THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


Thế Giới Muôn Người
không ai
CÓ THỂ !
____________________________________________________________________________



Vẫn biết mình luôn là người khó hiểu
Mò mẫm hoài những lỗ hổng cung lòng
Thấy được gì ngoài vực buồn tê cóng
Trái tim tình chưa liền vết roi yêu

Người thấy đó…Đâu dễ hiểu được tôi
Những tâm tư và khát khao kín kẽ
Những dị thường bật trăm vần cay xé
Những sẹo đời thừa nứt nẻ rạn rời

Tôi khó hiểu ngay cả với chính mình
Huống hồ Người…Sao hiểu thấu tôi đây
Ơn cứu rỗi dường khựng giữa vòng quay
Đời quá đỗi lạ lẫm mãi đong đầy

Làm sao hiểu trầm tích lòng vạn dặm...
Làm sao nắm mênh mông huyễn tim côi!

___________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2518


Image


BI KHÚC.của RIÊNG TÔI
____________________________________________________________________________



Ừ thì,
buồn đã quá nhiều
Bi Ca
tuyệt hận
đổ hiu hắt lòng
Chủ Nhật
một sáng mùa đông
Thanh âm
nức nở
giọt đong mi gầy

Ừ thì,
u uẩn tình này
Lệ chia
niềm nhớ
đầu ngày cô liêu
Trái tim
lên ngôi thương yêu
Ngày xưa
dài dọc
quàng xiêu đến giờ

Ừ thì,
đoạn trường bơ vơ
Trần gian
xuôi ngược
vẫn mơ hoang đường
Cúi đầu
ngậm lặng tư tương
Xoáy mòn
tâm khảm
dị thường khát khao

Ừ thì,
đời trót lao đao
Thật thà
đôi phút
ngọt ngào u mê
Một Ta
riêng nẻo lối về
Hồn thơ
vất vưởng
Xàng xê hư từ

Ừ thì,
tự chuốc phiền ưu
Hoang tàn
bóng xế
mịt mù lạ. quen
Vứt đi
mộng mị bon chen
Vẫy vùng
vô vọng
chao chênh tương phùng

Ừ thì,
ra rả nhớ nhung
Sầu thi
trói chặt
lao lung kiếp người
Đôi khi
khẽ quyến dụ vui
Đưa tay
nắm bắt…
ngậm ngùi buông lơi

Ừ thì,
ngứa cổ nhả lời
Người Dưng.
hai chữ
hỡi ơi,như là
Hốt nhiên
hối hả lạ xa
Hốt nhiên
chầm chậm
mở ra chối từ

ơi, BiKhúcCủaRiêngTôi...

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2519


Image


H Á T
____________________________________________________________________________
[@_____anhPQ.]



Hương mãi còn vương trên mái tóc em xanh
Để ngón lược mềm anh dấm dứt bồi hồi
Gió cuối mùa hoá ngây ngô rất tội
Nhúm nắng chiều mộng mị phút nhoè đêm

Nụ hồn nhiên em ngào ngọt đằm thắm vui
Nét môi ngoan nở hân hoan chạng vạng đời
Buồn trong anh chợt hối hả trăn trối
Đoá hoa tâm càng thấm đẫm tình quê

Em gửi vào Đất bao gừng cay muối mặn
Nhuộm vào mây trắng màu thương đắm tuyệt vời
Anh xa xứ rót chữ ngẩn ngơ lời
Buổi đêm về Sương lén mộng trời mơ

Viết riêng cho anh khúc thanh thi yên ả
Ngộ kỳ duyên nhen chút ấm giữa cõi người
Ca dao hiền từ cố quận tương khởi
Nối nhịp ru cho tròn vạnh đôi tim

Em mở tất bao cửa lòng kín kẽ
Bởi dễ thường đời thoáng chốc tử biệt
Hát giao hoà lửng lơ niềm thao thiết!

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2547


Image


Dâng Cảm
____________________________________________________________________________
[@_____anhPQ.]




