THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

B Ù A .Y Ê U

(Cho người luôn bị đời gán cho hai chữ "Có Bùa")
________________________________________________________________
g i á n g m i




Người đàn bà đầu tiên:
- Con đó có bùa yêu đấy!

Người đàn bà thứ hai:
- Khỏi cần phải nói, nó hớp hồn cả lũ đàn ông! Từ ông bác sĩ, đến ông kỹ sư, qua ông giám đốc, tận ông khoa học gia... Ai ai cũng mê nó như điếu đổ! Tui còn nghe có ông thi sĩ nào đó vì nó mà làm 300 bài thơ, 100 bài đầu tán tỉnh, 100 bài kế thấm đòn, 100 bài cuối rầu rĩ thất tình khổ ải lắm! Lại nghe có ông văn sĩ nào đó cảm hứng về con đó, viết cuốn tiểu thuyết "sém được giải Nobel!" Rồi còn ông kia có vợ rồi, mà cứ nằng nặc đeo đuổi con đó, xin nó một nụ cười! Thật là quân tồi bại dùng bùa yêu để quyến rũ đàn ông!

Người đàn bà thứ ba:
- Xời, cứ như chị em mình, đàng hoàng đứng đắn, lương thiện... không dùng bùa yêu, có ai vì mình mà tan nát gia cang đâu! Đúng đấy các chị, cái con ấy thật là vô đạo hết sức vậy đó, nó quyến rũ... hết cả đàn ông thiên hạ!

Ba người đàn bà không đẹp, khá lớn tuổi, mặt mày không mấy sáng sủa đang chụm đầu để nói về một người đàn bà khác, mà họ gọi là "con này" "con nọ"... lại còn bị lên án là có bùa yêu để làm cho mọi người lú lẫn phá hại gia cang người khác!

Người đàn bà thứ tư, nghe người ta nói vậy, nàng chỉ mỉm cười, nụ cười tươi thắm, cởi mở và thứ tha!


.


Một nhà tâm lý học đang tìm kiếm đề tài nghiên cứu cho Master's thesis (Luận Văn Cao Học) của mình, nghe chuyện bùa yêu của ba người đàn bà đang nói về người đàn bà thứ tư. Ông bèn có ý định viết luận văn bắt đầu bằng "Bùa Yêu!" Sau khi nói nộp giao Proposal (dự án nghiên cứu) cho giáo sư đỡ đầu và được chấp thuận, ông bắt đầu đề án nghiên 1 năm rưỡi ròng rã. Luận văn được điểm Suma Cumlaude (Tối Ưu). Sau đó cuốn sách được ông tung ra thị trường với tựa đề: "Bùa Yêu: hiện tượng, bản chất và làm thế nào để nuôi cấy, sử dụng bùa yêu hữu hiệu nhất"

Cuốn sách trở thành Best Seller trong tủ sách tâm lý thường thức! Người mua sách đa số là nữ! Hình như ai cũng muốn biết "bùa yêu là gì" có nhiều mục đích xung quanh, nơi đây xin nêu các lý do chính:

1) Để biết bùa yêu ra sao, còn biết cách khuyên bảo người thân đừng lậm vô!
2) Để có thể chế bùa yêu... đặng mê hoặc "đờn ông"
3) Tò mò đọc cho biết.
4) Biết cách giữ chồng.
5) Để thấy mình đoan chính, vì không giống "mấy con ngựa dùng bùa yêu"


Nhưng khi đọc rồi phản ứng của độc giả khác nhau lắm, xin ghi những phản ứng chính:

1) Hả hê mãn nguyện và rất cảm ơn tác giả.
2) Giận dữ chửi thề vì chẳng tìm thấy những gì họ mong đợi.
3) Thở phào nhẹ nhõm và kể cho bạn nghe.


Thế tác giả đã viết gì và kết luận gì trong cuốn sách?

1) Ai cũng có thể nuôi trồng và sử dụng bùa yêu.
2) Bùa yêu không làm hại ai, mà chỉ có lợi cho hai bên "Nuôi Bùa và Bị Chài"
3) Nếu bạn chưa nuôi bùa yêu, thì bắt đầu ngay kẻo muộn!


Tại sao vậy?

Kết quả nghiên cứu cho biết:

1) Bùa yêu là hương thơm trí tuệ.
2) Bùa yêu là nét kín đáo dịu dàng.
3) Bùa yêu là sự tươm tất dung nhan.
4) Bùa yêu là lời nói ôn hoà hiểu biết.
5) Bùa yêu là sự tha thứ với lòng từ ái.
6) Bùa yêu là lòng trong sáng không chấp trước bất cứ vấn đề nào, cá nhân nào.
7) Bùa yêu là khả năng biết lắng nghe.
8) Bùa yêu là sự chia sẻ.
9) Bùa yêu là sự chu đáo sắp xếp ngăn nắp trong đời sống.
10) Bùa yêu là khả năng nội trợ.
11) Bùa yêu là tấm lòng hi sinh, không toan tính.
12) Bùa yêu là đức tính cần kiệm giúp chồng.
13) Bùa yêu là sự tự tin quyết đoán.
14) Bùa yêu là đức tính thủy chung...


Ai trong chúng ta cũng có thể "nuôi Bùa Yêu" và sử dụng Bùa Yêu!


.


Người đàn bà đầu tiên:
- À ra thế, ta hiểu lầm cho nàng ta! Nàng là tấm gương cho phụ nữ nói riêng, loài người nói chung!

Người đàn bà thứ hai:
- Nhiều người mê cô ta là vì vậy! Nhưng có phải cái ông nghiên cứu tâm lý học này cũng đang mê cô ta, nên lấy điểm chăng?

Người đàn bà thứ ba:
- Đúng là đồ "ngựa" mà, "hồ ly tinh" ẩn mình kỹ quá!

Người đàn bà thứ tư:
- Vâng thưa ông, xin ông cho em được nghe ý kiến của ông! Những lời ông nói quả rất đáng để chúng ta suy ngẫm! Vâng, xin cảm ơn ông ạ!


Nhà tâm lý học cười cười, nụ cười mãn nguyện, hài lòng!




7485




Image

M Ẹ .ơ i .x i n .đ ừ n g

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




- Mày là thứ con gái bất tường! Ai có dính líu đến mày đều vô phước! Mày đã giết mẹ mày! Từ khi mày ra đời, vợ chồng tao chịu bao nhiêu khốn khó! Mày nên chết đi!!!
Tiếng ông Nam gầm lên chửi như hắt nước vào mặt đứa con gái đang nằm gục trên sàn nhà. Ông thở hổn hển, uất nghẹn, mặt xanh xám vì giận và đau khổ. Hai gân máu bên màng tang ông phập phồng như muốn nổ tung. Bàn tay ông run run, giơ ra những ngón khoằm khoằm như muốn chụp đầu đứa con gái mà đập vào tường cho hả. Ông đã tát cô Thúy đến 5 cái nảy lửa. Mặt cô vốn xanh lướt không còn chút máu, nay lại sưng vêu với những ngón tay bầm tím in hằn. Đúng, ông hận đứa con gái riêng của vợ đến cực điểm. Chỉ vì nó mà vợ ông vừa thọ nạn tử thương. Nó là mấu chốt mọi nỗi bất hạnh đời ông. Ông túm tóc Thúy bằng tay trái, lôi cho nàng đứng dậy, rồi ông lại vung tay phải lên. Hoàng, em trai của Thúy, chạy vội lại chụp cánh tay ông:
- Con xin ba, ba đừng đánh chị Thúy nữa. Chị ấy chết mất ba ơi! Xin ba tha cho chị con ba ơi!
Hoàng vừa gào lên năn nỉ ông Nam, vừa sụt sùi mếu máo. Ông Nam hất Hoàng ra:
- Con để ba đánh chết đứa con gái hư đốn bất tường này!
- Con xin ba, ba muốn đánh, hãy đánh con này. Chị Thúy không chịu nổi nữa rồi. Chị ấy đang có thai nữa! Con lạy ba!
Tiếng Hoàng năn nỉ van xin. Ông Nam vung cánh tay trái đang nắm tóc Thúy ra, Thúy xiêu vẹo té dúi dụi vào tường. Ông vẫn gầm gừ:
- Tao sẽ đánh chết mày! Đánh cho phọt cái nghiệp chướng trong bụng mày ra! Đồ khốn nạn, hư đốn, bất tường, đĩ thõa!!!
Thúy ngồi dưới chân tường, người nàng dúm dó như búi dẻ rách. Nỗi đau thương tuyệt vọng đã lấy đi của nàng sức sống. Những cái bạt tai của ông Nam, hay những lời chửi rủa của ông không hề khiến cho nàng đau khổ tột cùng như vậy. Nàng đã quá quen với những cú tát tai, những lời cộc cằn thô lỗ của ông Nam.

