đời nhau, người ơi, ta chợt nhớ màu sương khói mong manh thoảng nhẹ chiếc lá nào rơi xuống tay ai với một khúc tình thơ (mỗi một lời ai, người dệt mấy vần thơ cho mắt ánh môi cười, cho lòng lại nở hoa, cho vòng tay gầy ôm síết bờ vai)...

Mỗi khi tôi nhìn anh thầm nghĩ sao "ta yêu nhau", anh chỉ cười buồn với tôi trong ánh mắt xoáy buốt rồi khẽ khàng buông nhẹ lời thơ như chính anh chưa hề có trong cái thực tại này vậy. Giống như ta đã đi vào nhau thật nồng nàn cháy bỏng trong cái muộn màng của sự thiết tha khép kín cả đời.

Ta yêu người và người yêu ta – đừng hỏi tại sao mà hãy để tình yêu trả lời…anh hỡi! Anh cũng thường bảo tôi hãy thì thầm cùng anh để hồn thơ anh dạo khúc thiên thu kỳ ảo với cuộc đời mà anh từng mơ ước. Tôi chỉ có thể mỉm cười thinh lặng bên anh, và với tôi đó là niềm vui, một thóang qua trong khoảnh khắc thật tình cờ. Một hạnh phúc – đau thương mà tôi đã lĩnh hội cả đời để được thấu hiểu chỉ trong giây phút rồi yêu thương trọn vẹn cho hết khỏanh khắc ảo diệu đó mà không hề hối tiếc.

Tôi đã gặp anh trong tích tắc đời tôi không ngờ nhất để nói tiếng "yêu thương", khi lòng tôi đang trải rộng với khung trời mênh mông ngàn phương. Tiếng thơ khi ấy thật thênh thang như người bạn thiết luôn quanh quẫn bên tôi, với bao trầm lắng những nhịp điệu tình thơ, ý thơ cứ sóng sánh chất ngất trong cõi hồn tôi, dù chỉ là tâm tư của những người xa lạ mà sao cứ âm vang lạ thường kỳ dị! Niềm vui tôi khi nhận lãnh được cái nỗi niềm sâu khuất tận trái tim người như chính cõi lòng mình đang ngân vọng thiết tha tưởng như cung đàn bất tận nuôi dưỡng những nét đẹp tình yêu con người và cuộc sống trong đời. Chợt thảng thốt buông lơi lúc ai kia cũng chẳng còn là chính mình khi chạm vào hư ảo một tình yêu. Bóng ai thấp thoáng giữa biển đêm, nụ cười còn chếnh choáng men say như xao xuyến lời tình ca rộn rã trái tim người. Ôi, một ánh nhìn đã run rẩy thiên thu!

Có nghĩa gì khi bước chân anh còn ngập ngừng bên nhịp cầu thơ để cho ai phải qua cầu "lệ xanh". Cái niềm đau ấy, tôi nữa như muốn níu giữ như một ân tình của kẻ hồng nhan tri ngộ muộn màng và nữa như cam tâm chối bỏ thật phũ phàng ác liệt cái suối mát tình yêu người vừa ban tặng. Tôi nhìn thấy dáng ai, giữa vườn đêm lồng lộng bước chân về, như khởi dậy muôn sức sống mảnh liệt trong từng phút giây của thế giới quanh đây bên thềm hoang rêu xanh cỏ úa, vẳng tiếng cười hoang lạnh tê tái hồn ai. Tôi như muốn ôm trọn tình yêu cuộc sống mênh mông trong khoắc khoải sâu kín trái tim anh vào tận tình yêu tôi đơn sơ êm dịu cho an hòa một kiếp lênh đênh. Bởi cõi đời mong manh này cần được sống để "yêu thương". Vì dù cho thế gian này vẫn còn nhiều ranh giới để nghi kỵ hận thù, hay nhỏ nhen oán trách nhau ta vẫn còn sâu tận đáy lòng nhau một tình cảm thắm nồng muôn kiếp không phai. Nên hai kẻ xa lạ như ta ngày đó, có phải thế không anh, sẽ như là đôi bạn chân tình trân trọng gửi trao cho nhau những niềm yêu mến thâm sâu dù là kề cận bên nhau hay cách biệt muôn trùng.

