THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


n Ỗ i .l Ò n g .n g ư Ờ i .M Ẹ
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Dạo này tôi làm biếng đọc sách kinh khủng, cái thuở mà chỉ cần cầm lên một cuốn sách hay là có thể bỏ ăn, bỏ ngủ, bỏ quên cả... người tình đã rơi vào quên lãng từ lâu lắm rồi. Không biết có nên đổ thừa tại internet, tại netflix... hay đơn thuần chỉ vì mình đã... già nên cằn cỗi cả đầu óc. Không còn thích đọc nhưng vẫn còn mê truyện nên giải pháp duy nhất là kiếm người đọc cho mình nghe. Người ngay bên cạnh thì mắt còn kèm nhem hơn mình nên đành mỗi tháng nộp sơ sơ hai mươi tì cho cái website "audible.com" và cái iphone thì lúc nào cũng đầy nhóc truyện đến không còn chụp hình được vì hết memory.

Có những cuốn truyện nghe rồi quên ngay, có những cuốn truyện vừa nghe vừa cười làm người chung quanh tưởng có kẻ vừa đào thoát khỏi nhà thương tâm thần, có những cuốn truyện hay đến nỗi xe đến hãng rồi mà vẫn còn chần chừ chưa muốn tắt máy, có những cuốn truyện dở ơi là dở nhưng vì mỗi tháng chỉ được download một cuốn nên cũng ráng bấm bụng mà nghe, vừa nghe vừa chửi thề... Nhưng cũng có những cuốn truyện nghe đi nghe lại đến thuộc lòng nhưng vẫn muốn nghe vì mỗi lần nghe vẫn thấy lòng mình chòng chành chao đảo, vẫn cảm được một niềm đau xoáy mạnh nơi tim. Cuốn "Defending Jacob" của William Landay và cuốn "Nineteen Minutes" của nhà văn nữ Jodi Picoult là hai thí dụ điển hình cho những cuốn truyện như thế.

Hai cuốn truyện do hai tác giả với hai lối viết hoàn toàn khác biệt nhưng nội dung thì lại hơi giống nhau. Cùng viết về nỗi lòng của những người đã sinh ra những đứa bé giết người không gớm tay . Những hung thủ đôi khi vẫn còn chưa đến tuổi lái xe hay đi bầu cử... Những đứa con nít giấu súng lục trong cặp sách như con tôi giấu kẹo chocolate trong bàn học... Những đứa trẻ con dùng dao đâm người thành thạo hơn tôi bổ trái táo...Những đứa con trai lia tiểu liên vào bạn bè y như đang bắn súng trong video games trên màn ảnh vô tri. Cái vấn nạn đang là đề tài bàn cãi sôi nổi của những kẻ làm luật pháp hoa kỳ, đang làm điên đảo cái cường quốc vốn lớn mạnh nhờ tài năng chế tạo vũ khí.

***

Mỗi lần xảy ra những vụ thảm sát người vô tội hàng loạt một cách điên khùng không lý do như ở ngôi trường tiểu học Sandy Hook hay tại rạp hát Aurora vừa qua đầu óc tôi lại quay cuồng với muôn vàn ý nghĩ rời rạc, rối tung. Những cảm xúc mang đầy nghịch lý, những tâm trạng trái ngược khiến tôi cảm thấy như mình là một người... bất bình thường. Vì ngoài lòng thương cảm xót xa dành cho những nạn nhân và gia đình của họ, ngoài những lời nguyện cầu ơn trên ban cho họ sức mạnh vượt qua nỗi mất mát lớn lao, ngoài nỗi lo sợ vu vơ cho sự bình an của những người thân yêu của chính mình, ngoài cảm giác bất lực trước những cuồng loạn đang xảy ra chung quanh... Ừ, ngoài tất cả những cảm xúc rất thường tình đó, tôi thường bắt gặp mình nghĩ đến... người đã sinh ra kẻ sát nhân với nỗi thương tâm khó tả.

