THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP











m ư a. ,. n ắ n g. c ũ



3504





________________________________________________________________________


chào các bạn,
đây là trang nhặt nhạnh những bài thơ cũ, đã đăng có, bị bỏ rơi đâu đó có, vài bài mà etetet.net bị mất có, ...
nói chung, cũng là những mưa, nắng cũ, vì không còn một nơi chốn chung để chứa chấp, nên nnguong gom góp vào đây, làm kỹ ... (nghệ) niệm, trong thời buổi mà nnguong vẫn còn ruổi giong, rảnh rỗi!
các bạn có thể vào đọc, đối đáp vui vẻ, vài câu thơ ... chọc trời, thần bí cũng đặng luôn!

tất cả, một lúc nào đó, không còn gì nữa, sẽ là ... Thơ
cám ơn,
chúc vui vẻ

________________________________________________________________________

nnguong

em: con trốt xoáy
nắng mưa chia cắt nỗi niềm
ngắn ngủn
tiểu sử / bản thảo / trặc trẹo gàn




3505





Image


n ắ n g , .m ư a
c h i a .c ắ t .n ỗ i .n i ề m



mỗi bước chân
đi, hay về (ngang vết thương cũ)
đều ê nỗi buồn
chân dung em
từ thượng nguồn xô về
khuấy, động đầm đìa
tịnh,
yên

nắng, mưa
chia cắt nỗi niềm
tương tư
chia,
cắt
những tiền định, xưa.



nnguong
2005






3506





Image



e m: .c o n .t r ố t .x o á y

________________________________________________________________________


bắt đầu bằng những đám mây khổng lồ kéo thốc đến, che phủ mọi nơi, như muốn chận đứng mọi ngả đường, để đi không được mà về cũng không xong, đành phải dừng lại ở giữa khoảng lưng chừng, không biết trước; từ chỗ đấy là phân vân ngại ngùng, bởi vì không gian không chỉ riêng một hiện hữu mà có đến hai chân dung: tình yêu, và, câu hỏi; có thể nói giống như là người phán quyết và kẻ bị xử án; và, nạn nhân đương nhiên phải thua cuộc, chung thân

những vòng xe bực dọc chạy trên con đường vô tội, khuôn mặt (đầy sự nóng bức của đất, trời) thản nhiên nhìn chằm chặp vào phía trước mặt, ánh mắt biếc hạnh phúc, gò má nồng cơn mưa, lọn tóc bất cần, lồng ngực kiêu hãnh, gọng kiếng thản nhiên, tất cả ở ngay đó, chỗ ngồi tự tại đó, yên tĩnh và thảnh thơi, và đáng yêu, biết mấy, một chút nhũn nhặn của ngôn ngữ

ghé qua, thăm tiếng thở dài
em về. Xô lệch một trời trong thơ
một thoáng xao động dại, khờ
một trời mưa, nắng chợt về. Riêng tây.


con gió miền nam đổi hướng, chưa phải là thám hiểm, cũng chưa hẳn là dứt khoát (như một chuyện chia tay), cũng không phải là một dò hỏi (như một lời tỏ tình), cũng không hẳn là một thay đổi của một lộ trình (như một ngã rẽ) cũng chỉ tìm một hạnh ngộ nhưng chỉ thấy một yên lặng, một tượng đá, một đêm khuya; sau đó, mạnh bạo hơn, quá khích hơn là một ngấm ngầm nhưng cuồng nộ không phải là từ, của cơn bão mà là trong cơn bão; điều đó, nói lên cái tính chất bị động, bị lôi bị cuốn theo, chưa rõ nguyên nhân, động lực nhưng có thể hiểu rõ ảnh hưởng và trị giá tức thời; đổ nhưng không rã, nát nhưng không mục, đó là điều có thể không nhìn thấy nhưng lại hiện hữu: bụi

rồi từ đó là tháng, ngày
có mưa, nắng; lẫn loay hoay, với mình
đêm, khuya: tĩnh, nhưng gập ghềnh
em: con trốt xoáy bụi lền tháng năm

________________________________________________________________________

nnguong
2006


Image


3514



rồi từ đó là tháng, ngày
có mưa, nắng; lẫn loay hoay, với mình
đêm, khuya: tĩnh, nhưng gập ghềnh
em: con trốt xoáy bụi lền tháng năm


Nhíu mày đếm cái ăn năn
Nhón tay nhặt mớ băn khoăn cất vào

Chào anh nnguong....

cpsn


3515


chào caphesuotngay, khoẻ không!
đâu mất 2 câu thơ sau rồi! mới thấy còn đó mà, hì

cà phê là chất đắng khó nuốt
mang mật ngọt vào trong câu thơ


chúc vui, và sáng tác nhiều

nnguong


3532





Image


n g ắ n .n g ủ n


15.
________________________________________________________________________


ngày mới, bài thơ vẫn cũ (cũ, như tình yêu trong tôi, thủa nào)
chỉ duy em
vẫn là một chân dung mới mẻ trong những bức tranh toàn thiện (của riêng tôi, mà ngọn bút chì, lúc nào, cũng được trau chuốt để, nét cong [lượn] không thể vấp, gãy)

________________________________________________________________________

nnguong
2007







*năm mới được sửa lại là ngày mới
và,
nnguong cũng không biết số phận của 14 đoạn trước ... ở đâu!






