THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





ngungo vòng tay cám ơn chú!


Đây mới là proof of concept thôi chú. Còn phải tons of work nữa đó. The Devil is in the detail. To make it artistically presentable in the eTetet environment:
1. Add buttons
2. Make marquee for the title (moving text)
3. Progress bar includes loading and playing progress
4. Color should be theme-able (new feature)
5. Multi-players in a same webpage (without conflict)
6. eTetetization so thành viên can tự post audio của mình.

Từ từ ngungo sẽ làm nha. It is time consuming.


19094


Image

T H U Ỷ .C H U N G

(The other side of the spectrum)
____________________________________________________________________________



Chị Hương kể chuyện chị Hai."
"Kể sao?"


Ông Hai khiêm nhường nhưng tự hào. Làm sao mà một người vừa khiêm nhường vừa tự hào. Bình thường khiêm nhường khi nhậu thì hay: đừng tưởng thằng Hai này nghèo mà khi dễ, thằng này chưa biết lừa lọc ai, lường gạt ai, chưa làm điều gì thất nhân để ai phiền luỵ, mà cũng chưa mang ơn mang oán gì ai. Kiểu như vậy!


Mà ổng làm ăn chí thú, nhiều con gái theo lắm! Rồi bà Hai không ghen à! Ghen gì. Ổng đâu thèm bà nào đâu. Ổng qua Mỹ này mười năm mới làm đơn bảo lãnh vợ con, rồi mười năm sau vợ con mới qua được. Là con Hạnh được hai mươi tuổi, hai má con bà Hai mới qua Mỹ được đó. Sao lâu vậy?


Đoạn Nachez Trace Parkway gần sông Mississippi này kém thích thú mặc dù phong cảnh vẫn đẹp. Đường ít quanh co hơn, cũng chẳng lên đồi xuống dốc nhiều. Thỉnh thoảng lại vài con rùa chầm chậm băng qua đường bất kể xe cộ. Rùa nó ngu hén!


Hồi xưa chị Hai con nhà giàu dưới quê. Quê nào? Gò Công, nhà có ghe đi biển. Ông Hai đi làm công, hình như ổng mồ côi, không họ hàng ngoại trừ gia đình một bà má nuôi. Cũng nghèo. Ổng đi ghe cho ba má chị Hai. Chị Hai hỏng biết sao đem lòng thương ổng, bỏ ba má theo ổng luôn. Chuyện giống như cải lương mà có thiệt. Sao cưng biết có thiệt? Thì chị Hai kể cho chị Hương, chị Hương kể cho em.


"Ok! Rồi sao?" Chuyện kể có vẻ thích thú như cảnh hai bên đường.


Hai người ra một cái chòi lá với bả một bộ đồ trên người, ổng một cái quần đùi và bộ đồ bà ba để đi ra ngoài. Trong chòi hàng xóm cho được tấm ván làm giường. Đêm ngủ ông Hai phải ôm hết người chị Hai để mong dùng thân mình giữ chút ấm cho vợ. Má chị Hai nhắn hàng xóm kêu chị Hai về sẽ tha cái tội theo trai. Chị Hai ở lì. Bả nổi máu xách đòn gánh qua tính là đập lên đầu đứa con gái ngu cho chết luôn, nhưng ông Hai nhào vô đỡ đòn, bả lên cơn, thấy đập thằng dụ con gái mình có lý hơn nên đập dữ hơn nữa. Xong cơn thịnh nộ lưng ông Hai bầm dập cả tháng. Chị Hai thương chồng khóc miết.


Khi cái bầu con Hạnh lớn qua khổ cái quần của chị Hai, ông Hai phải hy sinh bộ bà ba của mình cho vợ luôn. Thế là ổng chỉ còn cái quần đùi. Tới kỳ sanh nở, ông Hai đi vòng hàng xóm hỏi han làm cách nào đỡ đẻ cho vợ. Nào là kiêng cử, nào là lò than; đun nước, xức dầu, bóp chân. Ổng làm ráo. Trời thương, mẹ tròn con vuông. Con Hạnh càng lớn càng xinh, nửa giống má, nửa giống ba. Đẹp hết sức.