Ngày trong suốt áp hồn lên mây trắng
Bắt gặp màu trời ngăn ngắt giữa lòng mình
Đời ngẫu nhiên bao huyền thoại cổ tích
Khoan nhặt môi cười những duyên gọi tình thân

Ơ kìa gió...vốc bụi sầu tung toả
Tuổi tím giấu sâu trầm tích thạch biền
Trăng trắng tóc vẫn khoan thai mộng viễn
Ghép vụn vặt yêu thành lăng kính vạn hoa

Chẳng vì đâu lưng chừng nhớ không tên
Dạ lửng lơ nương cánh khói chập chùng
Luyến lưu tình buộc chéo thơ ân sủng
Thả khơi vơi lãng đãng chiều mông mênh

Đêm hoàng nguyệt ôm lồng lộng mơ hoang
Soi lối mông lung tìm phiếu diễu nét Người
Khoắng hão hư mường tượng dáng hình vời
Loạn trí tưởng phác ảo ảnh lênh loang

Trên đỉnh sao khuya treo mơ màng tưởng tượng
Có người đàn ông mắt u uất sầu rưng
Suối lệ trào ướt đầm đìa dốc má
Phút nghẹn ngào đau đáu vọng cội nguồn

Nhầu cảm thương cơ hồ nhoi nhói tim
Lời cảm thông trùng trùng sóng ngược tìm
Trườn vào thơ rợp triều âm thao thiết
Hòng dỗ dịu niềm đau mất mẹ hiền

Từ nghe tâm sự,thưa anh
Cây sơ quen bỗng đâm nhành mến thương
Lá tình thân trổ. hoa đơm!

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2593


Image


cho nguồn cội
TÔI YÊU
____________________________________________________________________________



Cái thuở hồng hoang xa lơ xa lắc
Biển sẵn mặn mòi Phan Thiết thân thương
Từ lọt lòng khai sinh nheo con mắt
Mảnh đất chôn nhau là quê quán cội nguồn

Ôi thật thà từng nhịp đập trái tim
Vạn ngày xa vẫn thuyền lòng cắm bến
Dễ gì lãng quên giữa trăm lưu ngàn luyến
Bản quán ruột rà sâu cội rễ chung tình

Phan Thiết đã chuyền cho tôi hơi thở
Phủ sóng yêu trong một hồn thân thể
Đứa trẻ măng tơ dọc dài năm tháng
Lớn lên đẫm ái tràn trề miên man

Đoạn trường 48 dằng dặc lênh thênh
Sỏi đá buồn giùm theo những bước dồn
Nhướng bóng mình chạm vệt nắng hoàng hôn
Rũ cong mắt thương dáng mẹ gầy lá lúa

Ngó suốt hư vô soi bời bời oan nghiệt
Hồ tìm cha yêu mờ khuất nẻo đường trần
Mẹ ba mươi lăm năm đằng đẳng thân chiếc
Di ảnh thờ chồng hương khói ám tâm can

Dường sầu thấm thía biết bao lần đối kiến
Đứa con gái rượu chừ chạm ngưỡng trung niên
Nghẹn ngào kín đáo trong yếu mềm khát đói
Thèm ấm tình nhà nơi cố quận êm đềm

Người đàn bà tôi dẫu hoang hoải ưu phiền
Mà tiềm thức và tâm thức luôn thị hiện
Phan Thiết dấu yêu hoài nghĩa ân chót kiếp
Thi ý dịu lời như sương mát thư hiên

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2623


Image


nỗi nhớ
của

Đ Ê M
____________________________________________________________________________



Trang sách cũ giấu một bông phượng rũ
Úa sắc hồng,nhạt thếch cả mùi hương
Cớ vì sao hồn nao nức lạ thường
Gờn gợn sóng nhớ nhung trường,bạn cũ

Hai mái đầu dưới rực trời phượng đỏ
Có lưu bút hạ hồng cuống quýt trao
Gió thinh không mơn man hôn ngọt ngào
Hoa sóng sánh... lìa cành.Chao! vương tóc

Bất ngờ thế!Hoa cùng ta kỳ ngộ
Khắc ghi đời một định mệnh phân ly
Mắt thôi biếc vẫn dõi cánh chim di
Trên tầng vắng bao dấu yêu hiện hữu

Bạn giờ đâu? Còn sống hay về cõi?
Ta nơi đây.Tuổi cuốn hút xa mù
Chiều ngả bóng.Cho len lỏi vào thu
Giữa đêm tối trầm u rưng rức nhớ

Xưa đến nay,phượng muôn đời quyến rũ
Thôi thúc mùa,ve nô nức âm vang
Đánh thức mây,mưa hạ trút ngập tràn
Giọt từng giọt,ướt đẫm hồn quay quắt

Ta khô héo dần như hoa khô héo
Gởi niềm riêng vào nỗi nhớ của đêm...

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2680


Image


thắp nắng
trong

MIỀN MẮT ĐÊM
____________________________________________________________________________
(Thương tặng các em khiếm thị, khuyết tật, bệnh Down
ở cơ sở Sao Mai thuộc Hội Dòng Khiết Tâm Đức Mẹ-NhaTrang)



Trái tim tôi bỗng bồi hồi xa xót
Khi nắm bàn tay. Em hỏi ngọt ngào:
Mây (thì) trắng. Trời (thì) xanh.Vậy nắng có màu(gì)?
Hay vô sắc giữa mênh mông trụ vũ?