Mẹ nàng là người con gái đẹp nhất trường Gia Long trước năm 1975. Vận nước nổi trôi, ba của bà đi cải tạo, tin tức từ trại cải tạo đưa về, ba của bà lại làm ăng ten báo cáo cho cán bộ quản giáo những tin tức của anh em đồng đội cũ. Bà Ngoại Thúy đau khổ tận cùng, lo lắng cho con vượt biển một mình, còn bản thân ở lại đợi chồng đi cải tạo về để hỏi cho ra lẽ. Năm 1979 bà đến được đảo Bidong ở Malaysia. Những ngày tháng cô đơn và dài đăng đẳng trên đảo Bidong, bà lỡ có thai với một một gã công tử con nhà giàu nơi đó. Bà đã trao cho hắn tất cả cuộc đời người con gái, với hy vọng hắn cưới bà, ghép thẻ chung để cùng đi định cư Hoa Kỳ vì cha mẹ hắn đã định cư ở đó từ trước năm 1975 và làm giấy tờ bảo lãnh từ lâu. Những lời thề non hẹn biển đã theo sóng bẽ bàng trôi ra đại dương, khi người đàn ông phụ bạc ra đi. Gần đến ngày sinh nở, mẹ nàng ở đảo một mình trong nỗi nhớ nhung khốn khổ, không nơi nương tựa, không ai chăm sóc. Bà lại chân yếu tay mềm, bụng một ngày một lớn. Ông Nam là con trai một ngư dân. Ông ít học và say mê sắc đẹp của bà từ khi bà lên đảo. Thấy người đẹp chịu cảnh phũ phàng, bèn ra tay cứu giúp. Hằng ngày ông lặn ra biển lưới cá, đâm cá về đổi lấy thực phẩm chu cấp lo lắng cho bà. Khi xách nước, lúc lấy củi, chăm sóc cho bà vô cùng chu đáo. Bà như người chết đuối gặp được cái phao, dù không yêu, nhưng rất cảm động trước sự chăm sóc chân thành của ông. Đến một ngày, bà biết không thể nào trả lại cho ông Nam ân nghĩa ông đã lo lắng cho bà, bà bèn ngỏ ý mang tấm thân ra gá nghĩa cùng ông. Dù bà đã có thai đến 8 tháng, ông Nam cũng vô cùng hạnh phúc được làm chủ bông hoa ông say mê bấy lâu nay. Họ lên Cao Ủy Liên Hiệp Quốc làm hôn thú, một tháng sau Thúy ra đời. Gia đình ông bà bị bác hồ sơ đi Mỹ (Mỹ xù), họ bèn dắt díu nhau đi định cư tại Bắc Âu theo diện nhân đạo. Những ngày viễn xứ, vất vả khổ sở, nhớ nhà, cô đơn lạnh lẽo và cực nhọc lo cho vợ con, khiến ông Nam bị ám ảnh đứa con gái riêng của vợ gây ra nỗi bất hạnh của vợ chồng ông. Nếu không có nó, có thể ông bà đã đi Hoa Kỳ định cư, đâu có phải lạnh lẽo như ở xứ Bắc Âu tuốt nơi cực Bắc này? Nên đôi khi, ông nổi quạu chửi mắng, thậm chí đánh Thúy. Bà Nam thương con, can chồng nhưng cũng hiểu hoàn cảnh của chồng nên thường khóc thầm đau khổ. Ba đứa em trai của Thúy rất ngoan và rất thương chị. Chúng luôn bảo vệ cho Thúy tránh khỏi những trận đòn của ông Nam. Nhất là Hoàng, đứa em kế nàng. Đã nhiều lần Hoàng không can được ông Nam, nó đã phải vật ông xuống đất, nằm đè lên rồi luôn miệng xin lỗi.

Thúy biết điều, năm nàng học xong trung học, nàng vội xin đi làm và có ý lập gia đình sớm để rời khỏi gia đình. Nàng quen Vũ, một công nhân thợ tiện. Vũ rộng rãi che chở cho Thúy, song anh chàng có tật hay nhậu nhẹt. Mà mỗi lần say sưa là anh chàng biến tính hung hãn hành hạ, gây sự đánh lộn với người khác. Bà Nam nhiều lần cảnh tỉnh con gái, nhưng tình yêu mù quáng, nàng vẫn một lòng thương Vũ, mong Vũ cưới mình gấp để ra khỏi cái gia đình lắm đoạ đầy đau khổ. Một lỗi lầm khác lại xảy ra với Thúy. Nàng có thai với Vũ khi nàng vừa tròn 18 tuổi. Vũ thì chưa muốn có con, bắt Thúy bỏ đi bào thai trong bụng, song Thúy nhất định không chịu. Nàng còn gây áp lực bắt Vũ làm đám cưới gấp. Vũ bực bội càng lao vào ăn nhậu, bà Nam gặp riêng Vũ khuyên nhủ chàng rể tương lai. Thật không may cho bà, hôm bà tới nhà Vũ thì gặp lúc Vũ đang say bí tỉ với mấy gã bạn. Bà vừa bước vào nhà đã bị Vũ gây chuyện:
- Bà tới đây làm gì? Có phải vì đứa con gái thối của bà không? Tôi đã cho nó cái bầu vì nó ngu, không biết giữ gìn!
Bà Nam đau đớn lắm, nhưng vẫn lấy hết bình tĩnh phân giải với Vũ:
- Cậu Vũ này, xin cậu hãy bình tâm suy nghĩ. Con Thúy của tôi yêu cậu và đã trao cho cậu cuộc đời con gái của nó! Bây giờ nó có thai với cậu, sao cậu không có chút trách nhiệm nào vậy?
Vũ lè nhè:
- Thì nó cũng giống bà thôi! Mẹ với con đều mất nết như nhau!
Bà Nam giận quá, đứng phắt dậy chỉ vào mặt Vũ hét:
- Thằng mất dạy, mày ăn nói vậy đó hả? Được rồi từ nay tao cấm mày bén mảng đến gặp con gái tao. Tao để cho nó sanh con rồi mang cho viện mồ côi! Tao cấm cửa mày!
Vũ không nói không rằng, gã cầm chai Whisky còn khoảng 1/3 lên tu ừng ực, tu xong hắn dùng hết sức ném mạnh chiếc vỏ chai vào mặt bà Nam. Bà Nam bị chiếc vỏ chai đập như trời giáng vào giữa sống mũi và trán. Người bà ngã ngửa ra sau, đầu đập mạnh vào một góc bàn uống nước. Người bà chỉ giật giật hai ba cái rồi nằm im. Máu từ mũi bà và gáy phun ra ướt đẫm tấm thảm.
Mấy anh bạn nhậu của Vũ chạy đến nâng bà dậy thì bà đã tắt thở mất rồi. Cả bọn hoảng sợ gọi điện thoại báo cho cảnh sát về tai nạn thảm khốc đã sảy ra. Vũ vùng tỉnh rượu thì đã quá muộn màng.

Ông Nam đang làm việc trong hãng, ca hai từ 3 giờ chiều đến 11 giờ đêm, thì người ta gọi báo cho ông, vợ của ông vừa gặp tử nạn. Ông vội vã đến bệnh viện, nơi người ta đã đẩy vợ ông xuống nhà xác. Mấy đứa con của ông cũng mếu máo chạy lại ôm ông Nam. Ông Nam hỏi nguyên nhân tại sao vợ ông qua đời, Hoàng vừa khóc vừa kể cho ông nghe câu chuyện. Ông Nam gầm lên nhìn quay quất, nhưng không thấy Thúy ở đó:
- Tao sẽ giết nó!
Sau khi ông và ba người con vào thăm xác bà Nam, ông Nam hằm hằm lái xe về nhà. Hoàng vội vã theo ba, vì chàng biết chị Thúy của chàng sẽ chết đòn, nếu không có chàng can thiệp. Sự việc đúng như chàng dự liệu. Thúy vừa run rẩy ra mở cửa, ông Nam nắm ngay lấy Thúy đánh cho mấy cái tạt tai. Thúy rũ ra như tàu lá, nàng gục xuống sàn nhà với nỗi đau tận cùng. Nàng ân hận, tự thống trách. Nỗi đau thể xác không bằng một phần nhỏ nỗi đau dằn vặt trong tâm hồn nàng. Trời ơi, mẹ nàng chết dưới bàn tay của người chồng chưa cưới của nàng. Mẹ nàng mất, nàng không còn lý do gì ở lại trong gia đình này nữa.

Được Hoàng can thiệp, Thúy đứng dậy bước về phòng với trăm mối ngổn ngang. Nàng thu xếp vài bộ quần áo vào chiếc valis nhỏ, rồi bước ra ngoài. Hoàng chạy theo chị:
- Thôi chị Hai đi đến nhà chị Huyền ở đỡ đi, khi nào ba nguôi ngoai hãy về. Có gì thì gọi cho em biết.
Thúy gục đầu vai em, nấc lên:
- Hoàng ơi, chị khổ lắm! Sao chị không chết đi cho rảnh vậy hở Hoàng? Rồi cái nghiệp chủng trong bụng chị sẽ ra sao đây? Chắc chị phải giải quyết nó thôi.
Hoàng gật đầu tán thành, vì hoàn cảnh của chị chàng không thể nào giải quyết khác hơn được. Nhưng bỗng thấy tàn nhẫn. Hoàng dặn:
- Tốt nhất chị nên đi siêu âm. Nếu là con gái thì để, còn là con trai thì hủy nó đi. Em không muốn cái giống sát nhân của ba nó lại sinh ra và lớn lên làm hại đời này.
Thúy gật đầu đồng ý.

Con đường đến nhà Huyền sao mà diệu vợi. Ngồi trên chuyến xe điện đi ngang qua thành phố. Thúy chỉ thấy màu đen xám xịt vây phủ đời nàng. Từ nay nàng sẽ mất đi chỗ dựa tinh thần. Nàng hiểu mẹ nàng bao năm nay cắn răng tủi nhục, cố gắng chiều chuộng người chồng ít học thô lỗ để đánh đổi mảnh hạnh phúc giả tạo. Chắc chắn mẹ nàng không hề yêu ba dượng nàng, tất cả mọi hành động chăm sóc cho ông, chẳng qua chỉ là đền bù ân nghĩa ông đã cưu mang bà trên đảo. Vâng, mẹ nàng đã ngậm hờn tủi nhục cho đến ngày chết cũng chỉ vì sự xuất hiện của nàng trong đời bà. Thúy ngậm ngùi gọi nhỏ:
- Mẹ ơi?