Một sớm, hồi con Hạnh được ba tháng, ông Hai nựng má hai mẹ con để đi biển. Chị Hai đêm thức dỗ con khóc nên có dậy trễ, định bụng chiều chồng đem cá bỏ về chỉ sẽ nấu miếng cháo ăn cho có sữa. Tối hôm cũng không thấy chồng về chỉ đã nóng lòng. Sáng hôm sau cũng hỏng thấy càng nóng lòng hơn. Chỉ bồng con đi vòng hàng xóm hỏi thăm thì nghe cả nhà chủ tàu cũng không thấy đâu. Người ta nói cả ghe đi vượt biên. Từ đó hai vợ chồng biệt tăm tin tức.


Ông Hai vượt biên mà không biết mình đang vượt biên, khi biết thì sự thể đã rồi. Ổng qua Mỹ không liên lạc được với vợ vì chị Hai ở chòi làm gì có địa chỉ. Ông Hai có gởi quà về cho vợ con nhưng không được tin tức gì. Chị Hai cũng biệt tăm chồng, ở vậy nuôi con đến cả mười năm. Chỉ cũng nghe phong phanh chồng mình thoát chết và đã đến Mỹ, nhưng tin tức chỉ là chuyện mơ hồ. Chị Hai trông đẹp gái nên thanh niên trong xóm cũng hay dòm ngó. Ai cũng khuyên chỉ lấy chồng khác đi, nhưng chỉ không nghe. Ba chỉ thương con quá thỉnh thoảng dấu vợ đem chút gạo, bộ đồ ra chòi cho con gái; khuyên con về nhà xin lỗi mẹ, chỉ cũng không về luôn. Lì!


Mỗi lần ông Hai gởi quà và tiền bạc về cho vợ con ổng cũng nhớ gởi chút đỉnh cho gia đình bà má nuôi. Tại chị Hai ở chòi, ông Hai không làm sao liên lạc được nên có nhắn bà má nuôi đem quà qua cho vợ mình. Làm như vậy dù buồn ông cũng cảm thấy an ủi đôi phần, tự hứa nếu có dịp là ông về bảo lãnh hai mẹ con qua Mỹ ngay. Trong lòng cũng có chút nghi vấn không biết vợ mình có chờ mình không hay đã lấy chồng khác.


Rồi cả hai bên, ổng bên Mỹ chỉ và con gái bên nhà, chẳng ai được tin tức ai.


Lần đầu ông Hai về Việt Nam, ổng mới khám phá ra là bao nhiêu quà cáp tiền bạc phần của chị Hai gia đình bà má nuôi dã tâm lấy hết. Bà con chòm xóm trách ổng sao qua Mỹ sung sướng để quên hết vợ con. Ổng sùng máu qua nhà bà má nuôi chửi cho một trận tơi bời, rồi đem hết phần quà cáp của nhà bà má nuôi đem cho hàng xóm. Sùng máu.


Lần đầu tiên này cũng nhằm sinh nhật con Hạnh mười tuổi. Ổng làm một bữa tiệc linh đình đãi hết làng xóm. Bữa tiệc còn lớn hơn là đám cưới con gái nhà giàu. Tốn hết cả trăm đồng đô. Mà ổng bả đâu có đám cưới gì đâu. Chị Hai thương rồi theo ổng mà. Nhớ hông? Một cách trả thù cái nghèo!


Những năm sau, ổng mỗi năm mỗi về. Ông mua xe Dream cho con, cất nhà mới cho vợ trong thời gian làm thủ tục bảo lãnh. Cái vụ bảo lãnh cũng trần ai khoai củ. Hai người đâu có hôn thú. Khai sanh của chỉ thì rút tuổi. Tính ra khi sinh con Hạnh chỉ mới có mười lăm mười ba gì đó. Bà con thấy thương, xúi ổng làm đám cưới lại, ổng cứng đầu lý luận ổng chỉ cưới vợ một lần, và sự thật vẫn là sự thật.


Chị Hương nói cuối cùng không biết nghe ai xúi phải thử máu con Hạnh, và máu ổng để chứng minh là cha con. Anh biết sao hông? Gia đình đoàn tụ. Hay hén!


