THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP









N À Y , .Y Ê U .D Ấ U ! . . . ..
____________________________________________________________________________
P C L


24765


Image


n à y, .y ê u .d ấ u
___________________________________________________________



Yêu dấu,
Em gọi anh là duyên ngộ kỳ diệu của đời em. Tình yêu ấy là chuỗi kỷ niệm, là buổi hạnh ngộ đầu tiên một chiều mùa thu đã đưa chúng ta đến gần nhau, rồi chúng ta dừng chân trong chốn thiêng liêng nhất của cuộc đời. Duyên ngộ ấy đã cho em biết bí ẩn của tình yêu bằng chính tình yêu của anh.

Yêu dấu đã đọc cho em nghe những bài thơ của đời sống đích thực. Chúng ta đã một đời tìm nhau, một đời thất lạc, rồi như một giải đáp, Thượng Đế đã trả ta về với ta, cho đôi ta một đời để sống, để ngồi lại cùng nhau.

Tình yêu cúi xuống, che lấp đi chiếc bóng lạnh lẽo. Mặt trời trái tim đã tỏa ấm, khiến tất cả những khó khăn, nhọc nhằn, trở thành những hạt bụi nhỏ nhoi vướng gót chân trên con đường của chúng mình.

Kỷ niệm! Trí nhớ có khả năng mãnh liệt tìm về kỷ niệm. Kỷ niệm làm thành chân dung cuộc tình chúng mình. Kỷ niệm là những con đường êm dịu ngọt ngào, là những giọt nước mắt chia sẻ thăng trầm, là những đêm mưa mỗi góc trời chúng ta nhớ về nhau, kéo gần lại khoảng cách. Bóng tối, niềm thân ái của những chặng đường ta đã đi ngày hôm qua, yêu dấu đã bỏ lại sau lưng. Bỏ lại tất cả, bỏ lại những lối đi quên tên, những con đường không để lại dấu ấn.

Tình yêu là chọn lựa khát khao, là bông hoa lớn lên, trưởng thành mà không cần đến tiết mùa. Tình yêu là ngôn ngữ không thoát ra bằng lời, là mặt hồ sâu thẳm quyến rũ những nguồn nước huyên náo phải chảy xuống tận đáy rồi lặng im. Tình yêu đẹp quá, chúng ta không đủ khả năng ngôn ngữ để nói về nó, chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng tâm hồn.

Yêu dấu,
Huyền thoại loài chim Uyên sống từng đôi trống mái, mỗi con chỉ còn một cánh, phải chập vào nhau mà bay cùng. Uyên Ương sống với nhau ân nghĩa trọng đến đỗi nếu một con cánh bị đau, chim kia đành xếp cánh tuyệt vọng trước bầu trời thăm thẳm. Hình ảnh ấy đẹp quá phải không dấu yêu?

Thôi, chúng ta đã có chung một lối về, hãy cất cánh bay đi cùng nhau, bay vào tầng trời mênh mông kia và hãy nghĩ về ý nghĩa của chuyến khởi hành này. Giây phút này, về sau và mãi mãi, xin giữ hạnh phúc này như ngọn lửa đam mê cháy rực. Cho dù sẽ có những ngọn gió lạnh nào đi nữa thì ngọn lửa này sẽ còn ấm mãi cuộc tình mình.



___________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n
05/07/2003


Image


24766



Image


V a l e n t i n e
______________________________________________________________




Ngày mưa, cậu bé không chạy chơi ngoài sân được, đành ngồi nhìn mẹ đang cắt những mảnh giấy hồng thành những quả tim nho nhỏ. Cậu bé hỏi:
-Tim để làm gì hở mẹ?
Mẹ trả lời:
-Để yêu con.
Cậu bé nhoẻn cười:
-Tim mẹ đẹp quá, cho con một tim nhé?
Mẹ nhìn âu yếm:
-Mẹ cho con hết cả tim.
Cậu bé chọn hai quả tim xinh nhất:
-Con chỉ lấy hai tim, một cho con, một cho bạn gái.
Mẹ cười:
-Thế không có tim nào cho mẹ à?
Cậu bé ngẩn ra:
-Con cho mẹ một tim, mẹ cũng là con gái.
Mẹ ôm cậu bé vào lòng:
-Con ngoan của mẹ!
Cậu bé làm nũng:
-Mẹ kể con nghe sự tích quả tim đi!
Mẹ ngẩn ra:
-Mẹ không biết sự tích Valentine, chỉ biết có câu chuyện tình yêu đẹp hơn cả Tình Yêu.

