THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





m à u. t h ờ i .g i a n


2276



Image



Em...
Có bao giờ bước lên ngọn đồi vời cao tuyết phủ nhìn xuống thung lũng chìm sâu dưới băng giá nhạt nhòa. Rồi nghĩ về một điều gì ẩn chứa trầm miên vùi sâu ẩn niệm. Có phải chăng là một lời hẹn ước, về một xanh mầm sẽ đến... cho một tươi mát vừa đơm...

Và nghĩ về tôi - như nghĩ về một điều diệu kỳ trong tim nắng ấm.
Và nghĩ về nhau - như nghĩ về một khoảng trời xanh ngát hoài mong.
Nghĩ về những người thân thương - như nghĩ về một khu vườn đang chờ mùa về rực sắc.
Nghĩ về tuổi thơ - như nghĩ về thuở ánh mắt còn hồn nhiên, khi môi vẫn tươi ươm trong sáng nụ cười.
Nghĩ về quê hương - như nghĩ về một giòng sông ưu hoài để lại, một cánh lá vàng khắc khoải mang theo...

Ở nơi đây thời tiết đang làm buốt gầy hanh hao trái tim người đi giữa mùa đông biệt xứ. Bên kia em, trời đất đã man mác nhẹ gót vào xuân cho hoa nụ trổ mầm.

Làm sao ta có nhau, để chia sẻ hàn ôn kỷ niệm ban đầu hạnh ngộ.
Làm sao ta có nhau, để hơi-thở-mùa-Xuân-em sưởi ấm rét Đông tôi.
Làm sao đến với nhau qua dặm trùng địa cầu xa cách.
Làm sao với được nhau từ đỉnh ngày em chạm tới đáy đêm tôi.

Nên tôi đã đến, và tôi đã ngồi đây.
Để nghĩ về em... về một điều gì mà nghe trong lòng dịu dàng khép kín.
Và cũng nghĩ đến mọi điều, rồi chợt biết không rõ tự bao giờ chan hoà hạnh phúc nở hoa.

Và tôi biết, giờ phút này, trong tôi... một mùa xuân đang về... dẫu định kỳ nhưng muôn vàn diệu huyền biến hoá, sẽ thăng hoa và trầm bổng vút lên cao thành lời ca tiếng hát, lay khẽ trái tim đang ngủ vùi mùa đông thức giấc, mở rộng ra chào đón mặt trời và đem tia nắng mới chia với cùng một người... với mọi người... và với em...




Image


2277



Image


(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Em đi qua chuyến đò
Ối a sao em đành vội
Tôi xin làm đá cuội
Và lăn theo gót hài (*)


Huyền đang hát bỗng ngưng lại vì tiếng đàn đệm của chú Đình tự nhiên im bặt. Chú buông hai tay ra khỏi những phím dương cầm, xoay người hướng về Huyền nhẹ nhàng bảo :
_Chú không tiếp tục được nữa Huyền ơi... xin lỗi Huyền nhé, chú hứa tập cho Huyền hát bài này... nhưng...
_Không sao đâu chú ạ, chú không được khỏe thì mình để hôm khác vậy!

...

Chú Đình là bạn của anh Trọng, con bác Kháng của Huyền, hai người cùng làm việc tại Quân Y Viện Cộng Hòa trước năm 1975. Chú khá lớn tuổi, hơn Huyền đếm trên hai con giáp, cho nên thay vì gọi bằng anh theo anh Trọng, Huyền vẫn quen miệng gọi bằng chú. Ngay lần đầu chú đến nhà chơi, trông thấy chú "gìa gìa" nên Huyền đã cúi đầu khoanh tay "Chào Chú ạ!" một cách tỉnh bơ làm anh Trọng bật cười xua tay :
_ Bạn của anh cơ mà, chú gì mà chú?
_Em tên gì?
_Dạ... cháu là Sơ Huyền...
Vậy mà Huyền vẫn gọi chú Đình bằng "chú". Chú đi học tập cải tạo về khi đó Huyền khoảng 10 tuổi, gia đình chú đi vượt biên hết chỉ còn mình chú, chú buồn nên tối tối thường ghé sang nhà Huyền chuyện trò cùng anh Trọng. Thỉnh thoảng chú ôm guitar đàn những bản nhạc cổ điển, lúc đó Huyền chẳng biết chi nhiều về âm nhạc nhưng Huyền cảm thấy hay và thích lắm, cho nên vẫn vòi vĩnh bắt chú đàn cho Huyền nghe. Có hôm chú vừa đàn vừa hát những bài tình ca, có hôm hát chỉ mỗi một bài hát, cứ hát tới hát lui riết làm Huyền thuộc nằm lòng luôn lời hát...