Hồi chị Hai mới qua Mỹ, mấy bà cũng còn gọi điện thoại tới ông Hai hà rằm. Ổng cũng đâu có tha thiết gì nhưng theo phép lịch sự ổng cũng phải nói chuyện. Trong lòng tự hào của ông Hai ổng chỉ nghĩ cũng bà con, hàng xóm, bạn đi biển thôi. Đâu có gì, miễn là lòng mình ngay thẳng. Ổng bên Mỹ một mình cả mười năm chớ hề mê ai. Chị Hai cũng tủi nhưng có khi nào nói với chồng. Có một lần đang xi xô trên điện thoại với bà nào đó, ổng thấy chị Hai rướm hai dòng nước mắt, ổng chợt tỉnh và không bao giờ bắt điện thoại nữa.


"Chuyện vậy thôi à?"
"Chuyện cũng chẳng có gì, nhưng là người mình biết thì thấy cũng ngộ anh hén."
"Sao cưng biết nhiều chuyện vậy?"
"Thì hai chỉ kể em nghe."
"Thôi lấy cháo ra ăn đi, anh đói rồi."


Nếu cứ vận tốc tà tà này còn khoảng hai tiếng thì đến cuối đường của Nachez Trace Parkway.


Image


19096


Having fun with the devils yet Ngungo? Just kidding, no rush.

Truyện ngắn cảm động, hai bối cảnh hiện tại và quá khứ, lạ là không liên hệ nhưng lồng lại rất hợp và hay. Giản dị và không dư thừa. Trong cuộc đời ai cũng sống qua những câu truyện qua đường này, nhưng ít người kể lại...

Good job!!


19103


Image

C Ô N G .B Ì N H
. .Đ Â U ?


Rảnh rỗi lại viết lăng nhăng
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Bạn muốn trở thành một thi sĩ? Không sao, dù bạn có dở lắm đi nữa, cả cuộc đời "mần thơ" của bạn cũng sẽ sáng tác được vài bài thơ con cóc. Bạn muốn trở thành hoạ sĩ? Cũng không sao, dù bất tài, nhưng với cố gắng, cả cuộc đời "cọ quậy" bạn cũng sẽ làm ra một vài (tai) hoạ phẩm nào đó. Nhưng nếu bạn muốn làm một chiến sĩ đấu tranh cho công bằng xã hội, bạn sẽ có ngày chết không nhắm mắt. Vì cả cuộc đời tranh đấu, bạn sẽ luôn vô lực chứng kiến những điều bất công.

Bất công thật ra ở khắp mọi nơi, dù một xã hội văn minh hay một bộ lạc bán khai, dù trong thời đại này hay 8 ngàn năm trước. Từ Âu sang Á, qua nhiều ngàn năm từ rất nhiều triết gia với những tư tưởng vĩ đại. Từ những thi nhân, những văn hào đã từng nhỏ nước mắt, trách trời thương dân. Bao nhiêu cải cách, bao nhiêu cố gắng. Rồi đâu cũng vào đấy. Bất công vẫn sờ sờ!

Một người nghèo, không quyền lực trộm một chiếc bánh hay một chiếc áo liền bị bắt, bị phạt tiền và bị phỉ nhổ. Thế mà có vài nơi trên hành tinh này, người nắm quyền lực trong tay, cướp trắng trợn tài sản của kẻ khác, mọi người lại làm ngơ chấp nhận, xem như chuyện bình thường.

Một cô gái nếu đã nghèo lại xấu mặc quần áo màu sắc khác thường liền bị chê cười, nhạo báng. Nhưng nếu một tài tử điện ảnh xinh đẹp, nổi danh, ăn mặc sặc sỡ, kệch cỡm lại được hoan nghênh và xem như trời trang mới nhất.

Nóng nảy, quát tháo, thiếu trầm tĩnh vốn là tính xấu, khi rơi vào một người có tiền bạc, có địa vị thì sẽ được mô tả là "tính nóng như Trương Phi" (được so sánh với Trương Phi ai lại chả thích). Nhưng nếu đã nghèo còn bày đặt nóng tính, quát tháo sẽ được gọi như tát vào mặt là: "thằng quạu như chó".

