THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







ngungo qua Mỹ lâu lắm rồi. Khi về thăm Việt Nam ngungo có nghe những từ lạ lẫm. Thí dụ như linh kiện, xử lý. Hay bây giờ người ta không liên lạc nữa mà là liên hệ, như trong website chẳng hạn. ngungo vẫn chưa bỏ được nghĩa hồi xưa của "liên hệ" như "liên hệ họ hàng".

ngungo xin kể một chuyện khác, không liên quan gì đến chữ hay từ cũ mới nha. Người nhà của ngungo có quen bà Đông Anh, vợ của ông Trầm Bê, giám đốc chuỗi ngân hàng Phương Nam, một trong những người giàu nhất Việt Nam hiện giờ. Dĩ nhiên là ngungo cũng có tí hãnh diện vì ngungo có lần được tiếp chuyện với bà Đông Anh, she is very beautiful and kind too. Một hôm ngungo khoe với người nhà là có biết một bà chắc chắn là giàu hơn bà Đông Anh. Người nhà không tin. Không thể có người đàn bà nào mà có thể giàu hơn đươc. Thế bà đó là ai. Bà Đặng Thị Công. Làm gì mà có bà nhà giàu nào tên Đặng Thị Công. Nếu có thì mọi người đã biết. ngungo ức lắm vì ngungo có bằng chứng mà. Hôm nào có dịp ngungo sẽ dẫn chứng.

Một hôm cả nhà đi xe đò từ Saigon ra Phan Thiết chơi. Trên đường có nhiều chặng đang được sửa chữa, và chỗ nào cũng có bảng đỏ ghi chữ ĐANG THI CONG. Đó thấy chưa bà Công này phải là giàu nứt vách ra không nào. Cả nhà lăn ra cười ngungo. Đúng là ngu.


22146


Hi ngungo,

Cảm ơn cháu vào thăm nhà!


22161



Image


B Ụ T .N H À
.v ẫ n .t h i ê n g
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Cứ thấy cái gì mới lạ thì thích. Cái gì ở xa không với tới càng thích. Quen thuộc quá lại xem thường. Tâm lý con người kỳ cục vậy đó (Chắc cũng vì cái tâm lý "hư hỏng" này nên có vài ông chê cơm nhà, đi ăn cơm chợ). Tôi cũng không ngoại lệ, nhưng lắm lúc cũng phải cố nhắc nhở mình nên quí những cái xem như rất tầm thường ở chung quanh.

Xem nào, ai cũng ca tụng không tiếc lời mùa thu Paris, mùa thu Đông Kinh, rồi mùa thu Hà Nội... Tôi đi một vòng miền bắc California yêu quí của mình và tôi dám cam đoan (dù có gặp ông thánh Peter ở cổng thiên đàng tôi cũng vẫn cam đoan như thế) là mùa thu nơi này đẹp không thua gì mùa thu ở bất cứ nơi nào trên thế giới cả! Nơi đây có những con đường rực vàng, rực đỏ, duyên dáng uốn lượn. Xa xa ven đường nhờ mưa thu nên vẫn còn vài đám cỏ xanh mướt, thi thoảng có chú nai con hoặc cả gia đình nai hồn nhiên gặm cỏ, tạo thành bức tranh tĩnh lặng, bình yên đến xúc động lòng người!

Cần gì đi đâu cho xa xôi, vất vả, cái đẹp và bình yên ở ngay cạnh bên. Nếu không có được tâm hồn bình yên và tấm lòng bình dị để hoà nhập vào thiên nhiên thì bạn có đi đến nơi nào cũng chỉ thấy xấu xí và lòng luôn khắc khoải. Tôi đã tập yêu thương và hài lòng với những thứ tầm thường nhất. Tôi đã mang tất cả hình ảnh mùa thu yên bình và lãng mạn về phòng ngủ của mình. Dường như với tâm trạng bình thản này, tôi chả còn thấy thiếu thốn gì trong cuộc sống nữa.


Image


22162


anh TS à,

tâm trạng như thế thì lý ra phải có vài bài hát, và mấy bài thơ mới phải chứ... :-)

bài thơ viết cho cháu bên kia hay lắm anh TS ạ, dường như con gái và bố luôn có một sợi giây liên kết thật đặc biệt. HY cũng may mắn như cháu là có một người bố đa tài như anh TS :-)


22163


Chào cả nhà,

Đọc chuyện vui NguNgo kể làm nhớ đến mấy ông Tây đi thăm các vịnh ở Việt Nam, Cam Ranh bay, Ha Long bay.... rồi đòi nằng nặc bắt tour guide dẫn đi coi các cam dai bay!!

