THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image
M ư a
s ẽ . n g ừ n g . r ơ i

___________________________________________________________________
T h u y e n D i




Nàng mang nét đẹp cao sang, pha trộn giữa hai sắc dân Âu và Á. Mái tóc nâu đậm xuôi bờ vai thon. Ánh mắt huyền thoại, thu hồn người ngay giây phút đầu tiên bắt gặp. Thân thể nàng căng đầy trong chiếc váy dài tha thướt, uốn cong như nhưñg nàng vũ công lã lướt trong vũ điệu flamenco của vùng biển nắng phía nam Châu Âu.

Lần kia, anh đi toà thông dịch cho một vụ án gia đình. Cô cháu được ngưòi dì bảo lảnh sang đây du học. Bất đồng quan điểm sống tạo nên xích mích, từ nho nhỏ biến sang lớn lao. Cô bé không chịu nổi sự canh chừng quá đáng của dì dượng, giận dữ, đứa cháu gái mua xăng đem về hăm he nổi lửa đốt cả nhà. Họ hàng ruột thịt lôi nhau ra mà kiện tụng.

Tình người đã ngủ yên dưới lớp rong rêu tím ngắt. Có phải vì thế mà yêu thương và thù hằn cũng dạt dào thăm thẳm trùng dương.

Phiên toà kéo dài lê thê. Anh ngao ngán chờ đợi bên dãy hành lang hun hút, cạnh đám người nhốn nhác, xanh xao vì tội lỗi. Nàng ngồi gần cô bạn đồng hương, nhân vật chính trong một vụ án khác, đâu như giữa cô ta và người tình có chút hiểu lầm gì đó khiến hai người tranh chấp nhau rồi đưa đến ẩu đả, phải nhờ đến luật pháp can thiệp. Nàng tới làm giấy tờ bảo lãnh cô bạn thân theo yêu cầu của luật sư.

Một thoáng buồn làm cơn vui trốn chạy. Tiếng nói cười ồn ào cả khu toà án.

Và, nỗi cô đơn của cô sẽ du hành trong bóng tối miên viễn, vô tận của lãng quên. Ở một góc nào đó, đôi mắt cô còn sót lại ngơ ngác, cạn khô tin yêu.

Nàng trầm ngâm giữa cuộc tranh luận sôi nổi của đám đông, đề tài muôn thủa thu hút đông đảo người tham gia. Đàn ông và Đàn bà. Anh, im lặng lắng nghe, góp nhặt một vài tình tiết cho mấy cốt truyện anh sẽ viết nay mai.

Nàng nở nụ cười tươi, hiền lành. Anh kín đáo liếc mắt ngắm dáng dấp đài các của người con gái xinh như mộng như đang chiêm ngưỡng một pho tượng mỹ nhân trong các lâu đài cổ xưa. Anh mê quá đôi môi màu son đỏ, gợn tình chi đâu. Anh thèm điếng người một nụ hôn ngon. Câu chuyện giữa hai ngươì bắt đầu bằng nhưñg nụ cười xã giao, vô tội vạ, không mất tìên mua. Y như rằng Trời sinh ra một cặp. Tâm đầu ý hợp. Sắc tài vẹn toàn.

Muà hè, trời quang mây tạnh, thường xảy ra nhiều cú sấm sét ái tình, quất vào thân ngất ngư, vết bầm tím.


Bên kia quán càfé, chỗ anh ngồi thong thả, viết gửi mấy câu thơ cho niềm bí ẩn nơi xa. Anh tưởng tượng cô hiện diện ngay trước mặt và đang huyên thuyên trò chuyện cùng anh trong hơi sương càfé, mịt mờ khung kính tiệm. Những lời thì thầm bên nhau. Tim anh rung động, chập chùng như tiếng chuông giáo đường rộn rã đánh thức cô vào mỗi sáng chủ nhật. Anh nhìn đắm đuối người con gái ngồi đối diện. Nàng thật duyên dáng đáng yêu. Anh thầm khen. Một vẻ gì đó thanh tao và trong sáng thoát ra từ thân thể trắng màu hồng ngọc. Anh ao ước vùng da thịt phù phiếm. Bỗng chốc, anh biến thành tên lữ hành phiêu lưu miền đất lạ, cuồng nhiệt thám hiểm vùng rừng núi Amazone rộng lớn, khát khao được trầm mình xuống sâu đáy Sao Francisco. Anh vẻ vời những câu chuyện hẹn hò trong tâm tưởng. Nàng và chàng quấn quyện lấy nhau, hơi thở dồn dập, chơi vơi trong điệu Samba nóng bỏng. Anh xao xuyến tạc tượng nàng thiếu nữ flamenco trong tim mình. Ơi, xứ sở Nam Mỹ, cánh cửa huyền bí mở toanh cho anh ngàn đêm ân ái.

Lòng anh mở hội trăng rằm, muôn hoa đua nở. Cô ngậm ngùi thân phận. Anh lâng lâng say men yêu đương, rực cháy.