Từ khi trăng là Nguyệt
vườn xưa lá xanh tươi
Đàn chim non lần hạt
cho câu kinh bước tới
Từ khi trăng là Nguyệt
tôi nghe đời vỗ về tôi
Từ khi em là Nguyệt
câu kinh đã bước vào đời (**)


Thế là Huyền hát cùng với chú, theo thời gian Huyền lớn lên dần và càng thân với chú hơn. Chú kèm Huyền học, dạy Huyền đánh đàn và tập cho Huyền hát những tình khúc tiền chiến, ca khúc Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Cung Tiến...
Có lúc chú Đình nghiêm trang như một nhà mô phạm, chú điềm đạm khi giảng bài cho Huyền. Huyền yên lặng ngước nhìn chú, một khuôn mặt vuông chữ điền hằn lên nét khắc khổ của tháng ngày học tập cải tạo vất vả, dưới gọng kính trắng là đôi mắt hiền từ đượm vẻ buồn buồn và mái tóc điểm hoa râm, thỉnh thoảng nhíu mày tỏ vẻ bất bằng khi Huyền lơ đễnh chẳng chịu tập trung vào bài học. Lúc thì chú vui vẻ xoa đầu Huyền, nhất là khi Huyền vừa chấm dứt nốt nhạc cuối cùng trên phím dương cầm không sai lỗi nào. Chú cười hài lòng và không ngớt mở lời khen :
_Hôm nay Huyền giỏi lắm... để rồi chú dẫn Huyền đi ăn kem ở Hồ Con Rùa.
Có lúc chú đùa với Huyền như một người bạn thân, chú kể cho Huyền nghe những câu chuyện ngày xưa, ngày chú còn là sinh viên trường Y khoa, rồi những ngày phục vụ ở chiến trường khốc liệt tưởng như có thể bỏ xác ở rừng sâu, tình thương mến của đồng đội... Giọng kể tiếc nuối cho những thay đổi, một sự mất mát qúa lớn trong cuộc đời...

Một tối nọ chú Đình đến chơi, Huyền đang ngồi đọc sách ở phòng khách. Vừa thấy Huyền, chú buột miệng :
_Huyền ra coi... đêm nay không phải rằm nhưng trăng tròn ghê nơi!
Thế là Huyền bỏ ngay quyển sách xuống sofa chạy vụt ra sân nhìn lên bầu trời đêm.
_Chú xạo ghê cơ... Huyền đâu có thấy trăng đâu?
Anh Trọng cười to, đưa tay ký nhẹ lên đầu Huyền...
_Ngơ ơi là ngơ Huyền à... trăng tròn trên khuôn mặt của Sơ Huyền... Sờ... ra đấy!
Huyền xấu hổ đi vội vào nhà trong. Hôm đó Huyền không thèm ngồi nói chuyện với chú. Lần đầu tiên Huyền cảm thấy giận chú, hờn giận mà không có lý do, tiếng đàn và giọng hát trầm ấm của chú vẳng bên tai...

Từ trăng thôi là Nguyệt
là trăng với bao la
Từ trăng kia vừa mọc
trong tôi không trí nhớ
Từ trăng thôi là Nguyệt
hôm nao chợt có lời thưa
Rằng em thôi là Nguyệt
tôi như đứa bé dại khờ (**)


Huyền bỗng thấy ghét bài hát một cách chi lạ, vùng vằng cùng chị Duyên:
_Làm như chỉ có Nguyệt Ca mới là hay, hát hoài phát nhàm!
Chị Duyên nheo mắt :
_Huyền chẳng thể hiểu thế giới bí ẩn của người lớn được đâu... thôi... lên lầu coi phim với chị, tối nay nghe nói có phim hay...
Câu nói của chị Duyên làm Huyền bắt đầu thắc mắc "thế giới bí ẩn của người lớn" là cái gì mới được chứ? Nhất định hôm nào phải hỏi chú Đình cho ra lẽ...

...

_Chú ơi! Bộ chú chỉ thích có một bài hát Nguyệt Ca thôi hả chú?
_Ồ không... tại chú có một kỷ niệm.
_Có phải là "thế giới bí ẩn của người lớn" không ạ?
_Chà ! Hôm nay sao Huyền dùng chữ khác thường vậy? Chú ngạc nhiên nhìn Huyền.
_Dạ... tại... tại... thấy chú là lạ! Huyền cười tinh nghịch, làm rung rung hai bím tóc mới được chị Duyên làm đẹp vào sáng nay trước khi đi học.
Chú cười thật hiền nhưng giọng trầm xuống có vẻ buồn buồn...
_Thôi được, để chú cho Huyền biết câu chuyện "bí ẩn"... của người lớn...

