THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image
C O N .M È O
...c ủ a
.........N H À .T Ô I


(ngẫu hứng từ truyện "Con Mèo của Nhà Tôi" của chị Nguyễn thị Tê Hát đăng trong TTPNV 2005)
______________________________________________________________________
h o à i y ê n


Từ khi quen chàng, yêu chàng, rồi ngớ nga ngớ ngẩn "theo chàng bỏ cuộc chơi" khi vừa chân ướt chân ráo bước chân ra khỏi trường đại học cho đến bây giờ, lúc nào Đông Nghi cũng mạnh dạn tuyên bố với chàng cũng như với mọi người chung quanh rằng Đông Nghi không biết ghen. Đông Nghi bảo dù yêu thơ Nguyễn Bính bao nhiêu Đông Nghi cũng không đồng ý với định nghĩa "ghen" của ông. Ghen đâu phải..."nghĩa là yêu quá đấy mà thôi" đâu. "Ghen", theo "nhà tâm lý học" Đông Nghi, chỉ đồng nghĩa với sự vắng bóng của niềm tin. Thiếu tự tin nơi sức thu hút quyến rũ của chính mình và thiếu lòng tin vào tình yêu của người mình yêu. Mà cái gì chứ sự tự tin thì Đông Nghi có thừa, cái tự tin của một chú cóc ngồi dưới đáy giếng cứ tưởng Trời chỉ to bằng cái miệng giếng. Nhưng cũng chẳng sao, Đông Nghi có bao giờ muốn nhảy ra khỏi cái giếng đó đâu mà lo nên cứ thế mà thanh thản, thoải mái, ngoác cổ kêu to...Còn về tình yêu của chàng thì cho đến giờ này, sau mười mấy năm... tù chung thân, chàng vẫn chưa có "hành vi khả nghi" nào để Đông Nghi có cớ mà không tin tưởng chàng. Chàng tuy có nhiều điểm rất chướng nhưng về mặt chung thủy thì lại tương đối ngoan. Đông Nghi thì còn thỉnh thoảng ... cà chớn, bỏ quên con tim của mình ở... ngoài cửa, tự cho phép nó được đi... vacation vài hôm chứ chàng thì chỉ biết có vợ và con. Chàng không đi nhậu nhẹt với bạn bè, không đi uống cà-phê, cà pháo với anh em. Thời khóa biểu của chàng xoay quanh hai mẹ con, bất di bất dịch. Làm Đông Nghi cứ bị mang tiếng oan là lúc nào cũng giữ rịt chàng ở bên mình, chứ nào ai có biết cho là Đông Nghi cứ xúi chàng đi chơi hoài đó thôi, chẳng phải tử tế gì, nhưng tại chàng không đi chơi với bạn chàng thì mình cũng chẳng dám đi chơi với bạn mình. Thế nên từ ngày về làm "hiền thê" (với một chữ hát viết hoa đàng hoàng) của chàng thì từng nhỏ bạn cứ bỏ Đông Nghi đi "như những dòng sông nhỏ", vì chúng nó rủ đi chơi một lần không đi, hai lần không đi, đến lần thứ ba thì chúng nó chán chẳng thèm ngó ngàng gì đến Đông Nghi nữa cho khỏi tốn nước miếng kêu gào và khỏi tốn công thuyết phục.

Bởi thế nên Đông Nghi cứ hùng dũng vỗ ngực:

- Ghen làm chi cho hai con mắt đổ ghèn. Đông Nghi chẳng thèm ghen.

Lâu lâu còn quai miệng giảng thuyết:

- Xã hội bên này đàn bà đâu còn phải phụ thuộc vào đàn ông nữa mà ghen chi cho mệt. Nếu tình yêu đã không đủ để giữ người yêu thì ghen cho mấy cũng bằng thừa. Muốn đi cứ để cho mà đi. Các cụ ngày xưa bảo giữ người ở chứ ai giữ nổi ngươì đi.

Rồi chừng như nói bằng tiếng Việt không chưa đủ để tỏ ra cái oai phong lẫm liệt không biết ghen của mình Đông Nghi còn lôi cả ngạn ngữ, tả ngữ tiếng Anh ra xí la xí lô:

- Người Mỹ có câu "If you love something set it free, if it comes back to you it yours. If it doesn't, it was never meant to be". Bởi vậy thời buổi này mà còn ghen là quê đến mấy cục chứ chẳng phải một cục thôi đâu.

Đã lỡ nói chắc như bắp rang như vậy nên bây giờ Đông Nghi mới ngạc nhiên khi thấy hình như lòng mình nó đang rối lung tung như bát canh hẹ ăn ở nhà mẹ hôm qua.

Số là em trai của chàng sắp sửa cưới vợ. Tuần trước mẹ chàng đã nhỏ nhẹ hỏi Đông Nghi:

- Đám cưới thằng Linh kỳ này những người ở xa về đông lắm. Mẹ tính hỏi tụi bay coi nhà tụi bay rộng có thể cho mấy người trẻ ở bên đó được không? Còn nhà mẹ thì để cho các bác, các chú dì ở chứ mẹ không muốn họ phải đi mướn khách sạn, vừa tốn kém cho họ mà vừa mất vui.

Cứ theo như sự thường thì Đông Nghi chẳng có gì e ngại vì bản tính Đông Nghi vốn ham vui. Càng đông ngươì ở thì càng vui, ăn uống thì đã có "cơm chỉ" hay "food to go", Đông Nghi có phải nấu nướng chi đâu mà sợ, chẳng phải Đông Nghi lười biếng mà chỉ vì không nỡ làm cho họ bị "ngộ thực" trước ngày đám cưới của Linh. Nhưng lần này nó không giống như "sự thường", vì một trong những người trẻ ở xa về mà mẹ chàng nói đó lại là ... cố nhân của chàng.

Cố nhân là cô hàng xóm của chàng ở Việt Nam. Hai gia đình thân nhau ghê lắm, đúng theo cái câu châm ngôn "bán anh em xa, mua láng giềng gần". Gia đình "cố nhân" qua sau ba mẹ chàng, hiện đang ở trên miền Bắc. Ba mẹ chàng đã lên trên đó chơi một lần, được đón tiếp rất nồng hậu niềm nở và bây giờ ba mẹ chàng muốn đáp lễ. Đông Nghi còn biết nói làm sao hơn là gật đầu trước đề nghị của mẹ chàng. Và lần đầu tiên Đông Nghi hối hận đã đòi chàng mua cái nhà bốn phòng ngủ cho hai vợ chồng và một đứa con.