Đôi mắt em là bóng tối tràn ngập
Vấp váp nhìn mong xuyên thủng màn đêm
Tôi trầm ngâm... khe khẽ tiếng dịu êm:
Nắng từ Trời nên khoác màu ấm áp

Này em ạ! Nắng lung linh diệu kỳ
Ánh trong veo nhưng không hề lãnh đạm
Sáng nồng nàn và tràn trề trắc ẩn
Sâu sắc cảm thương trẻ khiếm thị,tật nguyền

Em lặng im mà vẻ mặt bừng sáng
Tôi thầm trao một niềm yêu sâu lắng
Với chút quan tâm, đóng góp thiết thực
Ước chi tha nhân biết thắp nắng tim mình

Thơ tôi hôm nay viết tặng các em
Cất thành lời lòng càng thấm thương thêm
Những đôi mắt trẻ đục lờ ảm đạm
Mong nắng tim người rực mơ ước mắt đêm

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2823



Image


lời
trái tim

Q U Ê H Ư Ơ N G
____________________________________________________________________________
[@____anhPQ.]




Cảm ơn
cuộc sống đã cho em khi mở mắt chào đời
Được nghe tiếng sóng quê mình vọng vỗ
Lời thì thầm gió hát ngân tràn ru biển tối
Đêm tháng 10 vòm trời sao tròn căng lấp loáng
Giữa lòng nôi mẹ hiền Phan Thiết
Dỗ giấc thơ bé con thiêm thiếp
Bằng tình yêu bình yên hết mực
Từ trái tim biển mặn náo nức


[Em là đứa trẻ sinh ra vốn nòi lãng mạn. Bé tí ti mê được ẵm giữa trời. Quanh bốn bề khuya khoắt biển chơi vơi. Trong vòng tay má đong đưa theo gió đêm gờn gợn.Háo hức nhìn con trăng lên ngự đỉnh trời trong.Đôi ánh mắt say sưa viễn vọng... Ngắm vòm cao lấp lánh vạn ánh sao. Cho đến khi lịm dần vào giấc ngủ... Chứ nếu không là đầm đìa nước mắt. Khóc như thể chưa bao giờ được khóc! Đây là chuyện đến giờ má vẫn nhắc.]

Phan Thiết ơi!
Chẳng biết biển yêu Ta trước
Hay chính là Ta ngược lại
Chẳng biết...
Chỉ thấy trong Ta từng tế bào âm ỉ
Cứ nồng nàn một Ta kỳ quặc
một Ta rất đỗi thiết thân
một Ta lửa tim rực bỏng
Suốt một thời môi hồng khờ dại
Đến đời sống đang già hiện tại
Tình quê hương bấu chặt
Phan Thiết ơi!Phan Thiết.
Ta muốn ngỏ một lời
Rằng
Ta yêu ngươi!
Ta yêu ngươi quá thể
Ta yêu ngươi bất biến

Không ai dễ dàng dứt bỏ cội nguồn
Dẫu thời gian hơn 30 viễn xứ
Không ai thích chối bỏ ngữ âm mẹ đẻ
Khi trái tim yêu chưa từng hoang phế kiệt quệ
Phải không anh-
người đồng hương cách nửa vòng trái đất?


[Thật hạnh phúc khi chúng ta đã cùng: được sinh ra trong ngọt ngào hương biển. Đất biển nuôi anh thành vóc nên hình. Gió biển vút cánh diều mộng em lên chín tầng không. Đã từng sống từng thở chung bầu khí biển.Thì có nghĩa hai ta vĩnh viễn là con cưng một Mẹ. Mẹ Phan Thiết lòng dạt dào biển lớn.Rộng vòng tay ấp yêu chào đón.]

Giữa lưng chừng khoảng tối khoảng sáng
của mênh mông cõi ảo bạt ngàn
Cảm ơn đời đã cho em bắt gặp
Đã ban tặng niềm vui nhỏ nhoi tích tắc
Khi mở ra chân dung cảm xúc
chân dung của tình bạn
Hai chúng ta không ai là ốc đảo cả
Một khi biển quê hương luôn giang tay mời mọc
với vô vàn dấu yêu mưa móc
Phan Thiết nhắn với em:
Biển nhớ anh bồn chồn.Nhớ cồn cào xót dạ
Nhức nhối.Thật thà
Tha thiết
Ơi,người con viễn du xa lắc!

