THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


23073



Image


s ớ m .m a i . .
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Sớm mai. Bên cửa sổ phòng trọ, tôi ngồi nhìn ra ngoài trời. Thành phố buổi sáng nhiều tiếng động. Những tiếng động thường làm cuộc sống buồn. Tôi im lặng và tôi cũng buồn.

Sớm mai. Mây xa như những phiến đá trắng treo lơ lửng. 99.9 độ F. Mặt trời đỏ rực lên sau cao ốc. (Những cao ốc cũ kỹ và loang lổ). Tôi chợt nhớ đến dăm ước vọng của ngày xưa. Những ước vọng cũng đã lên cao. Cũng đã đỏ rực. Rồi tôi ngồi đây không có ai. Khói thuốc cay.

Trong bóng tối chúng ta đều sợ hãi. Và sớm mai, đã đánh rớt chiêm bao giữa nền đời. Những tiếng động thường làm cuộc sống buồn. Tôi ước gì trời đổ xuống một cơn mưa.

Sớm mai. Sớm mai mùa hạ mòn mỏi đợi. Sớm mai không có em không mưa sương tóc xanh ướt. Sớm mai chỉ còn lại nỗi nhớ trống theo khói lên mắt đăm đăm. Sớm mai không có em tha thướt váy hoa xỏa xuống ngón chân hồng đọng những giọt nước trinh nguyên. Tôi hai tay ôm lấy mùa hạ. Ngọn tóc xuống bàn taỵ Xuống bàn tay. Như nỗi buồn cứ rơi xuống mãi. Em ra đi. Em đi như thời gian vô tận. Gió.

Sớm mai tôi ngồi nhìn cuộc đời và làm những bài thơ ngắn. (Những bài thơ hình như lúc nào cũng buồn buồn). Tiếng người phẫn nộ dưới phố phường. Những đãi lọc của thế giới bên ngoài. Ai đó vừa nằm xuống. Tôi giật mình bước xuống đường tìm lại những giấc mơ bỏ lỡ. Tôi đứng giữa đời. Em đứng giữa đời. Mãi vẫy nhau.

Không thấy nhau.



8.21.1996


Image


23074



Image


r u .v ừ a .t ì n h .c h o .
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Sớm mai cũ, chút mưa rời
Chiêm bao nhớ lại một thời đã qua
Thời đã qua, đã phai màu
Trên tay một nắm tro tàn còn thơm

Giấc mơ ấy, ngoài hiên mưa
Trong hơi hạnh ngộ, ta vừa chia tay
Nợ nần nhau giữa cõi này
Trăm năm trong cuộc rượu say với người...

Rượu say dài hết bốn mùa
Bốn mùa hạnh nhạt, bốn mùa bão giông
Biệt ly dài hết sông xưa
Ru trong lần cuối, ru vừa tình cho



10.31.95


Image


23075



Image


c h i ề u .x a .n g ư ờ i
.....m ư a .đ ầ y .t i ế n g .h á t
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Chiều xa người chiều mưa đầy tiếng hát
Những hạt rơi làm nhạt cả u sầu
Hai giấc mơ tan vỡ giữa không gian
Như tiếng hát vỡ vào trong đáy vực

Chiều xa người phi cảng rộm âm ba
Gió bạt những hàng cây ngoài cửa kính
Gió bạt cả ta - ngã nghiêng rối loạn
Bạt cả người lẫn khuất giữa trùng vây

Chiều xa người (chiều của những chia tay)
Chiều của mãi mê tuyệt vọng dại khờ
Ðoá hoa trên tay trao cho giò bão
Rồi mưa ngừng rơi ta lạc mất nhau rồi



10.18.1995


23111



Image


c h i a .t a y
.....t a .b i ế t .l ấ y .g ì
..........l à m c h u n g .
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Ðứt dây nên gỗ mới chìm,
Bởi anh ở bạc, em tìm nơi xa
Ca Dao


Khơi khơi em bỏ cuộc chơi
Mình anh lần vết về thời hân hoan
Hạt sương rơi tự cành khuya
Anh rơi từ vực thẳm nào, xót thay

Làm ơn đừng bỏ giữa đường
Khi không rũ áo ra đi bất ngờ
Mình anh nhìn suốt hư không
Thiên thu viễn biệt, mênh mông lòng sầu

Em đi, anh kiện với aỉ
Hái một ngọn tóc, uống lai rai sầu
Một ly, thêm một ly đầy
Tóc như lá úa, anh nay đắm chìm

Xếp đời nhau lại, bỏ quên
Xếp ngày xưa cũ, bên thềm biệt ly
Sao em vội bỏ giữa chừng
Cuộc chơi chưa dứt, vội vàng làm chi...

