THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






t ự .t ì n h .k h ú c


4001



Image

m a i. a n h. đ i

______________________________________________________________________
q u ỳ n h h ư ơ n g



"Em ơi, ngày mai Anh sẽ đi... 3 năm công tác xa..."

Tuy đã biết trước sẽ có ngày này, nhưng sao lòng Diễm vẫn như có ngọn sóng Tsunami chập chùng dâng lên...khuấy động... và khơi lên một nỗi buồn mà nàng đã cố gắng dìm sâu dưới bể bấy lâu nay.

Tiếng chuông đồng hồ gõ 12g khuya, không sao ngủ được, Diễm ngồi vào bàn và bắt đầu để tư tưởng tuôn tràn trên những dòng chữ... tuôn tràn những tình cảm đang dậy sóng trong lòng nàng...

Một lá thư dài như ngày nào nàng vẫn hay gửi gấm tâm tư cho Anh mỗi lần tâm hồn bị xáo động...

Kể từ cái ngày Anh làm quen với nàng ba năm trước, hình bóng của Anh dường như đã gắn chặt với cuộc đời của Diễm, không bao giờ phai.

Đôi lúc nàng cũng cảm thấy ngại ngùng... ngại những lá thư của nàng sẽ khiến Anh ưu phiền lo lắng. Nhưng thói quen không thể nào bỏ được, Diễm vẫn thích viết cho Anh, vẫn thích thủ thỉ thì thầm, kể lể tâm sự những chuyện vui buồn hằng ngày, những ý nghĩ chợt thóang qua về cuộc đời khi nhìn qua cửa sổ về chân trời xa, những cảm nghĩ riêng tư về một bài nhạc nào đó, hoặc những tình cảm chợt dấy lên khi nỗi nhớ Anh tràn về, v.v.

Dù biết cuộc tình có rất nhiều chông gai trắc trở nhưng Diễm vẫn không thể quên Anh được. Dù đã nhiều lần Diễm tự nhủ là sẽ cố dằn lòng và ngoảnh mặt làm ngơ như Anh đã nhiều lần làm ngơ ngỏanh mặt với nàng. Nhưng rồi Diễm vẫn không thể nào ngưng viết cho Anh được... vì nếu không viết, thì trái tim nàng sẽ vỡ tung với những nỗi niềm đang ngập tràn không có lối thoát đó.

Có khi nào Anh nghĩ "giá lúc ấy ta đừng quen nhau" không nhỉ? Riêng Diễm thì nàng không bao giờ hối tiếc, vì Diễm nghĩ rằng những gì xảy đến trong cuộc đời đều do Thượng Đế tạo ra với một mục đích nào đó. Cho nên những sự việc đã xảy ra trong quá trình vừa qua, những đẩy đưa đã mang hai người đến với nhau... thương yêu mặn nồng... giận hờn chia ly... là hạnh phúc hay thuơng đau... là sum họp hay xa cách... đều là do ý Trời... là Định Mệnh!

Đối với Diễm, một lần thương, một lần yêu là một đời cho nhau! Dẫu biết tư tưởng đó quá cổ hủ đối với thời đại bây giờ nhưng... vì đó là Diễm.

Mai Anh Đi

Chiều nay về lối cũ
Một mình bóng đơn côi
Chập chùng tim sóng vỗ
Âm thầm nhớ... Anh ơi

Mai Anh đi rồi
Nắng vàng không còn nữa
Mưa rơi trên phố nhỏ
Hồn hoang chết chân đồi

Giọt mưa rơi trên phím
Từng nốt, từng giọt sầu
Ba năm đời ly biệt
Biết có gặp lại nhau?

