THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







d ò n g .đ ờ i .x u ô i .c h ả y
__________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a


5536


Image

x i n. d â n g
C Á N H . H O A .L Ò N G


* Kính tặng những tấm lòng biết hy sinh cho cuộc đời có ý nghĩa.
* Kính dâng các Bậc Cha Mẹ, nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu.
* Thương tặng Diệu Tịnh, người bạn Đời và là người bạn Đạo.
* hai con với diễm phúc có người mẹ tuyệt vời..
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Sương khuya vời trăng hát
vọng vang tiếng chuông chùa
hương trầm bay lảng vảng
nhịp thở nhẹ nhàng vương

chừng như sen vừa nở
như thưở nào trong tâm
chừng như em vừa hát
từng đoản khúc cuộc đời

Vu Lan về rồi đó
em còn nhớ hay chăng
đường xưa, bóng mẹ bước
như hạc bay tìm con

mưa rơi, lá chơi vơi
rong chơi, bay theo gió
giở chăn ngủ trong mộng
vô thường về đấy thôi …


Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được. Khi vui, khi buồn, khi dập dồn cơn sóng của khổ đau bất hạnh, khi im lặng trong tâm để cho vạn hoa khoe sắc mừng rỡ… tự nhiên, nghe tiếng chuông ngân vang, lắng lòng nghe, lắng lòng trở lại, chạm sâu vào âm ngân đó, vào tận đáy tâm, sẽ cảm thấu được hết những chất đề hồ từ bi lực, và tùy theo tâm tình sai biệt, mà đem lại sự êm dịu, nhẹ nhàng..
Cuộc đời là dòng sông tuôn chảy bất tận, có bao lớp phù sa dù nhơ dù sạch, dù tận cùng của đỉnh sóng hay tả tơi, rả rời, buông mình theo cơn sóng, rơi hoà tan trong nước .. thì vẫn là những nét đẹp chấm phá trong cuộc đời, làm thành những chất liệu sống, vì ai thì cũng phải sống. Ai lắng nghe dòng sông hát, ai từng nghe nhịp sóng reo, ai chèo, ai băn khoăn, lặng mình trên bước giang hồ, tìm bến trở về, sau khi đã dong ruỗi khắp mọi phương trời, ai trầm mình trong suy tưởng, nằm cạn khô giữa hai bờ chân vọng, tự có lúc nào đó, bừng tĩnh, sẽ hiểu được tự tình sâu xa của tâm con người, với ước vọng vuơn lên phương trời cao rộng.. và hãy để dòng sông tuôn chảy, hoà nhập vào biển cả mênh mông.

một mai trên chốn bụi trần
nghe chuông vang lại, ai người dừng chân
mới hay nguồn suối ta bà
khi tâm mở rộng, tình thương chan hoà
lòng bay ngàn dậm phù sa
dòng sông nguyên thủy vẫn hoa, vẫn tình
có nhau từ thuở vỡ lòng
lời kinh muôn thưở vẫn nhoà trong em
lời rằng mưa đổ phương nao
có đi có đến, tình trong vẫn là ...


Mùa Vu Lan trở về, có những cơn mưa khẽ khàng rơi trong mùa nắng gay gắt, nước chẳng thấm vào đâu, khi đất oằn mình nứt nẻ, khi đang cơn hạn hán. Những ký ức xa xưa như chợt khơi lại, trong tôi, một đứa bé của năm nào, như có duyên với đạo Phật. Cái tuổi bé con, không biết gì ngoài việc đi học, vòi vĩnh tiền ba mẹ, ham ăn ham ngủ, còn lại là nô đùa, phá phách, rong chơi như là nào đánh bi, đá cầu, đá banh, chạy đuổi bắt v.v.. dại khờ theo số tuổi cùng môi trường sống, lúc đó. Nhưng, đứa bé đó bỗng nhiên bị đổi tánh, sau giờ đi học về, lại năng đến Chùa và im lặng hơn.
Cái cảnh Chùa năm nào, khi tôi còn nhỏ bé, vẫn thường gợi cho tôi nhiều kỷ niệm đầu đời rất đẹp, nên thơ. Chùa nằm trơ trọi trên khoảng đất rộng, đơn sơ, hoang vắng. Nhưng trò chơi thật oan nghiệt, vì sau lưng Chùa, cách khoảng 2 – 300 mét, là chỗ mà người ta xây dựng cơ sở làm đồ tễ, giết trâu bò, cùng các súc vật khác để cung cấp cho thị trường mỗi ngày, đã được ghi, kể lại trong đoản bút: «Người có nghiệp với Phật»…
Vị Sư già ít học không có gì là đặc biệt, khác thường, với bước đi chậm rải, nhưng nét mặt rạng ngời ngây thơ, đôn hậu. Những trái chuối sứ, vỏ thâm đen, ăn vào ngọt lịm, mà tôi hay được thưởng cho, khi đến Chùa. Những buổi tập tễnh ăn chay với cơm trộn muối hột vì dấu ba mẹ, sợ biết thì sẽ bị đòn, vì lo con bị ốm yếu. Tượng Phật to, khổng lổ làm đứa bé sợ hãi. Những chiếc mõ bị bễ, do vị Sư già gỏ mạnh, để lấn át tiếng kêu của các con vật bị giết. Những câu chuyện mộc mạc, bình dân, đơn sơ mà tôi được nghe kể, có lúc làm nước mắt chảy ròng, sụt sùi khóc vì cảm động, có lúc cười lớn, khoe hàm răng có nhiều chỗ trống cho gió thổi luồng vô miệng.
Cảnh tịch mịch, thanh bình, có gió thổi, có cành cây lá rung rinh, có ánh nắng trổ hoa thủy tinh, phơi mình lóng lánh trên mái chùa, có những buổi chiều trải ráng vàng trên mọi con đường, ánh nắng nhạt, có đàn chim bay về tổ, tiếng kêu ríu rít, có mùi hương trầm quyện với lời kinh thanh tịnh, có những người vào ra, quì, lạy..và tiếng chuông chùa, vâng, tiếng chuông, như một điều gì đó đã làm cho đứa bé bớt ham chơi lại, đến Chùa, quen dần với Tuợng Phật to lớn, để bớt sợ, để khai tâm và được quy y…
Ôi, cành hoa của tâm sơ khai, vừa nở nụ sen hồng trong cái tâm trong trắng, thơ ngây của đứa bé, sao mà đẹp, mà linh diệu quá…

Ta bắt gặp tuổi thơ, tươi đẹp
vườn lòng xưa, màu mắt thanh bình
giở trang sách, ngàn hoa tung cánh
hạc lưng trời, mộng nở mây bay

Xin để hoa lòng em tỉnh lặng
ngọt ngào như ướp mộng hoa thơm
trăm năm cũng bước về chốn cũ
chiếc kẹo ấm lòng, mắt trẻ thơ …


Nó ngon ngọt như viên kẹo vừa cho vào miệng, thơm tho như miếng bánh cốm nổ dòn, rào rào khi nhai đến, như cây cà-rem đang ăn, lấm dơ hai bên khoé miệng, kem chảy thấm ướt tay, đưa lên miệng mút mà sao ngon kỳ lạ, khoan khoái quá chừng, như được vài đồng tiền ba mẹ cho, để dành để mua truyện tranh đọc ngấu nghiến, vui ghê…..Đó phải chăng là cái duyên, cái tấm lòng chân tình biểu lộ từ lúc bé thơ, có chút nào đó làm nề nếp cho cái tâm ngây thơ, được nuôi dưỡng, muốn bung vỡ, mong làm cái gì đó để dâng lên từ cuộc đời…

Ra đi, tôi nhớ cảnh chùa
nhớ chuông khuya sớm, nhớ lời kinh thơm
nhớ trông đôi mắt Phật hiền
nhớ cha, nhớ mẹ, bỏ miền ấm êm

nhớ người trẻ nhỏ năm xưa
nụ cười chan lẫn, giọt mưa từ nguồn
kìa sao, lòng vẫn, phấn vương
quê hương, đẹp quá, con đi bây chừ…



Những tình cảm của cha mẹ trong những ngày đầu của một sinh vật trên cuộc đời, được chở che, bao bọc. Tuy nhiên, những ký ức về ba mẹ tôi không có nhiều, vì đã rời xa nhà từ thưở nhỏ, nên còn chăng là cái tình thương yêu thiêng liêng- cái tình cảm đặc biệt, khó diễn tả, qua những câu hò, điệu ru, như lời dặn dò chân chất, chứa cả trời yêu thương, được cảm nhận, in sâu trong tâm não và nhân lớn trong tôi, theo qua bao năm tháng dài, cho đến khi khôn lớn.
Ngày rời xa vòng tay cha mẹ, bước vào sân phi trường, nơi đất đá khô cằn, cây cối mang nặng trỉu những cành dòn gãy, lá vàng, nơi đẫm ướt mồ hôi khi nắng tràn về, nơi hai mùa mưa nắng, nơi mà có chú bé mang trong lòng những tâm tình muốn vươn lên, trong đó rời rạc có hình bóng đức Phật trẻ thơ.
« Con ! con !.. ». Tôi xoay đầu lại, nhìn thấy hình ảnh ba mẹ, tay vẫy, trên gương mặt, nước mắt đầm đìa tuôn chảy. « Con đi học mà, chứ đâu phải là đi luôn đâu.. », nhưng không làm sao ngăn được dòng nước mắt, làm sao có thể cắt được tấm lòng thương yêu của cha mẹ dành cho con. Nhiều khi sự đòi hỏi của trẻ nhỏ, vô tư, nhỏng nhẻo, để xin cho bằng được món quà .. nhưng đôi khi, vô tình, không biết đó lại là những băn khoăn, khổ đau của cha mẹ. Ôi nước mắt, nước mắt trong tôi còn đọng lại, nước mắt của cha mẹ nhìn con như là lần tiển biệt, cho chuyến đi xa, như là sợ mất đi đứa con khờ dại, nên nước mắt dâng tràn ngập của tấm lòng, muốn níu kéo lại .. Có phải bầu trời đã dừng lại, hay là trời đất đang lặng mình, nhìn chiêm ngưỡng, lắng nghe những xúc động tràn về…

Bàn tay ấm, xoa đầu con khuya sớm
giờ rời xa, hai ngả một phương trời
theo ước nguyện, con rời xa tình mẹ
mỗi bước chân nghe nặng trỉu cõi lòng

xin mẹ chớ buồn, khi con đi vắng
hai vai con vẫn nhớ mãi câu hò
điệu nhạc thâm tình, sâu ân cha mẹ
theo chân con, khi dẫm bước vào đời.


Có những sự việc nhỏ nhoi, tầm thường, nhưng cũng có khi đó lại là tâm điểm của lớn rộng, vươn cao, vô biên, ví như khi trái tim được thoát ra khỏi lồng ngực, hay tư tưởng vuợt thoát ra khỏi bộ óc tầm thường, mang theo mình tâm lực từ bi và trí tuệ, thì những sự kỳ diệu sẽ theo sau đó, mà có mặt, bùng vỡ…

Bầu trời sao yên lặng
giọt nước mắt nào rơi
trên tấm áo mẹ già
trong tôi, tim thổn thức
cơn mưa cũng trở về
ra đi, lòng thầm hỏi
con đường trần ra sao ?


Về Saigon, tôi được người Dì cho đi học. Những năm tháng đó, chiến tranh lại đổ dài trên quê hương tôi. Những cảnh chết chóc diễn ra hàng ngày. Tiếng súng đạn, tiếng bom vang vọng vào thành phố. Những làng mạc bị phá hủy, san bằng. Những chiếc quan tài phủ cờ, chở vội vã về thành phố, rồi vội vã chuyển đi. Những chiếc đầu chít khăn tang, những cảnh chia lìa, tan tác, những tiếng khóc dậy màu u ám, làm xám bầu trời. Chiến tranh tàn phá tất cả, đem lại cho bao người sống đời khó khăn, trước biết bao thảm cảnh xẫy ra cho chính mình hay cho người nầy người khác.

hỡi người em bé nhỏ
sao em lặng lẻ đi
khi súng đạn còn dòn
những hố bom khắp chốn

ba mẹ em nơi nào
người thân em nơi đâu
tay em sao quờ quạng
mắt em khóc cuộc đời

giữa đất trời quạnh hiu
có chăng là tiếng sung
người người thay nhau ngả
trước họng súng vô tình

nhìn em, lòng đau thắt
ta làm gì cho em
ta có gì cho em
rồi, em về nơi đâu…


Tương lai mù mịt như khói lửa chiến tranh. Chúng ta sẽ làm gì cho nhau trong thân phận con người. Những câu hỏi chập chờn xoáy vào tim con người, xót xa, đau buốt, với những câu trả lời khó thoả đáng. Là đứa bé mới lớn, sống nhiều về nội tâm, có chút suy tư về thân phận quê hương và con người, Lòng tôi cũng từng quặn thắt cơn đau, tim cũng bao lần nhức nhói trước cảnh sinh ly tử biệt. Có những đêm khuya thức giấc, nghe tâm mình sao hoang vắng, như lạc lõng, xa vắng tình người. Người ta thường đề cập đến nhiều về chiến tranh, về ý thức hệ, về một giải pháp nầy hay giải pháp nọ, để giải quyết chiến tranh.
Lịch sử của dân tộc tôi là lịch sử của nhiều đoạn đường cay nghiệt, vì chiến tranh, ngoại xâm lẫn nội chiến, gây phân hoá, tương sát tương tàn... nhưng, cũng là lịch sử của sự kiêu hùng, quật cường, bất khuất, dám đối diện trước rất nhiêu những vấn nạn, những nghịch cảnh xẫy tới ...trong dòng lịch sử trường tồn.
Nhưng, lịch sử là của con người và do con người. Con người viết lịch sử và làm ra lịch sử, nhưng, sao chúng ta không viết lên những lịch sử của tình yêu, của chia sẻ, của đoàn kết, của chung sống hoà bình, để tránh đi bao thảm cảnh, khổ đau cho con người.
Người ta nhân danh đủ mọi lý tưởng để bẻ cong lịch sử cho mục đích nào đó, nhưng người dân- chính con người vẫn là những mẫu số chung cho các sự hy sinh, vong thân..
Thế hệ trẻ lớn lên trước các bi hùng của lịch sử, của dân tộc mình và lời kêu than, réo gọi vẫn là tiếng kêu giữa sa mạc mênh mông…Từng thế hệ hy hiến thân xác, vào lò thiêu cho chiến tranh. Không, chúng tôi không muốn chiến tranh. Có phải chiến tranh là giải pháp tối thượng để con người làm nên lịch sử cho nhân loại ?

Quê hương chở những dòng sông
Cho đồng lúa ngọt
Có buổi trưa hè, cánh phượng nở màu rực đỏ
có trái tim học trò nặng nhiều nổi bâng khuâng
xếp lại thời gian như níu kéo lại
bạn bè nhiều đứa vội ra đi
mái tóc thanh xuân đượm nhiều sương gió
phượng nở đỏ khắp nơi
trên đường đến trường
đuổi theo ánh mắt có nhiều thổn thức
mời gọi lủ chim phương xa
về trở lại
có những chân trời, còn dậy sóng tình người
chúng ta khát tình, khát yêu
khát tương lai, khát đòi cuộc sống
tìm về bến cũ
nghe câu dân ca, lòng rộn rả niềm vui
có người con gái
tóc dài, hương mùa lúa mật
cho dòng sông ngào ngạt lòng thơm
có đôi mắt mời ai, chén nước
đơn sơ mật lịm, trái dừa tươi
ngọt mắt, ngọt môi
để cuộc đời có đi xa
vẫn còn nhớ hoài đôi mắt
có tấm lòng cao vời vợi, trong veo
là tiếng nhạc quê hương
ầu ơ, tiếng hát đậm đà
lời thơ êm ả
cầm tay trong tay
run run lời tâm sự
dè dặt, ngập ngừng
nắng đang đổ về
mắt hồn ngọt lịm
để nhìn ra xa
em có biết không
quê hương đẹp quá
cây dừa, dòng sông
cành trúc ẫm ờ
chở những mảnh chân tình
nằm dài trên dãy thảo nguyên vô tận
đếm những vì sao,
lòng ước, tâm mơ
như tấm lòng chất phác dân quê
ta vẫn là người hát rong
đi suốt bao dậm trường
cất lên lời ca
nói đến quê hương
áo mẹ mặc dù rách sờn, đau thắt
dù dọc ngang vết thẹọ hằn sâu
nhưng mẹ vẫn đẹp,
làm lòng con ấm lại
có cần gì phải nói lời cao đẹp
có cần gì ca tụng, cao sang
mẹ - quê hương vẫn muôn đời đẹp
em cùng ta đi khắp cõi trần
đem lời ca, tiếng hát
mở lòng ra, đi đến
nhìn lại quê hương
để ngủ ngon đôi mắt
ngọt lịm trong tâm
quê hương mình đẹp quá… em à,


Tôi yêu quê hương tôi như yêu chính cuộc đời mình, nơi đó, có lịch sử của một dân tộc trưởng thành qua bao cơn nguy biến, có lúc thanh bình, có lúc chiến tranh, nhưng đã hiện diện, sinh tồn. Tôi vẫn cầu nguyện cho đất nước tôi, và cầu nguyện cho con người biết thương yêu nhau, biết chia sẻ, kề vai sát cánh để làm nền trang sử oai hùng cho dân tộc, và làm những điều kỳ diệu ích lợi cho giống nòi, dân tộc. Đất nước quê hương là của mọi người dân, trên mảnh đất, dù có ra sao, cũng không bao giờ đề ai xâm phạm, chia cắt.


