THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


23091


Image


g i ọ t .l ệ .e m .t ô i


Này em hỡi đợi ta về hãy khóc
Giữa cuộc đời đầy hiểm hóc chông gai
Có ta đây em hãy tựa vào vai
Em cứ khóc suốt đoạn dài ta dẫn

Em hãy khóc cho cuộc đời lận đận
Tháng năm ròng em vất vả bao đêm
Hẳn con người sống không có con tim
Cho em biết đời chơi bằng mặt trái

Ta thương em phận thân là con gái
Cánh hoa mềm bầm giập chẳng nương tay
Những nụ cười ẩn giấu lắm chua cay
Trời đất rộng đậu bến nào em nhỉ

Người em gái chân tình đầy ủy mị
Hãy đến gần cho ta tạc vần thơ
Có ta đây em sẽ hết bơ vơ
Lệ không đắng, lệ ngọt ngào sữa mẹ

Em hãy biết lòng ta là biển rộng
Ôm ấp hồn em cả bốn mùa
Che chở người trong những lúc gió mưa
Và bảo bọc những đêm dài lạnh giá

Này em hỡi đợi ta về hãy khóc
Để thấy đời vỏn vẹn có em, ta


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)



Image


23092


Image


r ứ t .r a y . .


mỗi ngày tôi viết một vần thơ
thế nhưng chẳng thể gởi bao giờ
bởi người mà tôi luôn vương vấn
một tháng bao ngày vẫn thờ ơ

tôi biết người chẳng phải của tôi
nhưng tôi hay dỗi, dỗi để rồi
trở về khoảnh đời thơ dại ấy
con bé hay vòi, thế rồi thôi!

hôm nay cũng tựa của mọi ngày
ngõ hồn ray rứt gió động lay
những nốt thơ kia còn xé nửa
dúi vào tâm kỷ hẳn người hay?


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


23126


Image


p h ú t .h ồ i .s i n h


Chiều nay ra phố chợ
Ngắm áo dài rũ bay
Tôi thấy lòng ngất ngây
Tuổi thơ về vây kín

Những ngày xưa lính quýnh
Của mười sáu mười lăm
Trước cổng trường lăng xăng
Đón cô học trò nhỏ

Cô học trò ngày nọ
Mắt nai tròn ngây thơ
Mi cong khép hững hờ
Đón tôi vào nhung nhớ

Tà áo lụa phất phơ
Trinh nguyên, nào vướng bận
Góp gió những chiều hanh
Cho tôi niềm vương vấn

Má chưa vương màu phấn
Tóc thề chảy qua lưng
Tôi đếm từng bước chân
Theo em về phố nhỏ

Tim rộn ràng bỏ ngõ
Khi cô bé nguýt ngoa
Rồi lại thấy xót xa
Những lần mưa ướt áo

Cô Bắc kỳ độ nao
Bảy năm tình cờ gặp
Áo trắng thời sách cặp
Nay đà tím đoan trang

Với nỗi buồn hoang mang
Tôi lặng câm tê tái
Chút hồn tôi bỗng dại
Trong những phút hồi sinh

Người ạ tôi muốn xin
Chỉ một lần song bước
Đôi mắt người có ướt
Tôi mượn chút cho môi

Bao ngày tháng xa xôi
Tóc xưa còn thề đó
Cho tim này gác trọ
Trang trải nỗi niềm riêng

Dáng người quá chính chuyên
Khách qua đường ngoảnh lại
Riêng tôi còn mê mải
Cuối con hẻm quanh co...


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


23196


Image


c h ờ .e m . .


tôi đã chờ em một buổi chiều
dưới hàng thông nhọc lắm cô liêu
mà sao không đến, em không đến!!?
tôi đã hờn em biết bao nhiêu!

từ đó đến nay đã bao lần
lắm lúc giật mình, vẫn phân vân
hỏi lòng - nếu cố chờ thêm nữa
em có khi nào tìm đến không?

tôi giận lòng tôi đã ra về
nên từ dạo đó tôi mải mê
lên đồi thông cũ từng hôm nhớ
mong người lỗi hẹn buổi sơn khê

tôi bảo - cái ngày em ghé qua
tim tôi chắc chẳng giận em, mà
chỉ nói một câu vương chút trách
Em tôi trễ hẹn quá đi nha!

