tịnh_Xuân - Đinh Chinh




c h ỉ .l à .v u .v ơ . . . .


đã từ lâu con tim không còn những nhịp đập lanh canh vội vã
đã từ lâu những giọt mưa buổi sáng thôi làm mềm lòng chênh chao
đã từ lâu cơn gió ban chiều không đong đầy nỗi nhớ vô căn ...
đã từ lâu những thăng trầm sôi nổi bắt đầu chìm lắng, cảm xúc bắt đầu yên bằng
và cuộc sống chỉ xoay quanh những lo lắng áo cơm thường ngày ...
đã từ lâu mỗi ngày thức giấc em đều biết chắc mình sẽ sống như thế nào
đã từ lâu em thôi hoài vọng vào những điều phù phiếm
đã từ lâu những phù du trong em nhạt nhòa loãng tan
đã từ lâu đam mê chỉ còn là điều hư vô cổ tích
...
ừ, đã từ lâu ...
vậy mà đôi khi chỉ cần hai câu thơ
chỉ cần một giọng hát hay
thoáng bâng khuâng ngày xưa lại ùa về
tràn ngập, quắt quay ...
...
người ta phải mất bao nhiêu lâu để quên một người?


h o à i y ê n