THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


những con đường
___________________________________________________________________

giotnang



Mẹ vẽ cho em một con đường
từ lúc nằm nôi đã là như thế
Một con đường đầy bóng cây xanh - trái vàng như khế
Một con đường đầy tình mẹ nghĩa cha

Chị vẽ cho em một con đường
Hao hao giống chị, một con đường đầy hoa
Một con đường có những bước chân chị đi trước
Những an ủi chở che, như những nhánh liễu gầy lả lướt
Một con đường đầy yêu mến chị trao

Bạn vẽ cho em một con đường
Ngoằn ngoèo, chắp nối - một con đường chao chao
Có hai kẻ nắm tay nhau giăng giẻ
Nó bước làm sao - thì cúi xuống nhắm con đường mà kẻ
Một con đường thơ dại, ngông cuồng
Một con đường có bạn - có ta

Người ấy vẽ cho em một con đường
xa.. rất xa
Những thực tại hóa ra mờ ảo
Có những sắc màu, như cầu vồng ẩn hiện cùng mưa bão
Một con đường chỉ có em đi

Em tự vẽ cho mình một con đường chim di
Một con đường vốn đã nhiều ngã rẽ
Mà bốn phía chung quanh
lại âm thầm vắng vẻ
Thấp thỏm bồi hồi
- chỉ có những bước vấp té của con tim -

Một con đường của lặng im
Một con đường không đèn giao thông, hẻm hốc
Một con đường vẫn chỉ mình em đơn độc
mà thôi

Ta không dám vẽ cho em một con đường em ơi...!
Ta sợ lắm - vì chính ta - một kẻ khờ đi lạc
Trong những cái hư hao mất mát
Ta tìm được chính mình - chính em - chính những cái gọi là tình yêu

Em với ta - hai con đường ngược gió
... liêu xiêu...


1947



Image





Dấu chấm than




giotnang

Mỗi người đều có một câu chuyện cổ tích của riêng mình. Dù là thực hay là ảo thì câu chuyện cổ tích ấy ít nhiều để lại dấu ấn một thời đã qua. Có khi cả cuộc đời chúng ta chỉ là một chuỗi những câu chuyện cổ tích như Ngàn lẻ một đêm, không chừng. Không biết khi đã nằm xuống rồi, người ta có tìm ra chân lý hay không. Cái này tôi mù tịt, vì chẳng có ai từ cõi chết trở về kể tôi nghe cả. Thỉnh thoảng tôi vẫn mơ hồ nghĩ ngợi những chuyện "khùng điên" như thế.


Khi còn thơ ấu, tôi nuôi sống mỗi ngày cuộc đời mình bằng những câu chuyện cổ tích. Có chuyện chỉ là ước muốn, là cơn mơ, là sự mong tưởng, nhưng cũng có những chuyện có thật và tự tôi thêm vào một kết cục như ý muốn của mình. Cũng có thể gọi nó là cổ tích vì nó chỉ có thật 50%. Không biết gọi thế có được không nhỉ? Nhưng những mẫu chuyện ấy tôi bỏ qua một góc gọi là "quá khứ", chỉ khi nào rảnh rỗi lắm thì tôi mới lôi ra, mà cười một mình.


5:30 sáng. Con đường chung quanh vắng vẻ. Tiếng chim hót bên ngoài nghe lanh lảnh khiến tôi vung mền, bật dậy. Chiếc giường đơn của tôi kê sát bên cửa sổ căn phòng bốn mét vuông. Vén màn cửa sổ nhìn ra ngoài. Hình ảnh đầu tiên là những nhánh cây khô trơ trụi không cánh lá ướt đẫm. Nước mưa hay sương đêm còn bám trên cành những giọt li ti - nếu nhìn kĩ sẽ thấy gương mặt khù khờ vừa tỉnh giấc của tôi trong đó. Chỉ có hai chú chim nhỏ xíu chưa bằng nắm tay của tôi mà đã đủ inh ỏi gọi tôi thức dậy. Không biết chúng lạc đàn trú đông, hay là chào lời giã biệt thành phố mà bốn đôi mắt trong suốt ấy ngó thẳng vào tôi khiến tôi bật cười.


- Ừ thì tôi dậy đây.


