THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image
*poster: hoa trang


T R U Y Ệ N...r ấ t .n g ắ n
____________________________________________________________________________
c h u t h ụ y n g u y ê n


10993



Image

1.
___________________________________________________________

c o n .đ ư ờ n g .l á .v à n g
___________________________________________________________



Sáng sớm nắng còn chưa kịp lên. Các ống khói xám buồn thỉnh thoảng nhả khói. Những đợt khói điệu nghệ như những gã nghiện, phà điếu ngon buổi sáng. Buổi sáng lạnh và ngụm cà phê nóng khiếnhồn lâng lâng. Con đường trước mặt như còn ngái ngủ. Con đường sáng nay im ỉm khoác vào mình toàn xác lá mông mênh. Mùi xác lá khô bắt mình bỗng hanh hao nhớ thời thơ trẻ. Lá vàng rơi lên nhau chập chùng, lá đỏ lác đác, chênh vênh, hay muôn xác lá nâu ởm ờ thả trôi theo gió.

Sáng nay cô nàng Rebecca chạy sáng muộn. Trời đã nhuốm lạnh cả tuần hơn, nhưng trông cô nàng vẫn vậy. Quần shorts vải jeans, áo thun trắng, tóc cột thắt trên cao cho cả vạt tóc dài tha hồ nhún nhảy, lay bay. Cô nàng trông rất sung sức. Lúc chạy qua chỗ tôi Rebecca nhoẻn miệng cười như mọi hôm: - Morning, giọng chừng như đã thấm ly Donuts buổi sáng. Tai vẫn nghe nhạc qua earphones, chân sáo tha hồ bay nhảy. Trên cao những ngọn lá phong đã trơ cành, tôi nghe tiếng con sáo nâu huýt giọng như chòng ghẹo. Chẳng biết từ đâu hương dâu tây thoáng bay thơm ngọt lịm. Bất chợt làm nhớ đôi môi con gái Đà Lạt năm nào...



c h u t h ụ y n g u y ê n



11009



Image

2.
___________________________________________________________

t Ô i .v à .s â n .g a .x é p
___________________________________________________________
. tặng Nguyệt ( Của Huế )



Phiên bản thuộc buổi chiều. Thảng thốt vọng lại từ những giọt chuông nhà thờ, rớt chia lìa.
Bóng thấp thoáng Nguyệt, và hàng thông non mởn lá. Tôi nhớ mình luôn còn quanh quất bao điều, vẫn chưa bao giờ nói hết. Những con dốc dễ thương bụi đỏ. Những con dốc thời gian, mình cứ mải mê trèo leo mãi, khi giật mình nhìn lại bỗng đã heo hút xa rời.Khi ấy chợt nuôi ý niệm về sự vô vọng chờ đợi, của một gã si tình nơi sân ga xép. Biết bao giờ con tàu mình hằng mong vụt quay về?

Hàng cây ngoài song cửa lá đã chín vàng, vậy mà mùa thu vẫn chưa chừng muốn chia lìa.Ý niệm ngộ nghĩnh có khi cuộn khô từ trong chiếc lá chao rơi.Đôi lúc, những hạt sương sớm đọng tròn trên thân lá cũng gợi cho mình, luyến nhớ da diết những giọt lệ nơi em.Ở chỗ anh giờ này, những giọt lệ mùa thu đang khóc thương cho đời lá. Khiến lắm lúc lại nghĩ quẩn quanh. Đời mình sao mãi là sân ga xép, khi bóng những con tàu mỏi mong biền biệt nơi nao?...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


10994



Image

3.
___________________________________________________________

n Ỗ i .b U ồ n .c á i .c h â n .l i ệ t
___________________________________________________________
* tặng Hoa Trang