Cuộc sống bỗng có nhiều biến chuyển, gọi những bình yên trong bao sóng gió, có những dòng sống hồi sinh sau cuộc đỗi đời. Có những vết thương tự chữa lành, có những vết sâu hoằm đau đớn, cần đến những dược liệu tâm linh, trong đó đạo Phật- một tôn giáo lớn mà tôi may mắn có cơ duyên được theo để tu học và chuyển hoá tâm, một tôn giáo đã sát cánh cùng với dân tộc Việt Nam qua bao nhiêu cuộc thăng trầm vinh nhục của dân tộc. Đạo Phật đã và đang cung ứng đầy đủ những phương dược thần diệu, chữa lành vết thương và làm làm mới con người trong tinh thần Từ bi, Hỷ xả, Bao dung, Dũng cảm và tràn đầy Trí tuệ nội sinh.
Tôi chợt nhớ đến dân tộc Tây tạng trên bước lưu vong, tự tạo cho mình bước chân vững chắc để sinh tồn trong bối cảnh đau thương của đất nước, thể hiện tinh thần và làm nổi bật sức sống kỳ diệu của chính mình trên bầu trời thế giới. Khi có sự mất mát, bị đau thương, bị đẩy rời xa quê hương, bị làm vong thân …, chúng ta mới thấy rõ được sự oai hùng, chuyển hoá để sinh tồn của một dân tộc. Tôi muốn nhấn mạnh đến hình ảnh của Đức Dalai Lama, vị lãnh đạo tinh thần của dân tộc Tây tạng, người mà tôi hằng kính trọng, quy phục và trân quí, vì hình ảnh của Ngài đã biểu hiện hết tinh thần của đạo Phật qua ngôn từ, hành xữ, ứng phó với cuộc đời bất công, nhưng vẫn nở nụ cười thơ ngây, chân chất, tha thứ. Chưa bao giờ trong lời nói của Ngài có sự hận thù, và nơi Ngài là hành xữ bất bạo động.
Trong một đêm nhạc được tổ chức để kính dâng tặng cho Đức Dalai-Lama tại Sân vận động Commerzbank- Arena, thành phố Frankfurt-CHLB-Đức vào năm 2009.
Nhìn hình ảnh người nữ ca sĩ- Yungchen Lhamo, mảnh mai, gương mặt hiền, bước lên sân khấu, dâng ca khúc lên đức Dalai Lama. Không gian như im lặng, bầu trời như ngừng thở, để đón nhận lời ca tiếng hát vút cao, vút cao lên để tràn khắp mọi nơi, kêu gọi mọi người, tất cả mọi người ở khắp mọi nơi trên thế giới, lắng lòng nghe, vì tự tấm lòng tha thiết với quê hương, với những giá trị tâm linh đang mỗi ngày bị gặm nhấm, phá hoại …Tôi lắng nghe, lắng nghe, lắng lòng nghe, dù ngôn ngữ bất đồng, không hiểu hết ý nghĩa của lời ca, nhưng hình như có dấu nối kết kỳ diệu của tâm tương ưng, cảm thông, chia sẻ.

Ngài ngồi đó
Con đứng nơi đây, giữa không gian bao la
Chung quanh biết bao người im lặng, gửi lòng chia sẻ
tưởng như vẫn còn nơi quê mẹ
dâng lên lời ca, của người mất nước
làm sao nói hết được lòng con,
lòng của bao nhiêu người con của mẹ
quê hương mình đâu đây, nhưng sao quá xa vời
dân mình trên quê hương, sao lại bị đọa đầy
còn đâu những hình ảnh đẹp, thơ mộng
trên núi đồi
có đàn bò thong thả bước
có người dân với tiếng ca hồn nhiên
có tiếng tù và sụt sôi mơ ước
tiếng niệm Kinh hàng ngày
có tiếng chày kim cang cùng khánh động tâm
có những vị sư từng bước trên đường trần
có mandala vẽ trên cát
vẽ những vô thường
vẽ những mộng đẹp thanh bình, êm ấm

mẹ ơi!
hận thù giết chết con người
hận thù giết chết trẻ thơ
hận thù tàn phá tất cả
nhưng làm sao
làm sao
hận thù giết được trái tim nhân hậu,
giết được tình người…


Trong lòng tôi, một hữu tình bình thường, nhưng rất là quí kính và tri ân đến Ngài. Tôi vẫn thường tự nhủ với chính mình, sẽ viết một đề tài nào đó, và đề cập đến Ngài, để tỏ một tấm lòng, nếu không, sẽ cảm thấy mình có sự thiếu sót, nay có cơ duyên nhỏ nho, xin được kính ghi lại.
Miên man với những hình ảnh đẹp của Mùa Vu Lan Báo Hiếu đang tới, dù chúng ta vẫn biết rằng: sự báo hiếu, lòng hiếu thảo của người con đối với cha mẹ, đấng sinh thành, không có nghĩa chỉ vỏn vẹn trong những ngày trân quí nầy, nhưng, đây chỉ là sự gợi nhớ, nhắc nhở, chia sẻ… để làm thành các ngày với hình ảnh văn hoá tâm linh sống động, đẹp. Vu Lan trở thành phổ cập khắp các nền văn hoá mang nặng giá trị tình người, tình cha mẹ, nhân bản và là lớp học mang đầy ý nghĩa cho mọi người dù là ở địa phương, tôn giáo hay quốc độ nào. Tình cha mẹ thiêng liêng sẽ vẫn sống hoài, miên viễn và thăng hoa, khi còn những người con, con người biết đến giá trị cao đẹp nầy. Và đó cũng là những gì mà đức Phật thường nói trong các Kinh điển: ”Nếu thời không có Phật thì thờ cha kính mẹ, cũng như thờ kính Phật”. Thật là đẹp và cao qúi thay tư tưởng từ bi và nhân bản nầy.
Từ khi tập tễnh bước chân khai tâm tìm đến đạo Phật, sau những sóng gió của cuộc đời xẩy ra, có lúc như chực xô đẫy ra giữa vùng cơn xoáy của nghiệp, nơi tâm bão lớn, ngùn ngụt đau thương, tôi tìm đến với đức Phật.
Đức Phật của tôi không cầu kỳ, huyền bí, ở tận đâu xa xăm nào đó, nhưng đức Phật hiện diện, có mặt trong từng tế bào vi tế, trong tận cùng khắp cơ thể. Tôi thở, tôi ăn, tôi cười, tôi làm việc v.vv... đức Phật chưa bao giờ rời xa tôi. Từ lúc biết đến đạo Phật, có chút ít tu tập và đến một lúc nào đó, đã hoà nhập trong tôi, đến quên không biết và tách ra được. Cho nên, nên nếu hỏi đạo Phật với tôi là gì, có thể khó đem tách riêng rẻ ra để trình bày, phân biện rõ ràng. Chính nơi thân tâm phàm tục nầy, với những gốc nghiệp cố hữu từ bao đời, nhưng khi chuyển hoá, quán niệm và khi được tiếp xúc được phần nào chiều sâu của bản thể, thì sẽ có những hoá giải những nghiệp lực trong hoà bình, thanh thoát.

Ta gọi tên em, gọi từ vô thủy
đưa nhau về, bên bếp lửa hồng say
mở tình thương, nung ấm vẹn tình nồng
nghe tiếng nước từ bi, chân bước reo vui

một chút nắng, gọi lên tình muôn thưở
ngọn gió lùa, chở mộng đẹp rong chơi
nghe chim hót, tiếng hân hoan hớn hở
mở lòng ra cho thơm trọn đất trời …


để rồi cảm nhận hết tất cả chất mầu mỡ thanh lương có mặt, như từng bước đi thong thả hôm nay. Chúng ta đừng quên rằng dưới mặt đất, từng hạt cát, từng cọng cỏ, từng hơi thở của đất vẫn là những gì kỳ diệu, mầu nhiệm, dung chứa cả vô lượng vô biên thế giới, để chúng ta cảm nhận được sự tương duyên tương sinh của vũ trụ. Cho nên, không màu mè, không áp bức, không đòi hỏi một sự phục tùng, nô lệ dù là tinh thần hay vật chất, dù là thần linh …. vì đạo Phật chính là con người và cho con người, khuyến tấn tìm lại chính con người thật của mình, là Tánh Phật. Cho nên, đạo Phật đòi hỏi mỗi con người cần phải có sự thực tu, thực sự muốn tìm sinh lộ, lối đi cho chính cuộc đời, như người đang bị xô xuống vực sâu, cần thiết sự sống, khi bên dưới là vực thẳm, bên trên là cả một bầu trời, mây xanh được từng cơn gió thổi đi nhẹ nhàng, và chúng ta cần hơi thở..

hình như hoa nở
hình như lá cười
hình như ở giữa đất trời
hình như vũ trụ mở trời đón tâm

ta đi thuở nắng ẩn mình
gió từ cát bụi, sinh tình thẩn thơ
gọi nhau muôn lối ngẩn ngơ
hình như tâm vẫn mỉm cười muôn phương...


Tự những người con Phật khi trên đường trở về với tâm, cảm nhận sâu sắc đến những liên hệ nhân duyên nhân quả giữa con người với con người, con người với vũ trụ và nhận thức rằng: mỗi người là một phần của vũ trụ, hay nói cách khác, vũ trụ, sơn hà, đại địa có mặt trong mỗi con người. Điều mà trên 25 thế kỷ trước, đức Phật đã giảng dạy rõ trong Kinh Hoa Nghiêm, và khoa học đã từng bước dò dẫm, thám hiểm, tiếp cận, tìm đến với nguồn giáo pháp phong phú vô tận của đạo Phật. Nhưng, sự khác biệt giữa khoa học và đạo Phật, là khoa học tìm kiếm, khám phá, phóng ngoại, thực nghiệm để phục vụ cho những nhu cầu vật chất của con người, trong khi đạo Phật muốn con người khám phá chính bản tâm của mình, để giải quyết khổ đau, đem lại sự sống an vui, hạnh phúc chân thật.
Khoa học đã thâu nhận rất nhiều giá trị tâm linh trong đạo Phật, từ mọi vấn đề, mọi phương diện, mọi ngành, mọi tinh yếu mà đạo Phật cung cấp cho nhân loại, nhưng khoa học chỉ như mới trên đường trở về qua các phương diện Tâm lý trị liệu, Phân tâm học, Siêu hình học, Vi sinh vật học, Thế giới quan, Nhân sinh quan v.v.. và v.v…nhưng còn quá xa vời, cho nên, dù khoa học đã phát triển tột bực, con người cũng vẫn còn khổ đau, bất hạnh. Trừ khi nào, con người khoa học từ bỏ tham sân si, bỏ đi bản ngả, để đi vào bản thể, quán chiếu, sống thực … thì tiếng nói của sóng tâm sẽ vực dậy trong chiều sâu tâm thức, đưa đến Tỉnh giác, Chánh niệm … thì lúc đó khoa học sẽ cùng đạo Phật đóng góp thiết thực vào đời sống tinh thần của con người trước biết bao nhiêu là biến động của ngoại giới và nội giới. Chỉ bởi vì đức Phật xuất hiện trên thế gian nầy với một mục đích duy nhất “ Khai, Thị, Ngộ, Nhập Tri Kiến Phật” cho tất cả muôn loài và “Nhất thiết duy tâm tạo”.
Thưa Mẹ! Nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu trở về. Tiếng mưa ngoài trời đã rơi xuống,. Đám mây đen vần vũ kéo tới, che phủ, làm cho bầu trời u tối. Đất ướt, lòng ướt vì tâm tình nhớ đến Mẹ. Hình bóng Ba đã khuất, nhạt nhoà trong cõi vô thường, nhưng bóng dánh thân thương của Người, đối với con như vẫn còn đâu đây, và có mặt trong con.
Mẹ bệnh, con không về thăm được, cũng như ngại ngùng gọi phone thăm hỏi, vì con cũng đang bệnh nặng. Chỉ e sợ khi giọng nói không bình thường của con, Mẹ sẽ lo sợ và lại không chóng chỏi được cơn bệnh già mà Mẹ đang mang, sống lây lất từng ngày. Điều mà con không bao giờ muốn, vẫn biết rằng một ngày nào đó, rồi mọi người, cũng phải ra đi khỏi thế gian nầy. Nhưng hình ảnh Mẹ vẫn là những hình ảnh đẹp, cao quí đối với con. Con nhớ Mẹ thật nhiều.
Trong những câu hò, lời ru năm xưa, trên chiếc võng đong đưa ru con ngủ. Mẹ không bao giờ muốn con dừng chân lại trong một góc nào đó của cuộc đời, mà hãy bung ra, vươn lên thành nhân, thành người và sống có ích cho con người. Vâng, con đã và đang thực hiện những lý tưởng đã từng nuôi dưỡng con trong cuộc nhân sinh ngắn hạn nầy, Mẹ ạ.
Vu Lan làm cho các con nhớ nhiều đến những bậc làm Cha Mẹ, tận tụy, hy sinh suốt đời vì con, vì đó là nắm ruột thương yêu của mình sanh ra, nhất là tấm lòng của những bà Mẹ, trở thành vô giá, chân thường trước những vô thường, hoại diệt. Không có người phụ nữ, không có những bà mẹ, không có những đôi mắt suốt cuộc đời dỏi theo từng bước chân con, không có tấm lòng của trời cao biển rộng nầy, có lẽ, trái đất sẽ nghèo nàn, khô cạn nguồn sống, thiếu tình yêu thương, bởi vì Mẹ...

là ngày mưa hay nắng
tấm áo lòng che chở con đi
là gốc tùng già neo, theo năm tháng
đường gió sương, con thèm ấm áp ẩn mình
là bàn tay xoa dịu trái tim con
khi khổ đau vần vũ một bầu trời
lá ánh mắt nhìn sâu vào đêm tối
đóm lửa bừng soi rõ nẻo đường đi
là giọt mưa vỡ vụn trên đất mềm
e con nhỏ ngập ngừng, trơn khi bước
là hạt nắng đùa vui theo con trẻ
bong bóng bay theo những ước mơ đời…


Mẹ là nguồn gốc đầu đời dạy dỗ tình yêu thương, là hạt giống từ bi gieo mầm trong lòng các con. Bóng hình Mẹ, tấm gương Mẹ trở nên phổ quát, biến hiện ngàn tay ngàn mắt như tấm lòng của đức Bồ tát Quán Thế Âm, vì con, vì cuộc đời, vì tất cả nhân loại trong cơn bỉ cực, bất hạnh. “Từ ban vui, Bi cứu khổ”. Mẹ là như thế, hiện diện trong biết bao nhiêu cõi đời, cảnh giới, vì hạnh phúc của các người con. Mẹ đã thắp sáng trong lòng mỗi người tình người, lòng yêu thương, để con người gần gủi con người, vì chỉ có tình thương yêu mới hoá giải biết bao nhiêu nghiệp lực của cuộc đời.
Và tấm lòng của người con Phật lại được nuôi dưỡng trong tâm từ bi và tuệ giác của Mẹ, của đức Bồ tát Quán Thế Âm, vị Bồ tát của “Vô úy”, của đức Phật, và dù chỉ là mới chập chững, chỉ là bước đầu, nhưng tự trong tâm vẫn luôn khởi lên tấm lòng chia sẻ, do tâm bồ đề phát triển.
Tấm lòng là nét đẹp nhân bản, thương yêu, gần gũi lẫn nhau giữa con người, muôn loại, trên hành tinh xanh nầy, như nét họa khắc ghi dấu ấn đậm trên cuộc đời, như tấm lòng cho nhau và như lời kính chúc của một ngày, mỗi ngày, mỗi mùa và luôn luôn có nụ cười thật tươi đẹp. Từ đó, họ mang lòng tri ân đến vạn loài, nơi họ được sinh ra, lớn lên, sinh sống.

- Tri ân đến thiên nhiên, đến mặt trời mặt trăng, đến những yếu tố sinh thái làm cho hành tinh xanh nầy sống còn, đầy đủ lương dược và vật thực..mà con người được thọ hưỡng.
- Tri ân đến đất nước, đất đai màu mỡ, sông ngòi thuận lợi, biển cả mênh mông, để cho con người có điều kiện khai phá, sinh sống.
- Tri ân đến Thầy Cô, Thầy Tổ, đến cha mẹ sinh thành, nuôi dưỡng, những người ra công dạy dỗ cho con người thành nhân, biết lẽ thiện điều sai.
- Tri ân những người làm ra vật thực, cung cấp thức ăn uống cho người trên mọi nơi mọi chốn trên trái đất nầy.

Và điều hiễn nhiên, qua những ân đức mà người con Phật tri ân, cũng nói lên sự liên hệ tương duyên tương sinh, chằng chịt, giữa con người và thiên nhiên, con người và môi trường sống và con ngưới với con người. Nếu chúng ta không nhận thức được những liên hệ nầy và khư khư cho là những gì xẫy ở xa xôi, ở một nơi nào đó v.v.. thì không có liên hệ đến chúng ta, đó là một quan niệm sai lầm, thiếu chánh kiến.
Mùa Vu Lan Báo Hiếu như một tấm lòng nhớ đến Cha Mẹ, đây là giá trị thiêng liêng, cao quí. Dù rằng chúng ta có được gắn hoa Hồng hay hoa Trắng trên chiếc áo, thì cũng nói lên rằng, chúng ta không phải tự nhiên mà có mặt trên cõi đời nầy, mà do Cha Mẹ sanh ra. Vì Cha Mẹ dù rằng qua đời hay còn sống, thì chất liệu, tế bào, tâm tình, tư tưởng của Người… đã gửi gấm cho những người con trên bước đường làm người. Và chúng ta ý thức rằng, cần phải làm nhiều hơn nữa để bảo vệ môi trường thiên nhiên, tôn trọng sự sống, tôn trọng con người và nói cho thế giới biết rằng, chúng ta muốn:”Chúng tôi không thích chiến tranh. Chúng tôi yêu thương Hoà bình. Hãy bảo vệ mội trường thiên nhiên, bảo vệ sinh thái, bảo vệ trái đất nầy, vì con người và bao nhiêu thế hệ tương lai”. để chúng ta báo đáp ân sâu của Cha Mẹ, Trái đất, Vũ trụ.

khói hương trầm trần gian
đêm thắp nến, nguyện cầu
xin dâng Ý đẹp cho đời
xin cho mưa gió thanh bình muôn nơi
xin cho lòng mở với nhau
xin cho ngày tháng ngọt ngào yêu thương
xin cho từng bước vào đời
xin cho muôn ngõ, tấm lòng nở hoa…

Xin được kính chia sẻ, với tất cả tấm lòng,
nhân Mùa Báo Hiếu Vu Lan 2011.