Huyền được Hoàng gọi điện thoại, ra đón Thúy tại bến xe. Huyền ôm lấy bạn vào lòng. Thúy vùi đầu vào lòng bạn oà vỡ:
- Huyền ơi, mình đã giết mẹ mình Huyền ơi!
Huyền vỗ về an ủi bạn:
- Không đâu Thúy, Thúy đâu có muốn vậy, chẳng ai muốn vậy. Mà chỉ là tai nạn.
- Không, mình đã giết mẹ mình từ 18 năm về trước. Sự có mặt của mình đã giết chết bà rồi, chứ không chỉ là hôm nay.
Huyền hiểu gia cảnh của bạn, nên chỉ ôm bạn chặt thêm và vỗ về :
- Thúy ơi đừng nói nhảm, đừng nghĩ sảng !
Mẹ Huyền đưa Thúy vào trong phòng Huyền, bà bảo :
- Con cứ ở đây với Huyền. Ở đến lúc nào cũng được. Tội nghiệp con quá. Bác sẽ gọi điện thoại thỉnh các Thầy trên chùa Pháp Vũ xuống lo làm lễ cho mẹ con. Cũng mời luôn ban hộ niệm cộng đồng, họ cùng hộ niệm cho mẹ con siêu thoát con ạ.
Thúy chỉ lí nhí cảm ơn, nàng nằm vật ra giường và để nước mắt tràn ra với con tim uất nghẹn.

Hai hôm sau, Huyền dắt Thúy đến bác sĩ để siêu âm bào thai. Bác sĩ bảo sác xuất 95% là con trai. Thúy lại càng bối rối, nàng phải trải qua một phẫu thuật nếu muốn hủy bào thai, vì bào thai đã tương đối lớn, đã qua giai đoạn 12 tuần tuổi. Lòng nàng càng giằng xé hơn nữa. Nàng có nên hủy bào thai chăng? Quả thật nàng không nỡ, vì nếu ngày đó mẹ nàng quyết định hủy nàng đi, thì bây giờ đâu còn nàng nữa? Nếu mẹ nàng chịu đựng được vì nàng, tại sao nàng không vì con nàng chịu đựng? Hơn nữa con nàng có tội gì đâu mà bị hủy trước khi có cuộc sống? Bác sĩ tâm lý thì khuyên nàng nên để sanh tự nhiên rồi mang cho. Nhưng gia đình nàng, ba dượng và mấy đứa em thì gửi lời nhắn tin bắt nàng phá thai. Một hiện tượng lạ xảy ra, từ khi Thúy có ý định phá thai, thì 3 đêm liên tục nàng đều nằm mơ thấy một chú tiểu nhỏ. Chú có mặt sáng như ngọc, mặc áo màu khói lam, có cái bín thật dài xõa che nửa con mắt trái. Chú đến bên giường của Thúy chắp tay, gương mặt buồn rầu cầu khẩn:
- Mẹ ơi, con xin mẹ đừng hủy con đi. Con chọn hoàn cảnh nghịch ngạo này để được xuất gia từ ấu thơ.
Sau ba đêm liên tục như thế, Thúy hoảng sợ, kể cho mẹ Huyền nghe. Mẹ Huyền nghe xong, giật mình sợ hãi. Bà bảo:
- Thường chiêm bao không thật, chỉ là biến chuyển của tâm thức mà ra. Nhưng nếu nằm mơ thấy 3 đêm liên tục về một hiện tượng, thì phải coi đó là điềm và đúng đắn, chứ không còn là mộng mị vớ vẩn nữa.
Bà nói rồi đăm chiêu suy nghĩ một hồi, cuối cùng bà đưa ra giải pháp khả dĩ thuyết phục được mọi người:
- Bác nghĩ vầy Thúy ạ. Nếu cháu muốn, bác sẽ nói chuyện với thầy trụ trì chùa Pháp Vũ, khi cháu sinh con trai thì cháu trao cho nhà chùa và xin cho nó xuất gia. Còn sinh con gái thì gia đình bác sẽ giúp cháu nuôi nấng lên người. Cháu nghĩ sao?
Thúy sụt sịt:
- Dạ con cũng không nỡ hủy, nhưng sợ ba dượng con giết con. Mấy đứa em cũng không hài lòng. Con cũng sợ thầy trụ trì không thuận.
Mẹ Huyền an ủi:
- Bác chỉ mong con bằng lòng, còn những chuyện khác để bác bác lo.
Thúy nức nở:
- Vâng, xin bác thương cho mẹ con con. Bây giờ con rối trí quá không biết làm sao nữa bác ơi.
Mẹ Huyền vuốt tóc Thúy và bảo nàng an lòng.

Bà chạy ngược chạy xuôi, lo trình thưa vị này và thuyết phục người kia. Cuối cùng Thúy nhận được lời hứa khả của Thượng Toạ Tâm Mẫn trụ trì chùa Pháp Vũ. Thầy hứa khi Thúy sanh con trai, nhà chùa sẽ nhận làm đệ tử. Nhưng Thúy phải dọn đến ở gần chùa để chăm sóc cho con đến năm 2 tuổi, vì các Thầy không thể lo tã lót, sữa bột cho con nít được. Bù lại nhà chùa sẽ kêu gọi bà con Phật tử khác giúp đỡ tài vật để Thúy có thể an tâm lo cho hài nhi được tốt.

Đến ngày Thúy khai hoa nở nhụy, đúng như bác sĩ siêu âm, một bé trai rất kháu khỉnh và khỏe mạnh chào đời. Thượng Tọa Tâm Mẫn như đã hứa, ngài đến nhận đứa bé mang về Chùa. Thúy được bà con đồng hương thương tình mướn cho căn hộ 2 phòng gần chùa. Để có thể chạy đi về làm công quả và lo cho con. Khi hài nhi được 1 tháng tuổi Thầy trụ trì Pháp Vũ làm lễ «Thí Phát Quy Y» cho chú. Thầy cho chú Pháp danh là Viên Thông và chú là đứa con của chung bao nhiêu người. Chú Viên Thông lớn nhanh, ngoan và rất đẹp. Gương mặt chú hiền hậu, trong sáng, đôi mắt lớn sáng như sao, đôi tai lớn với thùy châu trĩu xuống như tai Phật. Nhiều lần Thúy giật mình thấy càng ngày chú càng giống hình ảnh chú tiểu mà nàng nằm mơ thấy. Viên Thông chỉ thích ở chùa, khi ẵm chú về nhà là chú khóc. Lúc Viên Thông được 3 tuổi, chú đã biết hành lễ Phật bằng nghi lễ của người Tây Tạng. Chú nằm dài ra sàn nhà, khi chú lạy Phật. Tay chú biết bắt rất nhiều loại ấn, mặc dù không ai dậy. Khi lần tràng hạt, chú biết làm rành rẽ như vị sư già. Năm lên 4 tuổi chú đã tự đánh chuông trống Bát Nhạ Chú Viên Thông còn có dáng vóc đầy đủ oai nghi tế hạnh, từ đi đứng nằm ngồi đều giống như dáng vóc của loài sư tử, hay là voi chúa (Tượng Vương Hồi Thị).

Tiếng lành đồn xa, hiện tượng của chú Viên Thông đã được Kiều bào Việt Nam ở Bắc Âu (Đan Mạch, Thụy Điển, Phần Lan, Na Uy) nhắc nhở đến nhiều. Ông Nam và ba người con trai của ông cũng đến chùa Pháp Vũ để tìm gặp chú Viên Thông. Họ đã tha thứ cho Thúy, khi thấy chú Viên Thông rạng rỡ, thông minh và rất thương yêu họ. Chú khuyên "ông ngoại" và các cậu nên ăn chay, vì "ăn mấy thứ đồ ăn của ông, của các cậu hôi và ác lắm!" Riêng ông Nam, ngày tháng cũng nguôi ngoai hơn, ông thường lui tới chùa thăm cháu, cũng như dự các khoá Huân Tu hay Thọ Bát Quan Trai. Ngày nay, ông đã điềm đạm nhiều và là người thâm tín luật nhân quả trong cuộc sống. Nếu bạn gặp ông, nói chuyện tâm tình với ông bây giờ, bạn không thể nào tưởng tượng ra con người thô lỗ cộc cằn ngày cũ. Ông thường mỉm cười và chắp tay cung kính chào mọi người. Nếu bạn hỏi, tại sao ông thay đổi như vậy, thì ông sẽ chân thành trả lời:
- Cháu ngoại tôi, nó độ cho tôi!

***

Trong những khoá học Phật Pháp tại Châu Âu, mẹ Huyền, bác Nguyên Khoa lại có duyên trò chuyện chơi vui với chú mấy ngày. Một buổi sáng, chú bước vào đạo tràng, ngồi xuống bên bác, hai tay chắp lại trước ngực lẩm nhẩm tụng Kinh. Sau hồi công phu khuya, bác như không thể tin vào tai mình khi nghe chú lẩm bẩm một câu:
- Mô Phật, cho con một kiếp thành phật, con mệt mỏi lắm rồi!
Bác giật mình sợ hãi vì khẩu khí của chú tiểu tí hon. Ai hỏi chú đã tu bao lâu rồi, chú đều trả lời:
- Viên Thông tu được 100 kiếp rồi!
Bác Nguyên Khoa hỏi thăm sư phụ của chú về tính cách và tương lai của chú. Sư phụ của chú bảo:
- Viên Thông rất có căn tu. Tương lai của nó sẽ tươi sáng lắm!

Buổi sáng hôm ấy, sau giờ Giáo Lý, mọi người thấy chú Viên Thông đang đủng đỉnh đi lại trên sân. Chú bỗng chạy ào đến người đàn bà mặc áo tràng lam. Họ thì thầm với nhau:
- Mẹ của chú Viên Thông đấy!
Đó là một người thiếu phụ khá đẹp, song trên gương mặt chị vẫn thấp thoáng chút gì cam nhẫn của cuộc sống. Trong thoáng lát, thấy chú Viên Thông chạy lại phía mình, chị bừng lên nét sung sướng, hãnh diện và hạnh phúc. Chị ngồi xuống ôm chú Viên Thông vào lòng.

Cảnh vật như chậm lại, khúc phim đau thương của quá khứ cuối cùng cũng từ từ khép lại. Bác Nguyên Khoa vô cùng cảm động vì cửa chùa mãi luôn mở rộng để cứu độ tất cả mọi người, mọi giới và xóa nhoà đi vết lăn dĩ vãng.


