THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP










t ô i .c ù n g .g i ó .m ù a
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p


9030



Image

T Ô I - C Ù N G - G I Ó - M Ù A
n h ữ n g -c ả m -n h ậ n -t ừ -3 -l ầ n -đ ọ c

(nhà xuất bản Văn Học phát hành - California, Hoa Kỳ - 1998)
____________________________________________________________________________


...
nửa thế kỷ
soi bóng tôi
trên những trang thơ nức nở này
Nguyễn Xuân Thiệp



1.
Tập thơ Tôi Cùng Gió Mùa của Nguyễn Xuân Thiệp đến tay một chiều đi làm về muộn. Ăn uống, dọn dẹp xong thì đã khuya. Mở ra lần thứ nhất, đọc thật kỹ. Ghi nhận nhiều điều ở mặt lý trí. Trình bày đẹp, kỷ thuật dùng chữ sâu sắc, không có những ca khúc đầy ký âm chi chít của các bài thơ được phổ nhạc.
Những bài thơ được sắp xếp theo thứ tự thời gian, cho thấy sự chuyển mình của đời thơ tác giả.
Không lời tựa hoặc lời kết. Hiểu rằng - tác giả sẽ nói những gì cần nói qua những bài thơ mình. Khiêm tốn. Tự tin.
Bên trong, chỉ có thơ. Và thơ... và thơ... và thơ...



2.
Hai đêm sau. Một tối cuối tuần. Sau khi vợ con đã yên giấc, thức khuya trong tỉnh lặng chậm rãi đọc từng trang Tôi Cùng Gió Mùa. Nghiệm ra đôi điều.

Thường, khi đọc một tác phẩm thơ (hoặc khi đọc bài viết về một tập thơ), thường tìm (hay được trích dẫn) một vài câu thơ hay của tác giả. Ðiều này không đúng với thơ Nguyễn Xuân Thiệp. Nói như thế không có nghĩa là thơ Nguyễn Xuân Thiệp không có những câu thơ hay. Có, nhiều nữa là khác. Nhưng để trọn vẹn cảm nhận tâm tình của tác giả, những bài thơ của Nguyễn Xuân Thiệp đòi hỏi người đọc phải ôm ấp cả bài thơ vào hồn, không phải chỉ vài câu ưng ý xuất hiện đâu đó trong mỗi bài. Hết cả cuốn thơ có phân nửa là những bài thơ dài, viết theo thể thơ tự do. Một hai câu thơ trích ra làm sao chuyên chở hết tâm tình.

Như tâm tình của một người lưu vong giữa quê hương mình, giữa ký ức và lương tri mình:

em mặc áo lụa
em hái cho ta một đóa tường vi
bông tường vi bây giờ vẫn nở
như cuộc đời. như ánh sáng. như tiếng chim
riêng chúng ta chẳng còn dừng lại
mây chân trời và sóng lãng du
tiếp tiếp trôi đi dòng thủy ngữ
mưa
những giọt mưa rơi qua trời sáng
rớt xuống ao hồ, nở những búp sen
mưa trong khu vườn ủ mật
thoảng qua trí tưởng. mùi trái chín
và men rượu
đâu ly rượu óng vàng em đã uống
cùng ta như uống ngọt ngào
cay đắng. trước ngày chia tay.
trong đêm lễ nến
mưa và đèn trên sông
chân sóng đẩy đưa. ta đi trên đường
biệt xứ
mang trong hồn chút bóng đêm. và
lửa nến xanh của thành phố quê nhà
(Mưa Ở Ðây Như Mưa Ở Quê Nhà)

Như tâm tình của một tù nhân hụt đắm trong cơn hồng thủy của tử sinh, trong nghiệt oan của thời cuộc:

buổi chiều vớt sỏi dưới lòng sông Giăng
ta cười trong tiếng sóng
ai kia đưa ta lên rừng
ai kia đưa ta ra đầu ngọn suối
tượng đài người đọ được với thời gian
tiếng cười ta
đánh thức lớp cuội mòn chiều nay
bia đá nghìn năm bồi hồi xao động
nói gì với mai sau
nói gì với các thị trấn bên bờ nước biếc
một tiếng cười dài vang vọng hư không
buổi chiều kéo gỗ bên bờ sông Giăng
ta đọc bài cổ thi
giữa chừng bỗng ngưng. lời tan trong gió
lòng ta ơi. mãi không yên
nghìn năm. cơn đau sóng vỗ
chiều bên sông Giăng. và ta
chiều động giấc mơ ngàn
hồn ta theo trăm cây gỗ lớn
gập ghềnh lối voi đi. trâu kéo. mưa nguồn
giăng giăng bến cát
những ngày qua nằm dưới cơn mưa cố lũy
trắng trời lau thưa
mắt gỗ vàng và mắt ta qua thế kỷ
đã thấy vết chàm in sậm mặt người
(Chiều Bên Sông Giăng)