Image


5537


Image
N Ụ. C Ư Ờ I
.....c h ở . n ắ n g

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



nắng vỡ bên song cửa
hoa ngọc lan thoảng cười
mùi hương theo cơn gió
lay động khẽ không gian

đêm về, trăng chưa có
nắng đã tắt trên đường
vào căn phòng xưa cũ
ngọn đèn vẫn chờ trông

tay chạm vào hư vọng
ánh sáng chợt bừng lên
nụ hoa xưa còn mở
kéo nhẹ ánh trăng về

đi trên dòng thác đổ
cây cầu xưa rêu phong
trên lối về quê cũ
chiếc áo nhẹ nhàng bay...


Ngày thật dài cho người sống đời không ý nghĩa, nhưng lại thật ngắn, cho người mang lý tưởng, muốn mang lửa yêu thương vào đời. Trong cuộc trần ai, ai say ai tỉnh, cũng chỉ là giấc mộng. Chúng ta chạy theo từng cơn nắng, nắm sớm chiều hôm, như bắt gặp những hư ảo cuộc đời. Thấy trong nắng có muôn vàn ánh sáng lung linh, tạo hình muôn sắc. Có thể là hình ảnh vũ trụ bao la, chói loà, có thể là vầng trăng trước ngõ, có thể là những bước chân đi nhịp nhàng, trở về. Những hạt nắng nâng niu, theo góc đời người như hình như bóng, có thoảng hương hoa làm say đắm lòng người, lay động khẽ không gian, làm vỡ ra pháp giới, có ánh sáng làm ngưng đọng lời thơ, có hương vị niềm vui của tách trà của buổi sáng nay, khi nắng rớt rơi trên chỗ ngồi, trên tách trà và nhảy múa trong lòng tách trà. Thật đẹp kỳ diệu.

Có cần gì phải nói với nhau, chia ngôi thứ giữa ngày và đêm. Có cần gì phải gọi nắng để nắng tràn lan trên khắp mọi con đường, lung linh, rơi các hạt thủy tinh, long lánh và tan vỡ. Tan vỡ là sự thật của các pháp "vô tự tính", chỉ biến hiện khi đầy đủ nhân duyên, để nên hình nên sắc, để gọi là nắng.

Em muốn ngồi gần nữa, có sao đâu
chiếc ghế lung linh có từng hạt nắng
mỉm cười rạng rỡ phủ mắt thân ta
trời trong xanh, gió thổi hanh hanh

cứ nhảy múa trên lòng tay mờ ảo
cứ vui đùa khi thanh sắc còn hoang
hãy mở lòng ra, thấy cả bầu trời
mở tuệ giác, chia muôn người ánh sáng...


Ta vẫn gọi tên màu nắng, cho sương đêm êm dịu, cho ngày có chút niềm vui, cho người người nhìn thấy nhau, như ôm ấp từng tấm lòng khi hoạn nạn, khi gian nan, khi bất hạnh có mặt, xoá tan bóng tối làm ngăn cách con người. Nắng đã biến thành là thứ tâm linh vô giá, che chở cho đời, cho con người, như bàn tay của Bồ tát Quán Thế Âm, đem niềm vui hạnh phúc cho nhân loại. Đời sống vị kỷ thật chán, chỉ thấy mình ta, cô tịch trong bản ngả, trở thành một tai hoạ cho muôn người, khi được nuôi dưỡng, nhân lên. Tấm lòng vị tha, đến với nhau, tiếp cận nhau trong bóng mát của Giáo pháp sẽ là nhu yếu phẩm tối cần thiết cho nhân loại trong thời buổi nhiểu nhương, mất định hướng hiện nay.

Tay cầm tràng hạt niệm kinh
từ vô thuỷ đó, lời kinh sắc màu
phiến kinh ngày đó hình hài
chừ như ngày tháng gọi đi mất rồi

Phật về ngự giữa cõi tâm
chẳng e mưa gió lấm phai chân tình
ta nghe một thoáng hương kinh
trong vô tự đó Phật từ mười phương...


Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời...


Ngày 15.07.2011

*Một buổi chiều sau giờ thiền toạ



Image


5628


Image

m à u. á o
P H O N G . S Ư Ơ N G

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Bao nhiêu năm rồi, còn lưu lạc
hàng cây ngơ ngẩn đón chân ai
gió mưa chừ thấm đời lãng tử
Ta bà còn thoảng một hơi sương

chiếc áo bạc màu, người đang khoát
đèn khuya soi rõ bóng vô thường
ngày mai, rồi lại ngày mai nữa
có biết luân hồi đang ở đâu?


Trên bước đường đi, bên những đại lộ rộng thênh thang, bằng phẳng, trơn tru... cũng có những con đường nhỏ, những con lộ quanh co, ngoằng ngèo, khúc khuỷu, nhưng vẫn là con đường được chọn, để cho mỗi người chúng ta đi đến đích điểm nào đó, để hoàn thiện con người chính mình.

Khi những sóng gió đời người xen lẫn với thành bại, vinh nhục và con đường như trở thành gai góc hoặc êm dịu tùy theo cảm thọ xuất hiện theo bước chân của mỗi người lãng tử. Có khi thời gian đã xoá nhoà bao mộng đẹp, có lúc ta băn khoăn hỏi từng sương gió, nhìn lại chiếc áo như đã bạc màu, mờ phai theo năm rộng tháng dài và ngao ngán bi quan, chấp nhận số phận; nhưng, có lúc những bụi bậm, phù du của đời sống, lăn lóc giữa chợ đời, làm cho ta quán chiếu lại chính mình và từ đó, dẫn đến làm tăng trưởng những ước mơ, ước mơ của con đại bàng tung cánh thênh thang trên bầu trời cao, mênh mông hoặc ước mơ của người ẩn sĩ sống bình an, tâm tự tại.

đường trần xa, vạn nẻo ướt phong sương
trên vai áo gọi muôn trùng sóng gió
ta vẫn bước, gọi thiên hà say ngủ
trở về đây, tìm huyễn mộng hoa nghiêm

suối tóc xưa, gió lộng bến vô ngôn
nguồn hơi thở vuơn từ trời hoa tạng
nghe trăm năm, nguồn suối gọi lời thơ
lòng dâng hiến, từ tận đời vô thủy

hoa lá vẫn say tình theo năm tháng
rừng vô ngôn nở rực một trời mơ
ánh mắt đó còn ngời ngời sóng biếc
chảy mềm tan bao huyễn hoá cuộc đời

ngày và đêm, ngồi mở rộng nguồn tâm
ánh trăng xưa, năm ngón gõ hoa lòng
màu sắc ảo như cánh chim vạn nẻo
tiếng chuông ngân, tâm vẫn niệm bồ đề...


Chúng ta chợt nhớ lại lời dạy của đức Phật trong Kinh Pháp Cú, như một nhắc nhở cho bước đường đi, một nhận thức sống sinh động giữa cõi đời đầy bất an, khi bỏ quên chính tâm mình. Có phải chăng là sen nở từ bùn nhơ, tâm sáng từ vọng niệm, niềm vui từ bất hạnh, nụ cười nở tươi đẹp trên gương mặt phong sương…

“Như giữa đống rác nhớp,
Quăng bỏ trên đường lớn,
Chỗ ấy hoa sen nở,
Thơm sạch, đẹp ý người.”
(Kinh Pháp Cú 58)


Đạo Phật chưa bao giờ dạy con người nhìn và sống với nhân sinh, với đời sống bằng thái độ bi quan, yếm thế, dù là biết bao nhiêu hoạt cảnh không như ý xẫy ra, để chạy trốn, bỏ quên cả cuộc đời trôi theo dòng sóng vô nghĩa… vì nhìn rõ được mỗi con người, nơi suối nguồn sâu của tâm, vẫn có Tánh Phật luôn luôn hằng sáng và cần mỗi người phải cắt bỏ những dây leo chằng chịt, gốc rễ của tham chấp, bám víu, thành kiến sai lầm và chuyển tâm để mở bung ra chân trời trong sáng, sống vị tha, chia sẻ, cởi mở, xả bỏ…để làm đẹp cho cuộc đời con người và của chính mình, trong tinh thần bao dung, hỷ xả, bi mẫn, ấp áp tình người...

“Cũng vậy giữa quần sanh,
Uế nhiễm, mù, phàm tục,
Ðệ tử bậc Chánh Giác,
Sáng ngời với Tuệ Trí.”
(Kinh Pháp Cú 59)


Xin ghi lại những dòng nhận thức thô thiển, cạn cợt của người con Phật đang thực tập tu học và chuyển hoá tâm, dù biết rằng đó chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trong biển lớn Phật Pháp, nhưng xin được kính dâng tất cả mọi người với tấm lòng quí kính...


Một ngày mùa Hạ
25.08.2011



Image


5754


Image
m ở. r ộ n g
.....T R Á I . T I M

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Cơn gió nhẹ, ngàn cánh hoa bay bỗng
lơ thơ cùng màu nắng buổi sáng nay
tay vuốt nhẹ mộng ưu phiền ngày cũ
nghe từ tim nở một cánh hoa lòng

như cánh diều son mơ say cơn gió
khắp lưng trời thả hồn để bay cao
vạn ánh mắt, muôn tinh cầu có mặt
trái tim lòng mở rộng toả hương thơm...


Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ. Câu hỏi có ngàn lần nhân lớn, lời đáp trả có vạn dòng suối qua cầu, nhưng rồi với những lẫn quẫn trong cuộc sống đời thường với những bất an, thịnh suy vinh nhục thành bại, và câu hỏi lại tiếp tục đặt ra cùng với những ẩn số.

Đó là các mùa thay đổi, là những biến dịch tự nhiên của vũ trụ, có hoa lá sinh sôi nẩy nở, có những lúc trời gay gắt nắng cho đôi mắt lim dim choá loà, có lúc lá vàng rơi cho ai mang hồn thơ vấn vương tiếc nuối như thương tiếc một đời người, vạn đời người qua lại trên cầu sanh tử, có lúc lạnh cóng, tay xoa tay để hơi nóng lan toả, thở ra các hạt sương khói, để cứ tưởng đến tơ trời đang lan man trong dòng sống và rồi cứ tuần tự tiếp diễn, và chúng ta, người lữ hành trên con đường vô định, khi chưa tìm ra ngõ, lối nẽo đi về, lại thường chạy theo ngoại cảnh để cảm thấy được an tâm, cầu an ủi tạm thời khi đời sống bềnh bồng theo dòng đời.

Đêm khuya, trăng gõ cửa
hỏi người mở từ tâm
có về nơi chốn vắng
khơi lại nguồn tâm xưa

một mai đi tìm lại
mảnh trăng buổi xuân thì
chừng như trong gió mát
mủm mỉm ánh trăng tròn...


Có phải đất trời say khi có mai vàng, có phải má hồng non khi đào kia khoe sắc, hay mắt long lanh, chớp chớp khi chở cả rừng lan thơm ngát hoặc mang hình dáng trúc liểu lơ thơ đi dạo cuộc đời. Có ai thức giấc để thắp lại bờ tâm được nuôi dưỡng trong hương trầm bát ngát, em sẽ có những nụ cười thơm thơ mùi lúa mạch của Bát nhã, để có ánh mắt trong ngần của Hoa nghiêm có mặt.

Cần gì phải tìm xuân, chờ đợi trong tờ lịch buông rơi, cần gì phải hỏi nhau khi nào xuân đến, cần gì băn khoăn, tư lự tiếc nuối, mong đợi xuân về. Em đó ư, ta đó ư, cuộc đi tìm nào chẳng là hư vọng, thấy mảnh trăng sao trời mênh mông, thấy lòng mình bao lao xao, tìm kiếm. Sao lại đi tìm xuân trong các pháp hư huyễn, giả hợp duyên sinh, trong khi dưới bầu trời nầy, cỏ vẫn xanh ngát, lưng trời kia có điểm vạn hoa xuân. Đất trời vẫn vậy, như một dải mây ngút ngàn che lấp bao ngoạn cảnh, làm thành nền cho nhiều tư tưởng, cho cuộc truy tìm hạnh phúc.

Hãy ngồi lại đây, chúng ta hãy cùng nhau ngồi giở lại trang kinh xưa, không phải để nhọc lòng tìm ẩn nghĩa trong những chữ chiều sâu mộc mạc, không phải ở bên ngoài hư ảo để ta rong chơi theo tháng ngày, tìm quên lãng trong các đời biến ảo, men say.

Vóc hạt cát, ta cảm đời vô lượng
vóc hạt sương, nghe nhẹ cả cõi lòng
tâm mở rộng, biển xanh hương vô tận
nghĩ về người, lòng từ mở vô biên

gió đó em, ngăn gì trời mưa gió
cuồng phong nào lồng lộng bến năm xưa
hạt cát mềm, thấm nhẹ ướp bờ tâm
ta nhặt lại mảnh trăng tình thanh khiết...


Hãy mở tâm ra đi em, mở tận chiều sâu tấm lòng trong tĩnh lặng, vì chỉ một trang kinh thôi, trang kinh của đời người quí báu, bỏ qua những bon chen của dòng đời, những ồn ào, lăn xăn, náo nhiệt từng đánh mất chính mình, để lắng lòng trong từng hơi thở nhẹ, nơi đó chúng ta sẽ học và đọc lại hết sinh mệnh của con người, qua con đường buông bỏ, dừng chân lại bên cõi tâm, nghe lại khúc nhạc mùa xuân có mặt trong từng sớ thịt, trong từng vi tế, từng cõi không của tâm, để nhìn rõ các pháp là bất sanh bất diệt...

Áo vàng mai khoác, đất trời say nắng
đôi má mềm, phớt hồng nụ hoa đào
mắt long lanh, nét đẹp chở rừng lan
dáng thon thả, lay đưa cành trúc mỏng

ta thức giấc, khi sương vừa tỉnh mộng
như đâu đây, phảng phất nén hương trầm
tờ lịch giấy, buông rơi trên nền đất
xuân vừa về, có phải thế không em?

mình hỏi nhau, xuân là gì thế nhỉ
và hỏi xuân có mặt tự bao giờ
trên thảm cỏ dài, màu xanh ngát
ở lưng trời, vừa điểm vạn hoa xuân

trang kinh đó, ẩn mình sau giấc mộng
tìm lời thơ mang hình dáng mùa xuân
từ tâm từ, lòng khẽ gọi tình thương
xuân có mặt, vỡ oà trên mọi ngõ...


Có phải chăng sau cánh cửa hẹp là phương trời phóng khoáng, sau ưu phiền là an lạc thảnh thơi, sau bất hạnh là hạnh phúc ngọt ngào... Tất cả nào phải là những gì xa lạ như từ nơi xa xăm nào đó đem đến, được ai ban phát cho... nhưng nằm sẵn nơi tâm, khi tâm được chuyển hoá, xả bỏ... những dòng cảm xúc, cảm thọ, vui buồn, những tưởng vọng chấp, đã từng lưu đày ta trong cõi vô định, không dấu tìm về. Nơi đó là mùa xuân, có những vườn hoa nhiều màu sắc tinh khôi, nở trong tâm với những hương thơm là Tuệ giác và lòng Từ, để sáng soi từng bước chân người lữ hành trong cõi vô thường.

Có phải chúng ta đã bắt gặp mưa xuân, đang rơi xuống thấm ướt đất trời, dù đất vẫn gầy guộc, khô cằn, dù là trời đang gay gắt nắng, dù các mùa vẫn tuần tự trôi qua. Những hạt mưa xuân đang tưới tẩm trái tim, để bầu trời mở rộng. Còn chần chừ gì nữa, hãy chạy ra tắm mưa, dầm mình trong mưa, thưởng thức mưa, ôi mưa xuân đẹp quá. Ta vui cười, ta hoan hỷ, ta hạnh phúc trong lòng. Hãy nhặt lên từng hạt mưa, bẻ hạt mưa, lăn hạt mưa chạy dài trong mưa xuân tươi mát, thanh tịnh, để hạt mưa vỡ oà, tung ra, tràn lan cùng pháp giới, để chia sẻ bình an và hạnh phúc trong cuộc đời.

Chỉ có sự thảnh thơi, tươi mát của tâm hồn có chất liệu tu tập, chuyển hoá, sẽ là tư lương quí báu, là chất đề hồ tâm linh, là dinh dưỡng sống để có thể chia sẽ cùng con người, cùng nhau trong bất cứ những hoạt cảnh của cuộc đời... dù là bất hạnh hay khổ đau.



Ghi lại những dòng cảm xúc, tâm tình của người lữ hành
khi mùa Hạ đang giăng màn nóng khắp cùng trời đất.

Thành phố Hương Thông ( Houston, Texas )
Buổi chiều ngày 18.06.2011



Image


5833


Image

n h ữ n g. s ợ i
S Ắ C . K H Ô N G


* Thân tặng những người bạn trẻ
với những suy tư, băn khoăn về hướng đi, về cuộc đời.
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Đêm, có ánh trăng vàng
ngủ say trên mây xanh
gió đưa khẽ cành lá
rơi xuống hồ tâm thanh

từng sóng nhỏ mong manh
lan man khắp mặt hồ
trăng vỡ nằm trên nước
quên trở về bờ tâm

có người theo lối nhỏ
rong ruổi vạn đường xa
phong trần dày mái tóc
hỏi bến bờ là đâu ?

ta đi gom nhặt trăng
vớt từng cơn sóng nhỏ
theo ta vào hơi thở
để vầng trăng trở về...


