THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image
____________________________________________________________________________


h o à i . X U Â N


tà huy
héo hắt chân trời
cây khô
không khốc
tuyết ngời ngời
giăng

gót đông hí lộng
lăng xăng
xuân uyên nguyên
chẳng
tung tăng đãi người.



t r â n


15252

Image
____________________________________________________________________________


s ầ u .m I ê n


uyên tư
vời vợi
dãi dầu
tâm loang trầm tích
rêu mầu uyên ương

phù trầm
đẫm giấc
nguyên hương
sầu miên tiền kiếp
dặm trường vô ngôn.


t r â n

Image


15298



Image
____________________________________________________________________________


m. Ư. a


mưa
phiên khúc. ngào ngạt thơ
mưa
cổ tích hát
mưa
hờ cung thương
mưa
dàn dụa. phím. tơ vương
mưa
gõ phách trống
mưa
nương hồ cầm

mưa….



t r â n

Image


15358

Image
____________________________________________________________________________


m ê .k h ú c


chập chờn
vọng
tiếng xưa
khua
dư âm phế tích
rải bùa miên man

cơn mê
bối rối
lang thang
nghìn thu hiu quạnh đa mang
dầm dề.


t r â n

Image


15514



Image
____________________________________________________________________________


n g õ .v ắ n g


ngõ lìm lịm mảnh trăng gầy. chân dung sơ thủy dáng mây lạc loài. bản lai diện mục u hoài. tồn lưu tịnh độ dấu hài mong manh.



t r â n


15577

Image
____________________________________________________________________________


A. N. H


cõi Anh rực lửa phù hư
xoáy hương con gái trù trừ thịt da
vắt kiệt tâm thức nguy nga
cài then túy lúy trầm kha phận này.


t r â n

Image


15767



Image


n g à y. x ư a. t h ụ c .n ữ

____________________________________________________________________________
t r â n


Huân đưa cho tôi hộp sữa guigoz, bảo:

-cô vào trong lô xin nước sôi pha sữa cho chị.

tôi chưa kịp cám ơn thì Huân đã quày quả bỏ đi. nắng bờm xờm bò loang lỗ trên sân gạch hắt những tia nhức nhối lên da thịt loài người. vòm trời vô sắc ôm chầm lấy những con đường phía dưới, trắng loá lối đi. tôi ngoái cổ nhìn chị đang nằm thiêm thiếp trong góc phòng thêm lần nữa rồi mới chập choạng lần về lô.


mùa khô. rừng khộp hanh hao. lá chập cheng rơi. cây tàn trơ trụi. chúng tôi ngồi túm tụm, chờ người dẫn đường trở lại. từ trưa lao xao đến chiều uể oải rồi nhập nhoạng tối, trăng lấp ló lem nhem. vẫn chờ. trời lặng gió, nhưng bão nổi trong tâm tưởng mọi người: rồi sẽ về đâu? lũ côn trùng tỉ tê điệp khúc bi ai. và, muỗi. chúng ào ra từng đàn, vo ve vo ve...cắn tay cắn đùi còn bay đi khoe, úi da, úi da, úi da ve vo ve úi dà ve vo ve úi da, ơ hay con muỗi đen thui mới bay xuống đùi rồi bay lên tay, ớ hay, ớ hay, ớ hay đưa tay đánh bụp ... nhưng đánh không xuể. nên ngày đầu đến trại, chị tôi lên cơn sốt rét võ vàng. nắng trưa ở Thái Lan nóng bỏng cháy da cháy thịt, mà chị run bần bật, hai hàm răng va vào nhau lốp cốp. tôi vừa mếu máo, vừa dùng hết sức bình sinh ôm chặt chị, mong truyền chút hơi nóng còn sót lại để chị bớt lạnh, nhưng vô ích. thấy vậy, Huân xin trại trưởng cho chị tôi nhập viện ngay tức khắc mà không phải qua những thủ tục rườm rà, rồi ẵm chị chạy băng băng đến nhà thương.