“Trên một bãi cát sa mạc bỏng cháy, có một giống chim chuyên làm tổ trong những bụi gai, thời tiết khe khắt đang mùa hạn, không ở đâu tìm ra một giọt nước. Trong một bụi gai, một bầy chim con đang khát nước thoi thóp, đang đợi mẹ chúng mang thức ăn về. Mẹ nó thất thểu bay về tổ, vẫn không thể tìm ra thức gì để uống, lấy gì cho chim con ăn? Chim mẹ chợt kêu lên một tiếng thê thiết, mắt long lanh nhìn trờI, rồi tự mổ vào ngực mình cho bật máu. Những giọt máu rỉ từ ngực chim mẹ, đàn con túm lại uống cạn, vừa kịp cứu con chết khát. Chim mẹ gục xuống, kêu lên một tiếng nhỏ, tiếng kêu thống khoái đầy hạnh phúc. Chim mẹ chết.
Từ đó sa mạc mọc lên một giống hoa, hoa xương rồng màu đỏ, mà người ta vẫn bẻ cành vắt nước uống khi lạc trong sa mạc để khỏi chết khát.”

Cậu bé đăm chiêu:
-Hoa sa mạc đẹp hơn hoa hồng, mẹ nhỉ?



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n

Image


24767



Image


n é t..đ ẹ p
...............c ủ a..p h ụ..n ữ
______________________________________________________________


Câu chuyện cà phê tuần này, xin mạn đàm với các bạn về vẻ đẹp của người phụ nữ.

Được sinh ra là "phái đẹp", hẳn nhiên tâm lý phụ nữ ai cũng muốn mình đẹp, trẻ trung, có tài và được nhiều người mến chuộng. Ngoài mơ ước mình có một nhan sắc, người phụ nữ còn ao ước có hạnh phúc êm ấm gia đình và thành công ngoài mặt xã hội. Nhưng làm thế nào để đạt một tiêu chuẩn về "nét đẹp" của phụ nữ? Những cuộc thi hoa hậu khắp nơi, hẳn nhiên ban giám khảo có những tiêu chuẩn về thân hình đúng theo kích thước, tuổi tác, sức khoẻ, trình độ học vấn, v.v... Tuy nhiên, ngoài những tiêu chuẩn hình dáng bên ngoài, hoa hậu sắc đẹp còn phải có điểm cao trong cuộc thi tài năng và trả lời các cuộc phỏng vấm nữa. Vậy ra, quan niệm về sắc đẹp ở đâu cũng đặt nặng cái đẹp của người phụ nữ từ trong ra ngoài.

Nhan sắc của người phụ nữ là thứ rất mau phai tàn, nhiều khi chỉ sau một cơn bệnh, hoặc một tổn thương nào đó về thể chất hay tinh thần, nhan sắc có thể "xuống cấp" lập tức. Một kẻ thù khác của sắc đẹp là thời gian, vẻ đẹp sẽ dần dần nhạt phai, tàn tạ theo năm tháng tuổi đời. Nhưng giá trị của một phụ nữ đâu chỉ thể hiện ở vẻ đẹp bên ngoài, mà quan trọng là cái đẹp tâm hồn bên trong.

Người Việt có quan niệm người đàn bà đẹp phải có đủ công - dung - ngôn - hạnh làm nền tảng. Công là người phụ nữ không chỉ khéo léo về nữ công gia chánh, đảm đang trong việc nội trợ, chăm lo cho gia đình mà còn phải có đầu óc tổ chức làm cho cuộc sống gia đình hạnh phúc, biết nuôi dạy con cái khoẻ mạnh, ngoan ngoãn. Ngày nay, người phụ nữ không chỉ đảm đang việc nội trợ trong nhà mà cần có nghề nghiệp ổn định để giúp gia đình về mặt tài chánh.
Dung là vẻ đẹp bên ngoài, tuy là ngoại hình trời cho, nhưng cái đẹp được kết hợp với sự khéo léo trong cách trang điểm và ăn mặc thì càng tôn thêm vẻ đẹp của người phụ nữ. Ngôn là lời nói nhã nhặn, lịch thiệp, có duyên. Người phụ nữ đẹp mà lại có giọng nói dịu dàng dễ nghe, rất được cảm tình của người chung quanh. Hạnh là sự thể hiện phẩm chất đạo đức của người phụ nữ như yêu chồng, thương con, giàu lòng nhân ái với mọi người. Người phụ nữ có phẩm hạnh là người phụ nữ chung thủy, yêu một cách chân thật và son sắt trong hôn nhân, không bị cám dỗ bởi cuộc sống đua đòi, hưởng thụ...