Dù anh thường hay siết chặt tay tôi thầm nói: "Trận Đào Hoa, em giam ta chặt quá. Để ta không còn tìm được lối ra" rồi khẽ thở dài trong ánh mắt xa xăm. Tôi vẫn biết nếu phải xa rời nhau mai này thì hẳn là do những trớ trêu trong cái nghịch đùa tai quái của số phận này mà ta không thể chối từ, nên chỉ có thể lặng đau bên nhau trong thương nhớ chìm sâu và thấy được "gặp nhau đã khó, chia tay nhau càng khó hơn". Để mãi hoài giữa hai ta là thăm thẳm vực sâu không bao giờ với tới, là tìm nhau trong sương khói mong manh như đôi cánh anh lãng tử rơi vào đời hoa em một áng mây trôi. Cho nỗi dấu yêu bên anh làm ánh nhìn kia tím mãi những đêm nguyệt lạnh, đêm "Tâm Giao"... ta quên hẳn trần gian xa lắc bụi mờ.

Có phải không niềm hoang liêu khi đêm mộng đợi chờ nên lệ xanh rơi đầy trên vai áo tôi nhưng sao hồn vẫn ngây ngất nỗi chơi vơi còn rung rẩy đất trời?! Bao niềm vui sương khói phủ mờ, cho bóng mộng chìm vào hư ảo phù vân. Ôi, âm vang còn xao xuyến trong tiếng nói con tim ngỡ ngàng vọng lại nhịp chân ai sóng bước hôm nào! Tôi dường như chợt thấy bóng ai nơi khung cửa tình yêu chưa thể nào khép lại nỗi vấn vương bởi áng mây trắng vẫn ngậm ngùi lưu luyến lướt qua một cõi trời bao la vô tận...


Image


10877



Image


t h i .n h â n
____________________________________________________________________________
h o à i y ê n



Người vẽ thơ bằng gam màu của trăng
rót vào đêm u tịch từng cơn say ngút mắt.
Những lời thơ đi hoang dày vò trái tim,
nhịp đập tuôn trào giọt mồ hôi rỉ ra từ hơi thở
dồn dập ý từ đẩy xô nhau vào ngất ngưởng.
Những âm thanh ngập ngừng trên hư ảo mênh mông mà cấu cào da thịt.

Người chở vào thơ niềm khao khát vô bờ của con nước từ chắn đê vừa vỡ,
ào ạt xối xả vào dòng cạn kiệt lớp phù sa cần thiết,
để sống lại một dòng sông,
đang nẩy mình hứng trọn.

Người góp chữ từ muôn vàn mảnh vụn bằng những ngón tay phù thủy,
thành những cụm mây thơ tẩm đầy độc yêu mà diễm tuyệt.
Đêm có những cơn gió mang về những trận mưa thơ
(từ cụm mây tẩm độc)
Những giọt ngất ngây quyến rũ ngấm sâu vào da thơm,
chảy về tim làm hoen đỏ trinh nguyên mà xanh ngời sự sống.

Này thi nhân, có phải người giăng lưới giữa trần gian?
Có bao con tim vừa sa lưới!
Những người đàn bà...
muôn đời ngủ yên trong vòng lưới
bằng giấc mơ lấp đầy thú đau thương
bằng lời yêu huyễn ảo
của từng con chữ nâng niu bừng ran
và một ngục tù thơ
Những người đàn bà...
chẳng cần phóng thích...


15 Oct 2012

Image


10884



Image
đ i
T U
____________________________________________________________________________
n g u y ê n




- Thưa thầy con muốn đi tu...
- Thí chủ muốn đi tu hay đi trốn sự đời?
- Dạ... con chưa biết rõ.
- Con muốn thử ngay từ bây giờ không?
- Dạ, con xin thầy hướng dẫn.

Thầy không mặc áo cà sa vàng như Thanh hình dung suốt con đường lên núi, và con đường lên núi cũng không thơ mộng với những ghềnh đá xanh hay suối nước róc rách chim ca vượn hót. Thầy mặc bộ quần áo lao động giống như người thợ sửa xe và con đường lên núi chỉ là một lối mòn nhỏ bằng phẳng, bụi bậm khô cằn. Thanh gặp thầy, hỏi thăm đường đến am Tận Diệt.