khu trại chìm trong biển nắng. những dãy lán tuềnh toàng sật sừ giấc ban trưa. tôi khum khum bàn tay che tia nắng chói, cố định hướng đường về lô. lúc nãy chạy lúp xúp đằng sau Huân, mải mê khóc, nên không để ý đường đi. tôi nghĩ thầm, bây giờ mà tìm về đúng lô của mình thì lâu lắm biết chừng nào mới được. nghĩ thế, tôi tạt ngay vào xóm nhà có làn khói xám lừ đừ ngủng ngoẳng bay lên. vài đứa nhỏ đen nhẻm chơi đuổi nhau chạy vòng vòng. đất thêu nắng (huycận) ịn những chiếc bóng be bé lên tường lán, ngồ ngộ. mùa thơ ấu hồng chợt ùa về. ở mảnh vườn con con ấy, chị em tôi miệt mài chơi cút bắt, nhảy dây. ngay trước ngày chạy loạn, trong lúc mẹ rầu rĩ sắp xếp đồ đạc đắn đo lấy món này bỏ món kia, chúng tôi vẫn lẻn ra vườn lò cò. cơn lốc xoáy nào đã cuốn tuổi thơ vô tư chúng tôi đến đây, trầy trụa hụt hẫng? lon sữa bỗng nặng chịch trên tay đòi tôi ly nước. đưa mắt dáo dác tìm tia khói ban nãy, ở bên góc trái, tôi thấy người đàn ông lúi húi thổi lửa, ấm nước trên bếp đang sôi lục bục. tội vội xăm xăm lại gần, xin xỏ:

- anh ơi, cho em xin ly nước sôi.

người đàn ông quay lại, khóe mắt thoáng một tia nhìn vướng vất- độ chừng một phần trăm giây đồng hồ, rồi dịu nhiễu rót nước cho tôi.



buổi tối, tôi ngồi bó gối nhìn qua ô cửa. trăng màu khuyết u uất khung đêm. vút xa, tinh tú chấp chới, lẻ loi từng đốm. tiếng cóc nhái lê thê vọng về. dường như, đất trời giao hoan thai nghén những nỗi niềm đang cồm cộm nơi hồn tôi. hiện thời, chị đã hồi sức, sẽ được xuất viện nay mai. nơi ăn chốn ở tương đối ổn định, những ngày sắp tới chỉ lo học Anh ngữ chờ ngày gặp phái đoàn...sao tôi lại bồn chồn? ngoài sân, ánh lân tinh của bọn ấu trùng thuộc loài bọ cánh cứng phát tiết lập loè. tim tôi bỗng thắt nhịp. ánh mắt lạ lùng của người đàn ông thoắt ẩn, thoắt hiện theo ánh lân quang. tôi chợt hiểu tại sao mình trằn trọc. hồi trưa, đồng tử màu đen đùng đục ấy loe loé niềm kinh ngạc khiến tôi đớ cả người. ngay lập tức, mái tóc muối tiêu thưa thớt, làn da lốm đốm đồi mồi và những đường nhăn ngoằn ngoèo trên trán giải mã tia mắt sắc ấy. trời ơi! tôi gọi người đàn ông đáng tuổi ông mình là ... anh!

*

tôi cắm cúi đạp xe mặc những giọt nắng lách sông sổng qua chiếc nón lá hắt vào mặt. hai bao đựng quần áo to chù ụ cột sau ba-ga chùng chà chùng chình cứ chực rớt xuống đất mặc dù chị đã ràng chặt chẽ. còn hai đoạn đường nhỏ nữa sẽ tới chợ. tôi tự nhủ, cố đạp nhanh lên vì mẹ đang chờ, rồi mình sẽ xin mẹ tiền mua nước mía uống cho đỡ khát và mang về cho chị & em.

-em ơi, bám vào đây, tôi kéo dùm một đoạn cho đỡ nặng.

đang mơ tưởng đến ly nước mát lạnh, tôi giật bắn người vì tiếng xe honda xè xè. người thanh niên đã lạng sát xe vào bên cạnh, vai hắn ngang tầm vai tôi. lòn mắt qua vành nón lá xùm xụp trên đầu, tôi gặp một gương mặt công tử non choẹt, chắc chỉ lớn hơn tôi độ vài tuổi. hai chân mỏi nhừ, lưng ướt đẫm mồ hôi, mắt hoa vì nắng...chỉ cần đưa tay sang bám lấy vai hắn là như chạm đến thiên đường. nhưng, tôi thấy mình từ chối đây đẩy:

-dạ thôi ạ. còn tí nữa là tới nơi rồi. cháu cám ơn chú nhé.

tiếng xe rú lên, để lại làn khói hăng hắc, rồi mất bóng. nắng bất chợt vàng mởn rắc từng giọt đài các lên đứa con gái lam lũ kiêu kỳ, tinh khôi thục nữ.