Như tâm tình của một cuộc đời đau nhức từng vết thương hằn học của hận thù, nhưng vẫn cưu mang miệt mài những mơ ước thuần chân:

giữa cuộc bạo hành. cơn sốt dữ
nỗi đau này cháy vỡ thịt da
thử ngẩng nhìn trăng đêm phán xét
ai công. ai tội. dưới trời khuya
ai xô trăm họ vào gai gốc
ai hái dâng đời một đóa hoa
hãy xét trong cơn đau lịch sử
nỗi đau nào đau của riêng ta
áo quan chưa đóng. thời chưa hết
có kẻ cùng ta thức đợi chờ
nay dẫu đường đi đôi dặm khuất
trăng treo dầu ngõ. thấy quê nhà
(Ánh Trăng)

Ðiều nữa. Những rung động của người đọc thường đến khi đọc được một bài thơ hợp ý. Ðó là những tác dụng từ bên ngoài. Ðiều này cũng không đúng với thơ Nguyễn Xuân Thiệp . Hay chỉ đúng phân nửa. Lắng nghiệm sau lần đọc thứ nhì, thơ Nguyễn Xuân Thiệp đã bốc hơn và liệm kín hơn, khi đọc lại với những rung động đã thức dậy, đã sẵn trong linh hồn. Ðể từ đó, bài thơ là nhịp tim, là hơi thở.

Có nghĩa là hãy mang tâm hồn miên viễn để đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, chứ không phải là đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp để xót xa thân phận lạc loài:

gió trời
đã thổi
chim hãy bay đi
và mang về cho ta. từ miền đất khổ. một
cọng rơm màu vàng
để ta thấy lại
mùa gặt nơi quê nhà
mùi đất
và cỏ
ngọn lửa giờ này đang cháy âm u trong
thôn lau lách
sáng nơi này
xa kia là hoàng hôn
màu tường vi trong thơ cổ
chim ơi
về xứ hoàng hôn
hồn ta đầy gió
(Con Chim Màu Ðỏ)

Có nghĩa là hãy mang lòng khắc khoải trầm luân lịch sử để đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, chứ không phải là đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp để thấy nỗi buồn quá khứ trồi lên:

hỡi gió mùa
đã cùng ta gặp lại
nhớ không
lần đầu tiên chia tay cùng người
mà lịch sử đã có dư nghìn tuổi
mà hôm nay ta lại gặp ta
người lại gặp người
trong nỗi bàng hoàng
trong cơn sốt vỡ da
hỡi gió mùa
đã thổi từ cội nguồn xa tới cửa hiện thời
thổi qua những rặng núi. những dòng sông.
những xóm làng. thành phố
quê hương tôi
đã đến đây chiều nay gặp lại
trong ký ức âm u của đời tôi
đã có những cơn gió mùa chợt dậy
đã có cơn gió mùa thổi qua thành
quách cũ
thấp thoáng bóng ngọn cờ
đã có cơn gió mùa thổi qua hàng hàng
bia mộ
những mặt người thiên thu
(Tôi Cùng Gió Mùa)

Có nghĩa là hãy mang trái tim cằn khô đã lần tươi mát để đọc thơ của Nguyễn Xuân Thiệp, chứ không phải là đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp dể thấy lại được mùa xuân:

đã lâu lắm dường như ta không còn trẻ nữa
con chim biếc bay rồi vườn vắng cây khô
chợt một buổi nghe dòng sông nước chảy
gọi ta về thầm kể những cơn mơ
ta bỗng thấy em đi giữa chiều áo lụa
dãy phố dài thấp thoáng bóng dù xưa
em tay dắt con mắt nhìn trời rộng mở
khi nắng reo hanh vàng mùa mới sang thu
ôi. giả sử mai đây ta về lại bên đời
dẫu chẳng còn ai biết đến ta. chẳng còn ai
đợi cửa
thì trọn kiếp ta xin làm người nghệ sĩ
rong chơi
đi đọc thơ ta giữa những vùng bụi đỏ
(Giả Sử, Mai Về)

Ðôi điều nghiệm ra ấy đã ươm mầm tri ngộ. Mọc trong tim những chồi rễ san bồi. Kết trái thành bài viết này, sau lần đọc thứ ba.