Chàng thì chẳng bao giờ chịu nhận đó là cố nhân của mình. Đông Nghi nghe "đồn phong phanh" rằng chàng mà không đi vượt biên thì chắc hai bên cha mẹ đã "chọn ngày lành tháng tốt cho đôi trẻ" rồi. Vậy mà khi Đông Nghi hỏi, chàng còn gạt phăng:

- Em chỉ nói tầm bậy, hàng xóm láng giềng chứ cố nhân gì mà cố nhân.

Đông Nghi hắng giọng ngâm nga:

- À, thì ra là "nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái... vũng nước mưa đen ngòm"...

Chàng tỉnh bơ không tỏ ra một tí ti gì thán phục cái tài "xuất khẩu ... sửa thơ" người ta của Đông Nghi sất cả. Hai mắt ...mơ màng nhìn ra phía trước, đó là Đông Nghi đoán vậy vì lúc đó hai đứa đang ở trên xe, trời lại tối nên Đông Nghi không chắc chắn được cái mức độ mơ màng đó nó đi đến đâu nhưng nghe giọng chàng thả về một cõi xa xăm thì có lẽ là đang mơ màng lắm lắm:

- Thu nhỏ hơn anh một tuổi, nhưng học trễ nên kém anh hai lớp. Bác Mai hay nhờ anh qua đó chỉ bài cho Thu và các em.

Trời ơi, một điều "Thu", hai điều "Thu", nghe sao tràn ngập thương yêu. Đông Nghi bỗng cảm thấy nóng nóng khuôn mặt. Bèn hắng giọng:

- Vậy anh với ...

Đông Nghi ngừng lại một tí, chết thật thôi, một tí nữa thì đã buột miệng gọi... gọi ... "con mẹ" đó bằng "bả" rồi, không được, không được, gọi vậy mất công chàng lại tưởng là mình ghen. Đông Nghi nuốt nước miếng, cố gắng thêm cả kí lô "sweet'n'low" vô cái giọng của mình rồi vừa cười vừa hỏi:

- Vậy anh với "chị ấy" có nỗi buồn gì giống nhau kể cho Đông Nghi nghe với.

Chàng vẫn ngây thơ:

- Nỗi buồn gì đâu. Anh lúc đó chỉ mê vượt biên.

Đông Nghi mát mẻ:

- Uổng ha, nếu hồi xưa anh không đi lọt thì bây giờ không chừng "anh chị" sắp sửa đi hỏi vợ cho con được rồi đấy.

Chàng phì cười:

- Em sao hay tưởng tượng. Anh với Thu có gì đâu mà hỏi vợ với hỏi chồng cho con. Trai gái ở Việt Nam nhát như cáy, làm gì cũng sợ người ta nói, có dám hẹn hò gì đâu. Ngồi nói chuyện với nhau ở nhà là đã quá lắm rồi.

Ái chà, thì ra chỉ vì sợ miệng lưỡi thế gian nên mới không dám hẹn hò chứ chẳng phải vì "không có gì" như chàng đã nói. Đúng là "cháy nhà ra mặt chuột" mà. Từ hồi nào đến giờ Đông Nghi ngỡ chàng với "con mẻ" không có gì thật chứ. Thì ra là "lòng trong như đã mặt ngoài còn... sợ thiên hạ" nên mới không dám hẹn hò thôi. Đông Nghi liếc nhìn chàng, thấy hình như hôm nay khuôn mặt chàng "rạng rỡ hân hoan" hẳn lên. Ừ, thì sắp gặp lại "người trong mộng" rồi mà, người của một thời "đắm đuối mê say" mà không dám hẹn hò. Thói đời cái gì mà người ta không có được thì lúc nào người ta cũng mơ, cũng ước, cũng thấy đẹp như tiên, như hoa, cũng thả cả trăm, cả ngàn con chim mộng về bay chật cả bầu trời... Vậy mà Đông Nghi ngây thơ có biết gì đâu, lúc nào cũng tin chàng như tin sấm. Lại còn sắp sửa rước "con mẹ" đó về nhà mình ở cả tuần lễ nữa chứ. Vẽ đường thênh thang cho hươu chạy, bắc con cầu bằng "bê tông cốt sắt" cho Ngưu Lang Chức Nữ có dịp hội ngộ giao duyên gì gì đó... Đông Nghi không ghen nhưng mà Đông Nghi thấy tức tức vì có cảm tưởng mình vừa bị chàng và "con mẻ" chơi khăm... Ừ, sức mấy mà Đông Nghi thèm ghen...

Tối hôm ấy khi chàng đã ngủ khò cả mấy giấc rồi mà Đông Nghi vẫn còn trăn trở suy nghĩ. Nói ra thì người ta lại nói là Đông Nghi hay khoe, chứ thật ra Đông Nghi thấy mình quả thật có giác quan thứ... bảy. Từ hôm nhận được cuốn "tuyển tập Phụ Nữ Việt" của người bạn gửi đến nay Đông Nghi cứ đọc say mê cái truyện "Con Mèo Của Nhà Tôi" của nhà văn Nguyễn Thị Tê Hát mãi thôi. Cuốn tuyển tập với 30 cây viết nữ, trừ cái bài viết "con bà nó " là đọc thấy ba đá gì đâu ra thì bài nào cũng hay. Nhưng chẳng hiểu tại sao Đông Nghi lại thích nhất bài của chị Nguyễn Thị Tê Hát. Đọc phát thuộc lòng mà cứ thích đọc đi đọc lại và lần nào đọc cũng phì cười. Thoạt đầu Đông Nghi nghĩ mình thích bài viết này vì mình có nhiều điểm giống tác giả. Cả chị lẫn Đông Nghi đều không biết ghen. Nhưng bây giờ thì Đông Nghi đã hiểu mình thích đọc truyện này vì mình đã có linh tính đến chuyện "Con Mèo nhà ... mình". Hồi nãy vừa về đến nhà là Đông Nghi đã phóng vô... tủ áo, mở cuốn tuyển tập ra kiếm thử coi tác giả có để số phone hay email address gì không để mình còn liên lạc xin giúp ý kiến về cái vấn nạn sắp đến của mình nhưng Đông Nghi kiếm không ra. Đông Nghi vắt tay lên trán thở dài thườn thượt trong bóng đêm:

- Chị Tê Hát ơi, chị có biết là chị còn may mắn hơn em nhiều lắm không ? "Con Mèo Nhà Chị" nó còn ở tận bên kia bờ đại dương chứ "Con Mèo Nhà Em" thì nó sắp sửa ... bò đến cửa rồi đây này.