Cách đây mấy năm khi xảy ra vụ bắn nhau ở Virginia Tech, một sinh viên người đại hàn đem súng vào trường bắn chết 32 người và làm bị thương 17 người khác. Tôi đã lạnh cả người khi nhìn thấy tấm hình kẻ sát nhân trên màn ảnh truyền hình. Nhìn mái tóc đen cắt thật ngắn, nhìn cặp mắt nâu một mí đàng sau gọng kiếng cận... nhìn mãi, nhìn hoài để tìm một nét sát nhân, để kiếm một vết hung thần ác quỷ nào đó hầu giải thích cho cuộc thảm sát tàn khốc vừa xảy ra nhưng đành chịu thua... vẫn chỉ là một gương mặt á đông quen thuộc như những đứa em, đứa cháu chung quanh tôi, vẫn chỉ là làn da vàng như bàn tay của chính tôi trên phím chữ. Rồi tôi mường tượng ra nỗi đau tê dại của những người thân của nạn nhân cũng như kẻ đã gây ra thảm họa mà thấy đau như chính mình vừa bị đâm xé. Tôi đem những ý nghĩ đó chia xẻ với một người bạn, một người bạn mà tôi biết đầy lòng nhân ái và từ tâm, bạn tôi hơi khựng lại rồi trả lời bằng một giọng ngạc nhiên:

- Mình thì chỉ nghĩ đến và thương cho gia đình của những nạn nhân vô tội.

Bạn bỏ dở câu nói nhưng tôi hiểu bạn đã thất vọng khi tôi đem tình thương của mình đặt không đúng chỗ... hay có lẽ bạn tôi nghĩ tôi là một đứa vô tâm khi giữa những đau đớn ngút ngàn của nạn nhân lại nhắc đến kẻ sát nhân. Tôi không dám hỏi lại nhưng từ đó tôi thường tự đặt lại câu hỏi về mình... phải chăng chính đầu óc tôi cũng... trục trặc điều gì đó bởi người đáng cho tôi thương là những người mẹ tội nghiệp vừa mất con, những đứa con vô tội vừa bị tước mất đi quyền sống ngay tại giảng đường, trường học hay rạp cine. Không phải là người đã đem vào đời một kẻ sát nhân.

Tôi tự hỏi nếu con tôi là một trong những nạn nhân đó thì sao? Nếu chẳng may tôi cũng là một trong số những người mẹ buổi sáng tiễn con đến trường, buổi chiều đến trường nhận xác con về thì sao? Liệu rằng tôi còn có đủ lòng "thương xót" dành cho người đã tạo dựng nên kẻ đã giết con mình? Liệu rằng tôi có đủ bình tĩnh để không nhảy bổ vào ăn tươi nuốt sống kẻ đã hại con tôi? Liệu rằng tôi có đủ bao dung để không nguyền rủa cái căn nguyên lấy mất đi người mà tôi yêu thương hơn chính mạng sống của mình? Hơn ai hết tôi biết mình sẽ không làm được... Không chỉ riêng tôi mà tất cả những người chung quanh tôi đều biết điều đó. Chồng tôi vẫn thường lo lắng dặn dò "mai mốt J. lấy vợ mình đừng ở gần nó. Anh sợ Đông Nghi sẽ làm nó mất hạnh phúc vì không có đứa con gái nào có thể lo lắng cho J. như Đông Nghi muốn được...". Thằng bé thì nửa đùa nửa thật bảo với bạn bè rằng "vô phúc cho kẻ nào hại tao mà rơi vào tay mẹ tao...".

Nhưng rồi đâu đó mỗi lần có một cuộc thảm sát xảy ra tôi lại bắt gặp mình nghĩ đến mẹ của kẻ đã gây ra thảm hoạ để thấy tim mình thắt lại. Có lẽ vì nếu con tôi là nạn nhân tôi sẽ buồn, sẽ đau... nhưng tôi sẽ không bị nỗi ân hận dằn vặt xâu xé... tôi sẽ không bị mặc cảm tội lỗi hoành hành... tôi sẽ không phải hỏi "tại sao?" và "tôi đã làm sai điều gì?"...

Tôi tin rằng không có người mẹ nào trên trần gian mà không muốn con mình lớn lên thành một người tốt, không có một người mẹ nào cho dù có hư hỏng đến đâu mà không dạy cho con phân biệt giữa đúng và sai, giữa những gì phải làm và nên tránh, không có một người mẹ nào không có những giấc mơ to lớn cho con... và chắc chắn rằng không người mẹ nào muốn đưa vào đời một kẻ sát nhân...

