THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





p h ù .h o a


2437




Image
______________________________________________

p h ù . h o a
______________________________________________



khi bắt đầu tình yêu bằng một dấu mở ngoặc
là đã rắp tâm chuẩn bị thêm một dấu đóng
mình giam lỏng đời nhau giữa hai lằn ngoặc
cài trò chơi lên then đóng, mở - đôi co

khi đặt để tình yêu sát cạnh một dấu bằng
là đã so đo bên con tim, bên lý trí
mình cố tình làm nặng đĩa cân thành ý
nghệ thuật giả hình chỉ thể gọi: phù hoa

khi đạt tới ý nghĩa cuối cùng của tình yêu
có lẽ đã không ít nhất một lần bật khóc
có phải là những lúc tự thấy mình ngốc
vì chẳng thể trung thành với điều dối gian!?



©vânhạc

Image


2438




Image
______________________________________________

h o a . n ắ n g
______________________________________________



giọt nắng dệt tơ thêu buổi chiều
em về ôm nắng lụa nâng niu
hoa nắng cài lên tóc xinh mướt
từng sợi mà ươm đủ dấu yêu

nhẹ nhàng hiên vắng nắng rơi thềm
gieo hồn sưởi ấm nhớ nhung thêm
hoa nắng dịu dàng trong mắt biếc
tình tự gió xuân gởi môi mềm

khoe nắng cho vừa màu lá xanh
đong đưa hoa nắng điểm non cành
có con chim nhỏ vừa thức dậy
hỏi nắng đua sợi tình đan nhanh

như nắng vừa lên giọt lung linh
hoa nào theo kịp bước vô tình ?
màu nắng hôm nay đừng vội tắt
em tìm hoa nắng giữa mộng xinh !



©vânhạc

Image


2560




Image
______________________________________________

n h ớ
______________________________________________



tôi đến
chờ người như mỗi ngày
tìm tôi trong yên lặng
nghe hơi thở . đổi thay

tôi gọi
âm dội về trí nhớ
tên người giữa muôn người
muốn tìm quên . vô cớ

tôi buồn
treo tình người cheo leo
lên đời tôi vách đá
trăm năm đổ bóng theo...



©vânhạc

Image


2561




Image
______________________________________________

v ẽ
______________________________________________
(riêng Đông Bắc...)



trời Đông Nam có những ngày mưa, nắng
phố, núi, đồi lên xuống... hồ, thông xanh
sớm thức giấc pha màu lên mây trắng
vẽ trang đời chấm, phết... nhẹ giữa tranh

em cố vẽ dấu chân trên đường thẳng
không song song chỉ một điểm đồng hành
con dốc mê in bước tình bằng phẳng
để bụi đường yên ngủ nuôi giấc lành

em cố vẽ mảnh trăng đêm huyền diệu
kéo cho tròn hai múi khít đời nhau
dăm ba cuộc tình có khi đồng điệu
và có khi nhạt nhẽo mấy mùa đau

em cố vẽ cảm xúc còn sót lại
quán cà phê thứ sáu đông những người
tiếng ồn ào, khói thuốc, lời đàn hát
đắng đầu môi, khúc "blue"... lặng người

em cố vẽ dòng người qua con phố
một người quen, thân, lạ ở góc đời
nghe lạc loài ngang qua vai, lố nhố
bóng em buồn, lãng đãng... giấu một nơi

gởi cho anh một bức tranh vẽ dở
hết cuộc đời chẳng hoàn tất cho nhau
đem tháng năm vá chắp, liền mảng vỡ
tô lên đời chấm, phết... mượn sắc màu!



©vânhạc



2878




Image
______________________________________________

b u ô n g !
______________________________________________
(quý mến tặng huynh Vương Trần TĐ...)



Nì Ôn,

Thơ nỡ để gió cuốn
Mần răng tỏ thiệt uổng
Chừ tơ vò mấy cuộn
Ơi buồn !

Đời đầy những ham muốn
Có - Không - vẫn ngông cuồng
Khi tâm tư trầm xuống
Tự buông !

Ta như người chống xuồng
Nông sâu chờ tình huống
Khúc xiết quanh, khúc suôn
Bởi nguồn !