Phải chi Đông Nghi nói chuyện được với chị Tê Hát chắc chắn chị sẽ chỉ bảo cho Đông Nghi biết cách để đối phó với những kẻ đang "manh nha" làm phản. Đang muốn "nhắm mắt" để tìm "một thoáng hương xưa", đang hăm hở đòi "gặp người xưa ước mơ" như chàng. Chàng xưa nay vẫn có tiếng là hiền nhưng ai mà biết được. Chàng đang ở vào cái lứa tuổi mà người Mỹ bảo hay có những triệu chứng của "midlife crisis", hay dịch ra tiếng... nôm là cái tuổi ... "dở chứng". Thích làm những chuyện điên khùng vớ vẩn để kéo lại cái tuổi thanh xuân vừa rơi tòm xuống hố của mình thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được. Mặc dầu Đông Nghi đã giải thích với chàng nhiều lần là chàng đã qua cái "mid" đó lâu rồi, rằng cái khoảng cách "từ trời xuống" nó đã vượt hẳn cái khoảng cách "từ đất lên" nhiều lắm rồi. Chàng năm nay bốn mươi lăm tuổi, nếu còn được gọi là "midlife" thì không lẽ chàng "định" sống đến chín mươi tuổi hay sao? Eo ơi, như thế thì ... lâu quá.

Nghĩ đến tuổi tác của chàng làm Đông Nghi liên tưởng đến tuổi tác của "con mèo", và thấy khoái chí vì như vậy là "con mẻ" cũng già háp rồi. Đông Nghi bỗng lắc đầu, không được, có lẽ mình không nên gọi "con mẻ" là "già háp" vì nói thế thì khoảng 7, 8 năm nữa Đông Nghi cũng "già háp" sao? Thôi thì nói "con mẻ" già hơn mình thôi là cũng đủ ăn tiền rồi. Không biết "con mẻ" mặt mũi ngang dọc ra sao vì mấy tấm hình chụp ba mẹ chàng đem về dạo nào không có hình "con mẻ". Nghe nói "con mẻ" mới bỏ chồng hay bị chồng bỏ gì đó. Vậy thì chắc "con mẻ" cũng chẳng sắc nước hương trời gì. Đông Nghi chợt giật mình khi nghĩ đến điểm quan trọng này, trời ơi, như vậy có nghĩa là "con mẻ" đang "phòng không gối chiếc", như thế thì cái mối nguy hiểm "lửa gần rơm" đó nó vừa được tăng thêm một bậc nữa. Mẹ chàng còn nói "con mẻ" khéo làm ăn buôn bán lắm, có mấy cơ sở thương mại lận cơ. "Con mẻ" thừa tiền lắm của như thế thì chắc thế nào "con mẻ" cũng đi "điều chỉnh" lại dung nhan, "tune-up" lại sắc đẹp trước khi xuống gặp chàng. Nghĩ đến đấy Đông Nghi vội vàng tung chăn ngồi dậy, chạy ào vô phòng tắm bật đèn lên ngắm nghía bóng mình trong gương. Ngắm nghía từ đàng trước đến đàng sau, từ xa đến gần. Lại còn cẩn thận lôi cái gương trang điểm vẫn để trong góc kẹt ra, thổi phù phù cho bay hết bụi đi rồi dí sát mặt mình vô ngắm nghía. Một lúc thật lâu sau Đông Nghi tự an ủi mình rằng:

- Ừ, thì cặp mắt mình khônng to lắm, sóng mũi mình không cao lắm, khuôn mặt mình lại hơi tròn. Nhưng không sao, người ta vẫn bảo mặt tròn trẻ lâu. Vả lại cái gì của mình cũng là "origin 100%" mà, đâu có là sản phẩm sửa chữa của ai đâu. Nếu tính điểm ra thì mình hơn "con mẻ" là cái chắc. "Con mẻ" sửa mũi lúc gặp nhau chàng có ấm ớ lôi tình "hữu nghị" ra mà ôm hôn "con mẻ" coi chừng lớ quớ lại làm trẹo mũi "con mẻ" qua một bên thì khổ.

Tưởng tượng ra khuôn mặt của "con mèo" với cái mũi bị vẹo qua một bên làm Đông Nghi bật cười thành tiếng. Giọng chàng ngái ngủ vang lên từ bên ngoài cánh cửa:

- Đông Nghi ơi, đang đêm em làm gì lục đục trong đó vậy?

Đông Nghi tắt vội ngọn đèn, chui vô chăn nằm cạnh chàng mang theo hình ảnh cái mũi vẹo của người đàn bà chưa hề biết mặt đi vào giấc ngủ ...

***

Những ngày sau đó Đông Nghi quyết tâm dọn dẹp sửa sang lại căn nhà của mình cho thật đẹp để đón "con mèo" của chàng, trước là để cho "con mẻ" thấy Đông Nghi cũng "công dung ngôn hạnh" một cây xanh dờn như ai chứ chẳng phải đồ bỏ, sau là để cho chàng thấy chàng may mắn đến thế nào mới cưới được một cô vợ độ lượng khoan dung không hề biết ghen như Đông Nghi. Mỗi ngày đi làm về Đông Nghi lại đưa ra một cái list dài viết đầy đủ những việc ... chàng cần phải làm. Chàng chưa kịp kêu ca than vãn thì Đông Nghi đã tròn mắt phân bua:

- Ca dao tục ngữ có câu "sức chồng, công vợ" mà anh. Đông Nghi đã có công nghĩ ra những việc cần làm rồi, phần còn lại thì anh phải làm chứ . Khách là khách của anh mà. Đông Nghi làm vậy là để cho anh nở mày nở mặt thôi chứ Đông Nghi có được cái gì đâu.

