THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


s ợ i .t ó c
c a o .n g u y ê n


Hãy để cho những giọt nước mắt em
chảy ngược vào trong
không nơi đâu đủ rộng
trải dài như dòng sông để chứa!
Em xuôi theo con đò về bến cuối
ngày còn xanh như bài thơ anh viết?
Nhưng dù sao cũng ghé lại đọc vài câu
hàng chữ sẽ thay chiếc lược ngà
vuốt mượt sợi thời gian
Cho anh nghe tiếng cười em lung linh
bay vào trời thăm thẳm
Thay cho các vì sao thắp sáng anh
và những con chữ kia lấp lánh

Con bồ câu bay lên
gắp hạt thóc trong bàn tay nhỏ
Nâng vòm trời lên cho sáng môi xinh
Bó hồng em cầm đã đưa cho người
nhưng linh hồn của nó còn giữ lại
Hãy đặt vào bàn tay chờ đợi
đang xanh rêu kẽ hàng trên bài nhạc
ngày nào viết trên đá núi
Trong vườn nhà anh hôm nay
hương xưa lại thầm tỏa
có một loài hoa diệu kỳ vừa nở

Ngày xanh mạ trên bậc thang ruộng mùa nước bạc
Ngơ ngác trắng đồng cỏ viền lưng núi
Anh làm kẻ ngu ngơ
mang bài thơ đi gieo thay lúa
Mong những hạt chữ kia mọc lên
lao xao nõn rì rào gió xới
dài mượt như tóc người
thuở mới yêu nhau

Niềm đau dài bằng những sợi tóc
rụng mỗi ngày kết lại thả trôi vào sông
kết thúc chiếc bánh tan vào dòng nước
Điệu blue buồn ngoằn ngoèo bủa vây như lụa
không cuốn được bước chân em
Đôi mắt trăng hé lên phía biển
rằm soi đêm anh những đám mây ngũ sắc
Những gam màu nhảy nhót trên chiếc hài bé xíu lan rừng
tiếng đệm guitar thùng giọng hát Digan
lang thang du mục về nguồn
Từ cao nguyên lành lạnh chảy ra dòng sữa
màu thơ...



đ ì n h n g u y ê n


Image


8862



Image


v ớ i . b ạ n


Bạn vui miền sông nước
Ta ngược núi xuôi rừng
Mình gian khổ đã từng
Nửa phần đời phiêu dạt

Uống trôi ngày rách nát
Ăn trọn gói nguy nan
Từ phố đến thôn làng
Gót chân mòn chai sạn

Từ khi ta với bạn
Lấy con chữ làm vui
Xếp thứ tự cuộc đời
Bày trận thơ rồi truyện

Mớ kiếm cùn khổ luyện
Chém gió vụn ván cờ
Khôn dại cũng ngu ngơ
Mặt chai lì đĩ bợm

Ôi! toàn là dị hợm
Đồng nghiệp gánh nghiệp đồng
Xách láp tốp đi rong
Mặt trời chiều đỏ quán

Không dám đi lạng quạng
Hó hé sợ phê a
Hèn mặt nghệch như ma
Rúc chui như lũ chuột

Đừng nói chi tới thuốc
Thần dược như Hoa Đà
Hoặc Biển Thước mò ra
Cũng chắc gì chữa được

Mà làm sao chữa được!
Bệnh sợ với thói hèn
Máu đỏ chữ toàn đen
Ngóp ngoi mà kiếm sống

Nhìn bút nghiên một đống
Hồn phơ phất lâng lâng
Ta chợt thấy tủi thân
Cũng từng chân viết báo

Nhớ những ngày lếu láo
Viết chỉ để kiếm ăn
Không viết thì nhe răng
Đờ oi đoi sắc đói

Bây giờ không đến nỗi
Lặn lội mảnh thân cò
Đêm chẳng phải nằm co
Vẫn nhục ơi là nhục!

Dẫu có lần dẫm cứt
Sao nỡ chặt đôi chân?
Đời đâu mãi lần khân
Dạt trôi thân bèo bọt

Sông đứt từng đoạn ruột
Núi đang gãy nhánh rồi
Màu đất chẳng phai phôi
Nước này ta phải giữ

Bọn ta dù lữ thứ
Nghiêng lệch cả đất trời
Bìa sách lật ra phơi*
Chữ xanh màu bút thật!



