THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image
C Õ I .V Ề
...
......... .


______________________________________________________________________
h o à i y ê n


Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

(Một Cõi Đi Về - Trịnh Công Sơn)


Trong cái thinh lặng của đêm, cái bùi ngùi cô đọng sót lại cuối cơn mưa dằng dai, ngồi một mình lắng nghe dòng nhạc của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tôi thấm thía hơn tại sao năm xưa khi còn nhỏ cứ yêu điên cuồng những bài tình ca của ông, cứ cặm cụi ngồi chép những lời nhạc của ông đầy trang vở học trò. Yêu mê say nhưng mãi đến bây giờ mới hiểu, mới cảm nhận nổi những cái thâm thúy, những điều triết lý về thân phận ngậm ngùi, về cuộc sống đa đoan trong từng câu chữ ông dùng. Đôi khi có cảm giác như ông viết bài hát đó ra cho riêng mình, như một lời nói dùm, kể dùm...Lắm lúc lẫn lộn trong những ý nghĩ của mình loáng thoáng đâu đó một vài lời nhạc của ông đi kèm ... rồi thấy lòng chợt ấm như vừa được nghe một lời ủi an vô hình, như niềm riêng triũ nặng được ân cần chia sẻ bằng niềm mông lung mơ hồ mà sao cảm thông tròn đầy. Khuya nay, dòng nhạc ông lại ùa về khi lòng đang chùng xuống những cung điệu thâm trầm trên phím tơ hoài niệm.

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người


Những ngày qua không dưng hình ảnh Matt lại hiện về trong giấc mơ tôi. Matt với khuôn mặt dường như lúc nào cũng sẵn sàng nở một nụ cười mặc dầu cặp mắt luôn chứa đựng những điều buồn tênh. Matt với sự kiên nhẫn chừng như vô hạn những buổi ngồi nghe vạn điều ấm ức tuôn trải từ tôi. Matt với những xẻ chia thổ lộ hiếm hoi về những thương yêu riêng dành từ một người đàn ông. Tôi đã ngạc nhiên vô cùng khi bắt gặp mình nằm mơ thấy Matt vì Matt chẳng liên hệ họ hàng gì với tôi cả. Matt cũng chẳng phải là một người bạn theo đúng nghĩa của tiếng "bạn". Matt, với tôi, chỉ là một người quen trong một công ty cũ, một người đồng nghiệp mà tôi đã có cơ hội làm chung trong khoảng thời gian ngắn trên cái con đường sự nghiệp rất ... lê thê của mình.

Tôi đi làm mới chỉ mười mấy năm nhưng những người đồng nghiệp cũ như Matt tôi lại có rất nhiều vì như lời mẹ hay phàn nàn "nó thay đổi công việc làm như người ta thay áo... ". Bạn bè bảo tôi may mắn trên con đường sự nghiệp vì ngay cả giữa thời kỳ kinh tế khó khăn mà tôi cứ chưa buông việc này đã có hãng khác réo. Không ai biết được rằng mỗi lần tôi được một hãng mới gọi thì tôi lại sợ co cả người khi nghĩ đến hai việc mà mình phải làm, đó là phải xin từ chức công ty mình đang làm và phải báo tin cho mẹ. Bởi vì cứ mỗi lần xin từ chức là tôi lại bị công ty kỳ nài đòi giữ lại làm cho tôi có cảm giác như mình là một kẻ... phản bội, dù đôi khi tôi biết chắc là họ chẳng còn công việc gì để giữ chân tôi. Tôi có cảm tưởng như những ngài giám đốc công ty thích giữ nhân viên lại để có cơ hội... đuổi cổ nhằm biểu lộ cái quyền sinh sát trong tay hơn là để cho nhân viên tự nghỉ việc. Tôi nhớ có một lần tôi đã chia xẻ với Matt nhận xét... ba đá đó của mình và Matt đã phì cười nhận xét rằng tôi "cay đắng mùi đời quá Đông Nghi ơi".

Đối đầu với hãng xong thì lại phải nghe những lời cằn nhằn của mẹ, nào là không biết an phận, nào là con gái mà bon chen nhiều quá không tốt, nào là ở đây người ta đang thương yêu quý mến bỏ đi như thế là phụ ơn ... Tôi đã phải tốn bao nhiêu nước miếng để thuyết phục mẹ rằng đây là đất nước của cơ hội mà cơ hội thì không đến được với ai hai lần, nếu mình không biết chụp lấy nó lúc nó gõ cửa thì mình sẽ ân hận. Thoạt đầu mẹ còn miễn cưỡng chấp nhận nhưng lâu dần nghe riết mẹ đâm bán tín bán nghi vì cơ hội cứ gõ cửa hoài và lần nào nó gõ thì tôi cũng mở toang cả hai cánh đón vào ... Nên suốt đời tôi mang tiếng là "thích thay đổi", là "ham cái mới" ... Phải chăng vì cuộc đời có những thứ tôi có muốn cũng không thể thay đổi được nên việc gì có thể thay đổi thì tôi tận dụng tới mức tối đa?

Gọi tôi là con bé bạc thênh thếch như vôi có lẽ cũng chẳng oan uổng gì vì tôi có tật một khi bước chân ra đi thì không quay đầu nhìn lại. Mỗi khi rời hãng cũ tôi không "đem theo" những đồng nghiệp xưa bao giờ. Có lẽ vì thế mà tôi thật lắm "người quen" nhưng không nhiều "bạn bè". Matt cũng là một trong số người bị tôi bỏ quên lại sau lưng như thế khi tôi rời hãng cũ cho dù Matt đã căn đi dặn lại tôi không biết bao nhiêu lần ngày hai đứa chia tay:

- Nhớ nha Đông Nghi, nhớ gọi cho Matt đó.
- Đi đâu thì đi nhưng nhớ liên lạc thường xuyên với Matt đó. Đừng quên nhiệm vụ "cố vấn tâm lý" của mình nha cô bạn nhỏ.
- Matt sợ Đông Nghi lên chức lớn rồi quên những người bạn thuở hàn vi quá Đông Nghi à.

Tôi chỉ cười trước những dặn dò ân cần của Matt mà không dám trả lời lại vì biết mình sẽ chẳng liên lạc với Matt ngoại trừ hai đứa lại có cơ may làm chung một công trình.

Tôi gặp Matt khi vừa đổi hãng lại đổi nghề. Mười mấy năm chuyên làm về kỹ thuật cho những hãng thiết kế, bỗng chốc tôi xí xọn muốn chuyển qua làm quản lý đại diện cho công ty sản xuất, tôi muốn thử coi "vườn nhà người" có thật xanh hơn hay không. Công trình tôi được mướn vào coi sóc là công trình lớn nhất mà hãng có được ở thành phố này. Khách hàng của chúng tôi là một công ty thiết kế bên Nhật. Matt là người đứng đầu công trình từ ngày khởi công nhưng Matt không có kinh nghiệm về kỹ thuật. Một trong những điều kiện công ty Nhật đòi hỏi khi ký giao kèo là người quản lý công trình phải từng làm việc thiết kế, nên tuy vào sau nhưng tôi lại là chính và Matt là phụ. Ngày đầu tiên gặp Matt tôi đã e dè sợ Matt sẽ bực tức với người đã phỗng tay trên công trình của Matt. Nhưng sự thực thì trái hẳn, Matt vồn vã đón tiếp, sắp đặt và chỉ vẽ rất tận tình cho tôi mọi thứ. Matt pha trò:

- May quá có người "khờ dại" đủ để đâm đầu vào gánh chung thập tự với Matt.