Người những quan niệm sơ đẳng về vẻ đẹp của phụ nữ theo quan niệm Á Đông như trên, phụ nữ còn dễ thương gấp bội, nếu có những đặc điểm và cá tính giá trị khác, chẳng hạn như nàng giàu nữ tính, luôn quan tâm đến người khác và nhiệt tình giúp đỡ mọi người: Nàng có tính tình điềm đạm, không xốc nổi, lời nói và việc làm đều ý tứ, có tình có lý; Nàng luôn khiêm tốn, không khoe khoang hoặc làm ra vẻ ta đây; Nàng luôn thẳng thắn, thành thật và cởi mở, nhiệt tình với mọi người; Nàng biết mỉm cười khi nói chuyện, mạnh dạn khi bắt tay, luôn thể hiện thiện chí của mình; Nàng có tấm lòng bao dung, độ lượng, tha thứ...

Người phụ nữ đẹp dễ biết mình đẹp, vì chung quanh có nhiều người trầm trồ khen ngợi nhan sắc (và dĩ nhiên có chiếc gương làm "nhân chứng"). Nhưng làm sao các bạn gái biết mình "dễ thương" và đáng yêu? Dấu hiệu của một phụ nữ dễ thương là khi bạn được mọi người yêu mến, thi'ch giao tiếp, gặp gỡ. Người phụ nừ dể thương khi buồn có người chia sẻ, khi vui có người mừng, không bao giờ cảm thấy cô đơn, buồn chán. Người phụ nừ dễ thương luôn lạc quan, mang niềm vui đến cho những người chung quanh.

Có một câu nói rất hay về vẻ đẹp của người phụ nữ: Người con gái đẹp không phải ở khuôn mặt hay hình dáng, mà là đẹp ở trong con mắt của kẻ si tình. Câu nói thật chí lý! Làm sao phụ nữ chúng ta có thể chạy theo những tiêu chuẩn đánh giá người đẹp như trong các cuộc thi hoa hậu được. Cái đẹp giả tạo bên ngoài, không là cái đẹp lâu bền. Cái quan trọng là ta chỉ cần đẹp trong mắt của một người thôi cũng là đủ! Đó là người yêu, người chồng của mình. Người đó là người gần gũi, hiểu mình nhất, người ấy có một quan niệm rất riêng về "cái đẹp". Và ta chính là "người đẹp" ấy!

Thật ra, thì người con gái nào cũng có thể đẹp và dễ thương cả, phải không các bạn gái? Trời sinh phái nữ mang danh là phái đẹp, mỗi người nừ hẳn đã có một nét đẹp nào đó ở một tuổi nào đó. Nếu sinh ra không được đẹp toàn vẹn về hình dáng bên ngoài, thì cũng có thể có những nét "dễ thương" để đền bù. Có thể có người đẹp ở đôi mắt, có người đẹp ở mái tóc, có người đẹp ở làn da mịn màng, có người đẹp ở dáng cáo ráo mảnh mai, dáng đi nhẹ nhàng, cử chỉ thanh tao, nụ cười tươi tắn, hoặc một nét nào đó trên người... Thẩm định về cái đẹp, mỗi người có một cách nhìn nhận riêng, đặc biệt là khi nói đến vẻ đẹp của người phụ nữ. Một đấng mày râu chia sẽ quan niệm về cái đẹp của người phụ nữ thê này : "Người phụ nữ nào cũng đẹp, không phải là đẹp mọi nơi, mọi lúc. Trong mỗi hoàn cảnh, ta nhìn thấy người phụ nữ lấp lánh một sự cuốn hút đến không ngờ, một vẻ đẹp tiềm ẩn mà ta bất chợt bắt gặp. Có lẽ, người phụ nừ đẹp nhất khi đang yêu và bảo vệ hạnh phúc gia đình của mình, lúc đó họ có đủ sức mạnh để vươn lên, biết chấp nhận hoàn cảnh, biết hy sinh, biết cảm thông và chia sẻ."