3.
Ðó là buổi sáng của một ngày cuối tuần, khoảng mười hôm sau. Ðem xe đi sửa. Mang tập thơ Tôi Cùng Gió Mùa theo, vì biết phải chờ lâu. Bên ngoài cơn mưa tầm tả từ suốt đêm qua vẫn còn nặng hạt. Bên trong phòng chờ lấy xe, chỉ có mỗi mình cùng ly cà phê thiếu đường.Thỉnh thoảng, vang từ phía sau, những tiếng máy móc được vặn lên, những tiếng nện chát chúa của dụng cụ kim khí. Dù chú tâm đọc, nhưng vẫn bị chi phối. Bực mình, bỏ ra ngoài đứng nhìn cơn mưa. Trong cơn mát hiếm hoi của một sớm mai hè Texas, bỗng thèm một điếu thuốc. Nhìn tập thơ trong tay, chợt nhớ lại hai lần tao ngộ cùng tác giả.

Lần gặp gở thứ nhất, một kỳ họp mặt thân hữu ở Dallas, nghe Nguyễn Xuân Thiệp tự đọc thơ mình. Ðọc, không ngâm. Bài thơ Ánh Trăng. Giọng đọc khi trầm bổng, khi tha thiết, khi xót xa, khi tự thoại. Không! Không phải Nguyễn Xuân Thiệp đang đọc thơ của mình! Mà là đang sống với thơ mình, trong từng hơi thở tiếng thơ ra!

Lần gặp gở thứ nhì, trong một buổi trình diễn của Lê Uyên Phương tại Houston, mang tựa đề Màu Thời Gian. Gần cuối chương trình, Lê Uyên Phương giới thiệu tập thơ Tôi Cùng Gió Mùa và nhắc nhở vài kỷ niệm cùng tác giả ở Ðà Lạt. Sau đó Lê Uyên Phương mời tác giả tập thơ lên sân khấu. Nguyễn Xuân Thiệp xuất hiện thật khiêm tốn. Không nói gì về tập thơ của mình, mà chỉ chia sẻ câu chuyện bên lề của một bài thơ đã được Lê Uyên Phương phổ nhạc - Tôi Muốn Yêu, Tôi Muốn Tin Cuộc Ðời. Rồi bước xuống, nhường lại phần trình diễn ca khúc đó cho Lê Uyên Phương, với câu nói cùng khán thính giả: "Bây giờ, mời quí vị hãy bước xuống từ đỉnh cao của Màu Thời Gian, và đi đến cùng mặt địa cầu khốn khổ." Ca khúc đó là một trong những bản nhạc được Lê Uyên Phương trình diễn tha thiết nhất. Và có hồn nhất.

Lại mở tập thơ Tôi Cùng Gió Mùa ra dưới mái hiên của chỗ sửa xe. Lần này đọc thật trọn vẹn từ đầu tới cuối. Những tiếng động vẫn thỉnh thoảng vang lên, nhưng không còn là chi phối. Chúng trở nên thân thuộc, và cần thiết. Bởi thơ của Nguyễn Xuân Thiệp không đòi hỏi một tách rời thực tại. Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là đời sống hằng ngày. Với những mệt nhoài, những trở trăn, những tin yêu và bi vọng mà mỗi phần đời đã đem đi hay mang đến. Bất quá, mỗi người có một lối cảm nhận và ghi nhận khác nhau. Bất quá, Nguyễn Xuân Thiệp đã chọn thơ để làm điều này, cho chính bản thân mình. Sống trọn vẹn. Viết nát ý.