Matt gốc Trung Hoa, sinh ra ở Singapore và lớn lên ở Hoa Kỳ, nói tiếng mỹ rất lưu loát và tính tình vô cùng hoạt bát. Matt cao to như người bản xứ trái lại tôi thì lại lùn tịt. Hai đứa đi họp ai cũng tưởng tôi là phụ tá cho Matt và lần nào thì Matt cũng tế nhị giới thiệu ngay từ đầu mặc cho tôi phản đối:

- Đông Nghi không thích Matt nói Đông Nghi là xếp của Matt, hai đứa làm việc chung mà đâu có đứa nào là xếp của đứa nào đâu.

Matt hóm hỉnh:

- Vậy mà Matt cứ tưởng đàn bà ai cũng thích làm xếp, thích ... đè đầu đàn ông. Nhất là đàn bà lớn lên ở xứ này như Đông Nghi.

Lần đầu khi nghe Matt phát biểu một câu... lộng ngôn như thế tôi rất bực nhưng không cãi chỉ cười. Bụng bảo dạ:

- À, thì ra cho dù sinh ra và lớn lên ở đâu đi chăng nữa thì những đấng đàn ông da vàng vẫn mang cái óc phong kiến của Khổng Tử. Phải thua một người đàn bà thì ... ấm ức không chịu nổi.

Sau này khi biết được hoàn cảnh của Matt tôi mới hiểu tại sao Matt lại có những câu nói đắng cay khác hẳn tính tình tế nhị của Matt như thế. Những người cùng hãng kể cho tôi nghe Matt vừa trải qua một cuộc li dị và đang trong vòng tranh chấp dành quyền nuôi con với người vợ cũ. Cô vợ cũ và đứa con trai lên 4 của Matt sống ở thành phố khác, cách nơi chúng tôi khoảng 4 tiếng đồng hồ lái xe. Mỗi thứ sáu sau giờ làm việc Matt lái xe đi thăm con và sáng sớm thứ hai mới lái xe về lại để đi làm. Đó là những điều tôi nghe thiên hạ kể chứ Matt thì chưa bao giờ hé môi than thở một điều gì.

Công việc chính của chúng tôi là trung gian giữa khách hàng và công xưởng. Hãng có rất nhiều chi nhánh ở khắp nơi trong cũng như ngoài nước. Giao kèo mà chúng tôi có được từ công ty thiết kế Nhật lên đến gần 100 triệu mỹ kim gồm đủ mọi loại máy móc được chế tạo từ nhiều công xưởng khác nhau. Tôi thường nói với Matt rằng trước khi nhận chức vụ này tôi tưởng những người trung gian như Matt rảnh rang ghê lắm, mồm miệng đỡ tay chân, tối ngày chỉ có nhiệm vụ đưa khách hàng đi ăn, đi đánh golf còn mọi việc đã có nhân viên hãng xưởng lo, chả phải đụng đến cái móng tay. Matt hỏi:

- Còn bây giờ thì sao?

Tôi nhún vai:

- Bây giờ thì Đông Nghi mới hiểu là không những phải đụng đến móng tay không mà phải bò lăn bò càng ra để làm nữa. Điệu này chắc Đông Nghi về tắm ao ta lại quá chứ e rằng nuốt không trôi Matt ơi.

Matt an ủi:

- Ráng đi Đông Nghi, không phải cái dự án nào cũng như vậy đâu. Có lẽ vì đây là công ty của Nhật nên họ mới đòi hỏi nhiều thứ như vậy.

Trái với cách làm việc ở đây nơi mà kỹ sư của hãng thiết kế phải chịu trách nhiệm cho những phác thảo của mình. Hãng sản xuất chỉ chịu trách nhiệm máy móc họ chế tạo ra chạy đúng theo công suất đã được ấn định. Các quý vị ở xứ "anh đào" này cái gì cũng bắt chúng tôi phải chịu trách nhiệm và cái gì cũng đòi hỏi phải được chứng minh. Mỗi ngày họ gửi cho chúng tôi cả trăm cái điện thư và tờ điện thư nào thì cũng "khẩn" cũng "mong được hồi âm càng sớm càng tốt". Vì giờ giấc khác biệt giữa hai nước nên tối đến tôi lại phải log-in vô hãng từ nhà để trả lời trực tiếp điện thư cho họ, hay đúng hơn theo lời phân tích của Matt thì để "cãi tay đôi" với họ. Bất kể giờ nào tôi vào đường dây của hãng cũng thấy Matt đang làm việc và chúng tôi lại nói chuyện với nhau bằng hệ thống điện đàm của hãng . Tối nào Matt cũng dục tôi đi ngủ sớm nhưng tôi vì tự ái, muốn làm gương nên hôm nào cũng ráng thức cho thật khuya . Nhờ những dịp như thế mà Matt mới có cơ hội kể cho tôi nghe về chuyện của mình, dường như viết ra không cần mặt đối mặt làm Matt thoải mái hơn với những xẻ chia . Matt bảo:

- Đông Nghi đừng có ở đó mà làm đua với Matt . Matt tứ cố vô thân nên làm việc cũng là một cách chữa bịnh chán nản đấy .

Tôi đùa:

- Chính vì Matt độc thân nên mới cần thời gian để hẹn hò .

Matt cay đắng:

- Thôi, sợ lắm rồi Đông Nghi ạ . Người ta bảo một người thông minh không phạm cùng một lỗi lầm hai lần bao giờ mà Matt có chăng chỉ kém thông minh hơn Đông Nghi một tí mà thôi .

Matt kể sự đổ vỡ trong hôn nhân của Matt vì vợ của Matt đã quá hăng say trong công việc mà quên đi bổn phận làm vợ, làm mẹ . Matt viết:

- Lynn là một người đàn bà đầy tham vọng Đông Nghi biết không ? Lynn cứ từ cái nấc thang danh vọng này leo lên nấc thang danh vọng khác mà không biết đặt cho mình một giới hạn . Lúc đầu Matt tưởng vì hai đứa không có con nên Lynn muốn tạo cho mình một chỗ đứng vững chắc khi có con thì Lynn sẽ dừng lại nhưng Matt lầm .

Những dòng chữ đột nhiên ngưng lại, thời gian dài đủ cho một thoáng thở dài:

- Thật ra sự có mặt của thằng bé chỉ làm chậm lại con đường Lynn đi đúng ba tháng thôi Đông Nghi à . Vừa xong thời gian ấn định được nghỉ dưỡng nhi là Lynn hùng hổ đi làm ngay . Matt nói thế nào cũng không được . Matt có đủ khả năng nuôi vợ con mà tại sao Lynn lại phải làm thế ? Không phải bổn phận lớn nhất của một người đàn bà là chức năng làm mẹ, làm vợ sao Đông Nghi ? Lynn là một người phụ nữ Á Đông mà cách suy nghĩ của Lynn còn hơn một người đàn bà tây phương . Với Lynn sự nghiệp là quan trọng hơn hết, thằng bé và Matt chỉ là những cái chấm nho nhỏ đứng mãi đàng sau .

