THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

để tưởng nhớ PCL, 3 năm
riêng cùng anh Nguyên Nhi & PCL


người ngỡ đã xa xưa
nhưng người bỗng lại về
tình ngỡ sóng xa đưa
nhưng còn quá bao la

ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ
như bờ xa nước cạn
đã chìm vào cơn mưa...



Image


10010



Cám ơn Nguyên. Tưởng như mới ngày hôm qua. Rất nhớ Lan, anh Nguyên Nhi và đám quạ thuở đó!
DRD


10020



hi anh D,

hơn 15 nâm sinh hoạt và thân vui rồi đó anh D. kỷ niệm vẫn rực sáng mỗi khi nhớ đến những lần quây quần cùng chia sẻ bên nhau...

npn


10024



anh npn,

HY không biết chị PCL, nhưng rất tình cờ một lần HY đọc truyện "Barbara" rồi mê luôn... HY bắt đầu đi lùng truyện của chị để đọc, và biết được rằng chị đã qua đời ở tuổi rất trẻ...

một nén hương lòng tưởng nhớ đến chị... cám ơn anh npn


10029



mỗi lần Nguyên nhắc đến Lan, lúc nào tôi cũng nhớ năm 1994, internet còn rất sơ khai, hẹn gặp Lan ở Hà Nội nhưng đến muộn. Lan thăm được Văn Cao lần cuối... mãi sau mới gặp Lan ở Sài Gòn. Lúc đó Lan đã nghĩ đến làm VHNT trên mạng thì phải...

Lan rất nhỏ nhẹ vui với bạn bè, làm việc rất nhiều nghị lưc. VHNT lúc đó có nhiều người phụ giúp: Nguyên, Dũng, Chinh, Việt etc...

Nguyên là một trong vài người có đóng góp rất nhiều vào VHNT từ ngày đầu tiên. Hôm nào rảnh Nguyên kể về lai lịch của VHNT ra sao cho mọi người biết, đến giờ tôi cũng chưa biết hết..

Đôn


10039


hi anh Đôn,

Lan cứ hay nói với N. nhiều lần, lần gặp Văn Cao đó là lúc Lan quyết định khi về lại Hoa Kỳ sẽ cho VHNTLM ra đời. Lan cũng kể N. nghe về lần gặp anh Đôn ỏ Sài Gòn, và nói "Những chia sẻ sơ khởi thật tình cờ nhưng rất thân tình đó là động lực giúp Lan thêm niềm tin và nghị lực với quyết định của mình về sự chào đời của VHNTLM".

Lan với N. biết nhau trước VHNTLM cũng khá lâu, nhưng lúc đó chưa quen. Đọc nhau trên Văn, Văn Học Nghệ Thuật (sau này là Văn Học), vào những năm giữa thập niên 1980. Ấn tượng về Lan qua ngôn từ là một con người rất trầm lặng và sâu sắc. Sau này quen nhau, Lan cứ nói với N. là đọc thơ thiền NPN cứ ngỡ là đã "ngoại lục tuần", ai ngờ NPN "phá phách như con nít".

Số VHNTLM đầu tiên ra đời 17 Jul 1995, 1 tuần sau khi Nhạc sĩ Văn Cao qua đời, do Nguyễn Hoàng Việt viết Lá Thư Ngỏ đầu tiên. Trong số này, Lan chia sẻ vài tài liệu Lan mang về được từ lần gặp Văn Cao trước đó không lâu. Và đây cũng là lần đầu tiên Lan tự gửi sáng tác của mình lên internet.

Sau khi VHNTLM ra đời được 3 số, Lan gửi N một email nhắn gửi bài và vào sinh hoạt. N. và Lan nói chuyện điện thoại nhiều lần sau đó, và hội ý và thân thiết với nhau từ đó. Vẫn hay gọi nhau để bàn thảo phương thức để tạo VHNTLM ngày càng đa dạng và phong phú.

Lòng trân quí và gìn giữ những tài liệu hiếm hoi và những sáng tác giá trị là giao điểm của tình bạn của N và Lan. Và hiếm hoi hơn nữa, Lan lúc nào cũng nhường sân chơi và ánh sáng trong VHNTLM cho các tác giả gửi bài, rất đúng với tinh thần và vai trò của một người chủ nhiệm.

