THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






p h ạ m .d u y


3648


Image




m ở
______________________________________________________________________

nhất tự vi sư, bán tự vi sư



Trước 1975...

Tôi thích nghe nhạc và ca hát từ khi còn rất nhỏ, nhưng tôi chưa hề thích chơi nhạc cụ cho đến năm lên mười, khi tôi nghe lần đầu bài Yêu Em của ban nhạc Phượng Hoàng. Tiếng guitar của bài nhạc đó mê hoặc tôi, và nuôi trong tôi ao ước thầm kín biết chơi guitar từ thuở đó. Nhưng chỉ là mơ ước... Ba tôi là lính, tiền lương chỉ đủ cho gia đình một cuộc sống thanh đạm, tôi không hề dám thố lộ thầm vọng của mình.


.


Sau 1975...

Năm tôi 16 tuổi, hai ông anh hùn tiền lương thợ tiện mua cho tôi một cây đàn guitar hiệu Yamaha. Tôi đạt được ước ao, nhưng vẫn chưa biết làm sao để chơi cây đàn của mình. Ông anh tôi đưa cho tôi hai cuốn sách nhỏ - Tự Học Đàn Guitar, Tập 1 (bìa vàng) và Tập 2 (bìa xanh lam) của Phạm Duy, với casssette hướng dẫn kèm theo.

Suốt hai tuần sau đó, tôi dành hết thời gian rảnh rỗi ôm cây đàn guitar của mình, bậm môi nhịn đau đầu ngón tay vì bấm dây đàn sắt, đánh ba hợp âm C-F-G7 nhịp 3/4, theo giọng đọc chỉ dẫn của Phạm Duy và bài ca Tiếng Thu...

Tiếng nói của Phạm Duy dìu dắt tôi qua bài học guitar vỡ lòng, và đã đưa tôi đi những bước chân chập chững vào âm nhạc cho mình, riêng mình và với mình...

Một người thầy, dù chỉ là ký danh, nhưng tôi vẫn mang lòng tri ân...


.


Hơn 30 năm sau...

Tôi vẫn sống với đam mê âm nhạc của mình... biết lắng lòng cảm nhận, biết cạn tim trình bày... biết tập tành sáng tác... biết khấp khểnh hoà âm...

Và người tình âm nhạc thuỷ chung nhất của tôi vẫn là cây đàn guitar năm xưa, có khi tôi không ngó ngàng gì đến gần cả năm, nhưng vẫn yên lặng đợi chờ nơi góc phòng. Mỗi khi tôi nhìn đến nó, tôi vẫn bàng bạc bồi hồi nhớ đến thuở mới ôm đàn. Và nhớ một người thầy tôi chưa hề gặp mặt. Một người thầy đã giúp tôi bước riêng cho mình những bước chân âm nhạc tự lập, dù ông chưa hề biết ông đã làm được điều nầy.

Qua hơn 30 năm, với những sáng tác của ông, người thầy ký danh kia đã trở thành một người-tình-già-âm-nhạc, bằng lời ca khúc hát, đã đưa tôi qua thăng trầm cuộc lữ, dìu tôi vào thung lũng tuổi thơ, dắt tôi lên đỉnh cao tình ái, và về lại với mình, trong mình, qua từng tỉnh táo hơi thở... từng thức giác nhịp tim...

Cám ơn Người-Tình-Già đã có mặt trong cuộc sống hữu hạn nhưng đầy vô-hạn-hạnh-ngộ-phân-ly nầy.



npn




3649


Image




Image


3662


Image


3685


Image


3686


Image




P H Ạ M .D U Y

n g ư ờ i .t ì n h .g i à .t r ê n .đ ầ u .n o n
_____________________________________________________________________





Bạn hãy cùng tôi một chuyến đi tâm tưởng. Chuyến đi đời người trên giòng nhạc tư duy. Hành lý là con tim mở ngõ, chốn đến là tự thức an nhiên.

Lên non, xuống núi, vượt suối, băng rừng. Trên lộ trình, tình cờ một đồng hành tóc bạc. Đã có một đời thăng trầm cùng lịch sử non sông. Đã có thời gian với cưu mang thân phận con người. Và tâm sự. Thật nhiều tâm sự.

Phạm Duy, với tôi, là người đồng hành tóc bạc đó, qua những giòng nhạc cuối một đời người. Đã ghi lại. Từ con tim mình. Cho chính mình. Như một lần sau cùng nhìn lại. Và một lần sau cùng trao đi.