Cuối cùng em muốn
Em muốn...
đứng ngông nghênh giữa biển trời Phan Thiết réo rắt
Như tiếng vọng sóng vui
Tiếng vọng thoát bay qua dặm ngàn hải lý
Chẳng biên ải nào ngăn được lời vọng quê hương xa ngái
Đại lộ thênh thang dòng xe như mắc cưởi
Hay trăm tòa cao ốc sừng sữngmỏi mắt-
nào có nghĩa gì
Khi lời vọng xuyên suốt đậu xuống hồn anh
Êm ái
Dỗ dành
Về đi
...
Anh hãy về đi!

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2844


Image

Đ Ế N
H Ẹ N

____________________________________________________________________________


...
Chiều thứ bảy, ngày 22 tháng 5 năm 2010... bỗng nhiên trời rủ gió về lồng lộng. Và mưa... Những giọt mưa ào ạt đan chen nhau thành tấm rèm nhạc mờ ảo- buông lơi giữa không gian ngả xám. Thế là mùa đã nghiêng rơi tròn trịa vào Hạ rồi đấy nhỉ!

Ừ,... Saigon Hạ bao giờ cũng là Saigon lãng đãng mưa. Thời gian cứ như là một vòng tròn đều đặn vòng xoay theo hướng của ngày... tháng... năm gọn ghẽ; để rồi, đến hẹn mùa ghé. Vẫn những giọt mưa xiên dọc dài lướt thướt bám ngoài ô cửa kính trắng của khoảnh khắc Hạ cũ. Anh ạ, đã rất cũ rồi phải không...?

Lặng chìm thu lu trong góc khuất căn phòng: một nơi nhỏ bé tối mù quen thuộc. Ơi anh, em luôn có cảm giác ấm áp hơn khi ngồi bó gối một mình những buổi chiều mưa ảm đạm như vầy... Trái tim dường vơi cô đơn. Nỗi buồn dường nhẹ hẫng lan bay. Và dường le lói đâu đó trong thực hữu lòng mình một chấm sáng tình vui. Câm nín để cảm nhận trọn vẹn hơn bao cảm xúc kín kẽ vô hình...

Ơ này,... nhịp đụng chạm của cây kim đồng hồ luôn là âm thanh vô ngôn; thế mà vẫn réo trong hồn niềm khắc khoải khôn nguôi. Cái khắc khoải vừa đủ- khiến một tuổi người mênh mông nắng gió chợt nhìn lại đời mình...

Đã chớm rêu xanh
Chợt nhói muộn phiền
Ưu tư thắp nến
Soi buồn trung niên

...

Mưa! Mưa vẫn giăng ngang trời mùa Hạ. Gió! Gió vẫn thở dài thườn thượt ngoài hiên. Em! Em vẫn ngạo mạn mơn giỡn mỏi mòn với Hạnh- Sầu- Sướng- Khổ riêng một cõi em. Và anh ạ, có lẽ cuối cùng...- một lúc nào đó... em sẽ vỡ toang em- như những giọt nước mưa đến hẹn vào mùa...


____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m


Image


2847



Image



. t h è m...
____________________________________________________________________________



thèm chân trần áp triền cỏ sương mai
thèm nắng sớm vắt ánh vàng lúa chín
thèm nhẩn nha lộng thênh thang hương biển
thèm nhịp võng trưa ầu ơ ru khẽ
thèm lãng đãng hè cánh cò cố quận
thèm hoàng hôn tím sau luỹ tre làng
thèm vằng vặc ngời trăng khuya thanh thoát
thèm ngan ngát hoa Thanh Long huyền hoặc
thèm ngủ yên dưới lấp lánh sao cười
thèm thức dậy nghe ríu rít chim vui
. thèm...
. ...
. ...

Rủ thèm vào giấc chiêm bao
Mơ căng tuyệt mộng dạt dào miên man
Niềm thèm hoá cánh diều vàng
No tròn đẫy gió vút ngàn thinh không!...

____________________________________________________________________________
*g i o t s u o n g t i m




2862 top -
Ⓣ﹅. tâm tư khúc
1, 2, 3, 4, 5 ... 9
_______________________________________________
Bóng Xế - thơ - Lý Quang Chính _______________________________________________

Image

Mệt rồi gót mỏi rong chơi
Sơn cùng thủy tận đã lời nghe ra
Hoàng hôn trỗi nhịp phôi pha
Phím mòn ai nhấn âm ba lạnh mình

xem tiếp...

_______________________________________________
Tiếng Vọng Của Biển - văn - Lư Ngọc Dung _______________________________________________

Image

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...

xem tiếp...

_______________________________________________
Thành Phố Mưa Bay - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

có những chiều thành phố mưa bay
thương em gầy giọng hát liên dài
nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ
môi nhăn mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Second Chair - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...