Làm mẹ là một ân phước lớn nhất mà Thượng Đế đã trao tặng cho một người đàn bà nhưng làm mẹ cũng là một thử thách nặng nề nhất mà một người đàn bà được giao phó. "Con hư tại mẹ", "Con dại cái mang"... Lỗi lầm của con từ bao giờ đã luôn gắn liền với người đã sinh ra nó. Nhưng có ai muốn có một đứa con hư ? Có người mẹ nào không muốn nuôi lớn một vĩ nhân ? Tôi đã đắng lòng không ít mỗi khi nghe những lời phán quyết thật nghiêm khắc của những người ngoài cuộc:

- Dạy con như vậy nó hư là phải rồi.

Dường như có một điều gì rất mâu thuẫn trong câu nói đó, bởi khi đã "dạy" thì không ai muốn dạy cho... hư. Điều mà bạn nghĩ là hay là tốt có thể thích hợp với bạn, trong suy nghĩ của bạn, cho chính những đứa con của bạn... nhưng không hẳn sẽ là một điều đúng khi áp dụng với những đứa trẻ khác, không nằm trong hoàn cảnh của bạn... Vậy thì có quá khắc nghiệt khi buông thõng những câu mang đầy tính cách dạy dỗ như thế hay không?

Thảm cảnh giết người ở Columbine High School diễn ra ngay vào cái thời điểm tôi thường xuyên đi công tác trên Denver. Ngôi trường trung học nằm trong khu trung lưu ấy chỉ cách công trường tôi làm chưa đến nửa giờ lái xe. Tôi đã bị giao động mạnh bởi biến cố đó. Tôi nhìn những tấm hình lúc còn nhỏ của hai kẻ sát nhân còn chưa học xong trung học, Dylan Klebold và Eric Harris, mà người ta đăng tải trên truyền hình. Những khuôn mặt mang đầy vẻ hồn nhiên ngây thơ như thằng con trai bốn tuổi đang nhảy chân sáo ríu rít bên cạnh rồi hốt hoảng tự hỏi những gì tôi đang làm là đúng hay sai ? Tôi phải làm gì và không làm gì để con tôi không trở thành những tội nhân thiên cổ như thế ... Rồi tôi lại càng lo sợ hơn khi biết được rằng hai thiếu niên ấy đến từ những gia đình trung lưu, với đầy đủ cả cha lẫn mẹ thương yêu chăm sóc. Không có cái nghèo nàn nào để đổ lỗi, không có sự đổ vở nào để giải thích. Thế thì tại sao??? Việc gì hay người nào đã biến những đứa bé trai vô tư ấy thành những kẻ sát nhân không gớm tay??? Những câu hỏi không có câu trả lời... Mười mấy năm sau, tôi tình cờ đọc một bài tự thuật của bà Susan Klebold, mẹ của Dylan Klebold, bà cũng không có câu trả lời như tôi. Bà viết:

- For the rest of my life, I will be haunted by the horror and anguish Dylan caused. I cannot look at a child in a grocery store or on the street without thinking about how my son's schoolmates spent the last moments of their lives. Dylan changed everything I believed about my self, about God, about family, and about love. I think I believed that if I loved someone as deeply as I loved him, I would know if he were in troublẹ My maternal instincts would keep him safe. But I didn't know. And my instincts weren't enough. And the fact that I never saw tragedy coming is still almost inconceivable to me. I only hope my story can help those who can still be helped. I hope that, by reading of my experience, someone will see what I missed.

Ở một nơi xa xôi đó bà không hề biết rằng bà đã, đang và sẽ luôn có mặt trong những lời kinh nguyện của tôi...

Con trai tôi giờ đã 19 tuổi, trách nhiệm nuôi dạy của tôi, nếu có thể gọi là nhiệm vụ và bổn phận, theo đúng luật pháp đã chấm dứt. Tôi đã làm tròn hay chưa, câu trả lời còn tùy thuộc vào con đường dài đăng đẳng trước mặt. Ước vọng của J. cho tương lai là tranh đấu cho những tội nhân tử hình được khỏi bị hành quyết và "chỉnh đốn lại hệ thống tù tội của nước Mỹ". Một ước nguyện thật lý tưởng nhưng cũng không ít phần gian nan gập ghềnh và như những lơi chọc ghẹo của các chú và cậu của J. thì "có phần ngây ngô ". Mùa hè vừa qua J. đã có nhiều dịp tiếp xúc với một người tù đang chờ ngày bị tử hình. Ngày đầu tiên J. đi thăm ông ta về, J. đã ôm tôi nói:

- Con thật may mắn vì con đã được sinh ra làm con của ba mẹ. Mẹ biết không, mẹ của ông đó là một người nghiện ngập và mang thai ông ta khi mới có 13 tuổi. Sinh ra rồi bỏ ông ta cho chính phủ nuôi. Ông ta chẳng biết cha mình là ai. Cuộc đời ông ta có lẽ đã khác nếu ông ta cũng được thương yêu và dạy dỗ như con...