Tôi vẫn chờ em mỗi buổi chiều...


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


23318


Image


c h ẳ n g .đ ớ n .đ a u .g ì


sắp mất nhau rồi anh có hay?
cái thuở yêu đương đến bao ngày
mà hỏi khi xa còn luyến tiếc
trái đắng hôm nào giờ bỗng cay!

phải chăng lầm lỡ chỉ một lần
dấu buồn mang đậm đến trăm năm
ngày mai có quỳ bên chân Chúa
anh sẽ xin ngài chút ăn năn ??

em bước về bên cõi nhiệm mầu
trói lòng xa những chuyện bể dâu
cúi đầu - ngực trái... trơ như đá
chẳng đớn đau gì chuyện mất nhau...


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


23419


Image


m ù a .đ ô n g .c ủ a .M ẹ


trong nỗi nhớ, tôi về thăm mẹ
giữa mùa đông tuyết trắng lạnh rơi
xa xôi lắm, tôi về chỉ để
ấm nơi lòng khi thấy mẹ vui

mẹ tôi đó tay cầm cuốc xẻng
dấn cong lưng những nhịp thấp, cao
từng nhát thép vang lên thành tiếng
tim rát thầm nhoi nhói biết đau

sáu mươi năm cho đàn con dại
tóc mẹ tôi với tuyết một màu
chúng nên người công thành danh toại
bỏ xa nhà - mẹ, tuyết có nhau

tôi muốn đến ôm chầm lấy mẹ
phủi bờ vai hắt những hạt buồn
tôi sẽ vớt trong lòng tay mẹ
chuỗi nhọc nhằn năm tháng gian truân


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


Image


23430


Image


n h ấ t , .n h ì . .


Tôi biết nó từ ngày còn trong tiểu học. Tôi vẫn còn nhớ, năm đó tôi học lớp năm, nó đổi vào lớp tôi và được cô giáo sắp cho ngồi kế bên tôi. Lúc này tôi chưa có bạn thân. Trí nhớ cỏn con, tôi chưa biết thế nào là nhớ để nhận ra các khuôn mặt cũ. Tôi sợ sệt quan sát xung quanh một cách đớ đẫn, ai trông cũng mới đối với tôi!

Nó có vẻ thông minh lắm. Nó ít nói, giống như tôi vậy. Có điều là bài toán nào nó cũng có giải đáp. Câu hỏi nào của cô nó cũng giơ tay. Tôi thích nét chữ của nó nhất, giống y hệt nét chữ trên bảng trong giờ tập viết của cô giáo Hiền năm lớp bốn của tôị Tôi đã nhát, trí óc lại chậm chạp, nên chỉ ngồi yên lặng mà khâm phục nó. Tôi không ghét nó, mặc dù môn nào nó cũng giỏi, tháng nào nó cũng đứng đầu lớp. Cả khối lớp năm ai cũng biết đến tên nó. Con người giỏi như thế, tôi chỉ biết mở tròn mắt mà theo gương.

Hình như chưa có ai hoà tấu dương cầm hay bằng Trúc Hồ. Có cái CD đó mà tôi nghe đi nghe lại không biết chán. Con người của tôi, coi vậy mà dễ bị ảnh hưởng lắm. Mỗi lần nghe cái băng này, tôi có thói quen hay để tâm trạng mình cho âm nhạc điều khiển. Lúc thì tôi nhớ mẹ da diết. Khi thì tôi nhớ những ngày đi học ở Sài gòn. Có khi tôi liên tưởng đến một lọ hoa bằng thuỷ tinh trong vắt và vài cành hồng nằm vất va vất vưởng trên bàn dương cầm... Hôm nay, tôi nhớ đến nó!

