THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


v ư ờ n..b ê n .c ạ n h
____________________________________________________________




sáng mở cửa bước vào đời sống
những chiếc lá chấp chới mở lời chào tôi
ba mươi mấy tuổi giấy trắng tinh
chưa một lần viết chúc thư
tôi buồn như mùa thu
lại trở về một lần nữa
những chiếc lá rụng vàng úa
đã cất dọn kỹ vào ngăn kéo mùa đông
lặng lẽ trở lại thăm vườn cũ
tôi cất dọn ký ức mình
vun quén và làm phân bón
kỷ niệm.

hôm qua, người đàn bà hàng xóm
(vẫn chào hỏi tôi những buổi sáng quét lá)
đã đi theo những chiếc lá
người ta đến giở tung căn nhà của bà lên,
thu dọn những tàn tích của một cuộc đời
đống rác đồ đạc thừa thãi chất đầy sân trước
những con quạ đen trên hàng dây điện
gọi nhau quang quác
tôi rùng mình nhớ đến
tiếng chiêu hồn của những vong linh

ngày mai sẽ có một cái tên mới
trên mục cáo phó
chia buồn với những kẻ đang vui
một cái tên lạ lẫm trong hàng bia mộ
nghĩa trang chật thêm một khoảnh đất
dòng sống vẫn nhịp đều đặn
chiếc đồng hồ nhễu nhạo chảy xuống
tíc tắc... tíc tắc...
từng giọt...
từng giọt...
chứng minh cho sự dai dẳng của trí nhớ
lăn lộn vật vã với thời gian.

từ một góc nhìn nơi cửa sổ
từ góc vườn có lần tôi vun lá khô
đẩy qua vuông sân người đàn bà hàng xóm
con mèo hoang không chủ đột nhiên
kêu lên những tiếng nao nao khó chịu
con mèo lục bới một điều gì không rõ
trong đống rác trước sân nhà
meo meo... thôi thúc...
tôi không thể cười nổi cái điều trông thấy -
bức ảnh chụp rách nát trong móng vuốt con mèo hoang
tơi tả lẫn lộn giữa đám rác rến
bức ảnh của người đàn bà
vừa đi theo những chiếc lá
mùa thu có vài gợn gió nhẹ
rùng mình.


18-10-96



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


25596



Image


c h u y ế n .b a y . . .
____________________________________________________________




tặng nhóm Ô Thước, nhân ngày Dec 6, 1997.


một đàn chim
xếp thành hình mũi tên, bắn vào hư không...
chim non nớt, cánh thì yếu
trời thì quá rộng
cánh yếu không sợ trời rộng
bởi trái tim lớn chứa cả bầu trời,
bởi mầu xanh và những ước mơ,
những đôi cánh ấp ủ tình thương, cho cuộc sống,
ngày một lớn.
tình yêu cho người, cho bầu trời rộng lớn kia,
cho những chân trời chưa khám phá...

những đôi cánh xếp thành hình mũi tên, bắn vào trời xanh
có những đám mây và những cơn giông...
cánh mỏi thì dừng lại, tựa vào nhau
xếp thành hình mũi tên
tiến vào hư không...
nơi có thể có những điều thật đẹp
chuyến viễn du, chuyến bay của đời người
nơi chúng ta sẽ không còn cô đôc. *



* ý thơ Thanh Tâm Tuyền



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


25805 top -
t h ơ P C L - c h u y ế n b a y
1, 2, 3
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...