Thế là chàng đành im phăng phắc mà làm cho khỏi phải nghe Đông Nghi léo nhéo bên tai. Tưởng vậy là đã được yên thân không ngờ chàng làm đúng theo "chỉ tiêu" thì được chứ chàng lỡ dại vượt chỉ tiêu là có chuyện với Đông Nghi ngay. Như hôm chàng khuân về hai, ba cái nệm cá nhân, loại nệm gấp nhỏ như cái túi, chỉ cần bơm lên là có một tấm nệm nằm ngon lành. Đông Nghi đã mát mẻ:

- Ủa bộ "chị ấy" bị đau lưng không nằm nệm bình thường được hở anh?

Chàng ngẩn người:

- Chị ấy là chị nào hở em ? Anh mua mấy cái này về để mấy anh con bác Hai trải ra ở game room của mình nằm đó chứ.

Hứ, còn vờ vịt hỏi Đông Nghi "chị ấy" là chị nào nữa chứ. Đông Nghi đã toan lên tiếng nhưng lại sợ rằng chàng cho là mình ghen nên đành cắn một miếng bánh mì thật là to để nuốt đè cái cục ấm ức xuống. Dẫu biết rằng ngoài "con mèo" ra chàng còn phải đón tiếp cả một lô anh chị em họ của chàng nữa nhưng cái điệu bộ "lăng xăng" của chàng làm Đông Nghi ngứa mắt không chịu được . Càng gần đến ngày "con mèo" đến, Đông Nghi lại càng tò mò về "địch thủ" của mình. Đông Nghi gạ gẫm:

- Chị ...Thu chắc đẹp lắm anh ha ...

Chàng nhún vai:

- Anh đâu còn nhớ rõ mặt nữa mà biết là đẹp hay không, gần hai mươi năm rồi còn gì. Nhưng mà Thu hiền lắm, chị cả mà hiền khô chuyên môn bị các em bắt nạt.

Trời, Đông Nghi phải cố gắng lắm mới không "xí " dài một tiếng trước câu trả lời hết sức mâu thuẫn của chàng. Câu trước thì nói là không nhớ "con mẻ" đẹp hay không. Câu sau lại nói là "hiền khô". Đã không "nhớ" thì tại sao còn dám đoan chắc rằng hiền? Mà, mà tại sao chàng lại đem cái "hiền" của "con mẻ" ra nói. Đông Nghi hỏi "con mẻ" đẹp hay xấu chứ có thèm hỏi "con mẻ" hiền hay dữ đâu? Chàng ... khờ thí mồ đi, cho dù "gần đất xa trời" rồi vẫn khờ như thường, sức mấy mà biết được đàn bà thế nào là hiền thế nào là dữ? Đâu phải cứ người hay... la bai bải như Đông Nghi là dữ mà người im như ... như ... "con mẻ" là hiền đâu. Ý hẳn chàng định chơi cái trò "đánh phủ đầu" như chính phủ Mỹ đem quân đi đánh Iraq để "dằn mặt" Đông Nghi rằng "cái nết đánh chết cái... trẻ", và "con mẻ" "hiền như ma-soeur" chứ không vừa ngang vừa chướng như Đông Nghi đấy chắc. Nghĩ đến đó Đông Nghi muốn ứa nước mắt vì... tức không phải vì ghen. Chị Tê Hát nói đúng, mấy cái ... "thằng cha" nhìn hiền hiền như chàng vậy chứ mà ghê lắm, đấm chết cả bao nhiêu là con bạch tượng còn được nữa huống chi là một người ... ngây thơ như Đông Nghi. Thân xác thì bên vợ chứ lòng thì lúc nào cũng "toan cùng người" hết á. (ừ, thì chị Tê Hát không gọi bằng "thằng cha" nhưng trong tình cảnh nhiễu nhương như thế này thì Đông Nghi phải gọi vậy cho hợp tình hợp lý chứ). Thấy Đông Nghi im lặng, chàng quay lại nhìn Đông Nghi và có lẽ linh cảm rằng "trời đất sắp sửa nổi cơn gió bụi" nên chàng bèn ôm vai Đông Nghi nói một câu vuốt đuôi:

- Không lanh được như vợ của anh đâu.

Đông Nghi bĩu môi quay đi không thèm trả lời. Bây giờ chàng nói cái gì Đông Nghi cũng thấy đầy "ẩn ý " . Chắc chàng muốn nói là Đông Nghi chuyên môn lanh chanh chứ gì. Còn nữa, mới hôm qua chàng còn bảo Đông Nghi:

- Anh chưa thấy ai con nít như em đó Đông Nghi. Người ta đến đây là để đi dự đám cưới, ban ngày đi chơi, tối mới ngủ nhờ nhà mình thôi, đâu có ai đi coi từng góc kẹt trong nhà mà em bắt anh sửa soạn kỹ vậy?

Đông Nghi biết mà lúc nào chàng cũng coi Đông Nghi là một đứa con nít nên chàng với "con mẻ" mới tha hồ mà ... lái xe SUV qua mặt Đông Nghi vù vù. Đông Nghi thở dài ngao ngán. Mới có vài bữa thôi mà Đông Nghi đã có cảm tưởng rằng mình già đi cả trăm tuổi và tự nhiên Đông Nghi lại mong cho "con mèo" của chàng mau mau qua. Bởi vì cứ "chờ em chờ đến bao giờ" mãi như vầy thì chẳng mấy chốc Đông Nghi thành Châu Bá Thông mất và khi "con mẻ" qua đến nơi thì không chừng Đông Nghi nhìn còn ... già hơn "con mẻ" nữa ...

***

Không biết có phải vì Đông Nghi "ở hiền gặp lành", hay vì Đông Nghi tối ngày cứ "gọi tên "con mèo" mãi trong cơn mê này" nên "con mèo" ngứa tai mà đổi ý không qua một tuần lễ nữa mà chỉ ghé vài ngày thôi. Đến ngày hẹn đón gia đình "con mèo" mặc dầu chàng đã nài nỉ lôi kéo Đông Nghi ghê lắm nhưng Đông Nghi cương quyết không ra phi trường với chàng. Đông Nghi trả lời y như một "hiền phụ" thứ thiệt:

- Thôi, anh đi đón hai bác với "chị ấy" đi. Đông Nghi muốn qua nhà ba mẹ sớm để phụ mẹ sửa sọan đồ ăn đón khách chứ.