Tôi nghe con nói mà bâng khuâng, vô tình J. cũng vừa xác nhận chọn lựa của một đứa con đến từ lối dạy dỗ và thương yêu của những người đã tạo lên nó... Tôi thầm thì vào tai con:

- Mẹ mới là người thật sự may mắn!

(cho những khắc khoải lo lắng của những người may mắn được làm mẹ cha)



09.29.14


Image


18065


em họ đi Trung Hoa chưa vậy? :p

*

Nỗi lòng người Mẹ... làm YC suy nghĩ thật nhiều... cả thế giới loài người này chắc hẳn không ai đủ tài giỏi để tự vỗ ngực cho mình là khéo dạy con!

"bảy mươi chưa què chớ khoe mình lành" :) - vẫn tự dặn lòng, mỗi ngày, mỗi phút giây... ý thức trong mỗi hành động và ý nghĩ, hưởng thụ niềm hạnh phúc và cầu nguyện... ;)


18109


chị họ ơi,

em họ ca bài ca con cá quá nên ông PM nói nếu tuần này bên đó không xin được Vísa thì em họ mới phải qua...

cám ơn YC lúc nào cũng là người động viên cho HY, YC biết không khi nghe những cuốn truyện đó HY đã khóc đấy... cảm nhận rằng mình may mắn vô cùng mà cứ quai miệng ra than thở mãi thôi. Hôm nọ lúc HY đang quen miệng ca cẩm về học phí của GC thì một ông làm chung nói với HY "cô được trả tiền học cho con cô là cô may mắn lắm vì chúng tôi cũng phải trả tiền mà là trả tiền rehab cho con"... nghe xong hết dám than!


18117


Ông ấy nói quá đúng đi đấy HY nàng nhỉ :)

Lg cũng luôn tự nhủ mình may quá đi chứ, 2 đứa con xinh đẹp và lành lạnh. Bao nhiêu trẻ bẩm sinh tàn tật, tội biết bao nhiêu.

Có những thứ được mang tới cho mình với một "purpose" nào đó. Chỉ là, mình nhận được ra ý nghĩa của nó hay không mà thôi.

Hồi hôm lg đọc ở đâu đó tin một bác CEO giàu có, đã vì cô con gái 12 tuổi của mình mà từ nhiệm chức vụ của mình, để có thời gian nhiều hơn dành cho con. Theo đuổi đã khó, buông bỏ được còn khó hơn ấy nhỉ?

YênChi: "... cả thế giới loài người này chắc hẳn không ai đủ tài giỏi để tự vỗ ngực cho mình là khéo dạy con!". Hên xui hén cô mình :) Mỗi đứa trẻ có tư chất bẩm sinh của riêng nó rồi. Híc,làm cha mẹ cũng "trong nhờ, đục phải..lóng phèn", mệt dã man hà.

Có người làm cha mẹ nhàn tênh. Con cái, đứa lớn lo cho đứa bé, tự bảo nhau ăn, bảo nhau ngủ. Lớn đứa nào, đứa đó đi làm mang tiền lương về nộp cho mẹ để mẹ nuôi...chồng tập hai trẻ của mẹ. Ơi trời ơi, làm mình GATO ừng ực :))


18130


LG ơi,

sao mà lại có người mẹ may mắn thế LG nhể? không những được tiền lương của con mà lại còn được... tập hai trẻ nữa cơ....:-))

mỗi lần HY bán than với YC thì YC lại nói như LG đó, YC nói "đừng nhìn lên HY à, hãy nhìn xuống"...Ừ, chúng mình thật là may mắn, cái may mắn đầu tiên là được làm mẹ phải không LG?... chung quanh HY bao nhiêu người chỉ cầu được như thế mà không được đó, không hiểu vì thức ăn, vì môi trường sống hay sao mà dạo này nhiều người hiếm muộn quá :-((

một cuối tuần vui vẻ nhé nàng :-))


18133


Hihi LG thì chả nhìn lên, cũng chẳng nhìn xuống, lg nhìn vào tương lai :)

Nhìn lên thì thấy mình tội nghiệp quá, nhìn xuống lại thấy mình tự mãn quá...Nhìn về phía trước con đường mình đi để gặp được những điều mình chưa gặp, như thế thấy exiting hơn nhiều HY nàng ơi.