- Thí chủ đến đó làm gì?
- Cháu muốn gặp thầy Viên Mãn.
- Đây là am Tận Diệt và bần tăng là Viên Mãn.

Hình ảnh đầy phàm tục của ngôi nhà nhỏ vách gỗ như muôn vạn căn nhà vùng nông thôn, thêm chiếc xe Toyota cũ đậu dưới mái hiên thực sự làm cho Thanh sững sờ thất vọng. Câu chuyện thiền sư ngồi bất động hay ngôi chùa mái cong có con chim đậu nghếch mỏ lắng nghe tiếng chuông mõ ngân nga giữa cảnh chiều tịch mịch, hoàn toàn đối nghịch với người đàn ông chỉ quá tuổi trung niên, kệch cỡm như lũ người thường tình đã gieo trong Thanh một nỗi ngao ngán.

- Con theo thầy, giờ này đã quá ngọ. Con chỉ nên nói khi thầy hỏi hoặc khi thật cần thiết cho đến rạng đông.

Thanh dạ nhỏ, lưỡng lự tuân theo lời thầy. Thầy chậm rãi thả bộ ngược lại con đường Thanh vừa đi lên. Thanh cũng bước theo, băn khoăn lo nghĩ đến chiếc xe còn đậu lở dở, thắc mắc không hiểu thầy đưa mình đi đâu, miệng chỉ chực há ra để hỏi nhưng thầy bình thản lặng lẽ bước, thong dong tự tại như thể thầy quên bẵng thằng đệ tử đang luống cuống vụng về bước theo sau. Đi mãi, đi mãi... Con đường sao dài lê thê không như lúc Thanh lái xe lên mà thầy chưa lộ một dấu hiệu ngừng nghỉ trong khi Thanh mệt nhoài đổ mồ hôi dù trời chiều dịu mát. Mặt trời khuất dần vương vãi những ánh màu đỏ ối, cảnh vật chung quanh bắt đầu đổi hình thành những bóng dáng dị dạng. Rừng núi Bắc Mỹ không um tùm rập rạp như vùng nhiệt đới, những rặng thông thưa thớt rải rác càng làm cho Thanh thêm buồn thêm xuống tinh thần. Mặc kệ, đến đâu thì đến.

- Con nghỉ qua đêm ở đây.

Thầy điềm đạm nói nhẹ nhàng rồi ung dung ngồi xếp bằng trên mảng cỏ loang lở xanh vàng cháy nắng. Thanh bắt chước ngồi theo, cố gắng bắt chân theo kiểu bán già, nhắm hờ mắt nhìn mông lung khoảng đêm dần dần tràn ngập. Đàn muỗi đói vo ve đậu vào vai, vào lưng, vào cả lòng bàn tay xếp ngửa. Thanh có thể cảm nhận chiếc kim nhỏ bé lách qua kẽ da, đâm vào thịt đau nhói. Cố gắng, Thanh tự nhủ thầm chống trả sự đòi hỏi của thể xác đang cần gãi cho đã cơn ngứa. Cố gắng kiểm soát phản xạ của bắp thịt đang thúc dục Thanh tát lên má, nơi nàng muỗi tinh quái đang say sưa hút máu. Thanh đã tập thiền ở nhà và có thể ngồi hàng giờ yên lặng. Nhưng lúc này ngồi bất động 5 phút sao thật khó khăn. Bất giác Thanh ngửng mặt nhìn thầy, bóng thầy như bức tượng đất cổ quái im lìm.

- Không ai có thể giúp con nếu con không tự tìm cho mình một lối giải thoát.

Giọng thầy vang vang đầm ấm đem lại cho Thanh nguồn an ủi kỳ lạ. Thanh không trả lời, nhắm mắt miên man với âm hưởng của thầy trong đầu “...tự tìm cho mình một lối giải thoát...” Tìm ở đâu, tìm làm sao? Nút thắt tư tưởng không hiện hữu biết bắt đầu từ đâu để gỡ. Thanh quên bẵng đám muỗi mòng, không cảm thấy sương đêm đang thấm lạnh. Cái nút thắt vô hình xiết dần khiến Thanh ngạt thở, hơi thở thật nặng nề đến độ Thanh nghe thấy cả tiếng khò khè của luồng không khí tràn qua cuống phổi. Hơi nóng phà theo hai lỗ mũi hâm ấm vành môi trên, nước mũi thập thò sửa soạn chảy ra hình như là vậy. Thanh bỗng lo sợ sẽ nhiễm cảm, hay bị sốt rét. Hình ảnh của người bệnh sốt rét run cầm cập, mắt trợn trắng, gương mặt xám ngoét co rúm như mảnh giẻ rách tơi tả ám ảnh khiến Thanh lo sợ. Thì ra Thanh không sợ cái chết yên bình nhưng vẫn sợ nếu phải chết đau khổ. Thanh bắt đầu run như kẻ bệnh hoạn thực sự, răng cắn nhau cầm cập trong đêm nghe rõ mồn một.

