Hoa Xuân







n ắ n g. h ồ n .n h i ê n ..



Tôi trở lại, khoảnh vườn thơ ngày cũ
Không còn ai nơi cửa ngõ mùa thu
Kín không gian sương khói phủ mịt mù
Nghe lạnh lẽo khúc hồn ngơ khốn khổ

Nhưng rất lạ, bước vào tầng tháp cổ
Bỗng nửa chiều rực rỡ ánh hoàng hôn
Nắng hồn nhiên lay động biển từ ngôn
Dào dạt quá sóng xô về muôn ngả

Tôi lặng lẽ cùng nàng-thơ hối hả
Gọi thành tên tất cả mọi bài thơ
Gắn lên trên vương miện để tôn thờ
Vì hoàng-đế của thơ-ca hội-hoạ

Từ giây phút, cuộc đời thôi đày đoạ
Hết thở than và cũng hết buồn đau
Tôi với Thơ, nối lại mối tình đầu
Xin đi tới tận cùng vòng năm tháng./.



thythy_HoàngThyMaiThảo