Lại một anh chàng khác góp ý : "Hình ảnh người đàn bà đẹp đối với tôi là khi nàng ôm con thơ vào lòng, áp vào ngực mình cho con bú..."

Ý kiến của một ông trung niên : "Tôi thì thượng tôn hai chữ Ngôn - Hạnh trong Tứ Đức của người con gái."

Một anh khác tán đồng : "Đúng vậy, nhất là phụ nữ đẹp, nói gì nên suy nghĩ nhiều lần, để cho ngôn từ tròn trịa, xinh đẹp và tươi mát như chính làn môi mình. Phụ nữ mà ăn nói tụi tằn, cộc lốc, thô lỗ quá, mất đi nét nữ tính, còn gì là đẹp. Còn hạnh, thì phải tập, phải tuân thủ lời mật nguyện về hạnh mới làm được."

Theo dõi đề tài "người đẹp" trên một diễn đàn trẻ trên mạng, tôi nhận thấy phái đàn ông ai cũng công nhận họ rất yêu thi'ch phụ nữ đẹp. Nhưng khi nói đến hôn nhân, họ cùng đồng ý là sẽ kết hôn với người đẹp về cả thể chất lẫn tâm hồn, ngoài cảm xúc tình cảm và những điểm tương đồng. Cánh đàn ông họ vẫn rất quí trọng và đánh giá cao công dung ngôn hạnh của người phụ nừ Á Đông.

Để thêm phần thú vị cho câu chuyện phiếm thế nào là một phụ nữ "đẹp", kể bạn nghe một câu chuyện nhồ ngộ sau đậy, cũng không iđ lạc đề tài "cái đẹp" của người nữ.

Thượng đế thường nghe người nữ phàn nàn kêu ca về thân phận đàn bà, rằng mình có nhiều khiếm khuyết thiệt thòi khi so sánh với đối tượng phái nam. Vì vậy, một hôm rảnh rỗi, Thượng đế ngồi xuống viết cho người nữ một bức thư thân mật như sau :

Người Phụ Nữ yêu quí, tác phẫm tuyệt đẹp của ta:

Người hỏi cơ duyên nào ta tạo nên người nữ trên trần gian ư? Sau khi làm xong người nam, ta để cho người đàn ông ngủ say để anh ta không quấy rầy sự sáng tạo và để ta có thể hoàn thiện vẻ đẹp của tác phẩm thứ hai...

Đúng vậy, từ một mảnh sườn của người đàn ông, ta tạo ra ngươi. Ta chọn phần xương sườn, dùng bảo về cuộc đời người đàn ông, bảo về trái tim và lá phổi của anh ta, phần xương nâng đỡ anh ta - đúng nghĩa với điều người phải làm. Ta tạo hình ra ngươi, một cách hoàn hảo và xinh đẹp. Đặc điểm của ngươi là một cái xương sườn, mạnh mẽ lẫn yếu đuối, mỏng manh. Ngươi bảo vệ phần mỏng manh nguyên thủy nhất trong người đàn ông - đó là trái tim anh ta. Trái tim là trung tâm của người đàn ông, những cái khác chỉ là...thứ yếu. Khung xương sườn sẽ bị gẫy trước khi trái tim bị hủy hoại. Ngươi nâng đỡ người đàn ông như khung xương sườn nâng đỡ cơ thể. Ngươi không được lấy ra từ chân - phần ở dưới anh ta, ngươi không được từ đâu - phần ở trên anh ta. Ngươi được lấy ra từ bên cạnh, để ngươi luôn bên cạnh và sát cách với anh ta.

Ngươi là thiên thần hoàn hảo của ta, tác phẩm xinh đẹp của ta. Ngươi sẽ trở thành người phụ nữ lộng lẫy, thông mình. Ta muốn nhìn thấy đức hạnh chứa đầy tim ngươi. Đôi mắt ngươi đẹp và trong sáng, đầy niềm tin. Đôi môi ngươi sẽ đáng yêu làm sao khi nói những lời nguyện cầu. Chiếc mũi ngươi quá hoàn hảo. Đôi bàn tay ngươi thanh nhã để được chạm vào, nắm lấy. Ngươi rất đặc biệt bởi ngươi là phần mà ta muốn mở rộng về tính chất con người. Đàn ông tượng trưng cho vẻ ngoài của ta - mạnh mẽ và uy dũng, khôn ngoan, còn đàn bà tượng trưng cho cảm xúa của ta. Cả hai tượng trưng cho toàn bộ Thượng đế.

