bởi chăng gió thổi lạnh lùng chiều đông xao xác ngại ngùng mắt thơ buồn em len lén ngu ngơ xa đưa anh vọng mơ mơ hồ hồ em anh sỏi đá đơn sơ gọi nhau muôn thuở dẫu ngờ ảo hư tìm ai lặng lẽ hương mù thấy nhau người trọn tâm như diệu huyền
đường thơ bao chữ muôn miên là tình bấy nỗi trao miền nhân gian ôm vào phiền lụy gian nan đôi tay hữu hạn chứa chan nhân tình chợt hồn chới với điêu linh chợt người lóng lánh chợt mình mênh mang sầu đông ta nếm ngỡ ngàng tình anh man mác em quàng thiên thu
lội qua chín cửa phù du về nhau hong lại hoang vu một thời nét thơ người tạc một đời con tim chan chứa đầy vơi biển tình sầu đông quạnh trắng duyên mình mà như nồng lửa ươm hình bóng nhau càng xa cách càng ngọt ngào sầu đông tê tái càng sâu chữ tình...