Image


8624




Image

đ ộ .n g ư ờ i .h ấ p .h ố i


________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n



Nghi Lễ Phật Giáo Đối Với Người Hấp Hối

Phật giáo vốn coi cuộc đời là vô thường và vạn vật là giả huyễn (chỉ như bóng trong gương, ảnh nơi đáy nước, không thật có.) Có sinh thời có tử, có hợp thời có tan, có thành trụ thời có hoại diệt! Đó là nguyên lẽ thường hằng, không bao giờ thay đổi! Nhiều người lên án quan niệm của Phật giáo bi quan, yếm thế vì thường giải thích các sự kiện cuộc sống bằng thuyến nhân quả, luân hồi, nhân duyên và các yếu tố vô thường, qua đó chư vị hướng dẫn tâm linh Phật Giáo khuyên tín đồ của mình chịu nhẫn nhục, an phận. Họ còn cho rằng giáo lý Phật giáo chỉ có mục đích ru ngủ con người! Nếu quan niệm như vậy thì hoàn toàn sai lầm, không hiểu giáo lý Phật Thừa! Phật giáo rất tích cực tiến thủ trong cuộc sống, người Phật tử thuần thành sống từng giây từng phút trong tỉnh thức, không sao nhãng, không bỏ phí thời gian để hướng thượng, xây dựng, phục vụ chúng sinh và hoàn thiện hóa bản thân. Danh từ chỉ hành động hướng thượng này chính là Tinh Tấn và hành Bồ Tát Đạo! Mỗi chúng sinh luôn luôn phải Tinh Tấn tu học, để thoát ra khỏi bể khổ nguồn mê, thoát ra khỏi sinh tử luân hồi, để cầu Phật quả!

Chính vì lẽ ấy, người Phật tử tin tưởng vào dòng sinh mệnh dài vô tận, thời gian sinh sống tại thế gian chỉ là những chặng đường để họ học hỏi, tu tập, hoàn thiện hóa cho đến khi giác ngộ hoàn toàn! Nếu sự sinh ra đánh dấu khởi điểm một cuộc hành trình, thì cái chết chỉ cho sự hoàn mãn cuộc hành trình kia, để rồi sau đó lại bắt đầu cuộc hành trình mới, cuối cùng đắc Nhất Thiết Trí (thành Phật), hóa độ chúng sinh và nhập diệt vào Niết Bàn tịnh tịnh!
Khi đứa bé sinh ra, thường có bao nhiêu người vây quanh giúp đỡ! Các bác sĩ, y tá, bà mụ đỡ, người cha và đương nhiên có bà mẹ... họ làm tất cả để bé chào đời được an lành, bé được bảo đảm vệ sinh và mai sau có sức khỏe tốt!
Nhưng ít ai biết đượn, khi người sắp lìa đời cũng cần sự giúp đỡ rất nhiều, lại nhiều hơn gấp bội so với sự giúp đỡ hài nhi chào đời! Ngoài những giúp đỡ thể xác như thuốc thang, chăm sóc, người hấp hối còn cần sự giúp đỡ tâm linh vô cùng bức thiết. Thông thường thì sự việc sinh ly tử biệt khiến cho thân nhân của người sắp mất đau đớn, mất bình tĩnh, khóc lóc, vật vã, kêu réo... vv... Họ biết đâu chính những hành động không sáng suốt này chỉ có hại, chứ không có lợi ích gì cho tư lương lên đường của người sắp lìa thế gian kia!

Vậy người ta phải làm gì để giúp đỡ cho người sắp ra đi?
Chúng tôi xin trình bày các điểm chính yếu sau đây, để Phật tử chúng ta có phản ứng đúng đắn khi gặp trường hợp phải độ người hấp hối:

1. Thân quyến phải tuyệt đối bình tĩnh, không được kêu khóc ầm ĩ làm phiền đến người hấp hối. Thân quyến phải hiểu rằng: Cái chết không chừa bất cứ ai cả, nó rất bình thường, cái chết là một phần của sự sống vậy! Khóc lóc cũng không thể lôi kéo được người hấp hối sống lâu thêm được. Bối rối ầm ĩ chỉ tạo cho thần thức của người hấp hối rối loạn, bi lụy và qua đó có thể ảnh hưởng xấu đến hậu kiếp của họ, họ có thể sanh vào ba đường ác (Ngạ Quỷ, Súc Sanh và Địa Ngục).

2. Người thân phải lập tức mời các vị Sư hướng dẫn tâm linh tới, để quý Thầy Cô có thể hướng dẫn, hộ niệm hoặc trấn an người đang hấp hối! Nếu nơi nào xa chùa quá, thì mời ban hộ niệm cộng đồng hoặc các vị thiện tri thức có kinh nghiệm hướng dẫn đưa người về cõi Phật! Nếu không thể mời được ai, thì chính người thân của người hấp hối phải bình tĩnh giúp đỡ h† ra đi trong thanh thản. Người thân nếu có khả năng thì đọc chú Đại Bi, chú Cát Tường cầu an cho tâm hồn người hấp hối được lắng đọng hướng về điều lành. Chú Đại Bi còn có khả năng xua đuổi ma quỷ đến lôi kéo linh hồn người sắp ra đi! Nếu người thân không có khả năng tụng kinh cầu an, chú Đại Bi thì nên dùng giọng từ ái kể lại cho người hấp hối những việc thiện đắc sắc nhất của họ! Giống như khi xưa ngài Xá Lợi Phất dùng cách này, nhắc lại cho ông Cấp Độc Cô nghe chuyện ông ta đã hộ pháp và cúng dường Kỳ Viên cho Phật thuyết Pháp ra sao! Những lời nhắc nhở này có tác dụng giúp cho người sắp mất an tâm, phát tâm hướng thiện, hướng thượng, quên bớt sự đau đớn của thân xác, không khởi tâm sân giận để phải sinh vào ác đạo! Người thân cũng nên lắng nghe tâm nguyện của họ, song nên hướng dẫn họ chỉ nên hướng tới tâm nguyện thiện!Quan trọng nhất toàn thể con cháu phải niệm không gián đoạn sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật! Khi người hấp hối sắp trút hơi thở cuối cùng thì chuyển sang đồng đọc chín chữ Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật! Phải tụng chín chữ này mãi, tụng hàng giờ sau khi người thân đã ra đi!

3. Phương pháp khác có thể ứng dụng là thỉnh những cuốn băng casette do quý Thầy tụng Kinh A Di Đà, tụng Chú Đại Bi, bật máy với âm thanh vừa đủ, để người sắp ra đi nghe suốt ngày đêm.

4.Nếu người sắp mất là Phật tử thuần thành, họ có thể giữ tâm thanh thản, không vọng loạn và nhất tâm tụng niệm sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật hoặc Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật! Họ nhìn vào ảnh, tượng Phật A Di Đà, quán nguyện ngài tới tiếp dẫn về Tây Phương Cực Lạc! Nhưng sự hộ niệm cũng rất cần thiết! Không còn gì quý giá bằng sự ra đi êm ái của một người với nụ cười trên môi và trong tiếng hộ niệm vang đều của quý Thầy Cô và thân bằng quyến thuộc!

5. Khi người hấp hối đã trút hơi thở cuối cùng, người thân cần làm ngay những công việc sau: 1) Đặt thi thể nằm ngay ngắn lại, tránh xê dịch quá nhiều, không được thay quần áo hoặc tắm rửa, kỳ cọ nặng tay trong vòng 12 tiếng đồng hồ. 2) Vuốt mắt để gương mặt người quá cố được an tịnh! 3) Dùng khăn sạch ấm lau sơ gương mặt, bỏ răng giả (nếu có) đã rửa sạch vào miệng người mất, nắn nhẹ cho miệng khép kín! Có nhiều trường hợp người mất không ngập miệng, người ta phải dùng miệng vải hoặc tấm khăn buộc chằng từ càm lên đỉnh đầu để miệng khép kín! Hoặc dùng 7 miếng vàng nhỏ, 7 hạt nếp, 1 miếng ngọc bích nhỏ bỏ vào miệng, nếu người quá cố là đàn ông, 9 miếng vàng nhỏ, 9 hạt nếp và 1 miếng ngọc bích cho đàn bà, ... miệng người quá cố sẽ từ từ tự ngậm lại! Có người bỏ tượng Phật, ảnh Phật nhỏ hoặc mảnh giấy viết câu thần chú Um Ma Ni Patme Hum vào miệng tử thi. 4) Đặt hai bàn tay người vừa mất chắp trên bụng họ, hãy dùng một xâu chuỗi niệm Phật đặt vòng giữa hai bàn tay của người ấy giống như khi còn sống họ thường lần tràng hạt vậy.

6. Trong phòng đặt thi thể của người quá cố phải an tịnh, không được có tiếng khóc than, chỉ có tiếng niệm Phật, đặt máy cassette tụng kinh cũng được.