- Con có thể chiến thắng tất cả, nhưng chỉ khi nào con thắng được chính con mới đáng kể.

Đúng vậy, chỉ có vài ba thứ cảm giác lẫn lộn mơ hồ này thôi mà mình đã hoang mang. Giọng nói của thầy như luồng hơi nóng sưởi ấm đem Thanh về thực tại. Thực tại của sự mỏi mệt, buồn ngủ. Có lẽ Thanh đã thiếp đi rất lâu và tỉnh giấc khám phá ra mình đang nằm co quắp trên bãi cỏ.

- Con xuống chỗ dốc đó rửa mặt rồi đi khất thực.

Thầy nói điềm tĩnh như thực làm Thanh hơi hoảng hốt nhưng cũng cố yên lặng theo hướng tay thầy chỉ. Nước trong chiếc vũng cạn lạnh toát. Bao nhiêu năm quen sống với tiện nghi khiến Thanh lúng túng xoay sở bằng hai bàn tay không khoát nước rửa mặt. Lạnh quá nên Thanh chỉ qua loa cho có. Đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh ngủ đã miên man với hai chữ khất thực. Bên đây mà đi xin ăn ai cho, chắc thầy chỉ nói đùa. Thanh bỗng phì cười hỏi thầy:

- Thưa thầy, đi khất thực bên đây người ta đâu hiểu truyền thống Phật giáo đâu mà cho mình ăn hở thầy?

Thầy mỉm cười không nói gì, chân vẫn đều bước về hướng chân núi. Căn nhà đầu tiên thầy ngừng lại là một trang trại của nông dân tây phương. Thanh ngờ ngợ thầy Thanh mất bình thường vì thầy đứng im lặng ngoài tận cổng rào xa tắp. Thầy thầm thì đọc cái gì đó chẳng hiểu còn Thanh đứng cạnh ngượng chín người. Có lẽ cũng phải mất gần 10 phút thầy mới quay lưng chậm rãi bỏ đi. Căn nhà kế tiếp không gần bên như trong thành phố mà cách nhau cả cây số. Cũng một lối mòn dẫn đến căn nhà vuông vắn và chiếc cổng đơn sơ xa tít mù. Lần này có tiếng chó sủa ran, người nông dân da trắng lái xe ra tận bờ rào.

- Chưa tới mùa thu hoạch đâu Joe, cần gì tôi sẽ lên đón?

Thầy nở nụ cười thật thân thiện, chắp tay bái tạ rồi lững thững đi tiếp. Những căn nhà kế tiếp cũng chẳng có gì khác lạ ngoài dăm ba câu bâng quơ mà Thanh chẳng hiểu gì cả. Nhưng dường như người trong khu này biết thầy và gọi người là Joe. Nắng lên khá cao, Thanh khát khô cổ và bụng cồn cào, ý tưởng đi tu không còn những sợi rễ con để hút chất bổ nuôi dưỡng Thanh bằng những cảm nghĩ thần thánh mà chỉ còn sự mệt mỏi chán chường, lòng hoài nghi về những người rũ gánh nợ trần đang lớn mạnh trong Thanh...

- Con khát nước lắm phải không?
- Dạ vâng.
- Hãy cố thêm chút nữa, đúng ngọ mình dùng bữa.