...

Đó là một buổi chiều cuối năm, bệnh viện vắng lặng vì phần lớn những thương binh hay bệnh binh gần hồi phục đều xin xuất viện để về ăn Tết cùng gia đình. Hôm đó là phiên trực của chú, chú bị chỉ định vì còn độc thân. Chú đang say mê đọc quyển truyện kinh dị của một bác sĩ người Ý "Chiếc mặt nạ da người" thì có tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa phòng trực. Chú giật mình ngẩn lên, bắt gặp cái chào lễ phép của một thiếu nữ có khuôn mặt tròn, mũm mĩm... đôi mắt sáng và đẹp của cô ta làm chú bị thu hút ngay.
_Thưa Bác sĩ, có cách gì giúp cho anh của em không ạ... dạ... hình như anh đang lên cơn sốt rét!
_Ủa! Y tá trực đi đâu ? Sao cô lại phải đích thân vào tìm tôi. À, mà thôi... tôi đến ngay... anh cô ở phòng số mấy?
_Dạ, phòng 209, thưa bác sĩ.
Chú nhanh tay lấy dụng cụ khám bệnh và một số thuốc cần thiết rồi đi nhanh về hướng phòng 209.
Và chú quen cô ấy, quen vào buổi chiều 30 tết, tên cô là Thu Nguyệt... trăng mùa thu, cô xinh như tên gọi của cô. Chú và Thu Nguyệt có một mối tình rất đẹp, chú yêu cô ấy và yêu luôn những lời hát...

Từ khi trăng là Nguyệt
tôi như từng cánh diều vui
Từ khi em là Nguyệt
trong tôi có những mặt trời (**)


Thời thế thay đổi, chú tưởng vào trường học cải tạo chỉ độ một tuần theo lệnh của chế độ mới rồi về, nên hứa hẹn với Thu Nguyệt là chờ chú hoàn tất chương trình cải tạo, chú sẽ xin phục vụ tại một bệnh viện nào đó trong thành phố... ổn định cuộc sống xong thì chú sẽ xin hỏi cưới cô ấy. Nhưng ai ngờ thời gian đi học tập kéo dài không chỉ 1 tuần, 1 tháng, một năm... mà hơn cả 6 năm. Hai năm đầu chú nhận thư đều của Thu Nguyệt và thỉnh thoảng cô ấy theo gia đình chú đi thăm nuôi, những năm sau thư từ thưa dần và rồi tự nhiên ngưng hẳn. Chú viết thư mãi cũng không thấy cô ấy trả lời mà hỏi thăm tin tức từ gia đình thì Mẹ chú chỉ thở dài nói gọn mỗi câu "Cô ấy đã đi vượt biên rồi con ạ!" Chú cứ đinh đinh là vậy, tuy buồn và nhớ thương Thu Nguyệt nhưng thật lòng chú mừng cho cô ấy, dù sao ra đi để có một tương lai sáng sủa hơn cũng là điều đáng làm. Hơn nữa chú trong vòng tù tội, tương lai mịt mù... biết khi nào mới có thể đem lại hạnh phúc cho cô ấy?
Chú được trả tự do. Trở về nhà, gia đình chú đã qua hết bên Mỹ. Người em họ của chú giao lại cho chú một bức thư của mẹ chú, bà viết để xin lỗi đã giấu chú một chuyện mà đáng lẽ không nên giấu, chẳng qua vì bà thương chú qúa, không muốn thấy chú đau lòng. "Con ạ! Thu Nguyệt đã qua đời khoảng hơn một năm, sau lần gặp con trong kỳ thăm nuôi cùng mẹ... Cô ấy mang căn bệnh hoại huyết (leukaemia) từ lâu, biết không cách gì chữa trị được nhưng cô ấy không muốn cho con biết, sợ con buồn rồi sinh bệnh khi đang lao động cực khổ lại thiếu thốn thực phẩm bồi dưỡng trong trại giam. Cô ấy nói với mẹ là cô ấy thương yêu con nên không muốn con khổ vì cô ấy. Cô ấy cầu mong con sẽ gặp một người vợ tốt và được hạnh phúc mãi mãi..."

Từ trăng thôi là Nguyệt
mỏi mê đá thôi lăn
Vườn năm xưa vừa mệt
cây đam mê hết nhánh

Từ trăng thôi là Nguyệt
tôi như đường phố nhiều tên
Từ em thôi là nguyệt
tôi xin đứng đó một mình (**)


...