Tôi im lặng một tí, nhấn một hàng những cái mặt mếu trong máy rồi trả lời Matt:

- Sao nghe như Matt vừa tả Đông Nghi thế này ?

Matt vội vàng khoả lấp:

- Đông Nghi đâu có vậy đâu, Matt thấy lúc nào Đông Nghi cũng đặt gia đình trên hết . Đi đâu Đông Nghi cũng mải móng về lo cho chú bé cơ mà .

Ở bên này màn hình nhỏ tôi ngập ngừng một lúc không biết có nên nói cho Matt nghe hết những suy nghĩ của mình, về những "đoạn trường" mà tôi đã "qua cầu mới hay" không . Đời sống ở nơi đây không giống như quê nhà, đèn nhà ai nhà nấy rạng, tôi còn nhỏ tuổi hơn Matt, kinh nghiệm sống có bao nhiêu đâu mà dám hàm hồ phân tích, hiểu biết bao nhiêu mà dám bàn ... loạn đúng sai .

- Matt à, đây là một đề tài rất dễ gây ... đụng chạm . Đông Nghi không biết mình có nên nói cho Matt nghe những ý nghĩ của mình hay không nữa, nói ra thì sợ mất lòng, không nói ra thì lại ... ấm ức .

Matt vẽ cái mặt cười trên máy:

- Có điều gì muốn xỉ vả Matt thì cứ nói ra đi, đừng ngại, kẻo giữ trong lòng ấm ức đêm nay không ngủ được thì ngày mai Matt cũng lãnh đủ hậu quả thôi Đông Nghi à .

Tội nghiệp Matt, không hề biết được rằng mình vừa chạm cái đầu kim sắc nhọn vào trái bong bóng đang căng hơi, tôi cắm cúi viết một mạch trên phím chữ:

- Đông Nghi không hiểu tại sao khi một người đàn ông biết vạch ra những cái mốc cho mình đi tới trong tương lai thì người đàn ông đó được khen là một người có nhiều hoài bão, có óc cầu tiến nhưng khi một người đàn bà làm cùng một việc như thế thì người đàn bà đó lại bị chê trách là bon chen, là có nhiều tham vọng .

Tôi cảm thấy cần chứng minh bằng cách nhắc lại chuyện do chính Matt nói cho tôi biết:

- Matt vẫn kể cho Đông Nghi nghe sau khi Lynn sanh cháu bé ba mẹ của Matt đã qua bên này ở với hai người để trông cháu mà phải không ? Vậy tại sao Matt lại còn trách móc khi Lynn quyết định trở lại nhiệm sở ? Chính vì Lynn an tâm có ông bà nội trông nom cháu nên Lynn mới đi làm lại . Không có một người mẹ nào mà không muốn tự tay săn sóc cho con đâu Matt ạ . Nhất là đó lại là đứa con đầu lòng, là kết quả của bao thương yêu mong đợi . Đông Nghi nghĩ chẳng có sự lựa chọn nào có thể khó khăn hơn sự chọn lựa rời xa con . Nhưng đôi khi đó là sự lựa chọn cần thiết . Ca dao tiếng Việt của Đông Nghi có câu "công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy", cái "công" thật là lớn nhưng cái "nghĩa" thì dường như đi liền với tim . Bởi vậy Đông Nghi có thể tha thứ cho bất cứ một câu nói nào của một người đàn ông ngoại trừ lời buộc tội vợ mình coi thường chức năng làm mẹ .

Matt cũng không vừa:

- Không phải ai cũng coi trọng chức năng đó như Đông Nghi đâu . Lynn chưa hề muốn có con . Là Matt năn nỉ lắm Lynn mới chịu mang thai thôi . Đông Nghi có biết suốt trong thời gian Lynn mang bầu Matt đã phải khổ sở như thế nào trước những lời rên rỉ của Lynn không ? Matt nghĩ nếu chính mình mang thai có lẽ còn dễ chịu hơn .

Tôi chua chát:

- Nhưng thực tế vẫn là Matt không phải là người mang thai có đúng không ? Cho dù muốn hay không thì thực tế vẫn là Lynn là người mang nặng, Lynn là người nhìn thân hình mình thay đổi từng ngày, Lynn là người ba tháng đầu tiên thì ốm nghén, ba tháng giữa thì mệt mỏi, ba tháng cuối cùng thì không thể ngồi đâu yên được đến 15 phút mà không phải chạy vào nhà vệ sinh . Chín tháng để cưu mang một sự sống, để chứng kiến một bào thai hình thành trong thân thể mình không phải là ngắn đâu Matt .

Matt gõ những dấu chấm rời thể như đang suy nghĩ lựa lời đối đáp, thì tôi đã tiếp:

- Đông Nghi phải công nhận với Matt một điều là ngày nay người đàn ông đã thay đổi cách suy nghĩ rất nhiều, họ biết chia xẻ với vợ hơn, họ đóng một vai trò tích cực hơn trong quá trình mang thai của người vợ

Tôi ngưng lại một tí, bụng bảo dạ để Matt được ... mát lòng một tí vì phe ta đang được đề cao rồi mới viết tiếp:

- Nhưng ... mỗi lần Đông Nghi nghe một người đàn ông tuyên bố "chúng tôi đang mang bầu", Đông Nghi lại cảm thấy buồn cười, làm gì có chuyện "chúng tôi đang mang bầu" hở Matt ? "Chúng tôi đang cùng mong chờ một đứa con" thì có chứ làm gì có chuyện "chúng tôi đang mang bầu". Matt có những ngày chất hormone trong người lên cao đến độ lúc nào cũng sẵn sàng để ứa nước mắt, cũng sẵn sàng bực dọc cau có không ? Matt có những đêm giật mình thức giấc hơ hoảng để tay lên bụng mình tìm một nhịp đập tim con không ? Matt có những giây phút trong ngày bất chợt lo lắng không biết những gì mình vừa ăn, vừa uống, vừa làm có ảnh hưởng gì đến sức khoẻ và tâm thần của mạng sống mình đang cưu mang không ? Matt có bao giờ bất chợt nhìn một đứa bé trên đường đi làm rồi bỗng lạnh người khi nghĩ không biết đứa con mình sắp sinh ra có toàn vẹn hay không ? Matt có ứa nước mắt trên bàn sinh không phải đơn thuần vì đau nhưng vì sợ nếu mình có mệnh hệ nào thì con sẽ trở thành mồ côi ngay khi vừa lọt lòng mẹ không ?

Matt ngắt lời:

- Chính vì Matt biết Lynn phải trải qua những việc mà Matt không thể nào chia xẻ được nên Matt mới muốn đỡ đần cho Lynn bằng cách đề nghị Lynn nghỉ làm ở nhà với con .