Mỗi khi tìm được vài ấn phẩm hiếm quí hay tuyệt bản, chia sẻ với nhau, N. hay nói với Lan câu - "Thư trung hữu nữ nhan như ngọc" (Giữa cuốn sách có người đẹp dung nhan như ngọc sáng). Và hôm nay nhìn lại tình bạn, nhìn lại cuộc chơi chung là VHNTLM, thấy câu này áp dụng rất đúng với Lan. Vì giữa 560 số VHNTLM, giữa hơn 20 ấn phẩm, giữa thân tình của đám quạ Ô Thước năm xưa, vẫn là Lan... rất gần, rất đẹp, và rất sáng trong mỗi chúng ta, những người đã từng có mặt bên Lan.

npn


10095



Cám ơn Nguyên,

Nguyễn Hoàng Việt viết bức thư ngỏ đầu tiên có phải là Hoàng Hải Việt (ông Hoàng) không? Lúc đó server thì có phải Stephen (tay chơi classical guitar) bạn của Lan và Việt phụ trách?

Đôn


10096



anh Đôn nhớ rất đúng - Việt (Hoàng Hải Việt) và Stephen là 2 người phụ Lan ngay từ đầu về mặt server và e-mail distribution.


10100



chào HY,

PCL đúc kết sáng tác văn xuôi của mình vào tập Miền Lặng do VHNTLM xuất bản năm 2002, với 20 truyện ngắn, trong đó có Barbara. Lời Tựa đầu tập truyện do Thận Nhiên viết và Lòi Bạt cuối tập truyện của NPN. Chép lại Lời Tựa của Thận Nhiên bên dưới thay lời cám ơn HY đã vào đây chia sẽ nhé.

HY có thể đọc thêm những nhận xét về văn của PCL ở đây -
Nguyễn Hạnh Nguyên - http://dutule.com/D_1-2_2-139_4-3793_5- ... 14-2_15-2/

Đoàn Nhã Văn - http://doannhavan.blogspot.com/2010/09/ ... i-lan.html

npn


10103



Nỗi ám ảnh tịch mịch
của thời gian, cô đơn và cái chết
trong văn chương Phạm Chi Lan




TÔI KHÔNG CHỌN CHIẾN TRANH

Cho những người chiến đấu phương Bắc
Cho những người chiến đấu phương Nam
Cho những người chiến đấu đồng minh rộng lòng hào hiệp --
Cám ơn tất cả đã chiến đấu cho sự tồn tại của tôi

...

Tôi không chọn chiến tranh
Chiến tranh đã chọn tôi
Tôi không chọn cô độc
cô độc đã tìm đến tôi
Tôi không chọn số mệnh
số mệnh đã chọn lựa tôi
Tôi không chọn đời sống
bởi đời sống không phải là điều có thể tự do lựa chọn
Tôi chỉ đang bị bức bách giam hãm trong thân xác này
với những điều hạn hẹp và giằng xé khốc liệt
không thể vùng thoát

...

Phạm Chi Lan




Tôi bắt gặp ở đó những điều tôi muốn nói, tiếng nói ý thức của một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam trưởng thành sau chiến tranh, không tham dự trực tiếp vào nó, nhưng phải nhận lãnh cưu mang những thất bát, hệ luỵ của nó. Và chúng tôi tìm đến nhau, chân thành trong tình bạn ngoài đời, và trân quí trên những trang viết.


*


Khi nào thì con người băn khoăn về cái chết và thời gian ?

Có thể khi cực cùng đau khổ, tuyệt vọng. Có thể khi tận mặt cái nhỏ bé của chính mình với cái vô hạn, vô cùng của tạo hoá. Có thể khi con người đã bước trải một đỗi đường khá dài trên đường đời mình, và bất chợt dừng lại tự vấn điều gì đang chờ phía trước, nơi tận cùng.

Và có thể khi, vì quá yêu thương, tha thiết với cuộc đời, mà mỗi hơi thở đều chứa đựng nỗi mất mát, bất trắc để nối kết với hơi thở kế... Khi đó, con người không kịp dừng lại để nghi vấn, mà tự thân mỗi hơi thở chính hắn đã là một nghi vấn. Với một nhà văn bị ám, thì nghi vấn này có khi ẩn hiện một cách vô thức trên từng dòng chữ hắn viết.