7. Sau khi người ta trút hơi thở cuối cùng, thần thức, linh hồn người đó còn ở lại trong thân thể một thời gian, có thể vài tiếng đồng hồ đến 3, 4 ngày! Chính vì vậy người đó dù không còn sống, không nói, không thở nữa nhưng vẫn nghe được, hiểu được những việc xảy ra xung quanh! Không được làm gì nặng tay để gây đau đớn và sân giận cho họ trong suốt thời gian này. Quý Thầy hoặc thân nhân thanh tịnh (ăn chay, trì Chú, Niệm Phật nhiều năm) có thể sờ vào 6 chỗ sau đây: 1) Đỉnh Đầu, 2) Hai mắt, 3) Ngực nơi trái tim, 4) Lỗ rốn nơi bụng, 5) Hai đầu gối và 6) Gan bàn chân! Đến khi 6 chỗ ấy đều lạnh ngắt như những chỗ khác, thì bấy giờ thần thức người đó mới thật sự rút lui khỏi thể xác, các nghi lễ tẩm liệm có thể bắt đầu. Có bài kệ rằng: Đỉnh đầu về cõi Phật; Xuất mắt được lên Trời; Tim ấm, lại sinh Người; Bụng rốn làm Ngạ Quỷ; Đầu gối đọa Súc Sinh; Bàn chân sa Địa Ngục! Nghĩa là thần thức rút ra nơi đỉnh đầu, hơi ấm tụ lại sau cùng nơi đó, người ấy được sinh về cõi Phật. Hơi ấm xuất hiện cuối cùng ở mắt thì linh hồn này được thác sinh lên các cõi Trời hạnh phúc! Hơi ấm sau cùng còn lại sau cùng ở trái tim, thì sau 49 ngày người ấy đi đầu thai làm Người trở lại! Hơi ấm rút lui cuối cùng ở lỗ rốn thì người ấy sinh ra kiếp làm Ngạ Quỷ đói khát. Thần thức xuất tại đầu gối thì kẻ đó bị đọa vào làm súc sinh! Và hơi nóng rút ra từ gan bàn chân, linh hồn đó bị đọa vào địa ngục! (A Tu La không có cõi riêng, vì có thiên, nhân, súc sanh A Tu La.)

8. Thân nhân thấy người vừa mất, hơi nóng lưu lại cuối cùng ở đỉnh đầu, ở mắt thì hãy vui mừng, lạy tạ trời Phật, lạy di thể, rồi mở tiệc ăn mừng! Hai trường hợp này không cần cầu siêu gì cả! Trường hợp thứ ba, thần thức ra từ trái tim, phải tụng kinh Thủy Sám, tụng kinh Di Đà, phóng sinh tạo phước cho linh hồn đó, cầu Quán Thế Âm Bồ Tát tiếp dẫn người đó được sinh vào nơi gia đình tử tế, nơi thị thành phồn vinh, gần Chùa Chiền, Chánh Pháp và các quốc gia tân tiến. Trường hợp thứ tư và thứ năm phải tụng kinh Địa Tạng để Địa Tạng Vương Bồ Tát cứu khỏi cảnh khổ Địa Ngục! Phải mời nhiều Sư lập đàn cứu người đó thoát cảnh Ngạ Quỷ. Thân nhân, con cháu phải tuyệt đối ăn chay, tụng kinh, cầu nguyện liên tục đến 100 ngày!

9. Khi tất cả 1 trong 6 chỗ như trên ở thi thể người mất đã lạnh ngắt, có thể dùng nước thơm, ấm tắm rửa cho thi hài, thay quần áo sạch sẽ cho họ vào tẩm liệm vào quan tài! Không nên dùng Nylon tẩm liệm vì vậy thi hài sẽ lâu phân hóa, nếu chôn xuống đất!

10. Theo truyền thống Phật giáo, có thể Trà Tỳ, tức hỏa táng thi thể và nhặt xương tro cho vào bình sứ thờ trong Chùa hay chôn xuống đất hoặc rải xuống biển, xuống sông đều được!

11. Trong tang lễ, tang gia tuyệt đối tránh sát sinh súc vật, làm lễ rình rang, chỉ nên cúng Hương Linh bằng các món chay! Tại vì sát sinh súc vật, linh hồn người chết chịu hết nghiệp sát, đó là điều tai hại, đại bất hiếu, đại bất nhân!

12. Khi cúng cho Hương Linh, thân nhân phải đọc câu Thần Chú Án Nga Nga Nẳng Tam Bà Phạ Phiệt Nhựt Ra Hồng trước tên tuổi, tên Hèm của Hương Linh để cơm cúng biến thành Pháp thực thì Hương Linh mới hưởng được!

Tóm lại: Gia đình có người sắp mất phải tuyệt đối bình tĩnh, không được khóc lóc kêu gào trước giường người sắp mất, mời Sư, mời ban hộ niệm, chân tâm cầu đức Phật A Di Đà tiếp dẫn! Để băng cassette tụng Kinh suốt thời gian hấp hối và sau đó! Không được di chuyển, đụng mạnh vào thi thể người mất đến 12 giờ (đến khi tất cả đều lạnh)! Đặt tràng hạt vào đôi tay chắp nghiêm trang trên bụng, an táng hoặc hỏa táng đều tẩm liệm thi hài trong tư thế ấy (phải đặt đôi tay lên bụng họ, khi họ mới lìa trần, để quá lâu, xác cứng không dễ dàng đặt được nữa). Không được sát sinh cúng tế! Cầu siêu bằng kinh A Di Đà (trừ trường hợp thần thức xuất ra từ gan bàn chân thì phải tụng kinh Địa Tạng ngay) đến 49 ngày, sau đó tụng kinh Địa Tạng cho đến 100 ngày, thời gian này con cháu nên ăn chay!

Mặc dù những điều trên đây còn có nhiều thiếu sót, nhưng chúng tôi hy vọng có thể giúp cho tang gia những điều cần thiết và bổ ích, cầu mong các Hương Linh được hóa sanh nơi Liên Trì Cực Lạc của đấng Cha Lành A Di Đà Phật, hoặc sinh về các cõi trời hạnh phúc hoặc sinh vào cõi người với đầy đủ trí tuệ, vật chất, hạnh phúc và sức khỏe trong vị lai kiếp!

Xin quý vị tiếp tay bổ xung và phổ biến bài viết đến nhiều gia đình khác, đây là cách tạo công đức, phước báu vậy!

Nguyện đem công đức này, hướng về khắp tất cả, đệ tử và chúng sinh đều trọn thành Phật Đạo!

Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật.


Thụy Sĩ, Vu Lan 2548

Image


9546



Image
n ỗ i .n h ớ
C H Ơ I .V Ơ i


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu,

Hôm nay trời thật lạnh, lớp sương mù bị nhiệt độ quá thấp đóng thành băng phủ kín phố phường cây cỏ. Cảnh vật biến thành màu trắng, màu của thê lương, gợi nên nỗi nhớ ngút ngàn. Những chiếc cành khẳng khiu trơ lá, tự dưng biến thành những nhánh lưu ly trong vắt, đung đưa trong gió lạnh như cợt nhả nỗi nhớ trong anh. Em ơi, anh phải thú nhận rằng anh nhớ em, nhớ đến quay quắt, nhớ tiếng cười vang vọng trong nắng sớm hôm nào, nhớ ánh mắt ấm áp xuân thì, nhớ đôi tay nuột nà, nhớ bàn tay vương vương màu duyên nghiệp, nhớ mái tóc buông dài như suối lụa mùa xuân.

Em, em đang làm gì? Có nghĩ đến anh chăng? Có cùng anh chia sẻ giấc mơ trong mùa xuân tới?

Chúng ta quen nhau như tiếng sét giữa trời, yêu nhau như đoá hồng khai nhụy trong nắng mai viên mãn - trọn vẹn và tình yêu lên ngôi như cây trái quê mình: Tự nhiên thơm tho và ngọt ngào chi lạ.

Anh đang ngồi trong văn phòng, những con số nhảy múa lung tung, song trong những con số ấy có một thứ tự nhất định. Trật tự của tháng Tư hay tháng Sáu hay mùa Thu năm tới!? Anh sẽ đến bên em, mang lễ vật tình yêu bằng bánh cốm xanh, hồng đỏ, lá sen biếc, trầu tiêm, cau tươi để đón em về. Anh sẽ vì em dừng lại bước lãng du và vì em làm con thuyền vào bến.

Anh nguyện mãi làm ngọn hải đăng chỉ lối cho em trong giông tố. Sẽ mở rộng vòng tay để ôm em vào lòng, cho em một mái ấm gia đình và nơi nương tựa tâm hồn mãi mãi.

Anh muốn hỏi khách sạn Sheraton... để đặt tiệc cưới, em có vui không?

Yêu em mãi mãi, trái tim nhỏ của tôi.



Image


11563




Image

B Ạ N .T H I Ế T

Viết cho những người Bạn Thiết
________________________________________________________________
g i á n g m i




Martina và Michael quen nhau từ trung học, nàng phục chàng chững chạc, đẹp trai, thông minh xuất chúng và có nụ cười tươi thắm bao dung không thể dùng lời diễn tả. Martina chỉ biết, mỗi khi nàng buồn, nàng thất vọng, nàng chẳng biết ngày mai sẽ về đâu ... thì nàng tìm tới Michael bộc bạch thổ lộ, Michael thường ít nói, chàng lắng nghe Martina kể lể, rồi chàng mỉm cười, nắm tay nàng, vuốt tóc nàng, rồi khẽ bảo: „Em an tâm đi, đâu cũng sẽ vào đấy cả thôi!“ Cần nghe lời nói trầm ấm ấy, môi cười bao dung ấy, một chút động chạm ấy ... Martina đã thấy lòng phừng lên ngọn lửa hạnh phúc vô biên. Ừ, dường như nàng yêu Michael!? Nhưng nàng chưa bao giờ thổ lộ, chưa bao giờ cho phép mình ngã người vào vai chàng để được chàng dỗ ngọt đúng nghĩa như nàng mong muốn. Dù sao, Martina cũng là cô gái Ý truyền thống, xinh đẹp, xuất thân từ giai cấp thượng lưu trí thức. Mẹ nàng là giáo sư Triết thuộc viện đại học Milano, còn ba nàng là bác sĩ phẫu thuật tim khoa trưởng tại Cantonspital St. Gallen. Vì truyền thống đó cho nên nàng được giáo dục kỹ lưỡng để trở thành người khoa bảng mai sau.