Rồi một ngày cũng tới... Huyền cũng xa chú. Đời sống cơm áo tất bật ở xứ người đã làm Huyền không còn muốn cầm cây viết lên để nhớ chuyện viết thư. Tính Huyền lại không thích kể lể thở than, nhìn xuống cuộc đời mình vẫn là người may mắn hơn quá nhiều người. Nhưng đến khi thư thả, có chút thời gian ngồi nhớ về ngày xưa thì Huyền đã đi một bước quá xa... xa đến nổi không còn quay trở lại kịp để nắm bắt lại những điều trân quí. Quả là một mất mát lớn của Huyền mà suốt cuộc đời không bao giờ tìm có lần nữa!?

_Sơ Huyền... trăng vừa nhú lên đầu mùa... trăng non...
_Vậy hả chú? Huyền vẫn khổ sở với cái tên gọi của mình. Các bạn, mọi người ai cũng giễu cợt rằng... Sờ ơi! Sờ à...
_Trong đời chú, chú may mắn được gặp hai con trăng. Một trăng tròn của mùa thu dịu dàng đầy ý vị. Một trăng non tươi tắn, tự tin và yêu đời...

Huyền bất chợt nhớ lại những bài học tiếng pháp vỡ lòng mà chú Đình đã dạy kèm thêm cho Huyền. Chú hay cười khó hiểu mỗi khi Huyền chỉ vào trang sách hỏi vài câu chữ ngớ ngẩn...
_Pourquoi je t'aime?
Cúi xuống giấu tiếng thở dài...
_ Ne m'en parle pas!

Vườn năm xưa em đã đến nay trăng quá vô vi
Giọt sương khuya rụng xuống lá như chân ai lần về (**)


Huyền hát tiếp một mình. Nhớ tiếng đàn dương cầm đệm ngày xưa êm ái...
Chú Đình ơi! Chú ở nơi đâu và có biết?

Em đi qua chuyến đò
Ối a trăng nay đã già
Trăng muôn đời thiếu nợ
Mà sông không nhớ ra (*)





______________________________
(*) Biết đâu nguồn cội - tcs
(**) Nguyệt Ca - tcs



Image


2528



Image


p h í a .b ê n .k i a .c h â n .t r ờ i

(của chị MH.)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Diễm thích ngắm nhìn biển vào đầu ngày. Một sự khởi đầu tinh khiết của biển vào lúc bình minh như nàng thiếu nữ đúng vừa độ dậy thì da thịt nõn nà, tươi mát. Không khí chung quanh trong sáng một cách lạ thường, hơi mát của gió biển đem lại cho Diễm niềm sảng khoái, nhẹ nhõm... và một khoảng trời hồng đầy ước mơ khi ánh mặt trời vừa hừng đông từ chân trời.

Đặt chân xuống thềm cát mịn, Diễm chần chừ không dám bước tới. Những nếp uốn lượn của bãi cát đều đặn qua một đêm được vẽ vời từ làn gió ngoài khơi đưa vào bờ. Thả hồn theo những đường cong lên lượn xuống, giống như những chữ s nối liền... chữ s của một em bé bắt đầu tập viết, chưa vững tay, không tròn chữ. Dấu chim di trên cát thật rõ, móng vuốt của ngàn cánh hải âu in đậm lên bờ cát, có khi rời rạc, có khi chồng chất lên nhau. Lâu lắm rồi... Ừ! đã lâu, Diễm mới có dịp nhìn lại hình hài của vết chim di!

(...)

Vừa mới nhận chứng chỉ tốt nghiệp, bạn của Diễm, ai ai cũng lo lắng đến phần bổ nhiệm và mong ước được chuyển đến những nơi không quá xa thành phố, xa gia đinh. Với điểm ra trường khá cao, Diễm được bổ nhiệm dạy học ở một trường phổ thông trung học ở quận Hương Trà, vùng Bao Vinh thuộc thành phố Huế. Bạn bè và gia đinh ai cũng mừng cho Diễm. Diễm hớn hở bước vào nghề, tự tin và bằng lòng với những gì gọi là số phận sắp đặt... Mỗi buổi sáng đến trường, những giờ đứng lớp san sẻ cùng học sinh của mình mớ kiến thức đã được học qua. Những niềm vui bất chợt sau lần chấm bài và cũng là điều an ủi của một cô giáo trẻ chập chững vào nghề, khi biết được học trò của mình đạt hiệu quả tốt sau nhiều lần kiểm tra...