Mẹ tôi kể lại. Quãng đầu thập niên 20 của thế kỷ trước, quê Ngoại tôi ở Thái Bình có anh phú hộ nọ tên Hậu, anh này có tật bẩm sinh, bàn tay trái có sáu ngón, anh được cả huyện gọi một cách nịnh nọt là Ông Hậu Dư (dư ở đây có ý là dư giả, giầu có). Cùng làng có anh tá điền nghèo xơ nghèo xác, bàn tay trái cũng có sáu ngón thế mà lại bị gọi xách mé là "thằng thừa"!

Thế đấy. Bất công cứ dẫy đầy, nhiều đến độ ai cũng quen đi, rồi thản nhiên phán rằng: "Ối! đời mà!!"

Có người làm ngơ trước bất công để mưu cầu bình yên. Có người nuôi dưỡng bất công vì bất công nuôi dưỡng quyền lực

Cuối cùng là như thế này: Những hành vi khác thường chỉ dành cho những người có tiền bạc, thế lực và danh tiếng làm thôi. Nếu bạn vừa xấu, vừa nghèo lại bất tài nữa thì trăm vạn lần phải luôn hạ mình, uốn lưỡi mười bốn lần trước khi phát biểu bất cứ điều gì.

Trên thế gian chả bao giờ có công bằng cả! Chẳng phải "Miệng người sang có gang, có thép", "Kiếp người nghèo luôn đèo tai ương" ở đâu và lúc nào cũng đúng đó sao?


Image


19367


Làm gì có công bằng anh TS nhỉ :)

Người ta vẫn nói: "Em đẹp em có quyền" hoặc "thứ gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng...rất nhiều tiền" đó thôi.


19371


Đúng vậy lamgiang. Đẹp có quyền thật, nhưng xấu cũng có chút quyền chứ. Quyền được... ở giá :))


19377


Image


T H U Ỷ .C H U N G .L À .G Ì ?
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Theo tôi nghĩ, chả biết đúng không
Thuỷ: Trong chữ khởi thuỷ, là bắt đầu.
Chung: Trong chữ chung cuộc, là cuối cùng.
Thuỷ Chung Như Nhất: Trước sau như một

Năm 2001 tôi về VN chơi. Cũng chả có gì quan trọng, thay vì đi Âu Châu, Úc Châu, đi VN vui hơn.

Ở Long Xuyên tôi có người quen, chị N là bạn học cũ của anh tôi. Đến thăm chị, cũng sẵn dịp đã rất nhiều năm tôi không đến LX. Rất trùng hợp, tôi đến đó, ngay hôm sau Thứ Bảy là sinh nhật của bạn chị N, một trong những doanh nhân tiếng tăm của LX. Chị N rủ tôi đi theo, tôi chẳng bận bịu gì nên ừ luôn. Trên đường đi chị nhờ tôi một chuyện
-Đến đó chị sẽ sắp xếp cho em ngồi cạnh một cô bạn. Cô này là bạn chị trong thương trường tên H, nhỏ hơn chị nhiều, chắc nhỏ hơn em vài tuổi. H đang có chuyện buồn, em cố gắng giúp chị, làm cô ấy vui.
An ủi một người đàn bà đang buồn không khó, cũng chẳng dễ. Quan trọng là cô ấy đang buồn chuyện gì. Chị không nói. Tôi không hỏi. Thôi kệ, đến đó tuỳ cơ ứng biến.

Buổi tiệc rất đông người và khá vui. Cả buổi tiệc tôi đã dùng tất cả kinh nghiệm và sự lịch lãm thu thập được trong đời để chu toàn trách nhiệm. Tàn tiệc tôi vẫn không say, chỉ có chút ngà ngà pha chút hưng phấn.

Trưa hôm sau. Sau khi cúp phone với người bạn, chị N với gương mặt tươi rói rủ tôi ra ngoài ăn trưa nói chuyện. Uống xong hớp cà phê đá, không giữ được nữa, chị nói liền
-Em giỏi thiệt. Con H đang vui như tết, khen em không dứt lời. Nó nói người gì đâu mà ngọt ngào, khéo ăn nói, khéo chiều!
Tôi cười cười giở giọng phim Tầu
-Giỏi gì đâu chị. Không làm nhục sứ mạng là vui rồi
-Làm gì có. Nó đòi gặp em, đi ăn tối kìa.