Đến Đông Nghi mà còn thấy "rưng rưng cảm động" khi nghe mình nói câu đó nữa là chàng. Chàng có biết đâu là Đông Nghi không đi chỉ vì Đông Nghi sợ phải chứng kiến cảnh tượng chàng và "con mẻ" "phút đầu gặp nhau tinh tú quay cuồng" ở phi trường. Chắc là Đông Nghi sẽ điên tiết lên mà xông lại bóp cổ cả chàng lẫn "con mẻ". Thời buổi này phi trường là nơi được canh gác cẩn mật chỉ sau ... nhà tù. Lạng quạng không chừng chính Đông Nghi lại bị tóm cổ vào khám để chàng và "con mẻ" tha hồ mà "dung dăng dung dẻ". Thôi, chẳng dại! Chàng "hí hửng" lái xe đi không hề biết được rằng Đông Nghi đang "đằng đằng sát khí" nhìn theo. "If looks could kill ... " như người ta nói thì chắc chàng đã lăn đùng ra mà chết rồi. Chàng đi rồi, Đông Nghi chạy vội vô tủ quần áo đứng ngắm nghía không biết nên mặc bộ quần áo nào để lấy le với "con mẻ". Nhìn cái tủ quần áo chật cứng của mình Đông Nghi thở dài buồn bã vì thấy mình chẳng có bộ quần áo nào để mặc cho hợp với "hoàn cảnh và khung cảnh" này được. Đông Nghi chỉ có quần áo mặc đi làm, quần áo mặc đi chơi, quần áo mặc đi nhà thờ, quần áo mặc đi đám cưới... chứ chẳng có bộ nào để mặc thi thố với "con mèo" của chàng hết cả. Nhất là mỗi lần Đông Nghi xuống nhà ba mẹ chàng thì thường là Đông Nghi kiêm chức ... rửa chén sau bữa ăn, bởi Đông Nghi thuở nào đến giờ "ăn" nhiều hơn "nấu" nên mẹ chàng đã nấu rồi không lẽ Đông Nghi ăn xong lại phủi tay ra phòng khách ngồi với chồng thì cũng hơi kỳ. Thế mới kẹt cho Đông Nghi vì không lẽ lại diện một bộ "Channel" đi rửa chén? Sau cả tiếng đồng hồ thử hết bộ đồ này đến bộ đồ khác, đi tới đi lui trước cái gương, sàng qua bên này, lạng qua bên kia, còn hơn là Paris Hilton trên runway Đông Nghi mới hài lòng với cái áo thung màu đen, để nhìn cho chiều ngang ...nhỏ đi một tí, với hàng chữ "Calvin Klein" trên ngực và cái quần capri hiệu Ralph Lauren ngắn đến mắt cá chân, để nhìn cho chiều dài... cao lên một tí. Đông Nghi ngắm nghía bóng mình trong gương rồi cười khoái chí, mình mặc toàn là đồ hiệu "xịn" như vầy cho "con mẻ" lé mắt luôn. Ừ, thì toàn là đồ bán ế của mùa trước người ta "on-sale" nhưng nhằm nhò gì ba cái chi tiết lẻ tẻ đó. Sửa soạn cho mình xong Đông Nghi gọi thằng bé vào bảo con thay đồ đi qua nhà ông bà nội chơi. Thằng bé chạy vào hắt hơi hai ba cái vì cái mùi nước hoa nồng nặc của mẹ, nhìn bộ đồ đã được đặt sẵn trên giường ngơ ngác:

- Đi qua bà nội thôi mà tại sao phải mặc đồ đẹp vậy hở mẹ?

Đông Nghi lấy khăn lau mặt cho con giải thích:

- Ờ, tại hôm nay nhà bà nội có khách đó con.

- Hôm qua nhà bà nội cũng có khách mà mình đâu có phải mặc quần đeo giây thắt lưng như vầy đâu.

Đông Nghi vuốt má thằng bé :

- Khách hôm nay ... khác. Khách hôm nay quen với ... Ba nên mình phải mặc cho đẹp.

Thằng bé ngoan ngoãn thay đồ không hề biết đến cái "tà ý" của mẹ. Khoe mình chưa đủ Đông Nghi còn muốn khoe cả con. Đông Nghi muốn cho chàng và "con mèo" phải nhận ra rằng "nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã" ... sinh ra được một thằng bé thông minh, kháu khỉnh, đẹp trai như chú bé của Đông Nghi.

***

Người đàn bà vừa bước xuống khỏi xe không mang một tí dáng dấp nào của "con mèo" trong trí tưởng tượng của Đông Nghi. Người đàn bà không còn trẻ nhưng cũng chẳng thể gọi là già đang từ tốn đỡ bà cụ cùng ngồi trên băng sau ra khỏi xe. Mẹ chàng niềm nở ra tận nơi đón khách. Đông Nghi thì đã muốn chạy ào ra từ khi nghe tiếng xe đậu trước nhà nhưng còn ngần ngại nên phải cầu cứu đến thằng bé:

- Ba về rồi kìa con.

Rồi kéo nó đi ra sân. Vừa thấy Đông Nghi người đàn bà đã tiến lại cầm chặt lấy tay reo lên:

- À, Đông Nghi có phải không? Nhìn là nhận ra liền à. Đông Nghi chẳng khác với hình đám cưới chút nào.

Đông Nghi cười giả lả:

- Chào chị. Đông Nghi cũng nghe ba mẹ và anh Lãng nhắc đến chị hoài.

Người đàn bà thân mật:

- Mẹ mình cũng hay kể cho cả nhà nghe về Lãng với Đông Nghi. Mỗi lần hai bà nói chuyện với nhau trên điện thoại xong là mẹ mình lại khoe. Mẹ mình nói bác Ba khen vợ Lãng nhanh nhẹn, khéo léo, dễ thương. Việc gì cũng một tay Đông Nghi lo.

Đông Nghi nghe khoái chí lắm nhưng cũng giả vờ khiêm nhường:

- Đông Nghi đoảng lắm chị ơi. Chắc tại mẹ toàn là con trai, thương con dâu như con gái thành ra nói vậy thôi.