Vì thế, người đàn ông phải cư xử tốt với người phụ nừ. Đàn ông hãy yêu cô ấy, tôn trọng cố ấy, bởi vì cố ấy mỏng manh. Làm tổn thương cố ấy, tức là làm tổn thương ta. Làm đau đớn cô ấy, chính là hủy hoại trái tim của chính mình. Đàn ông sẽ không tồn tại khi trái tim bị tàn phá.

Còn người nữ, hãy khiêm nhường cho người đàn ông thấy quyền năng của cảm xúc ta đã cho ngươi. Trong sự dịu dàng, điềm đạm nhã nhặn, hãy chứng tỏ sức mạnh của ngươi. Trong tình yêu, hãy cho người đàn ông thấy, ngươi là chiếc xương sườn bảo về phần bên trong rất quan trọng của anh ta.


Đọc tới đây, người nữ có vẻ hài lòng với bức tâm thư của Thượng đế. Nàng mỉm cười, cất giữ niềm bí mật riếng này.




______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


24768



Image


t u ổ i..t h ơ..(1)
______________________________________________________________


Nhẫn không chịu cho tôi mượn con búp bê biết chớp mắt của nó mặc dù tôi đã năn nỉ gần khóc. Nó bảo tôi không biết chăm sóc con nít, dù là con-nít-búp-bê. Nó sợ tôi làm đau em của nó. Điều này làm tôi đau khổ cùng cực. Lúc trước, tôi cũng có một con búp bê Hồng Kông tóc nâu biết chớp mắt như búp bê của Nhẫn, tôi biết may áo đầm và quàng khăn cho nó mỗi khi trời trở lạnh. Nếu không có kẻ ăn cắp mất búp bê của tôi... Buổi tối tôi nằm quay mặt vào tường âm thầm khóc. Búp bê của Nhẫn không xinh như búp bê của tôi, nhưng được cái có thân hình cân đối đẹp với mái tóc bạch kim óng mướt. Cặp chân thon dài và những đường cong lồi lõm y như thân hình một người kiểu mẫu. Một lần tôi thấy Nhẫn lột trần truồng búp bê của nó rồi đem tắm rửa cẩn thận. Những đường cong con gái và khuôn ngực đầy đặn nhọn hoắt của con búp bê làm tôi đỏ mặt ngượng ngùng. Tôi mới mười một tuổi, thân thể tôi còn con nít chưa phát triển đầy đủ, vậy mà tôi đã nghĩ đến và hình dung một thân thể dậy thì của con gái.

Nhẫn biết búp bê của nó đẹp, Nhẫn biết tôi thích búp bê của nó nên nó càng chọc tôi bằng cách trưng bày đồ chơi của nó trước mắt tôi. Tôi hứa với lòng sau này khi lớn, khi tôi có nhiều tiền, tôi sẽ mua một con búp bê thật đẹp, đẹp hơn cả búp bê của Nhẫn bây giờ.



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n
Image


24769



Image


t u ổ i..t h ơ..(2)
______________________________________________________________


Hai hôm rồi tôi không thấy Nhẫn.

Sáng nay trong giờ kinh sớm, tôi thấy sơ Ann cúi mặt khóc. Cả ngày đầu óc tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh khuôn mặt buồn bã của sơ. Sơ có chuyện gì buồn đến vậy. Còn Nhẫn, nó biến đâu mất rồi. Tôi không nhớ Nhẫn, tôi chỉ thấy thiếu vắng cái gì trong mấy bữa nay.

Tôi đi xưng tội với cha Pierre, cha kiên nhẫn nghe tôi thổ lộ sự giận hờn và ganh ghét của tôi. Tôi kể chuyện gây gỗ của tôi với Nhẫn. Nó gây sự với tôi trước, nó đổ thừa cho tôi tội mà tôi không làm. Tôi cãi nhau với nó. Tôi gọi Nhẫn là đồ du côn, là đồ tàn nhẫn, nó gọi tôi là đồ tàn tật. Tôi tự ái tức giận chộp quyển vở của nó xé toạc. Thế là cuộc ẩu đả xảy ra. Nó nhào tới cào vào mặt tôi rướm máu, tôi nắm được dúm tóc của nó giật mạnh. Cái áo mầu trắng đứt một cái cúc văng đâu mất tìm không thấy. Tôi cảm thấy như địa ngục ở chung quanh tôi. Tôi cảm thấy tôi đang mang trong lòng một khối đá nặng và những cơn nhức nhối trong tim. Cha Pierre đã làm phép hòa giải, sao lòng tôi vẫn còn nặng nề và trống vắng vô cùng. Sơ Ann, tại sao sơ khóc, sơ có tâm sự đau khổ gì? Khuôn mặt đẹp của sơ buồn thảm não nùng với đôi mắt rưng rưng mọng ướt.