- Matt có bao giờ nghĩ Lynn quyết định đi làm lại vì Lynn muốn tạo cho con một đời sống vững chắc hơn không ? Matt có bao giờ nghĩ Lynn muốn vươn lên vì Lynn muốn dạy cho con tinh thần trách nhiệm và sự tự lập sau này hay không ? Thậm chí có bao giờ Matt nghĩ Lynn không chọn con đường dễ dàng mà Matt đề nghị chỉ vì Lynn thương Matt không ? Công việc làm ở xứ sở này đâu phải là không bấp bênh, nếu chỉ một mình Matt đi làm thì cái áp lực của công việc nó đổ lên đầu Matt to lớn biết bao nhiêu . Matt có bị boss đì hay gặp phải một con nhỏ đồng nghiệp cà chớn cỡ Đông Nghi Matt cũng phải cắn răng chịu thôi chứ làm gì mà dám doạ nạt nghỉ làm đúng không ?

Hình như thấy tôi xửng cồ quá hay sao đó mà Matt bỗng đùa:

- Cũng may Đông Nghi không phải là luật sư của Lynn chứ nếu không chắc Matt đã chết ngắc trước một tỷ câu hỏi của Đông Nghi rồi .

Đọc câu đùa và cái mặt hề Matt vẽ tôi cũng cảm thấy là mình vô duyên, ngặt vì sạp than đã lỡ mở, đang ngon trớn, đóng lại thì hơi ... uổng nên tôi làm tới luôn:

- Mấy ông anh Đông Nghi hay than thở "làm đàn ông bên này thật là khổ, đứng xếp hàng sau con nít, đàn bà và thậm chí cả con kiki ..." .

Matt nhanh miệng hỏi khích

- Đàn ông bị xếp hạng như vậy không đúng sao? Rõ ràng là vậy mà!

- Không! Không đúng. Mỗi lần nghe thế Đông Nghi lại muốn thở dài, làm đàn bà nơi xứ sở này cũng có sướng gì hơn đâu . Nhất là những người đàn bà thuộc thế hệ ... nửa vời như Đông Nghi hay như Lynn . Sinh ra đàng đông, lớn lên đàng tây, ươm bằng lễ giáo khổng mạnh, tưới bằng tư tưởng tây phương ... Mọi thứ cứ nhập nhằng, hỗn độn rối rắm lung tung beng lên trong đầu . Phe ta đấu trí với phe mình túi bụi, bất phân thắng bại, hậu quả là những khắc khoải triền miên cùng gánh mặc cảm bất toàn nặng trĩu . Suốt đời bị dằng co bởi những nghĩ suy lưng chừng .

Matt chọc:

- Làm gì mà than thở não nùng thế Đông Nghi ?

- Đông Nghi nói thật đấy . Matt cứ thử nghĩ xem, Lynn và Đông Nghi đã phải ê a từ ngày còn bé những câu "tam tòng tứ đức", đã được răn bảo "một người đàn bà đảm đang là một người đàn bà lúc nào cũng phải lo tươm tất cho chồng con bữa ăn ngon, manh áo đẹp, nhà cửa lúc nào cũng phải ngăn nắp, sạch sẽ . Đàn ông có bổn phận xây nhà, đàn bà có bổn phận biến căn nhà đó thành một tổ ấm ". Trong khi đó đời sống bên đây thì lại đòi hỏi người đàn bà phải xông xáo ra ngoài xã hội . Một người đàn bà sống trong thời đại này cũng có bổn phận phải đóng góp cho sự phát triển nền công nghiệp chung quanh như một người đàn ông . Cuối cùng để chu toàn cả hai phía, người đàn bà Á Đông vừa phải dựng tổ ấm, vừa phải xây ... công ty .

Thế là tôi kết luận bằng giọng khẳng định:

- Đông Nghi nghĩ Matt đã trách oan cho Lynn khi buộc tội Lynn coi nặng sự nghiệp hơn gia đình . Đáng lý ra Matt không nên bắt Lynn phải đặt hai thứ không thể so sánh như thế lên cán cân Matt biết không ? Không thể nào gọi tinh thần trách nhiệm là một tham vọng được . Khi mình đi làm, được trả lương thì hoàn tất công việc là một bổn phận không phải là một sự chọn lựa Matt à . Nếu Đông Nghi nhớ không lầm thì đất nước mà mình đang sinh sống theo chủ nghĩa tư bản, không phải chủ nghĩa xã hội đâu .

Matt vẫn bướng bỉnh:

- Lynn không phải là người đàn bà duy nhất có gia đình phải đi làm . Matt cũng không phải là người không biết nhận xét đúng sai . Đông Nghi cũng đi làm tại sao Đông Nghi biết đến giờ là phải về để dón con ? Tại sao Đông Nghi biết trả lời với mọi người rằng Đông Nghi chỉ có thể làm thêm ở nhà, khi con Đông Nghi đã đi ngủ, còn Lynn thì không ?

- Tại vì Đông Nghi may mắn hơn Lynn là ngay lúc này ngành của tụi mình đang phát triển . Công ty đang cần Đông Nghi chứ Đông Nghi không cần việc làm nên Đông Nghi mới dám yêu sách như thế . Đông Nghi cũng từng có những lúc phải mím môi để con mong ngóng trong nhà trẻ vì những cuộc họp trễ , cũng từng có những lúc xót xa nước mắt ngắn nước mắt dài khi gọi điện thoại về cho con từ mấy ngàn cây số xa nghe con nói "Con không cần đồ chơi, con chỉ cần mẹ . Mẹ về với con đi ".

Những ngón tay đang ngon trớn trên phiếm chữ chợt ngập ngừng, cố dỗ cái nghèn nghẹn nơi cổ trước khi tiếp tục:

- Nhưng liền sau đó thì phải chùi vội nước mắt, đội cái nón sắt lên để ra công trường làm việc tỉnh bơ như mình không hề có một vướng bận nào khác hơn là cái công trình đang xây cất . Bởi nếu không làm như thế thì những công nhân ngoài công trường sẽ không coi mình ra gì, sẽ xác quyết hơn cho cái định kiến "cô chỉ là một người đàn bà học đòi chen chân vô thế giới đàn ông" của họ . Nếu Matt nghĩ rằng đây là một đất nước hoàn toàn bình đẳng giữa đàn bà và đàn ông trong cùng một công việc là Matt đã lầm to . Đông Nghi đã từng nghe một người boss lớn nói với Đông Nghi rằng "cô đang ở trong một thế giới đàn ông, cô phải làm việc với thành quả gấp đôi một người đàn ông để được nhìn nhận bằng một người đàn ông" .

Matt ngạc nhiên:

- Ông nào mà to gan lớn mật dám nói một câu kỳ thị như thế với Đông Nghi vậy ? Rồi Đông Nghi để yên cho ông ta nói à .

- Không để yên thì làm gì ông ta ? Đi tố cáo ông ta vì ông ta dám nói ra một sự thật hiển nhiên mà không ai dám nhìn nhận sao Matt ? Năm đầu tiên Đông Nghi đi làm, hãng nhận hai đứa mới ra trường cùng một lúc, một chàng sinh viên mỹ trắng và Đông Nghi . Trong lúc điền đơn Đông Nghi tình cờ nhìn vào đơn người đó và biết được rằng điểm trung bình của người đó thua Đông Nghi, vậy mà sau này anh chàng khoe lương Đông Nghi mới khám phá ra lương anh chàng hơn lương Đông Nghi đến 10% . Matt nói đi, như vậy có phải là kỳ thị hay không ? Hai đứa học sinh mới ra trường, kinh nghiệm đều là một con số không nhưng vì đó là một người đàn ông da trắng nên được trọng vọng hơn là một đứa con gái da vàng, mũi tẹt . Từ đó Đông Nghi đã thề với chính mình rằng Đông Nghi sẽ chỉ cho phép những người đàn ông làm chung với mình có quyền to lớn hơn, nói năng lưu loát hơn, hiểu biết về cách sống ở đất nước này hơn và ... da trắng hơn Đông Nghi nhưng Đông Nghi sẽ không cho phép họ có một kiến thức chuyên môn hơn Đông Nghi . Matt nói đi, như vậy là một tham vọng hay là một sự tự trọng tối thiểu của một con người, dù là sinh ra ở đông hay tây, dù là nam hay nữ ?