Mai Anh đi rồi
Em về trong quạnh quẽ
Buồn rơi bên song cửa
Nỗi lòng nàng Nam Xương *

Xin Anh một lần nữa
Lời thì thầm phiêu diêu
Một lần nữa Anh nhé
Dịu dàng một tiếng yêu




* Tích Thiếu Phụ Nam Xương


Image


4003



Image

m ộ t. n g à y
....q u a. k h u n g. c ử a .s ổ

______________________________________________________________________
q u ỳ n h h ư ơ n g



Từ nơi cửa sổ văn phòng của Diễm, có thể nhìn thấy cái shopping mall bên kia đường, cứ mỗi buổi chiều về là xe cộ đông đúc chen nhau ra vào, người thì đi shopping, kẻ thì vội vã về nhà.

Trong giờ lunch, Diễm hay ngồi nhìn qua khung cửa sổ, nhìn xuống đường với những dòng xe đang giành lối sang lane, cùng những bóng người băng qua đường vội vã . Có những ngày nắng, trời trong xanh, mây trắng bay la đà, có thể nhìn xa tít chân trời là thành phố Los Angeles với giải mây màu nâu vàng của làn không khí bị ô nhiễm. Và có những ngày mây xám giăng mịt mù với những hạt mưa bay nặng nề, gõ lộp độp vào mặt kính cửa sổ nghe thật buồn não.

Từ bên này khung cửa sổ, Diễm đã nhìn giòng đời trôi qua bao nhiêu năm rồi nhỉ? Cùng biết bao thăng trầm, buồn vui lẫn lộn trong cuộc sống. Đôi mắt nhìn qua khung cửa sổ ngày nào với bao nhiêu ước mơ, ươm cho nhiều để rồi tan biến dần....với bao nhiêu lần nhìn mây trời xanh ngát, mỉm cười với niềm hạnh phúc đang có, để rồi cuối cùng còn lại chỉ là những giọt lệ trong đêm.

Cũng từ những cảm xúc ấy, biết bao nhiêu vần thơ, ngôn từ đã được viết thành lời....

Hôm nay Diễm lại nhìn qua khung cửa sổ, và thấy...


Một Ngày Nhìn Qua Cửa Sổ

Một ngày khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy bầu trời mây xanh một thời ấu thơ
Có những đứa trẻ đang thả diều trên cỏ
Vài giọt nắng lung linh
Còn mang nhiều ước mơ

Một ngày khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy dòng đời bên kia đang giành lối ra
Có những ánh đèn soi bóng người trăn trở
Về đâu đó trong tôi
Từng gương mặt thoáng qua

Rồi có một ngày,
Tôi nhìn qua khung cửa sổ
Thấy trần gian vội vã
Quay cuồng một ráng chiều
Nắng vàng hoe lung linh sỏi đá
Ôi, lòng mơ theo chim thành cánh diều
Bỏ lại thành phố gió cô liêu

Một ngày khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy trận mưa bên người theo đời xóa tan
Mất bóng thiên đường tôi có lần mơ tưởng
Hồi chuông đổ vang vang
Thực hư thoáng mang mang
Ngỡ ngàng...



Image


6202



Image

đ ê m. m ư a

______________________________________________________________________
q u ỳ n h h ư ơ n g



Đêm nay cũng như mọi đêm, nàng kéo dài bữa ăn tối hơn một tiếng đồng hồ, một mình nhẩn nha ăn cơm, uống bát canh, gọt quả hồng ăn, xong lại thêm một hộp thạch lạnh mua sẵn . Chẳng có gì để nàng phải ăn vội vàng cho nhanh cả, vì nàng có gì để phải vướng víu, bận bịu đâu. Cuộc sống độc thân đã cho nàng nhiều tự do, nhiều thời giờ thì việc gì nàng phải vội vã chứ?

Tuy nhiên, đêm nay khác với mọi đêm, với tiếng mưa rơi tầm tã gõ lộp độp ngoài hiên. Tiếng mưa rơi nghe ray rứt, khiến cho nỗi cô đơn trong nàng bỗng dưng hiện hữu rõ rệt, to lớn vô cùng. Đã bao đêm rồi, đã bao năm rồi, nàng vẫn sống như thế, nhưng có bao giờ nàng suy nghĩ bận tâm đâu. Chỉ vì bây giờ có hình bóng của N trong tim nàng, nên tư tưởng nàng đang bị giao động, tâm hồn nàng cứ bị chi phối, ngày cũng như đêm.