Lên lớp sáu, tôi lại gặp nó. Chẳng hiểu sao mà nó lại chọn môn Pháp văn như tôi. Nghe nói đâu nó đã từng học ở trường Lê Quý Ðôn. Cái tên trường nghe quen, hình như trước năm bảy lăm chỉ có những kẻ có tiền và học giỏi mới được vào đó. Và dĩ nhiên là nó lại đứng đầu lớp. Nó được cô chủ nhiệm quan tâm và cưng nhất, vì nó là con gái, lại mang thêm niềm hãnh diện cho cô.



Hôn anh lần cuối chiều nơi phi trường... Ngọc Lan hát nhạc Trần Quảng Nam! Ừ ngày đó tôi rời VN tại phi trường Tân Sơn Nhất. Lúc đó tôi còn ngây thơ lắm, chưa biết chữ yêu là gì, nên người đi đưa tiễn tôi là hơn ba mươi đứa bạn
cùng lớp. Và trong đó dĩ nhiên là có nó, bạn của tôi. Tôi siết chặt tay nó. Tôi không nhớ rõ mình nói nhừng gì trong tiếng nấc nghẹn ngàọ Nhưng tôi thừa biết rằng nó là người duy nhất có thể hiểu được ngôn ngữ của tôi.ị

Tôi bắt đầu nói chuyện với nó vì hai đứa thường bắt gặp nhau đi lang thang khắp góc trường để sưu tầm các loại nấm khác nhau cho môn sinh vật học. Tôi trở nên say mê tìm tòi, học hỏi. Tôi coi nó là thần tượng của tôi hồi nào không haỵ Có cái gì tôi cũng mang ra hỏi nô Lớp bảy, bạn bè trong lớp bảo tôi tự nhiên tiến bộ hẳn. Tôi với nó trở nên thân hơn.

Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về... Quấn quít vân vê tà áo... Run run đôi môi mở chào. Lại Trúc Hồ. Một liên khúc. Bạn tôi đã từng say mê nhạc Trịnh Công Sơn. Nó là người đưa tôi vào thế giới âm nhạc, để rồi bây giờ không ai có thể kéo tôi ra được. Năm đó lớp tám, nó cầm đàn guitar đánh hết gam này qua gam khác. Nó 14, tôi 13, mà hai đứa nghêu ngao Diễm Xưa đến phát chán. Bố nó thông minh lắm, lại giỏi đàn nữa, nên vốn liếng có bao nhiêu trong đầu óc và hai bàn tay, ông truyền lại cho nô Còn tôi, tôi không có cái diễm phúc như nó, không có cái gọi là "gia tài của ông bà" truyền lại cho tôi.

Tôi với bạn tôi đi học thêm, cùng một thầy giáo, mà tôi học môn nào cũng không bằng nô Vào lớp, nó vẫn đứng nhất, và tôi là kẻ đứng nhì. Luôn luôn là kẻ đứng nhì, sau nó. Nó được bầu làm lớp trưởng thì tôi làm lớp phó. Thiết tưởng tôi cũng phải ganh tị với nó, nhưng ngược lại, tôi không. Nó luôn là cái mục đích để tôi cố gắng mà không hề biết mệt mỏi. Nếu một ngày nào đó tôi không có nó bên cạnh, thì có lẽ tôi sẽ không còn kiên nhẫn để mà theo đuổi một cái tham vọng nào, dù chỉ là nhỏ nhoi.

Vậy mà trời ạ! Tôi xa bạn tôi thật! Gia đình tôi có giấy xuất cảnh sang Mỹ. Tôi khóc đến thê thảm. Tôi với nó sửa soạn một cuốn lưu bút thật dày, giấy thật trắng, đưa cho cả lớp viết để cho tôi mang theo. Thuở ấy người bên Mỹ không có cơ hội về lại VN, tôi và nó biết chắc rằng sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại nhau nữa.