*

những vì sao chìm trong cõi xa mờ. trăng khuyết dần dần và lịm hẳn. bóng tối chênh chao. duy chỉ còn tròng mắt ấy, sáng quắc, thôi miên. mặc cho tôi tự ra sức biện hộ, dáng dấp người đàn ông nhìn từ đằng sau phong độ trẻ trung quá nên tôi bị lầm...tôi vẫn vọng ám tôi.

thục nữ ơi, ngày xưa đâu rồi?


Image


20983



Image


k h ú c .t h a n h .x u â n

____________________________________________________________________________
t r â n


mặt trời leo lên đỉnh đầu thong thả vãi xuống những tia gay gắt vầy vò khiến góc chợ ngật ngừ trong vũng nóng. không gian nồng nặc mùi rau củ héo đầu cá vỏ tôm bốc lên từ đống thải. tôi dắt xe men theo vỉa hè, băng qua hàng thịt cá bày ê hề để đến sạp quần áo của mẹ. từ xa, những chiếc áo đầm thêu hoạ tiết xinh xắn, những tấm áo sơ mi kẻ ca rô sặc sỡ ưỡn mình kiêu hãnh, mời mọc. trên sạp, từng chồng quần tây đủ cỡ đủ màu xanh đen nâu xếp ngay ngắn, chờ người. mẹ ngồi chống cằm, đôi mắt buồn đẫm màu lo lắng. hương sầu muộn từ mẹ lây lan nên chỉ một làn gió cô độc khẽ thoảng qua vẫn đủ sức làm tôi rùng mình ớn lạnh giữa trưa hè oi ả. tối qua, sau khi tổng kết sổ sách, tôi nghe tiếng thở dài thậm thượt rồi mẹ chép miệng, ế ẩm quá! chợ xế trưa uể oải lác đác vài bà khách thờ ơ ngắm nghía bỗng xôn xao nhờ một đám con gái huyên náo. mẹ vội đứng dậy, vấn lại búi tóc, vuốt thẳng thớm hai tà áo cánh, đon đả chào hàng. những thiếu nữ chân dài trong chiếc quần jean ống túm & guốc cao gót, nhí nhảnh lượn, chẳng đoái hoài đến sự lắm lời của bà chủ sạp. mẹ vẫn tươi cười xoắn lấy các cô, kèo nài. trước kiểu săn đón thái quá đó họ cố xoải bước thật nhanh, gương mặt thoáng nét khó chịu vì bị chèo kéo. tự nhiên tôi thấy giận mẹ ghê, sao lại tự hạ mình như thế? quầng nắng trên cao như gắt gỏng cau có hơn, hệt tâm trạng tôi lúc ấy. rồi tôi lầm lì dựng xe bên vách, thả túi quần áo rớt cái bịch xuống đất, chẳng nói chẳng rằng hùng hục quay xe đi về. sau lưng, tiếng thở dài nghèn nghẹn của mẹ khiến tôi len lén quay lại, nhìn. mẹ vừa chùi vội giọt nước mắt vừa sẽ sàng nâng túi hàng đặt lên sạp như sợ kéo mạnh quần áo sẽ bèo nhèo nhăn nhúm.


*
cô bé nhìn rất trẻ chỉ độ mười bốn tuổi, lồ lộ vẻ thanh cao. dù nghèo túng, cô không hề nài nỉ xin ông chủ tiệm cầm đồ trả thêm tiền cho những báu vật của cô như những người khác. khi ông đề nghị trả mười rouble cho bức tượng trong khi nó chỉ đáng giá sáu rouble, thì cô cương quyết từ chối, chỉ lấy đúng năm rouble. có lẽ, giữa lão bán hàng tạp hóa mập úgã cầm đồ với những lời của Goethe, người thứ nhì có chút dáng dấp quý tộc cao sang, nên, cô đã chọn hắn. sau đó, cô vỡ mộng trước thực tế phũ phàng. cảnh người chồng khắc nghiệt cò kè từng đồng với khách cầm đồ, lối sống bủn xỉn ky cóp từng xu của y đã xé nát cô.

khi người ta trẻ, người ta hay đi trên mây, tròn tựa trăng và sáng hơn sao, chẳng lấm bụi trần. vậy mà Fyodor M. Dostoevsky lại gọi đấy là "cách đầu hàng cuộc sống" và "không đáng bằng một xu."