Còn Michael quyến luyến Martina bởi nàng rất đẹp, rất thông minh, rất đoan trang và đằm thắm. Nàng lãng mạn, song không hề sỗ sàng! Nàng là hiện thân của những gì tuyệt vời nữ giới thời xưa cũ, trong xã hội hiện tại, dường như rất hiếm những người con gái như vậy! Martina có mái tóc đen láy, chủng tộc thuần chất gốc Nam Ý, đôi môi chín mọng như trái cherry (Kirche), đôi mắt màu xanh thăm thẳm với hàng mi dài và cong vút! Nàng có cái nhìn vừa ngây thơ vừa đắm đuối. Chỉ nhìn màu mắt của nàng, Michael đã có thể đoán được những thay đổi trong tâm trạng của nàng. Martina thon gọn với những đường cong tuyệt mỹ, đôi chân dài rất xứng khi nàng mặc quần Jean. Michael chưa bao giờ nói yêu nàng, song từ trong tâm tưởng, chàng đã chắc chắn đời mình sẽ có nhiều gắn bó với Martina! Về gia thế, cũng như Martina, Michael là thanh niên ưu tú của một gia đình trí thức. Cha chàng là bác sĩ trưởng khoa tâm lý học bệnh viện Zug, mẹ chàng là nữ sĩ tiểu thuyết gia có tiếng tại châu Âu. Đến bên Martina, Michael luôn cảm thấy an ổn thoải mái vì sự tế nhị, tính tình đằm thắm của nàng.

Đến đêm liên hoan tốt nghiệp tú tài họ mới thật sự yêu nhau, cả hai cùng hết sức hạnh phúc về kết quả họ đạt được và họ sẽ cùng tới Fribourg Thụy Sĩ để học những năm đại học. Martina sẽ học văn chương cổ điển Nga, còn Michael sẽ học Y Khoa. Đi dưới hàng Phong cao vút, cả hai cùng im lặng, một thứ im lặng huyền diệu lâng lâng, tự lòng hiểu lòng … dường như phút quan trọng của cuộc đời đang từ từ lộ diện. Cơn gió hè thổi tới bay tung mái tóc dài ngang vai của Martina, có vài sợi vấn vào má Michael vì họ đi rất gần, Martina dừng lại, nhìn Michael như muốn tỏ lời xin lỗi. Michael nhìn sâu vào mắt nàng với cái nhìn kiên định, như thầm bảo: „Em có biết không, tôi đang muốn nói với em những điều thai nghén trong tim tôi từ bao lâu nay?“ Còn Martina nhìn lại chàng, ánh mắt nhu thuận cũng vang lên: „Em hiểu, em hiểu và đang đợi anh chuyển tâm tư thành ngôn ngữ!“ Màu mắt Michael thẫm hơn, đắm đuối âm hưởng: „Uh, vậy được rồi, tôi nói! Em có biết chúng ta sẽ có con đường chung trước mặt không? Em có biết những cảm giác yêu thương ấp ủ trong lòng tôi không? Chúng đang muốn cựa mình thăng hoa thành những nụ hôn đây!“ Martina trao tín hiệu trên khóe môi ngoan, làn mi như thu nhỏ lại như con chim xếp đôi cánh khi hạ xuống chóp núi. Nàng không còn nhìn Michael bằng đôi mắt nữa, vì đôi mắt cũng thừa, mà nàng gửi đến Michael những tín hiệu đồng thuận rất nữ giới, tín hiệu từ não bộ, từ màu hồng sáng trên môi, ửng đỏ trên má và mùi hương u nhã của thánh nữ thanh tân.

Ngôn ngữ: Thừa! Ánh mắt: Thừa! Tư tưởng: Thừa! Cảm nhận bằng con tim và da thịt: Ừa!

Vậy là hai cánh môi đã lần đầu giao tiếp, trong vô ngôn, tĩnh lặng! Đôi bàn tay duyên nghiệp chợt tìm nhau, những cảm xúc tuôn trào như suối. Hai con người chợt phá đi biên giới của mình, phá tan đi cái tôi cái người, trong tích tắc ấy tôi và người hoà thành cái chúng ta bất khả phân li!

Mùa thu tựu trường, đôi bạn trẻ dắt nhau về thành phố nhỏ Fribourg thuộc miền tây Thụy Sĩ, họ cùng nhau mướn căn hộ 2 phòng ngủ khang trang trong khu phố cổ. Ngôn ngữ vẫn thừa thãi đối với chàng và nàng! Họ có thể lặng lẽ ngắm nhìn nhau, hoặc lặng lẽ đọc sách bên nhau, cảm nhận được nhau mà không cần ngôn từ diễn tả! Kỳ diệu, khi Martina vừa có cảm giác khát, muốn đứng lên lấy chai nước, thì Michael đã đưa đến tay nàng li nước, hoặc khi Michael chợt thèm ôm tấm thân kiều diễm của nàng, nàng hiền ngoan như con mèo khoanh mình rúc vào lòng chàng. Đương nhiên, có những lúc các đề tài về chính trị, văn hoá, xã hội, luật pháp, kinh tế … được đôi bạn trẻ cùng nhau thảo luận say sưa.

Thế giới đẹp quá. Con người đẹp quá. Tình yêu diệu quá! Vâng! Nhưng …

Y Khoa là ngành học rất khó vì có quá nhiều môn, lại thêm nhiều từ ngữ Latine. Năm đầu tiên, sinh viên Y Khoa Thụy Sĩ phải học 16 môn: Mô Học (Histology), Thể Học (Anatomy), Di Truyền Học (Genetic), Vi Trùng Học (Micro Biology), Sinh Hoá (Biochemistry), Sinh Lý (Phisiology), Hoá Học cao cấp, Vật Lý cao cấp vv. Thêm vào đó, những ngày Michael phải thực tập trong phòng thí nghiệm, mổ xác… rồi cuối tuần đọc sách, viết tóm lược, lại nữa Michael là sinh viên giỏi, luôn niềm nở giúp đỡ mọi người, nên thời gian chàng giành để học và giảng giải cho bạn bè gần như 18-19 tiếng một ngày. Martina hiểu và nàng khuyến khích. Nàng lo quán xuyến tất cả mọi công việc chợ búa, nấu nướng, giặt ủi, chăm lo nhà cửa… Cuối tuần, nàng cũng chấp nhận một mình về thăm ba mẹ nàng ở thành phố khác, để Michael yên tâm tra cứu sách vở. Nàng luôn an ủi vỗ về khi Michael nản chí vì quá nhiều thứ cần biết.

Năm đầu trôi qua, Michael đậu thủ khoa với số điểm tối đa. Chàng bảo Martina: „Cám ơn em, nửa số điểm này là của em!“ Martina cười sung sướng và tự hào!

Năm thứ hai cũng vậy, các sinh hoạt không hề thay đổi, chỉ có cái Michael nổi tiếng khắp trường, các cô gái xinh tươi khác cứ lấy cớ hỏi bài để rề rà bên chàng! Martina biết, song không bao giờ ghen. Nàng tin tưởng Michael, tin tưởng tình yêu tuyệt đối vững chãi của nàng. Cuối niên khóa, Michael lại đỗ đầu với điểm tối đa.

Tên tuổi Michael Stonya không những ở y khoa đại học Fribourg, mà còn nổi tiếng ở các đại học khác nữa. Vì Y Khoa ở Fribourg chỉ đào tạo 2 năm, rồi sinh viên phải chuyển qua các đại học khác cho 4 năm kế tiếp. Nhiều trường gửi thư cấp học bổng cho Michael, nhưng cuối cùng chàng chọn đại học Bern, vì nơi ấy chỉ cách Fribourg 30 phút lái xe. Chàng bảo Martina: „Năm nay là năm đầu tiên tôi phải đi thực tập tại bệnh viện, em ráng chờ tôi một năm nay nữa, sang năm thong thả hơn tôi sẽ chia sẻ công việc nhà và cuối tuần với em.“ Martina đồng ý, mặc dù ngành học của nàng mang tiếng là học văn chương cổ điển Nga, song còn phải lấy thêm các ngành phụ như Báo Chí, Sư Phạm, Xã Hội Học, Tâm Lý Học… cũng rất bận mải, công việc nội trợ cũng khiến nàng mất nhiều thời gian. Thêm vào đó, nàng luôn quạnh quẽ cuối tuần khi đi cinê, coi kịch, nghe nhạc hay về thăm cha mẹ một mình, hoặc với cô bạn gái! Có những tiếng xì xầm trong cộng đồng sinh viên về quan hệ giữa hai người, họ bảo Martina ngu dại đi làm đầy tớ không công cho Michael. Rồi các cô từng theo đuổi Michael, tung ra những tin hết sức ác độc: „Michael chỉ đợi học xong y khoa, sẽ tính sổ với Martina.“ Ăn cơm hoài chán chết, phải đổi qua bánh mì, khoai tây chứ!? Họ còn ác miệng tuyên bố: „Michael hiện tại cần một con đần làm mọi, chứ sinh viên Y Khoa sáng giá như Michael phải có vợ là các luật sư, kinh tế gia… chứ cái ngữ đi học tiếng Nga cổ điển rẻ tiền, thì làm sao xứng với ông bác sĩ tương lai đầy hứa hẹn kia?“

Năm thứ ba qua đi, Michael lại dẫn đầu số điểm! Tên tuổi của chàng khiến giáo sư nể nang. Chàng được tổng hội Sinh Viên Y Khoa giao thêm chức „Chủ tịch hội sinh viên y khoa và cựu sinh viên y khoa Liên Bang Thụy Sĩ.“ Công việc không phải ít! Chàng nhận chức rồi mới báo cho Martina hay. Nàng gượng cười chúc mừng. Nhưng hình như có chút gì nghèn nghẹn nơi cổ nàng. Dù sao nàng cũng là cô gái mới 23 tuổi, sống trong nếp ấm của cha mẹ anh chị bảo bọc. Nay đã ba năm đảm đương quán xuyến tất cả, nàng cần sự chia sẻ hơn một chút. Có chút lo sợ vẩn vơ khi nàng nghe bạn bè nói mãi về viễn cảnh tương lai Michael sẽ bỏ nàng, khi chàng đã ra trường. Nàng không nói ra, nhưng nàng vẫn mong Michael hiểu được ý nghĩ của nàng như những ngày đầu. Song không đâu, chàng bây giờ quá bận rộn bởi danh vọng, với các tên thuốc, tên bệnh và với dự án nghiên cứu để viết luận án tiến sĩ trong năm thứ tư (thường thì sinh viên Y Khoa học sáu năm, ra trường đi làm trong bệnh viện thêm 5 năm nữa thì mới viết luận án tiến sĩ chuyên khoa, nhưng trường hợp của Michael đặc biệt, nên hội đồng giáo sư quyết định cho chàng viết sớm để sau này có thể nghiên cứu ngay và trở thành giáo sư Y Khoa tại trường của họ), nên chàng chẳng còn đọc được những thôi thúc trong tim của người yêu. Nhiều lần Martina muốn nói, song nàng vốn đằm thắm ít lời nên lại thôi.