Hay anh ở bạc với em?
Sớt chia một chút, cùng em, thôi mà
Ví dầu tình đã hư không
Em đi, anh kiện hư không của đời

Thôi làm ơn nhận dùm anh
Một giọt nước mắt nhẹ nhàng đáy khuya
Không phải anh khóc, đừng nhìn
Chỉ để viễn biệt cuộc tình em cho

Ly bôi mình nhắp cạn rồi
Hay còn một chút để dành mai sau?
Nếu không có đến mai sau
Thôi ta, viễn biệt lần này, rồi thôi...

Ðứt dây nên gỗ mới chìm,
Bởi anh ở bạc, em tìm nơi xa

Em đi lỡ hẹn cuộc chơi
Chia tay, ta biết lấy gì làm chung?



10.23.95


23113



Image


n h ớ .t r o n g .p h ú t .ấ y
.........x a .g ầ n . . ..
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Nhớ người xa, nhớ người gần
Nhớ trong tờ mộng, lúc gần, lúc xa
Nhớ trên khúc rẽ chiều tà
Nhớ thêm từ buổi chia xa, cuối cùng

Nhớ trong phút ấy xa, gần
Nhớ người dù đã muôn phần chia tay
Nhớ từ hạt ấy vô tình
Cơn mưa của những giấc mơ muộn phiền

Mời người một chén rưng rưng
Chén nào đổ xuống mù sương cõi lòng
Nhớ người hay chỉ thương thân
Hai ly hay chỉ một phần, riêng ta

Nhớ người động tĩnh trong tâm
Ngày hư không sẽ âm thầm phôi phai
Gió xưa tình vắng đưa về
Lời ru nghe cũng nảo nề cho đêm



7.5.1990


23130



Image


n à y .n h a n .s ắ c .ấ y .
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Nhan sắc kia vẫn mặn mà
Ghé qua lễ hội cho ta ngỡ rằng
Trăng kia rơi xuống chốn này
Ðời xanh hồng quá tặng ta cuộc tình

Hồng nhan trong cõi ấy là
Trăng xưa một độ, người xa năm nào
Kể từ rượu uống vô vi
Ta hư hao qúa cũng vì bước em

Này nhan sắc ấy, một mùa
Này trăng xưa ấy, cũng vừa chiêm bao
Cho ta thêm chút u sầu
Hồng nhan em có u sầu cùng ta?



11.14.95


23131



Image


b ỏ .t ô i
.....đ ứ n g .b ê n .đ ờ i .k i a . . . *
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h



lòng tôi có khi tựa như vắng ai
nhiều khi muốn quay về, ngồi yên dưới mái nhà...

tcs



Thấm thoát đã gần năm năm. Kể từ ngày còn vui chơi trên núi đồi mù sương Ðà Lạt. Những ngày còn thả cánh diều chiêm bao trên đồi Cù, hoặc đi lang thang một mình giữa phố Hoà Bình. Ði, như mệnh lệnh của đôi chân không biết mỏi. Ði, như một hạnh phúc trong cuộc hẹn với Ðời.

Tuổi thơ đó thật kỳ thú. Kỳ thú như một đám mây, một con gió. Bay và bay mãi mãi như định mệnh của "đứa con đi hoang". Ngày ấy, tôi suốt đời chỉ mong muốn làm một đứa con đi hoang. Ðể đi mãi, để làm bạn với chuồn chuồn, với hoa quỳ, với rừng thông.

Tôi đi học ở Sài Gòn, nhưng tôi vẫn luôn mơ nghĩ đến thành phố sa mù kia. Sài Gòn chẳng cho tôi những buổi chiều tà nhìn sương mù rơi xuống. Sài Gòn cũng không có những con đường dài vắng người để lang thang một mình. Sài Gòn nắng gắt quá! Nên mỗi năm vào hạ, tôi lại đi Ðà Lạt. Ði - cũng có nghĩa là trở về. Trở về với những gì tầm thường mà gắn bó và êm đềm: một ly sữa đậu nành nóng bên đường, một đóa hoa bất tử vàng óng...

Sống trong một phòng trọ chật hẹp ở Ðà Lạt, tôi đã có những tháng ngày thơ mộng (mơ mộng?). Nhìn ra cửa sổ là những nhành hoa mimosa, hay có khi bắt gặp vài cụm tường vi. Tôi đã hát thầm câu hát của Trịnh Công Sơn:
một hôm bước chân về gác trọ,
chợt nhớ đóa hoa tường vi
bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
giờ đây đã quên vườn xưa
...
vì em đã mang lời khấn nhỏ
bỏ tôi đứng bên đời kia...


Tôi đã giữ Ðà Lạt trong suốt những mùa Hạ xanh biếc. Những mùa Hạ cứ đi qua và suốt đời Tôi vẫn chỉ mong làm một con gió ham chơi...

Nhưng một hôm nào đó, con gió ấy đã đuối sức. Ðứa con đi hoang đó đã không còn nữa một cuộc hành trình cho hôm mai. Lần này, tôi phải ra đi. Ra đi hẳn, ra đi đứt. Ði để nhận ra một cách buồn bã rằng tôi sẽ mất đi mãi mãi Ðà Lạt và những bạn bè thân thiết...