"sự cao quý của tuổi thanh xuân rất đẹp, nhưng - nó không đáng bằng một xu. Tại sao nó không đáng một xu? Vì ta dễ dàng đạt được nó, vì ta không cần phải sống để giành được nó, vì để có những cái-gọi-là “những ấn tượng đầu đời” ta chỉ đơn thuần nhìn những người khác lao động. Sự cao quý rẻ mạt luôn ở trong tầm với, và cũng là một cách đầu hàng cuộc sống, vì ở tuổi đó, bầu nhiệt huyết sôi sùng sục, người ta ao ước sức mạnh vô biên và vẻ đẹp bất diệt…” (người thục nữ. Fyodor M. Dostoevsky. dịch từ bản tiếng Anh “The Gentle Maiden” của C.J. Hogarth by LNG & t.)


*
nhiều năm sau này, hình ảnh của mẹ trong buổi chợ ngày hôm đó vẫn chạm trổ nơi trái tim tôi. ngày đầu vất vưởng những mũi đòng mão gai. dần dà hương phai thành vết thương màu tím. cho đến lúc tôi rời tổ ấm lang thang xứ người, bỗng, bung lụa dịu dàng. giây phút tôi gọi người đàn ông lớn tuổi là anh chắc giông giống bộ điệu xun xoe của mẹ trước khách hàng.

và tôi chợt đồng cảm với Fyodor M. Dostoevsky qua nhân vật người chồng của người thục nữ.

“…Không, hãy cho tôi thấy sự cao quý kín đáo, lặng lẽ, và không hào nhoáng - một sự cao quý không cần người khác thêu dệt - sự cao quý đòi hỏi hy sinh, nhưng chẳng có chút vinh quang. Hãy kể tôi nghe một hành động đã đưa bạn - một người đạo đức - trở thành một kẻ tội lỗi trong thế giới này, trong khi bạn là người khả kính nhất trên hành tinh. Nào! Hãy lập công đi, bằng không hãy rút khỏi cuộc chiến đấu này! Tôi, tôi - ôi, cả đời đã vùng vẫy trong cuộc chiến đấu như thế….”


Image


21663



Image


v a i. d i ễ n

____________________________________________________________________________
t r â n


thi thoảng, tôi lại cho phép mình làm người đi trên mây xíu, như hôm nay, tôi *nhập vai* Midori của rừng Nauy - Haruki Murakami ởchương mười phần bốn, vọng khúc thánh ca trầm buồn không có tình yêu nào trọng đại cho bằng chết vì yêu.

mặc dù Tōru đang vật vã giữa miền hoài niệm Naoko khiến cảm xúc rách nát chưa liền da, dương tính của chàng vẫn rươn rướn ngây ngây cạnh vùng da thịt mềm mại ấm áp Midori. "chỉ tội là làm thế chẳng nên chẳng phải chút nào" như một tiếng thở dài thậm thượt chực trào ra. bằng chiếc quần lót khắc khoải Midori dẫn bạn tình vào cõi thiên thai mặc cho thân thể mình mọc gai ham muốn.

tôi yêu vai diễn thi vị này, tuồng như người Galilê chết trên thập giá cho người mình yêu.

*
h a p p y v a l e n t i n e s!

Image


22552 top -
ngõ vắng
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Ru Cho Trái Cấm Rơi Vào Môi Em - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

lời ru chuyển gió gọi trăng
đọng vào trái cấm
vĩnh hằng men yêu
gió xuân tỉnh giấc cô liêu
gọi môi em chín
mấy chiều rụng rơi

xem tiếp...

_______________________________________________
Lá Thư Không Gửi - văn - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Cái nóng khủng khiếp cháy da làm tôi lại nhớ về em. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp em ở Biên Hoà. Nhớ buổi trò chuyện không quá sáu mươi phút, nhưng em đã nói với tôi rất nhiều điều, những ước mơ rất đáng yêu...

xem tiếp...

_______________________________________________
Còn Đây Câu Nói Yêu Em - nhạc - Tôn Thất Niệm _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Still Life - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...