Năm thư tư Y Khoa, có nhiều đêm Michael không về vì chàng phải trực bệnh viện, hoặc miệt mài trong phòng thí nghiệm. Khi chàng về nhà, chàng mệt mỏi lăn ra giường và ngủ như chết, tỉnh dậy lại đi, không trò chuyện thăm hỏi gì đến người yêu mong nhớ hàng giờ. Martina nghe chút gì oà vỡ trong lòng, cảm giác cô đơn thất vọng cứ như trào trên mi mắt, nàng tủi cho thân phận mình. Dù gì thì nàng cũng là cành vàng lá ngọc đấy chứ, hạ mình „làm tôi mọi“ (theo chữ của những kẻ xấu mồm) cho chàng, mà chàng nào có hiểu đâu. Nỗi uất ức ấy, trào dâng trong lòng… cho tới một hôm giáo sư nàng hỏi có xuất học bổng qua nghiên cứu văn hoá trung cổ của Nga tại Saint Peterburg trong vòng 9 tháng, nàng có muốn nhận không? Nàng suy nghĩ 3 ngày và xin giáo sư cho nàng xuất học bổng ấy. Nhưng nàng không báo cho Michael biết, nàng sẽ ra đi.

Trước ngày Martina lên đường, nàng viết cho Michael bức thư, phong kín để trên bàn học của chàng. Đêm đến, Michael trở về nhà lúc 2 giờ sáng, chàng tắm rửa rồi đi ngủ, không coi lại sách vở nữa, nên không khám phá ra bức thư.

Martina qua bên phòng ngủ của Michael vào lúc 4 giờ sáng, nàng rón rén bước nhẹ đến bên giường của chàng, ánh đèn vàng từ ngoài phố chiếu qua cửa sổ, để Martina ngắm nhìn chàng như con búp bê (bự) đang say trong giấc ngủ. Vầng trán cao sáng sủa thông minh, đôi mày rậm với ấn đường mở rộng, cái miệng thân thương với làn môi hồng đầy đặn gợi cảm. Hàm râu quai nón xanh xanh vài li, khiến gương mặt chàng rất đàn ông và thông thái.
Đứng nhìn chàng 30 phút trong tĩnh lặng, như để thâu vào lòng tất cả những hình ảnh dấu yêu của bao năm, của tình đầu đắm đuối đam mê.

Martina gọi chiếc taxi đến đón nàng vào lúc 5 giờ 30, nàng xách valis ra xe khi Michael còn ngủ, nàng bỏ chìa khòa vào thùng thư và để nước mắt tuôn rơi.

Michael thức giấc lúc 6 giờ 30, chàng vào bếp ăn sáng. Vẫn bánh mì, pho mát, mứt, nước trái cây… chàng ưa thích bày sẵn như mọi sáng. Duy thiếu ly Expresso (cà phê Ý) mà mọi sáng, Martina như trực sẵn làm cho chàng uống ngay cho nóng. Chàng nhủ thầm: „Chắc Martina đi đâu rồi, thôi ta pha ly cà phe Nestcafé uống tạm!“ Chàng bắt ấm nước, ngồi ăn sáng đọc báo, uống cà phê và có ý đợi Martina xin lỗi vì không pha Expresso cho chàng sáng nay. Đợi mãi chẳng thấy Martina xuống bếp, chàng bước vô phòng Martina thì thấy tất cả gọn ghẽ ngăn nắp quá và dường như có chút gì không ổn. Chàng bật điện, mở tủ áo thì than ôi tất cả đều trống rỗng. Trên bàn chỉ còn vài cuốn tiểu thuyết linh tinh, sách vở đã dọn sạch. Michael không thể tin ở mắt mình. Chàng chạy kiếm Martina khắp nơi trong nhà, hoài vọng!

Cuối cùng Michael cũng khám phá ra bức thư giã biệt Martina để trên bàn viết, chàng vội vã xé phong thư với đôi tay run run:

„Michael yêu dấu

Em ra đi, vì em nhận được học bổng của đại học cho chương trình nghiên cứu tại Saint Peterburg. Nhưng đó chỉ là lý do phụ, thật ra em có thể từ chối. Song em muốn rời khỏi nơi đây và muốn rời xa anh, anh ạ.

Em cám ơn anh, sự hiện diện của anh trong em là một ân điển, em không bao giờ quên được. Anh đã cho em mối tình đầu đắm say tuyệt diệu. Anh đã cho em nụ hôn đầu đắm đuối đam mê. Anh đã cho em những cảm giác ấm cúng thương yêu vô vàn và nhất là anh đã cho em mối tình tri kỷ vô ngôn mà em hằng mơ ước. Ta quen nhau 4 năm, chung sống 4 năm. Tám năm đã trôi qua. Ta đã gần 24 tuổi. Anh ơi, ta trưởng thành hơn và cuộc sống qua đó phức tạp hơn. Có những điều mà cuộc sống hiện nay khác hẳn với cuộc sống của 4 năm trước, em đã từng mong ước anh chia sẻ cùng em, song hoài vọng. Anh quá bận rộn với sự nghiệp và xã hội. Em nói ra đây không phải để trách cứ anh đâu, song em đã buồn quá, khi anh còn hiện diện bên em mà chẳng còn đọc được những uẩn khúc trong em … như ngày nào.

Thôi anh nhé, chắc duyên nghiệp của chúng ta chỉ có bấy nhiêu thôi. Anh nay đã vững vàng trong cuộc sống, anh được mọi người biết đến và nể trọng, còn em chỉ là chiếc bóng mờ lủi thủi cô đơn. Em sẽ nhận học bổng 9 tháng, nhưng sau đó em ở lại Nga thêm 3 tháng để du lịch. Đúng 1 năm sau em mới trở về. Đây là thời gian khá dài với lứa tuổi chúng ta, em dùng nó và mong anh cũng dùng nó để quên đi tất cả, để tạo dựng một cuộc sống mới có ý nghĩa và hợp với mình hơn.

Em đi nha. Xin anh bảo trọng, em chúc anh thật nhiều thành công trong đời sống.

Xin anh đừng tìm em nữa.

Fribourg 25.03.1995

Martina Marchione“

Michael chết lặng run rẩy khi đọc bức thư. Chàng đã mất Martina hẳn rồi sao? Trời ơi, tại sao nàng không nói, không trách, không than? Tại sao nàng im lặng đến tàn nhẫn thế này? Tại sao nàng còn lo cho ta bữa ăn sáng cuối cùng, trước khi nàng treo cổ ta lên? Martina! Martina! Bây giờ chàng mới ngẩn ngơ đau đớn: „Ta không biết quý những gì ta có, mà khi ta bị vuột khỏi tầm tay rồi mới khổ đau nuối tiếc!“ Michael đã nhận thấy điều này.

Những tháng ngày vật vã đến với Michael như người nghiện bị cai. Chàng chán nản ngủ li bì. Chàng bắt đầu hút thuốc, uống rượu và không đến đại học hay bệnh viện nữa. Chàng rũ rượi như chiếc lá salad héo quắt. Tự dưng chàng mất đi tổ ấm, nhà của thì bừa bộn sau 1 tuần Martina đi vắng. Tủ lạnh từ từ trống rỗng, chàng chẳng biết phải làm sao, vì khi xưa nhà chàng đã có người làm, hoặc ba mẹ, hoặc anh chị chàng lo. Đến Fribourg thì Martina lo mọi việc. Chàng chỉ ăn và học. Bây giờ thì … trơ ra cái thân chàng.

Cuối cùng Michael đến đại học nói với giáo sư, chàng tạm ngưng chương trình nghiên cứu cho luận án tiến sĩ. Chàng chẳng đi làm ở bệnh viện nữa, khi lục cá nguyệt mùa đông chấm dứt. Ngày tháng của chàng là những chuỗi đau đớn, cô đơn và suy tưởng. Chàng cũng không ghi tên cho lục cá nguyệt mùa hè.

Các cô gái theo đuổi chàng thì vô cùng hoan hỉ. Họ tìm cách tiếp cận và quyến rũ chàng, song chàng luôn tẻ nhạt từ chối.