H không đẹp, dáng người cao, to ngang, vai rộng, hơi thô cứng, giọng miền tây hơi bị vỡ, cũng thô luôn. Người như vậy chỉ tạo ra được sự vững vàng và sự tin tưởng trong đối tác làm ăn, (hoặc ở nhà chăm con cũng được), khó có thể làm người tình để đàn ông đem ra ngoài khoe với bạn bè. Chị N tiếp tục kể lể...
Trường hợp của H khá đáng thương. Lúc hàn vi thì vợ chồng có nhau. Từ lúc ăn nên làm ra thì chồng giở chứng. Ban đầu chỉ lén lút, sau lấy cớ vợ bệnh hoạn, công khai mèo mỡ. Chuyện đáng buồn cười là chị N mặc dù là bạn của H, thương bạn nhưng lại đồng ý cách cư xử của T, chồng H. Chị bảo với tôi
-Xã hội VN là vậy đó em, đàn ông ra ngoài mèo mỡ là chuyện thường
Tôi hơi khó hiểu
-Hai người không nói chuyện với nhau sao chị? Đàn ông có vợ phải sống như người có vợ chứ
Chị N nhìn tôi như lạ lùng lắm
-Thì T nó vẫn sống như người có vợ chứ. Mỗi tuần nó ra ngoài mấy ngày rồi cũng về. Con H có nói gì đâu, miễn là nó có về nhà là được rồi
Tôi có chút nóng mặt
-Cứ mỗi tuần đều vậy? Rõ ràng là không tôn trọng vợ mình. Bố Mẹ hai bên không ai khuyên bảo gì à? Sao mọi người lại chấp nhận được?
Chị N thản nhiên
-Con H lại có bệnh. Nó không đáp ứng chuyện kia với chồng thì thằng T nó phải ra ngoài kiếm đàn bà khác chứ. Lỗi hoàn ở con H mà.
Lúc này thì tôi đã nổi nóng thực sự
-Chị nói vậy mà nghe được à? H có lỗi gì? Bị bệnh là có lỗi sao? Lúc vợ mình bị bệnh là lúc cô ấy rất cô đơn, xuống tinh thần, cần người an ủi nhất. Không ở nhà chăm sóc, nâng đỡ vợ đã tệ rồi, lại ra ngoài tằng tịu, đã tệ càng thêm tệ! Đúng là đồ bất nghĩa!
Chị N với giọng ngạc nhiên
-Em cũng lạ thiệt. Chị tưởng những người li dị như em phải hận đàn bà lắm chứ. Đàng này em lại bênh đàn bà quá sá luôn.
Tôi cười nhưng rắn rỏi
-Ai nói với chị là em hận đàn bà? Đàn bà đáng yêu chứ. Em chỉ ghét người phản bội và hay thay đổi thôi. Mấy em xinh xắn, chung thuỷ, em thương còn không hết, hận gì chị? Nói thiệt, em chả đạo đức hay tốt lành gì, nhưng em thích công bằng. Nếu đổi lại T là người bị bệnh nằm nhà, H ra ngoài tằng tịu với đàn ông khác thì chị nghĩ sao?
Chị N yên lặng không nói thêm gì, nhưng tôi biết chị vẫn chưa đồng ý với tôi. Có một số người như vậy đó, cứ theo nếp cũ, không thích cải cách. Theo họ nghĩ "Ở đây ai cũng vậy, đã là đàn ông thì phải lăng nhăng. Mình làm chuyện khác người, lỡ bị chồng bỏ, không ai bênh, lại còn bị chê cười. Thôi, an phận thì an toàn".

Tôi trở lại Mỹ mà hình ảnh H mỗi đêm không ngủ, trằn trọc trên giường chờ anh chồng chẳng bao giờ về cứ vương vướng trong đầu. Thôi kệ đi. Giúp người cũng có chừng mực nào đó thôi. Làm cô ấy vui được hai buổi tối đã là cực hạn của mình rồi. Không phải đấng cứu thế, mình không thể lo cho hết mọi người được.



19511


Image


Đ Ô I .M Ắ T . .
gửi TL
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Trong cả chiều dài của cuộc sống, chúng ta đã thấy và nghe nhiều điều kỳ diệu. Những bản nhạc hay đến lặng người, những lời yêu thương làm thân ta mềm nhũn, những rặng thông hùng vĩ, những hoàng hôn làm ta chơi vơi... nhiều, nhiều lắm, không kể hết!