Anh TS tả mùa thu ở Cali mà thây mê! Hôm nọ tôi có đi vài ngày vùng Eastern Sierra của Cali, đẹp hùng vĩ vô cùng.

Lâu rồi vắng bóng không thấy thêm anh Hội, Nắng Ấm, HY, Ngungo etc... vào đều cho vui...

Đôn


22165


Cảm ơn Hoài Yên, anh nghe mấy ông scientists nói con gái carry gene của bố, chắc nhờ vậy mà hai bố con anh thân nhau :))

Hi anh Đôn, với tôi, mùa thu miền bắc California đẹp thật. Tôi yêu từng ngọn đồi, từng gốc cây, con suối nơi này anh ạ.

Cám ơn mọi người đã vào thăm nhà!


22174



Image


t r ả .Á O
.l ạ i .C À N H .X O A N
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa xoan
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu
.. ... ...
Ca dao Việt Nam


Tôi vẫn nhớ như in bài ca dao cô tôi hát ru đứa cháu nội trong những buổi trưa hè. Lời ca dao mênh mang, buồn buồn... Bẵng đi vài chục năm tôi bất chợt nghe lại bài ca dao cũ trở thành bài hát với giai điệu vui nhộn, nhưng chẳng biết vì nguyên do nào "cành hoa xoan" lại đổi thành "cành hoa sen"(!)

Là người Việt Nam, tôi nghĩ chúng ta chẳng lạ gì với hoa sen, một loại cây thuỷ sinh mọc rất nhiều trong ao, hồ. Hoa sen rất đẹp, có nhiều nơi dùng hoa sen trong những dịp thờ cúng. Cây xoan, một loại cây thân gỗ mọc nhiều ở miền quê, cây xoan có nhiều tên như: Xoan ta, xoan trắng, sầu đông, miền trung VN còn gọi là cây thầu đâu. Tất cả các bộ phận của cây xoan từ hoa, lá, thân và rễ cây đều có độc tính. Cây xoan được trồng nhiều ở miền quê vì dễ sinh trưởng, và vì thân mang độc tính nên gỗ không bị mối mọt. Ta rất dễ nhìn thấy cây xoan bên thềm nhà (Hoa Xoan Bên Thềm Cũ của nhạc sỹ Tuấn Khanh), ven đường làng, ven ao hồ.
Chuyện là từ chỗ này.

Hình ảnh những chàng trai làng, những cô gái quê, từng đôi đứng tát nước bằng gầu gai, gầu sòng nơi ao làng hay bờ ruộng, nét đẹp mộc mạc ấy đã đi vào thi ca Việt Nam từ bao nhiêu đời rồi, chắc không cần nhắc lại.

Có nhiều nguyên do để dân làng tát nước trong ao: Để bắt cá, để vét bùn đáy ao, để sửa chữa...v..v... Những anh trai làng khi thấy các cô thôn nữ thì hùng tâm bừng bừng, lao vào tát nước, nhưng khổ nỗi cái ao làng hay ao đầu đình lại không nhỏ, chỉ mươi mười lăm phút thì những người hùng đã toát cả mồ hôi và cởi áo. Xin hỏi, lúc này những anh trai làng sẽ để chiếc áo nơi đâu ạ? Vắt áo lên cành xoan cạnh bờ ao hay bỏ áo trên lá sen dưới ao làng? Ồ, tưởng cũng nên nhắc lại, sen mọc dưới ao hồ không có cành đâu ạ.

Bài hát đã được phổ biến trong quảng đại quần chúng, từ trong nước đến ngoài nước. Không hiểu tại sao người ta không nhận ra điểm sai lầm kể trên. Có thể bây giờ thời đại tân tiến, người ta chỉ cần nghe tiếng nhạc ồn ào, chả cần biết mình đang nghe gì hay hát gì!


Image


22395


Image

M Ộ T .N Ắ N G
H A I . S Ư Ơ N G
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Có lần cô bé hỏi tôi: Một nắng, hai sương là sao vậy anh? Tôi buồn buồn giải thích: Theo anh nghĩ khi một người, lúc mặt trời chưa lên đã phơi mình trong sương sớm, vất vả nơi đồng áng, hoặc lặn lội tìm công việc gì đó để mưu sinh cho gia đình. Đó là lúc phơi sương trong tình trạng lo âu và hy vọng của lần thứ nhất. Sau đó phơi mình dưới nắng cháy làm lụng cả một ngày, vì gia đình vất vả bao nhiêu cũng không quản ngại. Đến khi trời tối mịt mùng mới mang thân thể rã rời lặn lội về nhà. Lúc này sương đêm đã xuống, lại phơi mình trong sương lần hai. Cô bé nghe xong ngồi khóc ngon lành. Tôi cũng nghe ngực mình đau đau.