Tháng 5 năm ấy, chàng khăn gói đi Roma. Nơi đây chàng có vị Linh Mục quen thân với gia đình chấp chứa, chàng muốn đời sống tôn giáo làm giảm bớt nỗi đau của chàng. Chàng chợt muốn xuất gia, muốn bỏ lại sau lưng tất cả. Đời sống của chàng bây giờ là hàng giờ cầu nguyện, lắng lòng nhìn ngắm hình ảnh Chúa Jesus chịu nạn trên Thánh Giá. Chưa bao giờ câu sám hối: „Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng“ lại đánh đập vào tâm thức chàng đến vậy. Nhưng những thời gian khác, khi lang thang trong cổ thành Roma, chàng thường quặn thắt niềm đau. Thấy các cô gái tóc đen, trạc tuổi Martina chàng thường hoa mắt lầm tưởng là nàng.
Nỗi nhớ không bớt đi mà lại gia tăng khủng khiếp. Martina ơi, Martina! Nàng ở đâu? Ở đâu? Cho đến khi chàng nhận ra, chàng đã lơ là với Martina, song không phải là chàng không cảm nhận và trân trọng tình yêu của nàng. Chàng đã coi nàng như hơi thở, như con tim đập trong lồng ngực. Có ai trong chúng ta luôn ý thức về mỗi hơi thở ra và vô không? Không! Có ai trong chúng ta luôn nghĩ đến con tim đang đập mỗi phút 72 lần không? Không! Vâng Martina đối với chàng cũng vậy. Chàng không ý thức được sự hiện diện của nàng từng giây từng phút, từng giờ, từng ngày... nhưng nay hơi thở đó ngưng, chàng chết! Con tim ngừng đập, chàng tiêu! Martina, anh không thể sống thiếu em! Không thể! Chúa không cứu rỗi được anh! Cha không làm cho anh bớt niềm đau khổ! Ai buộc người ấy cởi! Chỉ có em!

Michael gọi điện thoại xin vị giáo sư của Martina địa chỉ ký túc xá Martina ở trọ tại St. Peterburg. Giáng sinh năm ấy, chàng lấy máy bay từ Roma đi St. Peterburg với 24 hoa hồng trên tay, vì ngày Giáng sinh cũng chính là sinh nhật thứ 24 của Martina.

Họ gặp nhau trong phòng ăn của ký túc xá. Martina ngỡ ngàng sung sướng. Michael ôm bó hoa hồng đỏ thắm trao cho nàng và không nói lời nào. Martina đón nhận mà không lên tiếng cảm ơn. Họ đứng nhìn nhau. Lối đối thoại vô ngôn giữa đôi Bạn Thiết dường như đã lập lại từ bao giờ!

Tuyết phủ trắng trên các lâu đài ở thành phố cổ kính St. Peterburg! Kệ, nắng xuân vẫn tràn đầy tim của hai kẻ vừa tìm lại nhau trong tiếng hoan ca ... im lặng.



Image


13842




Image

N H Ó C .T Ỳ
......... v à .
C H I Ế C .B O N G .B Ó N G. B A Y

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Sau cơn mưa, trời Sài Gòn mát lịm. Đường phố sạch sẽ, cái ngột ngạt hâm hấp của buổi trưa hè đã bị dòng nước cuốn theo xuống cống rãnh rồi. Hàng me đường Đồng Khởi ( Tự Do cũ) như thẫm xanh hơn, vài chiếc hơi vàng lăn tăn rơi xuống hè phố. Tôi lang thang thả bộ dọc theo con phố, từ khu Metropolitan xuống đến đại lộ Nguyễn Huệ. Vừa đi vừa thưởng thức cái cảm giác thân thương của thành phố quê hương. Chao ui, Sài Gòn... Sài Gòn với vạn ngàn câu chuyện, Sài Gòn với vô lượng bon chen, song Sài Gòn vẫn là nơi tôi yêu quý nhất trong đời. Nơi tôi đã bắt đầu biết tư duy thế nào là cuộc sống. Đường Đồng Khởi hôm nay, chẳng còn là Đồng Khởi sơ sài của thời hai mươi năm về trước. Các cửa hiệu sang trọng được mọc lên dọc theo hai bên lề con phố. Các cửa hàng tơ lụa, thời trang, mỹ phẩm... vài quán cà phê an tịnh với những bộ bàn ghế tre mây, song không kém chiều sâu thẩm mỹ. Theo tôi, đường Đồng Khởi vẫn là con phố đệ nhất ở Sài Gòn. Đường Tôn Đức Thắng dọc theo bờ sông, đẹp nhưng thiếu nét độc đáo của Sài Thành. Đường Hai Bà Trưng rất đẹp, song quá nhiều hàng bưng gánh bán. Đường Phùng Khắc Khoan yên tĩnh, nhưng chỉ là khu cư ngụ của các toà Đại Sứ...

Tôi đương mơn man suy tưởng theo mỗi bước chân, về một quá khứ, về một tương lai và về ngay hiện tại. Tiếng nói của người đàn bà phía trước chợt cắt ngang dòng suy tưởng của tôi:
- Bé Nghi ghé đây với mẹ chút nghe, mẹ coi lẹ xem có quà gì cho sinh nhật ba không?
Cậu bé khoảng 3-4 tuổi tên Nghi, phụng phịu:
- Mẹ ơi, mua cho con bong bóng bay đi.
Người mẹ trẻ cười mắng yêu:
- Nghi hư quá hà. Lúc nào cũng nhõng nhẽo. Lát về mẹ méc ba, để ba la Nghi cho coi.
Nói vậy song người thiếu phụ cũng dắt Nghi đến cạnh chiếc xe treo đầy bong bóng đang tung tăng bay lượn trong gió. Bé Nghi muốn mẹ mua cho bé quả bóng màu vàng, hình trái tim và có cái mặt cười. Người đàn bà trả tiền, rồi đưa cho bé Nghi quả bóng. Bé Nghi thích lắm. Tay cầm cái giây cột trái bóng bay, còn ôm chân mẹ như thể tỏ lòng biết ơn yêu mẹ. Người đàn bà trẻ cười rất hạnh phúc khi thấy con vui. Nàng cúi xuống xoa xoa má bé Nghi, rồi cắn nhẹ lên bầu má bụ bẫm dễ thương của Nghi một cái. Nghi nép mình vào lòng mẹ, chắc lòng chú bấy giờ đang hạnh phúc vô cùng. Nhìn chú chu môi thì biết... chú cũng thuộc loại làm nũng lắm đây.

Tôi lặng người, nhìn cảnh hạnh phúc rất giản đơn và đầm ấm. Có lẽ cũng đến lúc tôi nên tạo dựng cho mình một mái ấm gia đình, có vợ chồng con cái.

Mẹ Nghi nắm tay chú kéo vào trong tiệm bán trang phục và tơ lụa Lucky Plaza. Nghi lắc đầu không chịu, vì chú đang thích trái bóng trên tay. Chú muốn đứng trên lề đường để chơi trái bóng cho thoả thích. Mẹ chú mỉm cười:
- Vậy Nghi đứng đây nha, mẹ chạy vô mua chút xíu rồi chạy ra với Nghi ngay nhé?
Nghi gật đầu đồng ý. Người đàn bà bước nhanh vào cửa tiệm. Bé Nghi vẫn tay cầm trái bóng, thả thêm sợi giây trong tay cho trái bóng bay cao hơn. Chú thích thú cười khì khì, khi cơn gió thổi tới, khiến trái tim có mặt người lúc lắc thật đẹp. Bỗng dưng cơn gió mạnh quá, thổi ào tới, chú hụt tay buông mất sợi giây. Quả bóng bay lên cao... xuyên qua hàng lá me... và lên thẳng trời xanh. Vì tôi đứng cách chú mấy mét, lại bị vài người đứng cản, nên chẳng thể giúp chú cướp lại trái bóng. Nghi đứng ngây người nhìn trái bóng từ từ bay lên cao. Đôi tay giơ lên như muốn với lại... không, không kịp nữa, xa quá rồi, ra quá tầm tay rồi. Chú không thể có lại quả bóng bay nữa. Gương mặt chú thẫn thờ, thiệt tội. Rồi chú mếu máo, không ai dỗ, chú nhìn quanh, mẹ chú không có đó, chú thất vọng và tủi thân... hai hàng nước mắt trong veo lăn trên má phúng phính... chú khóc. Khóc nhỏ, khóc thầm thôi, chứ không gào lên như những đứa trẻ khác.

Tôi chợt thương chú quá, bước tới nói với chú:
- Bé Nghi nè, chú mua cho cháu trái bóng khác nha?
Bé Nghi lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn dài trên má. Tôi quay qua bác bán bóng, mua một quả giống y như quả bé Nghi vừa đánh mất, đưa vào tay chú. Chú vẫn lắc đầu quầy quậy. Tôi vỗ về:
- Bé Nghi ngoan, nín đi, chú cho trái khác nè. Cũng y như trái vừa rồi của Nghi nè.
Nghi vẫn lắc đầu. Thoáng thấy mẹ của bé đã ra đến cửa, tôi không muốn phải phân trần hay thăm hỏi. Nên đưa trái bóng cho bác bán. Và nhờ bác, nếu lát mẹ Nghi mua cho chú trái khác thì đưa trái này giùm hoặc đừng lầy tiền trái mới. Bác đồng ý. Tôi vội vã bước đi.

Trong lòng tôi thật sự không hiểu, tại sao bé Nghi không nhận trái bóng y chang như trái chú vừa đánh mất!? Có lẽ đối với bé, trái bóng tuy giống nhau, nhưng người cho khác nhau, nên ý nghĩa khác nhau. Hay chỉ đơn giản, bé được dậy rằng, không được phép nhận quà của người lạ?

Tự dưng tôi lại hỏi mình: Tình yêu đã mất, có tìm lại được chăng? Hay có những thứ trong đời vuột khỏi tay ta, ta sẽ mất suốt đời vì không có gì thay thế được?

Image


16617 top -
Giác Hoa
1, 2, 3
_______________________________________________
Ru Cho Trái Cấm Rơi Vào Môi Em - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

lời ru chuyển gió gọi trăng
đọng vào trái cấm
vĩnh hằng men yêu
gió xuân tỉnh giấc cô liêu
gọi môi em chín
mấy chiều rụng rơi

xem tiếp...

_______________________________________________
Lá Thư Không Gửi - văn - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Cái nóng khủng khiếp cháy da làm tôi lại nhớ về em. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp em ở Biên Hoà. Nhớ buổi trò chuyện không quá sáu mươi phút, nhưng em đã nói với tôi rất nhiều điều, những ước mơ rất đáng yêu...

xem tiếp...

_______________________________________________
Còn Đây Câu Nói Yêu Em - nhạc - Tôn Thất Niệm _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Still Life - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...