Sáu tháng sau, nghe lời kể của một người bạn đồng nghiệp về một nơi đang thiếu giáo viên trầm trọng, những trẻ em nơi đó đang cần sự đoái hoài của các thầy cô giáo. Diễm thay đổi ý định, bất chấp bạn bè ngăn cản, bỏ qua lời khuyên của Mẹ, Diễm đã tình nguyện xin đổi nhiệm sở.

Đó là một ngôi làng nhỏ bên phá Tam Giang -- Đại Lộc. Những ngôi nhà phên tranh đen đủi, rải rác bên những rặng thùy dương xanh ngắt trên nền cát trắng mịn... quện vào nhau như hai màu đối chọi, tạo nên bức tranh đồng quê thanh bình vẫn hiện rõ trước mắt Diễm mỗi sáng sớm khi đi ngang bờ biển này. Tình hình kinh tế vào thời kỳ đổi mới vẫn chưa thay đổi được cảnh nghèo nàn hoang vu của ngôi làng ven biển!

Mỗi sáng, trên đường đến trường, Diễm phải ngang qua một dọc dài bờ biển. Như là một thời khắc cố định, vẫn lập đi lập lại vào mỗi buổi sáng... Những bước chân của Diễm dẫm lên bờ cát còn ướt khi thuỷ triều vừa xuống. Biển lúc này thật là bình yên, vài vỏ ốc, con sứa nằm chơ vơ... hàng trăm dấu chim di còn sót lại. Phía bên kia chân trời, mặt trời vừa nhú lên làm hồng cả một khoảng trời, làm hồng luôn cả tâm hồn đầu ngày của Diễm. Có lúc Diễm đã tưởng tượng và ước mơ... "Có gì lạ hơn không ở phía bên kia?"... "Rồi sẽ có một ngày nào đó, có một phép lạ nào đó sẽ đưa Diễm đến phía bên kia chân trời!", ước mơ nằm nguyên vẹn trong tâm thức của Diễm, và một nỗi háo hức đến với Diễm... từng ngày... từng ngày... khi mỗi sáng đôi chân bé nhỏ bước từng bước chầm chậm dọc theo bờ cát, và đôi mắt Diễm dõi theo khoảng trời hồng phía bên kia chân trời!

(...)

Giờ đây Diễm đã đến, được đến phía bên kia chân trời... cũng chẳng có gì là lạ! Phía bên kia chân trời là một bờ biển khác... rồi cũng chỉ là một vòng tròn luẩn quẩn của màu hồng ước mơ... mơ về lại phía bên kia chân trời... Mơ về một ngôi làng nhỏ ven biển, một đầm ấm tình người trong cuộc sống đơn sơ, thiếu thốn. Mơ về một viên phấn trắng trên tay và những đôi mắt ngây thơ, ngoan hiền của trẻ em chăm chú vào giờ học. Mơ về căn phòng của khu nhà tập thể xiêu vẹo và thèm muốn có lại cái cảm giác ngả lưng trên chiếc giường tre ọp èo mộc mạc...


Một sớm mai...
Vết chim di trên cát... tới, lui, chồng chất hay rời rạc...
Phía bên kia chân trời... Diễm đi mãi trong giấc mơ...


_______________________
~Biloxi -- Mississippi~




Image


2647



Image


D u y ê n

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



chia tay - hai người đi hai lối.
tạm biệt - một người đi, một người ở lại.

trường hợp của Duyên - chẳng biết gọi là gì, chia tay hay tạm biệt ? Duyên không chọn cho mình một lối đi và Duyên cũng không phải là người ra đi... người ở lại thì cũng không hẳn.

thụ động . hai chữ này đã ăn sâu vào tiềm thức của Duyên như một định luật. có lẽ khi thượng đế (đang vui tay) tạo ra thêm một hình hài, hình thành thêm một sinh mạng trong thế giới này, đặt cho một cái tên gọi là Duyên, rồi thì (ông hứng chí) kèm luôn theo cho một số phận mà dù muốn dù không - Duyên - cũng đã đuợc an bài !

dễ gì đi theo đường mình chọn ? dễ gì được làm người ra đi ? dễ gì được làm người ở lại ?
mọi sự việc cứ vẫn đi qua. buồn - vui. hạnh phúc - đau khổ. vẫn là số phận. bàn tay vô hình nào đó đã sắp xếp chọn lựa và quyết định cho Duyên ?

thụ động . một Duyên.
hay không, đừng thụ động . một Duyên khác ?

thụ động và không thụ động - có khác chi không ?
Duyên muôn đời cũng chỉ là Duyên.

hình như... đến bây giờ vẫn chưa có câu trả lời... :)

Duyên ?




