THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


b à i .h á t..
l ú c .b ì n h .m i n h .c h ư a .s a n g .
____________________________________________________________




có con dế buồn nằm ngủ lưng trời
hát bài ca quốc chiến
buồn như lời thương binh
hùng như ngọn cờ trong gió
con dế tỉ tê

mẹ ơi con về
hoa trắng ngập trời
giơ chiếc càng gẫy, rằng:
đánh giặc không vui

có con chim câu ngủ trong bụi rậm
quên bài ca chiến quốc
đánh rơi sứ điệp hòa bình
trong trận bão chiều hôm

mẹ ơi hạt cơm khô
em nhỏ cắn vỡ -dôi
nửa em nửa chị chưa no
những lúc hạt mưa đi vắng

có tình tang mẹ hát ru con
con yên giấc mai này con lớn
những huyền sử ca có anh hùng gan dạ
biến trận bão thành những hạt mưa sa

mẹ ơi ra xem thu vàng
có con chim hót
tựa lời mẹ ru
à ơi ...tình ơi !


8-1995



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24757



Image


n g à y .m ư a . . .
____________________________________________________________




có tình bong bóng
có buồn chấp cánh
có nặng hai vai
ngày mai có còn mưa?

ngày mai nếu còn mưa...
tôi ru tôi ngủ
sẽ thấy thiên đàng
trong mưa cúi đầu
giật mình gối ướt

ngày mai nếu ngày mưa
một mình xuống phố
nếu không mưa...
tôi biết làm gì
với nỗi buồn
chóng mặt



7-1995



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


24758



Image


t h ơ..g i ữ a .m ù a .
____________________________________________________________




tôi vừa ốm dậy sau mùa mưa
có những giọt ướt sót đọng trong lòng
lo sợ thời gian cũng đành bất lực
với nỗi niềm quá khứ...
lo xa đến mùa lá bệnh
những chiếc lá khô sót lại cành
rùng mình sợ cơn lạnh
có tiếng nổ lách tách của những que củi mùa đông
ảm đạm hun khói lên thành những đám mây
làm cay cay mắt
bây giờ đang là mùa gì ?
thời gian đi như bóng chim
tôi đi như người mộng du
chưa trọn giấc
mặt trời ngủ giấc muộn màng
chưa qua hết ngày mà đêm như đang xấn tới
áo tôi phơi trong nắng chiều
nhuộm tím chân mây
hong khô kỷ niệm
chung quanh lúc này trống vắng
tôi chẳng biết làm gì...
chỉ biết làm thơ tan vỡ
và viết những thư tình dở dang
cất vào ngăn tủ
mối mọt sẽ gậm nhấm thơ tôi
như nỗi nhớ nào đang gọt đẽo
một hình tượng lặng câm
ngồi chờ một linh hồn đi vắng
định mệnh đang giang tay mời mọc:
có con đường vắng tênh,
the road less traveled *
tôi không đi phiêu lưu
chỉ tìm kiếm chính mình
trong mạo hiểm
mất mát tìm ở đâu ?
như một cuộc đuổi bắt
tôi đang xa tôi
ngày đang xa ngày
tôi rơi dần vào khoảng trống
rồi sẽ có lúc mặt trời thức dậy
gọi tôi theo, đi cho hết một ngày
tôi sẽ gọi cả trăng theo
và những vì sao và hằng hà tinh tú
thế nào cũng có chiếc thuộc về tôi
như tôi đã thuộc về định mệnh!


8.14.1995


* một tựa sách của M. Scott Peck



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


24759



Image



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24760



Image


t ì n h..s ử . .
____________________________________________________________




nàng có mối tình mầu tím
nhẹ như làn hương trầm
bay vào chiều
tản mạn

có sóng
nơi hồ thiên trúc
con hạc ngắm trăng
một mình
với cơn say

sợi khói rưng rưng
mắt ai nhạt nhòa
tiếng chuông trầm rung
gọi hồn ai tỉnh giấc



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


Image


24761



Image


t h ờ i..t i ế t . .
____________________________________________________________




anh lúc vui lúc buồn
như là thời tiết
khí hậu của anh
thời tiết của anh
như em
chúng mình là cơn bão
là giông tố
là mây
là gió nhẹ
là bầu trời
là không gian
của thơ



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24762



Image


t i ế n g .đ ộ n g..l á .
____________________________________________________________




tôi khát
như dòng sông không mưa...

từ sa mạc trở về
chân bước vào quên lãng
tiếng động im rơi
lá trút linh hồn
vỡ trên triền lá
bóng tối hoang sơ
tiếng khóc nụ cười
lời ru ngày xưa
dư vị mùi hương bão tố
hát trên miền lá
phấn hương rơi
cây nở cuộc đời
dòng sông thôi mưa
từ thế kỷ trăng tôi trở về
ảo mờ hưng phế
nhánh xương rồng bỏ quên
dưới mặt trời rực rỡ
nhạt nhòa tiếng nói từ câm nín
nước chảy qua đời tôi
tay vuốt mặt che kín nỗi niềm
ướt thời gian hệ lụy
chào nhé mùa lá phai
êm như hơi thở
chìm vào lòng đất
xào xạc thơm rơi
chiếc lá động
cuối cùng

người ghé qua dòng sông
cảm thông vội vã
đêm, tôi nói chuyện với ảo ảnh
ném lời vào hư không
hãy thức với tôi
dòng sông khô mùa hạn
nào hãy vàng lên
quá khứ