Nói xong Đông Nghi im lặng đứng chờ "con mèo" ... khen mình thêm một lần nữa nhưng người đàn bà chỉ cười cúi xuống nựng thằng bé. Đông Nghi nhủ thầm, trời, "con mẹ" này không biết phép xã giao lịch sự gì hết trơn. Người ta bảo "từ chối một lời khen là muốn khen lại lần thứ hai" cơ mà. Sao "con mẻ" im lìm chẳng khen mình tiếp. Cả bữa ăn Đông Nghi ăn uống ... nhỏ nhẹ khác thường vì mải quan sát "con mèo" và hơi ... thất vọng vì hình như "bộ phận" nào trên người "con mẻ" cũng là "đồ thiệt" hết chứ không có dấu vết gì của kềm kéo. Người đàn bà trang điểm thật khéo, nhưng cũng không đủ để che giấu những nếp nhăn đã bắt đầu hiện lên ở đuôi mắt. Buổi chiều mẹ chàng đã kể cho Đông Nghi về hoàn cảnh của "con mèo" :

- Cái con Thu số nó cũng khổ. Ở Việt Nam cứ đợi đi nên đâu có dám lấy chồng. Qua đây lại ở trên miền Bắc ít người Việt, tuổi lại lớn nên lấy cái thằng này nghe nói đã có một đời vợ rồi. Gia tài là một tay con này gầy dựng, thằng chồng chỉ ăn rồi phá của. Năm ngoái lấy cớ mẹ già còn ở Việt Nam thế là về bồ bịch lung tung rồi qua đây kiếm cớ li dị vợ. Nó nói tại con Thu không có con được. Mẹ nghe Bác Mai nói nó lấy cả nửa gia tài của con này.

Nghe mẹ chàng kể Đông Nghi đã cảm động "lòng chợt từ bi bất ngờ" . Nhưng bây giờ ngồi nhìn cái bộ mặt tươi rói nói cười của chàng và những câu chuyện "ngày xưa khi ta bé ta chơi" của "con mẻ" Đông Nghi bèn dẹp ngay cái "tình cảm ủy mị tiểu tư sản" của mình qua một bên và tự nhắc nhở mình không nên khinh địch vì ... "lơ đễnh" một chút là "chúng nó" qua mặt mình ngay ... Ăn uống xong các anh chị họ của chàng rủ nhau đem cái máy của thằng em về nhà Đông Nghi hát Karaoke. Đông Nghi thì thuộc loại "tôi ca không hay tôi đàn nghe cũng dở" nhưng chưa bao giờ từ chối những cuộc vui như thế này. Chàng thì khác, chàng từ xưa đến giờ vốn không thích những cuộc đàn ca hát xướng như vậy. Chàng thường tránh những nơi "phố hội đông người" và đó cũng là đầu giây mối nhợ cho những cuộc "chiến tranh nóng lạnh" ở nhà Đông Nghi vì ai mời tham dự những buổi họp mặt hay party là chàng đều lắc đầu nguầy nguậy. Chàng còn "vu oan cáo vạ" cho Đông Nghi rằng:

- Em không thương anh nhiều bằng anh thương em. Vì anh chỉ cần có Đông Nghi và con là anh vui rồi. Còn em thì ai rủ đi đâu, dự tiệc gì em cũng nhốn nháo đòi tham dự.

Nói thế có oan cho Đông Nghi không cơ chứ. Đông Nghi lấy chồng chứ Đông Nghi đâu có đi tu dòng kín đâu mà chàng bắt Đông Nghi phải từ bỏ những "ham muốn thế gian". Ừ, chàng tuyên bố hùng hồn chắc nịch như Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ngày xưa tuyên bố "chiến đấu đến giọt máu cuối cùng" như vậy mà bây giờ có "con mẻ" là chàng bèn hòa mình ngay với những "thú vui trần thế ". Chàng kéo Đông Nghi ngồi xuống bên mình, chắc làm vậy cho phải phép, nhưng Đông Nghi làm lơ không thèm hát. Đông Nghi hết nhìn chàng lại nhìn "con mẻ" chua xót nhớ lại cái câu chàng nói năm xưa:

- Anh bị Đông Nghi hớp hồn ngay từ những ngày đầu gặp gỡ đó Đông Nghi có biết không?

Cái câu tán tỉnh mang đầy âm hưởng của "đoàn cải lương Sài Gòn 3" như thế mà cũng làm Đông Nghi mê mẩn đến mấy ngày. Đông Nghi còn nửa đùa nửa thật nói với chàng:

- Thôi Đông Nghi trả hồn anh lại cho anh đó. Đông Nghi chẳng giữ làm gì. Đi chơi với một cái xác không hồn chán lắm...

Bây giờ ngẫm nghĩ lại Đông Nghi mới thấy mình đã ... tưởng bở. "Hồn" của chàng không chừng đã bị "con mẹ" này hớp từ cái đời... tám tai hai lỗ nào rồi chứ mà còn để đợi Đông Nghi hay sao. Đúng là ở đời ai mà học được chữ "ngờ", từ hồi nào đến giờ Đông Nghi vốn coi cái sức quyến rũ nơi chàng nhẹ như bông gòn. Cái khoảng cách tám năm tuổi tác giữa hai đứa đã làm Đông Nghi tự tin ghê lắm và cứ tự động "liệt kê" chàng vào cái danh sách ... đồ cổ. Đông Nghi hay quai miệng dạy đời mấy bà chị:

- Sao mấy bà cứ cấm chồng về Việt Nam chứ tui thì tui chẳng sợ. Ông Lãng mà muốn về là tui chạy ra hãng du lịch mua vé cho ổng về liền tức khắc. Chỉ cần lúc trở lại đây đem theo cho tui hai chục ký lô ô-mai là được rồi. Sợ quái gì...

Mấy bà chị tức lắm nắm lỗ tai Đông Nghi day day:

- Mày chỉ được cái già miệng thôi Đông Nghi ạ. Tại mày biết thằng Lãng nó chẳng bao giờ có can đảm bỏ con ở bên này để về Việt Nam mấy tuần lễ nên mới dám nói vậy. Cứ ở đó lo làm tàng đi có ngày nó ghét nó bỏ về Việt Nam lấy vợ nhí cho biết.

- Xời ơi, có giỏi thì cứ về lấy đi. Nhí bằng ... tui là cùng chứ gì. Mà ông Lãng... già khú rồi ai mà thèm lấy.

