THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


L Ậ P .X U Â N
_______________________________________________________________________
c á n h v ạ c




Khi nghe tin VC đánh gần đến Saigon, ông ngoại vội vàng đi PT, một vùng duyên hải.


Mục đích của chuyến đi này là bàn với những người họ hàng có thuyền đánh cá ở đó, tích trữ dầu và thực phẩm để vượt biên. Khoảng tháng 3 năm 1975, ý tưởng vượt biên có lẽ chưa nẩy sinh trong đầu nhiều người, nhưng ông ngoại nhờ kinh nghiệm từ cuộc di cư 54, đã có ý định táo bạo ấy. Cuối cùng, ông từ PT trở về mang theo một nỗi thất vọng. Chẳng ai hưởng ứng kế hoạch của ông cả. Từ đó, chuyện đi ra khỏi nước đối với mình, đứa cháu mồ côi cha của ông, còn khó hơn chuyện lên Thiên Đàng sau khi chết.


Dù sao, câu chuyện trên cũng có một cái kết có hậu. Ông ngoại không còn ở VN nữa, mà đang ở một nước có tên Thiên Đàng. Mình thì nhờ số phận run rủi cũng đã đi khỏi nơi đó, và đang ở một nơi ngóng trông những nhánh anh đào nở muộn.


Còn vài ngày nữa là trời lập xuân, ai có nhớ?



Image


22671




Image


c h ữ .
_______________________________________________________________________
c á n h v ạ c




Mình thích chữ ở chỗ
khi mình mở quyển sách ra, thì chúng mới bắt đầu nói.
Còn không thì chúng sẽ im lặng.
Khi mình viết xuống, thì chúng mới bắt đầu lộ diện.
Còn không thì chúng sẽ ẩn trú thật sâu ở một nơi nào đó, để rồi tàn tạ và chết đi trong quên lãng.



22830




Image


t ì n h
..C Ũ

_______________________________________________________________________
c á n h v ạ c




Nửa đêm, chuông điện thoại reo.

- Hello...
- Thầy hở? Em đây.
- ?
- An Nhiên đây.
- Oh!...

*

Ngày ấy, anh ra đi. Trong hành lý mang theo có mối tình của một cô học trò.Mười năm trôi qua như nước chảy qua cầu. Điệp khúc nhớ và quên lập lại đôi ba lần. Và cuối cùng thì dường như là quên hẳn.

Cho đến một đêm nọ, chuông điện thoại của anh reo lên. Cô kể, hôm qua về nhà mẹ, cô bất ngờ tìm thấy trong một ngăn kéo, lá thư cuối cùng anh gửi. Chẳng hiểu vì sao lá thư nhận được từ mười năm qua chưa bao giờ được mở. Và, cô đã bật khóc khi đọc đến câu cuối: "Chờ anh, em nhé."

*

Như anh, cô đã kết hôn, rồi lại độc thân.

- Anh già rồi.
- Anh có trẻ bao giờ.
- Lại xấu nữa.
- Anh có đẹp bao giờ.

Anh cố gắng lý lẽ với cô như với chính mình. Nhưng dường như trong anh, có một mặt biển đang dậy sóng. Gió bắt đầu thổi, như báo hiệu một cơn bão sẽ đến từ xa.


[based on a true story]

Image


22945 top -
cà-phê của ngày
1, 2, 3
_______________________________________________
Tim Nở Hồng Hoa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tơ hồng vẫn thế, càng tránh càng vương
kết sợi vô thường hoa đăng tận nguyệt
từ trong hoa tuyết - tim nở hồng hoa
từ trong mặn mà - tình ru miên viễn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Phù Phiếm - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Một người sống phù phiếm chỉ có thể là ánh nến leo lét giữa cơn gió lạnh, không thể là ánh mặt trời ấm áp để sưởi ấm cho nhân gian. Khi có người cha phù phiếm, con cái sẽ tang thương, có người mẹ phù phiếm, con cái sẽ kém hèn. Có cả cha cả mẹ phù phiếm, con cái một thành thánh nhân, hai thành ăn cướp, ba sẽ đứng đường.

xem tiếp...

_______________________________________________
Khiêm Cung - nhạc - Hoàng Thy Mai Thảo & Ngọc Thể _______________________________________________

Image

xin là sao lấp lánh
xin là đời thuỷ chung
như Vì Sao thiên cảnh
như Cuộc Đời khiêm cung.

xem tiếp...

_______________________________________________
Hoa Đào - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Ðào hoa y cựu tiếu đông phong
Thôi Hộ

xem tiếp...