Hoa Xuân






n h ớ .c a o .n g u y ê n


Nhớ thương lòng chẳng đặng đừng
Chiều nay lạc bước đến rừng cao nguyên
Tường rêu mái đỏ bưng riềng
Thềm hoa trước ngõ còn yên giấc nồng

Sát na một thoáng nâu sòng
Hai mươi năm có lẽ lòng đã yên
Mây hoa núi bạc rừng thiền
Hai mươi năm đã ngủ yên chưa người?

Tiếng con chim khách xa vời
Rơi hụt hẫng giữa hiên đời phong ba
Tay người đã lạnh phù hoa
Mười hai duyên khởi tâm bà la ni

Cao nguyên chiều khép bờ mi
Có đôi chim nhỏ bay đi không đành
Trầm ngâm những bước kinh hành
Sương buồn giăng kín trên cành hoa nghiêm

Gió thiền lay mấy cánh nghiêng
Tương tư còn đọng giữa miền tuyết sương
Chuông chiều vọng nẻo rưng rưng
Nhớ thương gửi lại giữa rừng cao nguyên


Nguyễn Thị Bạch Vân