Gấp tập thơ lại, tiếp tục ngồi chờ trong tiếng mưa rơi. Không thuộc được câu thơ nào sau ba lần đọc. Chỉ thấy man mác, dịu đắng một niềm vui. Là biết mình đã, trong quyền năng hạn hẹp nhưng tuyệt đối của một người thưởng thức, đến thật gần cùng tác giả. Và hạnh phúc là biết rằng khi cảm giác ấy vẫn còn cuồng lưu trong mặc tưởng, tác giả vẫn còn ngồi thật gần bên cạnh. Ðể nhỏ to, để sẻ chia những niềm riêng liệm kín, những nỗi chung cưu mang. Bây giờ. Và mai sau. Bằng chính ngôn ngữ riêng của trái tim mình:

chiều ấu thơ. đi trên đường quê hương
thấy lòng mình là sông lớn
ôm đất. ôm cây
và muốn làm thi sĩ
chia sẻ bát cơm với trẻ không nhà
chuyện trò cùng người tuyệt vọng
đắp bài thơ lên những phận người
(Những Buổi Chiều Qua Trong Ðời Tôi)
...
khuya nay. còn ai đọc thơ anh dưới đèn.
xứ người. những cánh cửa đã khép
anh làm thơ. cho ngọn gió điên
cuốn bay đi. bay đi.
thơ qua hoang mạc
(Tempe, Thơ Qua Hoang Mạc)

Và nếu điều vừa nêu trên là ước ao chân thật nhất của mỗi thi sĩ, Nguyễn Xuân Thiệp đã thành công. Dẫu chỉ với tim tôi.


(Houston - 1:16 sáng, 23 tháng 8, 1998)

npn





Ðịa chỉ liên lạc:
Nguyễn Xuân Thiệp
P. O. Box 803152
Dallas, Texas 75380
sách ghi giá $15.00 (US)





9035



Image

n h ị p .b ư ớ c
....m ù a .t h u
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p


sáng nay tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ năm nao rộn khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài soi đỏ. quán lau thưa

nhà ai phơi áo ngoài hiên gió
nắng tẳt trưa qua lạnh bến chờ
cây ô sắc tường vương phủ ấy
trẻ nghèo nhặt lá. ngói rơi hư

nghìn mùa sương khói dậy âm vang
lộp bộp hiên sau trái rụng vàng
bóng sậu kêu qua bờ mía dại
xa nhau mùa thu mưa trong trăng

em đi nhịp bước dạo đôi mùa
áo biếc chìm trong dáng núi xa
trống lẻ trường bên hờ hững điểm
hoàng thành vừa chợp giấc mơ trưa

thời đại xây trên lòng quá khứ
tiếng mùa hốt gió hắt ly tan
này em nhìn lại nương cày cũ
mặt đất âm u bặt tiếng đàn



1954
Image


9036



Image


.........t r o n g .q u á n ,
n h ì n .r a .h o a .n ở .t r ắ n g
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p


ngồi thu trong quán nhỏ
bên kia mưa nương đồi
cây nghiêng đầu. và gió
khi xuân về sớm mai

em ngồi đan áo rét
mưa tuôn suối dạt bờ
hoa ven đồi nở trắng
như mùa nào trong thơ

tóc dài buông sợi nhớ
trên vóc dáng hoa gầy
lửa đào không đủ sưởi
khi mùa xuân mưa bay

em bảo mùa xuân lạnh
dù hoa sơn khê nhiều
dù ven rừng cô quạnh
đã vang tiếng chim kêu
nhưng bên kia đất nước
một mùa xuân tiêu điều
cúc e dè ngại nở
bếp nghèo lửa biếng reo

tôi nhìn quanh bóng núi
ngỡ mùa xuân đã chiều
vì ven rừng cô quạnh
đã vang tiếng chim kêu
nghe em lời mơ mộng
qua bóng khói đìu hiu
tôi chợt thương tất cả
vì thương em rất nhiều

nhìn ra hoa nở trắng
mưa qua suối qua rừng
ngày mai xa quán nhỏ
nhìn mây trời mênh mông
đời mình đâu dám hẹn
một chút nắng vàng trong
mưa bay mù hơi thở
hai người cũng như không