Vũ trụ hình như đang chuyển mình bằng biết bao nhiêu biến cố dồn dập xẫy đến cho con người, từ thiên tai, sóng thần, động đất, băng lỡ xen lẫn với những biến động do nhân tai gây ra, chiến tranh, nghèo đói, bạo động bừng bừng sát khí, sôi sụt ở khắp mọi nơi. Không nơi nào là an toàn. Nhìn những diễn biến xẫy ra, mọi người đều ngao ngán, băn khoăn, lo lắng và chợt hỏi rằng đời sống nhân loại rồi sẽ đi về đâu?

Đời sống quả thật bất định, vô thường, mà nhiều khi chúng ta chạy theo lối nhỏ, quên mất đường về để cho mảnh trăng vỡ vụn trên trên vạn nẻo đường sương gió. Một cơn gió đã làm cho trăng rơi, trăng vỡ, trăng lan man trên từng sóng nước, trăng lặng lờ xao xuyến, đưa tay réo gọi, chờ đón để trở về với ánh sáng tỏ trong cõi tâm đã bao lần bất an. Những chiếc lá bàng bạc bay trong gió, rơi nhẹ nhàng trên mảnh đất của tâm, lay động, khi vóc lên nhìn thấy sự có mặt của vô lượng trần sa, hoa đốm trong cõi mộng. Đời là những nối tiếp của vô vàn cơn sóng, thịnh nộ, cuồng phong, nhịp nhàng, tung tăng, bay nhảy như những mảnh đời trôi qua, có mặt, biến hoá... để khó tìm thấy đâu là bờ bến.

Những diễn biến chung quang làm chúng ta lo sợ, tìm nơi ẩn náu trong những ảo tưởng để che lấp đi những hoang vắng, cô đơn, mất niềm tin vào cuộc sống, mất hướng đi tương lai, vì cảm thấy trước mặt dày đặc, mịt mù không thấy lối, nên cố sống để thoả mãn những trạng huống tâm sinh lý bị suy sụp của chính mình.

Em từng đổ tuổi xanh trong men rượu
nhìn tương lai như giọt đắng cà phê
gào thét lên giữa ánh sáng lập loè
ôi khói thuốc đốt đời vào hoang tưởng

mắt xa dại, bốn bề như tắc lối
trong tâm hồn dày đặc nổi ưu tư
mơ tìm về vườn bến mộng năm xưa
con thuyền bé chở đời trôi sóng biển

em hỏi tôi, đường nào là êm vắng
con đường nào có đồng có xanh tươi
con đường nào, có ánh nắng dịu dàng
có chú bé thả diều trong mơ mộng

vội vàng chi, chỗ ngồi em còn đó
con đường nào chẳng đẹp những ước mơ
hãy bỏ lòng hoài vọng những xa xăm
nghe hơi thở chở em vào tâm rộng

ở nơi đó, cánh diều là hơi thở
những ước mơ chẻ nhỏ các vọng trần
em còn đó bao mùa xuân êm ấm
khi mở lòng chào đón giọt dương chi

mỗi ánh mắt em chở đầy từ ái
ngôn ngữ xưa còn lại những sẻ chia
đời vẫn cần em như sóng và nước
em trở về trong biển giác từ bi...


Khi ánh mắt đã đượm màu sương gió, thân thể rã rời theo năm tháng, để rồi những thao thức về cuộc đời xuất hiện như đã bao lần qua, nhưng cơn say của men chiến thắng khi thấy mình thành công, của cải phong nhiêu và bao sở hữu khác, nên cố bám víu để cảm thấy mình hiện hữu, có mặt. Nhưng tự trong tâm vẫn ray rức về sinh tử, về kiếp người và rồi đây, cuộc đời nầy đi về đâu? Những câu hỏi vẫn hằng nguyên theo năm dài tháng rộng, vẫn là các ẩn số chưa hồi đáp, hỏi để nhận thức được ý nghĩa của đời sống, của các pháp, của muôn sinh vật rất ngắn ngủi trên trái đất nầy và sẽ không có gì tồn tại mãi và để chúng ta chiêm nghiệm sự ảo hoá, vô thường, để rồi phải làm gì để cho cuộc sống có ý nghĩa chân thật, thú vị và giá trị, hữu ích để cho bước chân đi trên trần gian thong dong, tích cực, tươi sáng, thanh thản. Không phải cứ đặt vấn đề về đời sống vô thường, để rồi vô tình tạo cho mình sự chán nản, bất mãn, lo lắng... nhưng, đó là điều thực tế, hiển nhiên mà mọi người đều trải nghiệm, trực diện, sống thực, nhận thức tinh tế rõ ràng, về Khổ (dukkha) trong Thánh đế thứ nhất của Bốn Thánh Đế.

Con đường là do mỗi người tự chọn, và hạnh phúc hay an lạc, bất hạnh cũng là do chính mình quyết định cho chính mình. Điều đó không nằm ở ngoài, trên những sở hữu vật chất, trên những tài sắc danh thực thụy, trên các pháp duyên hợp, vì tất cả đều là ”sở tri chướng” có thể làm cho chúng ta bị vong thân, luân chuyển trên các nẻo đường sai lầm, đánh mất ngay chính mình, khi bám víu, chấp trước.

Sinh ra trong cuộc đời, nào ai biết để chọn trước nơi mình sẽ sinh ra, nơi quốc gia đến, và cha mẹ là ai v.v... mà đều do nghiệp lực, nghiệp duyên được tạo tác của quá khứ ảnh huỡng đến, đưa đẩy, do nhân trổ ra quả, đó là điều hiển nhiên. Luật nhân quả lý giải rõ ràng, để chúng ta nhận thức được mọi hiện trạng của con người trên quả đất nầy, khoan nói đế những cảnh giới khác.

Mỗi con người đều có phước báu hoặc nghiệp lực riêng biệt (biệt nghiệp) để có hình hài, thể xác, hoàn cảnh, đời sống khác nhau… dù sinh trong cùng cha mẹ, gia đình, hay cùng một quốc gia và cha mẹ là cội nguồn đầu tiên để thiết lập những liên hệ tương duyên tương sinh giữa con người với con người, giữa con người với môi trường chung quanh v.vv...

Khi trưởng thành, có sự nhận thức, hiểu biết, học vấn... bất cứ người nào cũng đều mong muốn đời sống hạnh phúc, giàu sang, phú quí, danh vọng, nhưng nhiều khi, sự ước vọng của mình là một lẽ, nhưng sự hoàn thiện con đường đi mục đính đó lại bị đổi đến một hướng đi khác, đều do nơi nghiệp lực đẩy đưa vào những hoàn cảnh hay những sự việc không như ý.

Chúng ta có quyền chọn hướng đi của mình trên cuộc đời nầy, vì mình có tự do để chọn lựa, sống sao cũng là một đời sống. Có thể với đích điểm là học vấn, là giàu sang, là danh vọng, là tiền tài như lẽ thường mà ai nấy đều cho đó là thành công, hạnh phúc trên thế gian nầy hoặc là sống hoang phí cuộc đời để sống bê tha, trụy lạc, chán nản.

Nhưng, trong con người của chúng ta là do cha mẹ sanh ra, nên trong cơ thể, tinh thần của ta cũng hàm chứa có mặt của tổ tiên, có những liên hệ chằng chịt với quá khứ nguồn gốc và ảnh hưỡng đến tương lai. Đánh mất chính mình trong những ảo tưởng phù du cũng là đánh mất cả biết bao nhiêu sự liên hệ, và hoàn thiện chính mình là đền đáp ân sâu nghiã nặng của tổ tiên, cha mẹ v.v...

hỏi từng giọt sương
sương từ đâu có
hỏi cả cuộc đời
còn mãi hay chăng

hỏi từng hạt cát
em sống vì ai
hỏi đến bốn mùa
sao mãi tìm nhau

hỏi nụ bé thơ
bao giờ em nở
hỏi cả vui buồn
sao đến rồi đi

hỏi ánh trăng vàng
đêm đêm thắp sáng
hỏi đến tâm mình
đã thắp sáng chưa?


Muốn sống cuộc đời có ý nghĩa chân thật, người thức giả đều tìm con đường trở về, sau khi bừng tĩnh cơn mộng. Con đường trước mặt quá mênh mông, khi mà suốt những năm trường, ta đã ươm bồi bao ngã chấp, dính mắc, sở hữu; nhìn lại sau lưng, cảm thấy chỉ còn là những hư ảo cuộc đời, có đó mất đó, vinh đó nhục đó … nên gây những nổi bất an, hoãng sợ. Ta nhìn lên bầu trời, trời vẫn trong xanh, nhìn đến chung quanh, cuộc đời vẫn tuần tự đi qua, dù ta có kêu gào, than van hay khóc lóc. Ta cúi đầu trên mặt đất, đất vẫn mỉm cười hiền hoà, an nhiên dưới bước chân, dù trong trong ta đang trút bao cảm xúc vui buồn tuôn xuống…nụ cười của đất vẫn bao dung, hiền hoà, nhẫn nhục.

Thời đại nào cũng đều có những vấn đề của thời đại đó. Tuổi trẻ tôi cũng từng mang tâm trạng bâng khuâng như bạn, buồn nản, chán chường, bi quan v.v, nhiều khi muốn buông rơi cuộc đời, vì chẳng biết phải làm sao, trước bao nhiêu là vấn nạn dồn đập đến cho chính mình, bạn bè, người thân, chung quanh, đất nước... Ai đã từng kinh qua những xáo trộn của nội tâm, của đời sống, khi cảm thấy cô đơn, lẻ loi, dù là chung quanh có bao nhiêu con người đang có mặt, sẽ hiểu được sự nổi loạn của tuổi trẻ qua những cảm thọ bung xung nhất thời... Đau chứ, buồn chứ, khổ chứ, vì đó là cảm thọ do tâm xuất hiện, không ai phủ nhận được. Trong bài thơ năm nào, tôi có viết rằng...

Có nhiều khi,
ngắt vài cọng cỏ
ta hỏi cỏ rằng,
khi lìa thân mình
có có đau không?


Không ai có thể nói rằng, cỏ sẽ không đau, không oằn mình trong cảm xúc, nổi đau, chịu đựng không lên tiếng, huống chi là con người với thân năm uẩn. Nhưng tuổi trẻ là tuổi đẹp nhất, như cánh đồng xanh bát ngát nhiều màu mỡ cung cấp cho cuộc đời và tuổi trẻ mang nhiều lý tưởng để có thực hiện các ước mơ cho đời sống, cho con người. Chúng ta cần làm đẹp cho tâm hồn chính mình, dấn thân làm ích lợi cho gia đình, cho xã hội và con người cần đến tâm lòng tươi mát, nhiều tâm tư trong sáng, chia sẻ, không thành kiến, không ủy mị, ít cố chấp, ít ích kỷ... của tuổi trẻ. Cho nên, chúng ta cần phải vươn lên trước những nghịch cảnh, không thể để mình gục ngả trong những thường tình của đời sống, trụy lạc, đánh mất hướng đi, lý tưởng. Giữa những áp lực, những căng thẳng, hoang mang, khủng hoãng về cuộc đời, cuộc sống, tôi may mắn bắt gặp được đạo Phật và tìm đến, tiếp cận với nguồn giáo pháp vi diệu của Ngài, không phải để mong được che chở, ban ân, ẩn thân trong những ảo tưởng nào đó, nhưng để học hỏi, thực hành và chuyển hoá tâm mình để có thể an bình, làm quân bình, tự tại phần nào trước những dữ kiện bấp bênh, vô thường.

Một lần đọc trong Kinh Pháp Hoa, phẩm thứ 15 ”Tòng địa dũng xuất”, như mở rộng ra một chân trời sinh động, giúp cho những ai thao thức, băn khoăn trên con đường trở về có được nhận thức rõ ràng lời Phật dạy.
”Khi các vị Bồ tát ở các cõi khác xin phụ giúp đức Phật giáo hoá chúng sinh trong cõi Ta bà, đức Phật từ khước và nói rằng ở cõi Ta bà có đủ các Bồ tát đông như số cát sông Hằng, sẽ có khả năng gìn giữ... Phật vừa nói xong, trong ba ngàn đại thiên quốc độ ở thế giới Ta bà, đất đều rung nứt và từ trong lòng đất, vô lượng ngàn muôn ức Bồ tát đồng thới vọt lên, thân như vàng ròng, đầy đủ ba mươi hai tướng tốt, ánh sáng khôn lường, trước kia trú trong hư không chỗ thấp nhất ở thế giới Ta bà, nay nghe tiếng của Phật Thích Ca, nên từ chỗ thấp ấy mà phát hiện đến...” (*)
Chúng ta thường quan niệm rằng, cần phải nương tựa vào người khác để giúp cho mình được an lạc, hạnh phúc như cầu sự ban ân cứu độ. Nhưng đức Phật dạy rằng ”Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi” để mở tâm, thể nhập tâm và sống chính với cái tâm trong sáng, thanh tịnh của chính mình, đó nguồn suối tuệ giác, tinh khôi. Ví nếu chúng ta cần cầu nơi tha nhân, nơi bất cứ quyền năng nào, nhưng khi tâm ta bất an, đau khổ, không chuyển hoá được những nội kết do chính mình tạo ra, thì không ai có thể chuyển hoá, ban phép lành để cho bạn an lạc, vui tươi được. Cho nên, vì nhìn ra trong mỗi con người đều có Tánh Phật, đức Phật chỉ rõ con đường trở về Tâm Giác ngộ, và đó là của chính mỗi người và do bước chân của mỗi người bước đi, sống với, trở về.. Đất ấy là tâm, Đó là kho báu vô tận của tâm (vô tận tạng) đầy đủ tuệ giác, đức hạnh, đức tướng mà mọi người đều có sẵn trong tâm.
Có phải là chúng ta có quá nhiều hạnh phúc khi được làm con của đức Phật, vì đức Phật đã chỉ rõ tận tường con đường trở về, trực tâm, thực dụng và giá trị nhân bản. Từ lời dạy của đức Phật, qua giáo pháp vi diệu xuất phát từ tâm vô lượng từ bi, trí tuệ của Ngài, chúng ta có quá nhiều phương dược đối trị tư tưởng rất đơn giản, nhưng thần hiệu để làm giảm thiểu khổ đau, bất hạnh của nội tâm, và giải toả những áp lực của thành kiến, nội kết trong tâm. Lòng ích kỷ sẽ cúi đầu khi tâm từ được mở rộng, tham chấp được giảm thiểu khi thực hành hạnh bố thí, giúp người. Lòng thù hận, ganh ghét bị khuất phục bởi tình thương con người, vì là con người- ai cũng mưu cầu hạnh phúc, tránh khổ đau. Cuộc sống bấp bênh, đau khổ, vị kỷ, hướng theo dục lạc được chuyển hoá bởi năm giới chuyển hoá làm người nhân bản, như: không sát sanh, gây hại cho người và vật, không tham lam trộm cắp làm thiệt hại tài sản của người khác, không tà dâm, không nói dối, nói lời gây hại, chia rẻ cho người, không dùng những loại kích thích như rượu, thuốc … Tất cả chỉ vì mục đích duy nhất hoàn thiện con người của chính mình, và từ đó, sẽ đem lại cho cuộc sống an lạc, tự tại, bình an phần nào trước những xáo trộn, những gió nghiệp, những tám ngọn gió chướng thổi đến …vì tùy thuộc vào sự thực hành, áp dụng những giáo pháp được đến đâu, như bầu trời không mây, trăng sẽ sáng tỏ, để chúng ta có thể vững chải trong đời sống vô thường, ngắn ngủi nhưng đầy bất trắc của thế gian nầy. Từng giọt dương chi của giáo Pháp luôn luôn là nước cam lồ tưới tẩm cho tâm hồn chúng ta để trưởng dưỡng Tánh Phật nơi tâm...

nhành dương rải như tấm lòng biển cả
bao năm trường ôm ấp cả tuổi thơ
em hãy đến, nâng niu lời cam lộ
bước trở về với ngày tháng mênh mông

đừng hỏi đời sao có nhiều sóng gió
đừng hỏi ai sao đau khổ chập chờn
hãy hỏi ta ngày tháng đã về đâu
cho ánh sáng từ bi tràn ngập bước...


Hãy trở về với Pháp thân trước khi đem Ứng Hoá thân trong cuộc đời, vì đó căn bản của con đường tâm linh, sống với bản thể thanh tịnh, trước những xáo trộn của vọng tâm. Từ nền tảng của nội tâm sung mãn, đầy đủ đức tánh từ bi hỷ xả, thì con người, xã hội, thế giới sẽ khác đi nhiều trong ánh sáng vi diệu của giáo Pháp, tình thương sẽ chan hoà, sự đau khổ sẽ giảm thiểu, hạnh phúc đích thực sẽ có mặt trên hành tinh nhỏ bé nầy.

Chúng ta hãy cùng nhau ca hát lên khúc nhạc của đầu đời khi khởi thấm nhuần những hạt mưa Pháp, lúc sơ tâm, tìm thấy những sợi sắc không trong mỗi một bước chân in trên mảnh đất của tâm, để reo vui, mỉm cười, như con chim nhỏ rời xa khỏi lồng, thấy khoảng trời rộng mênh mông. Buổi sáng có đi qua, trưa có về nắng gắt, đêm có dịu dàng như bàn tay ve vuốt cõi tâm, nhưng người lữ khách trên cuộc hành trình đi về, cũng bắt đầu từ chỗ đi về, đến đích điểm, cũng là nơi đi - đến và cánh sen hồng chợt nở giữa bao sóng gió, giữa bụi trần vinh nhục, giữa lửa lòng tịnh diệu, có phải đó là những sợi sắc không kỳ diệu trong cuộc nhân sinh, mà chúng ta trực nhận, sống với... để từ đó, làm cho cuộc đời có ý nghĩa, tươi đẹp, thơm tho trong thế gian nầy.