Bây giờ ngắm chàng và "con mẻ" Đông Nghi mới giật mình nhận ra rằng chàng nhìn cũng vẫn còn ... "đặng" ghê lắm. Chàng mới có "ngả màu" thôi chứ chắc không thể gọi là... khú được. Tóc chàng vẫn chưa bạc... hết, môi chàng nhờ Đông Nghi cấm hút thuốc lá nên vẫn... chưa thâm. Và nhất là cặp mắt nhìn lém lỉnh tinh nghịch vẫn còn như những tháng ngày làm cây si ở sân trường Đại học, cho dù có hấp háy đàng sau cặp kiếng... bi-focal. Mà nghĩ cho cùng thì Linh em chàng chỉ thua chàng có hai tuổi mà đến giờ còn lấy vợ được thì cỡ chàng chắc cũng chưa đến nỗi phải đem vào viện bảo tàng. Nghĩ thế nên Đông Nghi đứng bật dậy xách cái valise của "con mèo" còn đang để ở góc nhà đem vào phòng ngủ của hai vợ chồng. Đông Nghi cười "vui vẻ" bảo:

- Đêm nay Đông Nghi bắt cóc chị Thu vô ngủ với Đông Nghi để kể cho Đông Nghi nghe chuyện "tình ái sự nghiệp" của anh Lãng lúc còn ở Việt Nam nha... Cho anh Lãng ra nằm đất với mấy ông đàn ông.

***

Sau cái buổi tối "thương dzề dzĩ dzãng" đó thì chàng và "con mèo không còn cơ hội để "tâm sự lòng thòng" nữa vì ngày hôm sau là đám cưới Linh và đám cưới xong thì "con mèo" bận việc làm ăn phải về trước để ông bà cụ lại chơi với ba mẹ chàng. Buổi sáng "con mèo" ra phi trường chàng nói với Đông Nghi:

- Em đưa Thu ra sân bay dùm anh nhé Đông Nghi. Anh ở nhà đưa các anh chị đi chơi.

Tuy Đông Nghi không còn gườm gườm "con mèo" như mấy ngày trước nữa vì những lời "con mèo" chia xẻ với Đông Nghi. Nhưng bụng cũng bảo dạ rằng chàng "khôn hồn" thì đừng có xớn xa xớn xác tình nguyện đưa "con mèo" ra phi trường một mình mà chết với Đông Nghi. Cho dù Đông Nghi cũng thấy thương thương "con mèo", trời ơi thì đã nói rằng chàng đã phải... tu tám kiếp mới lấy được Đông Nghi về làm vợ mà, trong lễ cưới khi hai vợ chồng Linh lạy bàn thờ gia tiên và nghe những lời nhắn nhủ của cha mẹ hai bên Đông Nghi thấy "con mèo" đưa tay lên gạt nước mắt. Có lẽ "con mèo" nghĩ đến hoàn cảnh của mình, như "con mèo" đã nói với Đông Nghi:

- Mình bây giờ chỉ sống cho hai ông bà cụ và các em thôi Đông Nghi ạ. Giống như con chim đã một lần bị ngã, nhìn cành nào cũng thấy nó mềm.

Đông Nghi nghe mà thấy cay cay nơi mắt. Làm thân đàn bà cho dù sống nơi đâu, xã hội nào thì cũng là kẻ chịu thiệt thòi. Cuối bữa tiệc khi vào phần dạ vũ Đông Nghi để ý thấy "con mèo" chỉ ngồi một chỗ nhìn mọi người vui cười, nhảy nhót chung quanh. Đông Nghi túm lấy thằng em ruột của mình Đông Nghi bảo:

- Phi lại mời chị Thu nhảy đi Phi.

Phi trợn mắt nhìn Đông Nghi:

- Bà có điên không bà Nghi? Tui đâu có quen biết gì người ta đâu mà mời người ta nhảy.

Đông Nghi thở dài:

- Thấy chị ấy ngồi một chỗ hoài thấy tội quá à, mà mấy ông anh của anh Lãng thì chỉ lo nhảy với mấy cô kia thôi.

Phi cười:

- Bà "từ tâm" vậy sao bà không kêu ông Lãng mời người ta nhảy.

Đông Nghi thở dài quay về ngồi nói chuyện với "con mèo" nhưng trống đàn ồn ào quá nên cũng chẳng nói được gì. Đông Nghi đứng dậy vừa đi kiếm chàng vừa "thì thầm" với Chúa:

- Chúa ơi, con muốn Chúa phải ghi cái việc mà con sắp sửa làm bằng viết đỏ vào sổ của Chúa nghe Chúa. Cái công này đủ để chuộc đến ... mấy chục lần tội con thả hồn "mộng ngoài cửa ... xe" đó nha Chúa.

Chàng đang đứng ngoài sân nói chuyện với bạn, Đông Nghi kéo tay chàng ra bảo:

- Anh vô mời chị Thu nhảy một bài đi anh.

Chàng tròn mắt nhìn Đông Nghi, chắc chàng tưởng Đông Nghi uống nhiều Couvoiser quá nên nói sảng:

- Em kêu anh mời Thu nhảy hở? Tại sao?

Đông Nghi nhún vai:

- Chẳng sao cả, thấy chị ấy cứ ngồi nhìn mọi người nhảy hoài chắc cũng buồn.

Chàng lắc đầu:

- Nhưng anh không thích nhảy. Em vô nói chuyện với Thu cho Thu khỏi buồn.

Xời, Đông Nghi nghĩ thầm, khoái muốn chết mà còn giả vờ "anh chả". Đông Nghi trấn an:

- Đi đi anh. Đông Nghi nói thật đó mà. Dù sao người ta cũng là khách. Đông Nghi nói rồi mà vợ anh không biết ghen - Đông Nghi ngừng một tí rồi nói - anh vô liền đi nha để Đông Nghi kêu ban nhạc chơi một bài nhạc điệu "cha-cha-cha" cho anh mời chị Thu nhảy.

Ừ, thì Đông Nghi có hỉ xả thì cũng chẳng điên đến nỗi để chàng nhảy với "con mèo" một nhạc điệu du dương. Nhảy "cha-cha-cha" tay ai người ấy... giữ cho an toàn.