1956
Image


9077



Image

n h ã n .c h í n
n h ớ .c h i m .m ù a .c ũ
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p


như nhãn chín nhớ đàn chim mùa cũ
như đường dài nhớ những hạt mưa thưa
như bông sứ nhớ nắng hương vàng lụa
anh nhớ em khi buổi mới vào thu

buổi em về có gió đùa trong nắng
có hàng cau ở cuối thôn xa
có bến nước. trăng treo. thuyền đợi
có bông sứ vàng dưới mái chùa xưa

buổi em về chị bắt cua đồng hạ
mẹ hái rau ở mảnh vườn bên
nhà ta nghèo bát canh ăn mát dạ
đời vẫn vui như nắng mới lên

giờ còn đâu những mùa nhãn chín
còn đâu bông sứ bông sen
em đi rồi. trời nhiều mây tím
tiếng những mùa rơi. lá kín thềm

tôi nhãn chín nhớ chim mùa cũ
tôi đường dài nhớ những hạt mưa thưa
tôi bông sứ nhớ nắng hương vàng lụa
tôi trưa hè. ai tiếng võng đưa



1954
Image


9160



Image


.....t r o n g .v ư ờ n .t ô i
.h o a .p h ù .d u n g .đ ã .n ở
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p

tặng Dung

trong vườn tôi hoa phù dung đã nở
ngày rất hồng và chim hót rất xanh
cửa nhà ai sáng này vừa mới mở
người trở về gọi mẹ gọi tên anh

vườn quên lãng đã phục hồi trí nhớ

kìa hãy nhìn lên
những cây khô vàng óng nhựa đầu cành
những búp non thơm mùi nắng mới
dăm chú gà đứng rũ lông
trên hàng dậu dan bướm hoang bay tới
và trẻ con hát tiếng dậy đồng

thôi hãy xếp ưu phiền vào một góc
mở bàn tay cho tiếng hát lên cao
người đã về cuộc đời thay áo mới
hãy hong khô vết máu những năm nào

và hãy nhìn kia
bàn tay ai quét lại bức tường rêu xám
sơn lại bờ rào
may lại rèm cửa
trong căn nha của chúng ta
có tiếng nói thì thầm bên bếp lửa
này me này cha
này chồng này vợ
chỉ thiếu mặt những người đã chết.
nhưng họ ở quanh đây
trong chiếc bình pha lên nước mưa trong vắt
trong gối chăn vừa mới đem phơi
trên từng bức tranh trên từng kệ sách
trên dấu bụi vàng trên lớp son phai
người đã về
người đã về cùng với những ai
nắng đã ấm những căn nhà gỗ


trong vườn tôi hoa phù dung đã nở



1970


9250



Image

b à i .t ì n h
....t h á n g .G i ê n g
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p



một mùa đông rất dài
trôi trên vùng tóc lạ
cõi trời nào buốt giá
trên làn môi khô khan
ngày ấy qua thiên đàng
bước chân anh mỏi mệt
tình ái loài cỏ hoang

tháng giêng rồi đó em
bài tình này đoạn cuối
tháng giêng rồi đó em
những ngọn gió buồn thổi
anh làm mây trên đồi

bởi trăm nghìn con sông
bởi một đời nước lũ
anh bỏ quên tuổi mình
trên tay em thần chú
mùa vỗ cánh bay ngang

tháng giêng rồi đó em



Image


9330



Image


.....t ô i .m u ố n .y ê u
.t ô i .m u ố n .t i n .c u ộ c .đ ờ i
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p



tôi muốn yêu
tất cả cuộc đời
tất cả mọi người
như ngày xưa
yêu sân trường lớp học
yêu thầy yêu bạn
yêu anh yêu em
nhưng cuộc đời khốn nạn
đã giết chết trong tôi
những tình yêu trong sáng nhất

tôi muốn tin
cuộc đời như trang sách giáo khoa thư
với những chuyện thật thà đơn giản
những đứa trẻ con nô đùa đuổi bướm
những quả bứa quả sung
hiền lành ngoan ngoãn
con đường mòn với tiếng guốc ban trưa
nhưng thế giới thần tiên sụp đổ
những kẻ hiền lương sống kiếp đọa đày
những người thật thà đã chết
như bạn tôi
một buổi sáng trong vòng dây oan nghiệt