Nắng bên ngoài lịm dần trong đám mây xám trên không trung. Nắng rời xa. Bởi, cái thế giới bên trong, không còn chỗ cho cô nương náu.

Nàng mong muốn hiểu biết thêm về phong tục tập quán của giống dân da vàng, con cháu rồng tiên. Quê hương nhỏ bé, nơi có Ba Mẹ và các em anh đang sinh sống, nằm cách xa xứ sở nàng hàng ngàn cây số đường chim bay. Cơ hội hiếm hoi được gần gũi giai nhân, dại gì bỏ lỡ dịp may. Anh sốt sắng làm người hướng dâñ viên thiện nguyện, tận tụy với cô du khách xinh xắn. Lạc Long Quân và nàng Âu Cơ với trăm quả trứng. Vua Hùng, Chúa Nguyễn. Ba miền Nam-Trung-Bắc. Sông Hương núi Ngự trữ tình. Ba mươi sáu phố phường rãi đầy hoa sữa. Những tà áo dài trắng tan trường, tung tăng giữa Saigòn thơ mộng. Bún riêu, bún bò huế, chả giò, bánh cuốn, những món ăn thuần tuý dân tộc... Biết bao là tài nguyên phong phú của đất nước, anh thao thao bất tuyệt, lật từng trang lịch sử, địa lý cho người yêu bé bỏng. Anh quên mất cô mõi mòn ngóng trông.

Nhân gian dẫy đầy nhưñg thường tình thế thôi.

Thành phố này quá đỗi thân thuộc. Đi đâu ai cuñg biết anh. Hình ảnh một người đàn ông trung niên Châu Á đi với một người đàn bà Châu Âu, trẻ trung, xinh đẹp thì tránh sao khỏi những lời đồn đãi của thế gian. Anh lo ngại vớ vẩn.

Đôi nhân tình rảo quanh khu chợ Á Đông, tìm một quán vắng vẻ, không phải là chuyện dễ dàng. Hai người lang thang khắp cùng ngõ ngách để rồi rốt cuộc anh đưa nàng vào một tiệm ăn mới mở cách đây không lâu lắm. Ở đó, không ai biết anh. Dù có biết chăng nữa, cũng chả sao, anh bất cần. Trên trái đất này, không gì là không có thể và có thể cả.

Buồn cười lắm. Cô ta ăn phở mà bỏ nguyên cây rau thơm vào tô !

Anh cười giòn tan khi nhắc đến cảnh hai người thưởng thức món phở bắc.

Gió thoảng qua, lay động mấy cụm lá vàng trên cây. Cơn rét ôm gọn vách tường trắng, cô rùng mình, đau nhói.

Nàng nói năng dịu dàng dễ thương vô cùng. Tụi anh vui vẻ và hợp với nhau ghê đi.

Anh âu yếm kể về nàng, gịong mềm mại như chiếc khăn quàng cổ của cô tặng anh vào muà đông năm nào.


Cơn ho rũ rượi ập đến. Anh ngưng lại, đưa tay ôm lồng ngực khô khan, quặy thắt. Cổ họng cô mật đắng, mắt cay xé.

Nàng xuầt thân từ thôn quê hẻo lánh, nghèo nàn. Gia đình sống trong khu xóm đạo nho nhỏ, ở tận xứ Ba Tây. Lớn lên lấy người khác chủng tộc. Rời bỏ quê nhà, theo chồng về xứ tuyết này. Lấy chồng chỉ để có được một đời sống sung túc hơn cái mảnh đơì con gái đồng quê, quanh năm chỉ biết cắm cúi với cánh đồng và lũ bò vàng. Hôn nhân thất bại, ôm trong tay đứa con trai còn nhỏ xíu. Sống một mình phải lo đủ mọi thứ việc, cực khổ trăm bề. Nàng xót xa tâm sự. Thân gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu. Anh liên tưởng đến câu ca dao tục ngữ của người xưa, thở dài thương cảm. Hai kẻ tha hương, mang cùng tâm trạng, xớt ngọt chia bùi cùng nhau. Chạnh lòng cho hoàn cảnh cô nhi thiếu phụ, vất vả hàng ngày để nuôi sống hai mẹ con. Anh bôn ba lo lắng cho nàng từng mảnh giấy ghi tên học khoá nữ điêù dươñg, hâù giúp nàng trở mình vưñg vàng giữa phong ba chợ đời.

Hoàn toàn không quen biết, vậy mà cô biết hết trơn về thân thế nàng tựa thể người thân của mình.

Lời anh nồng nàn như mưa bay lất phất qua con phố rộng, mênh mông. Tâm hồn cô dấy máu. Chùng thấp xuống dưới mấy tầng địa ngục trần gian.