Với thế giới rất riêng của văn chương Phạm Chi Lan, tôi nghĩ, cách chủ quan, thời gian và cái chết không chỉ là những tự hỏi, những băn khoăn thảng hoặc. Nhưng hơn thế nữa, chúng là những ám ảnh tịch mịch không rời. Như phận mệnh. Như hai nhân vật có mặt và đi song hành với các nhân vật khác từ khởi đầu đến những dòng chữ cuối.

Có những đoạn văn của Lan, thời gian chảy chậm, như ta có thể chạm vào một cách cụ thể. Và có những cái chết giấu mặt xuất hiện trước cái chết thật sự, lúc cánh cửa cuộc đời khép lại sau lưng nhân vật.

Hình tượng Lá xuất hiện nhiều lần trong truyện ngắn và thơ của chị. Và luôn luôn với một màu vàng úa, một hình thể quăn héo. Như một trực cảm, một biểu hiện ý thức của con người về dòng chảy của thời gian, về cái ngắn ngủi, bất toàn và phi lý của sự hiện hữu chính mình.

Cái chết hiện diện trong hầu hết các truyện ngắn tôi đọc. Chuyến ra khơi chẳng bao giờ trở lại của người ngư phủ trong “Tiếng hát ngư phủ”. Cái chết của người họa sĩ trong “Tâm hồn hải đảo”. Cái chết của nhà điêu khắc trong “Pho tượng”. Cái chết của ông lão giữ vườn trong “Ngôi mộ lá”. Của một người dì đơn lạnh hiu hắt, chưa từng gặp trên đất Bắc, của đôi chim trong “Đôi chim của mẹ”… Và những cái chết trong “Ngày đau của lá”, lại của lá, luôn luôn, mỗi khi chị viết về chúng.

Những nhân vật của chị tiếp nhận cái chết như một tất yếu. Tiếp nhận cô đơn như một tất yếu. Đau khổ, nhưng không bi luỵ. Có một sợi tơ mong manh tạo bởi những chất liệu đến từ phận người như tình yêu, đau khổ, hạnh phúc… và những nhân vật đi trên đó, hoang mang nhưng không trượt ngã vào sự dung tục, nhạt nhoà.

Và dì ơi, con chợt cảm thấy một điều, mỗi sinh vật trên cuộc đời là một hiện thân của sự cô đơn, là kẻ chung thân với nỗi đau buồn trong chính thân xác của mình.
Đó là lời của một nhân vật bày tỏ trong những dòng nhật ký của mình với người dì chưa bao giờ gặp mặt. Nhân vật này có thể đã nói giúp cho nhiều nhân vật trong các truyện khác.

Một đặc điểm là tính nhân tình thế thái và thời sự hầu như vắng mặt trong những truyện ngắn của Phạm Chi Lan. Con người không băn khoăn chọn lựa giữa cái thiện và cái ác. Con người không đối phó với cái ác đến từ con người. Họ chỉ nỗ lực tìm cách thế trọn vẹn nhất để tiếp cận với phận mệnh mình. Và những ngẫu nhiên của phận mệnh thì lại tàn khốc nhưng được dồn nén vào trong.

Khí quyển văn chương Phạm Chi Lan là khí quyển trầm, tĩnh lặng, giàu tính suy tưởng.

Bàng bạc cái đẹp nhân ái của tình yêu với con người, với quê hương, với cuộc đời.

Những cảm xúc được điều tiết một cách tài hoa và lòng trân trọng với chữ nghĩa.

Đọc Lan, tôi đọc chậm. Văn phong này không làm người đọc choáng váng, sững sốt vì những bóng bẩy của chữ, sắc sảo của ý. Nhưng nó bắt tôi dừng lại, cảm nghiệm sự tinh tế, mượt mà nó muốn bày tỏ.

Bạn tôi,

Nên chăng, gọi rằng đây là cái đẹp của những giọt lệ. Những giọt lệ lóng lánh thân phận con người.

npn


10105 top -
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...