Đánh răng rửa mặt xong, tôi mặc chiếc quần jeans xanh bạc muôn thuở, khoác chiếc áo len xám, với tay lấy thêm cái áo khoác đen, tôi phóng ra đường. Những dãy nhà apartment san sát màu gạch đỏ. Có vài căn hộ được người ta trồng những dây leo có loại bông tim tím bám đầy mảnh rào sắt đen trước cửa. Những nhà khác lại treo những chùm bông lơ lửng trông thật đẹp mắt. Vài nhà lại gắn những lá cờ xanh đỏ khiến con phố trông thật tươi. Thế nhưng hôm nay không còn bông nữa, chỉ là những cành lá xanh xanh bám quéo vào nhau, tránh cái lạnh nhè nhẹ đầu ngày, nhưng sẽ tê buốt người về đêm. Rồi những lá cờ xanh đỏ sẽ được mang vào nhà và thay vào đó là những lá cờ với hình ông già Noel tươi tắn.


Tôi lại mỉm cười với chính mình. Hôm nay ngày gì mà tôi cười nhiều thế nhỉ? Mặc kệ! Tôi bình thản bước. Một cơn gió chợt thoảng qua khiến tôi rùng mình co lại. Đứng bên này ngọn đèn đường chờ dấu hiệu cho người đi bộ nhấp nháy, tôi đảo mắt nhìn chung quanh. Ngày thứ bảy cuối tháng, đường phố vắnh tanh. Không biết vì trời lạnh hay vì người ta còn đang ngủ nướng? Tôi chợt thèm một ly cà phê.


Image


1988


Image


Đêm
_______________________________________________________________




giotnang

Màn đêm là một kết thúc của ngày, ru ngủ những con người trái đất. Những lo toan theo giấc ngủ có thể thành sự hằn thù đáng sợ qua những cơn mơ mà cũng có thể trôi theo nhịp thở đều đều và trở thành vô nghĩa. Màn đêm lại là một bắt đầu cho những loài ăn đêm. Vất vả và cực nhọc, sinh động và mãnh liệt. Mỗi loài một vẻ khiến cho đêm không thành chết được. Đêm và ngày đều nung nấu một sự sống rất riêng và nồng nàn khác nhau.


Có hôm nào đứng giữa màn đêm, lắng nghe những lời tâm tình của các loài sâu bọ mới thấy đêm bận rộn đến chừng nào. Vo ve không ngừng nghỉ như thể cả hàng triệu năm chưa gặp lại nhau. Cứ đứng như thế và hít vào lồng ngực mùi thơm của cỏ cây giao tình với sương khuya mới thấy màn đêm đầy thú vị.


Nếu có thể viết hết thơ văn về đêm thì chắc kho tàng văn học của nhân loại sẽ phải chuyển về một hành tinh nào khác mà lưu trữ. Cái đẹp của đêm phải thầm lặng và trầm tĩnh lắm mới có thể nhìn ra.


Đêm nay cũng như mọi đêm khác, nàng đứng ngắm vẻ đẹp của đêm trong khu vườn nhỏ bé của mình. Ngọn đèn đường hình như cũng có hồn và trở nên sống động. Những lời tự tình của đêm thổi vào lòng nàng một sắc rất đậm, rất hồng, như thể mặt trời ban sáng vừa chầm chậm chạm tay vào mặt biển.


Đêm đẹp như đôi mắt của Anh sáng long lanh. Đêm huyền thoại như nụ cười Anh đầy nhiệt huyết. Đêm ngất ngây như hơi thở Anh nồng nàn và ấm lạ. Đêm đầy ma lực của cuộc tình vừa bắt đầu hôm qua.


Image


2177 top -
_______________________________________________
Ru Cho Trái Cấm Rơi Vào Môi Em - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

lời ru chuyển gió gọi trăng
đọng vào trái cấm
vĩnh hằng men yêu
gió xuân tỉnh giấc cô liêu
gọi môi em chín
mấy chiều rụng rơi

xem tiếp...

_______________________________________________
Ba Mươi, Con Gái... - văn - Trương Nguyễn Thi Thanh _______________________________________________

Image

Tôi đã hiểu. Những nụ cười trên khuôn mặt chị Nga. Những dấu hai chấm kèm với dấu ngang và dấu ngoặc đơn. Những câu đùa cợt thân mật với các tên không hình thù và không quen biết đó. Tất cả chỉ là một trò đùa. Chỉ có những giọt nước mằt vừa rồi là có thật. Có thật đến nỗi chị không muốn đối diện với nó trong cái một-ngày-như-mọi-ngày của chị.

xem tiếp...

_______________________________________________
Đồng Xanh & Tiếc Thương - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Dòng Đầu Ngày... - tranh - Đinh Chinh _______________________________________________

Image


xem tiếp...