Căn phòng khách quyến rũ. Tiếng nước chảy róc rách trong cái bồn tắm men trắng tinh. Những tiếng phone reo vui. Vài ba cái email ân cần trao đổi. Những câu hỏi ngớ ngẩn trẻ con. Tất cả ghi đậm nét trong anh ráp thành một cuốn phim dài mà chỉ có anh và nàng "vũ công flamenco" là hai diễn viên chính, duy nhất. Cô, vị khán giả bất đắc dĩ.

Tiếng lá lao xao vỗ về ngàn lời an ủi, nghẹn ngào . Mây cũng chẳng buồn níu kéo bước chân cô.

Đừng bỏ đi nghen . Anh đang suy sụp và cần lắm những yêu thương êm đềm.

Văng vẳng đâu đây, bên tai cô.

Đoạn kết, cuối cùng cho một cuộc tình, nàng hờn giận chia tay. Anh hối tiếc thời gian quen biết ngắn ngủi, tình cảm chưa đủ đậm đà để viết thành một thiên tình sử.

Cô chợt hiểu ra gốc gác của "Nàng Công Chúa xứ Ả Rập", mĩm cươì chua chát, ê chề.

Anh. Không còn là chốn bình yên, nơi mà cô cất giữ nhũng vui buồn hàng ngày.

Cô. chẳng phải là người con gái đã chia xẻ với anh hơi thở ấm, ngụm café nóng vào buổi hoàng hôn, tan phiên toà xế chiều.

Nhớ nhé. Anh chỉ muốn tìm hiểu phong cách của một người con gái da trắng, đơn giản vậy thôi. Chấm hết.

Ừ, thì chẳng có chuyện gì là động trời hết nghen.

Gịong anh tí tách qua màn mưa, tuông xuống đám cỏ ướt, hoang dại.

Bấy nhiêu cũng đủ giết người rồi dấu yêu ạ.

Mưa dai dẳng. Mưa da diết. Mưa lòng, buổi chớm Thu, lạnh ngắt, mãi mãi không tạnh...




Image


2095

văn của TD hay, gãy gọn mà súc tích. Tựa đề lại vừa là kết thúc và là ý chính của tác giả (?).

tieuni thích.
mà... cũng làm tieuni thèm phở bắc. :)

2131

Trời đất !!!
Viết hay như vậy thì hông phải là ma mới đâu
Chắc chắn mà

Hì hì
Cuồng

2139

Heyhey...

Phở bắc thì TDi hổng biết nấu mần răng chứ phở tiệm thì TDi biết... trả tiền dài dài...

1 tô phở nghi ngút khói. Thêm chút hành lát mỏng và hành lá cọng ngò cắt nhỏ . Rắc tiêu đen thật nhiêù. Bỏ thêm ngò gai rau quế. Vắt chanh (nhớ bỏ vỏ nha) , cho thêm vài khoang ớt đỏ sừng trâu. Gọi thêm chén nước béo (coi chừng cholestérol) và chén nước tiết (y chang dân nhậu). Miam Miam....

Khăn tay nè TNI :-) LOL

2146


í mèn...

Ma mới ý là mơí mẻ nơi chốn ni nì.

Hổng phải tui "dziết" à nghen. Con bé "Ghen" đó mờ. Bởi âm ức nên chữ nghiã nó dâng trào lênh láng ra đấy. Chừ nặn một chử cuñg hổng ra !

Chắc điệu này phải để "chàng" đi rong để tìm cảm hứng quá ta ơi...

Ngày vui, bên ấy nhé, Cuồng Huynh

2147

Khăn tay nè TNI :-) LOL

Chời ơi! mình mới quen nhau được dăm hôm thôi mà sao lại ở ác với "tui" dữ vậy! :)

2164 top -
_______________________________________________
Cuộc Biển Lận - thơ - nnguong _______________________________________________

Image

Mặc kệ sự kỳ thị
tôi cắm cúi đào huyệt mộ của mình
mỗi ngày một tấc
chu vi vừa vặn một lá cờ
chí ít, cũng luôn phất phới trong ký ức nạn nhân
một cuộc biển lận
chỉ thao thức mỗi điều
ngọn cỏ có mọc được, sau đó.

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Ngày Ở Trại Tị Nạn - văn - trân _______________________________________________

Image

Nhưng bị buộc ra đi, sống kiếp lưu đầy, chúng tôi biết làm sao hơn ngoài việc ngậm ngùi chấp nhận. Một năm trời sống vật vờ ở trại, chị em tôi được phái đoàn Mỹ nhận. Ngày rời trại, kỷ niệm mang theo là những thùng nước mát lạnh làm oằn vai tôi và chị, là bếp củi mạt cưa khói cay nồng đôi mắt em tôi, nhưng sâu sắc nhất vẫn là những giây phút chào cờ tủi nhục.

xem tiếp...

_______________________________________________
Việt Nam, Việt Nam - nhạc - Hợp Ca _______________________________________________

Image

Việt Nam trên đường tương lai
Lửa thiêng soi toàn thế giới
Việt Nam ta nguyện tranh đấu cho đời
...
Việt Nam! Việt Nam!
Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam muôn đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...