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24770



Image


t u ổ i..t h ơ..(3)
______________________________________________________________


Cơn nóng sốt làm tôi vật vã, cổ họng bỏng rát và đầu nóng như một cục than hồng. Souer Ann đổ thuốc và cháo trắng vào miệng, dục tôi ngậm miệng cố nuốt trôi xuống. Tôi lại chìm vào những cơn mê. Trong cơn mê, tôi mê sảng réo gọi mẹ cha tôi và tên tất cả những người thân thuộc trong gia đình. Tôi nhớ tôi đã lảm nhảm những lời ngây dại:
"Mẹ ơi cứu con với. Quỉ nó muốn bắt con... Chúa ơi, Trời ơi... Nóng quá!"
Chung quanh tôi đồ vật, cảnh vật quay mòng. Mặt soeur Ann gần sát, bàn tay soeur mát rượi đặt trên trán tôi dò nhiệt độ. Giữa lúc đầu óc mê dại, tôi nhìn thấy giọt nước mắt lăn từ khóe mắt của Nhẫn đang đứng cạnh đầu giường, tay ôm con búp bê mà tôi vẫn thèm khát ao ước. Tôi chợt có ý nghĩ tôi sắp chết nên Nhẫn khóc thương xót tôi. Nhưng tôi không cần Nhẫn thương hại. Nhớ đến hôm hai đứa cãi nhau kịch liệt, tôi chưa quên cơn hờn giận khuôn mặt dữ tợn của nó.
Tôi thiếp đi lúc nào không hay, mang theo hình ảnh giọt nước mắt long lanh nơi tròng mắt của Nhẫn.



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24771



Image


t u ổ i..t h ơ..(4)
______________________________________________________________


Tôi chỉ cho Nhẫn xem vết máu nơi quần với nỗi lo sợ, xấu hổ và hồi hộp. Nhẫn ôm tôi trấn an. Nó bảo "hề gì, tao cũng bị như vậy thường." Nhẫn kéo tôi vào phòng tắm chỉ dẫn cách giữ gìn vệ sinh con gái. Hôm ấy, tôi cố gắng can đảm không khóc, còn Nhẫn thấy tôi buồn bã, nó rơm rớm nước mắt thương xót tôi. Tối hôm ấy, Nhẫn qua giường tôi ngủ chung. Tôi hỏi Nhẫn có ghét tôi vì tôi dơ dáy không. Nó lắc đầu nói tội nghiệp cho những đứa phải làm con gái.

Cơn chấn động tâm lý lần đầu của tôi, Nhẫn biết rõ. Còn của Nhẫn thế nào, có từ bao giờ thì tôi không biết. Nhẫn can đảm và kín đáo hơn tôi. Thời kỳ biến đổi trở thành thiếu nữ, tôi buồn xa vắng và mang mặc cảm của người phạm tội bị trừng phạt. Tôi có cảm tưởng tôi tội lỗi không còn trong sạch nữa. Tôi thường chìm đắm trong suy nghĩ, tôi biến đổi tôi sau lần đầu thấy máu. Không ai có thể hiểu hay chia sẻ nỗi lo âu ray rứt trong tôi. Nhẫn có thể hiểu tôi, nhưng làm sao Nhẫn có thể buồn thay tôi.



