THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


s o i -b ó n g -c h â n -n h ư -



có lần
ngồi độc ẩm
nhấp chén Quỳnh Tương.
ừ, thì
thiên bôi bất túy...

bước chuệnh choạng
theo vết chân bạch thố,
lạc đến cung Hằng
ngồi xem ai
như tiên nữ
vũ khúc nghê thường.

gục đầu ngủ giữa cơn say.
bên tai
còn nghe tiếng tiêu
réo rắt.
ngỡ mình là Tiêu Sử
đi tìm Lộng Ngọc
trong mây.

nửa đêm.
có kẻ chân trần,
đốt đuốc chạy quanh bờ hồ
khấp khểnh trên đá nhọn,
bất chấp cơn đau.
sướt da.
rướm máu.
tìm vớt ánh trăng ngà
trên sóng nước.
ngâm rằng:
trú đoản khổ dạ trường
hà bất bỉnh chúc du. *


ném viên đá xuống hồ.
sóng gợn lăn tăn,
ánh trăng ngà tan biến.

ôm mặt khóc ngất.
nước mắt nhỏ xuống hồ.
nào ai biết.
đục?
trong?

sáng.
thức giấc nhìn quanh,
thấy mình nằm giữa phố thị lạ lùng.
người qua, kẻ lại
nào ai biết có ta.
hỏi: mình đâu ra?

tìm lại bờ hồ xưa.
soi mặt nước.
nhìn không ra bóng mình.
chỉ thấy viên đá đêm nào
nằm im dưới đáy hồ
trong suốt.

mỉm cười.
rằng:
xử thế nhược đại mộng
hồ vi lao kỳ sinh? *


ta.
hư vô.



* thơ Lý Bạch



npn


19827



Image


n ử a -đ ê m - ---



giữa muôn tinh tú, giữa trời
ai đem trăng liệm vào thời gian, rơi
nửa đêm, trăng rụng sau đồi
nửa đêm, có bóng tôi ngồi với tôi




npn


19950



Image


c ơ n -đ a u -n g ô n -t ừ--



có em, giữa chốn vàng thau
có ta ốm nghén cơn đau ngôn từ
đủ: cay, ngọt, đắng, thiếu, dư
trọn: vui, buồn, khóc, cười. trừ, ruột gan.




npn


20105



Image


q u ê n - - ---


những phiến ẩn ức câm
nghìn năm như đá dựng
Du Tử Lê


sẽ vẫn yêu em
cho tình yêu bật máu
giọt.
thấm xuống đường.
mềm gót chân đi.


hạnh phúc, thưa em
trong cuộc sống
sẽ là
sự có mặt của một người không có mặt.


và trong từng hơi thở
sẽ đem tim mình
thắt chặt.


tự cắn môi mình
cho nín
bặt
tiếng gọi tên.




npn


20229



Image


n h ữ n g -c h u y ế n -x e -đ ờ i--



đưa em lên chuyến xe về
mà nghe như vẫn chưa hề từ ly

buồn nào trên chuyến ta đi
cho đau tiếng khóc họa mi giữa trời

đưa nhau lên chuyến xe đời
thì xem như đã quên rồi từ đây




npn


20355



Image


c ó -g ì -đ ể -n ó i , -đ â u -e m?



có gì đâu để nói.
khi
tôi và em
chúng ta
đứng trước mời gọi thiên đường cuộc sống
nơi đây
hôm nay
đã ngoảnh mặt đi
sau một lần nhận diện, để từ khước
màu da
và ngôn ngữ.
thứ ngôn ngữ và màu da khi sinh ra tôi không có quyền lựa chọn. như
chọn ăn,
chọn uống,
chọn đi,
chọn đứng,
chọn nằm,
chọn ngồi,
chọn ngủ,
chọn thức,
chọn khóc,
chọn cười,
chọn đạo đức cởi truồng,
chọn nghĩa tình mặc áo,
chọn nhắm mắt làm ngơ,
chọn nhìn nhau cúi mặt,
chọn sống.
(tôi không dám chọn cái chết.)


có gì đâu mà nói khi tất cả ngôn từ của nhân loại có thể phản ảnh mọi điều, nhưng
không thắp được nụ cười lên môi đứa bé,
không làm trán mẹ già thôi nhăn, và
không lấp được những hố sâu
đã lở loét từ bao nhiêu thế hệ -
có bao giờ con đường được quyền lựa chọn những người dẫm chân đi trên mặt nó?