đ ì n h n g u y ê n



* Bìa sách = Face book


8969



Image


n ắ n g .q u a
x u â n .t h ì



Tôi gọi phố / phố nắng lên đầy
Tôi gọi nắng / nắng đọng trên mi
Tôi gọi em / em về phố nắng
Tôi gọi nắng / nắng qua xuân thì

Tôi gọi gió / gió còn rong chơi
Tôi gọi nắng / nắng về hoen mi
Tôi gọi em / em còn đi mãi
Tôi gọi nắng / nắng qua xuân thì


Phố và gió / cứ bay la đà
Phố và nắng / vẫn đang vui đùa
Chuyện tình mình / dịu êm trong nắng
Sao bây giờ / nắng úa môi xưa...


Phố và gió / bước ngang lưng trời
Phố và nắng / hắt trên vai người
Ngày mình về / trời xanh đang nắng
Sao bây giờ / nắng rớt qua tay...



Tôi gọi phố / phố nắng lên đầy
Tôi gọi nắng / nắng đọng trên mi
Tôi gọi em / em về phố nắng
Tôi gọi nắng / nắng qua xuân thì

Tôi gọi gió / gió còn rong chơi
Tôi gọi nắng / nắng về hoen mi
Tôi gọi em / em còn đi mãi
Tôi gọi nắng / nắng qua xuân thì



đ ì n h n g u y ê n


Image


9095



Image

v ỗ .v ề
l ặ n g .t h i n h



Đừng cháy lòng như thế!
Gọi nhau khi một mình
Và thốt lên là để
Vỗ về những lặng thinh

Những lúc ta ngồi lại
Dở câu chuyện nửa vời
Mắt nhìn về xa ngái
Cả hai người... chơi vơi!

Biết làm sao nói được
Lòng đã khác từ lâu
Con đường về phía trước
Mỗi người một phía - đau!

Từng cháy lòng như thế
Mà sao chẳng đi cùng!
Vì sao mình không thể
Ngược dòng đời riêng chung?

Đừng cháy lòng như thế!
Dẫu khi ta một mình
Gọi tên nhau như thể
Tan chìm vào lặng thinh

Đừng cháy lòng như thế!
Gọi nhau khi một mình
Và thốt lên là để
Vỗ về những lặng thinh



đ ì n h n g u y ê n


Image


9145



Image


g ó i .
m ư a



Cơn mưa ào ạt buổi tối
phố Sài gòn ngập
không níu được chân em
ở lại cùng tôi thêm chút nữa

Trong làn đêm sũng ướt
em phải về
giữ định mệnh trên tay
bọc kín bằng bao nylon
thít chặt thêm bên ngoài
vài sợi dây quơ quào rách nát

Lầm lũi bâng quơ
câu hát phố đêm, đèn mờ...
lạc giữa tiếng rào rào, xối xả

Từng bước chân
xa dần
đi về phía khô ráo hơn (trong tâm tưởng)
chưa bao giờ
tôi – và em ướt vậy
như đêm nay

Nhìn lại số phận
lem nhem vài chỗ - Kệ!
mai rồi sẽ khác – biết đâu!

Không có giọt nước mắt nào
chảy ngược lên
Không có giọt mưa nào
không đổ xuống

Đất gánh chịu mọi thứ
Nhưng nỗi đau không có gì để đựng
sao mãi cứ đầy lên!

Trong làn mưa đêm
Cái bóng
trên tay
định mệnh đang được thít chặt
Em gói mưa lại...
xa dần...

Đã từng mất đi nhiều thứ trong cuộc đời
Hôm nay có lẽ tôi lại mất thêm
hy vọng đang ướt sũng
Không thể nào giữ lại được!

Ở lại
tôi vân vê cuộn tròn hỗn độn
vui buồn
những nỗi riêng chung!