Nhiều lúc gã cảm thấy chán ngấy về vai trò dư thừa của cái chân liêt. Cũng bởi vì các con chữ trong cái vế "Cơm-Áo-Gạo-Tiền", mà trước đây mỗi ngày, từ tinh mơ đến mịt tối gã phải lăn lóc, thậm chí lăn lóc không dám mệt mỏi, không dám bệnh để lo tạm đủ cái ăn, cái mặc cho cả nhà. Từ ngày cơn tai biến mạch máu não xô quỵ gã, gã nằm liệt trên chiếc đi-văng này, đành bất lực mỗi sáng nhìn theo bóng vợ gã lao thật nhanh ra khỏi cửa. Người đàn bà lép kẹp như con khô ấy bắt đầu đóng thế vai gã. Chị ấy cũng nào khoẻ gì, mang trong mình chứng bệnh tim nên khi mệt, lúc khoẻ thất thường. Nay chị phải gồng gánh, phải tính toan ba bữa ăn, bốn mảnh vải lành che thân cho hình hài bốn con người trong cái chòi rách nát này.Chưa kể tiền học cho con, nếu chỉ tiền học không cũng cam, đàng này nào tiền sửa trường, tiền tu sửa lớp, tiền quỷ phụ huynh học sinh, tiền vật dụng sinh hoạt lớp, tiền đóng riêng cho cô để đến nhà cô học thêm... Thằng con nhỏ vốn hiếu thảo, nghĩ đến cái đau, cái khổ của cha mẹ, lắm lúc nó toan nghỉ học, định lãnh xấp vé số rong ruỗi trong thành phố hằng ngày để giúp me. Biết ý định của con, hai vợ chồng bàn nhau chẳng muốn con mình phải dốt nên cố được lúc nào hay lúc nấy.
Lắm lúc gã nhéo thật mạnh vào cái chân liêt.Gã nhìn vào cái chân liệt mà buồn. Cái chân liệt vẫn nhìn vào gã dửng dưng. Một ngày nọ, vợ gã kề tai gã nói nhỏ thằng con lớn đi đâu ba ngày qua chưa về. Gã chẳng hề lên tiếng, cứ ngó châm châm vào cái chân liệt bứt rứt. Hai ngày sau thằng con mò về nhà, đầu tóc bù xù, mặt hốc hác, xanh xao. Thằng con lớn đã dính xì ke! Bầu trời trước mắt gã hoàn toàn sụp đổ. Gã thụi nhiều cái thật mạnh vào cái chân bại liệt, vẫn trơ trơ, vô dụng. Gã gào lên, trời ơi! Sao không cho tôi chết cho rồi?!
Trời bên ngoài bỗng mưa như trút...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


10995



Image

4.
___________________________________________________________

b ó n g .m a .v à .t Ô i
___________________________________________________________



Lật qua từ trang thơ cũ, chiếc bóng tôi cố trèo lên mõm đá. Tiếng khọt khẹt treo mình của con khỉ đột, đu đưa những tiếng gọi con bạn tình. Bóng cây sồi già , hẵn đã trăm năm, thu mình tựa lưng vào vách núi. Tôi nghe rõ mồn một tiếng những con vạc sành dục dặc hoà điệu khúc khuya.Gói tặng vật cổ tích phồng lên trên mõm đá. Người con gái quay mặt chìa tay về phía tôi. Tôi cố vói về phía nàng suýt chới với. Khói mù ảo ở đâu thoát ra màu xanh lục, vàng chanh, rồi tím tái cứ tràn ùa về phía chúng tôi. Cuối cùng nàng cũng sà được vào người tôi, tay nàng lạnh buốt, lạnh hơn nước đá nữa. Tôi vội choàng chiếc áo rộng thùng thình của mình quanh thân nàng. Tôi cố để truyền hơi ấm của mình qua nàng mỗi lúc mỗi nhiều hơn, tuy nhiên cơ thể tôi mỗi lúc lại mỗi như đông cứng hơn. Tiếng hơi thở nàng mỗi lúc như một gấp gáp hơn.

