THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

c h o
m ộ t .n g ư ờ i
........đ ã .đ i .q u a
____________________________________________________________________________



như một đóa hồng nhung buổi sớm
nhìn em cười nắng cũng ngẩn ngơ
sớm mai qua đôi ngã hẹn tình cờ
bầy chim sẻ bỗng hót lời thương nhớ...



©vvd




6568




Image

l ' é t r a n g e r
____________________________________________________________________________



il habite à Paris dans le XIII ème arrondissement
a côté, le chemin de fer et le pont vieux
il ne sait pas pourquoi il y vit depuis si longtemps
comme les pigeons qui perchent toujours sur les murs mousseux :p

il dort parfois dans le métro
après le boulot, il va dans les bistrots
le temps s'écoule vite, il ne cherche pas à comprendre
les années passent, il ne voit pas le printemps
les acacias fleurissent en mai
il pense qu'il est février
il ne sait pas qu'il est là - depuis quand :p
alors sa journé se passe normalement

combien de fois il va et vient au carrefour
òu se dressent les feux rouges qu'il voit tous les jours
il regarde en haut: les gratte-ciel
il regarde en bas: les trottoirs habituels
il rentre dans un bas comme d'habitude
et prendre une bièrre pour oublier la solitude

il est un réfugié
un étranger qui vit en pays étranger
il mène là vie d'un ouvrier
alors, tous les jours il faut travailler

devant la machine qui produit toujours le même bruit
hier, demain, après demain, c'est aujourd'hui

cerrtains ouvriers se trouvent autour de la table
ils disscutent de n'importe quoi
de tout ce qui est dur ou supportable
de la politique ou de l'amour d'un soir

lui, il ne donne jamais son opinion
il rêve: comment devenir un pigeon
pour pouvoir traverser la terre
et revenir dans le pays de sa mère.



kỷ niệm khoá học tiếng Pháp đầu tiên
Université de Pau . 1982

©vvd




8553




Image

n ư ớ c .m ắ t
v à .
l ờ i . n g u y ệ n . c ầ u
____________________________________________________________________________



đất nước ôi! những bình minh thật tối
đời mẹ già là những hoàng hôn
từ thuở đó xa quê hương xa mẹ
mấy năm qua hồn đọng vũng u buồn

mấy năm qua viết hoài lời thương nhớ
đã thành lời nói với hư không
đành một phận quê người quán trọ
đời riêng ta lỡ cánh chim hồng

mẹ đã khóc cho quê hương đời mẹ
hoàng hôn về không hứa hẹn bình minh
ta còn chi ngoài lời cầu nguyện
nước mắt rơi với một chân tình...



Muret . France . 1983
©vvd

Image


16068




Image

h Ư- v Ô
____________________________________________________________________________



Hư vô sao viết nên lời
Hư không ai biết đất trời mênh mông

Yêu em là chuyện của lòng
Tôi còn sáng đợi chiều mong nhớ người

Đêm tàn theo giọt sương rơi
Thấm trên đất ấm từng hơi thở buồn

Bầy chim chuyên chở linh hồn
Đập đôi cánh mỏi tìm nguồn cội xưa

Nhiều lần tôi vẽ giấc mơ
Ngày qua nhan sắc cũng mờ nhạt theo

Mưa mai ngồi đợi nắng chiều
Trong hư không dấu kín nhiều hư vô

Đi không bến, đến không bờ
Ta còn chi nữa mà chờ đợi nhau



©vvd


Image


17301




Image

s u m- h ọ p
____________________________________________________________________________



Bao năm lưu lạc ở phương xa
Tứ xứ về sum họp một nhà
Những người vong quốc không vong bản
Hạnh phúc gia đình quá thiết tha
Thắp lại tình thân buổi gặp nhau
Sưởi ấm thêm lên giọt máu đào
Dù có chia lìa vì thế cuộc
Ước mơ hội tụ tháng ngày sau...


Cầu mong con cháu về sau
Biết ơn gia nghiệp mài trau giữ gìn
Dĩ tình khả quý chi tình
Xác phàm xứ lạ là hình bóng thôi
Dẫu cho vật đổi sao dời
Phong Lâm Võ tộc là người Việt Nam


©vvd

ghi lại những ngày sum họp của đại gia đình họ Võ nhân Lễ Tiểu Tường của Ba tại San Diego, California tháng tám 2019


Image


26172 top -
cuối đời rồi em có theo không?
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...