có gì đâu đáng nói.
khi
tôi và em
chúng ta
đã chọn sống cho riêng mình,
mặc kệ cuộc đời
và những mọn hèn ti tiện tự nhiên phải có.
khi
ta đã dặn lòng
dặn lòng
dặn lòng
dặn lòng
dặn lòng
với làm gì bên kia bờ biển
với hấp hối,
với nghẹn ngào,
với ánh nến cuộc đời có thể phụt tắt bất cứ lúc nào,
với bất cứ sự lựa chọn nào
cũng là một hành động lên đường tìm cái chết,
với mặt trời chỉ sáng cho những người
có quyền che khuất ánh thái dương lên đời kẻ khác.


có gì đâu phải nói.
khi
tôi và em
chúng ta
đã hai mươi năm trôi qua,
rồi mười năm nữa qua,
và thêm mười năm nữa qua.
bốn mươi năm,
bây giờ
chỉ nhớ những điều đáng quên.
(và đã quên những điều phải nhớ.)
khi bên nay của ban ngày là bên kia của bóng đêm,
của sống thân phận một con người đâu phải dễ như
sỏi đá,
dế giun,
bọt bèo,
trâu ngựa.


có gì đâu cần nói.
khi
tôi và em
chúng ta
đã bao năm
chọn ngồi bất động trong màn đêm,
tay bật một que diêm,
miệng nguyền rủa bóng tối.
nghĩa lý gì những que diêm lập lòe tia lửa nhỏ,
khi ta đã không đốt cho cháy rực được khu rừng dầy đặc những cây thông đứng reo giữa trời (*).


hôm nay,
rọc nát trái tim mình đã cằn khô giòng máu đỏ,
vắt ráo từng hơi thở quê nhà
thành những giọt mực tắt nghẽn lên bàn tay,
ném lên tấm gương linh hồn lòng giấy trắng
những tiếng hét thất thanh
của một loài chim tự lao mình vực đá.


tôi và em.
chúng ta -
bốn mươi năm,
ba thế hệ.
rộng mênh mông,
nhưng rất cạn nỗi buồn bọt biển.


đâu đã làm được gì
nên ta có gì để nói, đâu em?



* ý thơ Nguyễn Công Trứ



npn


20592



Image


n i ề m -v u i - ---



thưa em, hạnh phúc từ trần
để con tim sống trọn lần hồi sinh
ẩn sau bóng tối, lặng thinh
thưa em, là tiếng bình minh gọi mời

niềm vui ngủ giữa tim côi




npn


20746



Image


t ạ m -b ợ - ---



cần những thứ tạm bợ để sống
đâu nghĩa là sống tạm bợ, đâu em

em cần ta để bù vào khoảng trống
đấp cả đời, chưa đủ một lần sau




npn


21008



Image


t ừ -n g ô n -t h á n g -h a i--



1.
khuyết, một mùa băng ấm
tròn, nửa hạt tuyết tan
giấc-em vùi cuộc trăng tàn
mai, con phố lạ xếp, hàng cây khô


2.
trong veo, giọt nước
đỏ thẩm, lệ mi
sáng, em đơm nụ xuân thì
đêm, đời rụng rất nhu mì, tạnh môi


3.
cõi-xa-em làm nhật thực
long lanh nguyệt thực hồn tôi
phải em là thức thao tôi?
phải, em thao thức? phải, tôi mệt nhoài?


4.
một cơn gió liệm quên, ngoài
ba trăm sáu chục ưu hoài khuấy, trong




npn


21067



Image


t h ậ t -l ò n g - ---



nói sao cho em hiểu được
những con người của hôm nay
và ta, trong bao người ấy
nhớ em, khóc bằng đôi tay

mỗi ngày thương em, nhắm mắt
đưa tay lên mặt vuốt ve
ngã đầu lên hai gối, ngỡ
đời đã yên lành chở che

ơn em mưa rơi mát mặt
hạt dài, hạt vắn lên da
và ta tay dài, tay ngắn
cũng lần chấp lại thiết tha

mai về thương em rất thật
mỉm cười, tay mở rộng ra




npn
Image


21338 top -
ngôn
1 ... 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...