2904



Image

l u â n .v ũ

(riêng anh...)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Cơn mưa vừa ngớt. Đôi chim xanh hôm nào, tìm nơi xây tổ dưới mái nhà bay vòng trở lại ríu rít bên nhau. Những hạt mưa nặng trĩu trên cánh peony bên dưới khung cửa sổ làm đóa hoa ngả hẳn về một phía trông đến tội nghiệp. Đôi mắt cô dừng lại ở chiếc bình pha lê trên bàn kê sát cạnh giường, những cánh hoa vẫn còn tươi màu hồng. Cô yêu màu hồng của peony... nhớ mùi nước hoa Pivoine một thuở, chỉ chấm nhỏ đầu ngón tay của đôi bàn tay áp vào bờ cổ, hương mát lan tỏa ra cho cô cảm giác thật dễ chịu.


Hai lần missed calls của ông. Những viên thuốc làm dịu đi căn bệnh cũ tái phát, cứ thế mà cô ngật ngầy với giấc ngủ. Tiếng violin dập dìu dòng nhạc Bach đưa cô về thực tại. Cô lần tay bấm vào tên ông trên cell phone.
_Em đang làm gì đó?
_Nghe nhạc.
_Cuối tuần không đi đâu chơi à?
_Không.

Tiếng cười tinh nghịch sau mỗi câu hỏi của ông làm cô vui theo.
_Em biết không, sáng nay anh tự nhìn mình trong gương, kỹ hơn.
_Có gì lạ sao?
_Có thể nào người ta ngắm mình trong gương và không nhìn thấy khuyết điểm của họ?
_Em thì soi gương mỗi buổi sáng, nghiêng đầu qua bên này hay bên kia một chút, mỉm cuời với chính mình... cố tạo hình dáng khuôn mặt vào những lúc dễ nhìn nhất và vui với điều này, rồi mang theo mình suốt ngày.
_Thế còn khiếm khuyết?
_Để người khác nhìn thấy giùm em vậy!

Ông cười lớn hơn. Chuỗi cười của ông làm cô tỉnh hẳn.
Những mẩu đối thoại không đầu không đuôi nhưng cần thiết cho nhau. Cô không thể đặt tên cho tình cảm giữa ông và cô.
Let it be!
Ông không thừa nhận.
Em vẫn-nguyên-vẹn trong anh.


Mưa lại rơi. "Listen to the rhythm of the falling rain... telling me just what a fool I've been..." (*) Giọng hát của ông qua phone vừa đủ nghe. Buổi chiều của cô bỗng như đẹp hơn, dư trầm vừa quyện lẫn vào màu hồng phơn phớt trên những cánh peony...



(*)Rhythm of the Rain . The Cascades


Image


3113



Image

ý .t ư ở n g

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



ý tưởng có phải là tiến trình tư tuởng, được hình thành và có kết quả từ tư tưởng ?

một ý tưởng.
có khi rất giản dị- không cần phải dựa trên một nền tảng triết lý đạo đức để rồi dùng những ngôn từ có tính cách thẩm mỹ để hoá trang làm đẹp nó.

đi ngược lại thời gian để trở về quá khứ... lạc vào thế giới ảo tưởng của tương lai... cảm nhận được cái thật ngay giây phút hiện tại... khi thần kinh hệ đáp ứng, một đáp ứng trực tiếp của giác quan. sự tích lũy ký ức ? của trí nhớ ? của tâm lý ?

sự tò mò của con người sẽ đi đến đâu ? khi nào sự tò mò và kiếm tìm chấm dứt ?
họ bị hối thúc bởi những tò mò. sự chán chê hình thành dần trong tư tưởng khi họ đã thoả mãn ? sự tò mò của họ cũng tầm thuờng như cái thỏa mãn đi tới chán chê trong ý tưởng !

đứng ở vị trí này tôi có thể là chính tôi.
ở một ví trí khác tôi có thể là bạn.
tôi thay đổi loanh quanh để tìm mọi vị trí, để tôi còn có thể là anh, là chị, là em...
tư tưởng tôi là trí nhớ. quá khứ - hiện tại - tương lai.
tư tưởng tôi phiêu du. một sự tưởng tượng. mơ hồ - không thật.
tôi trở về một nơi chốn. tôi nguyên thủy là tôi.

...
...
...