Bước theo đời luống cuống
Trăm nẻo trăm thước khuôn
Năm tháng đổi phiền muộn
Bỏ ruồng !

Ngại một đời chìu chuộng
Bất bình ngõ lách luồn
Nặng đầy đôi vai luống
Luôn luôn !

Mượn đôi cánh chuồn chuồn
Mượn đôi cánh chim muông
Qua ngang khúc sông uốn
Giọt tuôn !

Mai tìm về cội nguồn
Thức tỉnh cùng tiếng chuông
Tự lời kinh mến chuộng
Chữ cuốn !

Chia càn khôn cùng uống
Giữa đổi chác bán buôn
Đời không như ước muốn
Nói suông !

Tay nắm rồi tay buông
Mở cửa ra - luông tuồng
Thân hiện lá mục cuống
Trần truồng !



©vânhạc



3103




Image
______________________________________________

t ự . đ á p
______________________________________________



Người ta . Có một chữ sầu
Đâm chồi . Mọc rễ . Tim sâu những đường

Còn tôi . Có một chữ thương
Tặng người nhầm lẫn
Dễ thường đánh rơi

Ai kia . Tiếc . Lượm ngắm chơi
Biết đâu mai mốt khơi khơi . Lời tình ?!



©vânhạc



3220




Image
______________________________________________

q u ê. N G O Ạ I
______________________________________________
(để nhớ làng Hương Cần...)



trở lại quê một ngày đầu tháng chín
đặt chân lên con đường cũ bao năm
lòng vẫn còn nghi ngờ ngỡ xa xăm
quê mình đây hay đang còn mơ ngủ

hàng dừa xanh gió lao xao vừa đủ
nhớ năm xưa bắt võng ru hiên ngoài
nhớ dáng nằm vắt vẻo thật khó coi
nghêu ngao hát bài tình ca đằm thắm

con hoái* nhỏ đôi bờ soi nước ngắm
thuở còn thơ vẩy tắm buổi trưa hè
sang mùa rồi đâu còn rộn tiếng ve
vẫn mơ lại những ngày xưa dấu ái

anh em tôi chạy vào vườn ăn trái
đứa leo cây đứa nghịch ngợm ngắt cành
hái hết rồi quả ngọt chừa quả xanh
ngoại mỉm cuời hiền từ nhìn bầy cháu

mỗi chiều tà bếp rơm lùa khoai nấu
thú đồng quê hương lúa mộc mạc thơm
khuya hôm về leo lét ngọn đèn đơn
trăng mơ màng chiếu xuyên lùm tre thẳng

mới hôm nào giờ hai mươi năm chẳn
ngày ra đi còn bé biết nghĩ gì ?
thờ ơ nhìn lần cuối buổi chia ly
nay khôn lớn mới hay mình luyến tiếc

ngoại đâu còn để nghe lời hiểu biết
ngôi nhà xưa hoang vắng bỗng chạnh lòng
ra đi rồi trở lại để xót mong
quê Ngoại đó nhớ hoài trong ký ức...



©vânhạc



__________________________________
*hói = hoái (phát âm theo giọng Huế)




3463




Image
______________________________________________

t h ạ c h . t h ả o
______________________________________________



mang thân gởi phiến đá mờ
lạc loài hoa tím lặng chờ hơi sương

gượng lên sống kiếp vô thường
rong rêu ngày tháng hoài vương chữ tình

ngủ quên tìm giấc mộng xinh
nhớ chăng thu chết tình mình còn đâu

ngắt đi một cánh hoa sầu
hương trinh giữ lại hẹn nhau kiếp nào

thoáng buồn dõi mắt xanh xao
nhìn nhau chi nữa cớ sao mãi chờ?



©vânhạc



3660




Image
______________________________________________

l ạ c
______________________________________________



trăm năm -- một bước lạc đời
hờ môi rạn vỡ nụ cười dối gian
tình em mỏi cánh mây ngàn
tương tư gởi nhánh hoa vàng cội xưa

nguyệt lên soi bóng giữa mùa
rằm hương môi ngát quỳnh vừa trắng hoa
áo đêm sương nhẹ chạm qua
rơi vào nỗi nhớ -- một tà tương tư ?



©vânhạc

Image


3854 top -
phù hoa
1, 2
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...