Đêm đã khuya, tình ra đi vội vã
Trăng rụng dần, dấu vết hẵn mờ phai
con chim nhỏ, lồng son vi vu hót
một trăm năm, ai nhớ đến đi về

ngàn sao xưa đang trổ khúc nhạc trời
đời vắng những áng mây xanh buổi sáng
gọi gió về bao lớp sóng chân phương
cho ánh mắt nhìn nhau, lòng thoáng rộng

trời vào hạ, từng tiếng ve kêu gọi
phượng đỏ hồng, ngàn cánh mở xiêm y
mỗi cánh hoa, bỗng thấy trọn vô thường
đang ngự trị giữa bốn bề chân vọng

ta bé nhỏ giữa khung trời tỉnh lặng
nghe từ tâm vắng lặng vết thương đau
có ra đi để có lúc trở về
tâm vẩn nở muôn loài hoa thơm ngát...


Những ngày nằm bệnh, tịnh dưỡng vá quán chiếu đến những nổi đau của thể xác có mặt, hành hạ, tràn lan, có lúc nóng sốt, có lúc râm ran cả vùng bụng, có lúc làm cho con người khó chịu, mệt mỏi, tâm sinh lý bị xáo trộn, sụt cân …tôi lại cảm thấy thương xót và thông cảm cho nổi đau khổ của các con người khi lâm bệnh, dù biết rằng nghiệp báo ai cũng có. Câu nói «tôi sẽ chết bất cứ lúc nào» lúc đầu nghe như xa lạ, nhưng ngày càng thấy gần gủi, thân thương như lẽ vô thường, sinh diệt của đời sống. Ngoài những lúc lạy sám hối, thiền toạ, niệm Phật hàng ngày… cũng như những gì đã, đang làm qua các chương trình từ thiện xã hội vẫn duy trì, dù có tôi hay không, còn chăng là những đóng góp một chút nhỏ nhoi nào đó về tinh thần qua các bài viết, nếu như còn khả năng, để chia sẻ tâm tình trên bước đường tâm linh và tôi lại thấy sự gần gũi đức Phật trong tự tâm của mình, không còn lạc loài trên bước đường đi tìm kiếm... Đức Phật luôn luôn hằng có mặt khi con người nghĩ đến, tương thông, tương nhập...

Thưa bạn, tôi không phải là thi sĩ hay nhà văn, vì vốn nội tâm nghèo nàn, cằn cỗi, sự hiểu biết lại nông cạn, không có chiều sâu về giáo Pháp bao la của đức Phật. Vả lại, cũng không có khả năng viết về chuyên đề, khảo luận sâu xa... nhưng, trong tâm vẫn mang hoài lý tưởng của người con Phật, biết gì thì chia sẻ đó, để cùng nhau nắm tay, tâm sự để đồng được huỡng những giá trị tâm linh vô giá của đạo Phật, mà trong cuộc đời ngắn ngủi, vô thường… chúng ta lại có diễm phúc được gặp, được thực hành, áp dụng vào đời sống, như lời nói «thân người khó được, Phật Pháp khó gặp» vậy.

Cho nên, với mỗi bài viết, đều đem khả năng giới hạn của mình, qua văn thơ, nhưng điều tâm huyết quan trọng nhất vẫn là muốn chuyên chở một chút gì đó về đức Phật- Nguời mà tôi luôn tri ân, mong báo đáp thâm ân, và giáo Pháp cũng như đời sống trải nghiệm tâm linh của mình, để chia sẻ. Nếu như có ai hũu duyên đọc đến, suy tư, chiêm nghiệm, thực hành và chuyển hoá nội tâm của mình, trở thành những con người nhân bản, biết yêu thương, biết cảm thông, biết tiếp cận, dấn thân chia sẻ mọi nổi khổ đau của đồng loại v.v... trong bối cảnh tang thương, hận thù, đói khát … đang diễn ra ở khắp mọi nơi, thì đó là điều mà tác giả chân thành mong muốn và hạnh phúc.

Em hãy hát lên lời muôn thuở
dù thu qua, đông đến, hạ, xuân về
lời bát hát từ trái tim mở rộng
cho nhân gian thoát khỏi những ưu phiền

những thanh âm như thuyền qua biển lớn
chất trên khoang đầy những nét hân hoan
đem cho đời từng hạt nắng từ bi
nước mắt là cơn mưa tình êm đẹp



Ghi lại những giọt xúc cảm, nhân ngày Trung Thu.
Rằm Tháng 8, năm Tân Mão
Ngày 12.09.2011



___________________________

(*) Tư tưởng Kinh Pháp Hoa, Thích Chơn Thiện
(*) Pháp Hoa huyền nghĩa, Chánh Trí Mai Thọ Truyền



Image


5978


Image
V Ô. T H Ư Ờ N G
.....l à .b à i .t h ơ .đ ẹ p

* Kính dâng tất cả mọi người mang tấm lòng, lý tưởng, tình yêu đi vào vô thường, huyễn mộng với ước nguyện làm lợi lạc, giảm thiểu khổ đau cho con người...
* Thương tặng Diệu Tịnh, người bạn Đời và bạn Đạo, với tình thương, lòng kham nhẫn đi bên cạnh săn sóc trong những ngày cuối đời của tôi.
* Thương tặng hai con, để hiểu và luôn luôn nuôi sống lý tưởng cùng Ba...

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Bên nắng hồng xưa cũ
Màu lam phủ chân đồi
đời người bao suơng gió
niềm tin vẫn lên ngôi

Gió thức giấc sáng nay
sưởi ấm lòng ẩn sĩ
bên vô ngã vô thường
an nhiên cùng chánh pháp...


Thành phố tôi đang cư ngụ, được hai ngày mưa trút xuống, làm mát rượi cả bầu trời, sau gần ba tháng hạn hán. Cây cối hình như đang cố vươn mình lên, sống lại, sau những ngày tháng dài thiếu nước, cỏ lá vàng khô, dù Thu chưa tới. Nạn cháy rừng đã lan rộng ở nhiều nơi trong Tiểu bang, mấy chục ngàn mẫu rừng bị đốt cháy hoang tàn, trơ trọi, ngay cả nhà cửa, trên một ngàn căn, nhiều nơi là di tích lịch sử, nhưng vẫn không cứu vãn được, gây nên thiệt hại trầm trọng, trong khi mà thời buổi kinh tế đang gặp nhiều khó khăn. Mưa đổ xuống đem lại sức sống cho mọi người, cây cối, làm khí trời trong tươi, mát mẻ hơn. Hình như mọi vật đều mở rộng trái tim, mọi khứu giác để thưởng thức, để ngửi cho được mùi mưa đã bị thiếu vắng, chào đón cho những ngày mới.

Tuy nhiên, chỉ mới có vỏn vẹn vài ngày mưa thôi, làm sao đủ đem lại sức sống tươi mát cho mọi người cùng cây cỏ, do hậu quả kéo dài, nhưng lại có nhiều người cảm thấy bị trở ngại vì những việc cần làm đã chuẩn bị, hay các tổ chức cho cuối tuần, sợ ảnh hưỡng của cơn mưa làm gián đoạn những dự tính, nên thầm cầu mong cho đừng mưa nữa. Đó cũng là điều ngịch lý của đời thường, nhưng cũng đã có sự than vản, mong được như vậy, mà vô tình quên đi biết bao nhiêu thảm cảnh đã và đang xẩy ra do hạn hán. Nghĩ cũng vui cho những ước muốn của con người, chỉ vì mong cầu những gì ích lợi nhỏ bé của mình, mà đôi khi lại quên đi tất cả. Cho nên, trong cuộc đời, nếu như mọi người chỉ cần chuyển tâm, ý thức và chấp nhận những hy sinh nhỏ nhoi của mình, cũng có thể làm cho biết bao nhiêu các cảnh khổ có thể giảm thiểu rất nhiều trên thế gian nầy. Đó là sự chuyển tâm hay là thay đổi cách nhìn, không còn bị đóng khuông trong cái ngã nhỏ bé hạn hẹp, vì tất cả các pháp là như vậy, không có sự vật gì hiện diện, tồn tại độc lập, mà nương tựa lẫn nhau và cũng là tư tuởng của đạo Phật, chứng thực và nói lên sự tương duyên tương sinh của vạn pháp và các pháp vốn vô ngã.

Nhìn các hình ảnh của rừng cháy, thiêu rụi nhà cửa, hạn hán nói lên sự nóng đốt, tiêu hũy, tàn phá…làm nhớ đến lời Kinh thường dạy: ”Một niệm sân hận vừa khởi, có thể tiêu huỷ hết rừng công đức”. Lửa của ngoại giới có thể làm hư hại cho con người và vật chất, nhưng lửa của nội tâm trong những cơn giận dữ, tiểu hũy cả các rừng công đức, thiện nghiệp của con người đuợc tích lủy trong cuộc đời và dẫn đến con đường nối tiếp nhiều khổ lụy, luân chuyển, khổ đau. Nhưng, chỉ với cơn mưa, vâng, với giọt nước từ bi rơi nhẹ nhàng trên cái tâm đang hừng hực lửa, có thể làm dịu lại, làm mát ruợi trái tim, làm cho niềm an lạc có mặt.

Nay, nắng lại lên rồi, hãy cười vui cùng tuế nguyệt, để nghe lại những ca khúc tự ngàn xưa vẫn réo rắc trong tâm, để vượt qua những chặng đường vô tướng “gate gate paragate parasamgate”, để thành tựu “svaha”. Con đường xưa của người cùng tử vẫn là trở về, trong niềm cô đơn tịch liêu, đơn độc, nhìn mây trắng lưng đồi, nghe lại gió heo mây thoảng dịu hương thơm kỳ diệu của tự tánh.

đất trời đang thay áo
người khoác suối mây ngàn
ngàn năm lời tình tự
ngày vắng tỏ trăng vàng.


Trong ngả ngách, chiều sâu của tâm thức, nhìn rõ tận bờ sông vô thường, nghe lại lời Phật dạy: ”các pháp như huyễn” mà lúc nào đó, hình như quên mất, để chạy theo thời gian, theo thị hiếu kêu gọi tâm buông lung. Mây trời thay áo, có gì là lạ chăng, gió đuổi theo mây, mây vờn mình qua gió, bồng bềnh phiêu lãng, tụ lại là mây, tan đi là gió, có có không không, người vẫn ngàn xưa có cùng Phật tánh, an nhiên trong Pháp giới, có chăng vì nằm ngủ quên lối về, chợt giật mình thức giấc, thấy trăng vàng soi tỏ lúc nắng vẫn còn say, lúc ngày vắng, lúc tâm trong, không phải là các pháp vẫn thường “bất sinh bất diệt... ”ư?

Sao đạo Phật hay nói về Vô thường, không có gì tồn tại mãi? Điều mà thường tình, chúng ta lại sợ hãi khi nghe lập đi lập lại ngôn từ chân chất nầy, vì không ai muốn mất đi tất cả những sở hữu đang có. Nhà nấy của tôi, tài sản của tôi, thân tôi đây v.v... tất cả nằm trong bàn tay tôi, của chính tôi, và đang hiện hữu, tồn tại cùng tôi, thì làm sao nói là vô thường được. Chúng ta trốn tránh và tham chấp vào những pháp được cấu tạo bằng huyễn hoá, duyên sinh và rồi đau khổ, vì không dám đối diện thẳng vào Khổ đế.

Ta bước chân thưở đó
hạt cát chuyển lời thơ
lăn tròn theo vòng xoáy
hai hàng tâm ngẫn ngơ...


Bước chân vẫn ung dung chạy theo vô thường của thưở nào đó khi nắm bắt được một số hiện hữu, để rồi lăn tròn theo vòng xoáy cát bụi, biến hình thay dạng, Trốn tránh, phủ nhận để không dám nhìn sự thật, vì sự thật là Vô ngã. Đức Phật vì lòng thương con người nên chỉ rõ con đường Chân thật, tìm lại tâm mình trong những sóng gió khổ đau, biến đổi, mà tìm thấy được Chân thường trong Vô thường, không có nghĩa là hũy diệt tất cả mọi sở hữu, là bi quan, yếm thế…nhưng là để chuẩn bị tư lương cho cuộc trùng phùng, nhìn rõ chân tướng của Sự thật, để tránh khỏi đau khổ, buồn lo, do tham đắm, ái ngã.

Trong cuộc đời, chúng ta đã sinh ra, rồi lớn lên, trưởng thành, rồi già, rồi bệnh và còn một cánh cửa mở rộng, vì ai cũng phải đi tới, đó là cái chết. Cái gì có mặt trong ta, trong suốt khoảng thời gian gọi là dài cho một đời người, nhưng lại ngắn đối so với không thời gian, phải chăng là sự biến chuyển của thành trụ hoại không, là điều dĩ nhiên.

Chúng ta hoảng sợ trước những biến đổi quá nhanh của những hiện tượng ngoại giới, nên cần phải tân trang để bồi đắp, để kéo dài thời gian, hoặc nhân đôi lên, nhân nhiều lần hơn, để tích lủy, để tránh mất mác, tàn phai, úa tàn và để rồi, vẫn được chiêm nghiệm những được mất, vinh nhục, thịnh suy … trong cuộc đời. Đó là một thực tế của cuộc đời, không phải để mang lòng bi quan, chán nản, nhưng để nhìn rõ tường tận các pháp. Tiền tài, danh vọng, sắc đẹp, nhà cửa… thật phù du như sương rơi buổi nắng sáng, có đó mất đó, dù chúng ta cố bám víu, gìn giữ, và chính các pháp nầy lại gây nhiều đau khổ. Điều nầy, ai trong chúng ta cũng điều trải qua, kinh nghiệm được, nhất là hiện lúc có quá nhiều biến đổi xung quanh do môi trường, do thiên tai, nhân tai, do chiến tranh v.v...

Tìm các pháp hữu vi bên ngoài, chúng ta mang dấu vết của tàn tích khổ đau, dày xéo trên cuộc đời ngắn ngủi, vô thường, khiến chúng ta tìm trở về chính bản thân của mình với cái thân được cấu tạo bởi năm uẩn, mong muốn được tồn tại mãi với thời gian... Trong Kinh, thường được nhắc nhở:

“Các pháp từ duyên sinh.
cũng do duyên mà diệt.
Thầy tôi Bậc Tỉnh Thức
thường dạy điều như thế.”


(Chư pháp tùng duyên sinh, Diệc phục tùng duyên diệt. Ngã Phật đại Sa môn,Thường tác như thị thuyết).
Điều nầy đánh mạnh vào tâm thức của mỗi con người để nhận thức đúng sự hiện sinh, hiện hữu của các pháp, tâm cũng như vật, đều là do duyên sinh. Có nhận thức đúng, chúng ta mới không khỏi bâng khuâng, đau khổ, lang thang đi tìm cho những vấn nạn của chính đời mình trong những hoang tưởng về sự sinh tồn miên viễn của các pháp giả hợp...[

vô thường nên rớt lời thơ
chép thơ lại thấy vô thường đùa vui
làm sao lại hỏi vô thường
bài thơ nào chẳng từ vô thường rơi...


Trong đạo Phật nói rằng: ”Phật pháp không lìa pháp thế gian” (Phật pháp bất ly thế gian pháp). Khi các duyên sinh, khởi hiện, thành hình dù là tâm hay vật, qua dữ kiện đó, cũng nói lên được hình ảnh tương liên của các dữ kiện với những gì của đời thường, để mà giải thích, chỉ dẫn, nhận thức, hầu chuyển đổi tâm ý để cho cuộc sống có nhiều an vui, tối đẹp hơn, thay vì ôm chấp vào những gì chỉ là giả hợp và rơi vào khổ đau, do sự chấp trước.

Trái đất được hình thành do bởi nghiệp lực chung của tất cả mọi sinh vật cấu tạo nên, để là môi trường sinh sống và mỗi hữu tình đều có biệt nghiệp riêng lẻ… hiện nay, đang có vấn đề, nóng dần lên, gây nhiều thiên tai, lụt lội ở nhiều nơi trên thế giới. Điều đó biểu hiện tâm con người ngày càng xa lìa suối nguồn của Chân Tánh, thiếu chia sẻ, thiếu đời sống tâm linh, dù rằng cuộc sống văn minh hơn, tiến bộ hơn, đầy đủ nhu cầu vật chất hơn v.v… Có những vấn nạn mà con người phải đối diện, nhưng vẫn không có những đáp án cần thiết để có thể cứu nguy cho một số người từng vùng địa phương khổ nạn, huống chi là cho toàn thể nhân loại, cho con người trên trái đất nầy. Nếu những người thiếu bình tâm, nhìn cuộc diện thế giới, đôi khi bị quay cuồng theo vòng xoáy do tác động muôn đời của tham sân si, gây nên những khổ đau cho nhau và trong tận cùng của mọi vấn nạn, chúng ta bắt gặp được hình ảnh vô thường có mặt trong tất cả các pháp.
Vẫn là điệp khúc được lập lại, đời thật là vô thường, không có gì tồn tại mãi với thời gian, như trong Kinh Kim Cang nói: ”Phàm những gì có hình tướng đều là hư vọng” (Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng). Đây là điều thật hiễn nhiên, rõ ràng vì mọi vật đều diễn biến, chuyển biến liên tục, có đó mất đó.