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24772



Image


t u ổ i..t h ơ..(5)
______________________________________________________________


Buổi chiều giữa giờ sinh hoạt thường lệ, mẹ Rosa cho người gọi sơ Ann đến gặp mẹ có chuyện gấp. Mặt sơ chợt tái đi, vội vã theo chị lao công lên nhà trên gặp mẹ nhất. Nhẫn ngồi ở góc phòng đưa mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi im lặng cúi đầu, lòng thắc mắc ngổn ngang. Nhẫn có vẻ nao núng không yên.
Cơm chiều có cá chiên dầm nước mắm chanh ớt, món Nhẫn vẫn thích. Tôi thấy nó thờ ơ không thèm lấy phần của mình. Tôi nhắc nó, nó lắc đầu bảo không đói.
Bảy giờ tối, giờ giáo lý của sơ Ann. Không thấy sơ đâu dù đã bảy giờ mười lăm phút. Bọn con nít nghịch phá la hét như cái chợ. Sơ Agnes xuất hiện ngoài sự trông chờ của chúng tôi. Lũ con nít im bặt. Sơ bắt đầu giờ đọc kinh, một vài đứa xui xẻo bị gọi trúng. Mặt con Thư xanh nhợt lúc bị sơ bắt đọc mười điều răn đức chúa trời và sáu điều luật giáo hội. Nó ấp úng ở điều răn thứ năm. Sơ Agnes nhéo tai nó đỏ nhừ, nó đau điếng nhưng bậm môi không khóc. Tôi phục con Thư gan lì. Mặt Nhẫn lạnh như một khối chì. Nhìn mắt nó, tôi biết hồn nó đang để ở đâu. "Đến ngày Phán Xét, loài người ta sẽ sống lại. Kẻ lành lên thiên đàng, kẻ dữ xuống hỏa ngục. Tội phúc sẽ được phân minh. Không còn đau khổ, sẽ có lằn ranh rõ ràng giữa đau khổ và hạnh phúc mãi mãi, thiên đàng và hỏa ngục..."
Giọng sơ Agnes đều đều giống một cái máy phát thanh đang mở. Bàn tay tròn mập của sơ giơ lên làm dấu thánh giá, lũ con nít đồng loạt giơ tay phải lên ngoan ngoãn làm dấu.
Chúng tôi vào giường tắt đèn. Mới có chín giờ ba mươi. Nếu có sơ An, chúng tôi có thể chơi cho đến mười giờ hơn. Nhẫn chui vào giường đẩy tôi sang một bên, giường nhỏ xíu hai đứa nằm khít rịt. Nhẫn nói thật nhỏ bên tai, nghe như một tiếng thở dài.
-"Sơ An bị phạt rồi, chắc bị cấm cung. Tại tao cả, tội tao thật lớn...Tao để quên thư của ông K. gửi sơ trong cuốn tập bài kiểm, sơ Agnes bắt được đem nộp cho mẹ nhất sáng nay."
Giọng Nhẫn nghẹn ngào. Tôi nắm lấy tay nó, trấn an.
-"Lỡ rồi, thôi đừng có khóc. Sáng mai đi lễ mình cầu nguyện cho sơ."
-"Cầu nguyện? cầu nguyện có được điều mình muốn không? Tao quên không biết hôm qua tao cầu xin cái gì. Tao cầu xin hoài một điều mà không bao giờ được."
-"Mày xin cái gì?"
-"Xin cho tao tìm được những gì đã mất. Nếu không, xin cho tao khỏi làm người..."
Tôi thấy xót xa ở câu cuối cùng, muốn ứa nước mắt.
"Mày phải tin sẽ có ngày mày gặp lại tất cả những cái đã mất, mày sẽ gặp lại gia đình mày. Ngày Phán Xét mọi người sẽ gặp lại nhau. Bài thánh thư sáng nay có nói như vậy..."
"Ngày Phán Xét là ngày nào? là ngày tận thế? Nếu vậy tao xin bây giờ là tận thế."



______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24773



Image


t u ổ i..t h ơ..(6)