Chàng đem hành lý của "con mèo" ra xe xong đợi lúc "con mèo" còn đang nói lời chia tay với các anh chị chàng Đông Nghi ghé vào tai chàng hát nhỏ:

- Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi...

Rồi chạy vội lên xe đóng cửa lại tránh cái thọc cù lét của chàng, "con mèo" ngơ ngác:

- Lãng giỡn như con nít vậy hở?

Đông Nghi cười:

- Vâng, ở nhà em có "hai đứa" con nít, một đứa mười tuổi, một đứa bốn mươi lăm tuổi. Đứa nào đến cơn cũng lì kinh khủng như nhau.

"Con mèo" cười theo rồi nói:

- Hôm qua mình nói với cô dâu chú rể rằng mình chúc cho Linh và Hương sẽ suốt đời hạnh phúc như Lãng với Đông Nghi.

Đông Nghi kêu lên:

- Trời ơi, chị chúc cho tụi nó như vậy là tiêu tụi nó rồi. Tụi Nghi "ba chìm bảy nổi" lắm chị Thu ơi. Cãi nhau hoài thôi.

"Con mèo" chậm rãi:

- Có cặp vợ chồng nào mà không cãi cọ? Có cuộc hôn nhân nào mà không sóng gió hở Đông Nghi? Nhưng chỉ cần có một tình yêu vững chắc làm nền tảng thì sóng to bão lớn đến đâu cũng vượt qua được Đông Nghi à. Mình biết Lãng yêu vợ ghê lắm. Hôm qua mình chọc Lãng người ta nói vợ chồng là duyên nợ thật là đúng vì hồi xưa Lãng vẫn tuyên bố vợ Lãng chỉ có thể nhỏ hơn Lãng hai tuổi là cùng vì Lãng không thích phải chiều chuộng con nít vậy mà Lãng lại lấy Đông Nghi. Đông Nghi biết Lãng trả lời mình sao không?

Đông Nghi lắc đầu cười không đáp. "Con mèo" nhỏ nhẹ tiếp:

- Lãng nói Lãng không thích hai chữ "duyên nợ" nghe như một gánh nặng quằn vai. Lãng chọn Đông Nghi làm vợ vì Lãng chưa bao giờ có thể nói chuyện được với một người con gái nào như Lãng nói chuyện với Đông Nghi. Lãng bảo với mình rằng Đông Nghi nhìn ồn ào như thế nhưng Đông Nghi có một cái khả năng lắng nghe và chia xẻ thật tuyệt vời. Đông Nghi à, đến tuổi này rồi mà mình chưa bao giờ nghe được một ngươì đàn ông nào nói về vợ của mình như thế đó.

Đông Nghi nghe "con mèo" nói mà bỗng dưng thấy con đường trước mặt trở nên mờ nhạt, chợt nhận ra rằng hình như đã lâu Đông Nghi không còn cái khả năng "lắng nghe và chia xẻ" với chàng nữa. Thường thì Đông Nghi... hét và chàng phải nghe. Nghĩ mà thương cho chàng số phận hẩm hiu, tại sao chàng không dạt vào cái bến...bên cạnh Đông Nghi mà lại trôi vào cái bến lúc nào cũng có... bão cấp năm như thế.

Xe ngừng trước cổng phi trường, "con mèo" cầm tay Đông Nghi cười hiền:

- Những gì Đông Nghi đang có là ước mơ của rất nhiều người đó. Hãy ráng gìn giữ lấy nó Đông Nghi nhé.

Đông Nghi ôm nhẹ "con mèo" trong hai tay nói rất chân thành:

- Cám ơn chị. Đông Nghi rất vui đã gặp chị. Nhất định sẽ có ngày tụi này lên đó thăm chị...

Đông Nghi nhìn bóng "con mèo" khuất sau cánh cửa phi trường thở ra nhẹ nhõm, thanh thản hân hoan quay về với những tháng ngày "không hề biết ghen" của mình.



01.23.2006

Image


9651


Truyện ngắn vui và dí dỏm! Đông Nghi ghen ngầm ghê ta! Thanks!


Chàng không đi nhậu nhẹt với bạn bè, không đi uống cà-phê, cà pháo với anh em.

Thế thì còn gì đời trai nữa Lãng ơi :-)))
DRD


9655


“Con mèo” của Đông Nghi coi bộ hiền ghê há…. bài viết nào của HY đều lôi cuốn và hấp dẫn hết… HA thích đọc lắm… cám ơn HY nhiều nhen…



9664


anh Dũng ơi,
bởi vậy nhân gian mới có câu "đời đã xui khi đã vẹn câu thề" đó mà :-))

anh HA,
HY cám ơn anh HY lúc nào cũng có những lời khuyến khích thân thương cho HY... hồi xưa viết lẹ lắm anh HA ơi, bây giờ nặn mãi không ra một đoạn cho dù cái ý thì đã nằm trong đầu... hời!!!



9675


Hoài Yên wrote:- Người Mỹ có câu "If you love something set it free, if it comes back to you it yours. If it doesn't, it was never meant to be".

em họ ơi,
...tự dưng muốn kể chuyện "con mèo của người dưng" ;)
thử xem khi "tập tành" ghen, mình "cải lương" đến cỡ nào, ha! :p


9896


Hà hà, hôm nay mới đọc "con mèo", thấy tội nghiệp... Lãng mà Lãng cũng đáng được thưởng Academy Awards (of acting) :-)



9903


chị họ ơi,

chị họ viết đi, chị họ viết truyện hay bá cháy mà chị họ viết nhỏ giọt quá đi thôi... :-((


*

anh Đôn à,

HY thấy mấy câu truyện "con mèo" này đàn ông viết hay hơn nhiều thật nhiều á... :-))


9910


Hoài Yên ơi,

Đàn ông chúng tôi có biết ghen là gì đâu mà viết lách được :-)) Vẫn nhớ câu thơ (của Ng Công Trứ thì phải):

Ở đời muôn sự của chung,
Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi!!

Anh hùng cuốn gói... chạy...



9928


xời, ý HY nói là đàn ông thì viết về những "con mèo hai chân" giỏi đó mà... anh Đôn nói trớ giỏi ghê... :-))


9964


Hihi, ai bảo anh Đôn không biết "viết lách" há!?? :))


9965 top -
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...