Những buổi nói chuyện bằng tay của tôi và Matt diễn ra đều đặn như thế và thường thì tôi là người nói, Matt là người nghe để ... đầu hàng vô điều kiện . Trong công việc tôi với Matt rất ít khi bất đồng ý kiến nhưng khi bàn về những câu chuyện ... bên lề thì tôi dường như lúc nào cũng sẵn sàng xắn tay áo lên ăn thua đủ . Có một điều không thể phủ nhận được là Matt thương con ghê lắm, mỗi buổi sáng thứ hai vào hãng cho dù gà gật vì thiếu ngủ nhưng trong ánh mắt Matt lại ánh lên những nét tươi vui lộ liễu . Matt ríu rít kể cho tôi nghe về con:

- Thằng bé thông minh ghê lắm Đông Nghi à . Nó làm tính nhẩm còn giỏi hơn mấy cô tính tiền ngoài chợ Walmart .
- Cả cuối tuần hai bố con đi bơi . Matt chỉ mới dạy cho nó có mấy tuần thôi mà nó bơi tiến bộ thấy rõ .
- Trời, con trai Matt mai mốt chắc đắt đào lắm đó nha Đông Nghi . Matt đưa nó vô thư viện mượn sách mà sách thì cu cậu không kiếm cu cậu cứ kiếm mấy cô be bé để đá lông nheo hoài .

Matt kể cho tôi nghe Matt mướn một căn hộ nhỏ gần nhà Lynn để cuối tuần hai cha con có chỗ ăn ở . Tôi trợn mắt:

- Sao Matt sang thế, mướn nguyên một căn apartment chỉ để ở cuối tuần thôi à ? Sao Matt không thuê khách sạn ?

Matt cười buồn:

- Mấy tháng đầu khi Lynn mới dọn về ở gần bố mẹ Lynn, Matt thuê khách sạn mỗi khi về thăm thằng bé với ước mong mọi việc chỉ có tính cách tạm thời . Nhưng rồi Lynn xin được việc làm mới, Lynn đòi tiến hành thủ tục li dị . Matt biết chẳng còn cách gì cứu vãn nữa nên Matt dọn vào khu apartment này để thằng bé có chỗ để đồ chơi . Thằng bé đang tuổi lớn, mê chạy nhảy phá phách, ở khách sạn tù túng quá chẳng có chỗ chơi, có mỗi cái sofa bed mấy tuần đầu Matt còn bày trò chơi bằng cách "biến cái ghế thành cái giường" nhưng riết rồi thằng bé cũng chẳng còn cái hứng thú gì với trò ảo thuật chán phèo đó của bố nữa .

Không hiểu tại sao tôi vẫn có cảm tưởng rằng Matt vẫn còn yêu Lynn, không hiểu tại sao tôi vẫn cứ đọc được trong những lời lẽ chua chát của Matt thoáng nuối tiếc ăn năn . Có lẽ vì những lời từ chối nhẹ nhàng nhưng không kém phần cương quyết mỗi khi một ai đó ngỏ lời giới thiệu bạn gái cho Matt, có lẽ vì những chuyến đi kiên trì xuyên bang của Matt trong suốt những ngày tháng qua, có lẽ vì cho dù Matt rất mong được sống gần con, cho dù Matt bị áp lực từ gia đình bắt phải dành quyền nuôi dưỡng thằng cháu nội duy nhất của bố mẹ Matt vẫn từ chối không cho luật sư của mình bình phẩm xấu về Lynn, có lẽ vì một tấm hình rất cũ thuở hai người còn học đại học Matt giấu đàng sau kệ sách một lần tôi vô tình nhìn thấy . Tấm hình với ánh mắt tình tứ của người con gái có mái tóc đen dài tung bay theo gió, với nụ cười tươi sáng của người con trai dường như rực rỡ hơn cả cái ánh nắng loang loáng trên những cánh hoa tullips đàng sau lưng họ . Tôi nhớ mình đã nhìn sững tấm hình đó rất lâu, tự nhủ có lẽ hai người trẻ tuổi đang yêu say đắm trong hình đó chẳng thể nào ngờ họ sẽ có cái ngày đớn đau vỡ vụn như hôm nay . Dưng không tôi lại cảm thấy thật gần gũi thân quen với ngươì đàn bà chưa lần gặp gỡ đó . Người đàn bà chắc hẳn cũng có những đêm dài âm ỉ gậm nhắm những khắc khoải như tôi, chắc hẳn cũng có những sớm tinh mơ một mình lái xe trên con lộ thênh thang áy náy cân đo giữa bổn phận và trách nhiệm như tôi . Người đàn bà có lẽ cũng từng yêu cuồng nhiệt như tôi đã yêu, từng cảm thấy cô độc trên con đường chênh vênh tên gọi hôn nhân như những thoáng cô đơn ngợp người tôi mang vác . Đã từ lâu tôi học được rằng hạnh phúc không phải là một kho tàng to lớn nằm nơi cái đích mà mình phải đến nhưng chính là những nhặt nhạnh nhỏ bé trên cuộc hành trình mà mình đi qua . Cuộc đời vốn không hiện hữu một cuộc hôn nhân lý tưởng, một người đàn ông vẹn toàn, có chăng chỉ trong những ngôn từ, trên những dòng tiểu thuyết mà thôi, mà giả dụ có một người đàn ông hiếm hoi như thế thì chắc cũng chẳng đến phiên tôi nhận lãnh bởi bản thân tôi vốn không vẹn toàn . Nhưng hiểu là một điều, ngăn cho nỗi buồn đừng lai vãng đến lại là một điều hoàn toàn khác xa . Khoảng cách từ đầu xuống đến tim đôi khi là khoảng cách vời vợi nhất của một đời người .



Một lần tôi tò mò hỏi Matt:

- Mỗi lần Matt đến đón thằng bé thái độ của Lynn đối với Matt ra sao ?

Matt cười:

- Bình thường thôi, không đến nỗi xua chó ra cắn Matt .
- Vậy Matt có nghĩ đến chuyện làm hòa lại với Lynn không ? Biết đâu thời gian xa nhau đã dạy cho cả hai người thấy rằng tình yêu đích thực vốn không nằm trên một tờ giấy hôn thú vô tri .

Matt buồn bã:

- Không có chuyện đó đâu Đông Nghi à, một khi Lynn đã quyết định điều gì thì không bao giờ thay đổi . Lynn cứng rắn và ... và tuyệt tình lắm Đông Nghi ơi .