Càng về khuya màn trời càng tím dần. Từng bầy dơi, chả biết từ đâu cứ chao đi chao lại trước mặt tôi. Đến lúc này chúng tôi như chẳng còn chút nào giữ kẻ, khi nàng đã nằm gọn trong cơ thể tôi, giữa bìa rừng hoang vắng này. Tôi khẻ cúi xuống hôn lên trán, lên mắt, lên môi nàng. Trán, má, môi nàng vẫn lạnh giá, vẫn toát ra mùi hương khá đặc trưng và hư ảo. Cuối cùng tôi bạo dạn hơn, ghì xiết toàn thân nàng vào lòng mình trong cơn đam mê kích ngất. Ôi trời ơi! Sao toàn thân nàng lại vẫn cứ lạnh như đá, giòn mềm một cách kỳ lạ. Khi tay tôi bấu đến đâu thịt xương nàng lại rã ra từng mảng giòn, vụn như bẻ từng mảng sương sa rau câu. Ma! Ma rồi! Tôi gặp ma thật rồi! Tôi hét lên và thiếp đi...

Chào các bạn, các bạn vừa cùng tôi đọc một đoạn ngắn chuyện liêu trai khuya khoắt. Xin lỗi các bạn, đã đến giờ tắt đèn đi ngủ đây, mai còn phải dậy sớm đi cày. Good Night...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11007



Image

5.
___________________________________________________________

n h ữ n g .ô .c ử a .s ổ .đ ã .r ê u
___________________________________________________________
. thân tặng các bạn đang đọc truyện này



Cái thị trấn không lớn lắm, nhưng đường phố lại khá rợp bóng cây. Có lẽ vì vậy mà mỗi thời khắc khi thu chết, xác lá vàng, nâu luôn ngập ngụa cả mặt đường. Khung cảnh thiên nhiên bởi thế luôn vô tình không vui, lòng người từ đó cũng buồn hơn. Jackie học dưới Romero một lớp. Romero, người thanh niên gốc Nam Mỹ, to cao, dáng dấp của một nhà thể thao, khá đẹp trai và cương nghị. Jackie, một cô gái da trắng, tóc hung. Nàng thừa kế ở mẹ đôi mắt xanh trong đáy vực đại dương. Cô gái dáng người thon gọn, gương mặt đẹp như một thiên thần, và giọng nói khá dễ thương.

Qua hết những tháng ngày dưới cùng mái trường trung học, họ đã cùng tìm thấy một điểm chung. Họ đã yêu nhau tha thiết, chẳng biết tự bao giờ. Jackie học khá giỏi, Romero không những học giỏi, tánh hiền, lại còn đa tài như chơi giỏi thể thao, đàn hay, và tiếng harmonica ngọt đến thu hút lòng người. Hai người đã cùng nhận ra họ là hình và bóng, họ chẳng thể nào xa rời nhau dù chỉ trong phút giây. Nhà họ cách nhau không xa, chỉ 2 blocks đường thôi. Hằng ngày Romero vẫn thả bộ đến nhà nàng sau giờ tan học. Chàng thích đi bộ để hưởng tất cả những thú vị hai bên đường. Thị trấn nhỏ, nhưng lại có những con đường khá đẹp và im ắng. Cây hai bên đường như luôn chụm đầu vào nhau thầm thì. Romero hầu như nghe rõ tiếng lá cỏ vừa cựa mình, tiếng quả thông khô vừa rụng, mùi nhựa ngo phảng phất, cơn gió len nhẹ hơi lạnh vào người. Ngôi nhà Jackie đang ở cùng ba mẹ và đứa em trai là một ngôi nhà nhỏ, khá xinh xắn. Vuông cỏ phía trước nhỏ vừa, trồng toàn Lavender màu tím, khiến ngôi nhà xinh xắn nhưng lặng lẽ buồn. Cứ mỗi lần đến trước nhà Jackie, Romero thích dừng lại bên ngoài hàng rào mộtlúc, ngước nhìn lên các ô cửa sổ trên phòng ngủ người yêu giây lát. Sau đó chàng cho tay vào túi, rút ra chiếc harmonica xinh xắn mà có lần chính tay Jackie chọn mua làm quà sinh nhật cho Romero. Chỉ một giây lát thôi, Romero sẽ thổi lên một khúc nhạc. Hey Jude, khúc nhạc luôn mang theo kỷ niệm đẹp những ngày đầu yêu nhau của hai người, khúc nhạc bất hủ của ban nhạc The Beatles :

Hey Jude, don’t make it bad
Take a sad song and make it better
Remember to let her into your heart
Then you can start to make it better...