Người nhạc sĩ đồng hành tóc bạc đó đã tự vẽ mình khi cuối đời là một
Người tình già trên đầu non,
tuyết đã tan trên vai mỏi mòn,
giữa đám mây xanh xao chập chờn,
nhìn mặt trời thoi thóp hoàng hôn.
Người tình già trên đỉnh khơi,
muốn lảng quên trăm năm - một đời,
nhưng dưới thế gian mông mênh vời vợi,
người chợt nghe tiếng em chờ đợi.
Người tình già trong lẻ loi, có nhớ thương ai?

Người tình già nghe lời kêu,
lửng thửng đi trên con đường chiều,
xuống lũng sâu leo qua ngọn đèo,
về một miền phơn phớt cỏ non.
Người tình còn nhớ tuổi son,
cúi xuống hôn bông hoa thật gần,
nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm,
người chợt nghe tiếng em thì thầm.
Đợi người tình đã từ lâu vẫn khát khao nhau...
Người tình vào cuộc tử sinh, sống chết lung linh...



Là chứng nhân của lịch sử, Phạm Duy cũng đã dùng âm nhạc để ghi lại những hình ảnh hào hùng hay đau thương của chiến tranh - Huyền Sử Ca Một Người Mang Tên Quốc, Ngày Trở Về... Nhưng trong năm tháng gần đây ông nhìn chiến tranh qua một nụ cười ý nhị mà cay đắng, buồn bả nhưng bao dung.
Có hai thằng mập đánh nhau thì chết,
cả hai thằng bèn cất vũ khí đi.
Có hai thằng kia gờm nhau quá độ,
cả hai thằng bèn ký kết làm gương.
Bắt hai thằng gầy đánh nhau hộ nó,
bắt hai thằng yếu cùng nhau giải hòa -
bằng xương,
bằng máu thịt
ra...

Người đi trong mùa đông, lòng bâng khuâng như làn sương,
theo người phu đi nhặt xác chiến trường.
Người phu, sau thời gian một trăm năm,
anh bình tâm đi lượm xác trên đường.
Những xác úa một thời, có bóng dáng triệu người
phiêu diêu nơi Thế Chiến Một, Thế Chiến Hai.
Hết thế chiến rồi là anh em trong một nhà
lấy chém giết để giải hòa trong quốc gia....
Nghe bên nấm mộ có tiếng đàn trẻ nhỏ,
lưng trâu bé ngồi đang cùng nhau hát vang.
Mai kia nấm mộ một nụ vàng sẽ hé,
hoa ơi tên gì - có phải hoa hướng dương...
Đi qua nấm mộ sẽ thấy ngọn cỏ mềm
cho em cõi đời, cho tình nhân ngó lên.
Ngay trên nấm mộ còn nở rộ bông hoa mới
hoa ơi tên gì - hoa tình yêu đó em...



Tình yêu trong nhạc của Phạm Duy cũng vậy. Cũng thay đổi theo chiều nhìn của tuổi tác. Tôi trước nay vẫn thích nhạc tình yêu của Phạm Duy khi ông phổ thơ người khác - Nguyễn Tất Nhiên, Phạm Thiên Thư, Phạm Văn Bình, v.v... Nhưng so với những bài hát xưa do chính ông đặt lời, tình yêu trong nhạc Phạm Duy hôm nay thăng hoa và vời vợi lắm.
Nghìn thu anh là suối trên ngàn
thành sông anh đi xuống anh tuôn tràn biển mơ.
Nghìn thu em là sóng xô bờ
vào sông em đi mãi không bao giờ biển vơi.
Nghìn thu em lặng lẽ ươm mầm
cành mai không ai biết em âm thầm nở hoa.
Nghìn thu trăng chợt sáng hay mờ
lặng im anh lên xuống không ai ngờ hiển nhiên.
Nghìn thu anh là đã em rồi
và em, trong muôn kiếp, em đã ngồi ở anh.
Nghìn thu ta bù đấp không ngờ
tình âm dương chan chứa xoay trong vòng tử sinh...