Image


3221



Image

t h i ê n .d i

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Huyền thả bộ dọc theo bờ sông Washington, nắng chiều thật dịu, phản chiếu lấp lánh trên mặt nước. Gió mơn man làm những sợi tóc mềm vui bay, Huyền hướng về phía trước và ước chừng số pier của bến sông này. Tự nhiên nhớ đến Philadelphia với giòng sông Delaware, nhớ bến Penn's Landing, số pier ở nơi đó hình như ít hơn... Huyền cảm thấy nhớ quá những ngày cũ, nhớ những con bồ câu hoang tự nhiên không chút sợ hãi khi mổ những mẩu bánh được xé nhỏ từ khách bộ hành, những con đường lót toàn gạch đỏ và phòng triển lãm mỹ thuật, nơi mà Huyền không hề quên ghé ngang qua để rồi ở lại mãi trong đó hàng giờ...


Cuối tuần này Huyền không lấy chuyến bay trở lại tỉnh lỵ nhỏ bé của mình nên có chút thời giờ dạo vòng vòng tham quan thành phố Portland. Anh chàng cousin rủ đi Seattle và đi thăm Mount St. Helens nhưng Huyền đã từ chối khéo. Thứ nhất tuần tới công việc quá nhiều nên Huyền cần ngày chúa nhật để chuẩn bị, thứ hai là muốn biết nhiều hơn về thành phố này nhỡ mai mốt "bị" đổi về đây. Hơn nữa, anh chàng có hai đứa con dại, Huyền càng sợ làm phiền vì xáo trộn giờ ăn giấc ngủ của hai nhóc khi phải theo chân bố mẹ và cô Huyền "ham vui", mặc dù Lan, vợ anh chàng rất sốt sắng với Huyền. Những ngày đầu tiên mới đến Huyền đã bao lần hoảng hốt bởi những con đường mang tên toàn số, đếm hoài cũng chỉ là số. Rồi có những con đường khi băng qua ngã tư thì tự động đổi tên không báo trước! Lạ nơi lạ chốn... dở khóc dở cuời! Chừ cũng gọi là tạm quen...

Huyền cúi xuống, một chấm đen nổi lên mu bàn chân vẫn còn nguyên không suy sứt. Lời của Mẹ ngày nào vẫn in trong trí "nốt ruồi mọc ở chân thì không ở yên một chỗ!". Huyền mỉm cuời vu vơ... "có phải là một sự trùng hợp?"

Huyền đã thay đổi khá nhiều, "đi một ngày đàng học một sàng khôn", so với bản tính nhút nhát, ít nói lại hay ngồi ù lì từ nhỏ khiến Huyền luôn trở thành kẻ thua thiệt và về sau chót khi không kham được những trò chơi của các anh chị bày ra, bị chê bai mãi Huyền đâm ra chán nản, không còn ham thích tham dự và rồi Huyền bỏ cuộc, trốn vào một xó xỉnh tìm niềm vui riêng cho mình bằng thú đọc sách. Đọc hết sách dành cho lứa tuổi của mình, Huyền lén lấy những quyển sách lạ từ kệ sách của ông anh cả để "ghiền ngẫm" dù đôi khi Huyền chẳng hiểu mô tê về những mớ chữ nghĩa có vẻ mơ hồ trong pho sách của thế giới người lớn kia... thế mà cứ ham đọc! Nốt ruồi đen ở mu bàn chân cộng thêm cái số "thân cư Thiên Di" phải chăng đã làm Huyền thay đổi? Thay đổi thành một người mới mẻ và mạnh dạn hơn. Huyền đã đi khắp "cùng vành non nước", từ Á sang Âu, từ Âu qua Mỹ rồi lại trở lại Á, vòng vòng về lại Mỹ... rồi cũng chẳng được yên thân ở một tiểu bang. Mỗi lần đổi nơi chốn Huyền căng thẳng không thể tưởng được, cảm giác tiếc nuối cho cái mình có hiện tại, lo âu mất ngủ về nơi chốn mình sẽ đến... có lúc đã làm Huyền ngã bệnh. Dần dà trở nên quen lần, tự an ủi mình bằng "sắc sắc, không không", không còn ôm đồm "kho tàng" quá khứ bỏ lại đằng sau và cũng chẳng háo hức những ngày sắp tới... từ khi nghiệm ra điều này, Huyền cảm thấy an nhiên và tự tin hơn.