Thật tình không hiểu nguyên do nào, mỗi khi nghe câu một nắng hai sương, trong đầu tôi luôn hiện ra hình ảnh một người phụ nữ gầy gò, yếu đuối, lam lũ... Thương thật nhiều những bà Mẹ Việt Nam cả đời lao nhọc, trong đó có Mẹ tôi!i!


Image


23509



Image


đ ầ u .n ă m
...n ó i .c h u y ệ n .T I Ề N

...... (c h o .t i ề n .n ó .v ô )
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Tui thề tui không khinh người nghèo, nhưng thú thiệt tui rất sợ nghèo. Không tiền, nói gì cũng không ai tin, muốn làm gì cũng không được. Thậm chí một bữa ăn tươm tất cũng trở thành mơ ước. Khổ lắm! Tui viết mấy câu coi có đúng không nghe

- Tiền bạc là "vật ngoài thân", nhưng không có tiền thì mới "biết thân".
- Quí trọng tình nghĩa, xem thường tiền bạc là "trọng nghĩa khinh tài", nhưng khi một người quá nghèo thì chả còn dám "khinh" cái gì ráo trọi. Chắc chỉ dám tự khinh mình thôi à!
- "Nghèo cho sạch, rách cho thơm". Hơi khó! Nghèo quá không tiền mua bột giặt, sao mà sạch được chời!
- "Không ai giàu ba họ. Không ai khó ba đời". Câu này phần đầu để cảnh cáo người giầu, phần sau để an ủi và cho người nghèo chút... ảo vọng. Nhưng mà... thôi đi, giàu 1 họ cũng đủ làm cha người ta rồi, cần gì đến 3 họ. Còn nghèo 2 đời thì đã banh chành, sắp muốn tuyệt chủng mẹ nó rồi. Đợi đến đời thứ 3 có nổi hông đây mấy cha!
- Hai chữ giầu sang đi đôi với nhau. Chưa nghe ai nói nghèo sang bao giờ. "Nghèo mà sang" để chỉ những người ít tiền chỉ vì "sang ẩu" nên nghèo.
- "Miệng người sang có gang có thép". Hihii... Đúng rồi, có tiền mới đi niềng răng được chớ. Giá chót cũng cỡ $5,000 đó.
- "Giầu đổi bạn, sang đổi vợ" Cái này thì quá đúng luôn. Tui đố thằng nghèo nào đổi được vợ đó! Coi chừng vì nghèo quá, con vợ... hơi đẹp, đổi chồng thì có ạ.
- "Thấy người sang bắt quàng làm họ" cái này khôn à nghe. Quàng vô thằng nghèo coi chừng... rớt mồng tơi theo nó luôn á!


Image


23609


Image

V Ò N G .L Ẩ N .Q U Ẩ N
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Con người đúng là những sinh vật rắc rối và... lắm chuyện. Ngày xưa khi còn chịu nhiều khổ sở, khó khăn của cuộc sống hoang dã, mơ ước của tất cả mọi người đều là mưu tìm một cuộc sống tiện nghi để che chắn bớt những khắc nghiệt của thiên nhiên, để cuộc sống ổn định hơn, bớt bệnh tật hơn, để sống lâu hơn. Từ đó cuộc sống nhờ có được sự nỗ lực phi thường dần trở nên tốt đẹp hơn và hình thành cuộc sống hiện đại.

Sau khi đầy đủ tiện nghi loài người mới bắt đầu "lắm chuyện". Bây giờ người ta thích nghỉ ngơi trong những mái nhà tranh đơn sơ, ăn những món nướng chế biến sơ sài của thời hoang dã, ăn mặc cũng rất... sơ sài! Tóm lại, người ta bỏ nhiều tiền ra để tìm kiếm lại những thứ mà họ đã từng chán ghét, chối bỏ. Lẩn quẩn thật nhỉ!

Hình như trong tình cảm cũng thế. Có vài ông khi có nhiều tiền, trong chuyện tình cảm họ cũng muốn trở lại vòng lẩn quẩn. Họ muốn hò hẹn, cuống quít như ngày đầu, để tìm lại cảm giác ban sơ, nhưng chỉ là... họ không phải muốn hò hẹn với vợ mình!



23971 top -
tĩnh vật
1 ... 20, 21, 22, 23, 24, 25
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...