Một đời người, trong tầm tay, sống với nhau hơn ba vạn ngày, xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy, chẳng vì thu với đông ngần ngại
- Phạm Duy đã ghi nhận một đời người như vậy. Gom hết cả một cuộc đời đã sống vào một bản nhạc, nào phải dễ. Nhưng Phạm Duy đã làm được điều đó. Ông xem đời mình như một hành trình, ba vạn ngày thăng trầm cùng nhịp đời luân chuyển. Rong Khúc là phản ảnh trọn vẹn của chuyến đi đó. Của thăng trầm đó. Của một đời người nghệ sĩ.
Từ cõi xa xôi muôn nghìn thế giới,
anh đã đi theo nắng từ trời vui,
anh xuống nơi chơi lúc người mới tới,
anh đã hân hoan ghé qua cuộc đời, cuộc đời trần gian -
chỉ có trăm năm.
Anh đã rong chơi khắp miền hoang dã,
anh đã đi qua bốn bể gần xa,
êm ái rơi theo tuyết miền băng giá,
hay cuốn bay theo gió sa mạc già
ở nơi dương thế mặn mà.
Anh đã rong chơi khắp nẻo đường đời,
anh đã quên đi những nẻo đường tiên.
Chân đã tung tăng khắp nẻo đường đời,
anh đã cho anh sống thật đầy vơi.
Đã trót đưa em tới nguồn yêu dấu,
anh cũng theo em bước vào khổ đau.
Khi thấy ai trong cõi trần khô héo,
anh đã dâng cho trái tim nhiệm mầu,
Đời mà chìm sâu - cũng muốn leo cao.
Anh bước khoan thai lối rừng hun hút.
Đưa đón chân anh, có lửa hoàng hôn.
Anh dẫn em vươn tới miền an tĩnh
cho bớt mông mênh cõi sinh mệnh buồn
Ở nhịp trần gian quay cuồng
Anh đã rong chơi khắp nẻo đường tình,
anh đã đưa em đi gặp bình minh,
như đã rong chơi khắp nẻo đường chiều,
như đã đưa em tới đỉnh tình yêu.
Thôi nhé, cho anh giã từ trái đất.
Anh đã nghe vang tiếng gọi càn khôn,
nhưng nếu em yêu muốn vào cõi lớn,
anh sẽ cho em dắt tay lên đường -
một đường hành tinh, đi thăm những thái dương.
Anh dắt tay em đi vào ngàn mai,
anh khoát vai em bước về ngàn xưa.
Ta sẽ quên như có mình nơi đó,
ta sẽ quên như có ta nơi này,
và lộ trình ta miệt mài.
Ta vứt sau ta những nẻo đường trần,
ta vút bay theo những nẻo đường tiên.
Nhưng nếu mai sau ai gọi người tình,
anh sẽ quay lưng bước về nẻo xanh.



Điều kiện căn bản của thưởng thức một nhạc phẩm là nghe nó. Trong chu vi hạn hẹp của giấy mực, tôi chỉ mong chia sẻ những cảm nhận khi nghe một CD nhạc.

Phạm Duy ngày xưa, với tôi, là phản ảnh của sự ghi nhận những điều chung quanh cuộc sống ông - những cảm nhận được tạo ra bởi bối cảnh bên ngoài. Phạm Duy của ngày nay, của cuối một đời người, của Người Tình Già Trong Đầu Non, là những chắt chiu từ chính cuộc đời và con tim ông. Cho chính cá nhân ông. Ẩn trong trối trăn, là tái ngộ. Dấu sau nước mắt, là nụ cười. Có ngạo mạn. Có khiêm nhường.

Cuộc đời sáng tạo của Phạm Duy chắc chắn có nhiều tác phẩm cần phải nhắc đến. Nhưng tôi tha thiết với Người Tình Già Trên Đâu Non. Với tôi, đây là một tác phẩm Phạm Duy nhất của Phạm Duy. Là một quay lưng không bận bịu. Là một trở về rất vô tư.

Chúng ta ai cũng có những lúc ngồi nghiêng tai nghe lại cuộc đòi *. Những lúc như thế, nếu ta ghi lại được đời mình, cho chính mình, như Phạm Duy đã, với Người Tình Già Trên Đầu Non, hẳn chắc là hạnh phúc lắm. Đây là ý tưởng lúc nào cũng còn lưu lại trong tôi khi nghe cuốn băng này, sau khi những cảm giác khác đã phai đi.


23 tháng 1, 1996


npn


* lời nhạc Tưởng Niệm, Trầm Tử Thiêng




3715


Image


3727


Image


riêng ns
rất xưa, vẫn nay...



3740


Image


3754


Image


3787 top -
P h ạ m D u y - c h u y ệ n t ì n h b u ồ n
1, 2
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...