Ô cửa sổ trên tầng hai sau đó sẽ được kéo nhanh lên. Mái tóc mà hung dễ thương sẽ thò ra khỏi cửa sổ, giọng liếng thoắng và nụ cười sẽ nở trên đôi môi luôn xinh xắn. Romero không bao giờ quên những ô cửa sổ màu tím nhạt dễ thương, trên nền vách trắng mênh mang. Những ô cửa sổ nơi hồi hộp đợi chờ được thấy người yêu, sau mỗi dịu khúc.

Thế rồi, suốt hơn một năm sau đó kể từ lúc hai người yêu nhau say đắm, Romero luôn nhớ cồn cào ngôi nhà có những bông hoa Lavender tím, có những ô cửa sổ tím nhạt hẹn hò. Mỗi ngày, cứ có những phút giây rỗi rãnh nào, Romero luôn phóng xe đến nhà người yêu. Đậu xe bên kia đường, ngồi trong xe, hạ cửa kính xuống, tắt máy xe, ngước nhìn lên các ô cửa sổ màu tím nhạt một lúc thật lâu. Chàng từ tốn, lặng lẽ rút chiếc harmonica nhỏ xinh, đầy ắp kỷ niệm từ trong túi mình ra. Chỉ giây lát, khúc Hey Jude được cất tiếng. Hai năm sau đó, Romero có cô bạn học, nhưng không phải bạn gái. Rosa, cô gái dễ thương người da màu gốc Nam Mỹ như chàng. Cứ mỗi lần có dịp chỡ Rosa dạo quanh, Romero luôn lái xe đến nhà người yêu cũ Jackie. Đậu xe bên kia đường, hạ cửa kính, tắt máy xe, ngồi lặng lẽ ngước nhìn lên các ô cửa sổ tím nhạt ở tầng hai. Lặng lẽ rút chiếc harmonica thân thương ra gắn lên môi. Những khoảnh khắc thật tỉnh lặng trôi qua, và bất giác khúc Hey Jude cất lên réo rắc. Hình như mỗi lần như thế luôn có cánh vành khuyên nhỏ chẳng biết từ đâu bay lại, đứng trên cọc rào ngôi nhà toàn Lavender, lắng nghe. Đã bao ngày tháng qua Romero luôn thường xuyên quay lại ngôi nhà, thường xuyên cất giọng dịu khúc Hey Jude, nhưng các ô cửa sổ tầng 2 vẫn luôn đóng im ỉm, chẳng còn thấy tay ai vội kéo cửa lên. Chẳng còn thấy mái tóc hung, lúng liếng thò đầu ra ríu rít nói cười…

Một năm trước đây, giữa lúc hai người đang yêu nhau thật nồng thắm, Jackie đã vĩnh viễn ra đi trong một tai nạn lật xe khi nàng đi thực tập với các bạn cùng lớp ở college. Jackie đã vĩnh viễn không còn trên cõi đời này nữa rồi. Ngôi nhà nhỏ xinh, đầy Lavender tím cùng những ô cửa sổ tím nhạt tầng 2 vẫn còn đó. Romero vẫn mỗi ngày ít nhất một lần đứng lặng lẽ trước ngôi nhà, cho đến tận bây giờ. Khúc Hey Jude một thời của hai người vẫn được thổi lên đều đặn, như một tâm khúc. Các ô cửa sổ tầng 2 nhìn xuống vẫn nguyên đó, nhưng giờ đã rêu...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11052



Image

6.
___________________________________________________________

c u ộ c .d i .t ả n .c ủ a .c h ú .C U Ộ I
___________________________________________________________



Giữa khuya, thấy những đường cánh bén , sắc lẻm vạch lên nền trời. Thấy như những linh hồn cựa vào đêm, choàng vội ôm nhau về. Thấy về, nhưng chưa chắc đã biết về đâu, cả người và những linh hồn. Thế giới này mỗi ngày có biết bao nhiêu người bị tước đoạt sự sống ? Rồi có lúc, những cành nguyệt quế sẽ hát thánh ca, chẳng phải để du dương vô nghĩa, mà để cầu cho các linh hồn. Sẽ có lúc, những bó sợi linh hồn trắng sẽ dệt nên trăng, nên ánh sáng vô minh trong ngày phán xét.