đ ì n h n g u y ê n


Image


9293



Image


t h á n g . s á u



Tháng sáu phủ kín những niềm riêng
bằng những đám mây đen
rồi xối sạch với mưa về buổi tối
gói im lặng ủ thầm trong nếp áo
đào chưa phai giêng nụ hé môi hồng...

Tháng sáu ghé lại cùng tôi chơi trò thời tuổi trẻ
Em xinh xinh nhoẻn miệng
tiếng khúc khích trải êm mượt suốt con đường
Cây cầu gãy tắt ngang đường về
từ buổi ...khách đưa dâu

Đã đi qua cùng những chiều vàng
níu cành sim, trái hồng quân tím ngát
Đã với tay chung hái trái ổi trái xoài
sao không ở lại?
Để màu xanh cháy thành vực đỏ khôn cùng!

Đồng cỏ còn hun hút trải rộng chân trời ...xa tít
ngắc ngơ hoài chân ngựa mỏi cô đơn
Bìm bịp kêu chiều nay nước lớn
tình sang sông chèo ngược tay buông

Tháng sáu
cỏ ngậm hạt sương long lanh màu nắng
Con sáo nâu chuyền cành gắp con sâu
gắp dùm tôi tà áo của mùa hè xưa cũ
Gắp từng cọng dây giang đan nhẫn
đeo vừa tay nõn nuột mùa hè
Thả về đây là lượt trắng thơ ngây
Gắp dùm tôi mớ nghèn nghẹn trong chiều
thả ra biển dập dềnh cho bớt đắng

Ngày thì ngắn
sao mỗi lần
qua tháng sáu
thật dài...



đ ì n h n g u y ê n



9526



Image


l ầ n .c u ố i
t r o n g .n g à y



Lần cuối trong ngày
em không dùng đến viên thuốc ngủ nằm
sẵn chờ ngón tay ngụm nước nhón lên bỏ
vào miệng... ực!

Lần cuối trong ngày
em không nhìn vào gương nơi
có em đang như chờ sẵn đấy

Lần cuối trong ngày
em bỏ đôi vuốt sắc beo gấm
rừng amazon đôi mắt đang đẫm lệ

Lần cuối trong ngày
em đi chung cùng tôi một đoạn
đường rồi chia tay ai về nhà
nấy như quy ước... kiệm lời!

Em không chiếm hữu cái mình đang
có cũng không giữ rịt lấy tôi
(như bao cô gái khác thường làm) nên
chuyến xe thú vị có mùi hoa oải hương
bầu trời rộng đêm xanh

Chở theo giấc mơ vô sắc
em không dùng đến viên thuốc ngủ
như thường lệ... nhón ngón tay, ngụm nước... ực!

Em vất hết những lần cuối
đã mang theo em cho đến lần này
giấc mơ – con đường – không còn màu!

Hành trình bắt đầu cùng vài câu thơ
và bản nhạc la thứ êm êm nâng em lên
cung trời lần cuối trong ngày em nói
lời im lặng vô ngần...



đ ì n h n g u y ê n


Image


9779



Image


H O A
s ẽ .n ở



Những dấu chân mùa cũ
níu giữ tôi lại trên con đường gai chông đầy dẫy
Tháng chín ngày mưa
rả rích thả từ vòm u xám những sợi dây
gai ngoằn nghoèo
Phố chảy vào lũng sâu
hằn như luống cày trên mảnh cằn ruộng nẻ

Phép lạ đã không xảy ra!
mưa móc nắng nôi là chuyện bất thường
thời tiết lúc nào chả vậy
ta chẳng ướt!
Đi qua lũng đồi sao lại chẳng gập ghềnh
Ta chính là phép lạ
chỉ cần có một giấc mơ
bình minh rốt cuộc rồi cũng tới

Nơi cao nhất lại là nơi có nhiều nước
cần gì đến một đại dương
tôi dìu em tôi dìu tôi
thả mình trôi trôi bơi!
quẫy đạp bất tận những đơn bào tái tạo
Bước chân tập đi... như trẻ thơ
mạnh dần lên và luôn đứng thẳng
chúng ta nhảy vào trình tự thiên nhiên
tộc họ được sinh ra từ trứng
lá xanh màu!