Ngày lấy chồng em đi qua con đê, con đê mòn lối cỏ bề, có chú bướm vàng bay theo em... Lời nhạc dễ thương làm sao! Mỗi lần nghe đến đây tôi thường hay nghiêng đầu, ba ngón tay phải chụm lại đưa lên cao khoảng ngang tai và làm theo cử động của bướm baỵ Ngày cô dâu lên xe hoa mà có chú bướm bay theo thì khung cảnh tất là phải sinh động và hữu tình.

Tối hôm đó tôi đến nhà nó để lấy lại cuốn lưu bút. Bạn tôi đã từng có những hoài bão rất lớn. Năm lên lớp bảy, nó đã tuyên bố rằng nó muốn trở thành phi hành gia để bay ra ngoài vũ trụ, trong khi đó tôi chỉ biết rằng mình muốn thi vào đại học! Bây giờ đã lớp mười một, tôi tâm sự bảo với nó rằng tôi muốn trở thành bác sĩ. Tôi muốn ra đường ôm từng đứa bé bệnh tật không nhà vào mà chăm chữa. Nó cũng gật, và rồi nó đổi ý. Nó cũng muốn thành bác sĩ. Hai đứa lại khóc.

Tôi qua Mỹ không có bạn bè nhiều như xưa nữa Cái hy vọng được trở về nơi chôn nhau cắt rốn để cùng bạn tôi thực hiện những ước vọng thuở thiếu thời càng ngày càng xa vời. Thế là sau đó tôi lên đại học. Tôi ước gì có nó bên cạnh để học chung. Không, có lẽ là để có người khuyến khích và cổ động tôi đứng vững thì đúng hơn. Tôi nhớ bạn tôi không thể tả. Tôi chợt nhận thức được rằng, tôi chỉ có một mình, tôi phải đi tiếp một mình.

Có người bảo rằng đây là cơ hội để tôi bước lên cái bục hạng nhất danh dự đô Nhưng tôi thiết gì cái bảng hiệu kia! Tôi nhủ rằng nếu có phải đứng hạng nhì sau nó mãi mãi, tôi cũng bằng lòng. Tôi chỉ muốn gặp lại bạn tôi. Đi học cùng với nó. Hay chỉ được tâm sự những chuyện vớ vẩn trên trời dưới đất với nô Tôi cũng đã cảm thấy vui rồi.

Trong lúc này, bạn tôi ở VN học ngày học đêm để thi vào đại học. Chắc là nó cũng lủi thủi đi học thêm từng ngày, không có tôị Vì lý lịch không được "trong sạch," nên vất vả lắm nó mới vào được đại học. Báo Tuổi Trẻ tại Sài gòn đăng tên bạn tôi! Một học sinh xuất sắc!

Thế thời đổi thay. Sáu năm sau, bạn tôi cũng xuất ngoại, nhưng dĩ nhiên là không đến cùng tiểu bang với tôi. Người thông minh như nó, đi đâu lại phải thua ai. Chỉ bốn năm sau, nó ra trường với bằng Cao học.

Bạn tôi đã không trở thành phi hành gia. Tôi giờ cũng chẳng phải là bác sĩ. Ðôi lúc ngồi nghĩ lại, tôi chẳng hiểu hai đứa tôi đã làm sai ở chỗ nào! Phải chăng đôi bạn ngày xưa vì lạc nhau mà vô tình đã đi lạc bước?

Nó không còn tâm sự với tôi như ngày xưa nữa! Và tôi cũng vậy!

Cái khoảng cách của không gian nó to lớn đến nỗi trừu tượng mà tôi tin rằng, dù con người thông minh như nó cũng không thể dùng toán học để đo lường được. Họa may có ước tính được chăng chỉ là cái khoảng cách vài năm mà chúng tôi rẽ lối.