( T ậ n.N g ô n )
______________________________________________________________


Hồi đó, có một người thương và hiểu tôi trọn lòng. Người ấy chỉ bằng nửa tuổi tôi bây giờ, nhưng lém lỉnh và thông minh, nhưng bao dung và tử tế vô cùng. Nhẫn đó. Tôi mất Nhẫn khi tôi rời ký túc xá vào ngày cuối năm về ăn tết với gia đình. Lúc nhỏ gia đình gửi tôi vào ký túc xá cho mấy ma soeurs trông coi. Nơi đó có những đứa trẻ con nhà tử tế, hoặc những đứa ngỗ ngược không người chăm sóc, hoặc những đứa mồ côi chẳng có thân nhân. Nhẫn thuộc loại này. Nó mất cả cha mẹ trong chiến tranh. Anh em nó tứ tán không biết ở đâu. Người ta nhặt được nó lem luốc đứng khóc ngoài đường trên đường tản cư, họ đem nó vào gửi cho mấy soeurs dòng bác ái. Tôi thân nó vì bản tính ngang ngược của nó, vì nó độc lập, vì nó có lòng thương người, vì nó luôn bênh vực và an ủi giúp đỡ tôi, vì nó có con búp bê xinh đẹp của hội từ thiện tặng. Trước khi tôi thân và thương nó như ruột thịt, tôi ghét nó tận tim gan. Nó giống như cỏ dại mọc không người chăm nom săn sóc, ngang tàng và bất cần. Tôi gây lộn và đánh nhau với nó một lần chỉ vì nó đổ thừa tôi ăn cắp búp bê của nó. Nó cào xước mặt tôi chảy máu. Sau lần cãi nhau chí tử, tôi bị một trận ốm nặng. Trong khi tôi ốm mê man, Nhẫn tìm thấy búp bê của nó. Nó thui thủi chơi búp bê một mình cảm thấy chán vì thiếu vắng cái nhìn thèm thuồng khao khát của tôi. Hôm tôi mê dại gần chết, Nhẫn đến khóc bên giường tôi, rồi đặt con búp bê của nó bên cạnh. Nhờ tình thương của nó và sự chăm sóc dịu dàng của sơ An, tôi khỏi bệnh và thề sẽ nhớ nó trọn đời.
Tháng tư bảy lăm, tôi theo gia đình di tản sang Mỹ định cư. Không bao giờ tôi có dịp trở về lại trường ký túc ấy nữa.

Hiện tại: Tôi không thấy vui vẻ gì trong cuộc sống. Người đàn ông tôi thương yêu đã bỏ tôi vì cho rằng tôi nhàm chán. Tôi khổ vì tình, tôi lụy vì tình. Nhớ lúc xưa khi bắt đầu trổ mã trở thành thiếu nữ, Nhẫn chỉ dạy tôi những căn bản thường thức của một người con gái (nó lớn hơn tôi vài tuổi.) Nó nói một câu thật sáo làm ra vẻ người lớn: làm con gái nhưng không nên khổ vì con trai, có khổ thì chỉ nên khổ vì hoàn cảnh. Nhẫn mười ba tuổi mà đã biết yêu ai. Chẳng qua nó hay nghe chuyện kể của người lớn và biết rõ mối tình vụng trộm ngang trái của sơ An. Về sau sơ An xuất tu lấy chồng, nhưng sơ không lấy người phi công hay đem tặng hoa trong nhà thờ dạo ấy.
Tôi sống những ngày tháng hiện tại mông lung và bơ vơ. Hôm ấy tôi buồn đời đi lang thang ngang qua một nghĩa trang, thấy có tấm bia mộ khắc tên Việt, đúng tên họ của Nhẫn nhưng thiếu năm sinh. Lẽ nào Nhẫn cũng sang Mỹ và đã chết. Lão Joe giữ vườn nói người chết không có thân nhân. Nhẫn cũng không có thân nhân. Nghĩa trang và tấm bia mộ ám ảnh tôi qua những năm tháng. Chỉ có một người thương yêu tôi thật lòng, người ấy không biết bây giờ ở đâu, hay đang nằm dưới nấm mộ mơ hồ kia.

Tôi đang loay hoay với rất nhiều đoạn rời, và vẫn gần gũi với bóng tối.



9.1992


______________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24774 top -
n à y , y ê u d ấ u ! . . .
1, 2, 3
_______________________________________________
Cánh Chữ Tàn - thơ - Hoa Trang _______________________________________________

Image

Niệm câu thơm thảo,
giã từ
Nhang lòng ngát nỗi thiêng tư,mùng 10
Đèn chiều giọt sáng lơi rơi...
Nghiêng vào ánh vãn ngay nơi hết ngày
Những đóm kinh tim tàn bay...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gió & Thông - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Vậy mà nỡ lòng nào em lại héo khô! Màu xanh kia trở thành úa héo. Nhúm tóc kim một chùm mấy sợi. Bay lang thang dính đầy kẽ, kẹt, sân vườn, mái nhà, ống dẫn nước thoát mưa.

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Vui Qua Mau - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đừng nhìn xa vời em ơi
xin em hãy mơ thật gần
xin em hãy coi ngày vui là đây...

xem tiếp...

_______________________________________________
Lối Mòn - ảnh - Mùa Cổ Điển _______________________________________________

Image



xem tiếp...