Trong lịch sử của nhân loại, đã bao nhiêu nền văn minh có mặt và biến mất, đã bao nhiêu quốc gia thành hình và bị hũy hoại, đã bao nhiêu con người có mặt trên trái đất nầy và đã ra đi, dù là Thánh nhân hay phàm tục, dù là người giàu sang phú quí hoặc nghèo nàn, tất cả không chừa một ai. Ngay những người thân thương của mình, ai cũng cầu mong cho được sống trường thọ, sống mạnh khoẻ, nhưng nay thì ai còn ai mất. Ngay cả chính bản thân, cơ thể của mình, cũng không thể nào kiểm soát được, vì đến một lúc nào đó, cơ thể bỗng nhiên đỗi tánh, gây nên bệnh hoạn, nay đau chỗ nầy, mai nhức chỗ kia, dù chúng ta không ai mong đợi.

Một buổi sáng soi gương, tôi ngạc nhiên khi nhìn trong gương, thấy một con người với hình hài xa lạ xuất hiện. Có phải là tôi chăng, sau bao tháng tịnh duỡng bệnh tình? Hay là một con người khác, vì có rất nhiều sự khác biệt …Một con người mà nhìn thật lâu, thật kỹ, cảm thấy chán vô cùng, không có chút xíu gì để có thể thương mến được. Ôi, cuộc đời trở nên thật đẹp, thật nhiều ý nghĩa hơn, phải chăng? Trong đời thường, tôi vẫn ước muốn tấm lòng mang ân đức Phật được trải rộng đến mọi người để cùng tắm mình trong mưa Pháp, để làm giảm thiểu đi gánh nặng phong sương trên đôi vai đời xuôi người trong những ngày còn có mặt trên thế gian nầy...

tay ôm đoá hoa hồng
màu sắc hương tuyệt diệu
chắp tay dâng cúng Phật
ngọn gió vô tình qua

từng cánh hoa rải rác
bay đi về chốn nao
ta vói tay gom lại
chỉ còn là bài thơ...


Đoá hồng tươi đẹp trong cuộc đời dâng lên đức Từ Phụ, như một tấm lòng và dù gió có cuốn đi bao ước vọng, dù thời gian có làm mờ đi bao tấm lòng, nhưng trong cõi «sơ tâm» vẫn còn muôn vạn lời nói tình tự gom lại, kết thành những bài thơ, bài thơ của xương thịt trong nội tâm trở về với Tánh giác.. Và dù có cảm khái khi cảm nhận rõ bốn đại: đất nước gió lửa từ từ rời bỏ trong sắc uẩn, để hỏi lại cùng ta trong ngày tháng...

ồ hay da thịt đi đâu
ồ hay sao chỉ còn là bộ xương
may nhờ Chân tánh vẫn nương
nên chăng còn lại nụ cười dễ thương...


Dù da thịt có mất đi, dù đất nước trong bốn đại có làm hũy hoại hình hài, tiêu hao sức mòn những gì còn lại của cơ thể, tôi vẫn nương vào Chân Tánh để sống vui hồn nhiên, an bình trong từng tâm niệm, để có còn lại nụ cười, dâng tặng lại cuộc đời, vì nụ cười nầy thoát thai, sinh khởi từ những quán niệm về duyên sinh duyên diệt. Tôi đã từng quán chiếu về vô thường của các Pháp, nhưng nay là lúc thực nghiệm, thể nghiệm lại tất cả, không phải là những gì trừu tượng, trong tư tưởng, trong cảm xúc với các giả thiết mông lung, nhưng là những gì cảm nhận được trong từng ngày, từng giờ, trên từng sớ thịt biến chuyển của cơ thể mình.

Đó là bài học sâu sắc về duyên sinh, để nhận thức đúng ý nghĩa của cuộc đời, là những gì thấu triệt đến căn nguyên của của sự đối đải của các Pháp, tìm đến Tánh Thể sâu thẳm của Tâm, của Thực tại mà Đại Thi Hào Nguyễn Du, người từng đọc nhiều Kinh Phật thốt lên rằng"Nhân liễu thử tâm nhân tự độ. Si tâm quy Phật, Phật sinh ma"(Tạm dịch : Người tự biết lòng mình thì người tự cứu. Si tâm quy Phật, Phật sinh ma) và để rồi, nhận ra được: "Tài tri vô tự thị chân kinh" (Tạm dịch: Mới biết rằng không có chữ là chân kinh).

Chân Kinh là vô tự, vì đó là sự sống. Cuộc sống có mặt khi con người chào đời và cuộc sống sẽ chuyển hoá, khi con người đối diện đến cái Chết, đó là con đường đi chắc chắn, tất yếu của mọi sinh thể trên trần gian nầy. Sống để Chết và Chết để Sống. Có thể nói đó là quán niệm về cái Chết để cuộc sống có ý nghĩa đẹp hơn, vì không còn gì để lưu luyến, chấp thủ, mở rộng tâm cho hồn gió lồng lộng trong từng tâm thức, cho những nốt nhạc cuộc đời là diệu hương thanh khiết, cho những hướng tâm là hạt cơm thơm ngát trời Hương tích, cho vô luợng cõi Phật trụ trong mỗi hạt vi trần và vươn cao trên phương cao rộng, do sức nguyện ra đi. Người hành giả phải là người mở tâm, mở mắt sâu rộng để nhìn rõ con đường đi...

buổi sáng nghe chim hót
màu xanh cỏ thấm vai
hạt sương vô tình rớt
suơng mai bẻn lẽn cười

nhìn nhau, màu sương khói
hồn nhiên, nhật nguyệt vui
thường mở tâm nhìn lại
từng tràng thơ tuôn rơi...


Chiến tranh đang tràn lan khắp mọi nơi, bao khổ cảnh đang thành hình dày xéo lên thân phận con người, muôn loài trên quả hành tinh xanh nầy. Giải pháp nào cho những nguy cơ có thể hũy diệt toàn thể nhân loại khi lửa tham sân si luôn luôn hừng cháy?

Đọc tin tức, được biết có một số quốc gia mà Bộ Giáo Dục đã chấp thuận cho áp dụng Thiền trong những lớp học, thật là một sự vui mừng, vì phải chăng, họ nhìn được căn nguyên của vấn nạn của con người. Chúng ta tha thiết mong mỏi rằng, nếu có thể, thì “ Năm Giới Chánh Niệm” của đạo Phật, được Thầy Nhất Hạnh biên soạn lại từ Năm Giới Cấm trong đạo Phật, cũng được cho phép tất cả học sinh ở khắp mọi nơi được học, từ lớp nhỏ đến lớp cao hơn, vì đây là ý nghĩa của cuộc sống, để chuyển hoá nội tâm, xây dựng con người an lạc, nhân bản và xây dựng xã hội được thanh bình, giảm thiếu những khổ đau, bất hạnh... từ tinh thần đến vật chất, đóng góp cho nền văn minh của nhân loại, đó là:

- Ý thức được những khổ đau do sự sát hại gây ra, con xin học theo hạnh đại bi để bảo vệ sự sống của mọi người và mọi loài. Con nguyện sẽ không giết hại sinh mạng, không tán thành sự giết chóc và không để kẻ khác giết hại, dù là trong tâm tưởng hay trong cách sống hàng ngày của con.

- Ý thức được những khổ đau do lường gạt, trộm cướp và bất công xã hội gây ra, con xin học theo hạnh đại từ để đem niềm vui sống và an lạc cho mọi người và mọi loài, để chia xẻ thì giờ, năng lực và tài vật của con với những kẻ đang thật sự thiếu thốn. Con nguyện không lấy làm tư hữu bất cứ một của cải nào không phải do mình tạo ra. Con nguyện tôn trọng quyền tư hữu của kẻ khác, nhưng cũng nguyện ngăn ngừa kẻ khác không cho họ tích trữ và làm giàu một cách bất lương trên sự đau khổ của con người và của muôn loại.

- Ý thức được những khổ đau do thói tà dâm gây ra, con xin học theo tinh thần trách nhiệm để giúp bảo vệ tiết hạnh và sự an toàn của mọi người và mọi gia đình trong xã hội. Con nguyện không ăn nằm với những người không phải là vợ hay chồng của con. Con ý thức được rằng những hành động bất chánh sẽ gây ra những đau khổ cho kẻ khác và cho chính con. Con biết muốn bảo vệ hạnh phúc của mình và của kẻ khác thì phải biết tôn trọng những cam kết của mình và của kẻ khác. Con sẽ làm mọi cách có thể để bảo vệ trẻ em, không cho nạn tà dâm tiếp tục gây nên sự đổ vỡ của các gia đình và của đời sống đôi lứa.

- Ý thức được những khổ đau do lời nói thiếu chánh niệm gây ra, con xin học theo hạnh ái ngữ và lắng nghe để dâng tặng niềm vui cho người và làm vơi bớt khổ đau của người. Biết rằng lời nói có thể đem lại hạnh phúc hoặc khổ đau cho người, con nguyện chỉ nói những lời có thể gây thêm niềm tự tin, an vui và hy vọng, những lời chân thật có giá trị xây dựng sự hiểu biết và hòa giải. Con nguyện không nói những điều sai với sự thật, không nói những lời gây chia rẽ và căm thù. Con nguyện không loan truyền những tin mà con không biết chắc là có thật, không phê bình và lên án những điều con không biết chắc. Con nguyện không nói những điều có thể tạo nên sự bất hòa trong gia đình và đoàn thể, những điều có thể làm tan vỡ gia đình và đoàn thể.

- Ý thức được những khổ đau do sự sử dụng ma túy và độc tố gây ra, con xin học cách chuyển hóa thân tâm, xây dựng sức khỏe thân thể và tâm hồn bằng cách thực tập chánh niệm trong việc ăn uống và tiêu thụ. Con nguyện chỉ tiêu thụ những gì có thể đem lại an lạc cho thân tâm con, và cho thân tâm gia đình và xã hội con. Con nguyện không uống rượu, không sử dụng các chất ma túy, không ăn uống hoặc tiêu thụ những sản phẩm có độc tố trong đó có một số sản phẩm truyền thanh, truyền hình, sách báo, phim ảnh và chuyện trò. Con biết rằng tàn hoại thân tâm bằng rượu và các độc tố ấy là phản bội tổ tiên, cha mẹ và cũng là phản bội các thế hệ tương lai. Con nguyện chuyển hóa bạo động, căm thù, sợ hãi và buồn giận bằng cách thực tập phép kiêng cữ cho con, cho gia đình con và cho xã hội. Con biết phép kiêng khem này rất thiết yếu để chuyển hóa tự thân, tâm thức cộng đồng và xã hội.)

Nguyện cầu xin tất cả những tôn giáo lớn của nhân loại, hãy đem những tinh túy, tinh hoa của đạo trên tinh thần hoà đồng, vị tha, giải thoát, ban vui cứu khổ... của tôn giáo đích thực, để giúp cho loài người chuyển hoá và giải thoát, vượt qua những vấn nạn do tham sân si, để đem lại Thanh bình và Hạnh phúc chân thực.

Cầu xin cho Giáo Pháp của đức Từ Phụ tràn lan khắp mọi nơi chốn, để giọt nước cành dương tưới tắt bao ngọn lửa hận thù, đau khổ, bất hạnh của loài người, để cho muôn loài đều sống chan hoà trong Hạnh Phúc, trong đó có chúng ta và bao nhiêu thế hệ sau nầy...

người ôm một giấc phù du
đi vào sương gió, tình trong gọi là
nắng rơi vạn nẻo sơn hà
bước chân thưở đó vẫn còn thong dong

tay mừng giữ lấy bàn tay
chép kinh vào chỗ chẳng phai bụi đời
một mai, nắng rọi chân kinh
lời thơ còn đó, giữ đời cùng nhau...



Xin được kính dâng tất cả mọi người để chia sẻ với tất cả lòng quí kính và trân trọng.


Những ngày vào Thu
18.10. 2011



Image


6382


Image

g ọ i. t i ế n g
.......m u ô n .t r ù n g
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn... Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường. Mặt trời ngả bóng, ánh ráng chiều thong thả toả rộng, cành cây lung lay theo cơn gió, và chúng ta có một ngày để gọi muôn trùng về trong từng sát na của cuộc sống, như từ bao đời trôi qua.

Ở nơi cuối ngả chân trời, vầng mây vẫn tròn trịa thương yêu, đem tin yêu vào cuộc sống, vì vốn dĩ cuộc sống là những bất toàn, dù mưa gió cuộc đời có là cuồng phong bão tố, dậy sóng nhân gian, nhưng cố hương của một kiếp người vẫn như bàng bạc đâu đây, trong từng bước chân, hơi thở, nụ cười. Chúng ta đi tìm gì cho đời sống, cho kiếp nhân sinh, cho nhau khi bao la vẫn vô cùng, khi bàn tay vẫy gọi là từng cơn sóng ngút ngàn lan toả, khi một niệm trở về, chỉ còn là tịch liêu mật niệm.

Chén trà chưa vơi cạn
người lữ khách đâu rồi
tìm gì trong ngày tháng
bỏ quên mảnh trăng xưa...


Đời sống không chỉ là bung ra, thổi tốc mảnh tâm, đi truy tìm tự ngã trong một chốn sơn khê nào đó, hay trong những đô thị sầm uất, trong một cõi hoang vu, khi các mùa vẫn là suối nguồn của pháp giới, hiện hình “bất sanh bất diệt” trong các duyên khởi, có còn mất được. Chúng ta làm gì trong những bước đi hối hả, trùng trùng, lay bờ cát huyễn, động những mảnh trăng làm rơi rụng, tan hoà trong vô cùng ảo vọng. Em hỏi tôi đời sống là gì và có gì còn để nắm chặt trong bàn tay xưa cũ? Ta hỏi em đường đi sao vẫn bước, để tạp niệm chan hoà trong cõi tâm bao lần xao động của những đợt sóng chập chờn hư ảo? Con người hỏi nhau sao vô thường là những gì không nắm bắt được, một thoáng mây bay, một dòng sinh tử, một khởi đầu đi đến chấm dứt, một khoảng không gian gần gủi trở nên hoang vu trên đảo cô liêu, một mảnh trăng tâm bỏ hoang bám đầy rêu mốc của phiền não cuộc đời? Ai ngồi ngắm ánh trăng rơi, ai tìm soi chiếu ốc đảo của tự tâm, ai bắt sợi mềm hơi thở, ai mỉm cười dung dị với pháp giới, ai cảm nhận được thanh tịnh đến từ nhiễm uế... người đó là người đang sống, tỉnh thức, bởi nhận thức được nhiệm mầu trong mỗi một niệm của cuộc sống.

Con đường vẫn nở hoa, để em thấy vô cùng trong hiện tại, để chúng ta có cõi lòng lắng nghe tiếng chim hót vào buổi sương mai, mà trong cuộc sống xô bồ, bận rộn, quên mắt đi lời ca thanh thót, tiếng gọi muôn trùng...

Tiếng nói đó đang ở đây, trong từng sát na một, trong những rời bỏ ảo vọng bon chen, trong một tâm trong, gương soi vọng lại. Xin đừng để bước chân hoang vỡ trên đường trở về làm tái diễn cuộc nhân sinh và nuớc mắt lại rơi xuống vì những toan tính của ái ngã, vọng tâm...

Sáng chiều nghe chim hót
nhìn dãy hoa hàng giậu
lan man trên song cửa
lặng yên ngắm mây trời

gió đong đưa hơi thở
toả ngát trời hương thơm
chừng như tiếng chuông vọng
hoà lẫn buổi sương mai

chú tiểu giật mình thức
con chim réo bờ tai
có lẽ đêm say ngủ
bỏ quên cả vọng đài

đời trôi trong tịch mặc
nghe tiếng hát muôn trùng
vô tình trong hư ảo
e đánh vỡ vầng trăng...



một ngày Thu
03.10.2011



Image


6497


Image
B Ả N. G I A O .H Ư Ở N G
.....c õ i .s ơ .t â m

* Thân tặng Tuổi trẻ, Lý tưởng & Tình yêu

____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Một thuở đó, mây hỏi cùng cỏ lá
gió chướng mùa, đời vắng lạc về đâu
bàn tay mỏng, soi mòn tâm mưa nắng
thu réo nguồn, lá cỏ có bâng khuâng?

lối chiều nghiêng, khép lại bóng ưu phiền
sờn tà áo, bụi đời trên vai cỏ
có gì đâu, mảnh trăng vô lượng kiếp
một giọt trăng, em - hơi thở vô cùng

lúc trống vắng, ta nằm yên trên cỏ
bàn cùng nhau, lời vô tận mùa thu
cánh chim bay, chở ngày tháng vi vu
tình trở giấc, nổi buồn theo cánh gió

mây hỏi cỏ, có bao giờ em biết
con phố mềm, văng vẳng tiếng chuông xa
hỏi tâm em, sao vất vưởng hao mòn
đồng lúa mộng, trăng vẫn còn soi bóng...


Trên con phố đìu hiu, buông rơi tình, mỏi mòn thả dài xuống làn sợi tóc sương ngon ngọt, thấm da buốt thịt, vì áo xanh tơ trời đã mòn mỏng theo năm tháng, không đủ để chở qua cơn giá lạnh. Ôi thời gian, tưởng chừng đã như quên mất, để chạy theo đời sống, nghe vi vu gió thổi. Mây đã từng vụng về, mang mộng đẹp, ôm cả sơn hà, trời đất, để rồi vô tình rớt vào vùng nhỏ nhen gói trọn của một khoảng không gian cạn hẹp, cánh cửa lưng chừng của bụi đời...

Khi mây hỏi cỏ, có biết đến con phố mềm, có tiếng chuông ngân, có vất vưởng hao mòn suối lòng, có đồng lúa mộng, và ánh trăng non vẫn tròn trịa trong cõi vô cùng tận của tâm. Cũng lúc là mây đã xao xuyến, rộn ràng nổi bâng khuâng, cảm thấy mình đã đi quá xa, không thực trong cuộc nhân sinh, chỉ còn lại đôi tay nhỏ bé, ôm chất phù du lãng mạn, đã bỏ quên cái sơ tâm trong góc tối cuộc đời, nên tự mình đi tìm đáp án để trả lời đến từng câu hỏi quay cuồng cho cuộc sinh tử...