Cái đề tài này của HY làm lg nghĩ tới mẹ Mạnh Tử dạy con. Một đời người mẹ, không phải luôn luôn đi theo sau lưng của con, mà là lúc đi sau, lúc đi bên cạnh lúc lại đi phía trước. Bao nhiêu là tâm can trao ra, vun bồi cho con HY nhỉ.

LG biết 1 chị kia, lúc chị li dị chồng (vì chồng về VN bồ bịch), chị ấy bị áp lực với việc 1 lúc phải chăm 2 con mọn và đang dở dang chương trình bachelor. Chị ấy gave up her kids, couldn't handle them và sở xã hội đến mang 2 đứa nhỏ đi giao cho 1 gia đình người bản xứ nuôi. Bọn trẻ được chăm sóc tốt hơn, chị ấy cũng vượt qua được giai đoạn cùng quẫn. Nhưng nỗi đau trong lòng làm cho người ta không thể nguôi ngoai. Tụng bao nhiêu kinh Phật cũng không thể tìm được an lạc khi mà các con trưởng thành đã không còn nhận người mẹ ruột của họ.

Không cần biết sau này con mình nên cái thân phận gì, chỉ cần ánh mắt tuổi thơ của các con luôn lấp lánh rạng ngời là đủ với lg.

Mà bọn nhóc lớn nhanh wá HY ơi...huhu Thoắt cái là chúng đã gần bước vào tuổi teen lắm chuyện rồi. Hiện tại thấy còn chút chút ngây thơ tuổi baby, chứ 2 năm nữa là bắt đầu nổi loạn theo bạn bè thôi.

Lúc mới về Sweden, lg chỉ còn 2 khoá nữa là xong cái chương trình Political sci., rồi thì có thể tung đơn đi trainêe, bước trên con đường vươn tới 1 sự nghiệp mình yêu thích. Nhưng có 1 hôm, về nhà muộn thật muộn, con cái 2 đứa ngủ lăn lóc trước TV vẫn mở trong phòng. Ông bà ngoại thì xem phim tập ở phòng khách. Lg chả dám trách cha mẹ, ông bà bảo bọc cho 3 mẹ con, trông con cho lg đi học tiếp đã là cảm kích không hết. Chỉ là, người già họ không có tư duy dạy con kiểu mình bên này. Cho ăn, cho uống, tới giờ lùa vào phòng riêng, chúng mày coi TV của chúng mày, miễn đừng làm phiền ông bà xem TV của ông bà là được.

LG chợt nhận thức rõ, trách nhiệm của mình là đây chứ đâu. Sự nghiệp ở giai đoạn này cũng chính là nuôi dạy con chứ đâu. Vậy là bỏ hết mọi thứ, ở nhà lập lại trật tự giờ giấc ăn ngủ cho bọn trẻ. Nhưng cũng phải kiếm việc đi làm :) Long đong kiếm việc văn phòng đúng tiêu chuẩn 8-5, sau 1 thời gian, trật tự sinh hoạt của bọn trẻ đâu vào đó thì lg ra sân bay làm việc. Lại bỏ về việc về gần nhà...đi học lại một ngành khác để có thời gian cố định mà "kìm kẹp" con cái. Ơi trời, cứ quay vòng quanh con cái như đèn cù. Lúc bọn nó mới 3,4 tuổi cứ mong có bác nào chịu rước cả 3 mẹ con lẹ lẹ giùm, vì tuổi đó trẻ con chưa đi học, mình "xách con lên là...đi" theo tình yêu được. Chờ dài cổ, chả vập được vào bác nào cũng chả bác nào bị mình "va quẹt" bắt đền :) Tới chừng chúng vào lớp 2, lớp 3 như bây giờ thì mọc rễ ở địa phương xừ nó rồi.

Sự nghiệp, công việc... đều có thể bắt đầu lại từ tuổi 40,50...nhưng thời gian qua là tuổi thơ yên vui của con cái cũng qua luôn.