Tôi chẳng bao giờ có ý niệm rõ rệt về sự chia tay. Nhưng tôi đã hoảng hốt trên biên giới giữa sự chia tay và ở lại. Trên biên giới đó, tôi đã nhắm mắt buông xuôi để rồi hôm mai thức dậy thấy ngoài khung cửa là một vùng tuyết trắng. Ðóa tường vi ngày xưa chắc cũng đã tàn rụng dần trong mùa mưa dầm Ðà Lạt.

Con người tiếp tục cút bắt và thù oán nhau giữa xã hội khắt nghiệt này. Người ta vẫn thường nói: cuộc sống ở đây như một cái máy. Tôi có lẽ không hợp với "máy móc" nên chỉ đứng ngoài nhìn và chóng mặt theo. Tôi đã tự đóng một chiếc thuyền nhỏ bé để đưa mình đến một phần đời khác, vốn chẳng được dành riêng. Cánh diều ngày xưa theo tôi bay trên Ðà Lạt bây giờ ở đâu làm sao tôi biết. Những chiều buồn ngồi lục lại thư từ cũ của bạn bè, tôi đã bắt gặp câu thơ của Hoàng Cầm:
anh đứng đây là đâu
em cười như lá mỏng...

Tôi đứng đây là đâu?

Những câu thơ này giờ đây là người bạn thân thiết của tôi. Ðó là kỷ niệm mà mỗi ngày đùn lên như đống lá vàng. Những giòng chữ ngây ngô này là một món quà chắt chiu dành giữ cho riêng tôi. Vì tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ viết. Có lẽ những giòng chữ này là một có mặt riêng tư để thoát khỏi sự quên lãng quá khứ. Và nó cũng là nhân chứng cho một ngày ai đó đã bỏ tôi đứng bên đời kia.



10.26.1995


* tựa đề trích từ một câu hát của Trịnh Công Sơn:
vì Em đã mang lời khấn nhỏ
bỏ tôi đứng bên đời kia...


Image


23160



Image


m ù a .t h u .đ i .q u a .
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h



còn gì đâu những môi xưa hồng...
tcs



Trăng kia hồng quá giữa mùa thu
Cho sông chờ mỏi một hồng nhan
Lênh đênh giòng ấy giữa mù khơi
Sông kia chờ hết một mùa vơi

Môi em hồng quá giữa đời vui
Cho ta mòn mỏi đợi tình xa
Môi kia vừa chín một mùa thu
Ta trông chờ hết cả sầu tư

Ðể hôm nào sông mãi chờ ai
Trăng kia hồng vắng một mùa phai
Môi em vừa chín trên đời vắng
Hồng quá hôm nào trăng mới lên



11.9.95


23161



Image


n h ữ n g .t r a n g .x ư a
................b u ồ n
__________________________________________________________________________
đ i n h c h i n h


Thuở đó em rời xa cố quận.
Mãi miết xa
Gió mùa thu thổi vỡ tan một lần.
Từng giấc mộng cũ.

Thuở đó tiễn em đi. Trời chiều phố xám.
Gió thổi tóc xa phương trời vất vả
Ðắng cả đôi môi xanh hồng ngày ấy.
Không nhớ. Không quên.
Ðể hẹn không về...

Thuở đó em rời xa cuộc tình.
Mãi miết xa
Xa như cuộc đời. Xa như nỗi nhớ.
Như ngọn gió nào thổi một mùa vơi.

Thưở đó một lần em một ngày.
Bỗng ra đi. Tất cả.
Ly rượu cay. Ly rượu cay.
Làm thành vết thương từng đêm.

Em ném vào bàn tay anh.
Nồng nàn một thuở,
Mong manh ký ức, rã mục cuộc tình.
Em ném vào chút đời anh.
Ngày chia tay một lần một ngày xa vắng.
Mãi miết xa.



11.15.1995


23219 top -
m ậ t n g ô n m ù a T h u
1, 2, 3, 4
_______________________________________________
Đời Gió - thơ - Chu Thuỵ Nguyên _______________________________________________

Image

để thấy những chiếc lá úa vàng
chưa bao giờ làm nên nổi mùa thu
mà chỉ có mùa thu
tự tay nó nhuộm cho mình diêm dúa
điệu đàng tùy thích

xem tiếp...

_______________________________________________
Cần Nhau - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!

xem tiếp...

_______________________________________________
Sao Đêm - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image

Em, ánh sao đẹp xa cuối trời đi về đâu?
Đêm quá sâu hồn ta rã rời trong trời nâu.
Tìm em không gian hồ đổ vỡ, theo tinh cầu bay.
Hằng đêm gối sách mơ trăng sao...

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Equinox? - ảnh - Võ Trọng Kỳ _______________________________________________

Image


xem tiếp...