Vén lại muôn trùng, em ngồi đó
thời gian huyền thoại, chốn sơ tâm
trời mây réo rắc từng hơi sóng
thu vẫn ngọt ngào, cốm lúa bông

ai người ước nguyện vào gió cát
lặng lẽ hồ sen, tịnh sáng chiều
ánh mắt từ bi, còn mở ngõ
tình trong, em vẫn ngọt môi hồng

ánh trăng rủ sáng, chân trời mới
chớ bỏ sơ tâm, đón cội nguồn
chiếc áo ta bà, em quên khoác
làm sao gót đỏ bước thong dong...


Ánh mắt dò hỏi của mây, như van lơn lời tình tự, soi bước in bóng về, tìm một bóng trăng lặng lẽ trong tâm. Tại sao mây đã từng biến hình đổi dạng, lang thang tự do trên bầu trời, mang nụ cười hóm hỉnh, làm đẹp, làm tươi mát lòng người, với các hình dung kỳ thú, che mưa chở nắng, hong đầy tình tự, rọi xuống chân trời, đem hơi thở đẹp yêu đời cho nhân gian trong cơn bĩ cực của nội tâm, mà giờ sao lại thả hồn theo trường thiên mơ mộng, ảo huyền, chỉ còn chăng là áng mây vô hồn, loạn thinh, vọng niệm … mất hút trong cuộc đời, biến thành vô vị, vô nghĩa.

Trên mặt đất mềm dại nầy, cỏ cũng có mặt, cùng tồn tại, hoà cùng mây trong “duyên sinh duyên hợp”. Nếu không có mây trời, không có suối tóc dài tung bay theo gió, có hương thơm làm chết lặng cõi lòng và có những nước nguồn từ mây đổ xuống, tưới tẩm, thì cỏ đã không còn, khô cứng, vỡ nát dưới bước chân non...

ta, thân mền cỏ dại
nằm chót ở đỉnh đồi
nơi ngàn trùng gió bụi
lắng nghe tiếng gió thu

em, miền hoang suối vắng
xõa tóc hồng thiên thu
lời chim non gọi tổ
bờ cát phủ sa mù...


Mây vô tình hỏi cỏ về nguồn căn tâm nguyện cạn khô khi đã trải qua năm tháng vào đời… cỏ cũng lặng lẽ hỏi mây, khi tình tự phủ đầy cơn sóng. Tại sao trên thế gian nầy, cỏ nhiều hơn lúa, để cho nhân loại phải vươn mình, cật lực, vất vả trong trọt để mưu sinh trong cuộc tồn vong, vì có được thân người thật là sự hy hữu? Tại sao cỏ không bị hủy diệt để nhường lại cho đất có thêm nhiều đất đai mầu mỡ, có đủ chỗ canh tác, trồng trọt, tạo ra lương thực, lúa gạo để nuôi sống sống muôn loài ? tại sao mây đã thả rong mình đi nơi đâu đâu để cho cát mềm sông cạn, quên mất bao nhiêu nguyện lực của cõi lòng ? Trên cuộc đời nầy, có gì là tồn tại riêng biệt, mà lại không nương vào nhau để cùng hiện hữu. Cỏ là mây, hay ngược lại, là bản giao huởng tuyệt đẹp kỳ diệu, khởi đầu.

Bước đi của nhân loại là bước chân đi vào đời, nơi hoang sơ để trưởng thành, vươn cao để đạt đến Chân Thiện Mỹ, trở về nguồn cội tâm linh chia sẻ, tiếp cận và sống an lạc, hoà bình… nơi đó, có tánh Phật phổ quát tuôn chảy, lung linh sống động làm con người gần với con người hơn, biết thương yêu, che chở cho nhau. Con người không phải là động vật để chỉ vì duy nhất là nhu cầu như lo ăn, lo mặc, lo cuộc sống riêng tư … mà còn cái gì cao hơn nữa, đó là đời sống tinh thần, là tình người với những sẻ chia từ tinh thần đến vật chất… đến lẫn nhau.

Sự thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thốn tinh thần v.v... làm con người tự vực dậy, và vì nhu cầu sinh tồn, nên vươn cao trên cuộc sống, không muốn mình là những linh hồn vất va vất vưởng, cầu xin, van vái Thần linh để được ban ân, ban cho hạnh phúc, cho đầy đủ, nhưng chính con người, và vì con người, đã tự rèn luyện, bồi đắp, khai phá, phát triển và tạo dựng đời sống … do thể nhập vào cõi Chân tâm, làm bùng phát trí tuệ, tình thương, đem lại lợi ích xây dựng cuộc đời và hành tinh xanh nầy.

Bước chân vào cội nguồn Tánh Phật cũng là khởi nguồn sự sống chia sẻ, với những phát minh tinh thần và vật chất, hữu hình hoặc vô hình, để kiến tạo cuộc sống, nền văn minh, đem lại nhân bản đích thực, một tinh thần tích cực vô giá khởi phát vì tâm lượng của con người, với Bi Trí Dũng, đến từ suối nguồn của tự tâm thanh tịnh.

«Nếu muốn hiểu thấu được ba đời chư Phật, hãy quán về Tánh của Pháp giới. sẽ thấy rằng tất cả đều do và từ tâm tạo ra» ( Nhược nhân dục liễu tri, tam thế nhất thiết Phật, ưng quán pháp giới tánh, nhất thiết duy tâm tạo )(1)

Cỏ nhiều hơn lúa gạo, thiếu đất đai canh tác, trồng trọt v.v... nên đã từng gây ra sự thiếu thốn lương thực trên thế giới, để cung cấp cho con người được no đủ … thế mà, cũng chính con người lại vẫn góp phần hủy hoại, tàn phá, phung phí đất đai, thực phẩm, tài nguyên, môi sinh qua những tham vọng, gây chiến tranh, làm đổ máu, giết hại bao nhiêu là sinh vật, loài vật, hữu tình hoặc vô tình.

Khi mà sự thiếu thốn có mặt, gây nên nhiều bất hạnh, khổ cảnh... cho nhân loại, do những cuồng vọng, hoang tàn, tham sân, đố kỵ từ con người gây nên còn dày xéo trên thân thể con người, trái đất còn khủng khiếp đến như vậy …. thì chúng ta khó có thể nào mơ tưởng, tin chắc rằng khi trái đất nầy không có cỏ, chỉ hoàn toàn là đất đai để canh tác, tạo tràn ngập lúa gạo, lương thực cung cấp cho con người được no đủ, thì nhân loại sẽ thoát khỏi hiểm họa nhân tai, hay sự tàn phá, hũy hoại, phung phí của con người … trong khi mà con người vẫn còn đầy đủ tham sân si, tâm còn đầy dục vọng, tham vọng, bỉ thử, ái ngã ?
Mượn hình ảnh của Mây và Cỏ khi đối đáp lẫn nhau, để tìm ra lẽ sống, tìm ra sự duyên sinh, và cũng tìm đến tấm lòng hay cội nguồn của cõi sơ tâm.
Chúng ta có tuổi trẻ, có lý tưởng và tình yêu, bởi vì chúng ta là con người bằng xương bằng thịt, biết cảm xúc, biết lương tri, và muốn vươn lên trong cuộc đời, không phải chỉ cho riêng mình, mà còn vì là mà cho con người với ý thức được lý Duyên Sinh (paticcasamuppada): «Cái này hiện hữu thì cái kia hiện hữu; Cái này không hiện hữu thì cái kia không hiện hữu. Cái này sinh thành thì cái kia sinh thành. Cái này hủy diệt thì cái kia hủy diệt» (Thử Hữu tắc bỉ Hữu. Thử Vô tắc bỉ Vô. Thử Sinh tắc bỉ Sinh. Thử Diệt tắc bỉ Diệt)(2) trong Amaga Sutra.
Khi rời xa cha mẹ trong lúc tuổi còn nhỏ, tôi đã bị cha mẹ hỏi rằng: [/i]«Sao con lại muốn rời xa cha mẹ trong lúc còn nhỏ quá?»[/i]. Tôi đã trả lời: «Con muốn làm một cái gì đó có ích lợi cho đời...». Lời nói ngây ngô, khờ dại, chất phát của đứa con nít nghĩ và được thốt ra, nghe thấy mà tức cười quá, nhưng khi lớn lên, suy ngẫm lại, điều đó cũng nói lên một tấm lòng, một ước nguyện.

Đạo Phật vẫn thường bị những người không hiểu, cố tình gán ghép cho là một tôn giáo bi quan, yếm thế, chán đời khi nhìn cuộc đời, cõi nhân sinh. Coi cuộc đời là phù du, ảo ảnh…nên thường hay lẩn trốn hồng trần, thoát tục. Như vậy, chính những người nầy có nhản quan tiêu cực khi nhìn đạo Phật với thái độ như vậy, nên bị giới hạn tầm nhận thức, mà quên đi tinh thần dấn thân tích cực của đạo Phật hay những con người theo đạo Phật, qua sự tu tập, tiếp cận xây dựng cuộc đời, xây dựng nhân sinh.

Do nhận thức được thân phận con người chỉ chiếm một vị trí nhỏ bé và chỉ tồn tại trong khoảng thời gian ngắn, so với không thời gian của vũ trụ. Và sự hiện hữu của một hữu tình, cũng có nghĩa là mỗi người đều mang theo mình những gì tích lũy của quá khứ (biệt nghiệp) để có mặt trên trần gia nầy (cộng nghiệp), vốn dĩ, đó là gốc rễ của vô minh, do ba độc tham sân si chi phối, nên tạo thành hạnh phúc hoặc đau khổ, trong cuộc hiện sinh.

Hy hữu được có thân người. Hy hữu được gặp, được nghe và được tu tập theo đạo Phật (Nhân thân nan đắc, Phật Pháp nan văn). Trong cuộc đời, chúng ta may mắn, hạnh phúc được tiếp cận đến đạo Phật, tiếp cận gia tài vô giá, với nguồn giáo lý phong phú, nhân bản, siêu thoát, thực dụng, và là khu vườn dược thảo có thể cung ứng tất cả mọi phương dược tùy theo tâm bệnh của mỗi người, tuỳ theo căn cơ, trình độ (khế cơ, khế lý) để được chửa trị, được lành bệnh, đưa đến an vui và hạnh phúc.

Đến với đạo Phật, không phải đến để tin với cái tin mù quáng, nhưng đến để nghe (Văn) Suy nghĩ, quán chiếu (Tư), áp dụng tu tập (Tu) trong đời sống, và những gì đạt được khi thực hành, có thể đem lại cho mình được sự an lạc, thanh thản... thì hãy tin theo.

Con người theo đạo Phật là những con người yêu đời, vì do sự tu tập giáo lý yêu thương, sáng suốt, chuyển hoá tâm bệnh của mình, nên lòng trong, tâm tịnh và thấy cần chia sẻ với mọi người về nguồn sống nầy, với mục đích duy nhất là đồng cùng nhau được thoát khổ, an vui, giải thoát.

Khi ánh sáng trí tuệ có mặt ( tuệ nhật phá chư ám)(3), sẽ nhìn thấy các pháp như thực tướng, như thực tánh… thì những hệ lụy, phiền não, khổ đau giảm thiểu, thấy được chân thường trong vô thường, cảm nhận được nét đẹp trong lành, kỳ diệu tự tâm, trước những biến hoại, hư dối, phù du, sanh diệt của các pháp, để không bận tâm hay lo âu, hốt hoảng, sợ hãi.

Khi mình tìm thấy hạnh phúc, giảm thiểu khổ đau do sự thực hành giáo pháp, người hành giả tự nhiên ước nguyện dấn thân vào đời, để xây dựng cuộc đời với tâm tư thư thái, an vui, giảm thiểu bỉ thử, nhân ngã, và chia sẻ với mọi người về niềm an lạc nầy, vì chính mỗi người là hành giả trên bước đường tâm linh có thể đem lại hạnh phúc hay bất hạnh của chính mình... chứ không phải một ai khác.

Hỡi tuổi trẻ và lý tưởng, tình yêu của tôi, khi ý thức được thân phận con người với những gì tồn tại khiếm khuyết của thân tâm, của vô lượng sinh mạng trong cái thân hữu hạn nầy….chúng ta đi vào đạo Phật, được Thầy Tổ hướng dẫn, từng tu tập, chuyển hoá và lập nguyện với chính mình, trước đức Phật của tự tâm, là làm được gì đó cho cuộc đời, cho xã hội, cho con người… với lòng trọng đức Bốn Ân, nên với tâm nguyện «phụng sự chúng sinh là cúng dường chư Phật». Đó là tiếng nói sống động, trực tâm, hy hiến của tuổi trẻ, của lý tưởng, của tình yêu… dù chúng ta trong thời hạn tuổi tác nào hay trong một thân thể hoàn hảo hoặc khiếm khuyết, thì chính nguyện lực đó vẫn là nguồn sáng, lý tưởng của con người hành giả.

Đọc trong Khuyến Phát Bồ Đề Tâm Văn: «Tôi từng nghe, cửa chính yếu để nhập đạo thì sự phát tâm đứng đầu, việc khẩn cấp để tu hành thì sự lập nguyện đứng trước. Nguyện lập thì chúng sanh độ nổi, tâm phát thì Phật đạo thành được. Cái tâm quảng đại không phát, cái nguyện kiên cố chẳng lập, thì dẫu trải qua đời kiếp nhiều như cát bụi, cũng y nhiên vẫn ở trong phạm vi luân hồi. Tu hành dẫu có, cũng toàn là lao nhọc, khổ sở một cách vô ích. Do đó mà kinh Hoa nghiêm đã nói, quên mất tâm bồ đề mà tu hành các thiện pháp thì gọi là hành động theo ma vương. Quên mất còn thế, huống chi chưa phát. Nên muốn học Như lai thừa thì trước phải phát bồ đề nguyện, không thể chậm trễ» (4)

Đó chính là «cõi sơ tâm» thật đẹp của biết bao nhiêu con người, bao nhiêu thế hệ, bất kể tuổi tác hoặc nam hay nữ, với biết bao nhiêu là tâm lượng vô úy, hùng dũng, sáng suốt, tràn đầy khí lực sinh khởi trong tâm, chấp nhận thiếu thốn như «tam thường bất túc», hoặc giảm thiểu, tri túc «tài sắc danh thực thụy»... nhưng dám đối diện, cam đảm đi vào đời gánh vác và mong thực hiện được những lời nguyện, các hoài bão nào đó được nuôi duỡng từ gốc rễ của cõi sơ tâm, đem đến cho con người, cho cuộc đời, cho xã hội v.v… và cũng là hoàn nguyện cho chính con người mang cõi sơ tâm của giao ước vào lúc buổi ban đầu.

Chúng ta có thể gọi cõi sơ tâm nầy là sức sống mãnh liệt, hùng dũng, nguyện lực, mang tâm hồn của Ba Pháp Ấn (Khổ Không Vô thường Vô ngã) nầy là năng lượng sinh động của Tuổi trẻ, Lý tưởng và Tình yêu, vì đó nội hàm kỳ diệu của tâm, chứ không phải được đo lường bởi không thời gian.

Với cõi sơ tâm, ta chịu làm cỏ nằm dưới chân người, để bước chân con người dẫm lên, tiến về cái Đẹp, cái Toàn Thiện, trở về với Tánh Phật. Và với cõi sơ tâm, ta cũng có thể vươn cao lên, đứng trên đầu ngọn cỏ, nhìn trời đất bao la, mang hài rách vượt qua biển đại dương của tâm, dấn thân vào đời vì cái đẹp sắc son, chung tình với con người, vạn hữu...

Em đẹp quá, cánh hoa lời muôn thuở
lòng sắc son, bên cuộn sóng vỗ về
là hạt nước, ánh mắt tình bản thể
cỏ mây vờn, mở vô lượng hoa đăng...


Nhưng rồi với thời gian, với ngoại cảnh ảnh huởng, với nhiều cám dỗ... thì hỏi rằng cõi sơ tâm đó có còn lại trong ta chăng, khi bản ngã được ve vuốt, nằm ngủ yên bên bờ bụi với chút hư danh, tài sắc, uy quyền... để cho tấm lòng đẹp bị chôn vùi, mỏi mòn chờ đợi theo năm tháng. Chúng ta biện minh là vì lý do nầy hay lý do khác, với những luận giải là mà vì... với những mỹ từ thật kiêu sang, thật đẹp và để rồi cõi sơ tâm bị quên lãng một cách vi tế dưới biết bao nhiêu là hào nhoáng phủ lấp lên trên. Mây và Cỏ đã vô tình xa nhau, đau đớn, tức tưởi trước các ngọn gió phù hoa của cuộc đời...
Chúng ta không dám rời xa nơi được ấm êm, sung túc, vui sướng, thoả mãn... vì nơi đó, mới có con người cần đến ta để thực hiện cõi sơ tâm; còn những nơi khác nơi vùng xa, vùng khô cằn sỏi đá v.v... nơi mà con người thực sự đang khát pháp, nghèo khổ, thất học, cần mái trường, cần tình người, cần những tấm lòng xây dựng, bàn tay cứu giúp, chỉ dạy, chỉ hướng chuyển tâm... để biết làm lành lành dữ, thì đó là nơi mà chúng ta sợ, không dám đến vì nhiều lý do... Cho nên, «bịnh khổ không còn là thuốc hay. Hoạn nạn không còn làm giải thoát. Chướng ngại thì nên xa lánh, v.v và v.v...» (4).