Mảnh trăng vàng vằng vặc chẳng riêng gì của một mình chú Cuội. Đã đến lúc chú Cuội nằm đêm, gác tay lên trán tính chuyện di tãn. Các phi thuyền từ trần gian hết Mỹ ì xèo lên xuống, Mỹ nghỉ chơi, Nga ì xèo lên , rồi Tàu, rồi ai ai nữa ? Nửa vài ba đêm, cung Hằng lại giật mình báo động. Hết mang khỉ, mang rau cỏ lên, bây giờ thiên hạ mang xe lên chạy ì xèo trên cung Hằng. Một ngày nọ , Cuội bèn ra đi, chẳng kịp từ giả chị Hằng, mà cũng chẳng thể mang theo gốc cây đa.

Đến một hành tinh lạ, chàng Cuội trở thành di dân, và hoàn toàn mất gốc, kể cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng . Ngồi đứng chẳng yên, cứ nhớ những ngày thần tiên bên chị Hằng, bên gốc cây đa. Giờ thì bóng chị Hằng đã xa vời vợi, nhìn lại quanh mình thì chẳng thấy gốc đa đâu. Gốc mơ, gốc xòai hay gốc mận cũng chẳng có. Đêm nằm thui thủi trong bóng tối, nhìn xa vằng vặc ánh trăng vàng, bỗng thấy quạnh đau. Rốt cuộc,chẳng gốc nào thì cũng chả sao, người ta sống được mình sống được. Nhưng, bỗng một hôm Cuội nhận ra mình đang chết dần chết mòn, cả hồn lẫn xác. Mới hay mình chết bởi chẳng có tình yêu, chết bởi hành tinh lạ này chẳng có bóng đàn bà...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11135



Image

7.
___________________________________________________________

n h ữ n g .v ụ n .đ ê m .n g ụ c .t ù
___________________________________________________________



Bóng tối vẫn cố khước từ. Bộ mặt tôi u hình lướt qua những phiến đá lạnh. Tôi co ro, chẳng hề cất tiếng, những chiếc lá nảy giờ vẫn cố ẩn giấu tôi vào kín mít bóng ngày còn sót lại. Văng vẳng xa tiếng ai tụng đêm vụt qua lời kinh khổ. Cố dụi mãi vẫn không sao quên được bàn tay muốt đẹp thật thánh thiện, người đàn bà thành tâm thắp nến trên những linh hồn hình như vẫn đang thổn thức. Câu hát ai vụt bay lên các tầng mây, tôi vội nhắm nghiền đôi mắt mình đã quằn đau khổ, đủ thấy đôi mắt Chúa thật rõ buồn. Nỗi buồn của Ngài như người vừa thua cuộc, trên sa mạc đi về cõi chết vậy mà toàn những người với tài sản nặng trĩu trên lưng ngựa hay lạc đà, họ luôn quay lưng lại với Ngài!

Tiếng những hạt mưa bất giác đổ ập xuống các mái tôn xóm nghèo như những tràng tiếng thống hối. Chúa luôn của những kẻ nghèo khó, những niềm trông đợi có lúc tưởng đã tuyệt vọng. Tôi tạm nằm xuống cố dỗ lấy mình. Bóng tối ngoài kia đã mỏng tang, nhưng vẫn cố khước từ che chắn dù chỉ một hình nhân đã quá gầy gò như tôi. Bên ngoài những vòng thép gai nhà tù bất chợt có tiếng đíng đoong khuya. Tôi quay mặt vào vách thở dài:"Giờ này chắc Chúa Hài Đồng vừa giáng sinh..."