Hơn mười năm trước, tôi đã thấy một kỳ diệu: một đôi mắt. Có người nói "Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn". Điều này có thể đúng. (Tôi chỉ nói có thể thôi, không nói tuyệt đối đúng vì kinh nghiệm bản thân tôi đã từng nhìn sâu vào rất nhiều "cửa sổ" của nhiều cô gái lại không thấy được gì. Rất cạn. Chuyện này kết cục như thế nào? Vì họ không có tâm hồn? Hay thực sự đôi mắt chẳng phải là cửa sổ tâm hồn mẹ gì cả? Ai mà biết!). Thôi không lan man nữa, trở lại đôi mắt kia đi. Chủ nhân đôi mắt này không phải hoa khôi hay hoa hậu áo dài gì cả, là người bình thường (nhưng khi quan sát kỹ chả bình thường chút nào), ăn nói rất duyên dáng, khuôn mặt trên trung bình. Điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt của cô là đôi mắt. Một đôi mắt sâu thẳm! Có nhiều ông thi sĩ, nhạc sĩ ca tụng người đẹp của họ có đôi mắt như hồ thu, mênh mang như trời tháng sáu... Tôi chả muốn ví von như vậy. Tôi chỉ muốn nói đôi mắt của cô sâu lắm, sâu đến độ tôi không dám nhìn lâu. Cả hai lần nhìn thấy đôi mắt đó là hai lần tôi bị mất ngủ. Chủ nhân đôi mắt đó không biết đâu, tôi dấu kỹ lắm, tôi không nói ra, có trời mà biết.

Có lần tôi nghe tin cô lấy chồng, tôi buồn hết mấy hôm, cứ như mình vừa mất cái gì đó quí giá lắm! Sau đó vài tháng lại nghe nói cô ly dị, tôi lại mơ hồ thấy lòng vui vui. Đàn ông chúng tôi có vài người kỳ vậy đó, không dám nói gì vì biết chắc mình sẽ không mang lại hạnh phúc cho người ta, cứ đứng xa xa mà nhìn, nhưng khi biết người ta lấy chồng, lòng vẫn thấy không vui (?)

Bỏ đi những cái vớ vẩn thì coi như tôi quí cô lắm, tôi chỉ mong thấy cô hạnh phúc, thi thoảng thấy cô cười tươi là tôi vui lắm rồi. Đời người có vài khoảnh khắc để nhớ, những đêm mất ngủ chỉ vì một đôi mắt quả thật là điều đáng nhớ cả đời ấy chứ.


Image


19704


anh Thúc wrote:Đời người có vài khoảnh khắc để nhớ, những đêm mất ngủ chỉ vì một đôi mắt quả thật là điều đáng nhớ cả đời ấy chứ.

anh Thúc ơi, vậy hôm nào anh hát cho cả nhà nghe bài "Đôi mắt người Sơn Tây" và bài "Mái tóc dạ hương"... :)

thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
sông xa từng lớp lớp mưa dài
mắt em ôi mắt em xưa có sầu cô quạnh
khi chớm thu về, khi chớm thu về một sớm mai...(ĐMNST)

từ giã hoàng hôn trong mắt em
tôi đi tìm những phố không đèn
gió mùa thu sớm bao dư vị
của chút ân tình vương tóc quen... (MTDH)



19716


ditto ý kiến của YC đó anh TS ơi... :-))


19719 top -
tĩnh vật
1 ... 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17 ... 25
_______________________________________________
Đêm Xuân - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Màu Mắt Mùa Xuân - văn - trân _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Cánh Gió Mùa Xuân - ghi âm - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Cánh gió mùa xuân bát ngát trời xanh
bên trời yêu thương ngày qua êm ái
nghiêng nghiêng chiếc nón tà áo em bay
trên những đường hoa chiều xuân chan chứa
hồn nhiên em cười ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hoa Xuân - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image

xuân! hoa là tình tôi
đua nở cùng ai cùng quyến luyến mọi nơi
có một bầy thôn nữ nhìn hoa
chúc cho xuân vui vẻ thái hòa
có một vài tóc trắng thầm mơ
ước cho hoa nở mãi không già...
Phạm Duy

xem tiếp...