Tôi lắc đầu:

- Matt có bao giờ nghĩ tuyệt tình là một cách thể hiện sự yếu đuối mãnh liệt nhất không ? Vì biết rằng mình không thể nào chịu đựng thêm được những đớn đau, biết rằng mình sẽ gục ngã trước những phũ phàng nên đành tỏ ra vững mạnh bằng cách ... trốn chạy . Độc ác bóp nghẽn trái tim của chính mình bắt nó phải dửng dưng với niềm đau .

Matt thường trêu tôi:

- Phải mà Matt có cái may mắn làm việc chung với đệ tử của Gloria Steinem (*) từ mấy năm trước, được chỉ bảo khuyên răn mỗi ngày thì có lẽ bây giờ Matt đã tiết kiệm được khối tiền xăng mỗi tuần rồi .

Biết rằng Matt chỉ đùa chứ không có ý trách cứ nhưng tôi vẫn thấy như mình có bổn phận phân bua cho những cái "rảnh hơi" của mình:

- Đông Nghi không dám nhận mình là đệ tử của Gloria Steinem đâu Matt ạ . Bà là người tranh đấu cho những gì to lớn, Đông Nghi chỉ dám nói lên những cảm nhận nhỏ bé của mình . Càng không có ý chỉ bảo hay phê bình đả kích cánh ... đàn ông của Matt đâu . Đông Nghi hiểu thế hệ Đông Nghi bây giờ đã may mắn hơn thế hệ của mẹ rất nhiều . Người đàn ông bây giờ biết chia xẻ với vợ mình hơn trong công việc gia đình, không còn cái thái độ "chồng chuá vợ tôi", cũng không phân biệt việc của chồng hay việc của vợ nữa . Đông Nghi biết khối "ông nội trợ" nấu ăn ngon bằng mấy lần "bà nội trợ" đó . Nhưng có lẽ vì Đông Nghi là đàn bà, tư duy kém cỏi mà ước mơ thì lại vô chừng nên Đông Nghi được đàng chân, lân đàng đầu, đã được đỡ đần rồi giờ lại đòi thêm cảm thông .

Matt nghi ngờ:

- Hummm ... dữ không, "mắng mỏ" người ta cho đã rồi bây giờ lại khen tặng, không biết nên mừng hay nên lo nữa đây Đông Nghi ạ .

Tôi cười:

- Đông Nghi nói thật đó mà . Đôi khi chỉ cần một vài sợi cảm thông cũng dẻo dai đủ để kéo ngàn tấn đa đoan đó Matt biết không ? Đông Nghi muốn chia xẻ để Matt có cái nhìn bao dung hơn cho những người đàn bà đang cố nuôi dưỡng và gìn giữ những gì thuộc về mình thôi . Matt cứ nghĩ đi, có cái gì khác biệt trong công việc làm hàng ngày của Matt và của Đông Nghi đâu, cả hai đều phải đương đầu với những cái khó ưa của các ngài "Matsumotto-san" như nhau . Nhưng khi Matt bực tức Matt có thể đá cái bàn, đẩy cái ghế, đóng cửa văn phòng rầm rầm hay thậm chí ... to tiếng chửi thề một câu . Tất cả những điều đó khi đến từ Matt sẽ không gây ra một mảy may chớp mắt ngạc nhiên nào từ những người chung quanh . Nhưng cứ thử nghĩ nếu Đông Nghi hành động y như vậy thì mọi người sẽ phản ứng ra sao ? Chắc chắn sẽ có những cặp mắt mở to kinh ngạc, chắc chắn sẽ có những cái lắc đầu phản đối . Nhẹ thì bị xì xào "chắc sáng nay cãi nhau với chồng", nặng thì bị chỉ trích "không có tác phong đứng đắn", hay bị chế giễu "à, chắc đang ở cái thời điểm ... đó trong tháng ".

Matt nheo mắt giơ hay tay lên trời biểu tượng cho sự đầu hàng sau câu nói của tôi .
Tôi lườm Matt một cái dài ngoằng rồi tiếp:

- Bởi vậy người phụ nữ phải ôm hết những tức bực đó trong lòng . Ôm riết thì nó cũng nặng trĩu chứ, nói gì với ai được ngoài đem về kể lể với chồng . Kể lể như một điều tâm sự chứ không phải để gián tiếp than vãn "vì chồng tôi phải chạy rông, vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay" đâu . Khổ một điều bản năng của người đàn ông không phải là nghe mà là hành động . Vậy là lại có những câu "em muốn anh phải làm gì cho em ?" hay "ai biểu em không nghe lời anh ở nhà lo cho con làm chi bây giờ còn kể lể " ...

Matt ngắt lời:

- Vậy chứ Đông Nghi bảo những lúc như vậy thì đàn ông phải làm gì ? Nghe thôi mà không trả lời mà được yên thân với các bà sao ? Lại không một màn "anh không nghe em nói gì à ?", hay "nói với anh cũng như không, anh tỉnh bơ trước những khó khăn của người ta" . Matt trải qua hết rồi, đường nào cũng chết .

Tôi trêu:

- Trời ơi, đó là cơ hội để Matt chứng minh cái "thông minh nhất nam tử" của mình mà . Lỗi phải thuộc về ai không cần biết, bổn phận của một ông chồng ... ngoan là phải ôm ngay vợ vào lòng dỗ dành "em đừng buồn, tại ông boss của em già nên lẩm cẩm thôi chứ lỗi không phải của em đâu", hay tuyên bố "cái máy đó nó không chạy đúng chẳng phải tại em thiết kế sai mà tại mấy người thợ hãng em mướn không giỏi thôi . Đáng lẽ họ phải hiểu được những gì em nghĩ trong đầu chứ tại sao chỉ đọc những gì em vẽ trên giấy thôi chứ ... " .

Matt phì cười:

- Viết sách về "nghệ thuật dỗ vợ" cạnh tranh với John Gray (**) đi Đông Nghi .

Tôi lắc đầu:

- Thôi chẳng dại, lớ xớ đến gần hoả tinh bị thiêu cháy như chơi . Nhưng không lẽ không đóng góp tí ti gì trong công cuộc "nối nhịp cầu bang giao" giữa hoả tinh và vệ tinh hầu đem lại nền hoà bình thế giới với người ta thì cũng kỳ nên Đông Nghi xí xọn vậy ý mà.

Rồi nhỏ giọng nghiêm nghị:

- Thế giới càng văn minh thì lại càng tạo ra lắm nhu cầu, càng lắm nhu cầu thì con người lại càng bị nhiều áp lực trong công việc . Người ta vẫn nói "sau lưng một người đàn ông thành công là một người đàn bà tài giỏi", Đông Nghi nghĩ câu nói đó cần thêm vào một vế sau cho hợp với thời điểm hôm nay, đó là "sau lưng một người đàn bà thành công là một người đàn ông độ lượng" . Hãy là người đàn ông độ lượng đó nha Matt . Hãy là một chốn dựa bình an để người đàn bà lúc nào cũng phải tỏ ra vững chãi với đời có một nơi tìm về yếu đuối . Hãy là một vòng tay mở rộng để người đàn bà cả ngày đã phải nhoẻn miệng "ngạo với nhân gian một nụ cười" có một nơi đêm về thút thít không cần lý do . Hãy là một đại dương bao la im mình đón nhận những nỗi buồn mênh mông của người mà mình nói mình thương yêu tràn vào nha Matt . Bởi vì đàn bà càng tỏ ra bản lãnh bao nhiêu thì lại càng yếu đuối bấy nhiêu . Với họ niềm vui có thể chia xẻ phung phí nhưng nỗi buồn thì không phải với ai cũng giăng mắc đâu Matt à .