Sau mỗi lần "hy sinh" thì lg "tái sinh" lại thấy cuộc sống của mình tốt hơn trước. Thật sự, nếu ko bỏ việc ở sân bay thì giờ này còn đêm đêm ngày ngày lăn lộn trên xe và xe lửa đi làm xa nhà. Chẳng thể như bây giờ, làm cách nhà có 7km cho nên, sáng đưa con đi học, tối đón con về dung dăng dung dẻ cùng nhau. Công việc bán thời gian, muốn làm ngày nào tự boơk lịch làm. Học gần nhà, cái ngành học cũng thú vị khiến cho lg thấy tương lai sau này mình sẽ gắn bó cùng nó khi con cái không cần mình nữa.

Ui, lâu lâu lại lải nhải quá đỗi :))


18143


cô mình ơi, thừa giấy mà... mần ơn vẽ voi cho YC học với ;)



Hoài Yên cũng nên đi qua đó một lần cho biết, giống như anh Phiến Băng nhắc: "biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng" :))

em trai kế của YC, làm việc cho France Télécom (Orange S.A.) có qua Bắc Kinh làm việc 5 năm - bây giờ nói tiếng Trung Hoa giỏi lắm, 2 đứa con nhỏ cũng nói giỏi luôn... :p



kể Hoài Yên nghe một chuyện... có ông bạn làm chung hãng, mặt ông nhìn khi nào cũng khó đăm đăm, hiếm khi nở nụ cười... trông ông thật là khó ưa, và nếu như buổi sáng tinh khôi bước vào chỗ làm, ông là người đầu tiên mình gặp, lạnh lùng một câu chào thì coi như ngày đó mình "nặng nề" như vác mấy tạ gạo! :p

... thời gian trôi qua, vẫn thế, không thay đổi, ông cứ vẫn khó ưa... "cái mặt khó đăm đăm"!
... cho đến một ngày, Picnic Day của hãng... mình cũng gặp ông, nhưng lần này ông đang đẩy một chiếc xe lăn và một đứa bé gái 14 tuổi ngồi trên đó, mình đến bắt tay chào hỏi ông, chào đứa bé vô hồn vô cảm... ông cười và tươi hơn mọi ngày...

14 năm đầy thương yêu, lo lắng chăm sóc cho một đứa con tàn tật. 14 năm không ngừng nghỉ lo thuốc men, ăn uống, bồng đỡ, thức đêm hôm... thì biết bao nhiêu là khó khăn về cả nội tâm lẫn thể xác! chưa kể là không thể có được một lần vacation vì không muốn bỏ con cho ai khác chăm sóc.

mình hiểu ra... "cái mặt khó đăm đăm" có lý do riêng mà mình không thể nào biết được! mình học một bài học, rút kinh nghiệm và cẩn thận hơn khi phán xét về bất cứ một ai. và tốt nhất là đừng nên phán xét bất cứ một ai. còn nữa, nhớ sờ ót của mình trước khi phán xét! :p


mình nhìn lên để mình cố gắng và phục thiện, mình nhìn xuống để mình cảm ơn đời cảm ơn người, nhìn vào tương lai để hy vọng. và điều quan trọng là "don't lose your focus", khi còn ở gần người cha đỡ đầu, ông đã luôn luôn nhắc nhở YC như thế!



18149


LG iu dấu nàng ơi, HY thật là cảm động và cám ơn lời chia sẻ của LG...Nước mắt chảy xuống phải không LG? Bây giờ là lúc LG hạnh phúc nhất đấy, vài năm nữa chúng nó sẽ không...hờ đến mình nữa đâu. Lúc ấy các bác đang sắp hàng ngoài cửa nhà LG mới có cơ hội được...(hì hì...cái bác đang được ngồi ở bệ cửa có đọc được giòng này thì đừng có ghen nhá...Cái LG nhà em viết hay như thế thì chuyện có các kẻ sắp hàng là chuyện đương nhiên thôi :-))

YC ơi,

HY đã đọc mấy lần câu truyện cảm động của chị họ, đọc để tự nhắc mình rằng trước khi mình trách cứ hay buộc tội ai thì phải suy nghĩ coi mình có cái quyền đó hay không :-))

giấy thì thừa nên mọi người cứ tự tiện vẽ nhé, tuần này có các anh chệt ở đây nên HY bận lắm lắm á...:-((


18156


Hoài Yên wrote:tự nhắc mình rằng trước khi mình trách cứ hay buộc tội ai thì phải suy nghĩ coi mình có cái quyền đó hay không :-))

tiên trách kỷ, hậu trách nhân
:p


18163


mẹ con
(mời bấm vào tựa đề để xem)


18172 top -
thừa giấy...
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... 9
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...