Mưa vẫn rơi nhẹ và đều
tiết tấu chậm khi vừa hết khúc Intro
vũ điệu dây gai chằng chịt
Chẳng cần trói buộc nhau
trải lòng dài cho tận mùa xuân
hoa sẽ nở



đ ì n h n g u y ê n




9893



Image

n g ủ .đ i .e m
v à
c ù n g .t h ứ c .d ậ y
v ớ i .n o n .s ô n g



Em đừng chở nắng chiều
trải trên mặt con sông lừng lững chảy
Đừng đưa tay giữ cho màn nước yên lặng
trên mặt ao làng soi bóng dừa xanh
Chầm chậm thôi đừng gọi hàng cau xạc xào
bằng tiếng hát bay cao vút trên ngõ về tươi mượt
Đừng đưa tôi về cánh đồng mùa gặt vàng
lúa chín rợp hương quê
Tôi đã chìm vào những con sông
ao làng mái xưa đình cổ
Tôi miên man trước bình minh dậy nắng
hôn thật sâu đất biển quê mình
Tôi hứng từng giọt nắng chảy tràn qua đôi tay trần
trên đỉnh đèo núi cao hùng vĩ
Tôi tắm giữa dòng suối hiền hòa
thơm tràn rừng núi mạch quê cha

Nguồn ngọn chia xa ngày trên ải Nam quan níu bước
Cha đi rồi con về nuôi chí lập thân Lam sơn thuở trước
Em đưa tôi về làng nơi sinh ra người con có dòng họ truyền
từ người đi chuyện quốc gia xưa
Phù sa bãi bờ đắp bồi nuôi ta lớn lên
ăn hạt gạo thơm nhớ vun từng tấc đất
Sao nỡ bán đi bao đời tiên tổ giữ gìn!
Hòn vọng phu ngóng chờ người chinh chiến
núi còn đây...
Sông cũng còn đây
112 cửa sông Việt đổ về phía biển
Kỳ Cùng ơi, Sêsan ơi, Sêrêpôk ơi vẫn chảy ngược dòng!
Người cũng còn đây…

Lúng liếng ngày lúng liếng môi xinh
màu nắng long lanh trong mắt em
giữ tôi yên lành trong mạch sống nguồn cơn nồng nàn trái ngọt
Khe khẽ gọi lời tình ru nhau
đêm sóng tràn ngập nửa hồn đau cắt
Mỗi một bước đi là một nhát chém sâu
từng vết thương ngay trên thịt da mình
là máu thịt quê hương

Ngày rạng ánh hồng có đẩy qua hết cơn giông
Mùa bão tới mắt người rướm lệ
Sẽ xé nát tôi bằng lời nguyện thệ
Nước nhà ơi tình yêu ơi cháy cả lòng nhau
Ngủ đi em, ngủ đi em...
nghe anh hát bài ru tình trên đầu ngọn sóng...
Để dành nước mắt cho ngày sau
non sông cười rơi lệ khóc non sông...



đ ì n h n g u y ê n




10354



Image


t r o n g .n g à y
T Ậ N .T H Ế



báo hại!
tôi ngồi trong tư thế thiền định
lắng nghe từng giọt máu chảy qua
khe hẹp của động mạch dẫn về phía hai ngón tay
điểm chỉ - cùng tám ngón khác còn lại
chờ hoài không chết
lũ trâu ngựa còn nhởn nhơ
nhân ngày (nghe người ta đồn) tận thế!


từng lớp từng lớp
cởi bỏ dần
như áo siêu mỏng
lột ra
rõ ràng là quá trình tái tạo
thay từng lớp già cỗi (ngu dốt-tham lam)
như cánh đồng mùa gặt
bừa lên
cấy mạ xanh non
chờ đời lúa mới
sang mùa

cơn điên / tiềm ẩn / trào lên
tức khắc
tôi buông rơi - chẳng biết chiều nào
ý niệm níu lại báo tin còn sống
hít một hơi dài - rõ sâu
bật dậy

chửi thề:
mẹ - tụi bây
chết đi cho tao nhờ!



đ ì n h n g u y ê n

21.12.2012
(nhân đọc bài Chết của Hồ Minh Tâm)



11921 top -
sỏi đá bên đời
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...