Thầy Thanh chắc điên thật rồi, giờ này chưa có ai cho một tí gì và có lẽ sẽ chẳng có gì cả giữa vùng đất hẻo lánh mênh mông này. Hai kẻ lang thang vào đến trung tâm chợ làng, có xe cộ nhà cửa hàng quán lác đác. Thỉnh thoảng vài chiếc xe chậm hẳn lại, có người vẫy tay chào như người dân thường gặp nhau chào hỏi. Mặt Thanh đỏ như say rượu, nhễ nhãi mồ hôi lấm bụi. Hai chân mỏi rã rời và đôi giày bố như hai chiếc cùm trì hoãn kéo lê từng bước. Thầy bỗng rời bỏ con đường chính quặt ngang vào một ngõ hẻm, mặt sau dãy tiệm buôn có lẽ là một hàng ăn nhỏ trong chợ làng.

- Con ngồi đây chờ thầy.

Nói xong thầy ung dung mở cánh cửa đen đủi cáu bẩn dầu mỡ và biến mất sau dãy thùng gỗ chồng chất. Chẳng hiểu thầy đi đâu và Thanh cũng mệt mỏi không nghĩ được câu gì để hỏi. Cơn khát khiến Thanh bất chấp những đôi mắt tò mò của vài người già thỉnh thoảng dẫn chó đi ngang. Thanh ngồi bệt xuống đất dựa lưng vào bờ tường lờ đờ nhìn đám bụi xộc lên theo từng chiếc xe chạy nhanh. Nếu phải diễn tả cho đúng thì đây là ánh mắt thẫn thờ, nhìn đời chung quanh bằng cảm giác thờ ơ chán nản. Lần đầu tiên Thanh nhìn sự vật chung quanh không cảm nghĩ, không so sánh, không phân biệt, nhìn để mà nhìn, vì đôi mắt còn mở và vì trái tim còn thoi thóp. Thầy trở lại ngồi cạnh Thanh, một ly giấy đầy nước và cặp bánh sandwich gói trong lớp giấy nylon trong.

- Con ăn đi, xong mình trở lên núi nói chuyện.

Thanh cầm vội ly nước uống cạn.

- Thầy không ăn gì sao?
- Thầy không đói lắm.

Thanh ngần ngại cầm cặp bánh.

- Bánh này nhân thịt thưa thầy.

Thầy cười tủm tỉm, xé bọc giấy bốc miếng thịt bỏ vào mồm nhai.

- Muốn uống nữa con cứ mở vòi tưới cây bên hông nhà. Thầy ngồi nghỉ đây.

Thanh nhai vội vàng miếng bánh, cố kềm hãm nhưng vẫn không tránh được vẻ hấp tấp của chiếc bao tử rỗng tuếch. Mỗi lần nuốt, cơ thể Thanh như choàng tỉnh và khi mẩu bánh cuối cùng trôi tuột Thanh mới chú ý đến Thầy. Thầy ngồi bó gối như một người lao động trong giờ giải lao. Thầy bình thường như mọi người, một nhà tu mà Thanh lặn lội hơn ngàn cây số đến tìm học đạo, tìm học sự uyên thâm của đời sống tu hành chỉ là người đàn ông trong bộ áo thợ máy nhan nhản ngoài xã hội vật chất.

- Con nhìn thấy cô gái kia không?
- Dạ con không để ý.
- Vậy bây giờ con để ý đi rồi nói cho thầy biết cảm nghĩ.

Thanh liếc nhìn mái tóc vàng óng với thân hình thật khêu gợi của người con gái tây phương, với làn da trắng như trứng gà bóc. Một thoáng cuốn hút dâng nhẹ như người hoạ sĩ trầm ngâm trước vẻ đẹp của tạo hoá. Thanh cố lái suy nghĩ đến những lời trong kinh sách, liên tưởng đến thân xác mục rữa thối tha, cái vỏ bọc tứ đại tạm bợ.

- Con không thể ngăn chặn những sự vật vô hình bằng thứ cảm tưởng hữu hình. Hãy thả trôi theo nó, chừng nào ngừng lại thì nói cũng chưa muộn.
- Thưa thầy, con muốn tiêu diệt những ý nghĩ đen tối xấu xa.
- Đen tối xấu xa là ngôn ngữ của con người. Ngôn ngữ không có giá trị tuyệt đối. Cái gì tương đối sẽ thay đổi một ngày nào đó...