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24763



Image


v ô .n g ô n..v ề .m e t a p h o r s
____________________________________________________________




Trở về giữa cơn biến động thân xác
không có mẹ ở cạnh để xoa dịu vết thương
bước vào bóng tối
đụng phải bờ tường
im lặng bóng tối ...
mặt trời quay,
mặt trời xoay quanh đời tôi
mặt trời quay mặt trời chóng mặt
những chu-kỳ-sáng-tối chóng mặt
bóng tối xõa tóc ngồi chờ
một ngày bỏ trốn vào sau núi dãy núi

Tôi không còn nhỏ để ủ mặt mình vào lòng đôi bàn tay
đôi bàn tay chờ một ngày vuốt mặt
không thể tự làm đẹp hơn
cuộc sống
mặc thời gian tàn rữa
như hạnh phúc
như ý niệm mơ hồ về con người
và sự sáng tạo ra cái đẹp
như lớp son phấn buổi sáng
và ảo giác của buổi tối
tự đánh lừa mình hay đó là chiếc bóng trong gương ?

Tôi không biết nói gì, nghĩ gì với khoảng trống và thời gian
bởi chẳng có gì tồn tại vĩnh cửu
cất hết mọi kỷ niệm vào chiếc rương khóa kín
như khóa kín đời vào trong thân xác này
chịu chung một niềm hiu quạnh

Cảm giác buổi sáng lái xe đến ngồi nơi một băng ghế trống
trong công viên nghĩa trang có những ngôi mộ thản nhiên
từ đàng xa có tiếng còi của một chuyến tàu
trên tuyến tàu mà tôi không hề biết con đường rầy
nằm ở đâu
đi đâu? từ đâu đến?
nghe trong gió một vài chiếc lá lào xào
giữa khoảng không im bặt cảm xúc cũng bặt im!

Tôi vẫn không biết nói gì, nghĩ gì với khoảng trống
mai sau thời gian không có tôi
không có ai bào chữa cho mình
về một mặt trời chóng mặt
về bóng tối của một ngày bỏ đi
và cả những biểu tượng
của một bài thơ -
Neruda nói về những metaphors
khi đứng sững nhìn núi
tay cầm dao lột vỏ củ hành, tháo dần từng lớp áo mỏng
càng đi dần vào từng lớp bên trong,
càng khơi vào mạch nguồn nước mắt
người ta chỉ có thể khóc được khi vào đến tận lõi cùng
của một củ hành
(mà từ ở xa có thể bưng mũi bỏ chạy)
mỗi tạo vật là một biểu tượng
một cách tuyệt vọng cho chính nó
củ hành tôi -
xin nhà thơ hãy nương tay
mà dừng lại ở lớp vỏ thứ nhất.



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24764



Image


i m..l ặ n g . .
____________________________________________________________




là thể tích giọt nước
đọng trong tâm hồn
không thể vỡ
không thể rơi
đã thành hình
hay chưa hình thành
im lặng là cát
ngủ vùi biển sâu
im lặng như sóng
chìm vào lòng sông
im lặng đá xanh
ngồi đợi thiên thu
im lặng lá khô
nằm im rã mục
nằm im trăm năm
đất lành bao dung
che chở

im lặng như sự chết
im lặng như tình yêu
im lặng là cuối cùng
là tất cả
và chẳng là gì .



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


24909



Image


c ă n..p h ò n g .
____________________________________________________________




Người ngồi canh giữ căn phòng
nơi sự đe dọa
chính là
chiếc bóng của mình in trên vách

Không có sự tĩnh lặng quanh đây
có tiếng nói của thời gian
không thể không nghe rõ
trong tận cùng hiu quạnh

Hình ảnh hiện trên bờ tường
nói về cái đẹp của khoảng cách
gặp gỡ của bóng tối và ánh sáng là ảo mộng tuyệt vời
hạnh phúc và đớn đau
mông lung như dòng sông mắc cạn
chảy đi sông, cho qua cơn thủy tận
không còn tiếc nuối

Chân người đi trên sàn mây ảo giác
vai mang trĩu nặng gánh muộn phiền
lệch nghiêng trọng tâm cảm thức
phân chia làm đôi - một bên trí một bên tâm
người hôn mê trong vũng lầy dục vọng

Căn phòng không có cửa ra vào
mọi nẻo bế tắc tuyệt vọng
có chăng sự giao cảm với hành tinh thứ ba
cứu vớt người đến nơi chốn thật sự bình yên
nơi sự im lặng tận cùng
trả lời những câu hỏi.



____________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n


25218 top -
t h ơ P C L - c h u y ế n b a y
1, 2, 3
_______________________________________________
Đời Gió - thơ - Chu Thuỵ Nguyên _______________________________________________

Image

để thấy những chiếc lá úa vàng
chưa bao giờ làm nên nổi mùa thu
mà chỉ có mùa thu
tự tay nó nhuộm cho mình diêm dúa
điệu đàng tùy thích

xem tiếp...

_______________________________________________
Cần Nhau - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!

xem tiếp...

_______________________________________________
Sao Đêm - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image

Em, ánh sao đẹp xa cuối trời đi về đâu?
Đêm quá sâu hồn ta rã rời trong trời nâu.
Tìm em không gian hồ đổ vỡ, theo tinh cầu bay.
Hằng đêm gối sách mơ trăng sao...

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Equinox? - ảnh - Võ Trọng Kỳ _______________________________________________

Image


xem tiếp...