Không biết những cái lắm lời nhiều chuyện của tôi có đem lại một chút gì ủi an cho Matt hay không vì tôi đã quyết định rời hãng trở về với công việc kỹ thuật "nhạt như nước ốc" của mình một thời gian ngắn sau đó . Tôi bảo với Matt tôi không uyển chuyển khéo léo đủ để giao thiệp với con người, tôi chỉ có thể giao du với con số mà thôi vì những con số không biết bắt bẻ lại tôi . Matt cười:

- Đông Nghi có nhiều khả năng hơn là Đông Nghi cho phép mình thừa nhận . Người ta thường nói người khe khắt nhất với sự thành công của mình đôi khi lại là chính bản thân mình . Đừng cho là mình phải hoàn thành việc gì to lớn mới gọi là thành công, chỉ cần mình không làm sai với lương tâm, chu toàn trách nhiệm với những gì được giao phó là mình đã không thất bại rồi Đông Nghi biết không ?

Lời khuyên của Matt tôi đã đem theo mình suốt những ngày tháng qua như những ủi an, mỗi khi tưởng chừng như mình bị nuốt chửng trong công việc, bị đè nén đến nổ tung . Nhưng tôi lại bỏ Matt lại sau lưng chỉ vì công trình tôi đang làm không tận dụng những máy móc hãng Matt sản xuất . Một hôm tôi nhận được điện thư của Laura, một đồng nghiệp của Matt, Laura viết:

Đông Nghi,

Laura biết rằng Đông Nghi sẽ sững sờ ghê lắm khi đọc điện thư này của Laura . Laura tiếc rằng mình lại phải đem đến cho Đông Nghi một tin buồn . Matt mới qua đời thứ hai vừa rồi Đông Nghi ạ . Xác hiện đang quàn ở nhà quàn Serenity . Tang lễ sẽ được cử hành vào thứ bảy này . Laura biết khi còn làm ở đây Matt với Đông Nghi thân nhau lắm nên chắc rằng Đông Nghi sẽ muốn tham dự . Có gì hai đứa mình đi chung nhé . Gọi cho Laura ở số xxx .

Tôi đã sững người thật lâu trước màn hình nhỏ không dám tin vào những giòng chữ mình đang đọc và bắt gặp những ngón tay mình run run trên những phím số gọi điện thoại cho Laura . Bằng một cái giọng trầm buồn khác hẳn với vẻ lí lắc thường ngày của cô thư ký xinh nhất hãng Laura kể cho tôi nghe Matt bị tai nạn xe cộ trên đường thăm con trở về . Chiếc xe Matt lái đâm vào thành cầu xa lộ, rớt từ độ cao khoảng năm thước xuống mặt đường bên dưới . Matt bị văng ra khỏi xe và theo như kết quả khám nghiệm sơ khởi thì Matt đã tắt thở liền tại chỗ . Tôi rùng mình cảm thấy chân tay mình lạnh dần theo lời kể của Laura, không dám tưởng tượng tiếp đến nỗi hoảng sợ hay sự đau đớn của Matt khi khám phá ra mình đang rơi giữa khoảng không vô phương cứu chữa . Laura thầm thì:

- Ở đây người ta đồn là Matt tự tử đó Đông Nghi ?

Tôi hốt hoảng kêu lên:

- Đông Nghi nghĩ không có đâu, chắc Matt ngủ gục khi đang lái xe nên xe bị lạc tay lái đó mà . Tại sao người ta đồn gì kỳ cục vậy hở Laura ? Đông Nghi nghĩ không đời nào Matt lại lấy đi mạng sống của mình như vậy đâu . Không thể nào ...

Laura bùi ngùi:

- Laura cũng hy vọng là đó chỉ là một tai nạn rủi ro chứ nếu không thì buồn quá phải không Đông Nghi ? Đã có một dạo Matt vui vẻ yêu đời ghê lắm, ai cũng tưởng rằng Matt và Lynn sẽ giải hòa lại với nhau . Cả bọn còn ghẹo Matt rằng đám cưới lại thì không có quà cưới đâu đó . Matt khoe với Laura là Lynn đã bằng lòng dọn về đây, nhưng không ai ngờ rằng Matt lại gặp một sự phản đối quyết liệt từ gia đình . Mẹ Matt không bằng lòng cho Matt hoà lại với Lynn . Bà nói gia đình bà không thể nào chấp nhận một đứa con dâu như Lynn . Đàn bà một khi đã dám bước chân ra đi, dám li dị chồng thì không thể nào quay về làm một người vợ tốt được nữa . Làm đàn bà là phải biết kiên trì chịu đựng, phải biết nhẫn nhục hy sinh, phải biết vui vẻ phục tùng . Đông Nghi ơi, sao đàn bà đông phương của Đông Nghi phải "biết" nhiều thứ như thế ?

Tôi im lặng nghe cay cay ở mắt, không có câu trả lời cho Laura . Làm sao nói cho Laura hiểu những phong tục bảo thủ, những lề luật khe khắt từ ngàn năm xưa đã vượt hàng ngàn cây số, qua một bờ đại dương mênh mông để đuổi theo chúng tôi . Bên kia đầu giây điện thoại Laura thở dài rồi tiếp:

- Laura nghe nói Lynn đến nhà bị bà đuổi ra không tiếp nữa đó Đông Nghi . Bà bắt Matt phải chọn giữa gia đình và Lynn . Bà nói nếu Matt trở lại với Lynn không những là bôi tro trát trấu vào gia đình bà mà còn làm nhục sĩ diện của cả dòng họ nữa . Matt buồn lắm, bên vợ, bên mẹ biết chọn bên nào hở Đông Nghi ? Laura biết cả Matt lẫn Lynn đều cố gắng xoa dịu bà, Lynn còn đưa thằng bé về thăm bà mấy lần nữa, bà nói cháu nội thì bà nhận nhưng con dâu thì không . Không những thế bà còn muốn Matt phải lấy vợ khác . Cách đây mấy tháng hãng của Lynn mở chi nhánh mới ở Đài Loan, Lynn đã nhận lời về đó điều hành cho họ . Từ hôm hay tin Matt xuống tinh thần thấy rõ Đông Nghi ạ ...

Không cần Laura nói tôi cũng biết Matt xuống tinh thần . Thằng bé là lẽ sống và nguồn an ủi của Matt . Tuy chưa lần gặp Lynn hay nghe Matt thổ lộ về tình yêu dành cho Lynn nhưng qua những gì Matt đã trải qua tôi cũng mù mờ cảm nhận được tình yêu họ cho nhau . Nếu Lynn là con tim thì thằng bé là linh hồn của Matt . Người ta có thể sống khi con tim và linh hồn của mình sắp rời xa nửa vòng trái đất hay không ? Tôi không biết nhưng tôi vẫn từ chối tin rằng Matt đã lấy đi sự sống của mình . Vì tôi biết Matt hiểu rõ sự có mặt của một người cha, cho dù có xa vời ngàn ngàn cây số, cũng vẫn cần thiết và may mắn hơn cái mất mát thiên thu mà thằng bé đang gánh chịu . Vì tôi biết Matt hiểu con người vốn không là vĩ nhân nên chẳng thể có những lựa chọn vĩnh viễn . Vì tôi biết Matt hiểu có những con đường cần phải vượt qua cho dù bằng những bàn chân rướm máu ... Vâng, vì tôi biết tất cả những điều đó nên tôi không chấp nhận giả thuyết Matt đã đầu hàng, đã trốn chạy bằng một sự giải thoát bất công ...