Tiếng mưa đêm đang rỉ rả tuôn tràn nghe buồn làm sao, khiến nàng liên tưởng đến ai đó đang ở trên trời chắc cũng đang có nỗi buồn như nàng nên mới than khóc lâu như thế. Nỗi nhớ về N lại tràn ngập tâm hồn nàng nữa rồi. Dù đã nhiều lần nàng tự nhủ, “mình phải cố gắng rời xa anh ấy, không được nghĩ đến, không được nhớ nhung, bởi vì cả hai đều biết, N sẽ không bao giờ rời bỏ sự nghiệp và thành phố anh đang ở, và nàng cũng không thể về bên ấy được.” Nhưng nghĩ là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác.

Trong nàng dường như có hai tâm linh khác nhau. Một người là ma sơ thánh thiện, còn người kia cũng là ma, nhưng lại là ma quỷ. Ma sơ thánh thiện kia bảo nàng không được yêu N, đừng gặp N nữa, nhưng cuối cùng đều bị thua bởi lời nói rù quến của ma kia dụ dỗ. Để rồi nàng lại đi tìm N, vùi đầu vào ngực N để hít mùi thơm đàn ông mà nàng hằng nhung nhớ. Và rồi cả hai lại say đắm trong vòng tay của nhau, thì thầm tiếng yêu anh, lời yêu em.

Còn nhớ đêm ấy trước ngày chia tay, N đã ôm nàng trong vòng tay, hôn nàng nồng nàn. Nàng cũng hôn trả lại cuồng nhiệt, tim thổn thức vì không biết bao giờ sẽ gặp lại nhau:

- Bao giờ mình sẽ ở trong vòng tay nhau nữa, hở N?

N thì thầm bên tai nàng:

- Anh yêu em như thể lần đầu biết yêu. Anh không ngờ anh lại có thể yêu ai được nữa …

Nàng ngất ngây, mềm nhũn thân xác, muốn quên đi tất cả chung quanh, chỉ muốn hưởng trọn vẹn những cảm giác đắm đuối, say mê lúc ấy mà thôi. Sợi dây một bên vai áo nàng đã bị N tháo xuống từ lúc nào, để lộ phân nửa da thịt trên ngực nàng. N nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên làn da trắng mịn, khiến nàng giật mình, bừng tỉnh cơn mê. Nàng khẽ đẩy N ra, kéo sợi dây áo lên, thì thầm:

- Đừng, đừng anh!

Đêm ấy, ma sơ trong nàng đã thắng, nhưng bây giờ nghĩ lại thì nàng lại hối tiếc. Tại sao lúc ấy, nàng không nghe lời ma xui khiến, tại sao nàng lại không yêu N trọn vẹn. Chẳng phải khi yêu nhau là sẵn sàng cho nhau tất cả hay sao? Nếu đêm đó, cả hai yêu nhau thật sự, thì cái cảm giác lúc ấy sẽ ra sao và kết quả cuộc tình sau đó sẽ như thế nào hở N? Hình ảnh hai thân hình quấn quít trong vòng tay, đôi môi dán chặt vào nhau say mê đắm đuối, sợi dây áo được kéo xuống trọn vẹn và rồi....

Cuộn phim ấy cứ đeo đuổi nàng suốt những tháng ngày còn lại trong niềm nuối tiếc với những câu hỏi “Giá mà lúc ấy mình cứ liều thì sao nhỉ? Cảm giác sẽ ra sao? v.v...” và các câu trả lời cũng thay đổi như những giọt nước dài vắn đang rỉ rả tuôn tràn ngoài trời trong đêm mưa.

Cứ như thế, dòng đời vẫn tiếp tục trôi với những câu hỏi không có câu trả lời ấy, và cuộc tình nửa vời vẫn tiếp diễn như chẳng bên nào muốn viết phần đoạn kết cả.



*Ghi lại trong một đêm mưa


Image


9698 top -
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...