Giọng nói thầy trầm ấm nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt như một lời thúc dục. Thanh ngẩng hẳn mặt nhìn thẳng vào cô gái. Trong đôi mắt xanh biếc dường như chứa đựng cả một trời thơ lãng mạn. Bài thơ cắt ngang bằng cái liếc xéo thách thức ngạo nghễ. Giữa Thanh và cô gái chợt sừng sững một bức tường ngăn cách, hai linh hồn không đồng điệu song hành sẽ chẳng bao giờ hoà nhập.

- Con hãy nhìn chiếc thùng rác ngay bên cạnh con và nói cho thầy nghe con nghĩ gì?
- Con không nghĩ gì hết.
- Con ngửi thấy mùi hôi thối không?
- Con không để ý.
- Thôi chúng ta trở về được rồi.

Thanh dạ nhỏ bước theo Thầy. Cô gái không còn hiện hữu trong tâm trí mà lúc này mùi hôi thoang thoảng bám theo, bốc lên từ bộ quần áo lấm lem, từ giọt mồ hôi lấm tấm, từ trong miệng chưa súc rửa và từ đôi vớ kín hơi chưa thay đổi. Thanh lắc đầu xua đuổi, quệt tay chùi mũi, nhìn vết bẩn kéo thành hằn trên tay áo.

- Con không thể tẩy xoá cái trong đầu con đâu.

Thầy vẫn bước đều không ngoảnh mặt mà dường như thầy có thể đọc hết các ý nghĩ trong khối óc hỗn loạn của Thanh.

- Con hãy nhìn xuống chân và để ý từng bước.

Thanh cúi đầu, bàn chân Thanh đột nhiên luống cuống lạ thường, bước chân này không dài bằng bước chân kia. Thanh vận dụng bắp thịt điều chỉnh, chỉ để càng lúc càng thêm lấn cấn va vấp, đá cả vào gót chân nhau. Ngẩng lên nhìn đã thấy thầy bỏ quãng khá xa. Thanh vội vàng chạy đuổi theo thầy, bắt kịp người Thanh chậm lại thở dốc. Không ngờ mình mau mệt đến như vậy.

- Từ chỗ này đến nhà, đừng quan tâm hay chú ý điều gì cả. Cứ thẳng mãi sẽ đến nơi. Thầy có việc phải đi trước.

Nói xong thầy thoăn thoắt rảo bước, nhanh nhẹn như những buổi tan sở người ta chen nhau lên xe điện. Thanh lầm lũi nhìn theo, ung dung thoải mái như vừa trút bỏ được gánh nặng khuôn phép khách sáo. Bầu trời chuyển màu, mây bay thật cao và màn đêm dần buông. Không cảm thấy đói khát, cũng chẳng mệt nhọc, Thanh chưa bao giờ cảm giác an nhàn hơn lúc này. Ánh đèn điện hắt ra từ khung cửa sổ. Thầy về từ lúc nào không rõ. Thanh bình thản đứng nhìn Thầy xếp kiết già trên chiếc đệm vải sờn cũ, bệ thờ vỏn vẹn bức tranh Đức Phật Thích Ca đôi mắt nhắm hờ.

Thanh chắp tay cung kính rồi lặng lẽ ra xe. Con đường xuống núi loé sáng ánh đèn pha của một người vừa manh nha thấm hiểu ý nghĩa của đường tu.


Image


10889



Image


g i ò n g .y ê n
____________________________________________________________________________
h o à n g v ũ l u â n



bông sen ở mô cũng rứa
đêm đêm ngậm hạt sương mơ
triêu minh mở lòng chan chứa
hương yêu vạn dặm hải hồ

lục bình theo mùa tím nhớ
lời ru ngân giữa đồng hoa
bên ni dõi tìm bên nớ
trao nhau nhẫn cỏ thiệt thà

những mùa phong tình thay lá
chỗ mô cũng rải thu vàng
chỉ duy giòng yên rất lạ
tư mùa biên biếc thời gian

cầu vồng có khi sắc tán
theo mưa hoang hoá trời chiều
có khi tím màu quên lãng
nhưng tình vẫn đỏ tim yêu

năm năm những lời chưa nói
ủ men say đắm hương nồng
chạm môi một lần dạm hỏi
xuân tình hoa nở vườn đông.




10893 top -
e t e t e t, 3 n ă m n h ì n l ạ i...
1, 2, 3, 4, 5 ... 9
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...