Cuối cùng thì tôi cũng có cơ hội gặp Lynn, người đàn bà cho dù không nhìn hình tôi cũng có thể nhận ra dễ dàng bởi dáng vẻ cô độc đến tội nghiệp, cố gắng thu mình thật nhỏ trong góc nhà nguyện, cách xa những người trong tang quyến đến mười mấy hàng ghế . Thỉnh thoảng thằng bé con Matt đang ngồi bên cạnh ông bà nội lại chạy xuống chỗ mẹ phụng phịu, người đàn bà lại ôm lấy nó vỗ về dỗ dành rồi lại dẫn nó lên ngồi vào cái vị trí mà nó phải ngồi, gần linh cửu của bố nó . Một nơi chốn mà mẹ nó không có quyền tham dự, không được coi là một phần tử, cho dù người quá cố là người mà nàng đã hết lòng thương yêu, đã từng đầu ấp tay gối để tạo ra một đứa con thương yêu . Người đàn bà trong cái áo đen giản dị qùy với mái tóc rũ che nghiêng một bên mặt, thỉnh thoảng lại đưa ngón tay lên mi gạt nhanh, chừng như cố dỗ những giọt nước mắt đọng ngược trong bao ngày tháng chịu đựng không cho chúng lã chã rơi ra . Ừ, những giọt nước mắt xót xa chảy ra làm gì để thiên hạ thêm cơ hội bàn tán, dè bỉu . Những giọt nước nhòa môi mặn đớn đau tim biết đâu sẽ chẳng bị cho là giả dối, là những giọt nước mắt cá sấu ... Ơi, cõi nhân gian người cay nghiệt với người đến độ nghi ngờ cả niềm đau và đặt tên cho từng giọt nước mắt ...

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe


Ừ, hãy có một giấc ngủ thật bình yên Matt nhé . Cuối cùng thì Matt đã chạy xong cái vòng tiều tụy đó rồi . Đã trả xong những cái nợ nần dương thế . Ở trên cao đó nhìn xuống có lẽ Matt đã mãn nguyện vì biết rằng mình đã được thương yêu vô cùng . Vì chỉ có tình yêu mới khiến người đàn bà can đảm đủ để qùy chịu trận trước những tia nhìn buộc tội cay độc, giận dữ, oán ghét không lời giải bày, phân minh . Người ta vẫn bảo nghĩa tử là nghĩa tận nhưng với người đàn bà thì tình yêu một khi đã trao ra thì sẽ chẳng bao giờ có ngày tận Matt biết không ? Cái chết có thể chấm dứt mọi thứ ngoại trừ tình yêu .

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì.....


Vâng, đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng!!!

Một lời nguyện cầu vĩnh hằng cho Matt . Một lời nguyện cầu bình yên cho Lynn và cho chú bé . Một lời nguyện cầu cho thế hệ thứ hai, thứ ba của những cô bé da vàng như tôi thôi không khắc khoải giữa hai nền văn hoá, hai luồng tư tưởng . Một lời nguyện cầu cho chính tôi để tôi có thể nuôi dưỡng người đàn ông đang lớn của riêng mình với sự hiểu biết rằng thuở hoang sơ khi Thượng Đế tạo ra nhân loại ngài đã tinh tế lấy cái xương sườn của người đàn ông để tạo ra ngươì đàn bà chứ không phải cái xương đầu và càng không phải cái xương... gót chân...


05.28.08




(*) Gloria Steinem - một trong những người nổi tiếng về việc tranh đấu cho nữ quyền ở Hoa Kỳ .

(**) John Gray - tác giả cuốn sách "Men are from Mars, Women are from Venus".





9802

Hoài Yên wrote: Người ta vẫn nói "sau lưng một người đàn ông thành công là một người đàn bà tài giỏi", Đông Nghi nghĩ câu nói đó cần thêm vào một vế sau cho hợp với thời điểm hôm nay, đó là "sau lưng một người đàn bà thành công là một người đàn ông độ lượng"


...có lẽ là người ta vẫn nói "đúng"...
và em họ thêm vào một vế sau cũng "đúng" luôn! ;)


9808

cái này người ta gọi là "em hát chị khen hay" đó chị họ à... :-))



9848


Hoài Yên ơi, anh lại thấy ngược lại "Sau lưng một người đàn bà thành công là một anh chồng lông bông" :-))
DRD


9852


em họ à, có "bằng chứng" đàng hoàng mới dám "khen" chứ bộ! ;)

*

anh Dũng,
bây giờ là thời đại "a còng" rồi... thời đại của "cộng hưởng" :p - mấy anh chồng "lông bông" sẽ được "đi đong"
:))



9888


YC ơi,

tại sao lại "cộng" chứ... của anh là của em, của em cũng là của em luôn...mới phải á :-))


9925


hờ hờ... cái nì thì hổng phải là "bà vợ"... mà gọi là "bà tham" :))

HY làm YC khúc khích... khúc khích... vì liên tưởng đến "la folie des grandeurs" - Louis de Funès - "ça c'est pour moi... c'est pour le roi? non, c'est pour Salluste... voleur! non pas voleur!" :))



9933


Wow, lâu quá mới có người nhắc đến ông cò Louis !! :-)


9937


anh Đôn ơi,
sở dĩ YC nhớ dai ông cò Louis là vì... "bầy con gái" nhà YC, mỗi lần được Me YC chia phần quà thì đứa mô cũng "tham", thủ vai của Louis de Funès... dà, cái này của con, cái này cũng của con luôn và cái này cũng của con nốt, của con tất tần tật! :))

Me YC thì cũng tiếu lâm lắm, hay đùa với con cái, làm YC nhớ những mẩu chuyện của Alphonse Daudet - mà Les Étoiles thì Me YC dzịch ngược lại từ tiếng Việt là les pourquois :p

thời của YC may cũng còn có những phim vui của ông cò Louis được chiếu trên TV được lồng tiếng Việt - và những phim trẻ thơ, thần thoại của Liên Xô, của CHDC Đức... có còn hơn không, đúng không anh Đôn?




9977


:-), năm một ngàn chín trăm xa lắm, thời thập niên 70, phim của Louis de Funès chiếu trong rạp Rex, Văn Hoa, Lê Lợi ở SG. Yên Chi xem trên TV họ chiếu vào thời gian nào vậy?

Alphonse Daudet viết văn rất sáng sủa và dễ đọc, ông là một Thạch Lam của Tây vậy... Yên Chi có được đọc Sans Famille (Vô Gia Đình) không? Có lẽ Nguyên hay ông Đạo Dừa biết hết đó...


9978 top -
Cõi Về...
1, 2, 3
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...