hỡi cô bé quàng khăn đỏ
đã chết trong hàm răng sói già
hỡi anh em bạn bè
mắt chúng ta đục ngầu cát bụi
kìa trái đời đã chín trên cây
sầu rụng
thế giới chúng ta bây giờ
mờ mờ bức tranh dã thú
không có chỗ cho những con người
anh tìm gì trong bóng tối
anh tìm gì trên những dòng cổ ngữ
trên bia đá nghìn thu
hiền giả đã quyên sinh

hỡi anh em bạn bè
trong hoang vu
xin chờ đợi những con người



1970


9437



Image

t h ì .e m .v ề
....c h o .m ù a .v ô n g .n ở
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p



chín đỏ trên cây những nụ vông
chín đỏ mắt ta cơn đợi chờ
ta đi từ dạo đời trổ bông
cho tới bây giờ trái đã rụng
ta đi bao năm không hề gặp
đời quạnh hiu. tiếng gió qua đồng

thì em về cho mùa vông nở
em về chim chóc cũng về theo
em về nắng bay đầy buổi sáng
sồng trầm ca sông rộng một dòng
gió mùa xưa cũng thao thức dậy
ta mùa xưa chợt thấy trời hồng

mai hay mốt chắc đời tươi đẹp
ta vẫn tin như nghĩa đá vàng
dẫu mộng đã hư đời đã huyễn
nhưng biết đâu gương vỡ lại lành
xin em ở cho chim cùng ở
cõi lòng ta sẽ ủ bếp hồng
hãy sưởi ấm những mùa phiêu lãng
lệ đã khô trong nắng tàn đông
máu đã khô bên bờ tường cũ
người sẽ vui vì người đã đông

ta làm thơ. thơ đầy nắng sáng
khi em về chín đỏ rừng vông



Image


9630



Image


.....h ỏ i .t h ầ m .g i ọ t .m ư a
.v à .n ó i .d ù m .t ô i .
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n x u â n t h i ệ p



ơi em bé hái búp sen mùa hạ
sen thì hồng mà tay nhỏ xôn xao
em hái sen chiều nay ra chợ bán
hương hạ nồng cùng sợi khói nhà sau

mẹ già tưới cây chanh bên bờ đậu
để một mai đời ngát lộng hương chanh
mẹ còng lưng mà trời cao vời vợi
dẫu một ngày giọt nắng rụng xa cành

người chị nấu bát canh khi chiều xuống
nhớ chồng xưa đã khuất cuối rừng lau
sao cái chết vẫn gần bên sự sông
bát canh chiều thoang thoảng vị chiêm bao

ơi bờ ao và ơi khu vườn biếc
em gái hiền đứng đợi trước gương xưa
em gầy ốm một đời không áo lụa
em xin trời chút nắng để cho thơ

người thi sĩ với những tờ bản thảo
uống nước mưa và thở chút khí trời
hồn có rộng đi trên đường gió bụi
mắt hôm xưa còn dõi bóng cuộc đời

xin hỏi đất và hỏi thầm hoa cỏ
hỏi giọt mưa đã rớt xuống khu vườn
trong gỗ mục có chồi lên đọt lá
trong tim người có tiếng nói nào không

hãy nhìn lại những bóng hình thân thuộc
ở quanh đời và hãy nói giùm tôi
hãy nói giùm tôi trong cơn cùng khổ
hãy nói giùm tôi hy vọng của người 



1970
Image


9712 top -
tôi cùng gió mùa
1, 2, 3, 4, 5 ... 9
_______________________________________________
Cánh Chữ Tàn - thơ - Hoa Trang _______________________________________________

Image

Niệm câu thơm thảo,
giã từ
Nhang lòng ngát nỗi thiêng tư,mùng 10
Đèn chiều giọt sáng lơi rơi...
Nghiêng vào ánh vãn ngay nơi hết ngày
Những đóm kinh tim tàn bay...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gió & Thông - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Vậy mà nỡ lòng nào em lại héo khô! Màu xanh kia trở thành úa héo. Nhúm tóc kim một chùm mấy sợi. Bay lang thang dính đầy kẽ, kẹt, sân vườn, mái nhà, ống dẫn nước thoát mưa.

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Vui Qua Mau - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đừng nhìn xa vời em ơi
xin em hãy mơ thật gần
xin em hãy coi ngày vui là đây...

xem tiếp...

_______________________________________________
Lối Mòn - ảnh - Mùa Cổ Điển _______________________________________________

Image



xem tiếp...