Đêm ấy bạn tôi đến thăm tôi. Tôi mừng lắm, bảo rằng ban ngày mới nhắc đến nó xong. Nơi tôi ở sao trông lạ hoắc mà lại tối âm u, bàn ghế cũ rích và ngổn ngang vô trật tự. Tôi nhớ là đã dọn dẹp hôm qua rồi mà, mặc dù chưa biết là nó sẽ ghé sang. Tôi vừa ngậm ngùi vừa tủi thân nghĩ rằng tôi dầu có cố gắng đến bao cũng không thể đầy đủ và ngăn nắp sạch sẽ bằng nó. Tôi muốn mời nó ngồi chơi mà cũng không tìm được cái ghế nào ra hồn. Nó chỉ ngập ngừng nói qua loa vài câu và cho tôi địa chỉ nơi nó. Nó không muốn nán lại chút sao? Khu phố nó ở chắc là sang trọng nhà lầu cất cao sân cỏ mượt mà. Nơi đây ẩm thấp quá! Tối om om! Tôi nhớ là tôi đâu phải hạng người thích sống trong bóng tối đâu! Sao tôi không bật đèn lên, không mở toan cửa sổ như thường lệ?! Mười năm rồi tôi không gặp nó. Tôi vui mừng. Tôi hớn hở. Nó thờ ơ. Nó lãnh đạm. Và rồi tôi hụt hẫng. Tôi bị tổn thương. Ấy vậy mà sao tôi không nói với nó một lời nào về tâm sự của tôỉ! Sao tôi không lên tiếng trách cứ nó. Ngoài hiên mưa rơi tí tách. Nó tỏ ý vẫn muốn đi như thường... Tôi khoanh tay trước ngực như thể che đi cơn lạnh trong lòng...

Tôi thấy mình co ro như con ốc. Hé mắt qua rèm che, ngoài hiên nắng chang chang. Tôi bước xuống mở tung các cửa sổ trong nhà. Quả là không có tối mù ảm đạm mà! Đồ đạc vần ngăn nắp như tôi nghĩ. Tôi mỉm cười đăm chiêu.

Có tiếng chân ai xào xạc dẫm lên vài chiếc lá khô ngoài cửa. Người đưa thư. Tôi nhận được thiệp hồng của bạn tôi. Nó sắp lên xe hoa. Chợt tôi nhớ đến con bướm be bé xinh xinh...


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


Image


23547


Image


m ộ t .b u ổ i .đ i .h o a n g


hôm nay anh không viết
hộp thư chẳng thèm "blink"
em ngồi trong "office"
vấn tóc buồn mông mênh

ngoài trời xuân vừa đến
sóc rủ nhau leo trèo
mấy bụi hoa tulip
đỏ, trắng, vàng như thêu

em ra sân đứng đợi
ngọn gió buồn bay ngang
giỡn đùa trên mắt dỗi
dỗ lòng em mơ màng

đầu cành chim thánh thót
ôi chợt nhớ ngày xưa!
bao lâu rồi anh nhỉ
anh bắt đầu... yêu chưa?

xuân có về bên đó
cho em gởi lời thăm
vẫn còn như thuở nọ
em gái nhỏ thương thầm

xuân nay về trong thoáng
em gái nhỏ đa đoan
hình dung anh trong khoảng
để thấy mình đi hoang


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


Image


23581


Image


.t h ô i .


về T.

sao tôi quên được người
đã một lần chung bước?!!
cửa hồn tôi rạn nứt
khi tay nối rời xa

chuyện ngày ấy đôi ta
phải chăng là ảo tưởng?
chút tình kia vay mượn
xin trả lại cho tôi !!

ừ thôi thì cũng thôi
người về đi kẻo muộn
chuyến tàu sau cuồn cuộn
mịt mù khói hiển danh

ừ thì thôi cũng đành
tiễn chân người ra bến
nếu một mai có đến
hẳn người đà quên tôỉ

nấc lên muốn trao lời
mà sao tim đành đoạn
đường trường đâu một khoảng
mong người vững tâm đi

ừ thôi có những gì
tôi về gom kỷ niệm
tóc buông thề trên phím
chùng vạn ngón đơn duyên...


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


Image


23695 top -
chốn đậu...
1, 2
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...