Nắng tắt dần... thành phố Portland mang một vẻ buồn khi chiều xuống. Tự dưng Huyền nhớ đến một người. Phải chi đừng gặp nhau thì đâu phải chia tay trong lặng lẽ. Con người thật khó hiểu và người ta cũng chẳng muốn giải thích lý do cho điều khó hiểu. Huyền thấy hình như cũng không còn cần thiết để có lời giải thích. Bất cứ thứ tình cảm nào trong cuộc đời này đều phải xây dựng trên sự chân thành, nhận và cho đều tự nguyện chia sẻ từ đáy lòng. Tình cảm không thể vay mượn hay van xin từ người khác! Điều khó hiểu đó có thể là những nỗi khắc khoải trong tâm hồn, những bước chân rong ruổi mãi hoài để tìm một nơi chốn đến, hay cũng có thể muốn bắt đầu lại từ một khởi điểm khác?


Như rơi vào một khoảng không, như nắm hụt bàn tay của một thiên thần vừa gieo rải ân sủng xuống... nhìn ra mặt nước phẳng lặng, tâm tư Huyền tự nhiên chùng xuống. Có lẽ nơi nào trên quả đất này cũng vậy mà thôi, có vui có buồn, có hạnh phúc và đau khổ. Là nơi có một rừng thông xanh hay ngọn đồi hoang vắng, là nơi có một một dốc núi phủ mây tím xa xa hay là khúc sông bình yên trầm lắng và từ những nơi này, bao lần con người đã mòn mỏi mắt trông về cuối trời để kiếm tìm chân lý và ý nghĩa của cuộc đời.

Và có lẽ... cũng nên quên những điều không cần nhớ...


_______________________
~Portland -- Oregon~




Image


3519



Image

đ i ề u .m u ố n .n ó i

(riêng anh...)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Em muốn nói với anh về chiếc lá vàng rơi vào khoảng không buổi sáng ở cuối con đường rừng em thả bộ dọc theo. Giọt mưa thu lất phất. Chiếc lá héo úa, màu ươn ưởi gợi lên một nỗi buồn chơi vơi.


Em muốn nói với anh về đêm... bầu trời vấy lên muôn ngàn tinh tú. Những vì sao long lanh giọt nước ngọc ngà. Treo nỗi buồn lên bầu trời. Không hẳn còn là đêm. Đêm sẽ sáng như ngày trong vắt như giọt nước mắt. Soi thấu nỗi buồn.


Em muốn nói với anh về bầy sâm cầm chao lượn vỗ cánh khi hoàng hôn vẽ trên mặt hồ... Có một thời gian ngắn em được chiêm ngưỡng thế giới thần tiên. Một buổi chiều bên hồ, nỗi buồn mơ hồ chấp cánh bay.


Em muốn nói với anh về nỗi buồn. Không thể chia đôi, bẻ đi một nửa. Không thể chối bỏ, không thể che giấu.
Nỗi buồn là nguyên vẹn.


Image


3688



Image

m ư a .đ ô n g

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi




Hai ngày liên tiếp trời mưa. Mưa đông thường thầm lặng, nhẹ nhàng hơn. Nó mang một luồng khí ấm áp về lại thành phố. Hẳn nhiên là như vậy. Sau bốn năm dọn về nơi này C. đã cảm nhận được thời tiết thất thường. Khi những cơn mưa đông vừa dứt, trả lại màu mây trắng khoáng đãng cho bầu trời, trả lại khuôn mặt ráo hoảnh cho đường phố thì cũng là lúc cái lạnh buốt da người được gió mang theo về và rồi nhiệt độ thay đổi đột ngột... chỉ qua một đêm.

Hai ngày cuối tuần C. ngồi nhìn qua khung cửa sổ bốn mùa. Những giọt nước như vô hình trên nền bức tranh màu xám. C. hình dung một làn sương lam mỏng được phết qua thật nhẹ che mất những giọt mưa. C. biết đang mưa khi thấy những nhành cây nhăng nhít đan kẽ đổi màu sẫm hơn vì uớt. Vẻ cằn cỗi, mốc trắng mọi hôm vừa được khoác áo mới.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, không biết mình đang nghĩ gì... C. cứ dán chặt đôi mắt mình vào khung cửa sổ. Đầu óc tự nhiên trống rỗng, những ý nghĩ quay cuồng trước đó tan biến quá nhanh, nhanh đến độ C. không còn nhớ, không thể nhớ, cũng không mường tượng được những dao động vừa ngang qua tâm trí mình!

Một chút trống trải... C. cần lấp cái gì vào khoảng trống vô hình đó. Tự dưng C. hát, hát một cách vu vơ, nhưng lại cảm thấy thích thú những câu hát vừa được thốt ra từ chính mình...

...Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau...

Để nguời phiêu lãng quên mình lãng du... (*)


Mưa đông ủ rũ qúa!




(*)Diễm Xua --tcs.



Image


3921 top -
màu thời gian
1, 2, 3
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...