Chúng ta đã đánh rơi lời nguyện ban đầu của cõi sơ tâm của chính mình, bên con đường đi, bên cuộc đời và rồi trong ta còn lại gì ?
Trong một buổi nghe Nhạc Thính Phòng với Chủ đề «Tình ca muôn thưở» được Tổ chức vừa qua, vì là người mang tâm hồn yêu âm nhạc, sống nhiều về nội tâm, nhạy cảm với từng cơn sóng của cõi tâm... tôi đã ngồi lắng nghe những bản nhạc được trình diễn. Thật là tuyệt vời, khi được thả hồn theo lời ca, tiếng nhạc... quên đi những ưu tư, phiền muộn của đời sống.

Âm nhạc, thi ca, văn hoá không thể thiếu trong đời sống của con người, tạo thành nét đẹp êm dịu, thanh cao, ý nghĩa, thanh bình trong cuộc sống văn hoá của con người.

Trong Phật giáo, đức Phật là người rất yêu thích thiên nhiên. Cây, lá, rừng, núi, sông, biển, bầu trời, không gian rộng, con người v.v... đều có tiếng nói riêng biệt, nếu ai biết lắng nghe. Do từ sự chứng đắc, nên lời nói của Ngài trở thành trường thiên thơ nhạc, thật kỳ diệu, cao đẹp, phong phú... mà chưa có một tôn giáo nào có được rừng Kinh sách đồ xộ như vậy; có thể chuyển hoá tâm người, như những giọt mưa cam lồ tưới xuống tâm hồn khô cằn, khổ đau của những người lữ hành lê bước qua vùng sa mạc của vọng mê. Do đó, tùy theo địa phương, tùy theo quốc độ, lời Ngài dạy đã được ghi chép thành Kinh, được chuyển biến đa dạng tùy theo ngôn ngữ, trở thành những bản Kinh vô cùng phong phú, có thể chuyển hoá tâm người đến cõi lành, sống thực, nối lại tình người...

Ngồi lắng nghe nhạc, với từng người ca sĩ, lòng tôi thật vui. Niềm vui của hỷ lạc, nhẹ nhàng… Có một bản nhạc được trình diễn, có đem lại cho tôi vài suy tư. Bản nhạc «Khúc Thụy Du»[/i[, thơ của Thi sĩ Du Tử Lê được phổ nhạc... 
[i]«Hãy nói về cuộc đời. Khi tôi không còn nữa. Sẽ lấy được những gì. Về bên kia thế giới. Ngoài trống vắng mà thôi. Thụy ơi, và tình ơi !
Như loài chim bói cá. Trên cọc nhọn trăm năm. Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời. Thụy ơi, và tình ơi !
Đừng bao giờ em hỏi. Vì sao ta yêu nhau. Thụy bây giờ về đâu ?»
.

Lời thơ được phổ nhạc hay quá, gieo réo rắc lòng người, để nói lên một cảm xúc, một quan điểm, một nhận thức về đời người. Thụy có thể là tên một người con gái nào đó, được người yêu thầm gọi tha thiết khi đánh mất, chia lìa hoặc giả, Thụy cũng có thể là một giấc mơ, một thoáng chốc vô thường của đời người, mà người đi qua, bước trên cầu sinh tử, cảm thấy trống vắng, hối tiếc, bâng khuâng, ưu tư trên bước đường đi về nhà, để thấy có sự ngăn cách giữa hai đời sống và không mang theo được gì về bên kia thế giới, có chăng chỉ là sự trống vắng...

Chúng ta đồng cảm với lời bản nhạc, tâm trạng bồi hồi, xao xuyến và điều đó, cái cảm xúc nầy đem đến sự suy tư về cuộc đời, cảm thấy thật đáng buông lời tiếc nuối, thấy chỉ toàn là ảo ảnh...
Nhưng, với một chút nhỏ nhoi về học Phật và thực tập tu theo giáo Pháp của đức Phật, có được một ít nhận thức về cuộc đời, chúng tôi lại nhìn thấy được một khiá cạnh khác, hay thái độ tích cực khác của tinh thần của người con Phật, nhìn về cuộc đời.

Thưa bạn, khi có mặt trên cuộc đời nầy, chúng ta sinh ra với hai bàn tay trắng, với cái thân vài cân lượng, với cái nghiệp lực của quá khứ đem vào đời sống hiện tại. Ân cha mẹ, ân quốc gia, ơn của biết bao nhiêu người tạo ra : người thầy, người nông phu, người tạo ra những vât thực v.v... trong sự liên hệ duyên sinh, để cho chúng ta lớn lên, trưởng thành cả thân và tâm. Hình như, chúng ta thu được về được nhiều quá, cho chính chúng ta và cũng có nghĩa là đang mang những ân nặng.
Khi có mặt trên hành tinh xanh nầy, chúng ta đã vô hình chung tự làm nguyện ước với trái đất, vũ trụ và con người. Có một nhà thơ nào đó đã nói rằng : «Em ơi !  khi yêu nhau, là chúng ta đã cưới nhau rồi...». Không phải là chúng ta đã thành hôn với trái đất nầy, đã lặn lội qua bao nhiêu sương gió, băng rừng lội núi, treo non vuợt biển, với bao nhiêu là kiếp sống đã qua, hiện giờ, chịu nhiều thống khổ trong vòng trầm luân, để đi tìm người yêu của chính mình- đó con người và vũ trụ.
Thụy là giấc mơ, là ngăn đôi giữa hai làn nước, nhưng, chúng ta chưa từng bao giờ ngăn cách, dù là phù du, hư ảo.
Với cái thân năm ấm, khi trưởng thành, nhận thức đầy đủ về thân phận con người thì tình yêu nẩy nở. Từ lời nguyện của cõi sơ tâm, đi vào cuộc đời với cái tâm nguyện khởi phát, mong làm đuợc một điều gì đó có ý nghĩa, có đóng góp cho con người. Mỗi chập tư tưởng, mỗi sát na là mỗi đời sống có mặt, đi qua. Giấc ngủ là tiếp nối của đời sống, với những tế bào sinh diệt, diệt sinh và chưa từng bao giờ, sự vô thường không có mặt trong mỗi con người và trái đất.

Được học Phật, chúng ta cảm thấy mình có được nhiều quá, một gia tài tâm linh vô giá, sáng chói không ngằn mé của tuệ giác, có từ bi hỷ xả … do sự tu tập, quán chiếu và chuyển hoá tâm, nên có thể đi về bất cứ nơi chốn nào trong các cõi. Có thể, chúng ta không có những tài sản hay những sở hữu gì mang theo, vì đó là vật chất hữu hình, duyên hợp …Nhưng, chúng ta đã được cung cấp rất nhiều trong suốt cuộc đời, nên khi buông tay ra đi, có thể mang theo nghiệp lực : thiện hoặc ác nghiệp. Người con Phật do tiếp cận với giáo Pháp của đức Phật, quán chiếu và chuyển hoá, thanh tịnh tâm, với nguyện ước của cõi sơ tâm vào đời, sống trực tâm, thực hiện hạnh lành, chúng ta cảm nhận được Chân thường trong Vô thường, thấy được an lạc trong bất an, vững vàng, tự tại, không sợ trước các biến động và quan trọng nhất, thấy biết được Tánh Phật trong tâm mình, nơi đó là suối nguồn an lạc và hạnh phúc, chuyển mê khai ngộ, đem cho con người vượt qua biển khổ của đời sống, sinh tử, và đó là điều tố ư quan trọng, có thể thực sự cần chia sẻ đến mọi người nếu có duyên tiếp cận, để tạo hạnh phúc hoà bình trên cõi đời nầy.

Với sức nguyện của cõi sơ tâm, có phải là chúng ta có được và mang theo nhiều quá, phải không bạn? vì những gì mà chúng ta mang theo đó, là tâm bồ đề, rắn chắc hơn kim cương, không bao giờ vỡ, thoái chuyển và theo ta như bóng với hình, luôn luôn hằng sáng trong tâm, để đạt đến- đó là Tánh Phật, nguồn cội của các pháp...

Bàn tay em mở, năm ngón phù du
từng ngọn bút, vẽ vời trăm năm cũ
có đi qua, từng bước ngọc thanh cao
lòng mở rộng, bầu trời sao đẹp quá

em vô cùng, trời đất mở lượng tâm
tình bay rộng để là thiên niên kỷ
em sẽ thấy vườn lòng hoa thật đẹp
hương thơm nồng, nét Đẹp của nhân sinh...


Mượn cảnh để nói lên những điều muốn nói, về nguyện lực, về tuổi trẻ, lý tưởng, tình yêu, về con đường hoàn thiện mà những người con Phật muốn thực hiện trong cuộc đời nhiều biến động, dối trá nầy … để mong trở về cõi sơ tâm. Đó là cái tâm ban đầu khởi phát của lý tưởng mà một người nguyện ước. Sự chia cách của Mây và Cỏ có chăng là do lòng người, khi lòng người trong, biết hy sinh, biết nghĩ đến người... thì không gì có thể gây nên ngăn cách, làm đánh mất cõi sơ tâm.

Dù vẫn biết rằng học hỏi còn kém cỏi, biết chút ít và có áp dụng giáo Pháp của Đấng Cha Lành vào đời sống hàng ngày, tuy nhiên, lòng vẫn còn nhiều tạp niệm, chưa thanh tịnh hoàn toàn, nên lời văn thơ vẫn thô thiển, chất phát … Nhưng, với tất cả tấm lòng trân quí, xin kính tặng « cõi sơ tâm » đến tất cả mọi người- dù bạn có đồng ý hay không, cũng xin nhận nơi đây như một tấm lòng quí kính, chia sẻ...



Một buổi chiều
lắng nghe tiếng chân Thu về

Ngày 17.10.2010







_______________________________________________________
(1), (2): Tư tưởng Kinh Hoa Nghiêm
(3): Phẩm Phổ Môn, Kinh Pháp Hoa
(4): Khuyết Phát Bồ Đề Kinh Văn, Ngài Thất Hiền Đại sư, Thầy Trí Quang dịch



Image


6646


Image

B À N. T A Y
...............v ớ i .t ì m .h y .v ọ n g
____________________________________________________________________________
c ư s ĩ L i ê n H o a



Dù đã biết trước những ngày lũ lụt, bão tố sẽ đến, do tin tức về thời tiết được thông báo, cần đến sự phòng chống, ngăn ngừa, lánh nạn, nhưng rồi cũng không tránh khỏi, nhất là đối với hoàn cảnh khốn khổ, nghèo nàn của đồng bào quê hương, của những dân tộc, mà những vùng bị lũ lụt, thiên tai vẫn còn thiếu thốn đủ mọi phương diện, hạn chế khả năng, phương tiện chống chỏi... hoặc cũng không thể nào làm ngưng được những cơn thịnh nộ của cuồng phong, mưa gió, nước dâng, lũ lụt, cũng như, nhiều khi có sự phụ hoạ hoặc có bàn tay của con người, do lòng tham sân si, vị kỷ... tiếp sức.

Làm sao có thể bỏ nơi là nhà cửa, tài sản cỏn con còn ở đó? Làm sao có thể rời xa nơi có người thân, họ hàng, bè bạn? Làm sao có thể dứt tình ra đi khi bao tấm lòng thân thương, làng xóm vẫn còn đậm đà tình tự đâu đây? Bão đã kéo con người xa nhau, gió đã cuốn bao tấm lòng rời rạc, mưa đã lau khô nước mắt con người, lũ lụt cuốn đi, chỉ để lại là khoảng trống vắng bao la, hoang tàn, mất mác. Tất cả chỉ còn là nước và nước... lênh láng, mênh mông...

Màn hình TV, tin tức trên các nhật báo, truyền thanh... đưa lên những hình ảnh bi thảm, cầu cứu, rền vang những tin tức ghi nhận, lời kêu gọi cứu giúp... tất cả mọi diễn biến đều nói lên những khổ cảnh, yếu đưối của con người trước thiên nhiên, và kêu gọi lương tâm, từ tâm của mọi người để trợ giúp, cứu giúp, chia sẻ...

Người con Phật là những người áp dụng lời Phật dạy vào đời để chuyển hoá thân tâm, hiểu rõ “ba cõi không an, mọi nơi chốn đều vô thường”, nhưng tự nguồn tâm, lại khơi dậy từ lực có mặt, bùng phát, nhìn thấu rõ những khổ cảnh của đồng loại, trước những bất lực và nghiệp lực đem lại, chợt dâng lên những nổi niềm xót xa, tiếp cận...

mắt em đó sao, đâu rồi nước mắt
có phải chăng, mưa đã lấy đi xa
em ngồi đó, ngàn thu còn vang tiếng
bàn tay mòn, vung vẫy giữa biển khơi

loài người ơi, đâu tiếng nói con người
em thổn thức, buông van lời tình tự
mỗi trái tim thôi, kêu gọi lòng người
em mòn mỏi, khan lời cầu tha thiết...


Tôi đã lặng người, xúc cảm, nước mắt cay cay, lòng thật xốn xang, bối rối. Đừng nói tôi phải lặng tâm lúc nầy, vì đó là do nghiệp lực. Đừng kêu tôi im tiếng, vì đó là chuyện vượt khỏi tầm tay. Đừng bắt tôi nhắm mắt, lãng quên, vì đôi tai tôi thính, còn nghe tiếng kêu gọi. Vì, trong trái tim tôi, tôi muốn nói, muốn kêu gào lên giữa đất trời... xin bàn tay của mọi người chia sẻ, xin cho trái tim mở rộng, và xin cho giọt nước mắt vẫn còn tươi đẹp trên đôi mắt của mọi người... vì chúng ta là con người, đồng chủng loại...

Này anh, này chị,
đừng đổ nước vào tôi làm ướt
đừng làm tung toé
nước rất cần cho nhiều nơi khan hiếm
vùng hạn hán, nơi thiên tai
nơi đây, chúng ta có đủ
đừng đùa giỡn
đừng làm phung phí
hãy ngủ đi
chờ một ngày mới
có ánh nắng chói chang
có ngọn gió chạy nhảy vui đùa
có tiếng cười dòn,
vỡ ra giữa bầu trời
có tôi, có mọi người
đời có khi buồn lo
cũng có lúc vui tươi
có nước mắt
cũng có nụ cười rạng rỡ
như chuyện của đời thường
sáng tối
này mẹ, này cha
hình có tiếng gì vang dội
như xô ngả mọi vật
tràn lan, chấn động
cuốn trôi...
con rất sợ
sao chân con lạnh
sao thân con ướt
sao nước đâu lại đổ
đẩy xuống nhà mình
khắp mọi nơi
cha mẹ đâu rồi?
anh chị em … con đâu?
sao nhà cửa trôi đi
sao đồ đạc chìm nghỉm,
dấu vết không còn
cha mẹ ơi! cứu con
chỉ có tình yêu thương
như tình của bà mẹ vì con
mới có nghị lực,
hy sinh, cứu giúp
con ngộp thở quá
hãy ráng đập vỡ ngói nhà
cạy lên vài miếng ngói
làm lỗ hỗng
Ráng vươn lên
để chúng ta thở
được nhìn thấy ánh sáng
đưa những bàn tay với cao lên
cao lên nữa
như đêm tối có ánh đèn
cất lên lời kêu gào
kêu gào thật to, thật lớn
cho vang rền không gian
cho lũ lụt ngưng lại
cho loài người thương yêu
cho những ai gây nên nạn tai
xin hãy dừng lại
vì lương tâm con người
những ai tham lam
xin hãy nhìn lại
đây là đồng loại
đây là con người
con người thì có tình thương yêu
xin cứu chúng tôi
hy vọng sẽ sống sót
chúng ta sẽ sống sót
mọi người sẽ nhìn thấy
bóng dáng con người
yếu đuối bất lực
trước nghiệp cảnh diễn bày
mọi người sẽ động lòng
vì trong tâm
ai cũng mang giống người
hạt giống của tình thương
hạt giống của chia sẻ, thương yêu
bàn tay với cao lên
tiếng nói cất cao lên
để được thở
hít khí trời trong sáng
dù dưới chân
dù chung quanh
nhà tan, cửa nát
nước tràn lan như cánh đồng nước
nhưng vẫn còn hy vọng
vì tình người không bao giờ mất
dù trước bao nhiêu nghiệt ngã,
nghịch cảnh vây quanh
thì tình yêu thương vẫn còn
em đừng sợ
dù đất trời có nghiêng ngả
lòng con người vẫn không thay đổi
em đừng sợ
hãy vươn tay lên
cho hy vọng vẫn còn,
đâu đây, thật gần gũi
thật tình người...


Trái tim của con người thật là tuyệt đẹp, thật là kỳ diệu, là chiếc chìa khoá vô tâm, vô tự, vô hình, vô tướng, vô vọng, vô niệm…nhưng có khả năng mở ra tất cả cánh cửa của các cảnh giới, và đem con người gần lại với nhau, sẻ chia chân thành, thương yêu đùm bọc... bởi vì nhận thức được rằng “mọi người đều có Tánh Phật và sẽ trở thành vị Tỉnh thức”, nên quí trọng, tri ân...



Ghi lại những cảm xúc...
Ngày 25.10.2010



Image


6941 top -
dòng đời xuôi chảy
1, 2, 3
_______________________________________________
Em Về Tôi Bóng Liêu Xiêu - thơ - miên _______________________________________________

Image

em về tôi bóng liêu xiêu
ngẩn ngơ như trúng ngải yêu mất rồi
có con chim nhỏ hót, cười
nhạo tôi thằng ngốc giữa trời biển si

xem tiếp...

_______________________________________________
From A Corrner Of My World - văn - nttn _______________________________________________

Image

as i was still standing in the kitchen, feeling slightly sad that i had missed saying goodbye to TB this morning, i heard a chime from the cell phone and a text popped up...

-- I said bye but i dont think you heard me so bye mom! Ill be back for lunch.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mưa Chiều Kỷ Niệm - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một mình anh đứng trong mưa
Nơi đây hình bóng cũ mịt mờ
Em ra đi không nói một lời
Từng chiều mưa dĩ vãng
Xao xuyến mãi trong lòng anh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ghost Town - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...