Image


3533





Image



t i ể u .s ử

________________________________________________________________________



qua mỹ
làm hãng bù-loong
năm năm.
Đinh, ốc cũ mèm, sét, câm.

nhớ nhà,
càng nhớ em
hơn mười một năm lẻ cùn mằn trái tim
hai mươi năm chẵn:
nhụt,
đần
quê nhà nắng rụng đỏ tròng,
mắt thâm.

ba mươi năm
rạc cả hồn
mai kia: cát, bụi
biết
chôn nơi nào



nnguong
4.2005





s i .t ì n h


theo em xuống phố một lần
(phố phường làm chứng trăm lần theo em)
theo em xuống phố ngày, đêm
đêm, ngày hoạnh họe sao theo em hoài
theo em xuống phố trưa mai *
thời gian hậm hực (cổ dài như cây!)
theo em xuống phố trưa nay
về nhà dựa cột, loay hoay thở dài
theo em miết, mặt cũng chai
gù lưng hạnh phúc, (nhưng) khòm vai ưu phiền.

theo em xuống phố muôn niên
thằng bạn quát khẽ: “có điên không, mày!”



nnguong
4.2005

*lời nhạc lê uyên phương





b ả n .t h ả o


giày k-mart, t-shirt, jean wrangler
tướng tá lều khều, dáng dấp thờ ơ
thâm căn cố đế như hàng phế thải
lỡ độ lỡ đường tợ kẻ bá vơ

lơ ngơ, lơ láo bù nhìn lạc lõng
dốt đặc cù đèn ngôn ngữ lờ mờ
ở đậu xứ người trở thành lêu lổng
ở trọ tim em miết cũng dại, khờ



nnguong
9.2005





t r ặ c .t r ẹ o .g à n


1
trặc hai mắt cá vì theo em
co quanh. Không uống cũng say mèm.
trẹo quai hàm ngấu nghiến chữ nghĩa
lẹo ba tấc lưỡi: thơ lem nhem!


2
vốn liếng chỉ vài bài thơ vụng
đủ nghêu ngao, tình tự riêng tôi
lỡ tiếng gàn, cũng là rảnh chuyện
thong dong, tự tại với cõi đời



nnguong


Image


4461

Image




n h â n
.c h ứ n g



đời hỏi tôi trưng ra một chứng tích
tôi thật thà soi lại những trăng đêm
bởi, em đến, thỉnh thoảng một lần như nguyệt
nhưng tinh tú vằng vặc một trăm năm

đời hỏi tôi vết thẹo một thương tật
tôi vụng về kể lại lịch sử chiến chinh
bởi, em ngấm ngầm như bộc phá nổ chậm
không âm thanh, và nhọn buốt mũi đinh

đời tò mò về phiến đá trầm tích
tôi vội lục tìm lại cổ vật nắng, mưa
bởi, em huyền bí và hiếm có hơn kim tự tháp
một kỳ quan lồ lộ tự nghìn xưa

đời thắc mắc về điều mà nhân gian gọi là huyền thoại
tôi gật gù kể chuyện cổ tích trăm năm
bởi, em đi, về rất liêu trai huyễn hoặc
và chí dị như trăng gió đã ăn nằm

rồi đời muốn kết luận vội vã một tình yêu
tôi rề rà phác họa lại một chân dung
mà em trong đó mỉm cười đôi mắt sắc lẻm
chém dư luận những vết xước (tấy mệnh chung)



nnguong



Image


4466





Image


n g ồ i .ở...
s à i .g ò n



Nhà em ở tận miệt Thủ Đức.
Còn anh, chỉ quanh quẩn Vũng Tàu
uống mãi cà phê buồn. Lắm lúc,
muốn theo em, tránh giọt mưa Ngâu

"Đèn Saigon ngọn xanh, ngọn đỏ..."
Đuổi theo em, vất vả tim anh
Đường xa lộ, đầy bụi và khói
Mái tóc ai lính quýnh khúc quanh ?

Dẫu vài năm, anh vẫn còn nhớ
tình mình còn vướng ở Hàng Xanh
Em khúc khích theo trăng Bà Chiểu
Anh khoắt khuya dọc phố Tân Bình

Em ba mươi, vẫn còn đi học
Chapter one, nặng nhọc chữ tình
Anh bốn mươi, chờ em ngoài lớp
ở Nguyễn Tri Phương, uống một mình

Sông Thanh Đa, gió vờn sợi tóc
chen vào nụ hôn, đòi đón đưa
Ly cà phê đắng, em bật khóc
Ở xứ người, anh biết dầm mưa !

Khuya đèo nhau trên xe gắn máy
Tựa vai anh, môi gặm tim ta
Chở tình về trôi qua Ngã Bảy
Trôi giạt hồn anh mấy năm qua

Đưa em về tới tận Bình Thới
Tạ từ em bằng một nụ hôn
Năm ngón tay che môi bối rối...
Tim Việt Nam còn đậm trong hồn

Ngồi ở xứ người, nhìn mưa nắng
nhớ nắng, mưa Saigon loay hoay
nhớ mắt em có giọt lệ ngấn
và, mùa mưa dài lắm, bên đây.



nnguong






4467 top -
mưa, nắng cũ
1, 2, 3
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...