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11315



Image

8.
___________________________________________________________

L Ụ A .t í m
___________________________________________________________



Trên mớ tóc xõa hàng dương, khuôn mặt em luôn ẩn kín. Gót người về phủ rêu lạnh vực bờ. Sao người vẫn cố vin vào thần biện bạch, đã nhẵn mặt. Vệt trời đan xen những chỏm sáng dung dị. Dãi lụa mặc cả chuyện cau trầu, mặc cả đôi mặt sấp ngửa những đồng tiền vàng. Canh bạc tàn khuya đến hồi vung tay quá trán, tố đậm, hay vẫn cố giữ lấy con tẩy làm bi kịch tuồng trò ? Rậm ri lời thấu cáy, vung vãi tính toan.
Ta bỗng tiếc ngụm ngon môi em ngậy mật.Tít tắp đường tàu thiên lý mịt mờ trông. Nhớ tiếng cọt kẹt lùm tre chao theo gió hè loang loáng nắng. Tiếng chim cu xa bay đâu về gù gụ giấc trưa quen. Thèm dụi mặt vào hương tóc mượt thả dài lưng, thoăn thoắt bờ đê em tung tăng chân sáo. Nghé ngọ dưới đồng ì ọp lỗ chân trâu.

Thật chẳng ngờ, tôi mãi tận bây giờ vẫn giữ cho riêng mình vuông lụa tím. Câu vọng cổ nghe buồn thê thiết hơn, lòng chạnh nghĩ chắc người đã thật mù xa...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11379



Image

9.
___________________________________________________________

k h i .n ó i .v ề .J A C K
___________________________________________________________



Tôi thậm chí vẫn chưa biết lựa lời, hay vì nét em cau có lúc trên đầu dốc? Những quả thông khô, tôi còn nhớ, nảy lên nhẹ tưng không tiếng động. Chẳng ai nói gì ngoài tiếng xào xạc lá dưới chân Jack, và dấu vết thảo nguyên mới đó đã quá tàn úa. Những con bò không còn thấy nằm nhẩn nha nhai cỏ. Riêng với lòng mình, nỗi đam mê chưa bao giờ là những triền lá đổi màu cuối thu.

Jack, cánh tay vẫn thường giơ cao lên trong cơn bão, vẫn luôn là người xông tới trước vì an nguy của mọi người. Hay khi ấy, lời van nài của em và bóng Jack hút mất phía bìa rừng? Những bông cỏ may xâu kim đã chằng chịt vào hai ống quần. Tôi chưa bao giờ lường trước được mọi tình huống, và thấy mình cứ mãi rọ rạy đến ngạt thở về mối giao kết tay ba. Lòng bỗng mừng rơn như trẻ lên ba khi kịp thấy bóng em quay phắt lại, em chọn quay về phía tôi, không hề từ bất cứ nỗi van nài nào...



c h u t h ụ y n g u y ê n

Image


11385 top -
. g ó p n h ặ t NHỮNG PHẬN RÊU .
1, 2
_______________________________________________
Cánh Chữ Tàn - thơ - Hoa Trang _______________________________________________

Image

Niệm câu thơm thảo,
giã từ
Nhang lòng ngát nỗi thiêng tư,mùng 10
Đèn chiều giọt sáng lơi rơi...
Nghiêng vào ánh vãn ngay nơi hết ngày
Những đóm kinh tim tàn bay...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gió & Thông - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Vậy mà nỡ lòng nào em lại héo khô! Màu xanh kia trở thành úa héo. Nhúm tóc kim một chùm mấy sợi. Bay lang thang dính đầy kẽ, kẹt, sân vườn, mái nhà, ống dẫn nước thoát mưa.

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Vui Qua Mau - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đừng nhìn xa vời em ơi
xin em hãy mơ thật gần
xin em hãy coi ngày vui là đây...

xem tiếp...

_______________________________________________
Lối Mòn - ảnh - Mùa Cổ Điển _______________________________________________

Image



xem tiếp...